Bạn được Uất Phong mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
510 ❤︎ Bài viết: 322 Tìm chủ đề
Chương 20

"Bố!" Tôi đang ngồi học thì tự nhiên nó vỗ vào vai tôi mạnh ơi là mạnh làm tôi giật thót.

Bỏ chiếc bút nhớ xuống, tôi gạt tay nó ra và quay lại nhìn nó:

"Không thấy tôi đang bận à?"

Nó liền kéo tôi ra khỏi bàn học của tôi và bảo tôi ngồi xuống chiếc ghế ở bàn ăn. "Không sao, không mất nhiều thời gian đâu bố." Rồi nó ngồi xuống chiếc ghế ở phía đối diện.

"Con xin tuyên bố, trận đấu mở mắt lâu xin được phép bắt đầu."

"Hả? Sao tự nhiên.. Thôi nghỉ đi, tôi còn bao nhiêu thứ phải học." Tôi đứng lên.

Ngay lập tức nó chồm người qua bàn ăn, nắm lấy vạt áo giữ tôi lại.

"Đi! Đi mà bố! Nếu ai thắng sẽ được yêu cầu người kia làm cái gì cũng được."

"Bất cứ điều gì?"

"Bất cứ điều gì!" Nó cực kì nghiêm túc.

* * *

"Bố không được nhìn đi chỗ khác đâu đấy. Chỉ được nhìn vào mắt con thôi. Khi con nói bắt đầu thì ai nhắm trước người đó thua nhé." Nó khoanh tay đặt lên trên bàn. Còn tôi chỉ ngồi chống cằm.

* * *

"Bắt đầu!"

Khi cuộc đấu bắt đầu. Cả không gian im lặng chỉ còn nghe thấy tiếng chúng tôi thở và văng vẳng tiếng động cơ xe ở đâu đó.

Tôi nhìn nó. Nó cũng nhìn tôi. Cũng như mọi lần tôi nhìn nó, não tôi lại tự nhủ với tôi: "Nó đẹp thật!" hay cái gì đó tương tự như vậy. Thường thì tôi sẽ rất ngại khi nhìn nó lâu. Nhưng trong tình huống như thế này tôi có thể tha hồ nhìn nó mà không cảm thấy.. tội lỗi.

Mắt của nó.. không hề có dấu hiệu sẽ đóng lại sớm đâu. Tất nhiên tôi cũng vậy. Thế nhưng, cái hoàn cảnh này, nó cứ ngượng ngượng sao ấy. Bởi vì tôi không hề tập trung vào cuộc đấu này. Là một thằng đàn ông làm sao tôi có thể từ chối bản năng được.

Chắc nó cũng nhận ra mắt tôi không hề nhìn nó rồi. Mà chúng cứ nhìn loạn xạ lên khắp phần thịt và da của con bé. Nhưng tôi liên tục chuyển nó về đôi mắt của nó.

"Bố đã mỏi chưa?" Nó mỉm cười hỏi.

"Chưa."

Một lúc sau.

Tôi vẫn chưa mỏi.. Nhưng nhìn nó kìa.. Tôi có thể nhìn thấy những sợi chỉ màu đỏ trong mắt nó, có vẻ như nó sắp khóc đến nơi rồi ấy chứ.

"Ờ.. cô.. không định nhắm mắt lại à?"

"Hả? Bố nghĩ gì vậy? Hay là bố sắp thua rồi?" Vẫn tỏ ra vẻ mạnh mẽ mặc dù sắp đến giới hạn rồi cơ à.

Trông có vẻ như nó rất muốn thắng. Thôi thì..

"Tôi thua." Tôi nhắm mắt lại và ngồi tựa vào ghế. "Đó! Cô muốn gì?"

Nó cũng phải nhắm mắt trước khi định nói gì đó với tôi. Có vẻ như tôi đã quyết định đúng đắn rồi.

"Yay, con biết là con sẽ thắng bố trong trò chơi này mà." Nó đứng lên và nhìn vào mặt tôi. "Vì vậy, chiều mai, sau khi bố học xong, bố phải đi hẹn hò với con."

"Hửm?"
 
Chỉnh sửa cuối:
510 ❤︎ Bài viết: 322 Tìm chủ đề
Chương 21

*Sáng sớm*

Không biết vì lí do gì mà tôi dậy rất sớm. Đã cố ngủ lại rồi nhưng cơ thể nó không cho phép. Bây giờ tôi đang đứng ngoài ban công hóng gió. Bầu trời mùa đông luôn được người ta dùng để "tương tư" và trải lòng. Trời càng lúc càng trở nên lạnh hơn. Có lẽ tuyết sẽ rơi thôi.

"Ủa, sao bố dậy sớm thế?" Âm thanh len lỏi từ trong phòng ra. Nó lờ đờ đi ra ban công, tay vẫn còn đang dụi mắt.

"Không có lí do gì đặc biệt. Tôi mất ngủ thôi."

Mái tóc trắng ngắn đến vai của nó bù xù, quần áo ngủ xộc xệch. Nó đừng nhìn một lúc thì vào nhà kéo chiếc bàn ăn ra ban công ngồi. Mà ban công thì bé, đứng không thôi đã chật rồi lại còn lôi ghế ra nữa.

"Bố ngồi không? Con sẽ để một ít chỗ cho bố." Nói rồi nó ngồi nửa bên trái, vỗ vỗ vào mặt ghế bên phải ra hiệu cho tôi ngồi xuống.

"Không tôi ổn."

Người giao báo đã bắt đầu làm việc. Đi từng nhà và lấy những tờ báo ra, đút vào hòm thư của họ. Tôi theo dõi kì càng từng động tác của anh ta khi anh ấy đi qua khu tôi ở.

"Trước khi con đến, bố đã phải đừng ngoài ban công này một mình nhỉ." Nó ngẩng lên nhìn tôi..

Tôi nhìn nó rồi cố hiểu nó đang muốn nói gì. Nhưng tôi lập tức ngừng mọi nỗ lực đó, chỉ nhìn lên bầu trời đông.

"Cô đang hỏi tôi có cô đơn không chứ gì?" Tôi khoanh hai tay đặt lên lan can rồi tựa đầu mình vào. "Không sao, tôi quen rồi. Từ khi tôi quyết định ra ở riêng tôi đã phải chấp nhận nó, biến nó thành một thứ bình thường như tôi thở vậy."

"Từ nay con sẽ không để bố phải cô đơn nữa đâu."

"Hả? Cô nói gì cơ?" Hình như nó vừa lẩm bẩm một cái gì đó.

"Không có gì ạ!" Không để cho không gian chi phối cảm xúc, nó ngay lập tức trở lại phong thái thường ngày của nó: Vui tươi, dễ mến. "Tóm lại, chiều nay nhớ về đón con đấy. Bố con mình sẽ đi chơi."
 
510 ❤︎ Bài viết: 322 Tìm chủ đề
Chương 22

*Buổi chiều*

Tôi về đến nhà. Vừa định tra chìa khóa vào ổ khóa, tự nhiên tôi có cảm giác tôi đã từng trải qua tình huống này rồi. Bất giác tôi lùi lại. Ngay sau đó, cánh cửa bật mở ra.

"A bố! Trùng hợp nhỉ, vừa hay con cũng đang định ra đón bố." Nó mặc một trang phục khá ấm cúng. Vẫn chiếc áo hoodie nó mua hôm trước cộng thêm một chiếc váy dài.

"Chờ tôi chút, tôi cất bớt đồ đi đã."

* * *

Chúng tôi lại đi xe buýt. Mặc dù là giờ tan tầm nhưng chuyến xe chúng tôi đi không có quá nhiều người, sở dĩ là bởi tuyến này không hề bắt vào những cung đường chính với những khu đô thị sầm uất.

Chúng tôi ngồi xuống băng ghế sau cùng. Ngồi ngắm đường phố rồi lại ngắm người lên xe, người xuống xe. Thời gian đi của chúng tôi khá dài, nhưng tuyệt nhiên chúng tôi không hề nói chuyện gì với nhau cả.

Cũng không phải là tôi cảm thấy khó chịu gì cả. Chỉ là tôi không quen với sự im lặng này của nó.

Đến bến cuối cùng nó mới bảo tôi xuống. Khi đó, tôi thấy chúng tôi đã ra khỏi nội thành, khung cảnh cũng trở nên nhẹ nhàng, im ắng và thư thái, trái ngược với sự tấp nập giờ cao điểm trong thành phố.

"Điểm đến của chúng ta sẽ là ngọn núi đó." Nói rồi nó chỉ tay vào lưng chùng ngọn núi, một điểm không cụ thể trên đó. "Sẽ mất một khoảng thời gian để đến đấy bố ạ."

Tôi thở dài. Cũng đã lâu lắm rồi tôi không leo núi. Bảo một người đã lâu rồi không chơi thể thao và vận động mạnh như tôi đi hành xác trên núi đó thì có hơi..

"Đi hẹn hò gì chứ. Mà ngọn núi đó, không lẽ.." Tôi đang ngờ ngợ.

"Đúng rồi đấy ạ. Hôm nay con sẽ cho bố chứng kiến tận mắt luôn. Cỗ máy thời gian mà con đã dùng để đến đây." Nói rồi, nó băng qua bên kia đường và bắt vào con đường mòn lên núi.
 
Chỉnh sửa cuối:
510 ❤︎ Bài viết: 322 Tìm chủ đề
Chương 23

Nhìn những bước đi loạng choạng của nó, tôi biết nó không trụ nổi lâu hơn nữa rồi. Chúng tôi leo cũng đã được gần mười lăm phút rồi. Mặc dù nó cứ băng băng đi trước tôi đến gần chục mét để dẫn đường cho tôi, thể lực của một đứa con gái xem chừng đó là giới hạn rồi.

"Hay là nghỉ tí nhé." Tôi chạy lại gần. "Dù gì thì cả tôi và cô đều thấm mệt rồi."

Nó vẫn còn đang thở. Lấy tay lau mồ hồi ở chán và mắt, nó mới quay lại nhìn tôi.

"Dạ vâng, thế chắc nghỉ tí cũng được ạ."

Trời cũng bắt đầu tối dần. Mảng trời xám xịt buồn bã của mùa đông đã thay dần cho bầu trời đêm. Nếu là vào mùa hè từ đây chắc chắn sẽ nhìn thấy một bầu trời sao. Nhìn về hướng thành phố, những ánh điện từ đèn đường, khu mua sắm, siêu thị đã lên đèn nhìn nhòe nhoẹt và lấp lánh như một dòng sông bằng vàng.

Chúng tôi chọn một tảng đá lớn nhô ra ở lưng chừng núi. Hướng về phía thành phố mà không nói một câu gì trong suốt khoảng thời gian đó. Những cơn gió lồng lộng trườn mình theo con núi lạnh tê tê, tôi nhìn thấy mái tóc của nó bay theo từng nhịp thổi.

"Yên bình thật bố nhỉ. Đây là lần đầu tiên mà con được sống trong một thành phố yên lặng và hòa bình đến mức này."

Tôi nhìn nó. Khi thấy ánh mắt của tôi, nó cũng đáp trả lại, thế nhưng ánh mắt đó của nó tôi biết, là con mắt của sự trải đời. Mặc dù nó còn trẻ..

"Chuyện gì đã xảy ra?"

"Nhiều lắm." Nó vuốt tóc ra sau tai, nhưng ngọn gió lại thổi vào mắt nó. "Nhưng ít nhất là ngay lúc này con vẫn đang ở với bố, vậy nên con sẽ không phung phí khoảng thời gian quý giá này."

Nghe những lời này của nó, tôi cảm thấy trong lòng mình vui một cách lạ lùng.
 
510 ❤︎ Bài viết: 322 Tìm chủ đề
Chương 24

"Chiêm ngưỡng đi bố!" Nó dang hai tay ra, như kiểu một nhà hùng biện hùng hồn. "Đây chính là cỗ máy thời gian đầu tiên của loài người!"

Trước mặt tôi.. không lẽ.. đó chính là.. Bầu trời trong đêm?

"Ủa tôi phải nhìn cái gì vậy?" Tôi làm giọng lạnh tanh.

"Nhìn cái gì nữa.." Nó quay lại chỉ vào khoảng không trống và giật mình. "Ấy chết, con xin lỗi. Con để chế độ tàng hình để người ngoài không biết ấy mà. Hì hì."

Nó lấy ra một cái gì đó như một cái chìa khóa, nhưng cũng không hẳn là chìa khóa. Nó chĩa thứ đó về khoảng không trống và bấm nút. Một ánh sáng màu đỏ từ thứ giống như chìa khóa đó.

Dần dần hình dạng của "cỗ máy thời gian" mà nó nói hiện ra từ trên xuống.

"Một lần nữa. Chiêm ngưỡng đi bố. Đây chính là cỗ máy thời gian đầu tiên của nhân loại!" Nó làm tư thế đứng Titanic.

Trước mắt tôi.. không thể nào.. đó chính là..

"Cô cố tình đấy hả? Có muốn tôi choảng cô cho cô đỡ nhây không?" Tôi cao giọng vì sự kiên nhẫn của tôi đã đến giới hạn.

"Ủa bố kì vậy?" Nó lại quay lại, nhìn thấy chung một thứ mà tôi đang thấy. Đúng là hình dạng của cỗ máy thời gian đang ở trước mặt tôi, nhưng nó đang bị một tấm thảm màu đỏ che phủ hết đi.

Nó ngồi xổm xuống và ôm đầu: "Con xấu hổ quá. Con đã phải làm cái tư thế đó hai lần rồi đấy."

Nó đi đến chỗ cái "máy" và kéo tấm thảm đó xuống. Cỗ máy thời gian hiện ra mồn một trước mặt tôi.

"Đấy bố thấy rồi đấy." Giọng nó chàn chường. "Như còn đã nói thì đó là cỗ máy thời giàn đầu tiên."

Nó thở dài: "Mất hết cả hứng."

"Hể? Xong rồi đấy hả? Không còn lớp ngụy trang nào nữa à?" Tôi đưa tay vuốt cằm đi vòng quanh nó giả vờ ngắm nghĩa soi mói.

"Bố đừng trêu con nữa!"
 
510 ❤︎ Bài viết: 322 Tìm chủ đề
Chương 25

"Vậy cô đưa tôi đến đây với mục đích gì?"

Tôi cứ nghĩ "cỗ máy thời gian" của tương lai thì nó phải khác xa với mọi thứ mà tôi tưởng tượng từ bé đến giờ. Nó trông giống hệt như một chiếc vệ tinh ngoài không gian kia mà người ta vẫn dùng để liên lạc vô tuyến: Một khối máy hình trụ ở giữa và hai tấm pin mặt trời ở hai bên.

"Còn để làm gì nữa?" Nó nhìn tôi với ánh mắt khó hiểu. "Bố chả nói bố chưa bao giờ được nhìn thấy cỗ máy thời gian còn gì nữa. Đó! Bố nhìn cho thỏa con mắt đi."

Tôi không ngạc nhiên như tôi nghĩ. Chắc vì nó mới chỉ là mô hình chứ tôi chưa được xem nó vận hành. Nhưng tôi có thể phần nào đó xác nhận rằng đây chắc chắn là một thứ không thể tồn tại bây giờ. Nó tạo ra âm hưởng của sự tân tiến, thuyết phục tôi tin rằng đó là công nghệ của tương lai.

"Tôi muốn lên xem bên trong như thế nào. Cô mở cửa được không?"

"Không được!" Nó trả lời rất thẳng thắn. Dang hai tay ra chắn không cho tôi tiến thêm.

"Ờ.. Phải nói là tôi không mong đợi lời từ chối đó của cô đấy. Nhất là ngay lập tức sau câu nói của tôi, nhanh đến mức cô dự đoán được là tôi sẽ đòi lên vậy." Tôi thỏ dài.

"Chứ còn gì nữa. Dù gì cũng là cỗ máy mà bố tạo ra mà." Nó vừa nói vừa sờ vào thân cỗ máy. "Nhưng kể cả như vậy đi chăng nữa thì bố cũng không được lên."

Nó nói tôi là người tạo ra cỗ máy thời gian á? Tôi giỏi vậy sao? Nhưng lĩnh vực mà tôi học là công nghệ thông tin mà, làm sao tôi có thể tạo ra cỗ máy thời gian được?

"Nếu tôi là người tạo ra nó thì.. tôi càng có lí do để được lên đúng không?" Mặc dù vậy, tôi không tự tin lắm sau khi thấy sự nghiêm túc trước đó của nó.

Nó khoanh tay nhìn tôi, nhắm mắt lại một lúc, sau đó cảnh báo tôi.

"Không được. Giống như lần trước đó, nó sẽ gây ra nghịch lý thời gian. Khi mà cách mà bố tạo ra cỗ máy thời gian lại là xem cỗ máy thời gian trong tương lai do mình tạo ra." Nó để tay hình dấu "X" rồi lại gần tôi.

"Vậy nên là bố biết rồi đấy, dù muốn hay không thì bố cũng phải tự tìm cách tạo ra cỗ máy thời gian này. Đó là sứ mệnh của bố." Một nụ cười đầy sự tin tưởng, pha lẫn chế giễu.

"Tôi đã biết từ đầu là chuyến đi này sẽ không có gì tốt đẹp rồi mà." Tôi thở dài nhìn nó.
 
510 ❤︎ Bài viết: 322 Tìm chủ đề
Chương 26

"Thế.. bố có muốn đi bộ từ đây về nhà không? Nó bắt đầu câu chuyện trước.

Chúng tôi đang trên đường xuống núi.

" Không. "Tôi vừa đi vừa cho hai tay vào túi quần. Tôi còn nhớ ngày hôm qua có ai đó nói là sẽ đi hẹn hò gì đó cơ mà. Tôi cũng thật là dở hơi khi kì vọng một cái gì đó.

" Ể, sao tự nhiên bố khó chịu thế? "Nó rướn người về phía tôi, cố gắng nhìn nét mặt của tôi trong bóng tối." Không sao đâu mà, con tin là bố sẽ làm được. À không con cần gì phải tin, bố làm được rồi mà. Hì hì. "

Tôi nhìn cái mặt hớn hở của nó. So với những lúc hiếm hoi mà nó làm cái bộ mặt buồn bã của nó, thì sự sôi nổi này của nó luôn làm tôi điêu đứng.

" Với cô thì dễ thôi. Tôi còn không biết phải bắt đầu từ đâu đây này. "Nó càng đi gần vào tôi, tôi càng đi mé ra một bên.

" Sớm muộn gì bố cũng sẽ tìm ra thôi mà. "

Chúng tôi lại đi bộ trong im lặng. Cũng vì chuyến đi dở dang này mà tôi còn chưa có gì vào bụng.. Nghĩ đến đây, đột nhiên tôi nghe thấy tiếng bụng réo.. Ơ, hình như không phải bụng của tôi.. Tôi nhìn sang nó.

" Làm sao chứ? Từ trưa đến giờ con đã ăn gì đâu. "Nó đỏ mặt ôm bụng.

Không biết từ bao giờ tôi đã quen với việc phải lo lắng cho nó rồi.

" Thôi thì đã thế rồi, chúng ta đi ăn gì đó vậy. "

*Một chiếc xe hủ tiếu*

" Chào mừng quý khách. "Tiếng ông chủ quán." Quý khách ăn hai suất nhỉ? "

" Dạ vâng ạ. Cháu xin hai suất hủ tiếu có đủ mắm muối nhé. "

Cũng lâu rồi tôi không ăn hủ tiếu. Trên đường thấy một quán ăn di động này thì liền ghé vào.

" Hể, con tưởng bố thích bạch tuộc viên chiên. "Nó thì thầm với tôi." Sao khi không bố lại rủ con vào đây. "

" Ăn bạch tuộc cũng được.. nếu cô muốn ngày mai chúng ta nhịn đói. "Không biết lí do vì sao, nhưng tôi cũng thì thầm.

Nó ngồi chống tay lên bàn.

" Có phải tiền trong tương lai và tiền ở hiện tại là giống nhau không? "Tôi nhìn các thao tác của ông chủ quán, vẫn thì thầm.

" Dạ vâng. "Nó chờ đợi câu nói tiếp theo của tôi.

" Thế tại sao cô về đây trong tình trạng rỗng túi thế hả? "

" Thì tại gấp lắm mà.. con làm gì có thời gian chuẩn bị. "Nó nở nụ cười.

Cứ mỗi lần tôi đề cập đến tương lai của nó. Nó đều chỉ cười. Tất nhiên nếu nó là một nụ cười bình thường thì tôi đã chẳng để ý rồi.

" Sắp tới cô nên làm việc chăm chỉ đi, nếu không cả hai chúng ta ra đường đấy. "

" Con biết rồi. "Nó quay ra ngoài đường.

" Mà tại sao có bao nhiêu việc để làm, tại sao cô lại chọn quét rác cơ chứ? "

Đột nhiên có tiếng bát nện vào bàn." Của quý khách đây. "Ông chủ quán nói tiếp." Hai cô cậu đã yêu nhau rồi thì ngại cái gì, cứ nói to lên, sao mà phải thì thầm thế. "

Chẳng giao hẹn trước, chúng tôi đồng thanh:" Chúng tôi không phải người yêu! "

" Ủa? Không phải hả?"Ông chủ quán giật mình.
 
510 ❤︎ Bài viết: 322 Tìm chủ đề
Chương 27

"Hả? Chủ nhật này bố đi hẹn hò nhóm á?" Nó ngạc nhiên.

"Sao mà ngạc nhiên thế? Bộ tôi không được đi hả?" Tôi làm giọng khó chịu.

Chúng tôi đang ngồi trên ghế sô pha xem ti vi.

"Không phải là không được.. nhưng mà.." Nó chống tay vào cằm suy tư. "Chỉ là.. chỉ là.." Trông nó bối rối làm tôi cũng tò mò.

Nó chỉ mặc một chiếc áo sơ mi mỏng, một chiếc quần lửng màu và cuốn thêm một chiếc khăn quảng cổ..

"Cô lo cái gì cơ chứ." Tôi phân trần. "Dù tôi không rõ lắm về cơ chế của mấy cái thời gian đấy, nhưng không phải để cho mọi thứ trôi chảy một cách tự nhiên là hay nhất sao?"

Cái mặt của nó vẫn đan xen nhiều cảm xúc. Nó phồng má trách tôi.

"Sao bố không từ chối đi?"

"Từ chối sao được, nó là thằng bạn đã cùng" ra sinh vào tử "với tôi đấy."

Nó ôm đầu và lắc lắc: "Sai thật, sai thật rồi."

Tôi thở dài.

"Không sao đâu, tôi hứa sẽ giữ mình." Tôi cũng không biết tại sao tôi lại kể cho nó về buổi hẹn hò nhóm này nữa.

Sau khi nghe thế, nó ngồi quay lại nhìn vào mặt tôi, đưa người nó vào gần người tôi nhất có thể.

"Con nói trước. Bố mà đi lí nhí với con nào là con không tha cho bố đâu. Bất cứ hành động nào vượt quá mức cho phép là con cấm tiệt đó. Bố cũng không được uống quá chén đâu, vì khi đó bố sẽ không thể nào mà điều chỉnh được hành vi của bố nữa! Ờ.. còn gì nữa nhỉ? Ừm.. Thôi nói tóm lại là nếu bố mà phản bội mẹ là con.." Nó nói một tràng, càng nói nó càng dí mặt nó gần vào mặt tôi.

"Tôi.. Tôi.. Tôi biết rồi. Cô xê ra đi." Tôi đẩy vai của nó ra.

Nó có vẻ rất quan tâm đến vấn đề này. Có lẽ tôi nên để ý khi đến đó.
 
510 ❤︎ Bài viết: 322 Tìm chủ đề
Chương 28

*Trưa chủ nhật*

"Tôi sẽ để lại một ít tiền cho cô, nếu tối tôi có về muộn thì cô cứ ăn trước đi."

Hôm nay tôi mặc quần áo tươm tất hơn, chỉn chu hơn, lọ nước hoa mà tôi không bao giờ sử dụng, tôi cũng lấy ra dùng.

"Trông bố kìa." Nó khoanh tay làm bộ giận tôi. "Hớn hở như một đứa trẻ con vậy."

"Tôi không hề hớn hở gì nhé. Còn cô thì soi lại gương đi."

Tôi đã sẵn sàng: "Vậy nhé, tối tôi sẽ về."

"Bố đi vui vẻ." Khoảnh khắc khi tôi đóng cửa ra vào, tôi vẫn nhìn thấy nó tiễn tôi với khuôn mặt vui vẻ.

*Nhà thằng bạn thân Alec*

"Thế.. ông có thể giải thích tại sao chúng ta lại ở đây được không?"

"À.. Tôi phải bắt cóc ông từ sớm chứ, không sợ ông lại chạy trốn. Thực sự là bốn giờ chiều mới bắt đầu cơ."

Tôi thở dài. Mặc dù hắn là bạn thân tôi. Nhưng hắn không ngần ngại bất cứ một cái gì để đạt được mục đích.

"Cũng đâu phải là tôi định chạy trốn gì đâu. Dù gì thì tôi cũng muốn đổi gió mà."

"Đó, phải thế chứ. Thế mới là tận hưởng tuổi trẻ đấy."

Alec mang ra một cái khay với hai tách trà. Hắn để xuống rồi để ngồi bó gối trước tôi.

"Dạo này tôi thấy ông có vẻ tươi tắn hơn bình thường đấy."

"Tôi đã nói rồi. Không có gì là không có gì mà." Tôi vươn tay lấy tách trà.

"Ông giấu làm sao được tôi, tôi đã là bạn ông bao nhiêu năm rồi?" Hắn cũng lấy tách trà và húp sì sụp. "Sau ngày hôm nay tôi hi vọng ông sẽ còn vui hơn cả thế này nữa. Và biết đâu đấy, ông lại có được một mảnh tỉnh vắt vai."

Trà ngon thật.

"Vậy chúng ta sẽ đi đâu?" Tôi hỏi, dù gì tôi cũng chưa rõ lắm về kế hoạch.

"Karaoke thôi." Hắn đã uống xong tách trà rồi. "Bốn nam và bốn nữ. Ông tha hồ chọn."

"À, vậy hả." Tôi cười trừ, với một cảm giác rằng sẽ chả có gì tốt đẹp từ buổi hẹn hò nhóm này đâu.
 
510 ❤︎ Bài viết: 322 Tìm chủ đề
Chương 29

*Cô gái thứ nhất*

"Xin chào mọi người, rất vui được làm quen với mọi người." Một cô gái đơn giản với cặp kính, mũ len và bộ quần áo ấm áp.

*Cô gái thứ hai*

"Mình xin tự giới thiệu, Mình là Mia. Mình hiện tại đang học trường đại học Công nghệ thông tin. Rất vui được làm quen với mọi người." Với một chiếc áo khoác lông ấm cúng, váy ngắn và quần tất, cô tạo ra một cảm giác cuốn hút nhưng cũng rất đứng đắn

*Cô gái thứ ba*

"Mình là Claudia, hiện tại mình đang làm thêm ở một chi nhánh của một nhà xuất bản. Rất vui được làm quen với mọi người." Một cô gái với mái tóc vàng trông rất nổi bật.

Mọi người đều đã giới thiệu. Chỉ còn lại một cô gái cuối cùng, nhưng dường như cô ấy còn không thèm để ý đến chúng tôi. Cô ấy nãy giờ chỉ ngồi nhìn màn hình ti vi. Bề ngoài cô ta trông giống như là một danh nhân thành đạt vậy: Một chiếc áo len xọc kẻ trắng đen với một chiếc váy công sở màu be.

"Còn cô thì sao, người đẹp? Chúng tôi đều rất muốn biết danh tính của cô." Alec nói với một chất giọng đầy tự tin. Từ xưa hẳn đã rất nổi tiếng với bọn con gái. Tuy hắn đã có rất nhiều bạn gái nhưng trái lại, chưa có một mối tình nào quá lâu.

"Tôi không muốn giới thiệu gì hết cả. Ngay từ đầu tôi đã không muốn đến đây rồi. Chẳng qua là tôi bị lừa thôi." Cô gái gắt gỏng.

Nghe có vẻ giống tôi. Mặc dù tôi không hề bị lừa nhưng tôi cũng có cảm giác tôi buộc phải đến đây vậy.

Claudia chắp tay lại như vẻ muốn xin lỗi cô ta, nhưng dựa theo thái độ của Claudia thì có vẻ như cô ta rất hoan hỉ vì đã lừa được cô nàng nóng này này đến đây.

Alec ngay lập tức làm dịu đi căng thẳng: "Cô không giới thiệu cũng được. Nhưng chúng tôi biết một cách giao tiếp khác." Nói rồi hắn đưa micro dúi vào trong lòng cô ta. "Cô sẽ giới thiệu cho chúng tôi bằng ngôn ngữ của âm nhạc. Và vì vậy, tôi xin mời cô song ca với tôi một bài."
 
510 ❤︎ Bài viết: 322 Tìm chủ đề
Chương 30

Phòng karaoke với ánh điện chập chờn nhấp nháy.

Họ đang song ca với nhau. Chúng tôi ngồi dưới cổ vũ. Tôi không biết làm gì trong tình huống này cả, cứ một lúc lại với tay lấy cốc nước để uống.

"Trông anh không dễ chịu mấy nhỉ?" Tôi nghe thấy tiếng nói, nhưng tôi không biết là nói với ai nên phải ngẩng lên nhìn. Cô ta.. nếu tôi không nhầm thì cô ta là Mia thì phải.

"Ừ. Đây là lần đầu tiên tôi tham gia sự kiện như thế này. Thú thực tôi cũng không biết phải làm gì.." Tôi gãi đầu tỏ vẻ lúng túng. Những lúc thế này tôi mới thấy ghét bản thân mình đến nhường nào.

"Không sao. Thực sự đây cũng là lần đầu tiên của tôi." Cô ta an ủi tôi, rồi cô ta chuyển chỗ từ đối diện sang bên cạnh tôi. "Quan trọng là.. tôi rất thích những chàng trai vụng về đó."

"V.. Vậy.. Vậy hả?" Và như mọi khi, tôi bất giác ngồi né ra.

"Đừng sợ, tôi không cắn anh đâu mà lo." Cô ta rót đầy cốc nước cho tôi rồi đưa nó cho tôi. "Thế, như lúc nãy anh giới thiệu, tôi với anh học cùng trường nhỉ? Anh học khoa nào vậy?"

Tôi nhận lấy cốc nước từ cô ta. Nếu như cô ấy chỉ nói chuyện bình thường như thế này thì có lẽ tôi cũng không quá lo lắng lắm.

"Tôi học công nghệ thông tin – vũ trụ học."

"Còn tôi học bên truyền thông. Mà anh có tham gia câu lạc bộ nào không? Tôi chưa bao giờ gặp anh trong trường bao giờ cả." Cô ta lại gần tôi hơn.

"Tôi chỉ tham gia câu lạc bộ về nhà thôi hà." Tôi không còn chỗ để lui nữa. Tôi uống nước để đánh trống lảng.

"Vậy sao?" Cô ta bất ngờ ngồi dịch ra. "Dù sao cũng rất vui được gặp anh"

Cô ta nở một nụ cười và giơ cốc nước của cô ta ra, ý muốn cụng li. Tôi cũng không ngần ngại gì mà đáp lại cô ta.

Phía trên bục, Alec đang phàn nàn vì cô nàng nóng nảy lúc nãy không hề hát một câu nào với hắn.
 
510 ❤︎ Bài viết: 322 Tìm chủ đề
Chương 31

Cuộc hẹn hò nhóm vẫn tiếp tục. Nhưng chưa gì mà tôi đã muốn về rồi.

"Thôi đổi chỗ đi mọi người. Mọi người nói chuyện với một người khác đi nào." Alec nói. "Riêng cô thì ở lại với tôi."

Có vẻ như sự lạnh lùng của cô ta đã chạm đến lòng tự tôn của Alec rồi thì phải.

"Chào anh!" Tôi quay ra, thấy Claudia đang ngồi trước mặt tôi. "Trông anh có vẻ không có hứng thú lắm với cuộc hẹn này nhỉ."

"Cũng không hẳn.."

Cô ấy vân ve miệng cốc: "Trông anh quen lắm nhé, không biết tôi đã gặp anh ở đâu chưa?"

Không biết trả lời câu hỏi của cô ấy như thế nào. Nhưng tôi chắc chắn một điều hôm nay mới là lần đầu tiên tôi trông thấy cô ấy.

"Dù gì thì tôi với cô cũng làm ở hai mảng hoàn toàn trái ngược nhau. Cô làm bên xuất bản đúng không? Có lẽ do mặt tôi đại trà quá thôi." Tôi trả lời cho qua.

Cô ấy nhìn tôi. Tôi không biết cô ấy muốn gì.

"Anh không biết rằng câu nói vừa rồi của con gái có nghĩa là người ta đang tìm hiểu anh không?" Cô ấy cười khúc khích. "Lẽ ra anh phải trả lời lại một cách dí dỏm hơn thay vì nói thẳng ra sự thật như vậy."

Tôi cứng họng. Nhưng cô ấy nói đúng, lẽ ra tôi không nên nói như vậy.

"Tôi để ý anh nãy giờ, không lẽ.. anh không giỏi đối phó với con gái hả? Cô ấy che mồm giả vờ kinh ngạc trêu tôi.

" Ừm.. ờ thì.. "Tôi lúng túng.

" Vậy là không tốt đâu. Anh cần phải được luyện tập, và bởi vì vậy cho tôi xin số điện thoại của anh. "

Hả? Cái tiến triển này kì lạ nhỉ? Sao lại số điện thoại cơ chứ? Mà chắc tôi cũng không có vấn đề gì cả nên..

" À.. ừ.. số của tôi đây."
 
510 ❤︎ Bài viết: 322 Tìm chủ đề
Chương 32

Lần đổi chỗ tiếp theo, có vẻ như cô nàng nóng nảy kia vẫn chưa được Alec buông tha. Mọi người thì cũng vẫn sôi nổi với cuộc hẹn hò nhóm này, có mình tôi là không thể nào mà làm quen được.

Đột nhiên, cô gái nãy giờ ngồi im lặng trong góc phòng đến bên cạnh tôi ngồi. Cô ấy vắt chân lên, khoanh tay lại rồi ngồi đó mà chẳng nói gì. Cô ta lạ thật đấy.

Tôi nhìn cô ta. Định nói một cái gì đấy, nhưng rồi lại thôi. Không lẽ cô ta cũng giống tôi, không có kinh nghiệm gì trong khoản này. Vậy thì tôi có đồng mình rồi.

Cô ta vẫn không nói gì. Hay là trong tình huống này mình mới là người nên bắt chuyện trước nhỉ. Nhìn cô ta có vẻ như sẽ đồng ý nghe bất cứ chuyện gì mà tôi nói, nhưng mà nói chuyện gì bây giờ.

Tôi chợt nhận ra rằng tôi không hề biết gì về cô gái này. Trong lúc cô ấy giới thiệu tôi không nghe gì hết sao? Tên tuổi? Ngành nghề? Tôi gần như không hề nghe được một cái gì cả. Mà cô ấy có nói gì lúc đấy không mới là vấn đề.

"Không sao đâu."

"Hể?" Tôi ngạc nhiên.

"Tôi nói là không sao đâu." Cô ấy nhắc lại.

"Không sao.. Gì?"

"Hiện tại những người khác đang tập trung vào đối phương của họ nên họ không để ý đến mình đâu. Anh không cần phải tự cưỡng ép mình phải đi theo cuộc chơi này." Mặc dù cô ấy nói với tôi, nhưng mắt cô ấy vẫn nhìn đi đâu đó. "Với tôi cứ im lặng là được, nếu như anh không muốn cũng như không có gì để nói."

Tôi thực sự bất ngờ, cô ấy thẳng thắn đến mức tôi cảm thấy khó thở.

"Nhưng nếu như không làm gì hết thì cô đến đây làm gì?" Tôi làm giọng khó hiểu.

Cô ấy im lặng một lúc.

"Có lẽ cũng giống như anh, tôi muốn tìm một cảm giác mới mẻ trong cuộc sống thôi." Cô ấy trả lời tỉnh bơ.

Một cảm giác mới mẻ.. ấy hả? Tôi cảm thấy khó chịu. Khi cô ta liên tục đi guốc trong bụng mình. Quả thực trước khi tới đây, tôi đã mong, mong rằng có một cái gì đó khác lạ để làm cho cuộc sống của tôi bớt nhàm chán.

Đó đã là lối mòn suy nghĩ của tôi từ rất lâu rồi. Bởi tôi là một người sống khép kín, không chịu rời xa những quy tắc thép mà tôi đã đặt ra, cuộc đời tôi thường rất nhàm chán. Vậy nên bất cứ khi nào có sự kiện nào đó đến, tôi đều thầm mong ước, rằng nó sẽ thay đổi cuộc đời tôi mãi mãi.
 
510 ❤︎ Bài viết: 322 Tìm chủ đề
Chương 33

"Xin lỗi mọi người nhé." Alec đứng trước mọi người và cúi người xin lỗi. "Xin lỗi vì đã giữ bé Shina cho riêng mình."

Nhưng rồi hắn đứng thẳng lên và dậm chân xuống đất mạnh mẽ: "Nhưng tôi xin tuyên bố luôn, từ giờ mà tôi không cưa được ẻm, tôi thể cả đời này tôi ở giá."

Không ngần ngại đáp trả, cô gái kía cũng ngay lập tức nói: "Vậy thì anh cứ xác định ở giá luôn từ bây giờ đi là vừa. Tôi mà yêu một người như anh thà tôi thì.."

"Thì sao?" Hắn ta lườm cô gái.

Cô gái ngắc ngứ trong xấu hổ.

"Vậy là cô không có đủ dũng khí để ở giá như tôi chứ gì? Vậy thì chắc chắn là cô sẽ đổ trước tôi rồi." Hắn cười đắc thắng.

Họ tiếp tục chí chóe nhau.

Chúng tôi đã hoàn thành xong buổi hẹn hò nhóm. Hiện giờ chúng tôi đang ở ngoài cửa hoàn thành nốt "nghi lễ" tạm biệt.

Alec đến bên cạnh tôi, khoác tay lên vai tôi rồi đi ra riêng một góc:

"Thế nào ông bạn, đã được em nào để ý chưa?" Hắn thì thầm.

"Tôi cũng không rõ là được ai để ý nữa. Chỉ là.. tôi nghĩ là tôi đã ném hết nỗ lực của ông xuống sông rồi." Tôi thở dài.

"Vậy là.. ông không kiếm được gì à?" Hắn cũng thở dài. "Nỗ lực gì chứ, có phải tôi không được lợi gì nếu mời ông đi đâu?

" Tôi nghĩ tôi chỉ hợp với việc ở một mình thôi. "

Nghe thấy tôi nói thế, hắn bỏ tay ra khỏi vai tôi và quay lại với nhóm người.

" Vậy xin cảm ơn mọi người vì ngày hôm nay. "Hắn mỉm cười." Nếu mọi người đã tìm được đối tượng cho mình rồi thì ngại gì mà không trao đổi số điện thoại với nhau nhỉ? "

* * *

Hắn về phía cô nàng nóng nảy kia:" Xin lỗi nhé, nhưng hôm nay anh bận rồi! "Rồi đến vỗ vai tôi.

" Đi nhậu nào! Tôi với ông! "

" Nhậu á? Nhưng tôi còn chưa uống bia bao giờ mà. "

" Thì bây giờ uống!"Hắn không cho tôi cơ hội chạy trốn.
 
510 ❤︎ Bài viết: 322 Tìm chủ đề
Chương 34

"Tôi chỉ là một con rệp thôi! Cuộc đời tôi tại sao nó lại rẻ tiền thế này cơ chứ?" Tôi đập bàn.

Alec ngồi đó nhìn tôi với ánh mắt khó hiểu: "Ai ngờ tửu lượng ông bạn kém vậy cơ chứ."

"Nói chuyện với ai tôi cũng có cảm giác mình thấp kém hơn vậy. Nè, Alec, ông có biết tại sao không?" Nói trong tình trạng say ngất.

"Có lẽ tôi nghĩ hôm nay tôi sẽ tha cho ông. Nhìn ông trông thất bại quá." Hắn đứng dậy.

"Đó, đến cả ông cũng nghĩ tôi thất bại." Tôi gục xuống bàn. "Có lẽ tôi mới là người nên ở giá mới phải."

"Này này, ông khóc đấy hả?" Hắn lại ngồi xuống vỗ vỗ vào vai tôi.

"Khóc cái đầu ông ấy!" Tôi hất tay hắn ra. "Đừng có mà thương hại tôi. Tôi không cần ông thương hại."

Hắn im lặng một lúc.

"Nào có ai thương hại ông đâu." Hắn lại ngồi xuống và gọi thêm chai bia nữa. "Ông không nên buồn chỉ vì bị một vài em ngon ngọt đùa giỡn."

Hắn rót rượu cho cả tôi và hắn.

"Ý tôi là.. tôi đã thất bại cả chục lần rồi. Nhưng có khi nào ông thấy tôi than vãn bao giờ chưa?"

Tôi ngẩng lên nhìn hắn.

"Trái lại, mỗi lần như vậy tôi nhận ra bản thân mình còn yếu kém như nào, để còn biết mà cải tiến." Hắn đưa cốc bia cho tôi. "Với lại, người ta cũng là người thôi mà, nếu ông không thích người ta thì thôi kệ đi, làm gì mà phải buồn."

Tôi cầm lấy quai cốc, nắm chặt lấy nó nhưng không di chuyển.

"Ông đẹp mã rồi thì nói gì mà chả được." Tôi lườm hắn. Nhưng tôi cảm thấy dễ chịu hơn.

Hắn cười trừ: "Vấn đề có phải là đẹp hay không đâu?" Hắn đưa cốc bia đến và gõ vào cốc của tôi tạo một âm thanh quen thuộc."Vấn đề là.. Ông chưa đủ kinh nghiệm thôi.
 
510 ❤︎ Bài viết: 322 Tìm chủ đề
Chương 35

Trời thì lạnh, ngồi một mình trên ghế sô pha thế này thì run chết mất.

Tôi chĩa cái điều khiển về phía ti vi và nhấn nút chuyển kênh liên tục. Những âm thanh bập bùng chưa đến một giây khiến tôi không hiểu rõ nội dung. Đột nhiên tôi dừng lại ở một kênh. Nó có đồng hồ hiển thị giờ ở dưới góc màn hình.

"8: 00."

Tôi nhìn lên chiếc đồng hồ trên tường.

"A, đồng hồ bị chậm rồi."

Tôi đi về phía chiếc đồng hồ và cẩn thận lấy nó xuống từ chiếc đinh được đóng cẩu thả vào trong tường. Chậm năm phút thì vặn nó lên năm phút. Hì hì.

Tôi lại tiếp tục ngồi chuyển kênh. Có một trăm kênh tôi đã quay đi quay lại được cả chục lần rồi. Lại một lần nữa tôi dừng lại ở kênh có đồng hồ.

"9: 00."

Ở tương lai người ta nghe đài radio nhiều hơn là xem ti vi. Các dụng cụ phá sóng ở đó thì đầy rẫy, ti vi gần như không hoạt động được. Chỉ có radio thì cứ khua lung tung một lúc thì may ra bắt được sóng.

Lạnh quá.

Tôi ra giường lấy chăn cuốn tròn quanh người rồi lại ra ghế sô pha ngồi.

"10: 00"

Tôi không muốn chuyển kênh nữa. Tôi cứ để nó ở một kênh và nhìn đồng hồ. Bất cứ âm thanh nào từ ti vi vào tai tôi đều ở dưới dạng "vô nghĩa", vì tôi không hề để tâm một chút nào.

Ngày thường tôi chỉ ngồi một nửa ghế sô pha thôi. Nhưng bây giờ tôi đang ngồi ngay chính giữa ghế. Tự thấy điều đó là không nên, tôi lại ngồi lệch sang bên phải và tựa vào thành ghế. De

Tww

"11: 00"

Tôi đã tắt điện đi từ lâu vì sợ làm phiền hàng xóm. Trong phòng chỉ còn ánh sáng của ti vi và âm thanh của nó.

Tôi ngồi bó gối, gục mặt vào lòng và chùm chăn kín người.

"Bố.. về muộn thật đấy."
 
510 ❤︎ Bài viết: 322 Tìm chủ đề
Chương 36

Đột nhiên tôi nghe tiếng bước chân ngoài hành lang. Do tiếng bước chân khá lạ nên tôi không đoán được đó là ai.

Tôi từ từ bước ra phía cửa, cầm sẵn theo chiếc chìa khóa. Càng gần đến lối ra vào tôi càng nghe rõ tiếng của hai người đàn ông đang xì xào ngoài cửa.

"Đâu? Chìa khóa ông để chỗ nào? Tôi có thấy đâu?"

"Thì cứ móc trong ngăn ở giữa tôi đã bảo rồi mà." Ủa đấy là tiếng của bố mà.

Tôi nhanh tay rút chìa khóa ra và tra nó vào ổ, nghe thấy tiếng cạch thì phía bên kia cánh cửa cũng im lặng luôn. Chần chừ một chút, tôi mở cửa ra. Trước mặt tôi là một người đàn ông khác cũng trạc tuổi bố với mái tóc hơi ngả vàng trong bộ quần áo đơn giản mà lịch lãm.

"Uôi uôi, này này, ông không hề nói với tôi là ông đã có gái ở nhà đâu nhé." Hắn vừa nói vừa nhìn sang bên phải cánh cửa. Còn tôi thì đã bị cánh cửa mở ra che mất nên không nhìn thấy.

"Ơ dạ không, em không phải bạn gái gì đâu?" Tôi cần phải giải thích. "Em chỉ là.. là.. là em gái. Đúng rồi là em gái."

"Em gái á? Tôi quen thằng này mười mấy năm chưa thấy nó nói bao giờ cả." Hắn nhìn gần vào mặt tôi, tay đưa lên vuốt cằm làm bộ hồi tưởng.

"À thì.. anh cũng biết tính bố.. à không anh trai em rồi đấy. Anh ấy có bao giờ chia sẻ gì đâu. Với cả em cũng mới lên đây được mấy hôm chơi cho vui thôi hà. A ha ha." Nói dối thế đời nào anh ta tin nhỉ. Tôi cũng không dám nhìn vào mắt anh ta khi nói.

Hắn im lặng một chút. Cứ nhìn mặt bố tôi, rồi lại nhìn mặt tôi.

"Đúng là hai người cũng có những nét giống nhau đấy chứ." Mặt mày hắn rạng rõ trở lại. "Nhưng thực sự ông bạn có một đứa em gái đáng yêu đấy chứ."

Hắn giơ tay lên làm hình chữ nhật như kiểu ống kính camera rồi chĩa nó vào người tôi: "Đặc biệt là mái tóc tráng đó, nó quá hợp với một cô gái như em đấy."

Đột nhiên tay bố đẩy hắn ra rồi bước vào trong nhà. Hắn được một phen bất ngờ.

"Đừng có mà quấy rối con tôi."

"Hả?" Hắn giơ tay phòng thủ.

"Hả?" Bao công sức con lừa anh ta?
 
510 ❤︎ Bài viết: 322 Tìm chủ đề
Chương 37

"À.. Ha ha.. không phải đâu.. cái này là.." Tôi kéo bố tôi vào bên trong nhà. Người bố toàn mùi bia rượu. "Đúng rồi! Trò chơi gia đình. Bố em.. à không anh của em thích chơi trò này lắm."

"Hắn á?" Hắn há hốc mồm. "Hôm nay tôi đã thấy được một khía cạnh mới của ông đấy ông bạn à."

"Vâng ạ, kì lạ nhỉ. Vậy nên hôm nay thế thôi, anh về đi nhé. Ha ha." Tôi đuổi khéo anh ta.

"Không được, nhìn gương mặt em rồi, anh sợ anh quên mất đường về rồi." Anh ta vuốt tóc làm bộ kiêu kì.

"Đã bảo là không được quấy rồi con gái tôi mà lại." Bố đẩy hắn ra rồi kéo cửa đóng cái rầm.

Bố loạng choạng đi dọc theo hành lang, bám víu vào bức tường. Sau đó như cây đổ, bố quẳng mình vào chiếc ghế sô pha.

"Bố, bố có tỉnh táo không vậy?" Trên thang từ một đến mười, tôi muốn xác nhận mức độ say của bố tôi.

"À! Con gái yêu! Lấy cho bố cốc nước đi nào." Mắt vẫn nhắm, nhưng tay bố cứ khua linh tinh.

Mức độ mười nhỉ.

Tôi mang cốc nước từ trong bếp ra, thấy bố đã cởi phanh cúc áo ra rồi. Mặc dù biết đó là bố tôi nhưng tôi vẫn phải giữ khoảng cách an toàn.

"Con làm gì đấy? Đứng xa thế thì làm bố lấy cốc nước được?"
 
510 ❤︎ Bài viết: 322 Tìm chủ đề
Chương 38

"Bố! Con đã nói bố không được uống say cơ mà!" Rút kinh nghiệm từ tương lai, khi bố say thì thật sự chẳng có gì hay ho cả.

"Kệ bố." Bố đặt cốc nước khá mạnh lên trên mặt bàn rồi cứ thế tựa lên ghế sô pha ngủ.

Tôi cất cốc nước đi. Quay lại thì thấy tư thế ngủ quái dị của bố trên ghế.

"Nếu bố có ngủ thì bố phải ra giường đi chứ." Tôi cao giọng.

"Không sao." Nói ngắc ngứ. "Bố ngủ đây được rồi." Vừa nói vừa ra hiệu cho tôi cứ việc ngủ ở giường.

"Bố!"

* * *

Tôi quyết định dùng vũ lực. Tôi nắm lấy cánh tay gác ở trên thành ghế và vắt nó qua vai tôi. Bộ ngực trần của bố đập vào mắt tôi. Tôi ngó lơ đi vào lấy tay kéo nó vào.

"Ư.. Để yên.." Ú ớ như đang nói mơ vậy.

"Làm sao con để cho bố ngủ thế được." Tôi dùng hết sức nhấc bố lên, kéo lê bố trên sàn nhà về phía giường.

Một chút nữa thôi. Sắp đến rồi. Giá như tôi luyện tập nhiều hơn nữa. Nhưng thực sự tôi sắp hết sức rồi.

Một cú ném nữa thôi. Xin lỗi bố nhé. Dùng hết phần sức lực cuối cùng của tôi, tôi kéo bố đứng thẳng lên rồi đẩy bố ngã vào giường.

Hà. Tôi thở dốc. Có vẻ như bố tôi đã ngủ say rồi. Về thì rõ muộn ra, nhưng mà không thèm chào con cái lấy một tiếng. Mặc dù là cùng phe với bố nhưng không hiểu mẹ thích bố ở điểm nào nữa.

À.. nãy mình không để ý, nhưng bố có gọi mình là con đấy nhỉ.

Vui thật đấy.

Tôi đưa tay vuốt lấy mái tóc của bố. Cho dù bố có là người đàn ông như thế nào đi chăng nữa, mẹ con con vẫn luôn yêu thương bố mà.

Đột nhiên tôi cảm thấy một sức nặng rất lớn ở cánh tay của tôi. Bố kéo tôi vào trong lòng bố.

"Thực sự bố cũng muốn nằm giường với con đấy chứ." Giọng nói của người nửa tỉnh nửa mơ. "Nằm ngoài ghế lạnh và mỏi chết nên được."

Tôi không thể nào mà biết được là bố đang ngủ hay đang thức nữa. Chứ mùi bia rượu thế này hôi chết. Tôi cố gắng đẩy bố ra.

"Ư.. Nằm một mình lạnh lắm. Nằm với bố đi mà." Giọng nói của bố như thể sắp khóc rồi vậy.

Tôi hết sức rồi. Không thể nào giẫy giụa được nữa. Đúng là.. bố uống bia vào thật chẳng hay ho gì cả. Vì khi đó bố thật thà đến mức khó tin. Thường ngày bố toàn lạnh lùng thôi à.

Mà.. cũng chẳng phải là con không muốn ngủ chung với bố đâu.
 
510 ❤︎ Bài viết: 322 Tìm chủ đề
Chương 39

Sáng tinh mơ, khi ý thức trở lại với tôi, điều đầu tiên mà tôi cảm nhận được là cơn đau đầu như búa bổ và cảm giác khó chịu, đau nhức toàn thân. Không lẽ tôi đã đến cái tuổi lão hóa xương cốt rồi sao, sáng nào dậy mà cũng đau nhức thế này khéo không chừng tôi phải uống thuốc thôi.

Ấy khoan không phải. Hôm qua mình đã làm gì nhỉ? À phải rồi, mình đã đi nhậu sau khi đi hẹn hò nhóm. Và sau đó thì mọi thứ khá là lùng bùng.. Rốt cuộc thì..

Đột nhiên tôi sờ thấy một cái gì đó mềm mềm. Đồng thời từ lúc tôi tỉnh đến giờ tôi ngửi thấy một mùi hường dễ chịu, như mùi dầu xả vậy. Mềm mềm và mát mát.

Tôi dần mở mắt dậy. Trước mắt tôi là bộ lưng thon gọn và mái tóc trắng mượt mà của con bé ở sát trong lòng tôi. Nó còn nằm lên tay của tôi và ôm nó một cách chắc chắn. Còn thứ mềm mềm mà tôi sờ thấy là..

A a a a a..

"Bố làm cái gì đấy?" Nó vừa mới bị lăn xuống dưới giường và ôm đầu. "Mới sáng ra.. Con đã làm gì bố đâu?"

"Ơ.. cho.. cho tôi xin lỗi.. À không phải, cô đừng có mà đánh trống lảng. Cô dám lợi dụng tình thế không thể chống cự của tôi để làm mấy trò mèo của cô hả!"

Nói rồi tôi nhìn xuống người tôi. Cúc áo bị mở hết ra, thắt lưng cũng bị nới lỏng. Ôi trời đất ơi. Tôi không thể tin vào mắt mình nữa.

"Cô.. cô đi quá xa rồi. Dù có thể nào đi chăng nữa.. thì.. Cô cũng không được vượt quá những giới hạn cho phép."

Nó đứng lên và chống tay vào hông: "Bố vu khống, còn không hề làm gì nha. Có mà bố say khướt rồi lộng hành thì có!"

"Tôi á?"

"Chính bố đấy!"
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back