Chương 66.2
[HIDE]
[/HIDE]
[HIDE]
Người đàn ông khí thế cường đại, căn bản không thể bỏ qua, bị nhìn như vậy, Diệp Vi không có khả năng không cảm giác, ngay cả Triệu Khải cũng phát hiện không thích hợp, hắn ta nhịn không được nhìn nhìn Từ Trì cùng Tào Hằng ở một bên.
Triệu Khải nhỏ giọng nói: "Bọn họ đều là bạn của em? Có phải có việc muốn nói với em hay không?"
Thời điểm hắn ta vừa mới nhìn thấy Tào Hằng, liếc mắt một cái liền nhìn ra thân phận của hắn không bình thường, lúc này lại gặp Từ Trì, bất kể là khí chất thanh lãnh của đối phương hay là đôi mắt sắc bén kia, khiến hắn ta càng thêm khẳng định ý nghĩ của chính mình. Hai người này khẳng định thân phận địa vị không bình thường, nhưng là theo hắn ta biết, tuy rằng gia thế Diệp Vi không tồi, nhưng cũng không dính dáng đến hào môn thế gia.
Tào Hằng dựng lên lỗ tai nghe lén, ngay cả ánh mắt của Từ Trì cũng sâu một ít, bọn họ đều muốn biết Diệp Vi sẽ trả lời như thế nào.
Diệp Vi lắc đầu nói: "Không phải a, anh đừng hiểu lầm, tôi cùng bọn họ không phải bạn bè."
Triệu Khải hiểu rõ gật gật đầu a một tiếng.
Tào Hằng nhìn về phía Từ Trì, nói: "Nhìn thấy không, cậu ở trong lòng Diệp Vi đến bạn bè cũng không phải!"
Từ Trì: "......"
Từ Trì: "Nha, Diệp Vi nói chính là 'nhóm'."
Tào Hằng: "?? Không có khả năng, rõ ràng là Diệp Vi nói cậu!"
Từ Trì: "A."
Diệp Vi giải thích nói: "Tôi cùng bọn họ lúc trước có quen biết, ở giữa từng có một lần ăn tết chung đi, nhưng mà cũng nói rõ ràng, hiện tại đã không có giao tình gì."
Tào Hằng lại chọc chọc Từ Trì: "Nhìn thấy không, Diệp Vi đang phủi sạch quan hệ với cậu! Muốn tuyệt giao với cậu!"
Từ Trì: "............"
Triệu Khải nói: "Vậy hiện tại bọn họ vì sao?" Nếu đã không giao tình, vì sao còn nhìn chằm chằm không bỏ như vậy?
Diệp Vi nhíu nhíu mày, cũng có chút kỳ lại: "Tôi cũng không biết a, nhưng mà nơi này là quán cà phê, nơi công cộng, bọn họ lại không có làm cái chuyện gì quá phận, tôi cũng không nên nói cái gì nhiều...... Bằng không chúng ta đi trước đi?"
Đúng lúc Triệu Khải cũng không muốn lại bị nhìn chằm chằm, lập tức gật đầu nói được.
Hai người đứng dậy chuẩn bị rời đi, Tào Hằng có chút sốt ruột, đẩy đẩy Từ Trì nói: "Diệp Vi cũng sắp đi rồi, cậu cứ nhìn như vậy a, không làm chút gì sao?"
Trong lòng Từ Trì tuy rằng có chút tức giận, nhưng mà trong lòng hắn rất hiểu rõ, người Diệp Vi thật sự thích là hắn, cô nặng nhất tình nghĩa, không có khả năng dễ dàng liền buông như vậy, cho nên cô sẽ không có cái gì với người đàn ông kia.
Nhưng là muốn hắn nhìn Diệp Vi cùng Triệu Khải cứ như vậy rời đi, quả thật hắn cũng không làm được.
"Diệp Vi." Hắn đứng lên, "Chúng ta nói chuyện đi."
Diệp Vi bị gọi lại, trong lúc nhất thời ánh mắt mọi người đều bị hấp dẫn qua đây, cô quay đầu lại nhìn Từ Trì, ánh mắt nhàn nhạt, không thể hiểu được nói: "Nói chuyện gì? Chúng ta có cái gì nên nói sao?"
Từ Trì đã sớm đoán được Diệp Vi sẽ từ chối: "Có, theo anh đi."
Một câu của Từ Trì, khiến một nhóm chị em nhìn lén ở bên cạnh đều chấn kinh rồi!
"Không phải chứ?!" "Thì ra Từ Trì là tới tìm Diệp Vi?"
"Vậy Lương Nhược Vi đâu?"
"Lương Nhược Vi thua?"
"Cho nên hiện tại là thế thân Diệp Vi thắng sao?"
"Thủ đoạn của bitch này thật cao!"
"...... Diệp Vi thật là lợi hại a, cô ấy vậy mà thật sự lừa gạt được Từ Trì rồi, muốn bái sư làm sao bây giờ?"
......
Từ Trì muốn đi kéo Diệp Vi, hắn muốn mang cô rời đi, Diệp Vi lui ra phía sau một bước né tránh, lắc đầu nói: "Thật xin lỗi, chúng ta thật sự không có gì nên nói, nên nói tôi cũng đã nói rõ ràng."
Từ Trì nhíu mày, hắn thấy ánh mắt Diệp Vi nhìn hắn, rõ ràng chính xác sạch sẽ, cô tựa hồ là thật sự cảm thấy không có gì nên nói với hắn, cũng thật sự là không muốn đi với hắn.
Cái nhận thức này khiến trong lòng hắn như là bị kim đâm, có chút đau, không nguy hiểm đến tính mạng, lại đứt quãng tra tấn người.
Vừa thấy cảm xúc giằng co xuống, Tào Hằng vội vàng tiến lên hoà giải: "Được rồi được rồi, mọi người đều là bạn bè, không bằng cùng nhau ăn một bữa cơm?"
Hắn ta một phen câu lấy bả vai Triệu Khải, giống như anh em tốt nói: "Người anh em, ăn một bữa cơm thế nào?"
Triệu Khải kéo cánh tay Tào Hằng ra, nói: "Tớ nghe Diệp Vi."
Tào Hằng cười nói: "Diệp Vi, đi thôi, mọi người khó được lần gặp gỡ, cùng nhau ăn một bữa cơm, tôi mời khách!"
Diệp Vi lắc đầu nói: "Không cần, chúng ta không phải bạn bè a, không cần cùng nhau ăn cơm đi, lại nói tôi và Triệu Khải còn có việc, chúng tôi liền đi trước, hai người đi ăn đi."
...... Gì??
Tào Hằng còn đang giả cười hoà giải: "???"
Từ Trì: "......"
Hắn nhìn Tào Hằng cười lạnh một tiếng.
Tào Hằng chớp chớp mắt, nhìn Diệp Vi, vẻ mặt mờ mịt: "A?"
Diệp Vi đi theo chớp chớp mắt, thoạt nhìn vô tội lại chân thành, còn có chút nghi hoặc, phảng phất đang hỏi hắn ta có phải nghe không hiểu hay không? Lại giống như đang nói hắn ta làm sao có thể không nghe hiểu chứ?
Tào Hằng nói: "...... Chúng ta không phải bạn bè sao?"
Diệp Vi gật đầu nói: "Không phải a."
Cái này khiến Tào Hằng thật sự là có chút ngốc, hắn ta nhìn nhìn Từ Trì, có chút khổ sở càng nhiều vẫn là kinh ngạc: "Vì sao không phải a? Tôi cho rằng chúng ta là bạn bè a?"
Diệp Vi nói: "Là trước kia, hiện tại không phải."
Tào Hằng ngẩn người, vì sao là trước kia, hiện tại không phải?
Diệp Vi ôn tồn giải thích nói: "Nếu nói chúng ta là bạn bè, anh làm bạn bè, sẽ không giúp đỡ người phụ nữ khác tới đoạt bạn trai của bạn mình, nếu anh giúp, đã nói lên anh không đem tôi coi là bạn bè. Làm bạn bè, cũng sẽ không gạt sự việc nào đó không tốt đối với bạn của anh, nếu anh giúp, cũng giấu diếm, vậy chứng minh chúng ta không phải bạn bè a."
"Anh không phải bạn bè của tôi, cho nên không giúp tôi không có gì kỳ lạ không phải sao? Cho nên tôi có thể hiểu được, anh cũng đừng quá để ý."
Tào Hằng trực tiếp kinh sợ tại chỗ, hắn ta cho rằng lòng tốt, thì ra nhìn từ góc độ của Diệp Vi, vậy mà là đồng lõa sao?
Hại Diệp Vi thương tâm khổ như vậy, trừ bỏ Từ Trì và Lương Nhược Vi, cũng có phần hắn ta......
Hắn ta cho rằng Diệp Vi đối hắn ta khách khách khí khí ôn ôn nhu nhu, là đã đem hắn coi thành bạn bè, thì ra trong lòng cô cái gì cũng hiểu rõ, chỉ là tính cách của cô ôn nhu lại quá mức lý trí, cho nên đối với hắn ta mới không có châm chọc mỉa mai, không có trách móc hắn ta làm những cái chuyện đó, thậm chí còn nói cô có thể hiểu được cách làm của hắn.
Vì sao sẽ hiểu được? Bởi vì Diệp Vi cảm thấy bản thân không phải bạn của hắn ta, cho nên bất kể hắn làm nhiều sự việc quá phận, những cái tâm tư đó của hắn, xem ra ở trong mắt cô, đều có thể hiểu được.
Giờ phút này Tào Hằng chỉ cảm thấy hối hận không thôi, nếu lại cho hắn ta một cơ hội nữa, khẳng định hắn sẽ không nhìn Diệp Vi bị lừa gạt, bị tổn thương.
Ngay cả Từ Trì lúc này cũng nhịn không được nhìn Diệp Vi, hắn đột nhiên phát hiện, dường như Diệp Vi vẫn luôn rất bình tĩnh, cô cũng không có quá xúc động, cũng không có xử trí theo cảm tính, ngược lại, so với ai khác cô đều lý trí hơn, so với ai khác đều rõ ràng tất cả xảy ra trước mắt kia.
Cuối cùng hắn cũng hiểu rõ, những cái tổn thương đã gây ra đó là không thể vãn hồi, cũng là không thể xóa nhòa.
Tuy rằng Triệu Khải nghe mà có chút ngây thơ mờ mịt, nhưng hắn ta biết, Từ Trì và Tào Hằng trước mặt, đã làm cái chuyện gì rất có lỗi với Diệp Vi, muốn cầu được Diệp Vi tha thứ.
Bả vai Tào Hằng gục xuống, "Thật xin lỗi, tôi không phải cố ý muốn đả thương hại cô."
Diệp Vi nói: "Không liên quan, tôi cũng nói tôi có thể hiểu được, anh cũng đừng quá để ở trong lòng."
Tào Hằng nghe thấy trong lòng càng khó chịu, Diệp Vi chính là quá thiện lương, ngược lại hắn ta tình nguyện Diệp Vi đánh hắn ta một trận mắng hắn ta vài câu, cũng tốt hơn như bây giờ.
"Tôi biết sai rồi, trước kia là tôi làm không đúng, về sau tôi tuyệt đối sẽ không lại như vậy...... Chúng ta đây về sau còn có thể làm bạn bè không?" Cũng không biết vì sao, hắn ta thật sự rất thích Diệp Vi, thời điểm cùng Diệp Vi ở chung, khiến hắn ta cảm thấy rất nhẹ nhàng, rất tự tại, hắn ta thật sự là muốn trở thành bạn bè với Diệp Vi.
"Không thể đi." Diệp Vi nghĩ nghĩ, "Tôi không muốn làm bạn với người từng tổn thương tôi."
Tào Hằng: "......"
Từ Trì nhìn vẻ mặt kiên định của Diệp Vi: "Cho anh chút thời gian, chúng ta nói chuyện thật tốt."
Diệp Vi vẫn bình tĩnh như cũ: "Không được đi, tôi còn có việc đó."
Nếp nhăn giữa mày Từ Trì càng sâu: "Diệp Vi, em nhất định phải chống lại anh như vậy sao?"
Chống lại?
Diệp Vi còn rất không thể hiểu được: "Tôi vì sao phải chống lại? Cái này rất kỳ lạ sao? Anh nói đi, vì sao tôi phải vì một người râu ria là anh, đem chuyện của tôi để tới một bên chứ? Từ tiên sinh, anh sẽ vì một người râu ria, buông sự việc trong tay chính mình sao?"
Rất hiển nhiên, sẽ không.
Diệp Vi: "Tôi có thể hiểu được hai người, hy vọng hai người cũng có thể hiểu rõ tôi một chút, cảm ơn."
Sắc mặt Từ Trì trắng xanh, trong nháy mắt còn muốn trở nên khó coi hơn so với Tào Hằng.
Hai người đều là cao lớn tuấn lãng, lúc này bộ dáng trầm khuôn mặt vẻ người sống chớ tiến, thoạt nhìn thật đúng là...... Có chút đáng thương của người có đồng cảnh ngộ thì thông cảm nhau.
Bọn họ ai cũng không nghĩ đến, Diệp Vi lại dứt khoát quả quyết như vậy.
......
Lúc này đám chị em kích động đến mặt cũng đỏ.
"Ngọa tào, Diệp Vi thật lợi hại, vậy mà khiến Tào Hằng chủ động nói muốn làm bạn với cô ấy!"
Tào Hằng có là tiếng hoa hoa công tử, đổi bạn gái so với thay quần áo còn nhanh hơn, kiểu dáng cũng không lặp lại, hắn ta thích ăn nhậu chơi bời, hồ bằng cẩu hữu(*) bên cạnh vượt qua ba con số, có đôi khi điên cuồng lên một ngày có thể tụ họp ba lần. Nhưng đồng dạng, người phụ nữ hắn thật sự thích không có, anh em hắn thật sự coi là bạn, cũng chỉ có mấy người.
(*) Hồ bằng cẩu hữu: Bè mà không phải bạn, bạn xấu
Nhìn người đàn ông như có bạn bè vây quanh chơi đùa nhiều nhất, bạn bè chân chính bên cạnh ngược lại cực kỳ thưa thớt, nhưng một khi được hắn ta nhận định, đó chính là chuyện cả đời này.
"Cô ấy từ chối! Cô ấy vậy mà từ chối!"
"Diệp Vi từ chối Tào Hằng còn từ chối Từ Trì! "
"Diệp Vi nói Từ Trì là người râu ria!"
"Diệp Vi đi rồi!"
"Cô ấy rời đi liền ngay cả đầu cũng không quay lại cùng cẩu nam nhân khác rời khỏi!"
"Ngọa tào, phí phạm của trời!"
Diệp Vi biết cô từ bỏ chính là cái gì không? Là tiền a!
Triệu Khải nhỏ giọng nói: "Bọn họ đều là bạn của em? Có phải có việc muốn nói với em hay không?"
Thời điểm hắn ta vừa mới nhìn thấy Tào Hằng, liếc mắt một cái liền nhìn ra thân phận của hắn không bình thường, lúc này lại gặp Từ Trì, bất kể là khí chất thanh lãnh của đối phương hay là đôi mắt sắc bén kia, khiến hắn ta càng thêm khẳng định ý nghĩ của chính mình. Hai người này khẳng định thân phận địa vị không bình thường, nhưng là theo hắn ta biết, tuy rằng gia thế Diệp Vi không tồi, nhưng cũng không dính dáng đến hào môn thế gia.
Tào Hằng dựng lên lỗ tai nghe lén, ngay cả ánh mắt của Từ Trì cũng sâu một ít, bọn họ đều muốn biết Diệp Vi sẽ trả lời như thế nào.
Diệp Vi lắc đầu nói: "Không phải a, anh đừng hiểu lầm, tôi cùng bọn họ không phải bạn bè."
Triệu Khải hiểu rõ gật gật đầu a một tiếng.
Tào Hằng nhìn về phía Từ Trì, nói: "Nhìn thấy không, cậu ở trong lòng Diệp Vi đến bạn bè cũng không phải!"
Từ Trì: "......"
Từ Trì: "Nha, Diệp Vi nói chính là 'nhóm'."
Tào Hằng: "?? Không có khả năng, rõ ràng là Diệp Vi nói cậu!"
Từ Trì: "A."
Diệp Vi giải thích nói: "Tôi cùng bọn họ lúc trước có quen biết, ở giữa từng có một lần ăn tết chung đi, nhưng mà cũng nói rõ ràng, hiện tại đã không có giao tình gì."
Tào Hằng lại chọc chọc Từ Trì: "Nhìn thấy không, Diệp Vi đang phủi sạch quan hệ với cậu! Muốn tuyệt giao với cậu!"
Từ Trì: "............"
Triệu Khải nói: "Vậy hiện tại bọn họ vì sao?" Nếu đã không giao tình, vì sao còn nhìn chằm chằm không bỏ như vậy?
Diệp Vi nhíu nhíu mày, cũng có chút kỳ lại: "Tôi cũng không biết a, nhưng mà nơi này là quán cà phê, nơi công cộng, bọn họ lại không có làm cái chuyện gì quá phận, tôi cũng không nên nói cái gì nhiều...... Bằng không chúng ta đi trước đi?"
Đúng lúc Triệu Khải cũng không muốn lại bị nhìn chằm chằm, lập tức gật đầu nói được.
Hai người đứng dậy chuẩn bị rời đi, Tào Hằng có chút sốt ruột, đẩy đẩy Từ Trì nói: "Diệp Vi cũng sắp đi rồi, cậu cứ nhìn như vậy a, không làm chút gì sao?"
Trong lòng Từ Trì tuy rằng có chút tức giận, nhưng mà trong lòng hắn rất hiểu rõ, người Diệp Vi thật sự thích là hắn, cô nặng nhất tình nghĩa, không có khả năng dễ dàng liền buông như vậy, cho nên cô sẽ không có cái gì với người đàn ông kia.
Nhưng là muốn hắn nhìn Diệp Vi cùng Triệu Khải cứ như vậy rời đi, quả thật hắn cũng không làm được.
"Diệp Vi." Hắn đứng lên, "Chúng ta nói chuyện đi."
Diệp Vi bị gọi lại, trong lúc nhất thời ánh mắt mọi người đều bị hấp dẫn qua đây, cô quay đầu lại nhìn Từ Trì, ánh mắt nhàn nhạt, không thể hiểu được nói: "Nói chuyện gì? Chúng ta có cái gì nên nói sao?"
Từ Trì đã sớm đoán được Diệp Vi sẽ từ chối: "Có, theo anh đi."
Một câu của Từ Trì, khiến một nhóm chị em nhìn lén ở bên cạnh đều chấn kinh rồi!
"Không phải chứ?!" "Thì ra Từ Trì là tới tìm Diệp Vi?"
"Vậy Lương Nhược Vi đâu?"
"Lương Nhược Vi thua?"
"Cho nên hiện tại là thế thân Diệp Vi thắng sao?"
"Thủ đoạn của bitch này thật cao!"
"...... Diệp Vi thật là lợi hại a, cô ấy vậy mà thật sự lừa gạt được Từ Trì rồi, muốn bái sư làm sao bây giờ?"
......
Từ Trì muốn đi kéo Diệp Vi, hắn muốn mang cô rời đi, Diệp Vi lui ra phía sau một bước né tránh, lắc đầu nói: "Thật xin lỗi, chúng ta thật sự không có gì nên nói, nên nói tôi cũng đã nói rõ ràng."
Từ Trì nhíu mày, hắn thấy ánh mắt Diệp Vi nhìn hắn, rõ ràng chính xác sạch sẽ, cô tựa hồ là thật sự cảm thấy không có gì nên nói với hắn, cũng thật sự là không muốn đi với hắn.
Cái nhận thức này khiến trong lòng hắn như là bị kim đâm, có chút đau, không nguy hiểm đến tính mạng, lại đứt quãng tra tấn người.
Vừa thấy cảm xúc giằng co xuống, Tào Hằng vội vàng tiến lên hoà giải: "Được rồi được rồi, mọi người đều là bạn bè, không bằng cùng nhau ăn một bữa cơm?"
Hắn ta một phen câu lấy bả vai Triệu Khải, giống như anh em tốt nói: "Người anh em, ăn một bữa cơm thế nào?"
Triệu Khải kéo cánh tay Tào Hằng ra, nói: "Tớ nghe Diệp Vi."
Tào Hằng cười nói: "Diệp Vi, đi thôi, mọi người khó được lần gặp gỡ, cùng nhau ăn một bữa cơm, tôi mời khách!"
Diệp Vi lắc đầu nói: "Không cần, chúng ta không phải bạn bè a, không cần cùng nhau ăn cơm đi, lại nói tôi và Triệu Khải còn có việc, chúng tôi liền đi trước, hai người đi ăn đi."
...... Gì??
Tào Hằng còn đang giả cười hoà giải: "???"
Từ Trì: "......"
Hắn nhìn Tào Hằng cười lạnh một tiếng.
Tào Hằng chớp chớp mắt, nhìn Diệp Vi, vẻ mặt mờ mịt: "A?"
Diệp Vi đi theo chớp chớp mắt, thoạt nhìn vô tội lại chân thành, còn có chút nghi hoặc, phảng phất đang hỏi hắn ta có phải nghe không hiểu hay không? Lại giống như đang nói hắn ta làm sao có thể không nghe hiểu chứ?
Tào Hằng nói: "...... Chúng ta không phải bạn bè sao?"
Diệp Vi gật đầu nói: "Không phải a."
Cái này khiến Tào Hằng thật sự là có chút ngốc, hắn ta nhìn nhìn Từ Trì, có chút khổ sở càng nhiều vẫn là kinh ngạc: "Vì sao không phải a? Tôi cho rằng chúng ta là bạn bè a?"
Diệp Vi nói: "Là trước kia, hiện tại không phải."
Tào Hằng ngẩn người, vì sao là trước kia, hiện tại không phải?
Diệp Vi ôn tồn giải thích nói: "Nếu nói chúng ta là bạn bè, anh làm bạn bè, sẽ không giúp đỡ người phụ nữ khác tới đoạt bạn trai của bạn mình, nếu anh giúp, đã nói lên anh không đem tôi coi là bạn bè. Làm bạn bè, cũng sẽ không gạt sự việc nào đó không tốt đối với bạn của anh, nếu anh giúp, cũng giấu diếm, vậy chứng minh chúng ta không phải bạn bè a."
"Anh không phải bạn bè của tôi, cho nên không giúp tôi không có gì kỳ lạ không phải sao? Cho nên tôi có thể hiểu được, anh cũng đừng quá để ý."
Tào Hằng trực tiếp kinh sợ tại chỗ, hắn ta cho rằng lòng tốt, thì ra nhìn từ góc độ của Diệp Vi, vậy mà là đồng lõa sao?
Hại Diệp Vi thương tâm khổ như vậy, trừ bỏ Từ Trì và Lương Nhược Vi, cũng có phần hắn ta......
Hắn ta cho rằng Diệp Vi đối hắn ta khách khách khí khí ôn ôn nhu nhu, là đã đem hắn coi thành bạn bè, thì ra trong lòng cô cái gì cũng hiểu rõ, chỉ là tính cách của cô ôn nhu lại quá mức lý trí, cho nên đối với hắn ta mới không có châm chọc mỉa mai, không có trách móc hắn ta làm những cái chuyện đó, thậm chí còn nói cô có thể hiểu được cách làm của hắn.
Vì sao sẽ hiểu được? Bởi vì Diệp Vi cảm thấy bản thân không phải bạn của hắn ta, cho nên bất kể hắn làm nhiều sự việc quá phận, những cái tâm tư đó của hắn, xem ra ở trong mắt cô, đều có thể hiểu được.
Giờ phút này Tào Hằng chỉ cảm thấy hối hận không thôi, nếu lại cho hắn ta một cơ hội nữa, khẳng định hắn sẽ không nhìn Diệp Vi bị lừa gạt, bị tổn thương.
Ngay cả Từ Trì lúc này cũng nhịn không được nhìn Diệp Vi, hắn đột nhiên phát hiện, dường như Diệp Vi vẫn luôn rất bình tĩnh, cô cũng không có quá xúc động, cũng không có xử trí theo cảm tính, ngược lại, so với ai khác cô đều lý trí hơn, so với ai khác đều rõ ràng tất cả xảy ra trước mắt kia.
Cuối cùng hắn cũng hiểu rõ, những cái tổn thương đã gây ra đó là không thể vãn hồi, cũng là không thể xóa nhòa.
Tuy rằng Triệu Khải nghe mà có chút ngây thơ mờ mịt, nhưng hắn ta biết, Từ Trì và Tào Hằng trước mặt, đã làm cái chuyện gì rất có lỗi với Diệp Vi, muốn cầu được Diệp Vi tha thứ.
Bả vai Tào Hằng gục xuống, "Thật xin lỗi, tôi không phải cố ý muốn đả thương hại cô."
Diệp Vi nói: "Không liên quan, tôi cũng nói tôi có thể hiểu được, anh cũng đừng quá để ở trong lòng."
Tào Hằng nghe thấy trong lòng càng khó chịu, Diệp Vi chính là quá thiện lương, ngược lại hắn ta tình nguyện Diệp Vi đánh hắn ta một trận mắng hắn ta vài câu, cũng tốt hơn như bây giờ.
"Tôi biết sai rồi, trước kia là tôi làm không đúng, về sau tôi tuyệt đối sẽ không lại như vậy...... Chúng ta đây về sau còn có thể làm bạn bè không?" Cũng không biết vì sao, hắn ta thật sự rất thích Diệp Vi, thời điểm cùng Diệp Vi ở chung, khiến hắn ta cảm thấy rất nhẹ nhàng, rất tự tại, hắn ta thật sự là muốn trở thành bạn bè với Diệp Vi.
"Không thể đi." Diệp Vi nghĩ nghĩ, "Tôi không muốn làm bạn với người từng tổn thương tôi."
Tào Hằng: "......"
Từ Trì nhìn vẻ mặt kiên định của Diệp Vi: "Cho anh chút thời gian, chúng ta nói chuyện thật tốt."
Diệp Vi vẫn bình tĩnh như cũ: "Không được đi, tôi còn có việc đó."
Nếp nhăn giữa mày Từ Trì càng sâu: "Diệp Vi, em nhất định phải chống lại anh như vậy sao?"
Chống lại?
Diệp Vi còn rất không thể hiểu được: "Tôi vì sao phải chống lại? Cái này rất kỳ lạ sao? Anh nói đi, vì sao tôi phải vì một người râu ria là anh, đem chuyện của tôi để tới một bên chứ? Từ tiên sinh, anh sẽ vì một người râu ria, buông sự việc trong tay chính mình sao?"
Rất hiển nhiên, sẽ không.
Diệp Vi: "Tôi có thể hiểu được hai người, hy vọng hai người cũng có thể hiểu rõ tôi một chút, cảm ơn."
Sắc mặt Từ Trì trắng xanh, trong nháy mắt còn muốn trở nên khó coi hơn so với Tào Hằng.
Hai người đều là cao lớn tuấn lãng, lúc này bộ dáng trầm khuôn mặt vẻ người sống chớ tiến, thoạt nhìn thật đúng là...... Có chút đáng thương của người có đồng cảnh ngộ thì thông cảm nhau.
Bọn họ ai cũng không nghĩ đến, Diệp Vi lại dứt khoát quả quyết như vậy.
......
Lúc này đám chị em kích động đến mặt cũng đỏ.
"Ngọa tào, Diệp Vi thật lợi hại, vậy mà khiến Tào Hằng chủ động nói muốn làm bạn với cô ấy!"
Tào Hằng có là tiếng hoa hoa công tử, đổi bạn gái so với thay quần áo còn nhanh hơn, kiểu dáng cũng không lặp lại, hắn ta thích ăn nhậu chơi bời, hồ bằng cẩu hữu(*) bên cạnh vượt qua ba con số, có đôi khi điên cuồng lên một ngày có thể tụ họp ba lần. Nhưng đồng dạng, người phụ nữ hắn thật sự thích không có, anh em hắn thật sự coi là bạn, cũng chỉ có mấy người.
(*) Hồ bằng cẩu hữu: Bè mà không phải bạn, bạn xấu
Nhìn người đàn ông như có bạn bè vây quanh chơi đùa nhiều nhất, bạn bè chân chính bên cạnh ngược lại cực kỳ thưa thớt, nhưng một khi được hắn ta nhận định, đó chính là chuyện cả đời này.
"Cô ấy từ chối! Cô ấy vậy mà từ chối!"
"Diệp Vi từ chối Tào Hằng còn từ chối Từ Trì! "
"Diệp Vi nói Từ Trì là người râu ria!"
"Diệp Vi đi rồi!"
"Cô ấy rời đi liền ngay cả đầu cũng không quay lại cùng cẩu nam nhân khác rời khỏi!"
"Ngọa tào, phí phạm của trời!"
Diệp Vi biết cô từ bỏ chính là cái gì không? Là tiền a!
