- Xu
- 19,765
Chương 20. Vết Màu Quỷ Dị Trên Tuyết Trắng (2)
Bí mật lớn nhất của nàng, việc nàng trọng sinh từ ngày tận thế, việc nàng nắm giữ Thời Không Kính lại bị một kẻ mà nàng hằng coi là "phế vật bệnh tật" bóc trần một cách thản nhiên và tàn nhẫn nhất. Nàng vốn là một đại năng tu tiên, một kẻ từng đứng trên đỉnh cao của giới tu hành, vậy mà lúc này lại cảm thấy mình trần trụi trước ánh nhìn của một người đàn ông dường như không có chút tu vi nào.
"Ngươi... ngươi rốt cuộc là thứ gì? Tại sao ngươi lại biết về... chuyện đó?" Nàng lùi lại một bước, linh lực trong người vô thức bộc phát theo bản năng phòng vệ, khiến lớp tuyết xung quanh chân nàng bị thổi bay tán loạn, tạo thành một khoảng trống đen ngòm trên mặt đất sân viện.
Ninh Tử Hạ không hề tỏ ra kinh ngạc trước linh lực bộc phát của nàng. Chàng nhìn vào vết máu tím dưới chân mình, rồi lại nhìn vào đôi mắt đang run rẩy của nàng, giọng nói trở nên khàn đục như tiếng tơ đồng bị rỉ sét lâu ngày:
"Ta là ai không quan trọng bằng việc nàng là ai trong ván cờ này. Thứ máu tím này của ta chính là cái giá phải trả để nhìn thấu được những linh hồn "lạc lối" giữa dòng thời gian như nàng. Đừng cố gắng tìm kiếm cứu tinh hay kẻ diệt vong ở nơi ta bằng nhãn quan tầm thường đó, vì chính nàng mới là người đang cầm trong tay chìa khóa để mở ra cánh cửa dẫn đến vực thẳm mà chúng ta đều đang trốn chạy."
Chàng bước sượt qua vai nàng, tà áo trắng mỏng manh lướt qua lớp áo huyết dụ như một bóng ma vừa đi xuyên qua thực tại. Lâm Như Mạn đứng sững sờ giữa sân tuyết, đôi bàn tay vẫn còn run rẩy vì cú sốc quá lớn. Nàng vốn tưởng mình là kẻ duy nhất đứng ngoài cuộc chơi, là vị đại năng quan sát vạn vật từ tương lai để thay đổi số phận, nhưng hóa ra, nàng đã nằm gọn trong tầm mắt của một thực thể còn đáng sợ và bí ẩn hơn gấp bội.
Dưới chân nàng, vệt máu tím ban nãy đã bị tuyết mới vùi lấp hoàn toàn, nhưng sự hiện diện của nó vẫn hằn sâu trong tâm trí nàng như một lời nguyền không thể hóa giải. Ninh Tử Hạ không trực tiếp thừa nhận mình là ai, chàng chỉ ném cho nàng một sự thật kinh hoàng: Nàng không hề cô đơn trong hành trình ngược dòng này, và kẻ đối diện với nàng hằng đêm chính là một nhân tố nằm ngoài mọi dự tính của Thời Không Kính.
Nàng quay lại nhìn bóng lưng gầy gộc của chàng đang khuất dần sau hành lang hun hút tối tăm. Lần đầu tiên trong hai kiếp người, nàng cảm thấy sợ hãi thực sự trước một người đàn ông. Chàng biết tất cả, nhưng lại chẳng nói gì rõ ràng, chỉ để lại cho nàng một nỗi hoài nghi tột độ và một cảm giác lạnh lẽo thấu xương tủy.
Một thoáng chốc, tâm trí nàng dâng lên một sự dao động lạ lùng, là sự đồng cảm của những kẻ cô độc, hay là một chút lòng trắc ẩn sót lại của một kiếp người đang thương xót cho một sinh mạng đang dần tan biến trước mắt? Nàng thấy đôi tay chàng run rẩy, thấy hơi thở chàng đứt quãng, thấy bóng dáng ấy như có thể tan biến vào không trung bất cứ lúc nào.
Thế nhưng, ngay khi định bước lại gần để xem xét vết thương hay chí ít là hỏi rõ chân tướng, trong đầu nàng đột ngột vang lên những âm thanh vỡ vụn của thế giới cũ. Hình ảnh Thần Chủ cao cao tại thượng, bàn tay kẻ đó quét qua đâu là vạn vật tiêu biến đến đó, và gương mặt của những đạo hữu từng ngã xuống dưới chân nàng... tất cả đè nặng lên lý trí.
Một kẻ mang máu tím quỷ dị như Ninh Tử Hạ, biết đâu chính là một phần của tai ương mà nàng đang tìm kiếm? Hay hắn chỉ là một quân cờ của Thần Chủ giăng ra để cầm chân nàng bằng lòng thương hại?
"Không được." Nàng lẩm bẩm, ánh mắt lập tức lấy lại vẻ lạnh lùng, sắc lẹm như băng giá vạn năm. "Dù hắn có là ai, dù hắn có đang chết dần chết mòn ngay trước mắt, thì đó cũng không phải là việc của ta. Nhiệm vụ duy nhất của ta là tìm ra chân thân của Thần Chủ, tìm ra căn nguyên Ma thần và cứu lấy thực tại này."
Nàng dứt khoát quay người đi, không một lần ngoảnh lại nhìn bóng dáng cô độc của Ninh Tử Hạ đang lẩn khuất vào bóng tối của tẩm điện. Từng bước chân của nàng dẫm lên tuyết mạnh mẽ và tàn nhẫn hơn bao giờ hết. Đối với nàng, Ninh Tử Hạ lúc này chỉ là một ẩn số cần được giải mã để phục vụ cho mục đích tối thượng của nàng. Nàng không thể và không cho phép mình lãng phí bất kỳ giây phút nào cho những cảm xúc phù phiếm mang tên thương hại hay đồng cảm giữa lúc đại nạn sắp giáng xuống.
***
Nàng bước vào phòng, đóng sầm cửa lại, ngăn cách hoàn toàn với cái lạnh của buổi tà dương và vệt máu tím quỷ dị ngoài kia. Trong không gian yên tĩnh của căn phòng tối, Lâm Như Mạn lập tức lấy ra cuộn tranh và mảnh gương nhỏ. Ánh mắt nàng bừng lên một thứ ánh sáng lạnh lẽo, kiên định.
"Thần Chủ... kẻ đó chắc chắn có liên quan đến vương phủ này. Ninh Tử Hạ biết quá nhiều, có lẽ hắn chính là đầu mối, hoặc chính là cái bẫy mà người đó giăng ra."
Bên ngoài, bóng đêm đã hoàn toàn nuốt chửng vương phủ. Tuyết vẫn rơi không ngừng, như muốn xóa sạch mọi dấu vết của cuộc đối thoại thầm lặng và vết máu tím trên nền sân. Lâm Như Mạn ngồi tĩnh tọa, tâm trí nàng lúc này chỉ còn lại bóng hình của Thần Chủ và những mảnh vỡ ký ức vụn vặt về một tương lai đã bị xóa bỏ. Nàng đã chọn con đường của một kẻ hành hương cô độc, và trên con đường đó, tình cảm hay sự thương xót chính là thứ chướng ngại vật cần phải bị tiêu biến đầu tiên.
Nàng không hề hay biết rằng, ở một góc phòng khác khuất sau hành lang tăm tối, Ninh Tử Hạ đang lặng lẽ nhìn về phía cánh cửa đóng kín của nàng qua khung cửa sổ phủ băng tuyết. Trên tay chàng vẫn còn cầm chiếc khăn trắng thấm đẫm một màu tím thẫm quỷ dị. Ánh mắt chàng không có sự trách móc, cũng không có nỗi đau, chỉ có một sự chờ đợi xa xăm như thể chàng đã biết trước kết cục này từ hàng ngàn năm trước.
Một cuộc chơi giữa hai kẻ thấu thị đã thực sự bắt đầu, và cái giá phải trả cho sự thật, có lẽ còn đắt hơn cả mạng sống của cả hai kẻ đang bị thời gian nguyền rủa này.
"Ngươi... ngươi rốt cuộc là thứ gì? Tại sao ngươi lại biết về... chuyện đó?" Nàng lùi lại một bước, linh lực trong người vô thức bộc phát theo bản năng phòng vệ, khiến lớp tuyết xung quanh chân nàng bị thổi bay tán loạn, tạo thành một khoảng trống đen ngòm trên mặt đất sân viện.
Ninh Tử Hạ không hề tỏ ra kinh ngạc trước linh lực bộc phát của nàng. Chàng nhìn vào vết máu tím dưới chân mình, rồi lại nhìn vào đôi mắt đang run rẩy của nàng, giọng nói trở nên khàn đục như tiếng tơ đồng bị rỉ sét lâu ngày:
"Ta là ai không quan trọng bằng việc nàng là ai trong ván cờ này. Thứ máu tím này của ta chính là cái giá phải trả để nhìn thấu được những linh hồn "lạc lối" giữa dòng thời gian như nàng. Đừng cố gắng tìm kiếm cứu tinh hay kẻ diệt vong ở nơi ta bằng nhãn quan tầm thường đó, vì chính nàng mới là người đang cầm trong tay chìa khóa để mở ra cánh cửa dẫn đến vực thẳm mà chúng ta đều đang trốn chạy."
Chàng bước sượt qua vai nàng, tà áo trắng mỏng manh lướt qua lớp áo huyết dụ như một bóng ma vừa đi xuyên qua thực tại. Lâm Như Mạn đứng sững sờ giữa sân tuyết, đôi bàn tay vẫn còn run rẩy vì cú sốc quá lớn. Nàng vốn tưởng mình là kẻ duy nhất đứng ngoài cuộc chơi, là vị đại năng quan sát vạn vật từ tương lai để thay đổi số phận, nhưng hóa ra, nàng đã nằm gọn trong tầm mắt của một thực thể còn đáng sợ và bí ẩn hơn gấp bội.
Dưới chân nàng, vệt máu tím ban nãy đã bị tuyết mới vùi lấp hoàn toàn, nhưng sự hiện diện của nó vẫn hằn sâu trong tâm trí nàng như một lời nguyền không thể hóa giải. Ninh Tử Hạ không trực tiếp thừa nhận mình là ai, chàng chỉ ném cho nàng một sự thật kinh hoàng: Nàng không hề cô đơn trong hành trình ngược dòng này, và kẻ đối diện với nàng hằng đêm chính là một nhân tố nằm ngoài mọi dự tính của Thời Không Kính.
Nàng quay lại nhìn bóng lưng gầy gộc của chàng đang khuất dần sau hành lang hun hút tối tăm. Lần đầu tiên trong hai kiếp người, nàng cảm thấy sợ hãi thực sự trước một người đàn ông. Chàng biết tất cả, nhưng lại chẳng nói gì rõ ràng, chỉ để lại cho nàng một nỗi hoài nghi tột độ và một cảm giác lạnh lẽo thấu xương tủy.
Một thoáng chốc, tâm trí nàng dâng lên một sự dao động lạ lùng, là sự đồng cảm của những kẻ cô độc, hay là một chút lòng trắc ẩn sót lại của một kiếp người đang thương xót cho một sinh mạng đang dần tan biến trước mắt? Nàng thấy đôi tay chàng run rẩy, thấy hơi thở chàng đứt quãng, thấy bóng dáng ấy như có thể tan biến vào không trung bất cứ lúc nào.
Thế nhưng, ngay khi định bước lại gần để xem xét vết thương hay chí ít là hỏi rõ chân tướng, trong đầu nàng đột ngột vang lên những âm thanh vỡ vụn của thế giới cũ. Hình ảnh Thần Chủ cao cao tại thượng, bàn tay kẻ đó quét qua đâu là vạn vật tiêu biến đến đó, và gương mặt của những đạo hữu từng ngã xuống dưới chân nàng... tất cả đè nặng lên lý trí.
Một kẻ mang máu tím quỷ dị như Ninh Tử Hạ, biết đâu chính là một phần của tai ương mà nàng đang tìm kiếm? Hay hắn chỉ là một quân cờ của Thần Chủ giăng ra để cầm chân nàng bằng lòng thương hại?
"Không được." Nàng lẩm bẩm, ánh mắt lập tức lấy lại vẻ lạnh lùng, sắc lẹm như băng giá vạn năm. "Dù hắn có là ai, dù hắn có đang chết dần chết mòn ngay trước mắt, thì đó cũng không phải là việc của ta. Nhiệm vụ duy nhất của ta là tìm ra chân thân của Thần Chủ, tìm ra căn nguyên Ma thần và cứu lấy thực tại này."
Nàng dứt khoát quay người đi, không một lần ngoảnh lại nhìn bóng dáng cô độc của Ninh Tử Hạ đang lẩn khuất vào bóng tối của tẩm điện. Từng bước chân của nàng dẫm lên tuyết mạnh mẽ và tàn nhẫn hơn bao giờ hết. Đối với nàng, Ninh Tử Hạ lúc này chỉ là một ẩn số cần được giải mã để phục vụ cho mục đích tối thượng của nàng. Nàng không thể và không cho phép mình lãng phí bất kỳ giây phút nào cho những cảm xúc phù phiếm mang tên thương hại hay đồng cảm giữa lúc đại nạn sắp giáng xuống.
***
Nàng bước vào phòng, đóng sầm cửa lại, ngăn cách hoàn toàn với cái lạnh của buổi tà dương và vệt máu tím quỷ dị ngoài kia. Trong không gian yên tĩnh của căn phòng tối, Lâm Như Mạn lập tức lấy ra cuộn tranh và mảnh gương nhỏ. Ánh mắt nàng bừng lên một thứ ánh sáng lạnh lẽo, kiên định.
"Thần Chủ... kẻ đó chắc chắn có liên quan đến vương phủ này. Ninh Tử Hạ biết quá nhiều, có lẽ hắn chính là đầu mối, hoặc chính là cái bẫy mà người đó giăng ra."
Bên ngoài, bóng đêm đã hoàn toàn nuốt chửng vương phủ. Tuyết vẫn rơi không ngừng, như muốn xóa sạch mọi dấu vết của cuộc đối thoại thầm lặng và vết máu tím trên nền sân. Lâm Như Mạn ngồi tĩnh tọa, tâm trí nàng lúc này chỉ còn lại bóng hình của Thần Chủ và những mảnh vỡ ký ức vụn vặt về một tương lai đã bị xóa bỏ. Nàng đã chọn con đường của một kẻ hành hương cô độc, và trên con đường đó, tình cảm hay sự thương xót chính là thứ chướng ngại vật cần phải bị tiêu biến đầu tiên.
Nàng không hề hay biết rằng, ở một góc phòng khác khuất sau hành lang tăm tối, Ninh Tử Hạ đang lặng lẽ nhìn về phía cánh cửa đóng kín của nàng qua khung cửa sổ phủ băng tuyết. Trên tay chàng vẫn còn cầm chiếc khăn trắng thấm đẫm một màu tím thẫm quỷ dị. Ánh mắt chàng không có sự trách móc, cũng không có nỗi đau, chỉ có một sự chờ đợi xa xăm như thể chàng đã biết trước kết cục này từ hàng ngàn năm trước.
Một cuộc chơi giữa hai kẻ thấu thị đã thực sự bắt đầu, và cái giá phải trả cho sự thật, có lẽ còn đắt hơn cả mạng sống của cả hai kẻ đang bị thời gian nguyền rủa này.
