Hiện Đại [Edit] Quý Phu Nhân Sủng Phu Hàng Ngày - Giang La La

Thảo luận trong 'Truyện Drop' bắt đầu bởi Ne.bie, 8 Tháng tư 2021.

  1. Ne.bie Hạ Vũ Yến Nhi Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    7
    Quý Phu Nhân Sủng Phu Hằng Ngày

    [​IMG]

    Tác giả: Giang La La

    Edit + Beta: Hạ Vũ Yến Nhi

    Thể loại: Hiện đại.

    Tình trạng: Đang tiến hành

    Số chương: 73 Chương+ 16 Phiên Ngoại

    Văn án:

    Đời trước, Tịch Tuế gả sai người.

    Cho đến khi tiểu tam ưỡn bụng tìm tới cửa mới biết mình bị chồng lợi dụng, rơi vào kết cục cửa nát nhà tan.

    Trước khi chết, chỉ có Đại thiếu gia Quý gia mắc chứng bệnh tự kỷ, không màng nguy hiểm xông vào đám cháy, dùng thân thể đã bị thương nghiêm trọng bảo hộ cô thật chặt trong lòng, yên lặng dỗ dành "Tuế Tuế, đừng sợ."

    Sau khi sống lại, Tịch Tuế cũng không ngại mà lựa chọn gả cho Quý Vân Tu

    Tịch Tuế chỉ là muốn báo ơn, nhưng phát hiện chồng cô ngày càng dính chặt bên người!

    Mấu chốt là, cô! Muốn! Cự! Tuyệt!

    Một buổi tối nọ, phát hiện chồng cô cư nhiên cởi ra cúc áo sơ mi trắng, lộ ra xương quai xanh hấp dẫn, mở cặp mắt to trong suốt nhìn sang "Tuế Tuế, hôn một cái."

    Tịch Tuế "..."

    Quý tiên sinh, ngài thật sự mắc bệnh tự kỷ sao?

    * * *

    Rất nhiều năm về trước, mây đen giăng đầy tang lễ, Tịch Tuế tóc buộc hai chùm nhào vào lòng ngực Quý Vân Tu, len lén đưa cho anh hai viên kẹo ngọt đã trở thành ánh sáng duy nhất của cuộc đời của anh.

    Quý Vân Tu thề: Nguyện cho Tuế Tuế bình an cả đời.

    * * *

    1. Nam chính thật sự mắc bệnh tự kỷ, nhưng năng lực học tập rất mạnh.

    2. Nam chính cả hai đời đều sạch.

    * * *

    Nhân vật chính: Tịch Tuế, Quý Vân Tu.

    * * *

    Link thảo luận: [Thảo luận - Góp ý] - Các Tác Phẩm Edit Của Hạ Vũ Yến Nhi
     
    AmiLee, Huyền Trần 22012001Lệ Diệp thích bài này.
    Chỉnh sửa cuối: 8 Tháng tư 2021
  2. Đang tải...
  3. Ne.bie Hạ Vũ Yến Nhi Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    7
    Chương 1

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Lửa --

    Hừng hực thiêu đốt như một con mãnh thú to lớn, không chút kiêng kỵ giơ nanh vuốt đem toàn bộ chiếm đoạt, hóa thành tro bụi.

    "Khụ!" Tịch Tuế ý thức mông lung mở hai mắt, trước mắt toàn là lửa, chung quanh nóng buốt.

    Phòng trọ cũ kỹ nhỏ hẹp dần dần bị lửa ăn mòn, bên tai không ngừng truyền tới âm thanh huyên náo, cô lấy tay chống đỡ vách tường, từng bước từng bước đi về phía trước.

    Cũng có thể là do tác dụng của thuốc ngủ trong cơ thể còn chưa tan, thật vất vả tới được cửa thì lại cảm thấy một trận nhức đầu tê dại.

    Tịch Tuế mở chốt cửa, nhưng phát hiện bên ngoài đã bị ngăn trở, kéo như thế nào cũng không mở được.

    "Cứu mạng!"

    "Cứu mạng a!"

    Cô chịu đựng cảm giác đầu đau nhức, lớn giọng kêu la, miệng mũi hít khói dầy đặc làm cô bị sặc ho khan không ngừng. "Khụ khụ.."

    Tịch Tuế vịn vào tường chạy tới bên cửa sổ tìm cửa ra nhưng nơi đây là lầu bốn, mà phía dưới kia đã là một mảnh hỗn loạn.

    "Nơi này còn có người!" Cô vừa mới kêu lên một tiếng, quạt gió treo trên vách tường rớt xuống đập vào đùi phải của cô.

    Tịch Tuế nhất thời cảm giác đau thấu xương.

    Lửa cháy kịch liệt, ý thức Tịch Tuế dần dần mất đi, chưa bao giờ trải qua thời khắc như thế này, cô rõ ràng cảm thấy tuyệt vọng.

    Cô sắp chết.

    Trách cô nhận thức không tốt, đem lòng dạ giao cho người chồng tựa như lang sói nên mới rơi vào kết cục như thế này.

    Ngày trước bao người hâm mộ Tịch gia Đại tiểu thư danh tiếng dịu dàng, thuỳ mị nhưng bây giờ nghèo túng đến nỗi nghẹn khuất chết trong phòng trọ cũ nát. Cái này nhất định là chuyện cười lớn nhất trong cuộc đời của cô.

    Cô không còn khí lực giãy giụa, tựa vào tường, mặc cho lửa cháy tràn lan. Cô mơ hồ nghe tiếng đập cửa, tầm mắt liền mê ly, tựa hồ có một thân ảnh cao lớn đánh vỡ trở ngại đi tới bên người cô, đem cô ôm chặt vào lòng.

    "Quý.."

    Cô ảo giác sao? Trước khi chết lại thấy Quý Vân Tu..

    Người nọ đem cô lao ra khỏi biển lửa nhưng xà ngang giữa hành lang bỗng nhiên đứt gãy, phản ứng đầu tiên của người nọ lại là khom người đem cô bảo vệ trong ngực, lấy cơ thể đang bị thương che chắn cho cô.

    Một khắc kia, tất cả âm thanh huyên náo biến mất, chỉ nghe được thanh âm rõ ràng "Tuế Tuế, đừng sợ."

    Trong nháy mắt cô đã xác định thân phận của người kia.

    Thật sự là anh ta -- Quý Vân Tu!

    Cô cố gắng mở mắt ra, tận mắt nhìn thấy máu thịt từ trán anh chảy xuống, ngọn lửa cháy trên người bỏng cả da thịt.

    Bên tai Tịch Tuế vang lên một trận vo ve.


    Cô lần nữa nhìn lại người đàn ông mắc bệnh tự kỷ, không nhận thức được cảm xúc của người khác lại càng không biết hỉ nộ ái ố như anh ta lại..

    "Tuế Tuế!"

    Anh lại dịu dàng dỗ dành cô "Tuế Tuế, đừng sợ."


    Bên trong xe phát ra âm nhạc du dương êm dịu khiến người nghe tâm trạng tĩnh mịch.

    "Quý Vân Tu!"

    Tịch Tuế chợt mở mắt ra, thân thể nghiêng về phía trước ngay lập tức trán liền đụng vào mặt sau ghế ngồi.

    Tịch Tuế theo bản năng đè lại trán bị đụng đau, cảm nhận được lồng ngực phập phồng kịch liệt, trong lúc nhất thời khó mà bình tĩnh.

    Tài xế ở chổ ngồi cảm giác bị đụng liền quay đầu nhìn một cái, ân cần hỏi "Tiểu thư, cô sao thế?"

    Tịch Tuế kinh ngạc ngẩng đầu, thấy gò má quen thuộc mới thốt lên một tiếng "Triệu thúc?"

    "Ân" Tài xế Triệu đáp lại.

    Tịch Tuế nhìn chung quanh, phát hiện mình giờ phút này ngồi trên xe.

    Đệm xe mềm mại này trưng bày cực kỳ giống phong cách của cô.. Nhưng tại sao?

    Tịch gia phá sản đã giải tán tất cả người giúp việc, ngay cả xe cũng không còn, cô làm sao lại ngồi ở chổ này?

    Tịch Tuế đứng ngồi không yên ấn chặt đầu gối, liếc mắt thoáng nhìn thấy điện thoại di động bên hông.

    Cô thuận tay cầm, nhìn lên màn hình một cái, nhất thời trợn to hai mắt.

    "Triệu.. Triệu thúc.. Bây giờ là lúc nào?"

    "Hôm nay là ngày 4 tháng 7 a, chúng ta lập tức phải đến Nhà hàng Mễ La."

    Nghe được câu này, Tịch Tuế lại cúi đầu nhìn chằm chằm điện thoại di động.

    Ngày 4 tháng 7, Nhà hàng Mễ La, màn hình hiển thị thời gian, hình ảnh, những tin tức đều truyền đến vô cùng rõ ràng khiến cô không thể tưởng tượng nổi -- cô sống lại!

    Cô sống lại ba năm trước đây.

    Bởi vì đây là một ngày có ý nghĩa quan trọng đối với cô, cho nên cô đặc biệt nhớ rõ ràng.

    Ngày 4 tháng 7, cô vô tình quăng nát điện thoại, sau đó trực tiếp mua mới.

    Ngày 4 tháng 7, cô ở nhà hàng Mễ La, lựa chọn gả cho Quý Hoài Tây.

    Những ký ức rời rạc hội tụ trong đầu, Tịch Tuế nhớ lại ba năm trước.

    Thân là Tịch gia Đại tiểu thư, từ nhỏ cuộc sống của cô đã được ưu ái, cô cũng biết mình cần phải cống hiến vì gia tộc.

    Quý gia thực lực hùng hậu, ở Thành phố Vân Hải tựa như là mặt trời trên cao, cho nên Tịch gia lựa chọn cùng Quý gia liên hôn.

    Quý gia đời trước có tổng cộng hai anh em và một cô em gái, Đại thiếu gia Quý Vân Tu bởi vì trời sinh thiếu sót, bị người khinh thường, mà Nhị thiếu gia Quý Hoài Tây lại biểu hiện thiên phú kinh doanh khiến người khác thán phục..

    Cô là Tịch gia độc nhất Đại tiểu thư, tự nhiên sẽ không gả cho Đại thiếu gia Quý Vân Tu mắc bệnh tự kỷ cho nên hai nhà đã sớm ngầm thừa nhận đối tượng liên hôn là Quý Hoài Tây.

    Cha mẹ Tịch Tuế lần này rất vui mừng bởi vì Quý Vân Tu cùng người thường bất đồng, tương lai sản nghiệp Quý gia cũng sẽ rơi vào trong tay Quý Hoài Tây.

    Có thể không nghĩ tới dã tâm của Quý Hoài Tây, không những muốn nắm trong tay Quý gia, còn lợi dụng Tịch gia tín nhiệm, thâu tóm Tịch gia!

    "Đại tiểu thư, chúng ta đã đến." Thanh âm của Tài xế triệu nặng nề đem cô từ trong ký ức kéo ra ngoài.

    Lão Triệu đem xe lái vào bãi, Tịch Tuế đứng trước cửa Nhà hàng Mễ La tay siết chặt thắt lưng bằng da.

    Cô vẫn hoàn toàn chưa thích ứng được tình trạng hiện tại của mình, càng không thể suy nghĩ rõ ràng làm sao đối mặt với chuyện trước mắt.
    Cô lựa chọn rời đi.

    Nhưng ngay khi Tịch Tuế xoay người sắp đi, một đạo thân ảnh xông vào tầm mắt cô.


    "Quý Vân Tu." Tịch Tuế theo bản năng gọi tên người kia, nhưng phát hiện thanh âm mình cũng không thoát ra được.

    Cổ họng nghẹn ngào, ánh mắt bỗng hiện lên chua chát.

    Người đàn ông kia..

    Mặt mũi anh ta tinh xảo, sống mũi thật cao, da thịt trắng nõn, cặp mắt màu nâu, tròng mắt thuần tuý như ngọc thạch. Một đầu tóc ngắn nhẹ nhàng khoan khoái, mặc một bộ áo lông vàng kim, sạch sẽ trông như là một đứa trẻ to xác không rành thế sự.

    Quý Vân Tu ôm trong tay một quyển notebook thật dày, đi theo người dẫn đường, mắt nhìn thẳng.

    Tịch Tuế bước chân không hề di động, ánh mắt một mực đuổi theo Quý Vân Tu tiến vào Nhà hàng Mễ La cho đến khi thân ảnh kia hoàn toàn biến mất trong tầm mắt.

    Đời trước Tịch gia phá sản, thời điểm cô không còn nhà để về, người duy nhất tìm được cô lại là Quý Vân Tu.

    Bởi vì có quan hệ với Quý Hoài Tây, cô đem tất cả người nhà Quý gia là địch nhân, có thể không để ý tới sống chết trước mắt lại là Quý Vân Tu đem cô bảo vệ trong lòng, nói với cô "Tuế Tuế, đừng sợ."

    Linh hồn cô như ở dưới đáy vực sâu, nhưng lại có một người như vậy, bất chấp nguy hiểm xông tới, nắm tay cô thật chặc, đem cô sắp thoi thóp từ hố sâu tuyệt vọng kéo ra ngoài, dù là bản thân bị thương máu tươi đầm đìa cũng không có buông ra.

    Không ai có thể nhận thức được ý nghĩa của Quý Vân Tu đối với cô sau khi sống lại.

    Tịch Tuế biết không thể trốn, sau đó cùng cha mẹ tiến vào Nhà hàng Mễ La. Đối mặt cha mẹ, Tịch Tuế cảm giác mình đã có lại những thứ đã đánh mất. Cô rất muốn ôm bọn họ khóc lớn một trận, nhưng cuối cùng nhịn lại được.

    Yến hội lần này coi như là Tịch Gia cùng trưởng bối Quý gia gặp mặt. Quý gia một nhà Lão đại, Lão nhị, Lão tam cơ bản đều tới.

    Quý Hoài Tây không hổ là cao thủ nguỵ trang, ở trước mặt các trưởng bối thể hiện mọi mặt chu toàn, khiến mọi người đối với hắn khen không dứt miệng. Mà Tịch Tuế bên này, hai tay đặt trên đầu gối, ở dưới bàn nắm chặt thành đấm.

    Cô phải tỉnh táo, hết thảy bi kịch ba năm sau còn chưa phát sinh. Quý gia cùng Tịch Gia ở Thành phố Vân Hải đều có thân phận, cô không thể cùng họ trở mặt.

    Vì để điều chỉnh cảm xúc, Tịch Tuế cưỡng bách mình dời đi tầm mắt, cô nhìn về phía người ngồi kế bên chổ của Quý gia Lão đại là "Đứa trẻ to xác" -- Quý Vân Tu.

    Cô năm nay 24 tuổi, Quý Vân Tu so với cô còn lớn hơn hai tuổi, nên cô thật cảm thấy Quý Vân Tu đơn thuần như một đứa trẻ to xác.

    Giờ phút này, Quý Vân Tu yên lặng ngồi ở vị trí của mình, một tay cầm quyển sổ, một tay cầm bút không biết đang vẽ cái gì. Anh ta đối với bầu không khí náo nhiệt xung quanh nhắm mắt làm ngơ, thật giống như đem mình cùng thế giới ngăn lại bằng một tấm bình phong.

    Tịch Tuế thị lực rất tốt, đây quả thật là lần đầu tiên nghiêm túc cẩn thận quan sát Quý Vân Tu sau khi lớn lên.

    Khi còn bé cô đã cùng Quý Vân Tu chơi với nhau, sau khi lớn lên, bởi vì hắn khác biệt nên rất ít khi ra ngoài. Mà cho dù là có xuất hiện, cũng sẽ luôn yên lặng, cơ hồ khiến người ta có cảm giác không tồn tại.

    Nhưng thật ra thì hắn rất đẹp mắt. Ngoài khuôn mặt dễ nhìn, ngay cả ngón tay cũng đẹp như vậy, thật giống như là một tác phẩm nghệ thuật hoàn mỹ.

    Bị nhìn chằm chằm, nếu như là người khác thì có lẽ đã sớm phát hiện, nhưng Quý Vân Tu thì lại đang đắm chìm trong thế giới riêng của mình.

    Đột nhiên cô cảm thấy, cùng người như vậy ở chung một chổ, trong lòng rất an yên.

    Tịch Tuế chợt nghe có người nhắc tới chuyện "Đính hôn", sự chú ý liền bị kéo trở về. Cô mượn cớ đi phòng vệ sinh, đem mẹ Tịch mang ra ngoài.

    Bởi vì không có nhiều thời gian, cô liền đi thẳng vào vấn đề, hướng mẹ nói ra tâm tư "Mẹ, con không muốn gả cho Quý Hoài Tây."

    "Tuế Tuế, đừng nói những chuyện ngu ngốc." Mẹ Tịch biểu tình trở nên nghiêm túc.

    "Mẹ, con rất nghiêm túc! Quý Hoài Tây anh ta tâm tư thâm trầm, không thích hợp với con."

    "Con ra đây với mẹ." Mẹ Tịch đem cô kéo đến nơi hẻo lánh, nhìn bốn phía không có người mới thấp giọng khuyên nhủ "Tuế Tuế, mẹ không biết tại sao con đột nhiên đổi ý, nhưng chuyện này là do con gật đầu đồng ý, bây giờ cả Thành phố Vân Hải đều biết mối quan hệ của hai nhà chúng ta, nếu Tịch gia chúng ta đột nhiên đổi ý, con đã nghĩ tới hậu quả chưa?"

    Đúng vậy, chuyện đính hôn không phải là ý muốn nhất thời, đã có một đoạn thời gian, toàn bộ Thành phố Vân Hải đều biết Quý gia cùng Tịch gia liên hôn, chuyện này xử lý lơ là thì sẽ gây họa cho Tịch gia. Bây giờ tên đã lắp vào cung không thể không bắn.

    Tịch Tuế cắn môi "Nhất định phải đính hôn phải không?"

    Mẹ Tịch đem tay cô kéo lên, đặt vào lòng bàn tay của bà, vỗ một cái "Tuế Tuế, hy vọng con có thể hiểu được mẹ cùng cha có nỗi khổ tâm."

    Cô yên lặng chốc lát, cắn răng nói rõ "Được."

    Trở lại lúc mọi người đang nhắc đến chuyện hôn ước.

    "Ta xem cuối tháng này cũng không tệ, chi bằng sẽ để cho Tuế Tuế cùng Hoài Tây đính hôn đi." Người nói chuyện là mẹ của Quý Hoài Tây, bà vẫn luôn rất hy vọng Tuế Tuế gả qua đây, chỉ là vì thân phận của Tuế Tuế.

    Tịch Tuế bỗng nhiên đứng lên "Xin lỗi, mọi người có lẽ là hiểu lầm."

    Ánh mắt mọi người đồng loạt bắn tới, duy chỉ có người nọ.

    Tịch Tuế ánh mắt kiên định rơi vào người Quý Vân Tu, thanh âm trong trẻo "Tịch Tuế tôi muốn gả, nhưng là gả cho Quý Vân Tu!"
     
    AmiLeeHuyền Trần 22012001 thích bài này.
    Chỉnh sửa cuối: 8 Tháng tư 2021
  4. Ne.bie Hạ Vũ Yến Nhi Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    7
    Chương 2

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Thời điểm Tịch Tuế nói muốn gả cho Quý Vân Tu, mỗi người đều lộ ra sắc mặt khác nhau.

    Mẹ của Quý Hoài Tây liền đứng ngồi không yên, miễn cưỡng lộ ra nụ cười "Tuế Tuế, con nói sai rồi, chúng ta là đang nói đến hôn sự của con và Hoài Tây."

    "Tuế Tuế, cái đứa nhỏ này." Mẹ Tịch nhẹ nhàng lôi một cánh tay của con gái, ra dấu cho cô ngồi xuống.

    Bọn họ nhìn Tịch Tuế một chút, lại nhìn người vô hình Quý Vân Tu ngồi ở kia một chút.

    Quý Vân Tu đang đắm chìm trong thế giới riêng của anh ta nên dù là có nghe được có người muốn gả cho mình vẫn không có ngẩng đầu, cũng không có trả lời.

    Tịch Tuế mắt không chớp, nhìn chằm chằm anh ta, nhìn thấy anh ta ở đó ngừng động tác vẽ tranh, lông mi cô khẽ run. Thời điểm này, cũng đã khiến cho cô hạ quyết tâm. Mặc dù cô không biết tại sao, sau ba năm Quý Vân sẽ vì cô mà không màng tới mạng sống, nhưng cô khẳng định, hết thảy nhân quả bây giờ đều không phải do ba năm trước kia.

    Đời trước, sau ba năm gả cho Quý Hoài Tây cô đều sống ở nước ngoài cùng anh ta, cơ hồ không xuất hiện. Nhưng lúc nhỏ đã từng có một đoạn thời gian giao tiếp với Quý Vân Tu.

    Mặc dù là cự tuyệt Quý gia thì sau này cũng có thể tìm được nhà khác, sinh ra trong hào môn cũng phải gánh vác trách nhiệm. Người thông minh quá không thể chọc, chi bằng lựa chọn một người đáng tin cậy. Như vậy, còn có thể báo ơn, một công đôi việc.

    Tịch Tuế khẽ nhếch cằm, dáng người đứng thẳng tắp mỉm cười khéo léo, cong khoé môi "Là các người hiểu lầm, ta cùng Quý Hoài Tây tiên sinh cũng không có thân quen."

    Thanh âm thanh thuý lần nữa đánh vào trong lòng mỗi người, Quý đại lão gia Quý Lăng Thành cũng hết sức kinh ngạc. Hôm nay mang Quý Vân Tu đến bất quá cũng chỉ là hy vọng con trai cùng nhiều người tiếp xúc, không nghĩ tới tiểu thư nhà họ Tịch lại muốn gả cho con trai của ông.

    "Khụ." Quý Lăng Thành rốt cuộc không thể im lặng "Tuế Tuế, con là một đứa bé ngoan. Vân Tu nhà chúng ta nếu có thể cưới một cô gái tốt như con vậy thì nó thật là có phúc."

    "Thật xin lỗi, chuyện hôm nay là do chúng tôi suy nghĩ không chu toàn." Sợ Quý Lăng Thành thuận thế đáp ứng, Ba Tịch cố ý cắt đứt chủ đề này, mặt nghiêm túc mang vợ và con gái rời đi.

    Mắt thấy tình huống không đúng, Tam gia Nhị gia cũng vội vàng đuổi theo.

    Người ngoài vừa đi, Mẹ của Quý Hoài Tây là Tần Ngọc Chi liền lộ ra bộ mặt khó chịu "Anh chị, đây là xảy ra chuyện gì? Tịch Tuế này là vợ đã định trước của Hoài Tây, làm sao bỗng nhiên muốn gả cho Vân Tu nhà các người. Mặc dù nhà các người có tiền hơn nhà chúng ta, bộ dạng của Vân Tu chúng ta đều biết, sao có thể gây họa cho tiểu thư Tịch gia được chứ?"

    Ý ở trong lời, cũng là đừng ỷ vào các ngươi là nhà Anh cả, có tiền liền đoạt người của nhà Em trai!

    "Ầm"

    Lão đại Quý Lăng Thành lúc này xệ mặt xuống, bày ra phong độ của người làm chủ "Tuế Tuế muốn gả cho ai là do cô ấy chọn, con trai ta so với người khác cũng không kém!"

    Thấy ông ta biểu hiện không tốt, Quý Hoài Tây vội vàng lôi kéo mẹ, dặn dò bà ta không được nói loạn.

    Mẹ kế Khương Thuỵ Vân của Quý Vân Tu sờ chiếc nhẫn đá quý màu xanh trên tay, trên mặt đầy nét nhu hòa, giữa không khí ngột ngạt liền giảng hòa "Người trẻ tuổi đều có chủ ý của chính mình, bất quá kết hôn là chuyện đại sự, còn phải hỏi Vân Tu của chúng ta."

    Nghe được câu này, Tần Ngọc Chi trong lòng thư thản rất nhiều. Ai cũng biết, Quý Vân Tu bộ dạng khác biệt, thậm chí còn không mở miệng nói chuyện thì làm sao có thể đáp lại Tịch Tuế!

    Còn kết hôn?

    Nằm mơ đi!

    Quý Hoài Tây đứng lên, bày ra một bộ dạng lễ phép "Chú cả mợ cả, hiện tại cũng không còn sớm, con đưa ba mẹ về nhà trước."

    Quý Lăng Thành tâm tình phiền não khoát tay cho bọn họ đi.

    Trước khi đi, Quý Hoài Tây tận lực nhìn hướng Quý Vân Tu bên kia một cái.

    Người đó là anh trai lớn hơn mình một tuổi, nhưng vẫn còn ở đó vẽ vời, căn bản không biết tuồng vui hôm nay có liên quan tới anh ta.

    Mọi người tản đi, chỉ còn lại một nhà Quý Lăng Thành.

    Quý Lăng Thành cuối đầu nhìn con trai, ánh mắt khẽ run "Vân Tu, ta thật sự phải để cho con kết hôn sao?"

    Nhưng là Quý Vân Tu cũng không đáp lại hắn bất kỳ câu trả lời nào.

    Quý Lăng Thành bất đắc dĩ thở dài. Năm đó vợ ông mang thai chín tháng vô tình ngã xuống, xuất huyết rất nhiều. Mặc dù lúc đó mẹ con đều bình an, nhưng sau khi sinh thân thể vợ ông lại không tốt. Mà đứa con trai này ba tuổi cũng không biết mở miệng nói chuyện, chờ có kết quả kiểm tra thì bác sĩ báo con trai ông mắc bệnh tự kỷ.

    Hội chứng Asberg theo bình thường thì không ảnh hưởng đến khả năng nói, thời điểm Quý Vân Tu bốn tuổi rốt cuộc mở miệng nói chuyện khiến cho bọn họ mang kỳ vọng.

    Hai năm sau, vợ ông bất ngờ đột quỵ, từ đó về sau Quý Vân Tu bệnh nặng thêm cũng không mở miệng nói chuyện nữa. Bác sĩ nói không phải do khả năng ngôn ngữ mà là do tâm lý. Những năm này vẫn luôn suy nghĩ biện pháp tiến hành chữa trị nhưng lại không có tác dụng rõ ràng.

    26 tuổi vốn nên giống như Quý Hoài Tây thành gia lập nghiệp, lấy vợ sinh con nhưng đối với Quý Vân Tu mà nói cũng đã rất xa vời.

    Khương Thuỵ Vân khoác tay lên vai chồng, vỗ nhẹ một cái trấn an "Lăng Thành, anh đừng quá lo lắng, Quý gia cùng Tịch gia có hôn ước, chỉ là không nói rõ là ai. Nói thì khó nghe thật, Tịch gia.. hẳn là sẽ không gả con gái cho Vân Tu."

    "Em nói những điều này anh đều biết, chỉ là anh muốn hỏi đứa bé kia một chút, tại sao lại nói như vậy." Hoặc giả như Tịch Tuế nói lên nội tâm của ông, Quý Lăng Thành cũng hy vọng con trai có được cuộc sống của người bình thường.

    Khương Thuỵ Vân hơi nhíu mày "Hoặc là cô gái nhỏ không muốn phục tùng cha mẹ an bài nên cố ý nói như vậy."

    Quý Lăng Thành kinh ngạc liếc nhìn bà một cái. Ý thức được giọng điệu của mình không tốt, Khương Thuỵ Vân quay đầu nhìn về phía Quý Vân Tu bộ dạng lo lắng "Mặc kệ như thế nào, em cũng đã xem Vân Tu như con trai ruột của mình, em không muốn nó bị người khác lợi dụng."

    Quý Lăng Thành nhíu mày nghĩ sâu xa "Yên tâm đi, anh nhất định che chở Vân Tu."

    Tịch gia lúc này.

    Ba Tịch cho tất cả người giúp việc ra ngoài, không khí bên trong phòng đột ngột giảm xuống.

    "Tuế Tuế, con biết hôm nay mình đang làm cái gì không?"

    "Ba, con biết rõ lựa chọn của mình."

    "Con thật sự? Thật sự muốn gả cho Quý Vân Tu? Con không biết nó.." Thường ngày ông không bao giờ nói nặng lời, ông đưa cánh tay lên một chút rồi nặng nề bỏ xuống "Tóm lại, con cùng nó không thích hợp."

    "Con cùng Quý Hoài Tây càng không thích hợp." Đối mặt cha mẹ nên không cần kiêng kỵ, Tịch Tuế liền thẳng thắn "Con ghét Quý Hoài Tây."

    "Con ghét Quý Hoài Tây?" Ba Tịch chút nữa bật cười thành tiếng "Con còn muốn nói con thích Quý Vân Tu sao?"

    "..."

    Tịch Tuế không đáp

    Ba Tịch liền vỗ xuống bàn một cái "Tuế Tuế, chuyện hôn nhân không phải trò đùa, Quý Hoài Tây là do ba cùng mẹ vì con lựa chọn ra người tốt nhất, con không được tuỳ hứng."

    "Không phải do con tuỳ hứng, chuyện này là con đã suy nghĩ rất cặn kẽ." Tịch Tuế gật đầu trịnh trọng cam kết "Ba không phải lo là tương lai sản nghiệp không có ai gánh vác sao? Con không ra nước ngoài nữa, con muốn vào công ty giúp ba."

    "Con nói cái gì?" Ba Tịch kinh ngạc.

    Ông cũng có chỉ có một đứa con gái, hết lần này đến lần khác đều chỉ thích nhiếp ảnh, làm sao cũng không chịu vào công ty làm việc. Hắn còn đang nghĩ tìm một người có năng lực, tương lai có thể giúp đỡ cho hắn, nhưng nếu con gái tự mình muốn làm thì đó lại là chuyện không thể tốt hơn được nữa.

    Ba Tịch tâm tình không tốt lại bất ngờ vui mừng "Được được được, ba lập tức an bài cho con."

    Tịch Tuế liếc mắt nhẹ giọng "Vậy còn hôn sự của con và Quý gia?"

    Ba Tịch sắc mặt lại thay đổi "Nếu như con muốn gả cho Quý Vân Tu thì ta không đồng ý!"

    "Ba, con tự nguyện bỏ sự tự do của mình, nhưng lại không để con tự lựa chọn hôn nhân cả đời sao?"

    "Tuế Tuế, ba không phải muốn gây khó khăn cho con, nhưng mà nếu người đó là Quý Vân Tu, con còn phải ra sức chiếu cố cho nó, con chẳng lẽ muốn cả đời trông nom một người không thể nói chuyện, tâm trí như một đứa trẻ sao?"

    "Con.." Tịch Tuế cắn môi lại không thể phản bác được những lời này.

    Cô đối với Quý Vân Tu có lòng cảm kích, lại không có ý muốn làm vợ chồng.

    "Con nhìn xem, ngay cả con cũng không xác định được, con nói xem như thế nào lại muốn gả cho nó?"

    "Dù sao con cũng sẽ không gả cho Quý Hoài Tây, con sẽ chứng minh cho ba mẹ thấy."

    Tịch Tuế trở lại phòng ngủ, nhìn lại nơi quen thuộc trong lòng lại cảm thấy khó khăn.

    Đời trước, cô cùng Quý Hoài Tây sau khi kết hôn, Quý Hoài Tây lại rất ủng hộ cô ra nước ngoài làm nhiêp ảnh, sau đó mới hiểu là do hắn muốn đem cô đi khỏi.

    Lần này cô phải phòng thủ vững vàng cho Tịch gia!

    * * *

    Nửa đêm tỉnh mộng, cô lần nửa mơ thấy bản thân mình trong biển lửa, từ trong ác mộng tỉnh lại trên người đầm đìa mồ hôi.

    Tịch Tuế day day huyệt thái dương, ánh mắt dần dần sâu kín.

    Sau khi mất đi tất cả, cô mắc chứng mất ngủ phải bắt đầu dùng thuốc. Ngày đó phát sinh hỏa hoạn, cửa phòng của nàng thật giống như có ai cản trở, không mở ra được? Đến mức này, còn có ai cố ý muốn hại cô sao?

    5 giờ rạng sáng, Tịch Tuế trằn trọc đến sáng cũng không tài nào ngủ được. Ba mẹ Tịch đều đã đến công ty, cô mới bắt đầu ăn bữa sáng mới biết được tin Quý Lăng Thành muốn mời cô gặp mặt nói chuyện.

    Quan hệ của hai nhà cũng không tệ, ngày lễ thường hay lui tới, Tịch Tuế đối với Quý gia.. còn có chút quen thuộc. Trước kia đều là tới họp mặt, nhưng hôm nay lại nặng nề tâm sự.

    Tịch Tuế được quản gia mời vào, nhưng không thấy Quý Lăng Thành.

    Quản gia đưa lên trà nóng "Tịch tiểu thư, tiên sinh nhà chúng ta tạm thời có việc gấp cần xử lý, có thể cần phải chờ một chút."

    Tịch Tuế khẽ gật đầu "Không sao."

    "Tiên sinh nói, Tịch tiểu thư cũng coi như là khách quen, không cần quá cẩn trọng, hôm nay ánh mặt trời không tệ, Tịch tiểu thư có thể đi dạo ở vườn sau một chút." Quản gia có ý ám chỉ.

    Ban đầu cô không biết.

    Cho đến khi cô uống xong ly trà, đi trong sân hóng mát lại nhìn thấy Quý Vân Tu.

    Quý Vân Tu ngồi trước giá vẽ, cầm bút trong tay nghiêm túc vẽ vẽ.

    Tịch Tuế lặng lẽ tới gần, mắt thấy gần đến bên người hắn lại vô tình đạp trúng đồ vật, liền phát ra âm thanh.

    "A"

    Tịch Tuế kinh ngạc một chút, lại thấy Quý Vân Tu không bị ảnh hưởng gì. Cô vội vàng vỗ ngực một cái, thở hắt ra "Mình đang làm gì đây, dù sao anh ta cũng không nghe được."

    Vừa dứt lời, "Không nghe được." Quý Vân Tu bỗng nhiên xoay người nhìn cô, lông mi dài đậm như cây quạt nhỏ, đôi mắt màu nâu phảng phất như có châu quang lấp lánh, sáng lên trong suốt.

    Bị cặp mắt kia chăm chú nhìn, Tịch Tuế vô tình thấy sự tình căng thẳng.
     
    AmiLeeHuyền Trần 22012001 thích bài này.
  5. Ne.bie Hạ Vũ Yến Nhi Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    7
    Chương 3

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Tịch Tuế cố ý đem tầm mắt nhìn sang chổ khác, lại chú ý cách ăn mặc của anh ta, cũng là áo lông vàng kim nhưng trên vai áo có ký hiệu không giống nhau.

    Thật giống như anh vẫn luôn là như vậy, thời điểm mùa hè mặc một bộ áo tay ngắn, mùa xuân cùng mùa thu thì mặc áo lông, mùa đông sẽ mặc áo bông cùng áo choàng dài.

    Giờ phút này Quý Vân Tu còn dùng đôi mắt xinh đẹp trực tiếp nhìn thẳng vào cô.

    Lại nhìn!

    Lại nhìn!

    Cô lại không kiềm được nhớ lại khi còn bé. Bởi vì Quý Vân Tu có bộ dạng khác biệt nên khi bé sẽ có người luôn khi dễ anh, rõ ràng so với anh nhỏ hơn hai tuổi nhưng Tịch Tuế lại đảm nhiệm nhân vật "Người bảo hộ", đem toàn bộ những người đáng ghét kia đuổi đi.

    Còn ngây thơ nâng lên nắm đấm bảo đảm "Anh Vân Tu đừng sợ, Tuế Tuế sẽ bảo vệ anh!"

    Cô đem mình trở thành anh hùng canh giữ bên người Quý Vân Tu, khi đó Quý Vân Tu cũng sẽ yên lặng nhìn cô. Trước kia không cảm thấy có cảm giác gì, nhưng vào lúc này trái tim cô lại vô tình đập rộn lên.

    Tịch Tuế bước lên phía trước hai bước, hơi khom người chỉ lên tranh vẽ, còn hỏi "Quý Vân Tu, anh đang vẽ phong cảnh trong vườn sao?"

    Cô không xác định được là Quý Vân Tu có trả lời hay không nhưng Quý Vân Tu lại thật thà hướng về cô gật đầu một cái.

    Bộ dáng kia thật ngoan.

    Thậm chí khiến cô muốn khi dễ một chút..

    Đang lúc Quý Vân Tu ngồi vẽ, Tịch Tuế khom lưng cùng anh nói chuyện, bàn tay đè lên đầu gối không tự chủ giương khoé miệng "Ngày hôm qua nói muốn gả cho anh, anh đều không có phản ứng, bây giờ lại gật đầu thì có ích lợi gì."

    Vốn là chỉ thuận miệng lẩm bẩm lại bị Quý Vân Tu nghe được.

    Anh bỗng nhiên đứng lên, từ bên cạnh bàn nhỏ cầm lên notebook sốt ruột viết chữ, sau đó giơ lên.

    Tịch Tuế đang muốn nhìn, một chú chó lông vàng bỗng nhiên xông tới chổ hai người.

    "..."

    Tịch Tuế hướng bên cạnh chạy, chú chó lông vàng cũng chạy theo hướng của cô.

    "Quý Vân Tu.."

    Cô sợ hãi kêu lên một tiếng, giây tiếp theo bị một thân thể ấm áp bao bọc lại.

    Còn chưa kịp bình tĩnh, cô lại có cảm giác dưới váy của mình bị kéo đi. Tịch Tuế cúi đầu nhìn một cái liền thấy chú chó cắn váy mình, cô bị dọa sợ toàn thân run rẩy.

    "Aaaaa.."

    Tịch Tuế hai tay duỗi ra ôm người đàn ông còn cao hơn mình một cái đầu, cả người đều quấn lên người anh ta.

    Quý Vân Tu theo bản năng nâng thân thể cô lên, cánh tay rắn chắc ôm cô cao lên một chút.

    Tịch Tuế thân thể linh hoạt nhưng lần này cơ hồ đều muốn ôm chặt bên hông người ta, đầu dựa vào vai anh, cũng không dám quay đầu về phía sau nhìn.

    "Cái này.. cái này.. Con chó này từ đâu tới a, có thể làm cho nó đi không.." Cô bị dọa sợ tới mức khóc lên.

    Quý Vân Tu không hiểu tâm tình của người khác nhưng cũng hiểu được hành động trốn tránh của cô.

    Hắn đưa tay trước mặt chú chó làm một động tác tay, vừa chỉ chỉ giá vẽ tranh, chú chó lông vàng lại ngoan ngoãn nghiêng đầu đi về phía giá vẽ sau đó nằm xuống.

    "Nó.. nó sẽ không tới nữa chứ?" Tịch Tuế khẩn trương nuốt nước miếng một cái, nhìn chằm chằm nơi giá vẽ, ngay cả mắt cũng không dám chớp, sợ chú chó đột nhiên chạy tới.

    Quý Vân Tu gật đầu.

    Tịch Tuế nhắm mắt, thở một hơi dài nhẹ nhõm "Vậy thì tốt, vậy thì tốt."

    Sợ hãi qua đi, cô mới ý thức tư thế có điểm không đúng..

    Cô bây giờ! Lại! Cả người như bạch tuột gắt gao mà quấn chặt quanh người Quý Vân Tu, bao nhiêu hình tượng cũng bị mất sạch sẽ!

    Hai tay ôm chặt cổ chưa kịp buông ra, da thịt dán vào phần cổ nhẵn nhụi của anh, một chút cảm xúc nhỏ xíu đang dâng lên.

    Chân nhỏ của cô ở bên hông vội vàng thả xuống, thời điểm vừa mới chạm xuống đất liền đứng không vững, Quý Vân Tu bị cô lôi về trước một chút.

    Quý Vân Tu liền đỡ eo của cô, vòng eo thon thả tinh tế, một tay có thể ôm hết.

    Tịch Tuế thấy hô hấp căng thẳng vội vàng tránh thoát khỏi người anh, còn cố ý chậm rãi lui về sau hai bước, không biết nên mở miệng nói như thế nào mới tốt.

    Cô chỉ chỉ chú chó gần giá vẽ, hỏi anh "Đó là chó của anh nuôi sao?"

    Quý Vân Tu gật đầu.

    "Anh nuôi từ khi nào a?" Tịch Tuế tò mò.

    Quý Vân Tu giơ bốn ngón tay.

    Bốn tháng? Bốn năm?

    Hẳn là bốn năm đi.

    Cô thi vào trường đại học sau khi một lòng muốn theo đuổi tự do, chạy ra học ở một trường đại học rất xa, mỗi năm được nghĩ sẽ trở về bầu bạn cùng cha mẹ, sau đó không gặp gỡ qua Quý Vân Tu.

    Sau khi tốt nghiệp cô lại theo giáo sư miệt mài chụp ảnh, rất ít trở về nhà, cho đến khi bị thúc đẩy chuyện đính hôn, cô lại tuỳ tiện nói gả cho Quý Hoài Tây, lại xuất ngoại thêm ba năm.

    Nga, bây giờ còn chưa gả!

    Tính luôn kiếp trước, cô cùng Quý Vân Tu đã chín năm không có đơn độc tiếp xúc với nhau.

    Chín năm.. Đoạn thời gian này thật đúng là dài.

    Mặc dù Quý Vân Tu sẽ không biểu đạt, nhưng cô cảm thấy hai người cũng được xem là bạn rất thân bởi vì hai người bọn họ đã làm bạn với nhau một đoạn thời gian rất dài.

    Chẳng qua cô thật xấu tính, đem người mình cam kết bảo vệ quên đi mất, mà người kia lại ở sống chết trước mắt chỉ muốn bảo vệ cô..

    Nghĩ tới đây, tâm tình Tịch Tuế lại hạ xuống.

    Quý Vân Tu đi theo nhíu mày, hắn không hiểu tại sao Tuế Tuế lại không nói chuyện?

    Bác sĩ nói với hắn, cười là biểu hiện của sự cao hứng.

    Vậy không cười, chính là mất hứng.

    Tuế Tuế sau khi thấy chó sau đó liền không cười, có phải là mất hứng hay không?

    Vậy hắn có cần phải đem chó đi giấu không?

    Quý Vân Tu trong đầu chứa đầy nghi ngờ, nhìn thấy notebook rơi trên mặt đất cùng bút, liền nhặt lên cúi đầu viết chữ sau đó sốt ruột đưa cô nhìn.

    Trên quyển sổ viết: Tuế Tuế tại sao sợ? Tuế Tuế trước kia không sợ.

    Tịch Tuế thấy được chữ xiên vẹo, không sai biệt đọc hiểu được ý tứ trong đó liền giải thích "Em vốn là không sợ, chính là sau này.. Bị chó đuổi.."

    Cô vốn là thật thích chó, thỉnh thoảng thấy người khác dắt theo chó còn muốn sờ một cái, sau đó ở nước ngoài gặp một chú chó dáng vóc cực to không chịu nghe theo chủ đuổi theo cô đến mức chân cô bị thương cũng không buông tha.

    Cô lúc ây mang giày cao gót lại bị chú chó đuổi theo qua ba con phố, thật bi thảm.

    Từ đó về sau liền để lại bóng ma trong lòng, vừa nhìn thấy chó liền muốn chạy.

    Giống như chú chó khoẻ mạnh vừa rồi, cô chạy không lại chỉ có thể nhờ anh giúp đỡ.

    Bất quá đây cũng là lần đầu thất thố trước mặt Quý Vân Tu, cũng không biết nên vui hay nên buồn đây.

    * * *

    Nơi này chỉ có một cái băng ghế, Tịch Tuế sẽ không cướp chổ ngồi của anh liền dứt khoác ngồi trên sân cỏ.

    Quý Vân Tu nhìn cô chằm chằm, Tịch Tuế ngẩng đầu một cái liền đụng phải cặp mắt trong suốt kia.

    Cô cố ý lộ ra biểu tình hung hăng "Nhìn cái gì, chưa thấy qua cô gái ngồi ở sân cỏ sao?"

    Quý Vân Tu lắc đầu, lại viết lên giấy một hàng chữ: Tuế Tuế khi còn bé cũng ngồi như vậy.

    Đúng rồi, khi còn bé còn thật bướng bỉnh, người khác nói cô là Tịch gia kiều nữ, tiểu công chúa, thực ra lại thường xuyên bị người giúp việc ở trên cây bắt xuống.

    Có lần còn kéo Quý Vân Tu cùng nhau leo cây, cô trượt chân một mình té xuống còn không nói, lại còn đem Quý Vân Tu đụng ngã trên đất rách cả da đầu. Sau đó cha mẹ mang cô tới Quý gia xin lỗi, Quý Vân Tu một chút cũng không tức giận còn đem đồ ăn ngon chia sẽ cho cô.

    Cho nên, ở bên ngoài cô đều ra vẻ duy trì hình tượng, nhưng ở trước mặt Quý Vân Tu liền không cần lo lắng.

    Nhớ tới chuyện cũ, cô lại hơi mím môi khẽ cười một tiếng.

    Thấy bên cạnh có động tĩnh, Quý Vân Tu cũng đi qua ngồi xếp bằng ở trên sân cỏ.

    Sân cỏ này đã được qua xử lý tỉ mỉ, ngồi dưới đất cũng không cảm thấy bị châm vào người.

    Chú chó lông vàng nằm kế bên giá vẽ hồi lâu, hai lỗ tai xù lông rũ xuống, đầu nâng lên, lại hướng chủ nhân lắc lắc cái đuôi.

    Tịch Tuế thấy một màn này liền bật cười "Haha.. nó là đang tỏ ra đáng yêu sao!"

    Trong tình huống chú chó không công kích cô, nên cô vẫn có thể đơn thuần đùa giỡn, thuận miệng hỏi "Chú chó này có tên không?"

    Quý Vân Tu không có mở miệng, nhưng lại dùng hành động cho cô câu trả lời. Anh rất tự nhiên kéo tay trái Tịch Tuế, lòng bàn tay hướng lên trên, ngón trỏ vẽ lên tay cô một hình vẽ tia chớp.

    Tịch Tuế thốt lên "Anh nói nó tên Tia Chớp?"

    Quý Vân Tu gật đầu, mi mắt giãn ra, khoé miệng giương ra cuối cùng cười lên.

    Nắng ấm trút xuống, chiếu vào anh phá lệ đẹp mắt.

    Tịch Tuế ánh mắt hơi chăm chú. Cô nhìn thấy một bên cổ Quý Vân Tu có một vết đỏ, tựa hồ mới vừa rồi móng tay cô đã quẹt phải.

    Tịch Tuế đưa tay ra, Quý Vân Tu nghi ngờ xoay người.

    Tịch Tuế đè lại bả vai của anh "Đừng động, em mới vừa rồi vô tình cào trúng anh, để em nhìn một chút."

    Cô xoay mình quỳ xuống sân cỏ, rướn nửa người lên cẩn thận kiểm tra vết thương trên cổ cho anh.

    Ngón tay mềm mại mang nhiệt độ cơ thể nhẹ nhàng đụng vào vết cào "Có cảm giác đau hay không?"

    Quý Vân Tu lắc đầu. Anh không cảm thấy chổ nào bị thương, cũng không thấy được Tịch Tuế nói vết thương ở nơi nào, chẳng qua lúc Tịch Tuế dựa vào liền cảm giác có một cỗ hơi nóng từ ngực lan tràn tới gò má rồi đến bên tai. Lại ngửi được hương thơm nhàn nhạt, không thể nói ra đó là hương thơm gì, nhưng ngửi vào rất thoải mái.

    Anh lại muốn.. ngửi lâu một chút.

    Hai người khoảng cách rất gần, từ tám phương bốn hướng, bất kể phương hướng nào nhìn sang cũng giống như là hai người thân mật dựa vào nhau, quấn quít nhau.

    Ba Tịch vội vã chạy tới thấy một màn này, thiếu chút nữa hộc máu!

    Bởi vì con gái nói muốn tới công ty làm, hắn thật cao hứng đi an bài, không đợi được gọi điện thoại về nhà, hỏi một chút mới biết Tịch Tuế bị Quý gia mời đi.

    Tối hôm qua chuyện kia còn chưa xong, ba Tịch nơi nào yên tâm vì vậy chạy tới, vạn nhất không nghĩ tới vừa đến lại cho ông một cái "kinh hỷ lớn" như vậy a!

    Ba Tịch biểu tình tức tối trực tiếp xông tới kéo cánh tay của con gái, đem cô từ sân cỏ kéo lên "Tuế Tuế, cùng ba đi về!"

    Tịch Tuế kinh ngạc nhìn ông "Ba!"

    Ba Tịch không nói hai lời lập tức dẫn cô rời đi.

    "Ba, người chờ một chút." Coi như đi cũng phải nói một tiếng, nào có ai không chào hỏi trực tiếp đi về.

    Nhưng mà quá tức giận, ba Tịch một chút cũng không để ý.

    Giờ phút này, Quý Vân Tu chạy theo kịp, hốt hoảng nắm lấy một cái tay khác của Tịch Tuế.

    Anh gấp gáp, môi hé mở chính là không nói nên lời.

    Quý Vân Tu không biết sợ, càng không biết bản thân đang tức giận. Chỉ là biết được, bản thân không để cho người khác mang cô đi! Lần trước cô bị ba Tịch mang đi, liền biến mất rất lâu. Anh luôn nằm mơ nhìn thấy cô, nhưng không chạm vào được, ngày hôm qua thời điểm nhìn thấy cô cũng không dám tin vào mắt mình.

    "Buông Tuế Tuế ra!" Ba Tịch cảm thấy con gái bị người khác chiếm tiện nghi, tâm trạng bực bội, biểu tình lập tức kinh khủng.

    Quý Vân Tu mâu quang loé lên, liều mạng nói ra bốn chữ, giọng khàn khàn "Tuế Tuế, đừng đi!"
     
    AmiLeeHuyền Trần 22012001 thích bài này.
  6. Ne.bie Hạ Vũ Yến Nhi Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    7
    Chương 4

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Quý Vân Tu cư nhiên dưới tình huống như vậy lại mở miệng nói chuyện!

    Tịch Tuế kinh ngạc một chút nhưng cũng cảm thấy không có gì kỳ quái, bởi vì Quý Vân Tu vẫn sẽ nói chuyện, chỉ là rất ít khi mở miệng thôi.

    Nhìn lại biểu tình của Ba Tịch, mặc dù trên mặt nghiêm túc cau mày nhưng trong lòng vẫn là có chút kinh ngạc. Tiểu tử này hàng năm trong miệng cũng không bắn ra một chữ, hiếm khi thấy mở miệng, thì ra là muốn giữ lại để nói với con gái ông.

    Quý Lăng Thành núp trong bóng tối cũng kích động đứng dậy "Anh Tịch Minh, anh tới cũng không nói một tiếng, tôi đi tìm anh lại không nghĩ anh ở chổ này.

    Quý Lăng Thành xuất hiện, tình cảnh vẫn không hòa hoãn. Tịch Minh ông biết rõ, nhất định là lão hồ ly này cố ý đem con gái ông" lừa gạt "mà tới, muốn cho hai người tạo cảm tình? Mượn cơ hội nhắc tới chuyện Đính hôn?

    Hừ!

    Ông làm sao có thể để cho con mình gả cho người không bình thường!

    Dĩ nhiên, những lời này chẳng qua là Ba Tịch nổi giận trong lòng, sẽ không nói ra trước mặt.

    " Tôi dẫn con gái tôi về nhà, cũng không muốn làm phiền anh Lăng Thành. "

    Ba Tịch buông lỏng lực đạo, Tịch Tuế mượn tình huống này rút tay về. Nhưng Quý Vân Tu vẫn còn cố chấp nắm cổ tay cô, thậm chí có thể cảm nhận được lòng bàn tay anh không ngừng truyền tới xúc cảm cuồn cuộn.

    Tịch Tuế ngước mắt, nhìn một cái có thể ngắm vào trong đáy mắt của anh sáng lên trong vắt, không về che giấu một chút tâm tư.

    " Anh cũng buông em ra trước. "

    Quý Vân Tu lại lắc lắc đầu, lần này so với lần trước còn lắc nhiều hơn.

    Tịch Tuế lại không nhịn được bật cười, đồ ngốc này, cũng không sợ đong đưa choáng váng đầu hay sao.

    " Ba, bác Quý, con cùng Vân Tu.. đã lâu không gặp, nên chúng con chỉ ôn chuyện một chút. "Khi còn bé còn kêu là anh Vân Tu, hôm nay trưởng thành đột nhiên xưng hô có chút khó khăn.

    " Cám ơn bác Quý đã mời trà, nếu ba con đã tới thì con cũng nên về nhà. "Tịch Tuế không nghĩ làm khó hai bên, trước trấn an trưởng bối, sau thì quang minh chính đại cùng Quý Vân Tu nói lời tạm biệt.

    Hai người hướng bên cạnh đi mấy bước, Tịch Tuế nhẹ giọng nói" Em phải về nhà. "

    Quý Vân Tu lại vội vàng móc vào ngón tay út của cô, mở to hai mắt nhìn cô chằm chằm, rất sợ một cái chớp mắt xoay người đều không thấy cô nữa.

    Tịch Tuế giơ đôi tay lên vỗ vai anh một cái, nhanh nhẹn nói" Lần sau lại tới tìm anh chơi nha! "

    Quý Vân Tu cúi đầu lệch sang một bên tựa như đang truy hỏi" Lúc nào? "

    Tịch Tuế đáp lại rất sảng khoái" Sẽ sớm thôi. "

    Quý Vân Tu vểnh môi, đối với câu trả lời này không hài lòng lắm.

    Tịch Tuế thật sự không chịu nổi thấy anh như vậy.. như vậy.. Một người biết điều đáng yêu như vậy, nếu không phải sợ hai trưởng bối bên cạnh nhìn, cô cũng muốn ôm cái người" Đại khả ái "này dỗ dành thật tốt!

    " Vậy thì chúng ta thêm Wechat? "Cô nói lên một biện pháp thuyết phục.

    Quý Vân Tu đáy mắt hiện lên nghi ngờ.

    " Anh đến bây giờ còn không biết sử dụng di động, wechat chính là phần mềm trên điện thoại di động, có thể dùng để liên lạc với nhau, anh biết không? "Tịch Tuế một bên giải thích, vừa móc ra điện thoại di động, còn đem ngón tay vẽ vẽ app màu xanh lá cây cho anh nhìn.

    " Chờ.. chờ.. "Anh mở miệng.

    " Tuế Tuế! Ba còn có chuyện cùng con trao đổi. "Bên kia Ba Tịch không nhịn được chờ đợi.

    Không phải ông thiếu kiên nhẫn chờ đợi con gái, chủ yếu là không muốn dung túng con gái cùng tiểu tử thúi kia đơn độc ở cùng!

    Tịch Tuế khẽ thở dài" Không sao không sao, lần tới em sẽ dạy cho anh, tạm biệt nha. "

    Tịch Tuế lúc này xoay người rời đi cũng không có ai kéo cô lại.

    Nhìn bóng dáng kia đi xa, Quý Vân Tu lần này thật nóng nảy, đôi mắt màu nâu dâng lên một tầng sương mỏng mù mịt.

    Anh không có điện thoại di động, không có Wechat, Tuế Tuế có phải lại biến mất hay không?

    Quý Vân Tu nhìn xung quanh rốt cuộc chú ý tới cha mình. Anh vội vàng đem notebook mới vừa ném xuống nhặt trở về, ở phía trên viết một hàng chữ: Muốn điện thoại di động, muốn Wechat.

    Con trai lại" không khách khí "đòi đồ như vậy không khiến cho Quý Lăng Thành tức giận, ngược lại còn vui vẻ để cho người làm mua hết một loạt điện thoại di động bày trên bàn, mặc cho con trai chọn.

    " Vân Tu, con nhìn xem con thích cái nào, cứ tuỳ tiện mà chọn! "

    Quý Vân Tu nhìn lướt qua mặt bàn đang trưng bày các loại điện thoại di động khác nhau, trong đầu thoáng qua hình ảnh khi Tịch Tuế lấy ra điện thoại của cô, nhớ rõ mặt sau có hình vẽ trái táo nên anh cũng lấy một cái như vậy.

    Quý Lăng Thành nhớ tới yêu cầu sử dụng Wechat liền chủ động nói" Vân Tu, ba dạy con cách sử dụng. "

    Quý Vân Tu ôm điện thoại trịnh trọng gật đầu.

    Quý Lăng Thành dạy anh đăng nhập, hoàn thành đăng ký rườm rà sau khi khởi động máy, mở ra App store chuẩn bị cài đặt phần mềm.

    Đang muốn dạy những bước tiếp theo, Quý Lăng Thành đột nhiên dừng lại, nhân cơ hội dụ dỗ" Vân Tu, con kêu ba một tiếng, ba dạy con cách dùng Wechat! "

    Quý Vân Tu ngước mắt nhìn ông không cảm xúc, dựa theo các bước hướng dẫn tiếp tục download phần mềm.

    Người cha già rất muốn được con trai quan tâm"... "

    Anh căn bản không cần người khác dạy, nhìn theo hướng dẫn liền chạm chạm vào rất nhanh liền thấy mục 'Đăng ký tài khoản mới.'

    Mắt thấy giao diện 'Người liên hệ' trống rỗng, anh vào giao diện chính, mỗi ô ký hiệu chạm chạm một cái, ở chổ '+' nhìn thấy bốn chữ 'Tăng thêm bạn bè', sau đó quay đầu nhìn Quý Lăng Thành, nháy mắt hai cái.

    Quý Lăng Thành móc ra di động của mình, đưa ra số điện thoại của Tịch Tuế.

    Quý Vân Tu chỉ nhìn một cái liền dời đi tầm mắt, đem dãy số nhập vào. Hoàn thành những bước này, Quý Vân Tu khoé miệng lần nữa nữa hiện lên hai lúm đồng tiền.

    Phản ứng này rõ ràng là Tịch Tuế so với những người khác không giống nhau. Quý Lăng Thành trong lòng vui mừng một trận, dò xét hỏi" Vân Tu, con có phải yêu thích Tuế Tuế a? "

    Quý Vân Tu không nói một lời, cầm di động xoay người đi lên lầu. Chú chó lông vàng lanh lợi đuổi theo đằng sau.

    "... "

    Người cha già bị con trai lợi dụng xong liền bỏ rơi chỉ có thể tự mình an ủi.

    Đã nhiều năm như vậy, con trai hiếm khi thấy nói lên yêu cầu với ông, Quý Lăng Thành vui vẻ đến mức buổi trưa còn ăn thêm một chén cơm.

    Tịch Tuế được an bài vào công ty, thật tốt khi ban đầu cô thi hai văn bằng, lại bởi vì sinh ra ở Tịch gia nên đối với chuyện quản lý thương nghiệp có chút hiểu biết. Mặc dù Ba Tịch ở công ty vì cô lót đường nhưng trước mắt đại đa số cũng có người chất vấn năng lực của cô, bởi vì khi nhìn lại.. thật sự là tuổi cô còn quá trẻ, lại còn là một cô gái.

    Tịch Tuế thường xuyên nhìn xem thông báo Wechat, nhưng cũng không tuỳ ý thêm bạn, cho nên nhìn thấy hình giao diện thêm bạn hiện lên ghi chú có người thêm mình làm bạn bè cũng trực tiếp xem nhẹ.

    Tính cách của cô là vậy, một khi hạ quyết tâm làm chuyện nào đó liền rất kiên định. Sau hai ngày cố gắng thích ứng hoàn cảnh công việc, từ sáng lại bận bịu đến tối, trừ lúc ăn cơm và nghỉ ngơi cũng không có dư thừa thời gian giải trí.

    Tịch Tuế đem tinh lực vùi đầu vào công việc, cho đến khi Quý Hoài Tây xuất hiện.

    Tịch Tuế lúc xuống lầu liền chú ý tới cửa của chiếc siêu xe, chờ cô từ cao ốc ra ngoài, thấy bên cạnh xe có người đàn ông đứng đó, cả người liền thấy không tốt.

    Quý Hoài Tây ở dưới lầu há miệng chờ sung rụng, bưng một bó hoa tươi đưa đến trước mặt Tịch Tuế" Tuế Tuế, buổi chiều khoẻ. "

    Tịch Tuế"... "

    Nhìn thấy anh, tôi thật là cảm thấy cả nơi đó cũng không khoẻ.

    Cô cự tuyệt hoa của Quý Hoài Tây, ngay cả nụ cười giả tạo cũng lười cho hắn ta, mắt nhìn thẳng từ bên người hắn sang chổ khác.

    Quý Hoài Tây theo sát cô, ngăn lại" Tuế Tuế, giữa chúng ta có phải hay không có cái gì hiểu lầm a? "

    Hắn không hiểu, rõ ràng lúc trước mọi người đều bằng lòng hôn ước, làm sao Tịch Tuế liền chọn Quý Vân Tu?

    " Quý tiên sinh, tôi cùng anh không phải bạn bè thân thiết, mời anh gọi tôi là Tịch tiểu thư, cám ơn. "

    Quý Hoài Tây cho tới bây giờ đều là được các cô gái theo đuổi, vào lúc này bị người ta không cho mặt mũi liền khó tránh có chút không vui, nhưng hắn không có tuỳ tiện biểu lộ, ngược lại còn bày ra một bộ dáng cười nham hiểm" Được, Tịch tiểu thư có thể nể mặt tôi cùng ăn một bữa tối được không, dẫu sao hôn ước của hai chúng ta.. "

    " Ngừng, tôi cùng anh không có quan hệ, ở tiệc đính hôn tôi cũng đã nói rất rõ ràng. "Tịch Tuế cắt đứt lời nói của hắn.

    Quý Hoài Tây ánh mắt trầm xuống" Cô chẳng lẽ thật sự muốn gả cho Quý Vân Tu? "

    Cô mỉm cười nói" Nếu không, anh nghĩ là tôi sẽ gả cho anh sao? "

    Quý Hoài Tây khoé miệng chợt đông cứng" Coi như là Tịch tiểu thư không muốn đính hôn, cũng không cần đem anh cả của tôi ra mượn cớ. "

    Cô chân mày khẽ nhếch, thu lại giễu cợt trong mắt" Anh dựa vào cái gì mà cho là tôi mượn cớ? "

    Tịch Tuế cực kỳ ghét khi hắn tự cho mình là đúng. Nhớ tới, cô đột nhiên nhớ mấy ngày nay không có thấy Quý Vân Tu.

    Tệ thật..

    Tâm tư của cô vừa thay đổi liền hất ra hoa tươi ngăn trước mặt, hướng phía trước rời đi.


    * * *

    Quý quản gia thấy Tịch Tuế, vội vàng đem cô mời vào trong.

    " Tịch tiểu thư, cô có thể đoán xem.. "

    Nghe ngữ khí không thích hợp, Tịch Tuế thuận miệng truy hỏi" Đã xảy ra chuyện gì? "

    " Aiiii. "Quản gia thở dài thật sâu" Từ sau khi cô rời đi, thiếu gia mỗi ngày đều nhốt mình ở phòng vẽ lầu ba, mỗi sáng sớm mười giờ rưỡi sẽ cầm notebook đến hỏi tin tức của cô, chúng ta nói cho cậu ấy cô còn chưa tới, cậu ấy liền tự mình chui trở về phòng vẽ. "

    " Buổi sáng mười giờ rưỡi? "

    " Tịch tiểu thư có thể không quá chú ý, hẳn đó là thời gian mà ngày đó cô từ Quý gia rời đi. "

    Nghe được chuyện này, Tịch Tuế trong lòng lộp bộp" Tôi đi tìm anh ấy. "

    Quản gia mang cô đến lầu ba, nhưng nơi này cửa phòng lại đóng kín.

    Quản gia giải thích" Phòng vẽ lầu ba là nơi của thiếu gia, không ai có thể vào, cô có thể thử đi gõ cửa một chút.

    "Được, cảm ơn." Tịch Tuế gật đầu, bước chân nhẹ nhàng đi tới cạnh cửa. Cô nhẹ nhàng gõ cửa phòng, không có người đáp.

    * * *

    Quý Vân Tu ngồi đối diện giá vẽ có một bức tranh tuyệt đẹp. Đó là một thiếu nữ trẻ tuổi đang nghiêng mặt.

    Thiếu nữ trong tranh dáng người lả lướt, không mặc gì cả. Cô để chân trần quỳ ngồi dưới đất, mái tóc dài rủ xuống dưới chân, tán mà không loạn phơi bày trên mặt đất. Ngón tay nhỏ nhắn cuốn mái tóc dài che lại đằng trước ngực phập phồng, làn da trong suốt như ẩn như hiện. Ở phía trên góc phải, một đạo ánh sáng màu vàng xuyên thấu mây đen đang giăng kín, soi trên người thiếu nữ, mạ quanh thân cô một vầng sáng mông lung chói lọi.

    Ngoài phòng, Tịch Tuế lại tăng thêm lực đạo gõ thêm hai tiếng.

    "Quý Vân Tu?"

    "Quý Vân Tu, em là Tịch Tuế."

    Giọng nói cô quá nhỏ, căn bản không thể truyền vào trong.

    Nhưng lúc này Tia Chớp nghe được thanh âm bên ngoài liền dùng móng vuốt cào cửa.

    Quý Vân Tu đang cầm bút vẽ bỗng nhiên dừng lại, xoay người nhìn cửa phòng đang đóng chặt, hai lỗ tai giật giật, trong con ngươi bỗng hiện lên vui sướng. Anh vội bước nhanh về phía trước kéo cửa phòng ra, Tịch Tuếmới vừa đưa tay còn chưa kịp rút lại liền trực tiếp gõ lên trên người Quý Vân Tu.

    Vì cong ngón tay gõ cửa, cô ngại khớp xương bị đau, thuận tiện lấy lòng bàn tay vỗ xuống. Cho nên bây giờ, lòng bàn tay trực tiếp dính vào ngực của Quý Vân Tu.

    Tịch Tuế đôi mắt liền phóng đại, môi gắt gao mím chặt.

    Quý Vân Tu vô tội nháy mắt một cái.

    Tia Chớp từ sau chân anh thò ra một cái đầu lông xù, Quý Vân Tu liếc mắt đem Tia Chớp nhấn trở về.
     
    Huyền Trần 22012001AmiLee thích bài này.
  7. Ne.bie Hạ Vũ Yến Nhi Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    7
    Chương 5

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Quản gia đi tới lầu hai mới nhớ tới việc quên nói cho Tịch Tuế phòng vẽ đó có chuông ở cửa, vì vậy ông quay ngược trở lại.

    Từ cầu thang đi tới, vừa muốn lên tiếng, ông liền thấy Tịch Tuế đang sờ ngực thiếu gia nhà ông..

    Một khắc kia, ánh mắt ông trợn to, cơ hồ không dám tin vào mắt mình.

    Quản gia nhấc chân xoay người, nhất thời kích động đến trực tiếp đụng vào tường, một tiếng "Ai u" khiến Tịch Tuế chú ý.

    Cô vội vàng thả tay xuống, định giải thích nhưng đã quá muộn.

    Quản gia trong miệng lẩm bẩm: "Ta không nhìn thấy", liền quay đầu mà chạy xuống lầu.

    Quý Vân Tu bị lơ lần nữa uỷ khuất.

    Thật vất vả Tuế Tuế mới đến, làm sao lại không để ý tới mình! Anh muốn nghe giọng nói của cô, muốn xác định người trước mắt này có thật sự tồn tại hay không. Vì vậy, anh lặng lẽ đưa tay kéo ống tay áo của Tịch Tuế.

    Tịch Tuế hít một hơi thật sâu, hai tay ở trước người xoa hai cái, cố làm ra vẻ bình tĩnh chào hỏi: "Buổi chiều khoẻ a! Chuyện này.. em chính là tới thăm anh một chút."

    Quý Vân Tu nghe hiểu ý cô liền vui vẻ gật đầu.

    Thấy anh hết sức thản nhiên, tựa hồ cũng không đem chuyện mới vừa rồi bị "Ăn đậu hũ" để trong lòng, Tịch Tuế không kiềm được thở phào nhẹ nhõm, trong đầu nghĩ cái người đàn ông này thật là dễ bị dụ dỗ.

    Hai người đứng ở cửa nói chuyện tựa hồ có chút không ổn, nhưng Quý Vân Tu căn bản sẽ không biết cách tiếp đãi người khác.

    Tịch Tuế giương mắt nhìn, bởi vì Quý Vân Tu ngăn trước mặt cô, nên cô chỉ có thể từ trong khe hở nhìn thấy bên trong ánh sáng rất tốt, thích hợp để vẽ tranh.

    Quý Vân Tu khi còn bé liền yêu thích vẽ tranh, sau khi lớn lên vẫn kiên trì sở thích này, cô bỗng nhiên có chút hiếu kỳ dưới ngòi bút của Quý Vân Tu thì thế giới sẽ như thế nào?

    Cô nâng tay lên, mang bộ dạng hiếu kỳ đi vào trong chỉ chỉ: "Đây là phòng vẽ của anh?"

    "Ân ân!" Quý Vân Tu gật đầu bận rộn.

    Tịch Tuế hơi nghiêng đầu hỏi nhỏ: "Có thể vào xem một chút không?"

    "..."

    Quý Vân Tu nhấp môi dưới, trong lúc lơ đãng đem tay đang đè đỉnh đầu của Tia Chớp buông ra.

    Lấy được tự do, Tia Chớp vui vẻ ba chân bốn cẳng chạy ra ngoài.

    Nhìn thấy chú chó lông vàng đột nhiên xông tới, Tịch Tuế kêu lên một tiếng, lúc này hô hấp của cô như ngừng lại, ngay cả thở cũng không dám thở mạnh!

    Lần trước khi cô chạy, Tia Chớp cũng sẽ chạy theo. Cho nên lần này cô không nhúc nhích, giả vờ bản thân là một người gỗ, nghĩ thầm Tia Chớp có lẽ sẽ chạy đi xa.

    Kết quả Tia Chớp chạy xa hai mét, ngay lúc Tịch Tuế đang thả lỏng, lại bỗng nhiên thụt lùi trở lại bên cạnh hai người, sau đó lởn vởn bên chân cô.

    Tịch Tuế trên mặt vặn vẹo: "Nó.. tại sao nó còn chưa đi?"

    Quý Vân Tu đem biểu tình của cô thu vào trong mắt, giơ tay chỉ chỉ phương hướng dưới phòng khách.

    "Đúng đúng đúng, chúng ta mau đi xuống." Tịch Tuế bây giờ đầu óc trống rỗng, càng chưa từng nghĩ Quý Vân Tu sẽ có lúc cẩn thận như vậy. "

    Theo chân Quý Vân Tu xoay người đi, làm gì còn nhớ được cái gì mà tham quan phòng vẽ.

    Lúc xuống lầu, cô đi ở phía trước, cho là Quý Vân Tu ở phía sau có thể theo cô ngăn trở, không nghĩ tới Tia Chớp nghịch ngợm, cố ý chạy đến trước mặt cô từng tầng một xuống cầu thang, hướng bọn họ vẫy vẫy đuôi.

    Cô theo phản xạ có điều kiện nắm lấy cánh tay Quý Vân Tu, hai hàm răng vẫn đang run rẩy:" Anh trước hết để nó đi ra một chút. "

    Tia Chớp tựa hồ cảm nhận được mình bị chê, lập tức run run thân thể dựa vào cầu thang, trong miệng phát ra thanh âm" Ẩu uuuuuu.. "

    Tịch Tuế thiếu chút nữa hụt chân.

    Ngươi không phải kêu ẳng ẳng sao? Học sói tru làm gì a!

    Cô tận mắt nhìn thấy Quý Vân Tu hướng Tia Chớp làm mấy động tác tay, nhưng mà cô không hiểu huấn luyện chó như thế nào. Chỉ có thể đứng ngoài quan sát.

    Thấy Tia Chớp cũng không có phản ứng, chỉ coi như là nó không nghe lời, liền thôi không giãy giụa:" Được rồi, anh thay em cản nó lại đi, dù sao anh cũng là chủ nhân của nó nên em cũng không phải sợ. "

    Quý Vân Tu khoé miệng khẽ nhếch, đối với kết quả này rất hài lòng.


    * * *

    Tịch Tuế cho rằng đây chỉ là một khúc nhạc đệm, không nghĩ tới kịch hay còn ở phía sau.

    Cho đến khi cô cùng Quý Vân Tu xuống dưới lầu mới phát hiện trong phòng khách đứng hai hàng người! Đồng loạt chỉnh tề đưa ánh mắt nhìn tới.

    Đứng đầu là Quý Lăng Thành, ánh mắt vừa phức tạp vừa kích động nhìn tại lúc hai người nắm tay đung đưa~

    Tịch Tuế mí mắt co rút, vội vàng rút tay lại.

    Quý Lăng Thành tay phải thả lỏng, nắm thành quyền che ở khoé miệng ho nhẹ một tiếng:" Tuế Tuế à, buổi tối muốn ăn chút gì không? Bác sai phòng bếp đi làm cho con? "

    " Không cần phiền như vậy a, con một chút liền trở về nhà. "Cô chẳng qua là nhớ tới ước hẹn, cũng chưa từng nghĩ muốn ở lại lâu.

    Quý Lăng Thành vội vàng khoát tay, biểu hiện sự nhiệt tình:" Không phiền, không phiền, chúng ta đều là người một nhà a. "

    Không chờ Tịch Tuế phản bác, ông xoay người liền gọi hai hàng người giúp việc phía sau để cho bọn họ làm việc.

    Trưởng bối nhiệt tình khó từ chối, Tịch Tuế đành phải nhắm mắt đáp ứng.

    Biết Tịch Tuế sẽ ở lại, Quý Vân Tu liền một mực theo sát bên người cô, còn tự mình đem di động móc ra. Đem mặt sau di động hướng lên trên để lộ ra nhãn hiệu hết sức rõ ràng, muốn để cho Tịch Tuế chú ý tới việc anh có di động giống như của cô vậy.

    Tịch Tuế không chú ý chi tiết nhỏ này, chỉ là thấy anh bắt đầu dùng di động liền cảm thấy bất ngờ:" Đây là di động của anh sao? "

    " Ân.. ân! "Anh mở Wechat, lần nữa chạm vào mục bạn bè đưa cho cô nhìn.

    Tịch Tuế cắn răng:" Cái này.. Nhìn thật quen. "

    Cô vội vàng đem của mình móc ra, kiểm tra thông báo quả nhiên tìm được số của Quý Vân Tu.

    " Xin lỗi a, em không biết là anh. "Tịch Tuế chột dạ, thêm Quý Vân Tu làm bạn bè.

    Quý Vân Tu học cách làm của nàng chạm vào mục chú thích đổi tên cô thành Tuế Tuế.

    Tuế Tuế?

    Quý Vân Tu?

    Cô bắt đầu suy nghĩ cái chú thích này có phải do mình quen tay, lần nữa sửa lại: Vân Tu.

    Hình như.. vẫn chưa đúng.

    Tia Chớp tới quẹt vào tay anh một chút, Quý Vân Tu nháy mắt liền xoay người đem Tia Chớp nhét dưới đáy bàn.

    Tuế Tuế nhìn thấy Tia Chớp sẽ rời đi, anh phải đem Tia Chớp đi giấu!

    Cũng chính là vì cử động nhỏ này, bỏ lỡ Tịch Tuế lần nữa sửa chú thích: A Tu.


    * * *

    Quý Hoài Tây vừa mới vào cửa nhà, Tần Ngọc Chi liền tiến lên đón:" Như thế nào? Có hẹn gặp được Tuế Tuế hay không? "

    " Cô ấy gần đây mới vào công ty, công viện bận rộn. "Quý Hoài Tây nhàn nhạt trả lời hai ba câu.

    Tần Ngọc Chi tin là thật, kết quả ngày thứ hai liền nghe Khương Thuỵ Vân bên đó, nói ngày hôm qua Tịch Tuế ở bên nhà anh cả ăn cơm.

    Tần Ngọc Chi trong tối cùng nhà anh cả so tài, nhưng bình thường cùng mẹ kế Khương Thuỵ Vân của Quý Vân Tu rất thân thiết, trong họ hàng đều nói các nàng quan hệ chị em dâu thật hòa hợp."

    Thời điểm hai người ngồi chung một chổ uống trà, Khương Thuỵ Vân thuận miệng nhắc tới: "Tối hôm qua Tuế Tuế ở nhà chúng ta dùng bữa tối, nhìn qua cùng Vân Tu rất hòa hợp."

    Tần Ngọc Chi nghe nói như vậy, trơ tráo không cười mà nói: "Hôn sự của Tuế Tuế và Hoài Tây đó là ván đã đóng thuyền."

    Nhưng thật sự nội tâm của bà gấp gáp, điểm tâm trên bàn trà cơ hồ đều không động tới.

    Bọn họ là thứ hai vốn là so với anh cả thấp hơn một chút, nếu Tịch Tuế lại gả qua, nhà anh cả há chẳng phải là được nước dâng thuyền sao?

    Tần Ngọc Chi trực tiếp gọi điện cho Quý Hoài Tây: "Hoài Tây, không phải con nói Tuế Tuế rất bận rộn sao? Cô ta ngày hôm qua ở nhà bác cả con có biết hay không?"

    Quý Hoài Tây tâm tính vốn cao ngạo, mỗi lần nhắc tới chuyện này là cũng sẽ nghĩ tới Tịch Tuế ngày đó trước mặt mọi người bỏ qua hắn mà chọn anh trai ngu ngốc mắc bệnh tự kỷ, hắn cảm thấy mất hết thể diện!

    Nghe chỉ thấy phiền, hắn liền nói trong điện thoại qua loa lấy lệ mấy câu: "Mẹ! Chuyện này trong lòng con hiểu rõ. Cô ta tất nhiên phải gả cho con."

    Quý Hoài Tây lấy lý do bận công việc tắt điện thoại.

    Tần Ngọc Chi cầm di động ở trong phòng đi qua đi lại, nhớ lại cảnh tượng ở Nhà hàng Mễ La, nỗi buồn nơi khoé mắt cũng sâu thêm mấy phần "Chẳng lẽ cô ta thật sự thích thằng nhóc đó!"

    Không thể để mặc cho sự tình phát triển, bà đột nhiên nghĩ đến, vợ chồng Tịch gia cũng là đứng về phía mình!

    Tần Ngọc Chi mãi suy nghĩ sau đó chủ động liên lạc Mẹ Tịch, mấy câu khách sáo liền dẫn vào chủ đề chính "Chị Tịch a, tôi xem ngày mai cũng không tệ, chi bằng để cho Hoài Tây cùng Tuế Tuế ra ngoài đi dạo một chút? Cũng cho hai đứa nhỏ cơ hội gần gũi một chút."

    Mẹ Tịch đối với hôn sự này thái độ rất ủng hộ, nghe Tần Ngọc Chi nói như vậy cũng động tâm tư, liền phụ họa: "Vừa vặn Tuế Tuế nhà chúng ta ngày mai được nghĩ phép."

    "Vậy thì quá tốt." Tần Ngọc Chi được ủng hộ liền hân hoan khích lệ, còn không quên trải lòng: "Bất quá gần đây Tuế Tuế thật giống như có gì đó hiểu lầm Hoài Tây, còn cần trưởng bối như chúng ta hóa giải chu toàn."

    Trong điện thoại truyền tới tiếng cười của Tần Ngọc Chi, Mẹ Tịch nghe liền hiểu ý tứ trong lời nói của Tần Ngọc Chi liền đáp: "Chị Tần yên tâm, Tuế Tuế lúc đó nhất định sẽ đến."
     
    Huyền Trần 22012001 thích bài này.
Trả lời qua Facebook
Đang tải...