Bạn được LINH KIEN DI DONG mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
121 ❤︎ Bài viết: 16 Tìm chủ đề
2945 8
Mình là My, 34 tuổi, mẹ của một bé trai bị tự kỷ và đang sống cùng bệnh lý di truyền hiếm gặp. Mỗi ngày với mình đều là một cuộc chiến – vừa chăm con, vừa giữ tinh thần lạc quan. Trong một lần tìm hiểu cách kiếm tiền online nhẹ nhàng tại nhà, mình tình cờ biết đến dembuon.vn

Không ngờ lại tìm được một nơi mà những dòng tâm sự – từng câu chữ của mình – có thể mang đến chút thu nhập nhỏ, và quan trọng hơn là được ai đó đọc và đồng cảm. Mình hy vọng sẽ gặp được những người bạn giống mình – cùng viết, cùng sống thật và cùng yêu thương.
 
Last edited by a moderator:
121 ❤︎ Bài viết: 16 Tìm chủ đề
Hành trình có con: Chọn sai bác sĩ và nỗi đau đầu đời của con?

Cũng như bao người phụ nữ khác, mình luôn mơ ước có một đứa con.

Vậy mà ước mơ ấy không đến dễ dàng. Mình mất gần 5 năm chữa trị – tiêm, uống thuốc, chờ đợi và rất nhiều lần hụt hẫng.

Đến khi có thai, mình chăm sóc bé cực kỳ cẩn thận. Mình chọn bệnh viện Hùng Vương, theo dõi thai kỳ đều đặn, không bỏ sót một xét nghiệm nào. Mỗi lần khám, mình đều mong thấy con cử động, tim thai mạnh – để yên tâm thêm một chút.

Nhưng rồi.. cái ngày sinh ấy lại trở thành ký ức mình không muốn nhớ.

Mình chọn không đúng bác sĩ – không phải vì thiếu chuyên môn, mà vì thiếu tâm. Họ thờ ơ, lạnh lùng, xử lý chậm. Con mình bị ngạt lúc sinh.

Vừa chào đời, bé phải chuyển vào phòng dưỡng nhi, không được bú sữa mẹ.

Còn mình thì bị tiền sản giật, phải truyền thuốc, người mềm nhũn, mơ màng giữa đau đớn và lo sợ. Cả đêm đó, mình nằm một mình, hai mắt ráo hoảnh, chỉ cầu mong con bình an..

Xin cảm ơn các bạn đã đọc
 
121 ❤︎ Bài viết: 16 Tìm chủ đề
Những ngày đầu không mẹ bên cạnh

Ngày con ra đời cũng là lúc mẹ yếu ớt nhất. Người ta thường nói "sinh con xong là được ôm con, da kề da, nghe tiếng khóc con để thấy hạnh phúc trọn vẹn". Nhưng mẹ thì ngược lại..

Con vừa sinh ra đã bị ngạt, phải vào phòng dưỡng nhi. Mẹ thì tiền sản giật, thuốc truyền làm tay chân bủn rủn, chẳng thể nhấc người dậy.

Đêm đầu tiên sau sinh, mẹ không được ôm con, không được cho con bú. Trong căn phòng lạnh lẽo, mẹ nghe tiếng trẻ con khóc giường bên cạnh mà nước mắt cứ rơi. Chỉ ước giá như một trong những tiếng khóc ấy là của con..

Mỗi lần y tá mở cửa đi ngang, mẹ chỉ muốn hỏi:

"Con em sao rồi chị? Con có ổn không? Con có được uống sữa không? Có ai vỗ về con khi con khóc không?"

Người mẹ nào cũng mong phút giây ôm con vào lòng, còn mẹ lại bắt đầu hành trình làm mẹ bằng sự xa cách và nỗi lo lắng.
 
121 ❤︎ Bài viết: 16 Tìm chủ đề
Ngày con nằm dưỡng nhi – mẹ nhìn con qua tấm kính

Những ngày sau sinh, mẹ vẫn chưa khỏe. Vết rạch dưới tầng sinh môn còn đau, thuốc truyền làm người mệt rã rời. Nhưng điều khiến mẹ đau hơn cả.. Là con phải nằm trong phòng dưỡng nhi, cách mẹ một cánh cửa kính lạnh lẽo.

Mỗi lần y tá cho phép, mẹ tập tễnh bước ra, nhìn vào ô cửa ấy. Con bé nhỏ, nằm trong lồng kính, trên người gắn dây truyền, mặt mày nhăn nhúm vì khó chịu. Mẹ muốn ôm con, muốn vỗ về, muốn nói "Mẹ ở đây" – nhưng tất cả chỉ là ánh nhìn từ xa.

Có những đêm, mẹ vừa truyền thuốc vừa gạt nước mắt. Mẹ tự trách:

"Giá như lúc sinh mẹ chọn đúng bác sĩ.. Giá như con không bị ngạt.. Thì giờ con đã nằm trong vòng tay mẹ rồi."

Người ta nói: Trẻ sơ sinh chỉ cần bú sữa mẹ, cần hơi ấm mẹ. Vậy mà những ngày đầu đời, con lại phải bắt đầu bằng máy móc, thuốc men, và sự xa cách.

Mẹ đau lòng, nhưng cũng tự nhủ: Con phải mạnh mẽ lên, rồi sẽ có ngày mẹ con mình được ở bên nhau.
 
121 ❤︎ Bài viết: 16 Tìm chủ đề
Ngày đầu tiên mẹ được bế con vào lòng

Sau bao ngày thấp thỏm, cuối cùng mẹ cũng được y tá gọi tên:

"Chị chuẩn bị đi, hôm nay được bế bé rồi."

Tim mẹ đập thình thịch. Bàn tay run run, đôi chân còn yếu nhưng lòng thì nôn nao không tả nổi. Khi họ đặt con vào tay mẹ, cả thế giới như ngưng lại.

Con bé nhỏ xíu, da vẫn còn tái, hơi thở khe khẽ, mặt và mũi còn xưng tím.. Nhưng con đã nằm trong vòng tay mẹ thật rồi. Cái cảm giác ấy, mẹ nhớ mãi: Vừa hạnh phúc, vừa nghẹn ngào, vừa thương con đến xót ruột.

Mẹ áp mặt vào con, hít hà mùi thơm của bé sơ sinh – mùi mà bao ngày mẹ khao khát. Nước mắt mẹ rơi, không phải vì buồn, mà vì biết rằng: Từ nay mẹ con mình sẽ cùng nhau đi qua mọi khó khăn.

Mẹ thì thầm vào tai con:

"Chip ơi, con là kỳ tích của mẹ. Con hãy mạnh mẽ lên nhé. Dù cuộc đời có thử thách thế nào, mẹ cũng ở bên con."

Khoảnh khắc ấy, bao đau đớn, bao sợ hãi những ngày qua.. Đều tan biến.
 
121 ❤︎ Bài viết: 16 Tìm chủ đề
Ngày con được về nhà – niềm vui xen lẫn lo lắng

Sau những ngày dài ở bệnh viện, bác sĩ cuối cùng cũng cho phép con xuất viện. Mẹ vui đến rơi nước mắt – cái cảm giác chờ đợi từng ngày, từng giờ, cuối cùng cũng được toại nguyện.

Người ta nói "mẹ tròn con vuông" là hạnh phúc lớn nhất. Nhưng với mẹ, chỉ cần nhìn thấy con được ẵm ra khỏi phòng dưỡng nhi, được đặt trong vòng tay mình, thế là quá đủ.

Ngày về nhà, ai cũng vui mừng, chào đón con như một phép màu. Bà ngoại tất bật chuẩn bị, ba con thì loay hoay bế con còn mẹ thì vừa mừng vừa lo. Mừng vì từ nay mẹ con mình không còn cách xa, nhưng lo vì con sinh ra đã yếu, sức khỏe mong manh, chẳng biết chặng đường phía trước sẽ thế nào.

Đêm đầu tiên ở nhà, mẹ ôm con thật chặt. Con ngủ ngoan trong vòng tay mẹ, nhưng mỗi tiếng thở khò khè của con đều khiến mẹ giật mình, sợ rằng con lại khó thở như những ngày đầu.

Mẹ tự nhủ:

"Con là món quà của trời, dù khó khăn đến đâu mẹ cũng sẽ bảo vệ con. Từ nay, căn nhà nhỏ này chính là tổ ấm che chở cho con."

Niềm hạnh phúc giản đơn ấy, với mẹ, là cả một hành trình đánh đổi bằng nước mắt và đau đớn
 
121 ❤︎ Bài viết: 16 Tìm chủ đề
Những ngày đầu chăm con ở nhà – hành trình đầy nước mắt

Những ngày đầu đưa con về nhà, mẹ mới thật sự hiểu thế nào là làm mẹ.

Người ta bảo trẻ sơ sinh chỉ ăn rồi ngủ. Nhưng con thì khác.. Con hay giật mình, hay khóc, hơi thở lúc được lúc không, lại hay ốm vặt. Mỗi lần con ho hay khóc lâu hơn bình thường, tim mẹ thắt lại, trong đầu hiện lên hàng loạt nỗi sợ: "Có phải con khó thở không? Con có mệt quá không? Có cần đưa đi viện nữa không?"

Đêm nào cũng vậy, mẹ hầu như chẳng ngủ. Một tay bế con, một tay đặt trước mũi con để chắc chắn con vẫn còn thở. Mỗi tiếng thở khò khè của con đều khiến mẹ giật mình tỉnh dậy.

Có hôm con khóc cả đêm, người mẹ kiệt sức, sữa cũng ít dần đi. Mẹ vừa thương vừa bất lực, chỉ biết ôm con vào lòng và khóc theo con.

Nhưng rồi, nhìn con chập chờn ngủ yên, bàn tay bé xíu nắm lấy tay mẹ, mẹ lại thấy có thêm sức mạnh. Mẹ tự nhủ:

"Dù mệt mỏi đến đâu, mẹ vẫn sẽ ở bên con. Mẹ tin con sẽ lớn lên, sẽ khỏe mạnh, và rồi một ngày nào đó chúng ta sẽ mỉm cười khi nhìn lại chặng đường này."
 
121 ❤︎ Bài viết: 16 Tìm chủ đề
Những ngày quen mặt bệnh viện – nỗi ám ảnh của mẹ

Có lẽ không ai mong con mình phải lớn lên trong bệnh viện. Nhưng với mẹ, điều đó lại trở thành quen thuộc.

Chỉ vài tuần sau khi về nhà, con lại khó thở, sốt, nhiễm trùng đường ruột.. Cả nhà vội vàng đưa con vào viện. Cứ thế, tháng nào mẹ con mình cũng đi đi về về nơi ấy. Từ một người xa lạ, mẹ đã thuộc từng ngóc ngách, từng hành lang dài mùi thuốc sát trùng.

Mẹ chỉ ước giá như con khỏe mạnh, được ở nhà chơi như bao đứa trẻ khác. Nhưng ước mơ đơn giản ấy, sao lại xa xỉ đến thế..

Những đêm trong bệnh viện, mẹ ngồi bên giường, nhìn con truyền dịch, tim mẹ quặn đau. Con bé xíu, gắn kim tiêm, đôi mắt lim dim mà chẳng biết vì sao mình phải chịu nhiều đau đớn đến vậy.

Có những lần, mẹ mệt đến mức ngủ gục ngay trên ghế nhựa cứng ngắc, nhưng chỉ cần con ho khẽ là mẹ bật dậy ngay. Cái vòng luẩn quẩn "về nhà – nhập viện – lại về nhà" khiến mẹ kiệt sức, nhưng mẹ biết, chỉ cần con cố gắng, mẹ cũng sẽ cố gắng gấp đôi.

Mẹ thầm cầu nguyện:

"Xin cho con được bình an, cho con được lớn lên như một đứa trẻ bình thường. Nếu có thể, hãy để tất cả đau đớn này ở lại trên vai mẹ thôi.."
 
121 ❤︎ Bài viết: 16 Tìm chủ đề
Khi gia đình bị đảo lộn vì bệnh tật của con

Từ ngày có con, cuộc sống gia đình mình thay đổi hoàn toàn. Không còn những bữa cơm trọn vẹn, không còn những đêm ngủ yên. Tất cả xoay quanh hai chữ "bệnh viện".

Ba con trước kia đi làm về còn có thời gian nghỉ ngơi, giờ thì gần như kiệt sức. Có khi vừa tan ca đã phải chạy vội vào viện, thay ca cho mẹ để mẹ được chợp mắt một chút. Nhiều đêm ba ngồi tựa lưng vào tường, ôm con trong lòng, mắt đỏ hoe vì thiếu ngủ.

Kinh tế gia đình cũng ngày một khó khăn. Tiền thuốc men, viện phí, xe cộ đi lại.. Chất chồng. Bao dự định trước kia đều gác lại. Chỉ mong đủ sức lo cho con, chẳng dám nghĩ gì xa xôi.

Có những lúc mẹ mệt mỏi quá, đã khóc òa lên trước mặt ba:

"Em sợ không trụ nổi nữa.. Con cứ ốm đau mãi thế này, biết khi nào mới khá hơn?"

Ba không nói nhiều, chỉ siết chặt tay mẹ, bảo:

"Còn con, thì mình còn cố gắng. Anh tin con sẽ vượt qua."

Chính sự kiên cường của ba, cộng với nụ cười hồn nhiên hiếm hoi của con, đã tiếp thêm cho mẹ niềm tin để bước tiếp.

Gia đình nhỏ của mình tuy chông chênh, nhưng vẫn luôn cố gắng đứng vững – vì có một lý do lớn nhất để sống: Đó là con.
 
121 ❤︎ Bài viết: 16 Tìm chủ đề
19 tháng mới biết đi – và nỗi tủi thân khi con không gọi "mẹ"

Từ ngày con ra đời đến lúc con biết đi là cả một hành trình dài dằng dặc. Nhìn những đứa trẻ bằng tuổi con, mới 10 tháng đã lẫm chẫm tập đi, bi bô gọi "mẹ ơi", mẹ vừa ngưỡng mộ, vừa tủi thân.

Con trai mẹ thì khác.. Suốt 19 tháng, con mới dám chập chững từng bước. Mỗi lần con ngã, mẹ xót ruột, nâng con dậy, nước mắt rưng rưng. Người ngoài thì buông lời trách móc:

"Nuôi kiểu gì mà gần 2 tuổi mới biết đi?"

"Chắc mẹ nó vụng quá, chăm con không khéo.."

Những câu nói ấy như dao cứa vào tim. Mẹ muốn hét lên rằng: 'Mẹ đã cố gắng từng ngày, từng giờ, không bỏ sót một điều gì. Nhưng cơ thể con yếu, mẹ cũng bất lực lắm chứ' '..

Điều làm mẹ nghẹn lòng hơn cả là khi con 10 tháng, con đã biết gọi "ba", gọi "bà".. Nhưng lại không gọi "mẹ". Mỗi lần nghe con líu lo với mọi người xung quanh, còn với mẹ thì im lặng, nước mắt mẹ cứ rơi không kìm được. Mẹ tự hỏi: 'Phải chăng con không cảm nhận được tình yêu của mẹ? Hay vì mẹ vụng về quá, con chẳng gần gũi với mẹ như với ba, bà'..

Nhưng rồi, khi con 19 tháng, nhìn thấy con tự đứng dậy, run run bước đi trên đôi chân nhỏ bé, mẹ đã khóc như một đứa trẻ. Bao nhiêu mệt mỏi, bao nhiêu tủi thân, bỗng chốc tan biến. Dù con có chậm hơn người khác, nhưng với mẹ, con là cả một kỳ tích.

Mẹ tin, một ngày nào đó, con sẽ gọi hai tiếng "mẹ ơi" ngọt ngào, và lúc ấy, tất cả những lời chỉ trích năm xưa sẽ chẳng còn nghĩa lý gì.
 
121 ❤︎ Bài viết: 16 Tìm chủ đề
19 tháng mới biết đi – và nỗi tủi thân khi con không gọi "mẹ"

Từ ngày con ra đời đến lúc con biết đi là cả một hành trình dài dằng dặc. Nhìn những đứa trẻ bằng tuổi con, mới 10 tháng đã lẫm chẫm tập đi, bi bô gọi "mẹ ơi", mẹ vừa ngưỡng mộ, vừa tủi thân.

Con trai mẹ thì khác.. Suốt 19 tháng, con mới dám chập chững từng bước. Mỗi lần con ngã, mẹ xót ruột, nâng con dậy, nước mắt rưng rưng. Người ngoài thì buông lời trách móc:

"Nuôi kiểu gì mà gần 2 tuổi mới biết đi?"

"Chắc mẹ nó vụng quá, chăm con không khéo.."

Những câu nói ấy như dao cứa vào tim. Mẹ muốn hét lên rằng: 'Mẹ đã cố gắng từng ngày, từng giờ, không bỏ sót một điều gì. Nhưng cơ thể con yếu, mẹ cũng bất lực lắm chứ' '..

Điều làm mẹ nghẹn lòng hơn cả là khi con 10 tháng, con đã biết gọi "ba", gọi "bà".. Nhưng lại không gọi "mẹ". Mỗi lần nghe con líu lo với mọi người xung quanh, còn với mẹ thì im lặng, nước mắt mẹ cứ rơi không kìm được. Mẹ tự hỏi: 'Phải chăng con không cảm nhận được tình yêu của mẹ? Hay vì mẹ vụng về quá, con chẳng gần gũi với mẹ như với ba, bà'..

Nhưng rồi, khi con 19 tháng, nhìn thấy con tự đứng dậy, run run bước đi trên đôi chân nhỏ bé, mẹ đã khóc như một đứa trẻ. Bao nhiêu mệt mỏi, bao nhiêu tủi thân, bỗng chốc tan biến. Dù con có chậm hơn người khác, nhưng với mẹ, con là cả một kỳ tích.

Mẹ tin, một ngày nào đó, con sẽ gọi hai tiếng "mẹ ơi" ngọt ngào, và lúc ấy, tất cả những lời chỉ trích năm xưa sẽ chẳng còn nghĩa lý gì.

Bước ngoặt đầu tiên – khi con phải rời trường công lập

Khi con gần 2 tuổi, mẹ bắt đầu cho con đi học. Theo lời bác sĩ khám định kỳ, con có dấu hiệu rối loạn lan tỏa phát triển, nên việc đi học sớm sẽ giúp con làm quen với môi trường, có thêm cơ hội hòa nhập.

Ngày đầu tiên đưa con đến trường công, tim mẹ vừa lo vừa hy vọng. Nhìn những đứa trẻ ríu rít, chạy nhảy, nói cười.. Mẹ thầm ước: Con trai mình cũng sẽ sớm hòa vào vòng tròn ấy.

Nhưng thực tế lại không dễ dàng. Trong suốt 2 tháng "làm quen", con chỉ đi được vỏn vẹn 9 ngày. Cứ đi học vài hôm, con lại bệnh: Hết sốt, viêm họng, rồi lại nhập viện. Mỗi lần nhìn con xanh xao trở về, mẹ đau đớn không biết mình có làm sai khi cho con đi học sớm không.

Cô giáo trường công thương con, nhưng cũng thành thật khuyên:

"Con còn yếu, lại có dấu hiệu chậm phát triển. Lớp đông quá, cô không thể chăm kỹ được. Tốt hơn hết, chị nên cân nhắc cho bé sang trường chuyên biệt, ở đó các cô có phương pháp và nhiều thời gian hơn."

Nghe những lời ấy, tim mẹ thắt lại. Ai làm cha mẹ cũng mong con mình được lớn lên bình thường, được học ở trường công lập như bao đứa trẻ khác. Nhưng với mẹ, ngay cả điều giản đơn ấy cũng trở thành xa vời.

Đêm đó, mẹ trằn trọc không ngủ. Nhìn con say giấc sau những ngày bệnh triền miên, mẹ biết rằng: Hành trình của con sẽ khác biệt. Và mẹ – phải học cách chấp nhận, để cùng con đi con đường đặc biệt ấy.
 
121 ❤︎ Bài viết: 16 Tìm chủ đề
Khi mẹ kiệt sức và rơi vào trầm cảm

Con trai à, mẹ chưa từng nghĩ hành trình làm mẹ lại gian nan đến thế.

Bác sĩ chẩn đoán con bị rối loạn lan tỏa phát triển, chậm ngôn ngữ, kèm theo nhiều hành vi bất thường. Ngày qua ngày, mẹ phải đối diện với những việc không ai có thể hình dung: Con thường xuyên ị rồi trây trét khắp nơi, rối loạn giấc ngủ – đêm thì thức đến 2, 3 giờ sáng, ngày thì chạy nhảy, chơi đùa không biết mệt.

Mẹ thì kiệt sức. Không còn khái niệm ngủ đủ, không còn khái niệm nghỉ ngơi. Cả cơ thể lẫn tinh thần đều rã rời.

Ba con cũng chịu nhiều áp lực từ công việc. Khi về nhà, thay vì tìm được sự bình yên, lại phải đối diện với cảnh hỗn loạn từ con, với sự mệt mỏi rã rời từ mẹ. Anh bắt đầu cáu gắt, nặng lời, nhiều lần chửi bới khiến tim mẹ tan nát. Những câu nói ấy như vết dao khứa vào lòng – mẹ đã yếu đuối lại càng thêm tuyệt vọng.

Có những đêm, khi con còn chơi, mắt mẹ thì nhòe đi vì mệt, tim thắt lại vì buồn. Mẹ thấy mình rơi xuống đáy của sự bất lực. Mẹ không còn cười, không còn tìm thấy niềm vui. Cuối cùng, mẹ rơi vào trầm cảm, phải uống thuốc để có thể tiếp tục tồn tại.

Mẹ từng tự hỏi: Tại sao con mình lại khác biệt? Tại sao ông trời lại thử thách mẹ nhiều đến vậy?

Nhưng rồi, mỗi lần nhìn gương mặt ngây thơ của con, nghe tiếng cười hồn nhiên của con, mẹ lại tự nhủ:

"Dù kiệt sức, dù gục ngã bao lần.. Mẹ vẫn phải đứng dậy. Vì con chính là lý do duy nhất để mẹ tiếp tục bước đi."
 
121 ❤︎ Bài viết: 16 Tìm chủ đề
Mẹ tìm đến cộng đồng, nhóm phụ huynh có con đặc biệt

Sau những ngày dài lạc lối giữa bế tắc, mẹ nhận ra mình không thể tự gồng gánh tất cả. Bệnh của con không thể thay đổi trong một sớm một chiều, còn mẹ thì ngày càng kiệt sức. Rồi một lần tình cờ, mẹ biết đến những nhóm phụ huynh có con đặc biệt. Mẹ lặng lẽ tham gia, đọc từng chia sẻ của họ. Hóa ra, ngoài kia có rất nhiều gia đình giống mình: Những đứa trẻ chậm phát triển, rối loạn hành vi, rối loạn ngôn ngữ.. Những người mẹ cũng từng mất ngủ triền miên, từng bị trách móc, và rơi vào trầm cảm. Những dòng tâm sự ấy khiến mẹ vừa rơi nước mắt vừa thấy lòng nhẹ nhõm hơn một chút, vì ít ra, mẹ không còn cô độc trên hành trình này. Trong nhóm, có những phụ huynh đã kiên trì can thiệp cho con nhiều năm, kể lại chặng đường gian nan nhưng cũng đầy hy vọng. Họ khuyên mẹ: "Đừng bỏ cuộc. Con chậm hơn người khác, nhưng con vẫn có thể tiến bộ. Quan trọng là tình yêu thương và sự kiên nhẫn." Những lời ấy như liều thuốc xoa dịu tâm hồn. Từ đó, mẹ dần tìm lại động lực, học cách kiên nhẫn hơn, học cách quan sát con, và thay vì oán trách, mẹ đã học cách chấp nhận và đồng hành cùng con. Mẹ biết, chặng đường phía trước còn rất dài, nhưng ít ra, mẹ không còn đi một mình. Bên mẹ có những người đồng cảm và trên hết bên mẹ có con - lý do để mẹ tiếp tục mạnh mẽ.
 
121 ❤︎ Bài viết: 16 Tìm chủ đề
Những ngày đầu ở lớp mầm non can thiệp hòa nhập

Sau nhiều đắn đo, mẹ quyết định đưa con đến một lớp mầm non hòa nhập.

Ngày đầu tiên bước vào, mẹ vừa lo vừa hy vọng. Không giống trường công đông đúc, ở đây ít trẻ hơn, giáo viên cũng kiên nhẫn và hiểu đặc thù của các con hơn.

Mẹ nhìn con ngồi trong lớp, tay mân mê món đồ chơi, mắt thì dõi ra ngoài cửa. Lòng mẹ thắt lại. Mẹ biết, với con – việc ngồi yên, lắng nghe và làm theo cô là cả một thử thách.

Những buổi đầu, con khóc rất nhiều. Có hôm, cô báo lại:

"Con không hợp tác, con nằm lăn ra sàn, con hét to, con đập tay vào tường.."

Mỗi lần nghe vậy, tim mẹ lại rơi xuống. Nước mắt muốn trào ra nhưng mẹ cố nuốt vào.

Có lúc mẹ tự hỏi:

"Liệu mình có sai khi đưa con đến đây không? Liệu con có chịu nổi không?"

Nhưng rồi mẹ nhìn quanh, thấy những đứa trẻ khác cũng từng khó khăn như con, vậy mà sau nhiều tháng, nhiều năm kiên trì, chúng đã biết cầm bút, biết gọi mẹ, biết chào cô.. Lúc ấy, mẹ lại có thêm chút niềm tin.

Mẹ cũng dần học cách phối hợp với giáo viên: Về nhà tiếp tục tập cho con những điều đơn giản nhất – từ việc ngồi ghế ăn cơm, xếp đồ chơi gọn gàng, cho đến tập con nói những âm đầu tiên.

Mỗi tiến bộ dù nhỏ, với mẹ đều là món quà.

Con có thể chậm hơn người khác, nhưng chỉ cần con còn tiến lên một bước – mẹ sẽ luôn ở bên, cùng con đi hết con đường.
 
121 ❤︎ Bài viết: 16 Tìm chủ đề
Những vết bầm tím trên cơ thể con

Con trai à, từ ngày đi học ở trung tâm, mẹ luôn mong đó sẽ là nơi an toàn, nơi con có thể được chăm sóc và dạy dỗ. Nhưng rồi, từng ngày, mẹ nhận ra cơ thể con xuất hiện thêm nhiều vết bầm tím.

Lần đầu, cô giáo nói:

"Chắc bé chạy nhảy rồi té thôi chị ạ."

Mẹ tin.

Nhưng rồi vết bầm ngày một nhiều hơn, trên tay, trên chân, cả sau lưng.. Mẹ hoang mang, hỏi lại thì cô vẫn chỉ trả lời qua loa:

"Lớp đông quá, em không để ý hết được, chắc bé hiếu động nên té thôi."

Nghe vậy, tim mẹ nhói lên. Con vốn đã yếu ớt, nay lại thêm những vết thương không rõ nguyên do. Mẹ vừa thương, vừa bất an, nhưng rồi lại tự an ủi: Thôi thì ráng, chỉ mong con được học, được tiến bộ.

Học phí mỗi tháng 9 triệu – là một số tiền không hề nhỏ. Ngoài ra, mẹ vẫn cố gắng bồi dưỡng thêm cho cô giáo, chỉ mong cô quan tâm đến con nhiều hơn. Có thể người ngoài nhìn vào sẽ nghĩ mẹ "dại", nhưng chỉ có mẹ mới hiểu: Con cần tình thương và sự kiên nhẫn nhiều đến mức nào.

Ở nhà, ngoài việc đưa đón con đi học, mẹ còn tự mình xoay xở. Nhà có bầy cún sinh sản, mẹ thức khuya dậy sớm chăm từng con một, vừa làm việc nhà, vừa tranh thủ tập cho con những kỹ năng nhỏ nhất. Mẹ mệt lắm, có khi kiệt sức, nhưng trong lòng chỉ có một mong ước duy nhất: Con được hạnh phúc, được lớn lên như bao đứa trẻ khác.

Dù cuộc sống có vất vả, mẹ vẫn chọn kiên nhẫn. Vì với mẹ, con là tất cả.
 
121 ❤︎ Bài viết: 16 Tìm chủ đề
Niềm vui từ những điều giản dị

Con trai yêu của mẹ,

Sau bao tháng ngày mỏi mệt, cuối cùng mẹ cũng thấy được một tia sáng nhỏ nhoi nhưng đầy hy vọng nơi con.

Con đã biết đi vệ sinh đúng chỗ, bước đầu không cần đến chiếc tã như trước nữa. Với nhiều người, đó chỉ là chuyện bình thường, nhưng với mẹ, đó là một chiến thắng lớn – một bước tiến mà mẹ chờ đợi biết bao lâu.

Và rồi, mỗi chiều tan học, khi mẹ đến đón, con đã biết chạy đến, đôi mắt sáng lên, nụ cười hồn nhiên, con ôm mẹ trong vòng tay nhỏ bé. Chỉ đơn giản vậy thôi, mà tim mẹ vỡ òa trong hạnh phúc.

Người ngoài có thể chẳng hiểu hết cảm xúc này, nhưng với một người mẹ có con đặc biệt, từng cử chỉ, từng bước tiến nhỏ bé của con đều đáng giá hơn cả ngàn lời nói.

Mẹ đã khóc, nhưng lần này là những giọt nước mắt vui mừng. Con đang dần khôn lớn, dù chặng đường phía trước còn dài và nhiều thử thách, nhưng mẹ tin chỉ cần kiên nhẫn và yêu thương, con sẽ còn làm mẹ bất ngờ thêm nhiều lần nữa.

Cảm ơn con vì đã dạy mẹ biết trân trọng những điều tưởng chừng nhỏ bé nhất trong cuộc đời.
 
121 ❤︎ Bài viết: 16 Tìm chủ đề
Quyết định đổi trung tâm – Hy vọng mong manh

Con trai yêu của mẹ,

Sau hơn một năm học can thiệp, con chỉ cải thiện được đôi chút. Con vẫn ngô nghê, vẫn còn rất nhiều hành vi đặc biệt khiến mẹ lo lắng. Khi ấy, cô giáo trực tiếp hướng dẫn con lại bận sinh em bé, và mẹ biết con sẽ không còn được theo sát như trước.

Mẹ trăn trở nhiều đêm, cuối cùng quyết định tìm cho con một trung tâm mới – nơi mà mẹ hy vọng con sẽ được quan tâm và cải thiện nhiều hơn. Học phí 12 triệu một tháng, với gia đình mình thật sự là gánh nặng, nhưng chỉ cần có thể giúp con tiến bộ, mẹ nguyện gồng gánh tất cả.

Thế nhưng, những ngày đầu đi học, khi đón con về, dưới nách con lại đầy những vết móng tay hằn sâu. Nhìn thấy, tim mẹ nhói đau vô cùng. Mẹ không biết chuyện gì đã xảy ra trong lớp, không biết con đã trải qua những gì, chỉ thấy con vẫn ngây ngô, hồn nhiên mà xót xa khôn tả.

Mẹ buồn, rất buồn. Nhưng mẹ chưa bao giờ ngừng hy vọng. Con đường này dù nhiều nước mắt, nhiều ngã rẽ, mẹ vẫn sẽ đi cùng con, dẫu có mệt mỏi đến đâu.

Bởi vì với mẹ, con là tất cả
 
121 ❤︎ Bài viết: 16 Tìm chủ đề
Quyết định trở về – Cú sốc thứ hai

Con trai yêu dấu của mẹ,

Sau gần 10 tháng đi học ở ngôi trường mới, con cũng có những bước tiến bộ, dù chậm nhưng vẫn là những tia hy vọng nhen nhóm trong lòng mẹ. Mỗi nụ cười, mỗi cử chỉ mới của con đều khiến mẹ hạnh phúc vô cùng.

Thế nhưng lúc này, công việc của ba gặp nhiều khó khăn. Ba suy nghĩ, cân nhắc rồi quyết định cả nhà sẽ về quê nội – vừa tiện chăm sóc ông bà, vừa giảm bớt gánh nặng. Mẹ hiểu nỗi lo của ba, nhưng tim mẹ lại nặng trĩu.. Bởi ở quê, điều kiện học tập và can thiệp cho con chắc chắn không thể bằng Sài Gòn, việc thăm khám cũng hạn chế hơn rất nhiều.

Mẹ đã đấu tranh tư tưởng rất nhiều. Giữa việc tiếp tục bám trụ để con được học ở môi trường tốt, và việc về quê cùng gia đình để ba bớt áp lực – cả hai đều quan trọng. Cuối cùng, mẹ chọn trở về..

Trước khi về, mẹ quyết định đưa con đi kiểm tra sức khỏe tổng quát, như một cách để yên tâm hơn. Nhưng rồi, cầm kết quả trên tay, mẹ như chết lặng. Mẹ không thể tưởng tượng nổi, tại sao ông trời lại thử thách mẹ con mình đến vậy. Như thể sau bao nhiêu nỗi khổ đau, lại thêm một cú sốc thứ hai giáng xuống, khiến trái tim mẹ tan nát.

Mẹ ước gì mình có thể gánh hết tất cả, để con không phải chịu thêm một đau đớn nào nữa. Nhưng mẹ biết, dù thế nào, mẹ cũng phải đứng dậy, vì con, vì hành trình của chúng ta.
 
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back