Ta là Tiểu Thất, suốt ngày ăn không ngồi rồi ở nhà, không có nghề nghiệp ổn định, dung mạo khiêm tốn, không một chút xíu nào ra dáng nữ nhân cả. Hằng ngày ở nhà không vẽ vời thì là viết lằng nhằng, giấy tờ xé tung bừa bộn khắp phòng, nhưng ta biết làm sao được? Dù sao đến tối mẹ ta cũng vào dọn phòng, bày được thì cứ bày ra thôi!
Aizz, nói thế có vẻ hơi bất hiếu thì phải!
Nhưng mà.. Ta như vậy, ngược lại mẹ ta chẳng có nửa lời oán trách, thậm chí có hơi.. Hưởng thụ?
Đang nghĩ lung tung, mẹ từ đâu đã bay tới, gõ cái "Cộp" vào đầu ta, nói:
"Này, lại đang suy nghĩ à? Cơm nước không ăn.."
Ta đang định phản bác lại, chợt mẹ nói tiếp: "Ăn thì mới có sức nghĩ tiếp chứ!"
Ta: "..."
Hay lắm!
Đùa một chút như vậy, thật ra.. Ta là một người viết thoại bản nổi tiếng kinh thành, mỗi một chữ ta viết ra đều đáng giá ngàn vàng, mỗi một chương
truyện, mỗi một tác phẩm đều được săn đón rất nồng nhiệt. Từ dân thường tới quan lớn, từ nha hoàn tới tiểu thư, thậm chí các phi tần trong cung cũng yêu thích thoại bản của ta.
Có một thời gian ta còn khá tò mò, thử nhúp bừa một cuốn thoại bản của bản thân đọc lại một lượt, sau khi đọc xong vẫn không hiểu được, rốt cuộc truyện của ta có chỗ nào hay đến như vậy?
Haizz, lại đến nữa rồi đấy!
"Thất tỷ, Thất tỷ.."
"Thất cô nương.."
"Tiểu Thất dễ thương, Tiểu Thất.."
Hôm nào cũng vậy, hết sáng rồi tới trưa, hết trưa lại đến chiều, hết chiều.. Aizz, chán chẳng buồn nói nữa! Ngoài sân nhà ta hôm nào cũng chật kín người muốn bái sư học nghệ.
Đúng! Chính là muốn bái ta làm sư phụ để học viết thoại bản đó!
Nếu ta biết một thứ tiếng khác, ta thề sẽ xổ nguyên một tràng than thở ra đây cho mà xem!
Chết tiệt, hôm nào cũng phải dùng vũ lực mới chịu đi. Vũ lực trong lời của ta cũng khá đơn giản, ý trên mặt chữ, trực tiếp vác kiếm ra chém bọn họ là được.
Có một chuyện này khá bí mật, kiếm của ta thật ra.. Chỉ là một cây kiếm gỗ!
Ngày đầu tiên vác ra dọa đã sợ, thế là từ đó về sau ta luôn áp dụng chiêu này, vậy mà lần nào bọn họ cũng sợ mất mật.
Nể không? Rất nể!
Ấy đừng đừng, ta là đang tự nể phục bản thân mà thôi.
Nhiều khi ta nghĩ, phải chi bản thân chỉ là một người viết thoại bản vô danh tiểu tốt thôi có phải hơn không? Quả thật vị trí của ta là một vị trí mà bất kì một người nào có đam mê viết lách đều mơ ước, thế nhưng có một sự thật, vị trí càng cao, càng nhiều người biết đến thì trách nhiệm mang trên vai càng nặng. Cùng với sự nổi tiếng là muôn vàn trông gai, bất kì động thái không thích hợp nào của bản thân cũng bị mọi người chú ý.
Haizz..
Ta mà cứ thế này chắc ta già sớm quá!
Chuyện nào đến rồi cũng sẽ đến, trong cuộc đời phải trải qua chuyện gì nhất định sẽ phải trải qua, không có biện pháp.
Mấy hôm trước, trên phố nổi lên một người viết thoại bản mới, phong cách mới mẻ, ngôn từ phong phú, quả thật là nhân tài!
Có điều.. Sẽ không có chuyện gì nếu hắn không động chạm tới ta.
"Đều nói Tiểu Thất cô nương là một kì tài về viết lách, nhưng các vị đã đọc qua cuốn" An Hộ Tức "của tại hạ chưa? Xét về mọi góc độ, từ nội dung tới cách viết.."
"Người ta gọi là văn phong." Người chùm nón che mặt bàn bên cạnh lên tiếng.
"Ờ thì, văn phong, đều hơn nàng ta, lượng người mua thoại bản của ta tuy hiện tại chưa bằng nàng ta, nhưng theo đà này, sớm muộn gì cũng vượt xa nàng ta. Hơn nữa, các vị biết không? Tiểu Thất nàng ta căn bản không viết được một cuốn thoại bản đau khổ nào cả, tất cả các tác phẩm đều là những nội dung không mấy thực tế, bay bổng không chân thực chút nào."
"Chẳng nhẽ cứ đau khổ mới là thoại bản sao?"
Người chùm nón che mặt lại bất ngờ lên tiếng, lần này hắn ta không nhịn được, đưa tay chỉ thẳng người đó mắng: "Ấy cái tên nhà ngươi, sao cứ thích nhảy vào họng người khác ngồi nhỉ?"
Đột nhiên, một con gà từ đâu nhảy tới, phọt ngay đúng chỗ ngồi của người thần bí chùm mặt một bãi phân. Người kia kêu lên một tiếng ghê tởm rồi lấy từ trong tay áo ra một chiếc khăn, lau vội bàn tay rồi ném cái "Phụt" xuống đất.
"Ôi, ngại quá! Ta không ngờ đây lại là cổ họng của vị tiên sinh đây."
Người đó ghê tởm nhìn bãi phân rồi đứng dậy đi mất.
Đến khi bóng người kia đi khuất khỏi quán, tên đằng sau mới chợt hiểu ý, nghiến răng giậm chân nhưng không làm gì được.
Ta biết thừa đằng sau là phong ba bão tố gì nhưng cứ bình thản đi tiếp, phản ứng chậm như vậy mà đòi đấu lại bản cô nương sao? Chui lại vào bụng mẹ mà luyện thêm đi nhé!
Về đến nhà, mẹ ta đang loanh quanh trước cửa, thấy ta về lập tức chạy tới, vẻ mặt như sắp cháy nhà.
"Tiểu Thất, không xong rồi, một ngàn cuốn hôm nay của con bị bán thừa."
Ta không quan tâm, nhăn mày nói: "Thừa mấy cuốn?"
"Một cuốn."
"Một cuốn?"
Mẹ à, vẻ mặt cháy nhà của mẹ có phải là quá lố rồi không?
Thấy ta như vậy, mẹ ta lại càng cuống lên:
"Con đó, bình thường xuất ra một ngàn bản, bán đi còn thiếu lên thiếu xuống, hôm nay lại thừa ra một cuốn, con thử nói xem, liệu có lạ không?"
Ta vuốt tóc, thở dài nói:
"Trong cả cái Kinh thành này cũng có phải mỗi con của mẫu thân viết thoại bản đâu. Hơn nữa, hôm nay trên phố nổi lên một vị tiểu sinh mới, viết lách khá được."
Nhưng lại đụng chạm tới con. Lời này đương nhiên ta không nói ra miệng.
"Vậy sao?"
Mẹ ta nghe vậy càng sốt ruột, đi đi lại lại, lát sau như đã nghĩ được cái gì đó, nói:
"Tiểu Thất, không được, con phải viết một cuốn thoại bản nào đó, phải thật hay, thật cảm động, nhất định không được để danh tiếng giảm sút."
Ta thở dài, cúi đầu nói:
"Dù sao con cũng sắp.."
"Không được nói."
Ta im lặng, có cảm giác không nói nên lời:
"Mẹ yên tâm, ngày mai con sẽ ra ngoài một chuyến, thay đổi địa điểm, biết đâu lại nghĩ ra thoại bản mới."
"Nhưng mà.." Mẹ ta lo lắng.
"Yên tâm, bản thân con tự biết."
Cuộc đối thoại kết thúc, sáng sớm hôm sau, ta lên đường ra đi. Từ khi nhiều người biết đến ta, ra đường cũng không thoải mái như trước kia nữa, ta phải cải trang thành nam nhi, chùm khăn che mặt, làm mọi cách để tránh cho người khác nhận ra.
Trên phố vẫn nhộn nhịp như mọi ngày, chỉ là hôm nay đặc biệt nhộn nhịp hơn vài phần.
"Hoắc tiên sinh chiêu mộ học viên."
Ta nhếch môi cười, không bình luận gì thêm.
"Hoắc tiên sinh, ngài thật tốt đó, có kinh nghiệm dạy bảo chúng ta, không như Tiểu Thất cô nương kia, chúng ta bị cô ta vác kiếm đuổi đánh mấy lần rồi."
"Không có gì, đừng quan tâm cô ta, đến với ta, các vị sẽ nổi như cồn, một ngày ngồi không ở nhà cũng có thể kiếm được mấy ngàn lượng.. Còn là bạc hay vàng, đều phụ thuộc vào các vị đó."
Mấy người nhìn nhau rồi típ mắt cười, mau chóng vào trong đạo quán tiếp thu những kiến thức đầu tiên.
Trong khi đó, Tiểu Thất đã dắt ngựa đi được rất xa rồi. Tuy cơ thể chưa cảm thấy mệt mỏi nhưng nàng vẫn ngồi xuống gốc cây gần đó uống nước.
"Ngựa à, đi với ta là có lợi cho mi rồi, ta yếu như sên, mi không mệt mỏi gì đâu."
Tiểu Thất vuốt bờm ngựa rồi đứng dậy đi tiếp.
Nói ta không viết được chuyện đau lòng sao? Tiểu Thất nàng chợt nhớ tới lời vị Hoắc kia, con ngươi híp lại, ngươi chờ đấy!
Thoại bản của nàng đa phần đều là những chuyện ngọt ngào, nhẹ nhàng, nhưng cũng không kém phần sâu lắng, có ngược có ngọt, trong ngọt lại có chút ngược, chỉ là ngọt ngào chiếm phần hơn mà thôi. Quả thực, đối với một câu chuyện đau lòng mà nói, đúng là một thử thách lớn đối với nàng, nhưng lần này nhất định nàng phải viết ra mới được!
Nuôi quyết tâm, thoáng chốc một người một ngựa đã đi tới bìa rừng, nơi đây khá hoang vu hẻo lánh. Nàng xuống ngựa, nhìn sắc trời đã chuyển tối, Tiểu Thất cột ngựa vào cành cây, vuốt bờm nó, lẩm bẩm:
"Ngựa ơi, đi với ta không mệt, nhưng mi sẽ không được nghỉ ngơi hẳn hoi đâu. Haizz, cái nọ bù cái kia, mi chịu khó đi nhé."
Tiểu Thất mỉm cười, lôi một túm từ trên lưng ngựa xuống. Nàng kéo ra một mảnh vải to, có bốn sợi dây dài ở bốn phía, nàng lần lượt buộc chúng lại vào những cái cây gần đó, phía dưới nàng lót thêm một mảnh vải to, nằm vào còn cảm nhận được độ êm vừa phải.
"Mong là đêm nay đừng đổ mưa."