72
0
Tổng tập truyện ngắn Nguyễn Nhuận Hồng Phương
Tác giả: Nguyễn Nhuận Hồng Phương
Người đăng tải: Lê Gia Hoài
Phi lộ - Tổng tập truyện ngắn Nguyễn Nhuận Hồng Phương
Đăng tải trên dembuon.com
Bạn đọc thân mến!
Có những trang văn nếu chỉ nằm yên trong những giá sách riêng tư thì thật đáng tiếc. Văn chương vốn được sinh ra từ đời sống và cuối cùng vẫn hướng đến đời sống, đến sự sẻ chia giữa người viết với người đọc. Với mong muốn đưa những sáng tác của mình đến gần hơn với công chúng, nhà văn Nguyễn Nhuận Hồng Phương (Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam) đã đồng ý cho phép đăng tải các tác phẩm truyện ngắn của ông trên dembuon.com.
Ở tuổi đã cao, nhà văn ít có điều kiện tiếp cận và sử dụng công nghệ để tự mình số hóa, biên tập và đăng tải một khối lượng sáng tác đã được ông tích lũy trong nhiều năm. Vì vậy, ông đã ủy quyền cho bạn văn Lê Gia Hoài, thành viên diễn đàn Việt Nam Overnight, thực hiện việc biên tập, số hóa và đăng tải các tác phẩm theo đúng phạm vi được hai bên thỏa thuận.
Việc này được xác lập bằng Hợp đồng cấp phép đăng tải và phổ biến tác phẩm văn học số 01/HĐ-CPT/2026, ký ngày 06/08/2026 tại tỉnh Phú Thọ. Theo hợp đồng, Nguyễn Nhuận Hồng Phương cấp phép cho Lê Gia Hoài đăng tải, lưu trữ và phổ biến các tác phẩm trên dembuon.com nhằm mục đích giới thiệu, lưu giữ và đưa các giá trị văn chương đến với bạn đọc; việc cấp phép là miễn phí và không phải là chuyển nhượng quyền tác giả.
Vì vậy, Tổng tập truyện ngắn Nguyễn Nhuận Hồng Phương được mở tại đây trước hết là một nỗ lực lưu giữ. Đó là cách để những trang viết đã đi qua nhiều năm tháng tiếp tục có đời sống mới trong môi trường số; để những câu chuyện về con người, quê hương, tình yêu, gia đình và những biến động của cuộc đời tiếp tục tìm được người đọc.
Mỗi tác phẩm đăng tải sẽ được ghi rõ tên tác giả Nguyễn Nhuận Hồng Phương, tôn trọng nội dung nguyên bản và các quyền nhân thân của nhà văn theo thỏa thuận cấp phép.
Xin cảm ơn dembuon.com đã mở một không gian để những trang văn ấy được trở lại với bạn đọc.
Và xin mời bạn đọc cùng bước vào thế giới truyện ngắn của Nguyễn Nhuận Hồng Phương – một thế giới được viết bằng vốn sống, ký ức, trải nghiệm và những suy tư của một người đã dành nhiều năm tháng để quan sát con người và ghi lại những câu chuyện của thời đại mình.
Có những trang văn nếu chỉ nằm yên trong những giá sách riêng tư thì thật đáng tiếc. Văn chương vốn được sinh ra từ đời sống và cuối cùng vẫn hướng đến đời sống, đến sự sẻ chia giữa người viết với người đọc. Với mong muốn đưa những sáng tác của mình đến gần hơn với công chúng, nhà văn Nguyễn Nhuận Hồng Phương (Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam) đã đồng ý cho phép đăng tải các tác phẩm truyện ngắn của ông trên dembuon.com.
Ở tuổi đã cao, nhà văn ít có điều kiện tiếp cận và sử dụng công nghệ để tự mình số hóa, biên tập và đăng tải một khối lượng sáng tác đã được ông tích lũy trong nhiều năm. Vì vậy, ông đã ủy quyền cho bạn văn Lê Gia Hoài, thành viên diễn đàn Việt Nam Overnight, thực hiện việc biên tập, số hóa và đăng tải các tác phẩm theo đúng phạm vi được hai bên thỏa thuận.
Việc này được xác lập bằng Hợp đồng cấp phép đăng tải và phổ biến tác phẩm văn học số 01/HĐ-CPT/2026, ký ngày 06/08/2026 tại tỉnh Phú Thọ. Theo hợp đồng, Nguyễn Nhuận Hồng Phương cấp phép cho Lê Gia Hoài đăng tải, lưu trữ và phổ biến các tác phẩm trên dembuon.com nhằm mục đích giới thiệu, lưu giữ và đưa các giá trị văn chương đến với bạn đọc; việc cấp phép là miễn phí và không phải là chuyển nhượng quyền tác giả.
Vì vậy, Tổng tập truyện ngắn Nguyễn Nhuận Hồng Phương được mở tại đây trước hết là một nỗ lực lưu giữ. Đó là cách để những trang viết đã đi qua nhiều năm tháng tiếp tục có đời sống mới trong môi trường số; để những câu chuyện về con người, quê hương, tình yêu, gia đình và những biến động của cuộc đời tiếp tục tìm được người đọc.
Mỗi tác phẩm đăng tải sẽ được ghi rõ tên tác giả Nguyễn Nhuận Hồng Phương, tôn trọng nội dung nguyên bản và các quyền nhân thân của nhà văn theo thỏa thuận cấp phép.
Xin cảm ơn dembuon.com đã mở một không gian để những trang văn ấy được trở lại với bạn đọc.
Và xin mời bạn đọc cùng bước vào thế giới truyện ngắn của Nguyễn Nhuận Hồng Phương – một thế giới được viết bằng vốn sống, ký ức, trải nghiệm và những suy tư của một người đã dành nhiều năm tháng để quan sát con người và ghi lại những câu chuyện của thời đại mình.
Lê Gia Hoài
Người được tác giả cấp phép đăng tải và phổ biến tác phẩm
Người được tác giả cấp phép đăng tải và phổ biến tác phẩm
1. Cọt kẹt - Nguyễn Nhuận Hồng Phương
Nàng cứ đi mà không ngờ rằng, phía trước mặt một tai họa bất ngờ sắp ập xuống. Ngay sau nơi khuất kia, tên cướp đang rình chờ. Nó không thèm những trang sức đắt tiền được đeo trên người nàng, như vòng vàng khảm ngọc, nhẫn mặt đá saphia, dây chuyền nạm bạch kim.. Hoặc chiếc ví da căng phồng những đồng đô la Mĩ và giấy bạc ngân hàng Việt Nam.. "
- Mình ơi, mình!
Nhà văn buông vội bút, những cảm xúc đang chảy đột ngột ngưng lại. Ông cau mặt, hỏi vọng xuống:
- Gì đấy mình?
- Xuống đây tôi nhờ tí!
Nhà văn xỏ chân vào dép, đứng dậy đi xuống. Tiếng" cọt kẹt.. "Của những mảnh ván trên bậc cầu thang điểm nhịp dưới bước chân ông.
- Gì vậy? - Ông hỏi khi đã xuống hết bậc cuối.
- Trông hàng cho tôi một lúc.
Nhà văn ngồi nhìn ra cửa: Cuộc sống như dòng chảy. Xe chạy, người qua lại, ầm ĩ, náo nhiệt.. Tất cả như một mớ bòng bong, mù mịt, rối rắm. Nhưng ông biết, cuộc sống có quy luật riêng của nó. Và, chính ông là người đang tái tạo lại cái dòng chảy vĩnh hằng ấy. Để biến nó thành sự hiện hữu trong tâm linh, tồn tại trong đời sống tinh thần; để nó trở thành tài sản văn hóa phi vật thể của một thời đại.. Ông đang làm những điều mà không phải ai cũng làm được. Và người ta trầm trồ thán phục, cho tài năng có được của ông là do thiên phú. Ai người đã đọc những gì ông viết ra đều nói vậy.
Nhưng cái trời cho ấy, nhiều khi được nói lái ngược lại là trò chơi. Một trò chơi khó mà thiên hạ rất khó chơi.
Cái trò chơi khó ấy dành cho ông từ thủa còn ngồi trên ghế nhà trường. Khi người ta nhận ra cậu học sinh có năng khiếu thiên bẩm về Văn học. Từ đấy, nghiệp văn chương vận vào, ông trở thành một Nhà văn do trời định. Có một nữ sinh ngây thơ, xinh đẹp, sau khi đọc văn, mê ông như điếu đổ.
Giờ đây, dẫu năm tháng đã xa rồi. Nhưng mỗi khi nghĩ lại, ông vẫn nhớ mãi dư vị những nụ hôn đầu tiên của mối tình ngây thơ, trong trắng. Cảm giác đôi môi mình xao động, hiển hiện hơi ấm tỏa ra từ làn môi cô nữ sinh son trẻ, hôi hổi, nồng nàn, ngọt ngào, say đắm.. Hình như đó không phải là da thịt. Mà tựa như cánh sen mùa thu mang hương thơm thanh khiết, mang vị ngọt ngào như mật ong tưới vào tâm hồn, cùng với ánh trăng khuya, là những lời tình tự. Nàng thốt lên:
- Ôi, Tình Yêu của em..
Chàng định tìm trong vốn văn chương của mình những lời hoa mĩ nhất để đáp lại. Nhưng khỏa lấp môi chàng, là những nụ hôn tràn trề, mãnh liệt:
- Anh đừng nói gì nữa cả! Ôi, Tình Yêu của em.. - Nàng cọ má mình lên miệng chàng, da diết - Anh mãi mãi sẽ là Tình Yêu của em..
Cứ vậy, dường như trên đời này, có bao nhiêu tình yêu, nữ sinh gom lại, dồn hết vào nụ hôn dành cho chàng, khiến lưỡi chàng cứng đơ, khoé miệng chàng đờ đẫn. Nhựa tình vấn vít, quấn quýt, xoăn xuýt..
Có một khách mua hàng dựng xe, bước vào:
- Ông là ông chủ?
Nhà văn trả lời:
- Dạ.. Tôi là chủ nhà.
- Thế ai là người bán hàng?
- Dạ.. Vợ tôi.
- Thế bà ấy đâu? - Khách hàng hỏi.
- Tôi không biết!
- Thế mà cũng đòi là chủ nhà. - Ông khách ngoắt ra, lên xe nổ máy, vút đi, để lại một làn khói sặc mùi xăng sống.
Khi vợ về, ông nói:
- Có một khách hàng vào hỏi mua hàng.
- Thế họ hỏi mua gì?
- Không thấy ông ta hỏi mua gì. - Nhà văn trả lời.
- Vừa mới sáng ra.. - Hậu nữ sinh vẻ không đồng ý, vừa nói vừa nguýt - Sao không biết nói chuyện giữ chân người ta lại? Thế là xổng toi mất một con vịt.
Nhà văn định nói lại một câu gì đó, nhưng hậu nữ sinh đã cúi xuống nhúp mấy tờ giấy để trên ban thờ Thần Tài, châm vào ngọn đèn, đốt, rồi đưa tay hua tròn giải vía. Nhà văn né mặt tránh hơi nóng của lửa và bụi tàn tro. Ông đứng dậy, bước đi. Tiếng" cọt kẹt.. "Của những mảnh ván trên cầu thang điểm nhịp dưới bước chân ông.
* * *
".. Tiền không cần, vàng bạc, châu báu không cần? Vậy tên cướp kia định mưu mô gì đây? Hay tên cướp định cướp lấy phần trinh trắng của nàng. Cái phần duy nhất để đánh giá phẩm hạnh của người đàn bà? Nhưng giữa thập kỷ của thế kỷ hai mươi mốt này, sự trong trắng liệu có còn là phẩm giá? Có còn là chuẩn mực cho một tiêu chuẩn.. "
- Mình ơi, xuống tôi nhờ một cái!
Tiếng nói của hậu thân nữ sinh dứt Nhà văn ra khỏi cảm xúc. Nhà văn khẽ cau mày, đứng dậy đi xuống cầu thang. Tiếng" cọt kẹt.. "Của những mảnh ván cầu thang lại vang lên điểm nhịp dưới bước chân ông.
Hậu thân nữ sinh đón Nhà văn ngay dưới chân ở cầu thang:
- Ông mang ghế ra ngoài cửa ngồi trông hàng! - Rồi dẩu đôi môi ghé vào tai ông, hạ thấp giọng - Có hai con vịt béo vừa xổng từ cửa hàng bên kia sang đây. Ông trông hàng để mẹ con tôi lùa..
Nhà văn ngoái nhìn hai con vịt vừa xổng từ bên kia sang: Đó là hai người đàn ông ăn mặc kiểu quê mùa. Chắc vừa gặt hái xong, có tí thóc bán rồi lên tỉnh mua sắm. Nhà văn đoán vậy, rồi xách chiếc ghế ra. Như thói quen của một hành động đã thuộc, Nhà văn kê ghế sát với chỗ hàng hóa nhà mình bầy với hàng hóa nhà bên cạnh. Ông thận trọng đặt chân ghế đúng bên phần vạch sơn đã được quy định giữa nhà mình với nhà hàng xóm. Nhìn vạch sơn, ông chợt nghĩ tới những vạch kẻ qui định ở những nút giao thông trong thành phố. Tuy vậy, ở đây, nếu vi phạm, không bị công an phạt. Mà sẽ là những câu chửi cạnh khoé.
Sống ở nơi phố xá cực kì phiền phức. Nhất là bán cùng một mặt hàng. Ai cũng muốn bày biện hàng của mình tướn ra hè đường. Trật tự khu phố nhắc nhở; công an phường mang nghị định này, quy định nọ ra dọa rồi phạt! Chỉ được một lúc đâu lại hoàn đấy. Nhắc cứ nhắc, phạt cứ phạt! Nhà này bầy, nhà kia cũng bầy. Chẳng ai chịu kém ai. Luật lệ đâu bằng sự sống còn!
Có câu" Lộc ai nhà ấy hưởng ". Đành thế! Nhưng nhìn khách vào nhà người ta trong lòng cũng ghen tức, ấm ức, khó chịu. Trước đây, lúc rỗi rãi, Nhà văn và chồng bà hàng xóm, vốn là giáo viên về nghỉ một cục, cũng thi thoảng ngồi đối ẩm: Khi chén rượu, lúc cuộc cờ/Khi xem hoa nở khi chờ trăng lên.. Không, cũng đàm tiếu dăm ba câu chuyện trên trời dưới biển. Từ ngày chia vạch, khoanh vùng, cấm vi phạm giới tuyến bày hàng, thì những cuộc vui cũng chấm dứt! Tưởng như trên đời chưa gặp nhau bao giờ. Không phải họ muốn, mà cuộc sống và sự bon chen tạo ra vậy. Các bà vợ kiềng mặt nhau, mặt sát mặt không chào, không hỏi. Vui không qua, buồn chẳng tới. Những người chồng biết vậy, nhưng chẳng biết nói sao.
Giũa lúc đó, ở trong nhà, cuộc lùa vịt, đã tới hồi quyết liệt:
- Hàng bên cạnh đòi tôi có triệu rưỡi!
- Thì đây.. - Tiếng hậu tử của ông - Triệu rưỡi thì ông lấy loại này.
- Sao thế nhỉ.. - Giọng của khách chần chừ, băn khoăn - Hai cái giống y như một?
- Thì vưỡn.. - Hậu thân nữ sinh của ông kéo dài giọng - Giống.. Nhưng đây mới là Tàu xịn. Còn cái kia là Tàu đểu. Người trần, mắt thịt như các vị phân biệt thế nào được thật, giả? Tiền nào của nấy! Hai ông mua cái nào em cũng chiều.
Trong nhà đang mặc cả mua, bán. Ngoài này, người đàn bà hàng xóm bên cạnh đứng sát vạch, ở ngay cạnh Nhà văn ngồi. Mùi hơi người phả theo giọng nói:
- Đồ đểu giả! - Bà ta chửi bâng quơ - Khách vào hàng người ta lại nghiêng nghiêng ngó ngó, nháy mắt chèo kéo, lôi sang nhà mình..
- Xem lại xem! Hay lại vớ phải của nhái? Vác về được ba bẩy hai mươi mốt ngày, vợ nó chả thiến..
Hậu tử của Nhà văn đang giúp khách chằng buộc hàng vào yên xe, nghe vậy quay lại trừng mắt nhìn người hàng xóm:
- Đồ thối mồm!
Nhưng không vì vậy mà cái mồm sợ không khí bị ô nhiễm:
- Tàu xịn! Tàu đểu! Cả hai cùng một l.. Mẹ đẻ ra mà vẫn bịp bợm được.
Hai khách hàng đã đi rồi mà tiếng đối đáp cứ qua, lại như thoi dệt lượn trên đầu Nhà văn. Ông đứng dậy đi vào nhà, tiếng nói của người hàng xóm vẫn đuổi theo:
- Giả dối vậy mà lúc nào cũng mang cái mẽ văn chương ra mà khoe.
Đã vậy, khi bước lên bậc cầu thang, tiếng của hậu thân nữ sinh đuổi theo chì chiết:
- Người đâu đến lạ! Vậy mà không dám nói lại một câu? Đến lúc cần chữ nghĩa để đâu hết không biết!
Nhà văn khẽ cau mày, bước tiếp. Tiếng" cọt kẹt.. "Của những mảnh ván cầu thang vang lên điểm nhịp dưới bước chân ông.
* * *
".. Nàng hỏi, khi tên cướp nhảy xổ ra chặn đường:
- Ta van ngươi. Ngươi muốn gì ta sẽ cho ngươi hết! Châu báu ngọc ngà, đồ trang sức.. Miễn sao ngươi để cho ta được tự do.
- Ta không cần những thứ đó! - Tên cướp trả lời.
Nàng ngạc nhiên. Một tên cướp cản lối, chặn đường không cần châu báu, ngọc ngà, tiền bạc. Vậy hắn cần gì?
- Hay ngươi muôn chiếm thân xác ta?
- Ta không cần!
- Thế ngươi muốn gì?
- Tình yêu!
- Tình yêu nào? - Vẻ ngạc nhiên, nàng hỏi - Mà ngươi là ai chứ?
- Ta là ai ư? - Tên cướp cười sằng sặc - Ta chính là kẻ đã tạo ra Tình Yêu cho đàn bà..
- Mình ơi! - Có tiếng gọi.
Nhà văn buông vội bút. Những cảm xúc đang chảy đột ngột ngưng lại. Ông cau mặt, hỏi vọng xuống:
- Gì vậy?
Tiếng hậu thân nữ sinh xưa vang lên:
- Xuống trông hàng cho tôi một lúc đã!
Tiếng "cọt kẹt.." trên bậc ván cầu thang lại vang lên điểm nhịp dưới bước chân ông..
- Mình ơi, mình!
Nhà văn buông vội bút, những cảm xúc đang chảy đột ngột ngưng lại. Ông cau mặt, hỏi vọng xuống:
- Gì đấy mình?
- Xuống đây tôi nhờ tí!
Nhà văn xỏ chân vào dép, đứng dậy đi xuống. Tiếng" cọt kẹt.. "Của những mảnh ván trên bậc cầu thang điểm nhịp dưới bước chân ông.
- Gì vậy? - Ông hỏi khi đã xuống hết bậc cuối.
- Trông hàng cho tôi một lúc.
Nhà văn ngồi nhìn ra cửa: Cuộc sống như dòng chảy. Xe chạy, người qua lại, ầm ĩ, náo nhiệt.. Tất cả như một mớ bòng bong, mù mịt, rối rắm. Nhưng ông biết, cuộc sống có quy luật riêng của nó. Và, chính ông là người đang tái tạo lại cái dòng chảy vĩnh hằng ấy. Để biến nó thành sự hiện hữu trong tâm linh, tồn tại trong đời sống tinh thần; để nó trở thành tài sản văn hóa phi vật thể của một thời đại.. Ông đang làm những điều mà không phải ai cũng làm được. Và người ta trầm trồ thán phục, cho tài năng có được của ông là do thiên phú. Ai người đã đọc những gì ông viết ra đều nói vậy.
Nhưng cái trời cho ấy, nhiều khi được nói lái ngược lại là trò chơi. Một trò chơi khó mà thiên hạ rất khó chơi.
Cái trò chơi khó ấy dành cho ông từ thủa còn ngồi trên ghế nhà trường. Khi người ta nhận ra cậu học sinh có năng khiếu thiên bẩm về Văn học. Từ đấy, nghiệp văn chương vận vào, ông trở thành một Nhà văn do trời định. Có một nữ sinh ngây thơ, xinh đẹp, sau khi đọc văn, mê ông như điếu đổ.
Giờ đây, dẫu năm tháng đã xa rồi. Nhưng mỗi khi nghĩ lại, ông vẫn nhớ mãi dư vị những nụ hôn đầu tiên của mối tình ngây thơ, trong trắng. Cảm giác đôi môi mình xao động, hiển hiện hơi ấm tỏa ra từ làn môi cô nữ sinh son trẻ, hôi hổi, nồng nàn, ngọt ngào, say đắm.. Hình như đó không phải là da thịt. Mà tựa như cánh sen mùa thu mang hương thơm thanh khiết, mang vị ngọt ngào như mật ong tưới vào tâm hồn, cùng với ánh trăng khuya, là những lời tình tự. Nàng thốt lên:
- Ôi, Tình Yêu của em..
Chàng định tìm trong vốn văn chương của mình những lời hoa mĩ nhất để đáp lại. Nhưng khỏa lấp môi chàng, là những nụ hôn tràn trề, mãnh liệt:
- Anh đừng nói gì nữa cả! Ôi, Tình Yêu của em.. - Nàng cọ má mình lên miệng chàng, da diết - Anh mãi mãi sẽ là Tình Yêu của em..
Cứ vậy, dường như trên đời này, có bao nhiêu tình yêu, nữ sinh gom lại, dồn hết vào nụ hôn dành cho chàng, khiến lưỡi chàng cứng đơ, khoé miệng chàng đờ đẫn. Nhựa tình vấn vít, quấn quýt, xoăn xuýt..
Có một khách mua hàng dựng xe, bước vào:
- Ông là ông chủ?
Nhà văn trả lời:
- Dạ.. Tôi là chủ nhà.
- Thế ai là người bán hàng?
- Dạ.. Vợ tôi.
- Thế bà ấy đâu? - Khách hàng hỏi.
- Tôi không biết!
- Thế mà cũng đòi là chủ nhà. - Ông khách ngoắt ra, lên xe nổ máy, vút đi, để lại một làn khói sặc mùi xăng sống.
Khi vợ về, ông nói:
- Có một khách hàng vào hỏi mua hàng.
- Thế họ hỏi mua gì?
- Không thấy ông ta hỏi mua gì. - Nhà văn trả lời.
- Vừa mới sáng ra.. - Hậu nữ sinh vẻ không đồng ý, vừa nói vừa nguýt - Sao không biết nói chuyện giữ chân người ta lại? Thế là xổng toi mất một con vịt.
Nhà văn định nói lại một câu gì đó, nhưng hậu nữ sinh đã cúi xuống nhúp mấy tờ giấy để trên ban thờ Thần Tài, châm vào ngọn đèn, đốt, rồi đưa tay hua tròn giải vía. Nhà văn né mặt tránh hơi nóng của lửa và bụi tàn tro. Ông đứng dậy, bước đi. Tiếng" cọt kẹt.. "Của những mảnh ván trên cầu thang điểm nhịp dưới bước chân ông.
* * *
".. Tiền không cần, vàng bạc, châu báu không cần? Vậy tên cướp kia định mưu mô gì đây? Hay tên cướp định cướp lấy phần trinh trắng của nàng. Cái phần duy nhất để đánh giá phẩm hạnh của người đàn bà? Nhưng giữa thập kỷ của thế kỷ hai mươi mốt này, sự trong trắng liệu có còn là phẩm giá? Có còn là chuẩn mực cho một tiêu chuẩn.. "
- Mình ơi, xuống tôi nhờ một cái!
Tiếng nói của hậu thân nữ sinh dứt Nhà văn ra khỏi cảm xúc. Nhà văn khẽ cau mày, đứng dậy đi xuống cầu thang. Tiếng" cọt kẹt.. "Của những mảnh ván cầu thang lại vang lên điểm nhịp dưới bước chân ông.
Hậu thân nữ sinh đón Nhà văn ngay dưới chân ở cầu thang:
- Ông mang ghế ra ngoài cửa ngồi trông hàng! - Rồi dẩu đôi môi ghé vào tai ông, hạ thấp giọng - Có hai con vịt béo vừa xổng từ cửa hàng bên kia sang đây. Ông trông hàng để mẹ con tôi lùa..
Nhà văn ngoái nhìn hai con vịt vừa xổng từ bên kia sang: Đó là hai người đàn ông ăn mặc kiểu quê mùa. Chắc vừa gặt hái xong, có tí thóc bán rồi lên tỉnh mua sắm. Nhà văn đoán vậy, rồi xách chiếc ghế ra. Như thói quen của một hành động đã thuộc, Nhà văn kê ghế sát với chỗ hàng hóa nhà mình bầy với hàng hóa nhà bên cạnh. Ông thận trọng đặt chân ghế đúng bên phần vạch sơn đã được quy định giữa nhà mình với nhà hàng xóm. Nhìn vạch sơn, ông chợt nghĩ tới những vạch kẻ qui định ở những nút giao thông trong thành phố. Tuy vậy, ở đây, nếu vi phạm, không bị công an phạt. Mà sẽ là những câu chửi cạnh khoé.
Sống ở nơi phố xá cực kì phiền phức. Nhất là bán cùng một mặt hàng. Ai cũng muốn bày biện hàng của mình tướn ra hè đường. Trật tự khu phố nhắc nhở; công an phường mang nghị định này, quy định nọ ra dọa rồi phạt! Chỉ được một lúc đâu lại hoàn đấy. Nhắc cứ nhắc, phạt cứ phạt! Nhà này bầy, nhà kia cũng bầy. Chẳng ai chịu kém ai. Luật lệ đâu bằng sự sống còn!
Có câu" Lộc ai nhà ấy hưởng ". Đành thế! Nhưng nhìn khách vào nhà người ta trong lòng cũng ghen tức, ấm ức, khó chịu. Trước đây, lúc rỗi rãi, Nhà văn và chồng bà hàng xóm, vốn là giáo viên về nghỉ một cục, cũng thi thoảng ngồi đối ẩm: Khi chén rượu, lúc cuộc cờ/Khi xem hoa nở khi chờ trăng lên.. Không, cũng đàm tiếu dăm ba câu chuyện trên trời dưới biển. Từ ngày chia vạch, khoanh vùng, cấm vi phạm giới tuyến bày hàng, thì những cuộc vui cũng chấm dứt! Tưởng như trên đời chưa gặp nhau bao giờ. Không phải họ muốn, mà cuộc sống và sự bon chen tạo ra vậy. Các bà vợ kiềng mặt nhau, mặt sát mặt không chào, không hỏi. Vui không qua, buồn chẳng tới. Những người chồng biết vậy, nhưng chẳng biết nói sao.
Giũa lúc đó, ở trong nhà, cuộc lùa vịt, đã tới hồi quyết liệt:
- Hàng bên cạnh đòi tôi có triệu rưỡi!
- Thì đây.. - Tiếng hậu tử của ông - Triệu rưỡi thì ông lấy loại này.
- Sao thế nhỉ.. - Giọng của khách chần chừ, băn khoăn - Hai cái giống y như một?
- Thì vưỡn.. - Hậu thân nữ sinh của ông kéo dài giọng - Giống.. Nhưng đây mới là Tàu xịn. Còn cái kia là Tàu đểu. Người trần, mắt thịt như các vị phân biệt thế nào được thật, giả? Tiền nào của nấy! Hai ông mua cái nào em cũng chiều.
Trong nhà đang mặc cả mua, bán. Ngoài này, người đàn bà hàng xóm bên cạnh đứng sát vạch, ở ngay cạnh Nhà văn ngồi. Mùi hơi người phả theo giọng nói:
- Đồ đểu giả! - Bà ta chửi bâng quơ - Khách vào hàng người ta lại nghiêng nghiêng ngó ngó, nháy mắt chèo kéo, lôi sang nhà mình..
- Xem lại xem! Hay lại vớ phải của nhái? Vác về được ba bẩy hai mươi mốt ngày, vợ nó chả thiến..
Hậu tử của Nhà văn đang giúp khách chằng buộc hàng vào yên xe, nghe vậy quay lại trừng mắt nhìn người hàng xóm:
- Đồ thối mồm!
Nhưng không vì vậy mà cái mồm sợ không khí bị ô nhiễm:
- Tàu xịn! Tàu đểu! Cả hai cùng một l.. Mẹ đẻ ra mà vẫn bịp bợm được.
Hai khách hàng đã đi rồi mà tiếng đối đáp cứ qua, lại như thoi dệt lượn trên đầu Nhà văn. Ông đứng dậy đi vào nhà, tiếng nói của người hàng xóm vẫn đuổi theo:
- Giả dối vậy mà lúc nào cũng mang cái mẽ văn chương ra mà khoe.
Đã vậy, khi bước lên bậc cầu thang, tiếng của hậu thân nữ sinh đuổi theo chì chiết:
- Người đâu đến lạ! Vậy mà không dám nói lại một câu? Đến lúc cần chữ nghĩa để đâu hết không biết!
Nhà văn khẽ cau mày, bước tiếp. Tiếng" cọt kẹt.. "Của những mảnh ván cầu thang vang lên điểm nhịp dưới bước chân ông.
* * *
".. Nàng hỏi, khi tên cướp nhảy xổ ra chặn đường:
- Ta van ngươi. Ngươi muốn gì ta sẽ cho ngươi hết! Châu báu ngọc ngà, đồ trang sức.. Miễn sao ngươi để cho ta được tự do.
- Ta không cần những thứ đó! - Tên cướp trả lời.
Nàng ngạc nhiên. Một tên cướp cản lối, chặn đường không cần châu báu, ngọc ngà, tiền bạc. Vậy hắn cần gì?
- Hay ngươi muôn chiếm thân xác ta?
- Ta không cần!
- Thế ngươi muốn gì?
- Tình yêu!
- Tình yêu nào? - Vẻ ngạc nhiên, nàng hỏi - Mà ngươi là ai chứ?
- Ta là ai ư? - Tên cướp cười sằng sặc - Ta chính là kẻ đã tạo ra Tình Yêu cho đàn bà..
- Mình ơi! - Có tiếng gọi.
Nhà văn buông vội bút. Những cảm xúc đang chảy đột ngột ngưng lại. Ông cau mặt, hỏi vọng xuống:
- Gì vậy?
Tiếng hậu thân nữ sinh xưa vang lên:
- Xuống trông hàng cho tôi một lúc đã!
Tiếng "cọt kẹt.." trên bậc ván cầu thang lại vang lên điểm nhịp dưới bước chân ông..
Nguyễn Nhuận Hồng Phương
Chỉnh sửa cuối:
