"Vậy bắt đầu từ khi nào thì cô bắt đầu đi làm việc?" Khi đang ngồi đọc giáo trình trên đại học, tôi hỏi nó.
"Từ ngày kia ạ!" Nó vẫn ngồi trên ghế sô pha bên cạnh tôi, chuyển kênh liên tục và dừng ở bất cứ kênh nào mà nó cảm thấy thú vị.
"Thời gian ra sao?"
"Con làm chiều suốt, có chủ nhật thì phải làm tối thôi à. Nếu được thì buổi chiều bố con mình về cùng nhau được không?" Nói rồi nó tự nhiên ngồi lại gần tôi hơn.
Như một cơ chế tự nhiên, tự thân tôi ngồi rúm lại và né nó ra.
"Ừm.. Chắc cũng không có vấn đề gì. Nếu hôm nào tôi về cùng giờ thì tôi sẽ đến nơi đón cô."
'Thật ạ? "Mắt nó sáng lên như sao." Yay, cuối cùng cũng có thứ mà bố đồng ý. "
Nó vừa quay ra xem phim, nhưng rồi nó lại quay lại nhìn tôi tiếp và hỏi:
" Bố, con xin bố nốt một việc nữa thôi. Mà cũng không hẳn là xin, chỉ là con cứ thắc mắc. "Nó cầm tóc của nó và uốn đi uốn lại.
" Làm sao? Thì cô cứ nói đi thì tôi mới biết được chứ. "
" Tại sao con cứ có cảm giác bố cứ xa cách con như thế nào ấy. Bố thậm chí còn chưa bao giờ gọi con là con cũng như tên con nữa. "
Cuối cùng nó cũng để ý cái này. Tôi cũng đã biết từ lâu rằng đây sẽ là câu hỏi khó trả lời nhất từ trước đến nay.
" Thì tại vì tôi cũng chưa thể nào mà tin được câu chuyện mà cô kể đấy chứ! Tôi cũng đã bao giờ nhìn thấy cái "cỗ máy thời gian" của cô đâu. "Tôi trả lời nhưng mặt vẫn cứ nhìn vào ti vi để nó không nhận ra sự lúng túng của tôi.
" Hả? Bố không tin á? "Nó ngạc nhiên." Thế sao từ đó đến giờ bố cư xử như thể bố tin tưởng con vậy? "
" Tôi.. tôi cũng không biết nữa. Chỉ là tôi nghĩ nó là nghĩa vụ mà tôi phải làm.. "
" Nghĩa vụ gì chứ? "Giọng nó buồn bã.
Bố tôi, lúc ông ấy còn sống, đã dạy tôi không bao giờ được làm
con gái khóc. Tôi chưa bao giờ đồng ý với ý kiến đó của bố. Nhưng mỗi khi tôi làm người khác buồn hay tức giận, trong tôi cảm thấy khó chịu không tả xiết.
" Cô ấy.. à không.. thực sự thì lúc đầu tôi không muốn cô ở đây đâu. Nhưng ít nhất thì, dù chưa được bao lâu, nhưng sự có mặt của cô đã làm cho tôi vui hơn rồi. "
Tôi đi ra ngoài ban công ngắm bầu trời đêm.
" Tôi không tin cô, nhưng không phải là không bao giờ tin. Ít nhất cũng phải cho tôi thời gian chứ. "Tôi giãi bày. Cảm thấy không khí cũng bớt nặng nề đi một chút.
Sau một hồi im lặng, tự nhiên nó bật cười.
" Bố làm sao vậy? Tự nhiên nghiêm túc.. có phải con giận bố đâu mà. "Nó vẫn ôm bụng cười." Quả thật là giống bố mà. "
" Giống là ý gì vậy?"Tôi quay vào nhìn nó, thấy nó cũng nhìn tôi.
Làm sao tôi có thể nói nó là tôi ngại nên mới không dám gọi nó là con cơ chứ.