Yuukirito Trịnh

Ghostwriter trên nền tảng LinkedIn
510 ❤︎ Bài viết: 322 Tìm chủ đề
10348 14
Con gái tôi từ tương lai đến ở với tôi

Tác giả:
Yuukirito Trịnh

Thể loại: Tình cảm gia đình, học đường, drama, romance, du hành thời gian

* * *

Nội dung: Một câu chuyện ngắn gồm những chương truyện ngắn về cuộc sống thường ngày của một người thanh niên trẻ được một cô gái trở về từ tương lai tự nhận làm con sống chung với cậu.

Chúc mọi người một ngày vui vẻ.

Đọc các câu chuyện khác của Yuu: [Thảo Luận - Góp Ý] - Các Tác Phẩm Sáng Tác Của Yuukirito
 
Chỉnh sửa cuối:
510 ❤︎ Bài viết: 322 Tìm chủ đề
Chương 1

Đồng hồ điểm sáu giờ sáng thì vang lên một hồi chuông kéo dài tách tách tè tè. Chuông của nó đã bị hỏng từ lâu rồi, nên giờ nó chỉ rung được nữa thôi.

Nghe thấy tiếng chuông, phản xạ tự nhiên của tôi là với tay lên chiếc bàn nhỏ bên cạnh giường của tôi để tắt nó đi. Nhưng tôi lại sờ được một cái gì đó mềm mềm. Tôi lại mò mẫm về hướng chiếc đồng hồ. Nửa tỉnh nửa mơ, tôi lại sờ thấy một cái gì đó là lạ, mỏng mỏng và tơ tơ, như tóc ai đó vậy.

Tôi đã định mở mắt, nhưng vẫn quyết định cố nốt một lần nữa, dùng hết sức lăn người về phía đồng hồ vì tôi nghĩ mình chưa đủ tầm với. Thế nhưng cả người tôi lập tức cảm thấy một cảm giác đàn hồi rõ rệt, hơn nữa thứ tôi chạm vào mềm mại như một chiếc gối ôm hết sức ấm áp.

Cái quái gì vậy, tôi mở mắt ra và đá tung chăn ra khỏi người. Hả?

Một cô gái tóc trắng nằm bên cạnh tôi..

Ai vậy? Ủa ai vậy? Từ khi nào? Với cả tại sao lại là giường của tôi? Tối qua mình có nhậu quá chén à? À đâu mình còn chưa đủ tuổi uống rượu?

Cô gái tỉnh dậy và ngồi lên. Lấy tay dụi dụi mắt. Cô mặc một bộ quần áo màu xanh lục thẫm như ở trong quân đội vậy. Cô mở mắt ra và nhìn tôi với một vẻ mặt bình thản. Còn tôi thì cứ nhìn trân trân vào y phục của cô.

"Đêm qua tôi chưa làm gì cô đúng không? Tôi chưa làm gì hết đúng không nào? Mà kể cả tôi có làm đi chăng nữa thì tôi cũng không nhớ gì hết cả đâu thế nên là.."

Cô gái nở một nụ cười. Nụ cười đó, trong một khoảnh khắc, đã cướp mất trái tim của tôi. Một cảm giác buồn man mác khó tả dâng trào trong tim tôi. Như một cánh đồng xanh rờn, một cây liễu rủ bóng xuống hồ nước xanh, như một đóa hoa hướng dương buổi sớm, như tiếng chim hót sau cơn mưa rào. Một cảm giác mà từ lâu tôi đã quên mất..

"Con xin tự giới thiệu, con là Dalvi, từ tương lai về đây sống với bố ạ."

Não tôi cố gắng đánh vần từng chữ cô gái vừa nói, trong đầu vẫn còn vô vàn những bối rối.

"Hả?"
 
Chỉnh sửa cuối:
510 ❤︎ Bài viết: 322 Tìm chủ đề
Chương 2

Nếu một ngày tự nhiên có người đến trước mặt bạn và nói người đó là con bạn thì bạn sẽ cảm thấy như thế nào? Tự hào, phấn khích, hãnh diện, vui sướng? Đối với tôi thì trước hết là một sự nghi ngờ tràn ngập khắp tâm trí tôi và sau đó thì chỉ thấy sợ hãi thôi.

"Tại sao bố lại im lặng cơ chứ?"

Không phải không phải. Tại sao mình lại phải tin lời của một cô gái vắt mũi còn chưa sạch cơ chứ? À mà nhìn lại thì trông nó cũng lơn phết đấy chứ? Mười sáu hay mười bảy? Hay mười tám? Nếu không phải mười tám thì tôi vừa phạm một tội ác tày trời.

"Bố trả lời gì đó đi chứ!"

Trên hết, những gì mà nó nói có thể là lời bao biện cho lí do tại sao nó lại ở trên giường của mình. Bộ hôm qua mình về nhà quên không khóa cửa hay sao vậy?

Toàn bộ căn phòng chỉ có một ánh sáng nhỏ len lỏi giữa hai chiếc mành rèm cửa sổ. Tốt nhất là tôi không nên để cho hàng xóm biết cho đến khi tôi thỏa thuận với cô gái này.

"Tôi.. t.. tôi không tin những gì cô nói đâu. Bây giờ nghe này, cô sẽ rời khỏi đây và coi như chưa từng đến đây và nói chuyện với tôi, được không?"

"Ể ể ể? Ủa tại sao vậy bố? Nhà của bố thì cũng là nhà của con thôi mà. Nếu bố đuổi con đi thì con biết đi đâu."

Nếu tôi đuổi nó thì nó biết đi đâu? Đấy đâu phải là việc mà tôi phải quan tâm? Mà sao nó đùa dai thế nhỉ? À, hóa ra đây là cách mà những giới mại dâm thời nay đào mỏ đấy hả? Nghỉ đi! Tiền trả phòng trọ và tiền học phí cho đại học còn đang chất đầy lên đầu tôi.

"Tóm lại là mời cô đi cho, đừng có mà làm rối tung cuộc đời của tôi lên."

Cô bé không bằng lòng, phồng môi trợn má lên. Nó cầm lấy tay tôi và thuyết phục tôi.

"Bố! Con là con của bố tới từ tương lai đó! Ít nhất trước khi đuổi một ai đó đi thì bố cũng phải nghe người ta phân trần một chút đã chứ. Với cả đấy là với người lạ, chứ con thì không cần đâu."

"Cô đừng có đùa nữa, tôi đã đọc được cái mánh lới này trên mạng rồi. Các cô cứ ve vãn đàn ông độc thân, lừa tình người ta rồi rút cạn ví chứ gì. Xin lỗi cô, mời cô ra khỏi nhà cho tôi."

Nói rồi tôi xuống giường kéo tay cô gái ra cửa. Nó cũng chống trả lại, kéo tôi ngược lại vào trong phòng. Nó vừa nói vừa thở hổn hển:

"Thế chỉ cần con chứng minh được con là con bố là được chứ gì?"

Chứng minh? Nó định chứng minh cái gì? Mà tôi thì không thể kiên nhẫn hơn được vì tôi sắp lỡ chuyến tàu điện mất rồi.

"Cô đừng có dài dòng nữa!"

"Làm gì có gái gọi nào mà lại mặc quân phục đâu cơ chứ." Nó bào chữa. "Cái tính nỏng nảy của bố đúng là trời sinh thật, bố phải cho con cơ hội để chứng minh chứ. Nghe xong rồi bố muốn đuổi hay làm gì con sau đó cũng được."

Nghe cũng hợp lí, với lại nãy giờ giằng co với một cô gái cũng khiến tôi cảm thấy tội lỗi phần nào. Tôi thở dài và thả tay cô gái ra.

"Làm gì là làm gì.. Chậc.. Thôi được rồi. Cô nói nhanh và luôn đi."
 
Chỉnh sửa cuối:
510 ❤︎ Bài viết: 322 Tìm chủ đề
Chương 3

Cô ấy đã ngồi trên giường tôi rung đùi được một lúc lâu rồi. Cứ định nói một cái gì đấy nhưng rồi lại rút lại. Còn tôi thì cứ đứng ở ngưỡng cửa ra vào, khoanh tay và nhìn cô bé với ánh mắt hình viên đạn.

"Nhưng bố phải hứa là nếu con thuyết phục được thì bố phải hứa không được đuổi con đi nữa đấy."

"Thì cô cứ chứng minh đi."

Nhìn nó thì tôi nghĩ cô bé rơi vào khoảng mười sáu, mười bảy tuổi gì đó. Còn tôi thì đã là năm hai đại học rồi. Trong đầu tôi tự nhiên nảy ra một ý nghĩ kỳ lạ. Nhưng tôi ngay lập tức lùa nó ra khỏi đầu.

"Để bắt đầu thì.." Nó bắt đầu đi lanh quanh phòng. "Con sẽ chỉ ra được chỗ dấu sách nóng của bố."

Cái gì cơ?

"Nó có thể ở đâu được nhỉ?" Giọng nói như thể giễu cợt tôi vậy.

Lúc nó nói vậy thì tôi cũng có tật giật mình. Nhưng tôi tin là tôi đã cố gắng làm cho mặt không biểu cảm, tạo ra vẻ tự nhiên hết mức có thể.

"Đừng có làm mất thời gian của nhau."

"Thế nếu con tìm ra thì sao?" Nó lọ mọ xuống dưới gầm giường của tôi. Nhìn cái mặt láu cá của nó, tôi lại càng cảm thấy khó chịu hơn.

Sau một hồi không tìm được cái gì, cô bé lại ngổm lên và tìm xung quanh giá sách của tôi. Còn tôi thì vẫn đứng khoanh tay chờ đợi, thỉnh thoảng lại nhìn chiếc đồng hồ báo thức.

"Tại sao lại không thấy đâu được cơ chứ?" Nó than vãn sau một hồi lâu tìm kiếm xung quanh căn phòng trọ rộng chưa hai lăm mét vuông. "Bố có phải đàn ông không vậy?"

Nếu chỉ tìm không thôi thì không sao. Nhưng cứ động tí lại đá xoáy thì..

"Tôi là đàn ông thẳng trăm phần trăm nhé. Mà cái đấy cũng không quan trọng. Tóm lại là cô thừa nhận đi được chưa? Nếu không tôi báo cảnh sát đấy?"

Trái với dự đoán của tôi, nó không hề nao núng. Trái lại, cô bé nhìn tôi với ánh mắt khác. Đôi mắt của sự tin tưởng chăng? Đúng là tôi cũng có một cảm giác kì lạ. Một cảm giác gần gũi đến mức lạ thường, rất khó nói.

"Nếu thế con chuyển chiến thuật vậy? Con sẽ nói được món ăn mà bố thích, nếu mà đúng thì bố phải thừa nhận đấy."

"Được, cô nói thử đi."

"Để xem nào.. Để xem nào.. Bố thích ăn tất cả mọi thứ liên quan đến trứng: Trứng ốp, trứng rán, trứng cuộn, cơm chiên trứng, rồi trứng luộc nữa. Ngoài ra bố con đặc biệt thích món bạch tuộc viên chiên. Sau này mẹ làm cho bố suốt."

Ủa? Cái gì vậy trời? Làm thế nào.. Kết quả nằm ngoài mong muốn của tôi. Trước đó tôi vẫn cứ nghĩ là nó đang vòng vo tam quốc để câu giờ. Nhưng dù không muốn thừa nhận, cô bé thực sự đã kể đúng hết món ăn yêu thích của tôi.

"Trứng với bạch tuộc viên chiên là những món phổ biến, cô kể thế thì ai cũng có thể là đối tượng. Tôi không chấp nhận."

"Ể ể ể.. Bố thất hứa. Con đã nói là nếu con kể đúng thì bố phải chấp nhận cơ mà." Nó nhõng nhẽo.

"Tôi đã nói đồng ý bao giờ đâu. Tôi chỉ nói là tôi sẽ nghe cô nói thôi mà."

"Không công bằng gì hết cả." Nó phụng phịu nhảy lên trên giường tôi và lăn đi lăn lại.

"Thế việc cô đột nhiên xuất hiện ở đây có gọi là công bằng được không?"

"Sao lại thế? Nếu một cô gái tự nhiên xuất hiện trong phòng một người đàn ông thì lẽ họ phải vui chứ? Con hỏi thật bố có phải đàn ông không vậy?"

Tôi thực sự bực mình. Thậm chí giờ có chuẩn bị thì cũng không thể nào kịp cho chuyến tàu điện được.

"Đã nói tôi là đàn ông thẳng rồi! Với lại cô đừng có mà gọi tôi bằng bố nữa!" Tôi lại gần nó và nắm lấy tay nó.

"Khoan đã bố, bố cho con nốt một cơ hội nữa thôi." Nó nhìn tôi với một ánh mắt van xin.

Hành động đó của cô bé lại một lần ữa khiến tôi cảm thấy không dễ chịu. Mặc dù nãy giờ tôi hành động như vậy, nhưng tôi không hề có ác cảm gì với nó cả. Trái lại tôi lại thực sự muốn gần gũi hơn với nó. Những gì mà tôi đang làm đây chỉ là lương tâm đang mách bảo tôi phải cư xử đúng theo những chuẩn mực xã hội đặt ra.

Phải rồi, từ xưa đã vậy rồi. Tôi luôn luôn cố gắng hết mình để làm một người có ích cho xã hội, để được người khác thừa nhận. Và trên hết là tôi không hề muốn cuộc sống của tôi bị xáo trộn, vậy nên tôi không bao giờ muốn vi phạm những quy tắc đạo đức và các chuẩn mực khác.

Nhìn nó, tôi có nhiều trạng thái cảm xúc khác nhau. Tôi vừa muốn đuổi nó đi vì tôi muốn làm theo lẽ phải, vì có thể bố mẹ con bé vẫn còn đang lo lắng ở nhà, rồi cuộc sống của tôi sau này khi đã dây dưa với nó. Đồng thời tôi cũng muốn tìm hiểu về con bé, như ham muốn của mọi thằng đàn ông.

"Đấy cô nói đi. Nốt lần này thôi đấy." Tôi lại thả tay con bé ra và chờ đợi.

Nó ngập ngừng một chút, nuốt nước bọt mấy lần. Cuối cùng nó cũng lấy hết dũng khí và nói:

"Bố từ bé đã muốn trở thành phi hành gia đúng không?"

Nói rồi nó im lặng nhìn tôi. Tôi cũng không nói gì cả. Chúng tôi cứ nhìn nhau như vậy chắc phải đến vài chục giây.

Tôi đi ra phía cửa sổ bên cạnh giường tôi và kéo rèm ra cho ánh sáng vào bên trong căn phòng.

"Đã ai nói là cô vô duyên lắm chưa?"

"Nếu ai đó nói con vô duyên thì con sẽ buồn lắm đấy. À nhưng mà nếu là bố nói thì không vấn đề." Lại là nụ cười đó. Nụ cười khiến tôi, theo một cách nào đó, cảm thấy thực sự yên bình.

Mà nó nói sai rồi, làm gì có ai lại muốn trở thành phi hành gia cơ chứ. Chậc, khó chịu thật.

Phía sau tủ đựng đồ, một chiếc kính viễn vọng bám đầy bụi.
 
Chỉnh sửa cuối:
510 ❤︎ Bài viết: 322 Tìm chủ đề
Chương 4

"Đằng nào cũng muộn rồi, để tôi làm cái gì đó ăn sáng lót dạ." Tôi thở dài rồi nói.

"Để con giúp với."

"Không cần đâu, tôi làm nhoáng cái là xong ấy mà."

Tôi mở tủ lạnh ra và lấy hai lát bánh mì và hai quả trứng. Kế đến tôi đổ dầu lên trên chảo sau khi đã làm nóng. Những thao tác của tôi được làm nhanh chóng nhưng rất cẩn thận và tỉ mỉ, được trau rèn qua khoảng thời gian dài kể từ khi lên thành phố học.

"À, rốt cuộc là cô đã vào nhà tôi kiểu gì vậy?"

Tôi hỏi xong mới quay ra, thấy cô bé đang chăm chăm vào tờ báo của ngày hôm kia tôi vứt bừa ở đấy.

"Có gì thú vị ở tờ báo đấy à?" Tay vẫn thao tác, nhưng mắt của tôi thì lại chờ đợi câu trả lời của con bé.

"Cũng không có gì đặc biệt ạ. Chỉ là cách trình bày báo của thời đại này cũng không khác gì so với lúc con ở, chỉ là ngày tháng năm cách xa hoàn toàn thôi à." Nó vừa nói vừa lật giở từng trang của tờ báo.

Sau khi hoàn thành xong bữa ăn sáng, tôi bưng hai chiếc đĩa ra bàn ăn ở giữa phòng, cô bé cũng để gọn tờ báo lên chiếc bàn bên cạnh giường và ra giúp đỡ tôi.

"Mà dù gì đi chăng nữa thì việc cô du hành thời gian cũng là một việc hết sức khó tin. Nếu cô du hành thời gian thật thì lẽ ra phải có một cái xe nào đó chứ.. Như kiểu.. một cái máy bay để di chuyển xuyên thời gian chẳng hạn.." Vừa nói tôi vừa đổ ra một ít tương ớt.

"Dạ vâng, có đó bố."

"Có á? Đâu?"

"Con để nó ở trên núi cơ. Nhưng mà bố yên tâm, con cho nó tàng hình rồi nên không sợ mất đâu." Vừa nói nó vừa soi mói bữa sáng mà tôi bày ra rồi gật gù như một bà cụ non.

"Núi á? Núi nào?" Tôi đưa cho nó chiếc dĩa và dao tôi mua thừa sau một lần khuyến mãi.

"Núi ở phía tây kìa. Chỉ mất có hai ngày đi bộ thôi ạ." Nó cười rồi giơ ngón tay chữ "v".

"Cô đi bộ hai ngày để đến đây á?" Tôi kinh ngạc.
 
Last edited by a moderator:
510 ❤︎ Bài viết: 322 Tìm chủ đề
Chương 5

"Cô nghe đây, tôi đi học chỉ đến chiều là tôi về, cô ở nhà thì phải ngoan ngoãn đừng có làm phiền đến hàng xóm đấy nghe chưa? Thêm nữa, đừng có mà xáo trộn bất cứ thứ gì trong phòng tôi đấy!" Tôi nói rồi đóng cửa. Quay lại rút chìa khóa từ trong túi ra, nhưng nhận ra rằng có thể đây là lần đầu tiên tôi ra khỏi nhà mà không cần phải khóa cửa.

"À, quên mất, cô cầm tạm cái chìa khóa sơ của này đi."

"Dạ vâng. Chúc bố một ngày vui vẻ." Nó hớn hở vẫy tay chào tôi.

*Buổi chiều*

"Cô làm cái quái gì vậy!" Vừa về đến nhà tôi đã hét lên khi chứng kiến.. Nhà của tôi.. à không căn phòng trọ của tôi đã bị xáo trộn hết cả lên rồi.

"Làm sao bố có thể bắt một đứa con gái ở trong một căn phòng lộn xộn như thế này được chứ hả?". Nó vẫn còn cầm chiếc khăn mặt "xịn" của tôi định lau cửa sổ.

"Cô.. cô có biết cái khăn đấy tôi quí nó lắm không hả?" Tôi quạu. "Ai cho cô tự nhiên lấy ra sử dụng mà không hỏi xin trước thế? Mà không phải. Tôi đã nói là cô không được làm xáo trộn phòng cơ mà."

Tôi nhìn quanh nhà. Tôi có cảm giác cô ấy đã vứt đi rất nhiều thứ. Căn nhà trống trơn chỉ còn lại những nội thất cần thiết. Bao nhiêu sách truyện, quần áo, giấy tờ tôi để ở dưới sàn nhà và kệ sách đều biến mất hết.

"Tại sao bố có thể can tâm mà ngồi trên một đống rác thế nhỉ? Có một đứa con gái dọn phòng cho, bố không cám ơn thì thôi sao lại còn mắng con." Nó gân cổ lên cãi.

"Ai khiến cô." Tôi cũng không ngần ngại đôi co với nó.

"Mồ. Bố phải sửa cái tính đấy đi. Không sau này mẹ mà gặp là sợ chạy mất dép đấy!"

Tôi đứng hình.

Hửm. Nó vừa nói cái gì mình nghe không rõ.
 
Chỉnh sửa cuối:
510 ❤︎ Bài viết: 322 Tìm chủ đề
Chương 6

*Buổi tối*

Tôi vừa rửa bát sau khi ăn tối xong. Bước ra khỏi phòng bếp, tôi thấy nó đang ngồi trên giường, tay chống lên thành cửa số và nhìn ra ngoài bầu trời đêm. Mái tóc trắng của nó thật nổi bật, nhất là với các nước ở phương Đông khi màu tóc đen mới là phổ biến.

Nhìn bộ quần áo quân đội của nó đã sởn màu của nó khiến tôi băn khoản không biết đã có chuyện gì xảy ra với nó. Nếu như chuyện nó du hành thời gian là thật, mà có lẽ mình cũng nên dần chấp nhận nó đi là vừa.. Nếu như nó là sự thật, thì tôi không biết trong tương lai đã xảy ra chuyện gì? Ý tôi là một cô gái như nó mà lại mặc môt bộ quần áo như vậy.

"Nếu cô không phiền thì cô nên thay bộ quần áo đó ra đi, nhìn nó tôi cảm thấy không thoải mái lắm."

Nó quay lại nhìn tôi, sau đó nhìn bộ quần áo mà nó đang mặc. Đột nhiên đôi mắt láu cá của nó lại xuất hiện.

"Nhưng mà con không có bộ quần áo nào cả. Không.. Không lẽ.." Nó làm bộ hoảng hốt. "Bố định bắt cứ trần chuồng trong nhà như một con tâm thần hay sao?"

Nó tự nhiên ôm người nó một cách khó hiểu rồi làm bộ phòng bị. Tôi để tay lên trán và thở dài.

"Cô cố tình không hiểu đấy hả? Đi ra máy giặt lấy bộ quần áo của tôi vào mặc tạm đi!"

Tự nhiên nó đỏ mặt.

Ủa sao tự nhiên nó lại đỏ mặt.

"Bố đúng là đồ biến thái."
 
Chỉnh sửa cuối:
510 ❤︎ Bài viết: 322 Tìm chủ đề
Chương 7

"Đi nào."

"Đi đâu thế bố?" Nó vừa thay xong bộ quần áo mùa đông của tôi vào và thêm chiếc hoodie ở bên ngoài. Thực sự có những thứ mà cả hai giới đều mặc được nhỉ.

"Đi mua đồ cho cô. Bất cứ thứ gì cần thiết, bởi vì tôi không muốn cô dùng chung đồ với tôi mãi như thế được." Tôi cũng đã chuẩn bị xong, cầm chìa khóa đi dần ra phía cửa.

"Ế.. không phải bố bảo con mặc quần áo của bố để nó có mùi của con sao?"

"Đã bảo là đừng có mà nghĩ linh tinh cơ mà? Có muốn tôi đá đít cô ra ngoài đường không?" Tôi cao giọng và khó chịu. "Nhanh chóng lên, trời tối rồi."

"Dạ vâng!" Nó lon ton chạy về phía tôi.

*ngoài đường buổi tối*

Thành phố đã lên điện ở khắp mọi hộ nhà và hàng quán. Tôi vẫn còn đang băn khoản là nên đi bộ hay đi xe buýt.

"Trước hết là chúng ta sẽ đi mua quần áo cho cô trước."

"Yay. Con mua bao nhiêu cũng được đúng không?"

"Mua vừa thôi. Thực sự là tôi không có nhiều tiền, nhưng mà ít nhất thì vẫn đủ cho cô." Tôi vừa nói vừa đọc một tờ quảng cáo món ăn giảm giá lúc nãy một người trên đường đưa cho tôi.

Chúng tôi đã lang thang trên đường một khoảng lâu rồi. Hai mươi năm của cuộc đời tôi, thực sự tôi chưa bao giờ ở riêng một mình với một cô gái bao giờ cả..

Nhìn cô gái này đi, nếu không vì tất cả những sự kiện vừa rồi, nếu như hoàn cảnh mà tôi gặp nó khác đi. Biết đâu lại có gì đó khác.. Tôi bối rối suy nghĩ. Cũng càng không thể tưởng tượng được nó lại là con mình cơ chứ..

Khoan, nếu nó là con mình.. thì có nghĩa là mình được quyền bắt nó nghe lời mình đúng không? Không không không! Tôi tự trấn an lại mình. Không thể nào để cho bản tính của một thằng đàn ông lấn át lý tính được.

"Sao bố nhìn con ghê vậy? Không lẽ bố lại có ý nghĩ gì đó biến thái đó hả?" Nó đưa mặt vào gần tôi để kéo tôi ra khỏi suy nghĩ.

"Không.. không có gì cả." Tôi quay mặt ra hướng khác.
 
Last edited by a moderator:
510 ❤︎ Bài viết: 322 Tìm chủ đề
Chương 8

Sau một hồi cân nhắc và suy nghĩ, chúng tôi quyết định đi xe buýt. Thật may mắn khi vừa đến bến đã có xe, chúng tôi không hề phải chờ đợi gì cả. Xe buýt buổi tối sau giờ tan tầm mà vẫn có rất đông người.

Nó vừa lên đã tìm được một góc để đứng và tựa. Tôi cũng không nghĩ nhiều, đến đứng bên cạnh nó.

"Bố biết không, sau này người ta không dùng xe buýt nữa đâu. Phương tiện công cộng duy nhất có ở đấy là tàu điện thôi. Còn lại hầu hết người ta đều dùng xe cá nhân cả."

"Không phải nếu thế thì thực trạng tắc đường sẽ ngày càng nan giải sao?" Tôi bám lấy tay vịn ngang tầm đầu tôi.

"Không hề ạ. Bởi vì xe ô tô sau này toàn bay trên trời không à." Vừa nói con bé vừa nhìn dòng xe cộ trên đường

Tôi thở dài.

"Bố sao vậy?" Nó nghiêng đầu về phía tôi hỏi.

"À không.. không có gì. Chỉ là một học sinh đại học như tôi lại nghe một cô gái trung học nói chuyện ở tương lai. Tôi không biết tình huống này có thể lạ lùng đến mức nào nữa."

"Nhưng bố là bố con mà. Có gì đâu mà lạ."

"Ừ thì.. ý tôi là.. Như giới trẻ bình thường thì họ sẽ nói những chuyện khác ấy."

"Hửm.." Nó lại nhìn tôi cười. "Chuyện khác, thế ý bố là chuyện gì?"

"Thì.. chuyện tình yêu hay hẹn hò các thứ chẳng hạn, nếu không thì cũng là những vấn đề nổi tiếng khác.."

Mất công giải thích với nó mệt thật đấy.

"Hể.. Con cũng chẳng quan tâm lắm.. Miễn là được nói chuyện với bố là con vui rồi."

Tôi nhìn nó rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ.

"Tại sao cô có thể nói thế với cái mặt tỉnh bơ như vậy được chứ?"
 
510 ❤︎ Bài viết: 322 Tìm chủ đề
Chương 9

"A! Có chỗ ngồi rồi kìa!" Nó nhắc nhẹ tôi, mắt hướng về chỗ ngồi.

"Cô ngồi đi." Cũng là bình thường cho một thằng đàn ông nhường một cô gái thôi nhỉ. Tôi thầm nghĩ.

"Không, bố ngồi đi. Làm sao con có thể để bố đứng được."

Đây rồi. Không biết đây đã lần thứ mấy trong ngày tôi phải đôi co với nó rồi.

"Tôi không sao. Cô cứ ngồi đi."

"Không sao là không sao thế nào được." Nó phồng má lên. "Nếu bố không ngồi là con giận đấy."

Nước đi này lỗi thời rồi. Đừng nghĩ tôi sẽ yếu lòng chỉ vì vài ba cái cử chỉ đáng yêu đấy nhé.

"Trông cô kìa. Tôi đã để ý nãy giờ rồi. Cô đứng thậm chí còn không vững nữa cơ mà. Chắc mỏi lắm rồi phải không?"

Trúng tim đen rồi. Đi bộ hai ngày liền mà không mỏi thì tôi cũng thấy lạ. Hơn nữa đó cũng là lí do mà tôi chọn đi xe buýt kia mà.

"Nhưng.. nhưng con không thể làm thế được.." Nó thực sự rất ngoan cố. Bỗng dưng như nảy ra phát kiến gì đó. "A! Con nghĩ ra rồi."

Tại sao tôi lại phải đồng ý với nó kia chứ. Nhưng nếu không thì nó không chịu ngồi..

*Một chiếc ghế, nhưng hai người ngồi. *
 
Chỉnh sửa cuối:
510 ❤︎ Bài viết: 322 Tìm chủ đề
Chương 10

Muốn nhìn ra ngoài cửa sổ thì tôi lại phải nhìn về hướng của nó. Mà chắc chắn như vậy là tôi sẽ nhìn thấy con bé. Mà ngồi thế này chật quá!

Mặc dù tôi cố tỏ ra vẻ tự nhiên nhưng thực sự tôi biết, kể từ khi ngồi cạnh nhau như thế này, nó cứ nhìn tôi suốt. Vậy nhưng tôi giả vờ không nhận thấy.

Nó còn định nhìn tôi đến bao giờ nữa đây. Tôi không nghĩ là tôi có thể tỏ ra lạnh lùng không quan tâm hơn được lâu hơn nữa đâu.

* * *

Nó vẫn đang nhìn tôi kìa. Sao nó cố chấp thế nhỉ. Tôi còn phải giả vờ ho rồi gãi mũi mấy lần để ra hiệu cho nó là tôi đang cảm thấy khó chịu mà nó vẫn cứ nhìn tôi.

* * *

Sau một hồi quay ra cửa sổ đối diện, tôi quay lại về hướng nó. Và tất nhiên nó vẫn nhìn tôi. Dai vậy!

Đột nhiên nó dựa đầu nó vào vai tôi. Ủa? Cái gì đấy? Hành động này vượt quá mức cho phép của tôi rồi đấy. Cô nên biết thân biết phận mà bỏ ra đi không tôi sẽ quạu đấy.

Vừa nghĩ tôi vừa rung rung vai tôi để bắt nó phải dịch ra.

"Ứ.. Cho con ngủ thêm tí nữa thôi.." Nó nói mơ hả.

Ủa? Nó ngủ suốt khoảng thời gian vừa rồi à.

Thế hóa ra nãy giờ là tôi hiểu nhầm nó nhìn tôi và cứ thế tự gây khó dễ cho mình. Đưa tay lên thái dương, tôi cảm thấy mệt mỏi. Dường như tôi không thể đoán được hành động của nó.

Tôi nhìn nó ngủ. Cảm giác yếu lòng xuất hiện trong tôi.
 
510 ❤︎ Bài viết: 322 Tìm chủ đề
Chương 11

"Cô cứ vào mua đi. Tôi sẽ đứng đợi ở đây." Nói rồi tôi rút điện thoại ra. "Nhớ là phải đủ mà dùng đấy."

"Rõ rồi ạ." Nó vui vẻ lấy chiếc túi từ nhân viên bán hàng và biến mất trong những dãy quần áo.

Tôi nghịch mấy thứ tiêu khiển trên điện thoại của tôi cho qua thời gian.

Có lẽ lần cuối cùng tôi đến siêu thị này cũng lâu lắm rồi. Nếu tôi nhớ không nhầm thì người ta mới cho xây thủy cung ở bên dưới lòng đất. Có lẽ một ngày nào đó tôi nên đi xem thử.

*Nhiều lâu sau. *

"Con xin lỗi, chắc bố chờ lâu lắm nhỉ." Nó hớt hơ hớt hải chạy về phía tôi với hai tay túi xách.

"Cô định đốt tiền của tôi hả?" Tôi trợn mắt với nó.

"À.. à thì.. bố biết đấy.. Con là con gái mà. Mà con gái thì cần nhiều thứ lắm." Mắt nó đảo lia lịa, vừa nói vừa tránh mặt tôi như thể hối lỗi lắm.

Tôi không thể dung túng cho nó được.

"Cô chỉ được mua một nửa chỗ đấy thôi. Một nửa còn lại đem trả lại người ta đi."

Mặt nó đột nhiên chuyển trạng thái cái rụp. Trông mếu máo như sắp khóc vậy

"Không.. con không chịu đâu. Toàn quần áo đẹp mà."

Từ đâu đến xuất hiện cô nhân viên bán hàng đến nhìn tôi với ánh mắt không thiện cảm, trách cứ tôi.

"Anh kia, bạn gái anh đã muốn mua thì anh phải chịu chứ. Đã đưa người ta đến tận đây rồi thì phải chiều theo ý người ta, như vậy mới ra dáng đàn ông chứ."

Tự nhiên tôi lại cảm thấy lép vế trước mặt cô nhân viên. Cái này người ta gọi là bị bắt nạt ấy hả.

"Nhìn dạng người keo kiệt như anh mà tôi lại cảm thấy thương thay cho bạn gái anh."

"Ơ không phải vậy đâu ạ." Nó lên tiếng. "Chị thấy đấy, chuyện là anh ấy đang kẹt tiền nong chị ạ. Mặc dù đưa em đi nhưng trong lòng anh ấy cứ cắn rứt, đòi về hết lần này đến lần khác chị à.."

A a a a a. Quá sức chịu đựng của tôi rồi.

* * *

"Cảm ơn bố nhé. Từ bây giờ bố không cần phải lo con mặc quần áo của bố nữa đâu. Hì hì." Trông nó vui ra mặt luôn kìa.

Có lẽ sắp tới tôi phải ăn mì hộp mất thôi.
 
510 ❤︎ Bài viết: 322 Tìm chủ đề
Chương 12

"Ủa, tại sao chúng ta lại không ngủ chung?" Nó nhõng nhẽo.

"Cô bị mất trí à? Một nam một nữ ngủ chung thì tôi lên cơn mà chết mất."

Vì tôi chỉ có một cái giường nên tôi quyết định nhường nó. Có lẽ khoảng thời gian sắp tới tôi sẽ nằm trên ghế sô pha vậy.

"Nhưng mà con muốn ngủ chung cơ."

Cả ngày hôm nay tôi thực sự mệt mỏi. Tôi không quen với sự sôi nổi của nó, và cũng không thích khi nơi thiêng liêng mà tôi dành để nghỉ ngơi nay lại phải chia sẻ với một người khác.

"Hay con ra sô pha ngủ với bố nhé." Nó phụng phịu ôm chiếc gối vào trong lòng. Một trong số những quần áo mà nó mua lúc nãy – một chiếc váy ngủ màu trắng. Giả dụ như tôi có nằm chung với nó e là tôi cũng không thể ngủ được.

"Thôi tôi lạy cô. Cô nằm xuống ngủ đi cho tôi nhờ."

Nói rồi tôi tắt điện phòng, rồi buông mình ngồi trên chiếc ghế sô pha rồi tìm một tư thế nằm thoải mái nhất có thể.

Trong bóng tối, tôi vẫn có thể nhìn thấy dáng người của nó đang ngồi bó gối và tựa lưng vào tường và nhìn tôi.

"Sao còn chưa nằm xuống mà ngủ đi?" Như cảm thấy có gì đó không ổn. Tôi nhẹ giọng xuống.

"Con sợ lắm.. Đã lâu lắm rồi con không được một giấc ngủ ngon. Hôm qua có lẽ lần đâu tiên." Giọng nó run rẩy và nghẹn ngào.

Tôi không hiểu gì cả. Tôi cũng không biết phải làm gì cả.

"Không sao đâu. Cô cứ ngủ đi. Tôi không đi đâu đâu mà lo."

"Dạ vâng ạ." Nó nằm xuống và quay lưng về phía tôi.

Câu chuyện của nó thật khó tin. Miệng tôi luôn nói vậy. Đầu tôi luôn nghĩ vậy. Nhưng sâu trong tim tôi, tôi cảm thấy yếu lòng. Yếu lòng không vì cái gì cả. Tôi đã tự vấn lòng tôi rồi, và cảm giác đó sinh ra không phải vì tôi thấy con bé đáng yêu hay gì hết. Cảm giác đó đã có ngay từ lúc đầu, khi tôi thấy nó ở trên giường tôi. Và tôi thực sự chỉ muốn ôm nó vào lòng mà thôi.
 
Chỉnh sửa cuối:
510 ❤︎ Bài viết: 322 Tìm chủ đề
Chương 13

Lơ mơ tỉnh dậy. Trời đã sáng. Ngay lập tức tôi cảm thấy một cơn đau nhức ở cổ. Quả nhiên nằm ghế thì không thể nào thoải mái bằng nằm giường được. Nhắc đến giường mới nhớ.. Con bé đâu rồi?

Tôi khoác chiếc áo khoác mỏng vào và rời khỏi ghế. Nghe thấy âm thanh xì xèo của chiếc chảo rán, cộng thêm mùi hương này, tôi đoán đó là thịt hun khói.

Cảm giác dậy mà có người làm bữa sáng cho thật là dễ chịu. Mặc dù tôi biết rằng không thể dựa dẫm vào nó được.

"Chào buổi sáng bố, bố đi dánh răng rửa mặt đi, bữa sáng sẵn sàng rồi nè. Hôm nay bố cũng phải đi học nhỉ." Mới sáng ra mà nó đã sôi nổi và nhiệt huyết như vậy rồi cơ à.

"Ừ, chờ tôi một tẹo."

* * *

"Thế từ giờ cô định như thế nào?"

Nó đang nhai, nuốt xong rồi mới trả lời tôi: "Như thế nào là như thế nào ạ?"

"Còn gì nữa? Cô định cứ ở nhà suốt à. Cô đang ở tuổi học hành cơ mà."

Nó ngừng tất cả các hoạt động của nó lại và đơ ra một khoảng thời gian ngắn. Và sau khi đã nghĩ một lúc, nó trả lời tỉnh bơ:

"Con đã ngừng học từ khá lâu rồi, không nhớ nữa. Có lẽ là trước khi về đâu khoảng một hai năm gì đấy. Nên bây giờ.. con hơi lười."

Vẫn là phong thái lạc quan thái quá đó của nó. Tôi cũng không biết nói gì nữa. Khoảng thời gian bây giờ tôi vẫn chưa nghĩ gì về kế hoạch sắp tới. Nếu tôi cứ giữ cô ta ở đây thì sớm muộn gì thì chúng tôi cũng sẽ chết đói. Công việc làm thêm của tôi không đủ để nuôi mình tôi, huống gì là cả nó nữa.

Mà tôi cũng muốn hỏi rõ hơn về nó. Một phần vì tò mò, một phần vì.. à không chắc là tò mò hết thôi.

"Nhưng mà bố khỏi lo, con nghĩ con sẽ đi kiếm một công việc làm thêm sớm thôi."

"Việc gì?" Tôi hỏi bâng quơ.

"Lao công quét rác ạ!"

"Hả?"
 
510 ❤︎ Bài viết: 322 Tìm chủ đề
Chương 14

"Hôm nay tôi sẽ về khá muộn, chắc tầm năm giờ chiều. Tôi nhắc lại lần nữa, đừng xáo trộn thêm cái gì nữa đấy." Vừa nói tôi vừa chải tóc và nhìn mình trong gương, chắc chắn rằng bộ dạng của tôi phải gọn gàng nhất có thể.

"À đúng rồi, đại học của bố ở chỗ nào vậy?" Nó cũng vừa mặc quần áo vào. Một bộ quần áo mùa đông giản dị với chiếc áo khoác bông rộng thùng thình và quần tất.

"Cũng gần thôi, mà cô hỏi để làm gì?"

Đến lượt nó soi gương.

"Có gì con đến chơi với bố."

"Thế thì thôi khỏi." Tôi lôi đôi giầy ở trong gầm giường ra và nhìn nó trong gương.

Khuôn mặt của nó, làn da của nó, mái tóc trắng của nó thực sự quá nổi bật. Cứ nghĩ nếu nó là con mình, tự nhiên tôi lại cảm thấy hãnh diện. Tại sao hãnh diện á? Tôi phải thừa nhận, nó thực sự ưa nhìn, nếu không muốn nói nó hoàn toàn thuộc vào gu của tôi.

Tôi thở dài. Một câu hỏi nữa khiến cho tôi cực kì tò mò. Không biết vợ tôi là ai và là người như thế nào nữa.

"Lại nữa rồi! Tại sao bố cứ phải nhìn con chằm chằm vậy?" Nó trợn mắt nhìn tôi.

"Chằm chằm gì chứ. Tôi mới nhìn cô có hai ba giây gì đấy thôi mà."

"Thế là chằm chằm rồi đấy. Làm gì có bố nào lại cứ nhìn con với ánh mắt biến thái đấy không?" Nó lên giọng.

"Tôi không hề có ý nghĩ gì biến thái nhé." Tôi cũng cao giọng.

"Ngoài nó ra thì bố còn nghĩ được cái gì nữa?" Nó cười ngạo mạn.

Bực thật. Nếu tôi cứ tỏ ra lép vế như vậy thì nó sẽ càng được nước.

"Vậy thì cô không biết rồi.." Bắt đầu đánh trống lảng. "Cô nghĩ rằng đầu cô trong gương có kích cỡ đúng bằng đầu cô ngoài đời thật à?"

"Hả?" Nó nhún lông mày lên, bất ngờ với câu nói kì lạ của tôi. "Sao tự nhiên.."

Tôi ngay lập tức tiếp tục: "Tôi nói cô nghĩ vậy đúng không?"

Chiến thuật là phải lấn áp lại nó.

"Thì tất nhiên là vậy rồi. Dù nghỉ học sớm đi chăng nữa thì thứ đơn giản như thế con cũng phải biết chứ." Mặc dù vậy nhưng giọng của nó thì ngắc ngứ.

Cắn câu rồi.

"Cô nhầm. Thử đứng trước gương với khoảng cách một cánh tay đi. Sau đó lấy con cái và ngón trỏ đặt vào cằm và đỉnh đầu của cô mà đo. Cuối cùng nhấc nó ra và xem độ dài thực sự của nó."

"Ngón cái.." Nó lẩm bẩm. "Rồi ngón trỏ.. A! Sao nó lại bé thế này! Chưa được đến một nửa nữa."

"Đúng là như vậy." Tôi cao giọng. "Đó mới là thứ mà tôi thực sự nghĩ khi nhìn cô."

Nó phồng má lên nhìn tôi: "Bố đúng là.. đồ biến thái!"

Ủa sao vẫn thành ra như vậy.
 
510 ❤︎ Bài viết: 322 Tìm chủ đề
Chương 15

Tôi ngồi trong lớp học mà đầu óc cứ như trên mây với sao. Không một tí kiến thức nào mà ông thầy đứng trên bục giảng truyền thụ mà nó vào được trong đầu tôi cả. Mọi thứ cứ mơ màng, lỏng lẻo, và không thực thế nào ấy, xiên hết từ tai này sang tai khác.

Tại sao á? Tôi bị mất tập trung. Kể từ đầu tôi chỉ nhìn quanh lớp học để tìm kiếm "ứng cử viên" để làm vợ của mình. Do tôi không biết ai sẽ là người được chọn đó, nên tôi cứ xét từng người một và xem có hợp không? Kết quả là cả ngày hôm đó tôi lơ mơ, chẳng hiểu tôi định làm cái gì cả.

Cũng không có gì chắc chắn là vợ tôi học chung đại học với tôi.

*Buổi trưa hôm đó*

"Yo, ông bạn! Làm gì mà thất thần vậy?"

Tôi đang ngồi ăn chiếc bành mì trừng mua từ căn tin, nghe nhạc trên sân thượng thì thằng bạn cùng khóa của tôi – Alec đến vỗ vào vai tôi.

"Chẳng có gì cả. Thay đổi thời tiết thôi."

"Thay đổi á? Vẫn lạnh đó mà, có gì khác đâu."

Dù nó có thân đi chăng nữa thì chắc tôi cũng không thể kể rằng phòng trọ của tôi là nơi tá túc cho một đứa con gái trung học được. Ít nhất không phải bây giờ.

"Không lẽ ông bạn có đối tượng để thương thầm rồi?"

Tôi nhìn thằng bạn với vẻ mặt khó hiểu.

"Tại sao ông lại nghĩ vậy cơ chứ?" Thương thầm gì chứ. Đầu óc của tôi còn đang rối bù lên đây này.

"Chậc, nhìn ông mà tôi thấy chán đời quá." Thằng bạn vỗ vào vai tôi. "Đó là lí do mà hôm nay tôi muốn nói với ông. Chủ nhật này.."

Tôi đang nhai dở miếng bánh mì và nhìn vào không gian bàng bạc heo hút của mùa đông.

"Đi hẹn hò nhóm đi."
 
510 ❤︎ Bài viết: 322 Tìm chủ đề
Chương 16

*Chiều muộn*

Tôi về nhà, chuẩn bị tra chiều khóa vào cửa thì đột nhiên cái cửa mở ra đột ngột, va vào mũi tôi. Do bị choáng, tôi ngã lăn kềnh ra.

"A! Con xin lỗi, con không biết bố ở đó." Nó hốt hoảng ngồi xuống xoa lưng tôi.

"Cô.. cô thật là.. thôi không sao đâu." Vừa ôm mũi nhăn mặt, tôi nghĩ rằng đó cũng không hẳn là lỗi của nó. Và rồi tôi nhận ra rằng tôi toàn chờ nó làm gì đó khiến tôi bực mình để có cớ mắng nó.

"Nhưng mà vừa hay bố ở đây, bố giúp con với."

Nói rồi nó lôi ra một tờ giấy.

"Đây bố. Chả là hôm nay có đi kiếm việc làm. Nhưng người ta lại có yêu cầu chữ kí của người bão lãnh để xác nhận vì con chưa đến tuổi lao động. Nên là.." Nó giãi bày với ánh mắt van xin.

"Nên là cô mới nhờ tôi đảm nhận công việc bảo lãnh cho cô ấy hả?" Tôi nhận cái bút và tờ giấy xác nhận nó chìa ra.

Tôi đang băn khoăn không biết có nên đồng ý cho nó đi làm không, dẫu sao nó cũng vẫn đang tuổi ăn tuổi học. Nhưng rồi chợt nghĩ ra hoàn cảnh của tôi bây giờ không phải là khá giả, nếu không muốn nói là nghèo. Dù sao thì khi bằng tuổi nó, tôi đã làm thêm ở một tiệm ăn rồi.

"Kí vào đây là được chứ gì."

"Dạ vâng ạ. Bố nhanh nhanh để con còn đi nộp, không người dành hết bây giờ." Nó làm động tác tay như muốn thúc giục tôi.

"Cơ mà cô xin được việc gì vậy?" Vừa hay kí xong nét cuối cùng trong chữ kí của tôi, tôi mới chợt nhớ ra là tôi chưa xem nó làm việc gì.

"Nó có ghi ở đó đó bố." Nó mỉm cười khoái chí.

"XIN VIỆC TẠI CÔNG TY MÔI TRƯỜNG

* * *

Vai trò: Quét rác"

Tại sao vẫn lại là quét rác!
 
Chỉnh sửa cuối:
510 ❤︎ Bài viết: 322 Tìm chủ đề
Chương 17

"Con về rồi đây." Nghe tiếng cửa, tôi đi ra xem. Nó đang cởi đôi bốt của nó mang theo khi đến đây. Trông nó đang sởn màu và rách rưới.

"Có nước nóng rồi đấy. Nhanh vào ngâm đi không cảm lạnh bây giờ."

"Dạ vâng. À người ta đồng ý rồi đấy bố ạ." Nó đi ngang qua tôi, giả bộ ngửi ngửi xem tôi đang làm món gì, cười một cái rồi mới đi vào nhà tắm.

Cũng chẳng có gì đặc biệt. Chỉ là hôm nay tôi muốn ăn trứng, đồng thời cũng muốn một cái gì đó mới mẻ, nên mới lôi sách nấu ăn ra để tham khảo. Chắc vì vậy nên nó mới tò mò.

"Bố!" Nó thò thụt ở bức tường ngăn cách nhà bếp và nhà tắm.

Tôi giật mình.

"Cái gì nữa?"

"Bố con mình tắm chung đi." Nó mỉm cười ranh mãnh.

Lại một ý tưởng điên rồ nữa.

"Cô đừng có trêu tôi nữa. Tôi đã nói là ngâm mình nhanh đi không cảm lạnh."

Nó lại phồng má lên: "Ế ế ế! Con nghiêm túc mà."

"Tôi cũng nghiêm túc đó." Tôi lườm nó.

"Không lẽ bố ngại?" Ánh mắt trách móc như thể tôi là người có lỗi. "Bố ngại cái gì, ngày nào mà bố con mình chẳng tắm chung. Bố còn tranh giành với mẹ bằng được để tắm chung cơ mà."

Hả? Tôi ở tương lai biến thái vậy á. Trời ơi! Chuyện gì đã xảy ra vậy? Tôi là người hiểu bản thân tôi nhất, và trong bất cứ tình huống nào tôi cũng sẽ không phá bỏ các quy tắc mà tôi đặt ra. Không thể nào.

Tôi loạng choạng ngồi xuống ghế và ôm mặt. Đối với nó hành động này có thể là thái quá, nhưng thực sự lúc này tôi đang ở trạng thái sốc toàn phần. Như một đứa trẻ vừa bước sang giai đoạn nổi loạn vậy.

"Sao trông bố có vẻ tuyệt vọng vậy? Bộ tắm chung với con đáng sợ thế hả?"

Nói rồi nó vào nhà tắm và đóng cửa lại. Một lúc sau nó lại thò ra.

"À đúng rồi! Cái lúc nãy mà con nói. Tắm chung ấy. Đấy là hồi con còn bé tí cơ, vì bố sợ mẹ tắm không đúng cách để nước tràn vào tai con nên bố mới tranh à."

Tôi ngẩng đầu lên nghe nó nói. Mặt tôi không hề có tí cảm xúc nào.

"Bố chạm vào từng ngóc ngách trên cơ thể ngọc ngà của con cơ mà. Kì cọ, kì cọ, mỗi lần tắm chung với bố là người con sạch bong.."

"Cô thôi đi!'
 
510 ❤︎ Bài viết: 322 Tìm chủ đề
Chương 18

Chúng tôi vừa ngồi ăn cơm tối vừa xem ti vi.

"Con người đang bước vào thời kì hậu hiện đại. Các nước đang đưa nhau phát triển để có được những thành tựu mới và phát triển trong lĩnh vực khoa học công nghệ và vũ trụ học.." Tiếng của một người đàn ông trong chương trình thời sự.

Có vẻ như thời đại đã dần thay đổi. Bản thân tôi sống cũng mới được hai thập kỉ mà ít nhất kể từ khi tôi có ý thức và biết nhận định về thế giới tôi đã chứng kiến những sự phát triển rõ rệt.

Nhắc đến phát triển mới nhớ, con bé này nói nó đến đây nhờ cỗ máy thời gian, tức là sau đây không bao lâu nữa con người đã chinh phục được thời gian? Thật điên rồ, rốt cuộc con người còn có thể tiến được bao xa nữa đây.

"Nè, thời đại mà cô ở, à không, trước khi cô về quá khứ thì cô đang sống ở năm bao nhiêu vậy." Tôi bỏ đũa và bát xuống, khoanh tay vào làm bộ nghiêm túc, suy tư,

"Ừm, để xem nào." Vừa nghĩ nó vừa để đôi đũa lên môi. "Nếu năm nay là 2020, thì tức là.. hai mươi mốt năm sau ạ."

Tức là năm 2041 à. Đó cũng là một khoảng thời gian dài. Và nếu con người chinh phục được các nguyên tắc về du hành thời gian thì có khả năng cao là họ cũng đã ít nhất là coi vũ trụ như là một ngôi nhà thứ hai rồi.

"À với cả, cô bao nhiêu tuổi rồi?" Giờ tôi mới nhớ ra, tôi chưa bao giờ biết tuổi của nó.

Nó đang nhai chóp chép thì bỗng dừng lại và nhìn tôi với một ánh mắt kì lạ.

"Gì.. gì vậy?" Bộ tôi nói sai gì sao.

"Bố có biết hỏi tuổi của một người phụ nữ là vô duyên lắm không?" Nó chỉ đôi đũa vào mặt tôi rồi quay nó vòng vòng như thể diễn giải.

"Thì tôi muốn biết đó làm sao? Với cả cô cũng chưa đủ tuổi để làm phụ nữ nhé."

Nó phồng má. "Vậy thì bố chỉ được biết thế thôi." Rồi lại ngồi ăn tiếp và không thèm nhìn tôi.

Tôi cũng chỉ thở dài rồi lại xem ti vi tiếp.

"Nếu bố biết được tuổi của con thì bố sẽ áng chừng được năm bố mẹ sinh con, năm bố mẹ cưới nhau rồi cuối cùng là năm mà bố mẹ gặp nhau. Nếu bố mà dự đoán trước được điều đó thì sẽ dẫn đến nghịch lý thời gian. Tóm lại là không tốt đâu bố." Khác với vẻ thường ngày của nó, nó trở nên nghiêm túc hơn.
 
Chỉnh sửa cuối:
510 ❤︎ Bài viết: 322 Tìm chủ đề
Chương 19

"Vậy bắt đầu từ khi nào thì cô bắt đầu đi làm việc?" Khi đang ngồi đọc giáo trình trên đại học, tôi hỏi nó.

"Từ ngày kia ạ!" Nó vẫn ngồi trên ghế sô pha bên cạnh tôi, chuyển kênh liên tục và dừng ở bất cứ kênh nào mà nó cảm thấy thú vị.

"Thời gian ra sao?"

"Con làm chiều suốt, có chủ nhật thì phải làm tối thôi à. Nếu được thì buổi chiều bố con mình về cùng nhau được không?" Nói rồi nó tự nhiên ngồi lại gần tôi hơn.

Như một cơ chế tự nhiên, tự thân tôi ngồi rúm lại và né nó ra.

"Ừm.. Chắc cũng không có vấn đề gì. Nếu hôm nào tôi về cùng giờ thì tôi sẽ đến nơi đón cô."

'Thật ạ? "Mắt nó sáng lên như sao." Yay, cuối cùng cũng có thứ mà bố đồng ý. "

Nó vừa quay ra xem phim, nhưng rồi nó lại quay lại nhìn tôi tiếp và hỏi:

" Bố, con xin bố nốt một việc nữa thôi. Mà cũng không hẳn là xin, chỉ là con cứ thắc mắc. "Nó cầm tóc của nó và uốn đi uốn lại.

" Làm sao? Thì cô cứ nói đi thì tôi mới biết được chứ. "

" Tại sao con cứ có cảm giác bố cứ xa cách con như thế nào ấy. Bố thậm chí còn chưa bao giờ gọi con là con cũng như tên con nữa. "

Cuối cùng nó cũng để ý cái này. Tôi cũng đã biết từ lâu rằng đây sẽ là câu hỏi khó trả lời nhất từ trước đến nay.

" Thì tại vì tôi cũng chưa thể nào mà tin được câu chuyện mà cô kể đấy chứ! Tôi cũng đã bao giờ nhìn thấy cái "cỗ máy thời gian" của cô đâu. "Tôi trả lời nhưng mặt vẫn cứ nhìn vào ti vi để nó không nhận ra sự lúng túng của tôi.

" Hả? Bố không tin á? "Nó ngạc nhiên." Thế sao từ đó đến giờ bố cư xử như thể bố tin tưởng con vậy? "

" Tôi.. tôi cũng không biết nữa. Chỉ là tôi nghĩ nó là nghĩa vụ mà tôi phải làm.. "

" Nghĩa vụ gì chứ? "Giọng nó buồn bã.

Bố tôi, lúc ông ấy còn sống, đã dạy tôi không bao giờ được làm con gái khóc. Tôi chưa bao giờ đồng ý với ý kiến đó của bố. Nhưng mỗi khi tôi làm người khác buồn hay tức giận, trong tôi cảm thấy khó chịu không tả xiết.

" Cô ấy.. à không.. thực sự thì lúc đầu tôi không muốn cô ở đây đâu. Nhưng ít nhất thì, dù chưa được bao lâu, nhưng sự có mặt của cô đã làm cho tôi vui hơn rồi. "

Tôi đi ra ngoài ban công ngắm bầu trời đêm.

" Tôi không tin cô, nhưng không phải là không bao giờ tin. Ít nhất cũng phải cho tôi thời gian chứ. "Tôi giãi bày. Cảm thấy không khí cũng bớt nặng nề đi một chút.

Sau một hồi im lặng, tự nhiên nó bật cười.

" Bố làm sao vậy? Tự nhiên nghiêm túc.. có phải con giận bố đâu mà. "Nó vẫn ôm bụng cười." Quả thật là giống bố mà. "

" Giống là ý gì vậy?"Tôi quay vào nhìn nó, thấy nó cũng nhìn tôi.

Làm sao tôi có thể nói nó là tôi ngại nên mới không dám gọi nó là con cơ chứ.
 
Chỉnh sửa cuối:
Chia sẻ bài viết

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back