769 ❤︎ Bài viết: 484 Tìm chủ đề
Chương 20. Vết Màu Quỷ Dị Trên Tuyết Trắng (2)

Bí mật lớn nhất của nàng, việc nàng trọng sinh từ ngày tận thế, việc nàng nắm giữ Thời Không Kính lại bị một kẻ mà nàng hằng coi là "phế vật bệnh tật" bóc trần một cách thản nhiên và tàn nhẫn nhất. Nàng vốn là một đại năng tu tiên, một kẻ từng đứng trên đỉnh cao của giới tu hành, vậy mà lúc này lại cảm thấy mình trần trụi trước ánh nhìn của một người đàn ông dường như không có chút tu vi nào.

"Ngươi... ngươi rốt cuộc là thứ gì? Tại sao ngươi lại biết về... chuyện đó?" Nàng lùi lại một bước, linh lực trong người vô thức bộc phát theo bản năng phòng vệ, khiến lớp tuyết xung quanh chân nàng bị thổi bay tán loạn, tạo thành một khoảng trống đen ngòm trên mặt đất sân viện.

Ninh Tử Hạ không hề tỏ ra kinh ngạc trước linh lực bộc phát của nàng. Chàng nhìn vào vết máu tím dưới chân mình, rồi lại nhìn vào đôi mắt đang run rẩy của nàng, giọng nói trở nên khàn đục như tiếng tơ đồng bị rỉ sét lâu ngày:

"Ta là ai không quan trọng bằng việc nàng là ai trong ván cờ này. Thứ máu tím này của ta chính là cái giá phải trả để nhìn thấu được những linh hồn "lạc lối" giữa dòng thời gian như nàng. Đừng cố gắng tìm kiếm cứu tinh hay kẻ diệt vong ở nơi ta bằng nhãn quan tầm thường đó, vì chính nàng mới là người đang cầm trong tay chìa khóa để mở ra cánh cửa dẫn đến vực thẳm mà chúng ta đều đang trốn chạy."

Chàng bước sượt qua vai nàng, tà áo trắng mỏng manh lướt qua lớp áo huyết dụ như một bóng ma vừa đi xuyên qua thực tại. Lâm Như Mạn đứng sững sờ giữa sân tuyết, đôi bàn tay vẫn còn run rẩy vì cú sốc quá lớn. Nàng vốn tưởng mình là kẻ duy nhất đứng ngoài cuộc chơi, là vị đại năng quan sát vạn vật từ tương lai để thay đổi số phận, nhưng hóa ra, nàng đã nằm gọn trong tầm mắt của một thực thể còn đáng sợ và bí ẩn hơn gấp bội.

Dưới chân nàng, vệt máu tím ban nãy đã bị tuyết mới vùi lấp hoàn toàn, nhưng sự hiện diện của nó vẫn hằn sâu trong tâm trí nàng như một lời nguyền không thể hóa giải. Ninh Tử Hạ không trực tiếp thừa nhận mình là ai, chàng chỉ ném cho nàng một sự thật kinh hoàng: Nàng không hề cô đơn trong hành trình ngược dòng này, và kẻ đối diện với nàng hằng đêm chính là một nhân tố nằm ngoài mọi dự tính của Thời Không Kính.

Nàng quay lại nhìn bóng lưng gầy gộc của chàng đang khuất dần sau hành lang hun hút tối tăm. Lần đầu tiên trong hai kiếp người, nàng cảm thấy sợ hãi thực sự trước một người đàn ông. Chàng biết tất cả, nhưng lại chẳng nói gì rõ ràng, chỉ để lại cho nàng một nỗi hoài nghi tột độ và một cảm giác lạnh lẽo thấu xương tủy.

Một thoáng chốc, tâm trí nàng dâng lên một sự dao động lạ lùng, là sự đồng cảm của những kẻ cô độc, hay là một chút lòng trắc ẩn sót lại của một kiếp người đang thương xót cho một sinh mạng đang dần tan biến trước mắt? Nàng thấy đôi tay chàng run rẩy, thấy hơi thở chàng đứt quãng, thấy bóng dáng ấy như có thể tan biến vào không trung bất cứ lúc nào.

Thế nhưng, ngay khi định bước lại gần để xem xét vết thương hay chí ít là hỏi rõ chân tướng, trong đầu nàng đột ngột vang lên những âm thanh vỡ vụn của thế giới cũ. Hình ảnh Thần Chủ cao cao tại thượng, bàn tay kẻ đó quét qua đâu là vạn vật tiêu biến đến đó, và gương mặt của những đạo hữu từng ngã xuống dưới chân nàng... tất cả đè nặng lên lý trí.

Một kẻ mang máu tím quỷ dị như Ninh Tử Hạ, biết đâu chính là một phần của tai ương mà nàng đang tìm kiếm? Hay hắn chỉ là một quân cờ của Thần Chủ giăng ra để cầm chân nàng bằng lòng thương hại?

"Không được." Nàng lẩm bẩm, ánh mắt lập tức lấy lại vẻ lạnh lùng, sắc lẹm như băng giá vạn năm. "Dù hắn có là ai, dù hắn có đang chết dần chết mòn ngay trước mắt, thì đó cũng không phải là việc của ta. Nhiệm vụ duy nhất của ta là tìm ra chân thân của Thần Chủ, tìm ra căn nguyên Ma thần và cứu lấy thực tại này."

Nàng dứt khoát quay người đi, không một lần ngoảnh lại nhìn bóng dáng cô độc của Ninh Tử Hạ đang lẩn khuất vào bóng tối của tẩm điện. Từng bước chân của nàng dẫm lên tuyết mạnh mẽ và tàn nhẫn hơn bao giờ hết. Đối với nàng, Ninh Tử Hạ lúc này chỉ là một ẩn số cần được giải mã để phục vụ cho mục đích tối thượng của nàng. Nàng không thể và không cho phép mình lãng phí bất kỳ giây phút nào cho những cảm xúc phù phiếm mang tên thương hại hay đồng cảm giữa lúc đại nạn sắp giáng xuống.

***

Nàng bước vào phòng, đóng sầm cửa lại, ngăn cách hoàn toàn với cái lạnh của buổi tà dương và vệt máu tím quỷ dị ngoài kia. Trong không gian yên tĩnh của căn phòng tối, Lâm Như Mạn lập tức lấy ra cuộn tranh và mảnh gương nhỏ. Ánh mắt nàng bừng lên một thứ ánh sáng lạnh lẽo, kiên định.

"Thần Chủ... kẻ đó chắc chắn có liên quan đến vương phủ này. Ninh Tử Hạ biết quá nhiều, có lẽ hắn chính là đầu mối, hoặc chính là cái bẫy mà người đó giăng ra."

Bên ngoài, bóng đêm đã hoàn toàn nuốt chửng vương phủ. Tuyết vẫn rơi không ngừng, như muốn xóa sạch mọi dấu vết của cuộc đối thoại thầm lặng và vết máu tím trên nền sân. Lâm Như Mạn ngồi tĩnh tọa, tâm trí nàng lúc này chỉ còn lại bóng hình của Thần Chủ và những mảnh vỡ ký ức vụn vặt về một tương lai đã bị xóa bỏ. Nàng đã chọn con đường của một kẻ hành hương cô độc, và trên con đường đó, tình cảm hay sự thương xót chính là thứ chướng ngại vật cần phải bị tiêu biến đầu tiên.

Nàng không hề hay biết rằng, ở một góc phòng khác khuất sau hành lang tăm tối, Ninh Tử Hạ đang lặng lẽ nhìn về phía cánh cửa đóng kín của nàng qua khung cửa sổ phủ băng tuyết. Trên tay chàng vẫn còn cầm chiếc khăn trắng thấm đẫm một màu tím thẫm quỷ dị. Ánh mắt chàng không có sự trách móc, cũng không có nỗi đau, chỉ có một sự chờ đợi xa xăm như thể chàng đã biết trước kết cục này từ hàng ngàn năm trước.

Một cuộc chơi giữa hai kẻ thấu thị đã thực sự bắt đầu, và cái giá phải trả cho sự thật, có lẽ còn đắt hơn cả mạng sống của cả hai kẻ đang bị thời gian nguyền rủa này.
 
769 ❤︎ Bài viết: 484 Tìm chủ đề
Chương 21. Manh Mối Dưới Lòng Kinh Đô (1)

Đêm xuống trên kinh thành Đại Ninh nhanh chóng và đặc quánh như một hũ mực tàu vô hình đổ tràn lên vạn vật. Tuyết đã thôi rơi dày hạt, không còn những bông tuyết lớn như lông ngỗng chao lượn trong không trung, nhưng hơi lạnh thì dường như mới thực sự bắt đầu thấm thía, len lỏi vào từng thớ thịt, từng kẽ gạch nứt nẻ của Ninh vương phủ.

Không có trăng, cũng chẳng có lấy một ánh sao thưa thớt nào xuyên qua nổi màn mây xám xịt đang đè nặng lên các mái hiên cong vút. Cả vương phủ chìm vào một trạng thái tĩnh lặng đến rợn người, chỉ còn nghe thấy tiếng gió rít qua những khe cửa gỗ cũ kỹ, tạo nên những âm thanh u uất, trầm đục như tiếng than khóc của những linh hồn bị giam cầm trong bóng tối vĩnh hằng từ nghìn năm trước.

Trong tiểu viện của mình, Lâm Như Mạn đứng lặng yên bên song cửa sổ chạm trổ cầu kỳ nhưng đã bạc màu thời gian. Nàng không thắp nến, cũng chẳng cần đến chút ánh sáng leo lét của đèn dầu, mặc cho bóng tối nuốt chửng lấy hình thể mảnh mai trong bộ y phục lụa vân màu huyết dụ trầm mặc. Đôi mắt phượng hẹp dài của nàng không nhìn vào cảnh vật tiêu điều trước mắt, mà dường như đang dõi theo một dòng chảy linh lực vô hình, hỗn loạn nào đó đang cuộn xoáy mãnh liệt dưới lớp đất đá lạnh lẽo.

Trong tâm trí nàng lúc này, hình ảnh Ninh Tử Hạ gục bên gốc mai già với vệt máu tím quỷ dị lúc chiều tà vẫn hiện lên rõ mồn một. Màu tím ấy không phải sắc màu của sự sống, nó là màu của sự tàn lụi, của những lời nguyền cổ xưa đang gặm nhấm dần sinh lực của một con người.

Nàng khẽ siết chặt bàn tay, cảm nhận hơi lạnh thấu xương từ mảnh gương Thời Không Kính giấu trong ống tay áo rộng truyền vào lòng bàn tay, nhắc nhở nàng về một thực tại tàn khốc hơn nhiều.

Vạn năm sau...

Ký ức về lục giới tan hoang, bầu trời rách nát và mặt đất rực lửa vẫn luôn là cơn ác mộng vĩnh hằng đối với nàng.

Ma Thần, thứ thực thể tà ác đột nhiên phá vỡ phong ấn cổ xưa, xuất hiện như một bóng ma hủy diệt đã quét sạch mọi linh hồn, biến vạn vật thành tro bụi chỉ trong một đêm. Khi ấy, với tư cách là một đại năng tu tiên đứng trước bờ vực diệt vong, nàng đã đánh cược tính mạng để khởi động Thời Không Kính, đi ngược dòng thời gian để tìm kiếm hy vọng duy nhất của lục giới: Thần Chủ. Người đã tạo ra vạn vật trong truyền thuyết, người đã mất tích bí ẩn hàng triệu năm trước, vị thần duy nhất đủ quyền năng để trấn áp Ma Thần và trả lại trật tự cho thiên địa.

Cơ duyên xảo hợp đã đưa nàng trở về Đại Ninh, một vương triều nhỏ bé vốn dĩ đã bị chôn vùi hoàn toàn dưới lớp bụi thời gian của lịch sử vạn năm trước. Trong các thư tịch cổ ở tương lai, cái tên Đại Ninh thậm chí còn không được nhắc đến một dòng, như thể nó đã bị một bàn tay quyền năng nào đó xóa sạch khỏi ký ức chúng sinh.

"Thời Không Kính đưa ta về đây tuyệt đối không phải là một sự nhầm lẫn vô hướng." Nàng thì thầm, giọng nói lạnh lùng tan biến vào hư không.

"Tại sao lại là một vương triều bị lãng quên? Tại sao lại là Ninh Tử Hạ, kẻ mang trong mình thứ máu tím quỷ dị và nhãn quan thấu thị cả thời gian?"

Mọi nghi vấn đều đổ dồn về phía người phu quân bệnh tật kia. Sự hiện diện của hắn, những bí ẩn về bệnh trạng của hắn, khiến nàng nảy sinh một giả thuyết điên cuồng: Hắn không chỉ liên quan đến tung tích của Thần Chủ, mà có lẽ, chính hắn còn là chìa khóa giải mã căn nguyên vì sao Ma Thần lại xuất hiện ở vạn năm sau.

Lâm Như Mạn quay người, tà áo lụa sẫm màu lướt qua sàn gỗ không gây ra một tiếng động nhỏ nào, tựa như một bóng ma đang di chuyển giữa thực tại. Nàng rời khỏi phòng, không mang theo tùy tùng, cũng chẳng cần đến đèn đuốc soi đường. Đôi mắt nàng đã sớm quen với việc nhìn thấu màn đêm, và linh giác nhạy bén của một bậc thầy trận pháp đang dẫn lối cho nàng đi về phía Tây vương phủ, vùng đất vốn dĩ bị coi là hoang phế, nơi mà ngay cả những gia nhân gan dạ nhất cũng chẳng dám bén mảng tới khi hoàng hôn đã tắt lịm.

Hành lang vắng lặng kéo dài hun hút như một con đường dẫn xuống âm ty. Những ngọn đèn lồng treo thưa thớt bên hiên chỉ tỏa ra những quầng sáng vàng vọt, yếu ớt, bị gió thổi chao đảo khiến bóng của những cột gỗ đổ dài trên mặt đất như những cánh tay quỷ quái đang vươn ra.

Lâm Như Mạn bước đi dứt khoát, hơi thở nàng đều đặn, hòa nhịp cùng tần số của không gian xung quanh. Nàng không vội vã, nhưng mỗi bước chân đều ẩn chứa một loại bộ pháp huyền cơ, giúp nàng lách qua những luồng khí tức phòng vệ ẩn giấu trong phủ một cách tài tình mà không làm kinh động đến bất kỳ ai.

Ninh vương phủ vốn dĩ không hề đơn giản hay tàn tạ như vẻ ngoài của chủ nhân nó. Càng đi sâu về phía Tây, Lâm Như Mạn càng cảm nhận được một luồng tử khí nồng nặc đang bốc lên từ lòng đất, quyện lẫn với mùi gỗ mục và sương giá lâu ngày. Trước mặt nàng hiện ra một dãy nhà kho cũ kỹ, mái ngói đã vỡ vụn, tường bao quanh phủ đầy rêu xanh đen và lớp tuyết đọng dày đến nửa thước. Cánh cửa gỗ nặng nề không hề có lấy một ổ khóa, nhưng nó lại mang theo một loại áp lực tâm linh kỳ quái, khiến kẻ thường dân chỉ cần đứng gần trong vòng ba trượng đã cảm thấy ngực nhói đau, khó thở như bị ngàn cân đè nặng.

Lâm Như Mạn đưa tay đẩy nhẹ cửa. Một tiếng "kẽo kẹt" dài và khô khốc vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng tuyệt đối của màn đêm, nghe như tiếng xương cốt người già bị bẻ gãy. Nàng bước vào bên trong. Một làn bụi mỏng bay lơ lúng trong không trung, phủ mờ mịt trên những chồng bản đồ và thư tịch đã ố vàng, mục nát theo năm tháng. Nàng bước tới trước một kệ gỗ lớn kê sát vách tường phía Bắc, ánh mắt dừng lại ở những cuộn giấy bị bỏ quên, nằm lộn xộn dưới đáy cùng.
 
769 ❤︎ Bài viết: 484 Tìm chủ đề
Chương 22. Manh Mối Dưới Lòng Kinh Đô (2)

Bằng linh cảm sắc bén của một kẻ từng nắm giữ thiên cơ, nàng rút ra một cuộn bản đồ kinh thành Đại Ninh. Thế nhưng, đây không phải loại bản đồ hành chính hay quân sự thông thường mà người ta có thể tìm thấy ở binh bộ. Dưới ánh sáng mờ ảo tỏa ra từ linh lực nơi đầu ngón tay nàng, cuộn bản đồ hiện lên những đường nét uốn lượn kỳ dị như những con rắn đang bò trườn, mô tả chi tiết hệ thống kênh ngầm, mạch nước ngầm và đặc biệt là những mạch địa khí ẩn giấu chạy xuyên qua lòng kinh đô.

Ngay tại trung tâm của tấm bản đồ, ngay dưới vị trí của cung điện và Ninh vương phủ, có một vòng tròn được vẽ bằng loại mực chu sa đặc biệt pha lẫn máu tươi đã khô, sắc màu đậm hơn và mang theo vẻ cổ quái hơn hẳn phần còn lại của tấm da dê.

Đó chính là một phong ấn cổ đại với quy mô cực lớn, một thứ đại trận mà nhãn quan của một kẻ tu tiên như nàng lập tức nhận ra mục đích duy nhất của nó: Trấn áp một thực thể tà ác hoặc một nguồn năng lượng ma đạo vô biên.

"Ở vạn năm sau, ta chưa từng thấy một trận pháp nào có cấu trúc vĩ đại và đáng sợ như thế này tồn tại dưới lòng đất." Nàng nheo mắt, tâm trí xoay chuyển liên tục.

"Phải chăng đây chính là phong ấn đầu tiên? Nơi Ma Thần thực sự bị giam cầm trước khi thoát ra ở tương lai?"

Lâm Như Mạn lần theo những ký hiệu ẩn hiện trên tấm bản đồ, tìm đến một góc tường đá phía sau kệ sách lớn. Ở đó có một vết xước rất nhỏ, trông giống như vết trầy xước vô tình do thời gian nhưng thực chất lại là điểm yếu, là "mắt" của một cơ quan trận pháp tinh vi. Nàng cúi xuống, chạm bàn tay thon dài vào mặt đá lạnh lẽo như băng giá, một luồng linh lực tinh thuần từ đan điền theo kinh mạch rót vào điểm xước đó.

"Cạch!"

Một tiếng động cơ quan khô khốc, nặng nề vang lên từ sâu bên trong tường. Bức tường đá khẽ rung chuyển, bụi rơi lả tả rồi từ từ dịch sang một bên, để lộ ra một khe hở tối tăm, sâu hun hút dẫn xuống lòng đất tối tăm. Từ bên trong cái khe hở ấy, một luồng khí lạnh thấu xương, thứ khí tức mang đậm mùi vị của ma đạo vạn năm, u ám và chết chóc ùa ra mạnh mẽ, khiến tà áo huyết dụ của nàng bay phần phật trong gió lạnh. Đó không phải là gió tự nhiên, mà là hơi thở dồn nén của một thứ đang ngủ say nhưng đầy oán hận.

Lâm Như Mạn bước xuống những bậc thang đá hẹp, trơn trượt bởi rêu xanh và hơi ẩm quanh năm không thấy ánh mặt trời. Càng đi xuống sâu, không khí xung quanh càng trở nên đặc quánh, mùi đất ẩm nồng nặc quyện với mùi của linh hồn bị giam cầm lâu ngày tạo nên một thứ áp lực vô hình. Dưới đáy của mật đạo là một gian phòng đá rộng lớn đến kinh ngạc, tường đá bao quanh được khắc chi chít những đường trận văn cổ xưa bằng loại ngôn ngữ thượng cổ mà chỉ những kẻ thuộc giới tu tiên đỉnh phong mới có thể giải mã được.

Những đường nét ấy không nằm yên, chúng dường như đang phập phồng thở theo nhịp điệu của lòng đất, tỏa ra thứ ánh sáng xanh xám quỷ dị và đầy đe dọa. Đây là một đại trận "Trấn Hồn Phược Ma", và điều khiến Lâm Như Mạn kinh hãi nhất chính là việc những đường trận văn này đang dần nứt vỡ, suy yếu. Một vết nứt lớn, sâu hoắm chạy dọc sàn đá ngay giữa tâm trận, từ đó rỉ ra thứ ma khí đen kịt, mỏng manh như tơ lụa nhưng lại sắc lẹm vô cùng.

"Thần Chủ đã tạo ra phong ấn này sao?" Nàng thì thầm, bàn tay khẽ chạm vào vết nứt lạnh lẽo. "Và Ninh Tử Hạ... ngươi rốt cuộc là kẻ thừa kế di nguyện của Thần Chủ để giữ chìa khóa, hay ngươi chính là "vật chứa" đang kìm nén Ma Thần bên trong chính máu thịt mình?"

Hình ảnh Ninh Tử Hạ ho ra vũng máu tím lúc chiều tà bất chợt hiện về. Lâm Như Mạn cay đắng nhận ra một sự thật kinh hoàng: Thứ máu tím quỷ dị của hắn chính là linh dịch dùng để duy trì phong ấn này. Mỗi lần hắn ho ra máu, phong ấn lại nứt thêm một chút. Hắn đang dùng chính sinh mạng phàm trần của mình để trì hoãn ngày tàn của thế giới. Hắn biết về sự xuất hiện của nàng, biết nàng tìm kiếm những mảnh vỡ thời gian, vì chính hắn cũng đang vật lộn với thời gian để giữ lại hơi thở cho lục giới.

Lâm Như Mạn đứng dậy, ánh mắt nàng trở nên phức tạp và đầy mâu thuẫn. Nàng vốn trọng sinh trở lại, quyết tâm tìm bằng được chân thân của Thần Chủ nhằm đảo ngược thiên mệnh hủy diệt vạn năm sau. Thế nhưng, nếu Ninh Tử Hạ chính là đầu mối duy nhất dẫn đến Thần Chủ, và cái giá để gặp được Thần Chủ là sự sụp đổ của phong ấn này, sự ra đời của Ma Thần ngay tại Đại Ninh, nàng sẽ chọn thế nào?

Nàng quay người, dứt khoát bước lên cầu thang, rời khỏi mật đạo u linh. Bức tường đá khép lại phía sau lưng nàng lặng lẽ. Khi bước ra ngoài trời, gió tuyết hất những hạt tuyết lạnh ngắt vào mặt nàng. Lâm Như Mạn đứng giữa sân kho cũ nát, ánh mắt sâu thẳm nhìn về phía tẩm điện nơi Ninh Tử Hạ đang nằm. Nàng đã tìm thấy manh mối mình cần, nhưng manh mối này lại kéo nàng vào một ván cờ tàn khốc mà cả nàng và hắn đều là những quân cờ bị nguyền rủa.

"Ta sẽ không để lục giới sụp đổ một lần nữa." Nàng tự nhủ, đôi môi mím chặt.

"Ninh Tử Hạ, nếu ngươi có liên quan đến Thần Chủ, ta sẽ cứu mạng ngươi. Nhưng nếu ngươi là kẻ nuôi dưỡng Ma Thần... chính tay ta sẽ kết thúc sự tồn tại của ngươi tại Đại Ninh này, trước khi lịch sử vạn năm sau kịp lặp lại."

Nàng bước đi dứt khoát trên lớp tuyết mới, để lại sau lưng những dấu chân sâu hoắm đầy quyết liệt. Cuộc chơi dưới lòng kinh đô Đại Ninh đã thực sự bắt đầu, một cuộc đối đầu không chỉ giữa hai con người, mà là giữa tương lai hủy diệt và quá khứ bị lãng quên, giữa một đại năng tìm thần và một phế vương mang trong mình mầm mống của ác quỷ.

Bên kia hành lang, Ninh Tử Hạ ngồi lặng lẽ trong bóng tối, bàn tay siết chặt chiếc khăn đẫm máu tím. Ánh mắt chàng nhìn thấu qua những bức tường, dừng lại trên bóng hình màu huyết dụ đang xa dần, giọng chàng khản đặc:

"Nàng cuối cùng cũng đã chạm đến nơi đó. Như Mạn... sự thật sẽ cứu rỗi nàng, hay sẽ biến nàng thành Ma Thần tiếp theo của vạn năm sau?"
 
769 ❤︎ Bài viết: 484 Tìm chủ đề
Chương 23. Khe Nứt Không Tên (1)

Trong cơn mê sảng của một giấc điệp không thành quẻ, Lâm Như Mạn thấy bầu trời của vạn năm sau sụp đổ tan tành. Đó không phải là một sự sụp đổ êm đềm theo quy luật tự nhiên, mà là cả vòm trời nứt toác ra như một mảnh gương vỡ vụn dưới gót chân của một thực thể tối cao.

Từ những kẽ nứt rỉ máu ấy, hàng vạn luồng ma khí đen kịt tuôn trào xuống như thác lũ, nuốt chửng lấy những đỉnh núi tu tiên cao vút, dìm chết những sinh linh đang gào thét trong tuyệt vọng tột cùng. Giữa tâm bão của sự hủy diệt, một bóng hình cao lớn, hư ảo rực lên đôi mắt đỏ quạch, Ma Thần. Hắn cười, tiếng cười rung chuyển cả thái không, và rồi hắn đưa bàn tay đen đặc, đầy rẫy những ký tự nguyền rủa hướng về phía nàng, giọng nói như sấm rền vang vọng khắp lục giới:

"Ngươi trốn chạy đến quá khứ, nhưng chính ngươi mới là kẻ mang ta đến đây... Chính đôi tay ngươi đã mở ra cánh cửa diệt vong!"

Lâm Như Mạn giật mình tỉnh giấc, mồ hôi lạnh thấm đẫm tấm lưng áo lụa vân màu huyết dụ. Nàng không thở gấp, nhưng đôi mắt phượng hẹp dài rực lên một tia sáng lạnh lẽo, sắc sảo đến thấu xương. Giấc mơ ấy quá chân thực, nó không đơn thuần là tâm ma sinh ra từ nỗi sợ, mà là một lời cảnh báo đỏ rực từ linh tính của Thời Không Kính.

Nàng không thể chờ đợi thêm một khắc nào nữa. Những gì nàng nhìn thấy dưới lòng đất kinh đô Đại Ninh ban chiều không chỉ là một phong ấn cũ kỹ đã mục nát, mà chính là cái nôi, là điểm khởi đầu của thảm cảnh vạn năm sau mà nàng đang cố gắng ngăn chặn.

Nàng không nhìn tuyết rơi, cũng chẳng màng tới gió đêm đang rít gào như thú dữ ngoài hiên tẩm điện. Lâm Như Mạn dứt khoát bước ra khỏi phòng, tà áo lụa tung bay trong không trung như một cánh chim báo bão giữa màn đêm tịch mịch. Lần này, nàng không đi dạo để quan sát cảnh vật, nàng đi để đối diện với căn nguyên của sự diệt vong, để chất vấn cái định mệnh nghiệt ngã đang bủa vây lấy vương triều Đại Ninh này.

Bên trong mật đạo u linh, không khí dường như đã đặc quánh lại gấp nhiều lần so với lúc chạng vạng tối. Mỗi bước chân của Lâm Như Mạn dẫm lên bậc đá trơn trượt, phủ đầy rêu xanh đều tỏa ra một luồng linh lực xanh nhạt thanh khiết, mạnh mẽ ép đi những luồng ma khí đang lẩn khuất, chực chờ nuốt chửng người lạ trong bóng tối. Nàng bước xuống đáy của mật điện, nơi trận pháp cổ đại "Trấn Hồn Phược Ma" đang rên rỉ những âm thanh trầm đục, run rẩy dưới áp lực kinh khủng của thời gian vạn năm.

Nhưng lần này, nàng không còn đơn độc giữa không gian u tịch này nữa.

Ngay tại góc tối nhất của mật điện, nơi những cột đá xám xịt bị ma khí ăn mòn thành những hình thù quái dị, trông như những con quỷ đang nhe nanh múa vuốt, một bóng người mặc đạo bào xám xịt, rách nát đang đứng lặng lẽ. Hắn không có hơi thở phập phồng của người sống, nhưng cũng không mang theo tử khí nồng nặc của một xác chết lâu ngày. Đôi mắt hắn đục ngầu, sâu hoắm như hai huyệt mộ lộ thiên, đang nhìn chăm chặp vào vết nứt rỉ ra thứ khí tức màu tím đen dưới sàn đá lạnh lẽo.

"Ngươi rốt cuộc cũng quay lại, kẻ mang theo hơi thở của tương lai tan nát."

Giọng nói của hắn khàn đục, nghe như tiếng hai mảnh đá dăm thô nhám cọ xát vào nhau giữa đêm trường tịch mịch, khiến người nghe phải rùng mình nổi da gà. Lâm Như Mạn khựng lại, phù ấn trong tay nàng lập tức rực sáng ánh xanh lục, các luồng linh lực xoáy tròn quanh cổ tay, sẵn sàng bộc phát bất cứ lúc nào nếu kẻ đối diện có ý đồ bất chính. Nàng nheo mắt, nhãn quan của một vị đại năng tu tiên xuyên qua màn sương ma đạo dày đặc để nhìn thấu bản thể của kẻ đang đứng trước mặt.

"Ngươi là ai? Tại sao lại biết ta không thuộc về thời đại này? Tại sao một tàn hồn như ngươi lại có thể tồn tại dưới phong ấn của Đại Ninh mà không bị tiêu biến?" Nàng gằn giọng, sát khí lạnh lẽo như băng giá vạn năm tỏa ra bao trùm lấy không gian chật hẹp của mật điện.

Lão đạo sĩ khẽ cười, một nụ cười thê lương chứa đựng sự thấu thị lạ kỳ, dường như hắn đã nhìn thấu hết thảy những thăng trầm của nhân gian. Hắn không hề e sợ linh áp khủng khiếp của một đại năng tu tiên đang đè nặng lên mình, chỉ chậm rãi đưa bàn tay gầy gộc, run rẩy với những đốt xương nhô ra chỉ về phía vết nứt không tên đang phập phồng hơi thở:

"Ta là ai không quan trọng. Ta chỉ là một kẻ thất bại, một linh hồn bị xích lại nơi đây bởi một lời thề độc địa để chứng kiến cái kết cục đã được định sẵn cho lục giới này. Ngươi tìm kiếm Thần Chủ để cứu vãn tương lai ư? Nực cười thay, kẻ đi tìm thần lại đang đứng ngay trên đỉnh đầu của ác quỷ dữ tợn nhất. Ngươi đang tìm thuốc cứu mạng trong chính hang ổ của mầm bệnh."

Lâm Như Mạn bước tới gần hơn một bước, ánh sáng từ phù ấn trên tay nàng soi rọi gương mặt già nua, đầy những vết sẹo quỷ dị chạy dài như những con rết của lão đạo sĩ.

"Ngươi nói vậy là có ý gì? Vết nứt này có liên quan gì đến Ma Thần và vương triều Đại Ninh vốn đã bị xóa sổ hoàn toàn khỏi sử sách tương lai này? Ninh Tử Hạ... hắn đóng vai trò gì trong ván cờ này?"

Đạo sĩ không trả lời trực tiếp câu hỏi của nàng, hắn nhìn chằm chằm vào vệt máu tím vẫn còn vương lại trên sàn đá, thứ máu mà Ninh Tử Hạ đã ho ra lúc chiều, giờ đây đang bị ma khí bao quanh quấn quýt.

"Máu tím ấy... đó là thần tính tối cao đang bị ma hóa một cách đau đớn. Ngươi nghi ngờ Ninh Tử Hạ có liên quan đến Thần Chủ, điều đó không sai. Nhưng ngươi có bao giờ tự hỏi lòng mình rằng, Thần Chủ và Ma Thần vốn dĩ chỉ cách nhau một sợi tóc mảnh? Khi vị thần sáng tạo bị chúng sinh phản bội, khi người quay lưng với ánh sáng, kẻ đó sẽ trở thành thứ gì nếu không phải là Ma Thần?"
 
769 ❤︎ Bài viết: 484 Tìm chủ đề
Chương 24. Khe Nứt Không Tên (2)

Câu nói của lão đạo sĩ như một gáo nước băng tạt thẳng vào tâm trí đang rối bời của Lâm Như Mạn. Nàng vốn chỉ luôn đinh ninh rằng Thần Chủ là vị cứu tinh duy nhất, là người có đủ quyền năng tối thượng để tiêu diệt Ma Thần, trả lại bình yên cho lục giới. Nhưng nếu căn nguyên của Ma Thần lại bắt nguồn từ chính sự biến chất, từ sự sụp đổ của thần tính trong cơ thể Thần Chủ, thì hành trình tìm kiếm của nàng chẳng khác nào đang đẩy nhanh quá trình diệt vong, đang dẫn một con hổ đói về lại khu rừng của chính nó.

Nàng tiến sát đến vết nứt không tên, nơi luồng khí đen kịt đang thoát ra đều đặn, nhịp nhàng như một hơi thở chậm sâu của một thực thể khổng lồ cổ xưa đang ngủ say dưới lớp đất đá. Lần này, Lâm Như Mạn không chỉ đứng quan sát từ xa. Nàng dứt khoát quỳ xuống trên sàn đá lạnh lẽo, đưa bàn tay thon dài chạm trực tiếp vào tâm trận đang rạn nứt nẻ. Một luồng linh lực thượng tầng cuồn cuộn như triều cường từ đan điền đổ vào vết nứt, nàng mưu toan thâm nhập xuống tận cùng của bóng tối để xác nhận bằng chính giác quan của mình rằng thứ đang bị giam giữ bên dưới kia thực chất là gì.

"Ầm!"

Một luồng phản lực khủng khiếp, mang theo uy lực tàn bạo từ dưới lòng đất dội ngược lên ngay lập tức. Lâm Như Mạn cảm thấy lồng ngực mình như bị một chưởng lực vạn cân của một kẻ tu vi hóa thần giáng xuống, máu trong huyết quản sôi sục lên vì xung đột linh lực.

Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi khi linh lực của nàng chạm vào bóng tối sâu thẳm, nàng đã thấy, nhãn quan của nàng xuyên qua lớp sương mù để thấy hàng vạn xiềng xích bằng vàng ròng, khắc đầy trận văn trấn áp đang quấn chặt lấy một trái tim màu tím đen khổng lồ. Trái tim ấy đập một nhịp cực chậm, nhưng mỗi nhịp đập ấy lại khiến cả kinh thành Đại Ninh chấn động ngầm theo.

Nó mang hơi thở yếu ớt, u uất của Ninh Tử Hạ, nhưng đồng thời lại mang uy áp tàn bạo, khát máu của kẻ đã phá hủy thế giới vạn năm sau trong ký ức của nàng.

"Không thể nào... chẳng lẽ hắn chính là Ma Thần đang trong quá trình thai nghén? Chẳng lẽ vương triều Đại Ninh này chính là bào thai của sự hủy diệt?" Nàng lẩm bẩm, khóe môi rỉ ra một vệt máu đỏ tươi vì bị phản phệ linh lực.

Lão đạo sĩ nhìn nàng với ánh mắt chứa đầy sự thương hại và buồn rầu: "Ngươi thấy rồi đó, hỡi kẻ đến từ tương lai. Đây không phải là bắt đầu, cũng chẳng phải là kết thúc. Đây là một vòng lặp vô tận của sự đau khổ. Ngươi đến đây để tìm căn nguyên, nhưng sự xuất hiện của ngươi, mảnh gương Thời Không Kính mà ngươi đang mang trên người, mới chính là thứ kích thích mạnh mẽ khiến vết nứt này mở rộng nhanh hơn bao giờ hết. Ngươi không phải là cứu tinh, ngươi là chất xúc tác."

Lâm Như Mạn đứng thẳng dậy, mặc cho linh lực trong kinh mạch đang hỗn loạn như sóng thần. Nàng nhìn vết nứt đang phập phồng dưới chân, rồi nhìn về phía lối ra dẫn lên tẩm điện nơi Ninh Tử Hạ đang nằm. Một sự tàn nhẫn và quyết đoán bùng lên mãnh liệt trong đôi mắt phượng. Nàng không thể để vòng lặp này tiếp diễn.

Nếu Ninh Tử Hạ thực sự là mầm mống của tai ương, nàng phải giết hắn ngay bây giờ để trừ hậu họa. Nhưng nếu hắn chính là phong ấn cuối cùng, là người duy nhất có thể kìm hãm con quỷ dưới lòng đất bằng máu tím của mình, nàng phải giữ mạng cho hắn bằng mọi giá, dù phải hy sinh chính tu vi của mình.

"Ngươi đã ở đây bao lâu rồi? Ngươi có biết cách để hàn gắn vết nứt này không?" Nàng hỏi lão đạo sĩ, giọng nói đã lấy lại sự bình tĩnh đáng sợ, lạnh lùng của một vị đại năng đã qua ngàn lần sinh tử.

"Ta đã ở đây đủ lâu để biết rằng không một phàm nhân hay tiên nhân nào có thể ngăn cản được mệnh trời đã định. Ngươi đã thử rồi, và ngươi thấy... sức mạnh của ngươi, dù có lớn đến đâu, cũng chỉ là hạt cát nhỏ bé trước thứ đang ngấu nghiến linh khí dưới chân mình. Nó đang lớn lên bằng chính nỗi sợ và tham vọng của con người."

Đạo sĩ đáp, bóng dáng hắn bắt đầu nhạt nhòa dần, tan biến vào trong màn sương ma khí dày đặc như chưa từng tồn tại.

Lâm Như Mạn không hỏi thêm bất cứ điều gì nữa. Nàng biết rõ kẻ này chỉ là một tàn hồn, một dư âm của lịch sử được lưu lại để canh giữ hoặc để đưa ra những lời cảnh báo muộn màng. Nàng dứt khoát quay người, bước lên những bậc thang đá hẹp dẫn ra ngoài. Mỗi bước chân của nàng lúc này không còn sự thăm dò, dè dặt mà mang theo sức nặng của một quyết định sinh tử có thể đảo lộn cả quá khứ lẫn tương lai.

Ra khỏi mật đạo, nàng dùng linh lực đóng sầm cơ quan bức tường lại. Thư phòng cũ lại trở về vẻ im lìm, phủ đầy bụi bặm vốn có, nhưng trong lòng Lâm Như Mạn, một trận cuồng phong của sự ngờ vực và quyết tâm đã nổi lên mạnh mẽ. Nàng bước ra ngoài trời, tuyết vẫn rơi lả tả, phủ kín những dấu chân nàng vừa để lại trên sân kho, như muốn xóa sạch mọi bằng chứng về một cuộc gặp gỡ bí ẩn giữa hai linh hồn lạc lối.

Nàng đứng lặng yên, nhìn về phía tẩm điện xa xa nơi Ninh Tử Hạ đang nằm, ánh mắt nàng lúc này lạnh lẽo và sâu thẳm như băng tuyết vạn năm trên đỉnh Thiên Sơn.

"Ninh Tử Hạ, ngươi rốt cuộc là vị thần bị nguyền rủa hay là con quỷ đang ẩn mình dưới lớp da phàm trần? Ngươi là cứu tinh cuối cùng hay chính là kẻ hủy diệt mà ta hằng căm hận? Ta sẽ dùng chính đôi mắt này, chính linh hồn này để xác nhận sự thật. Trước khi thời gian của Đại Ninh cạn kiệt, ta sẽ lột trần mọi bí mật đằng sau vương triều bị lãng quên này."

Gió đêm thổi mạnh, cuốn phăng những bông tuyết đọng trên vai áo huyết dụ sẫm màu. Lâm Như Mạn bước đi trong bóng tối, bóng dáng nàng cô độc nhưng kiên định đến cực điểm. Nàng hiểu rõ rằng, từ giây phút này, nàng không chỉ chiến đấu với bóng ma của Ma Thần ở vạn năm sau, mà còn phải chiến đấu với chính những nghi hoặc, những sự rung động yếu ớt và tò mò đang nhen nhóm trong lòng mình đối với kẻ phế vương mang máu tím quỷ dị kia.

Bên dưới lớp tuyết dày, dưới lòng đất sâu thẳm của kinh thành, vết nứt không tên kia lại khẽ rung lên một nhịp đầy rùng mình. Một hơi thở ma đạo mỏng manh thoát ra, quấn quýt lấy không trung rồi tan biến vào màn đêm.
 
769 ❤︎ Bài viết: 484 Tìm chủ đề
Chương 25. Người Ở Lại (1)

Cánh cửa gỗ dày nặng của tiểu viện khẽ chuyển mình, phát ra một tiếng "kẽo kẹt" khô khốc rồi mở ra một khe hở vừa đủ để Lâm Như Mạn bước vào, mang theo cả luồng khí lạnh lẽo và tử khí âm u từ mật đạo dưới lòng đất. Nàng không dừng lại để rũ bỏ lớp tuyết mỏng bám trên vai áo huyết dụ, đôi mắt phượng hẹp dài lập tức quét qua gian phòng, dừng lại ở bóng người đang ngồi tĩnh lặng bên bàn trà. Ánh nến leo lét trong phòng nhảy múa trên gương mặt nàng, soi rõ vẻ mệt mỏi nhưng đầy sát khí chưa kịp thu liễm của một vị đại năng vừa chạm trán với ranh giới sinh tử.

Ninh Tử Hạ vẫn ngồi đó, tư thế không thay đổi so với lúc nàng rời đi, như thể chàng là một phần của bộ bàn ghế gỗ trắc cổ kính đã tồn tại qua hàng kỷ kỷ này. Trên bàn, ấm trà bằng gốm tử sa vẫn đang tỏa ra những sợi khói trắng mỏng manh, uốn lượn trong không trung thành những hình thù kỳ quái, nửa như mây mờ, nửa như những xiềng xích vô hình đang vây hãm lấy không gian hẹp. Mùi hương trầm thanh khiết quyện lẫn với vị đắng của trà tạo nên một bầu không khí tĩnh mịch đến đáng sợ, đối lập hoàn toàn với sự hỗn loạn của ma khí gào thét mà nàng vừa đối mặt dưới lòng đất kinh thành.

"Trà vẫn còn đủ ấm để làm dịu đi cái lạnh từ lòng đất sâu thẳm. Nàng trở về sớm hơn ta tưởng."

Ninh Tử Hạ cất tiếng, giọng nói chàng trầm thấp, khản đặc nhưng lại vang lên rõ mùng một trong không gian tĩnh lặng như tờ. Chàng không ngẩng đầu nhìn nàng ngay, đôi bàn tay gầy gộc, xanh xao vẫn chậm rãi nâng chén trà bằng sứ thanh hoa mỏng manh. Đầu ngón tay chàng khẽ vuốt ve vành chén, như thể đang cố gắng tìm kiếm chút hơi ấm tàn dư của nhân gian để sưởi ấm cho linh hồn đang dần héo úa của mình.

Lâm Như Mạn khựng lại cách bàn trà ba bước chân. Linh áp của một vị đại năng vô thức tỏa ra từ cơ thể nàng, khiến ngọn nến trên bàn chao đảo dữ dội, dầu nến chảy tràn xuống chân đế như những giọt nước mắt khô khốc lâu ngày mới được tuôn rơi. Nàng nhìn chằm chằm vào gáy cổ của chàng, nơi những sợi tóc đen nhánh rủ xuống, che đi vệt máu tím quỷ dị mà nàng nghi ngờ chính là mầm mống của tai ương hủy diệt lục giới vạn năm sau. Sát khí trong nàng chưa tan, nó cuộn xoáy quanh đầu ngón tay, chực chờ bộc phát thành một đòn chí mạng nếu kẻ trước mặt lộ ra bất kỳ sơ hở nào của quỷ dữ.

"Ngươi chờ ta, hay là đang chờ đợi cái kết cục mà lão đạo sĩ tàn hồn dưới kia vừa nhắc tới? Ninh Tử Hạ, ngươi rốt cuộc là kẻ đang canh giữ phong ấn, hay chính ngươi là thứ phong ấn đang cố gắng giam cầm?"

Nàng hỏi, giọng nói lạnh lùng như băng giá vạn năm, từng chữ rơi xuống mặt sàn đá như những mũi tên nhọn hoắt.

Ninh Tử Hạ lúc này mới từ từ đặt chén trà xuống mặt bàn. Tiếng sứ chạm vào gỗ vang lên một tiếng "cạch" nhẹ hẫng nhưng lại nặng nề như một dấu chấm hết cho sự im lặng kéo dài. Chàng chậm rãi ngước mắt nhìn nàng, đôi mắt ấy vẫn thâm trầm như mặt hồ không đáy giữa đêm đông, không có lấy một tia ngạc nhiên hay sợ hãi trước sát khí đang bao vây lấy mình. Chàng nhìn vào vạt áo đẫm sương đêm của nàng, khẽ ho một tiếng khô khốc, bàn tay che miệng run lên bần bật, để lộ một thoáng yếu ớt đến tội nghiệp.

"Ta không chờ kết cục, ta chỉ chờ nàng. Mật đạo dưới thư phòng cũ vốn không phải là nơi mà một phu nhân nên ghé thăm vào đêm tuyết thế này, nhất là khi nơi đó chứa đựng những ký ức mà ngay cả thần linh cũng muốn lãng quên." Chàng trả lời, hơi thở mang theo mùi dược liệu nồng đậm quyện lẫn với vị tanh ngọt của máu.

Lâm Như Mạn siết chặt nắm tay, mảnh gương Thời Không Kính giấu trong ống tay áo rộng tỏa ra một luồng nhiệt nóng rực, nó rung động liên hồi như đang cảnh báo nàng về một thực thể nguy hiểm đang hiện hữu ngay trước mắt.

"Ngươi thừa nhận rồi sao? Ngươi biết về sự tồn tại của nó, biết về vết nứt đang rỉ máu tím kia, và có lẽ... ngươi cũng biết rõ thứ đang bị xiềng xích dưới chân kinh thành Đại Ninh này là gì. Đừng dùng vẻ mặt phế vật này để lừa gạt ta thêm một khắc nào nữa."

Nàng bước tới, dứt khoát ngồi xuống phía đối diện, đôi mắt phượng sắc lẹm nhìn thẳng vào nhãn quan thấu thị của chàng, như muốn xuyên qua lớp da thịt xanh xao kia để nhìn thấu tận cùng linh hồn. Khoảng cách gần khiến nàng ngửi thấy mùi máu tím đặc trưng, một thứ mùi không thuộc về con người, cũng chẳng thuộc về yêu ma, nó thanh cao nhưng đầy oán hận.

Ninh Tử Hạ không né tránh, chàng đón nhận ánh nhìn của nàng bằng một sự bình thản đến mức tàn nhẫn, một sự bình thản mà chỉ những kẻ đã nhìn thấu cái chết mới có được. Chàng cầm ấm trà, chậm rãi rót vào một chiếc chén không khác, dòng nước hổ phách chảy xuống đều đặn, không hề run rẩy dù chỉ một chút.

"Biết hay không biết, liệu có thay đổi được gì không, Lâm Như Mạn?" Chàng đẩy chén trà về phía nàng, giọng nói mang theo một chút mệt mỏi u uất thấu tận xương tủy. "Nàng từ tương lai trở về, mang theo gánh nặng của vạn năm lịch sử, mang theo sự căm hận dành cho Ma Thần."

"Còn ta, ta chỉ là một phế vương đang đếm ngược từng hơi thở trong một vương triều vốn dĩ đã bị lịch sử xóa sổ khỏi mọi thư tịch. Chúng ta đều là những kẻ bị bỏ lại bên lề của thời gian, là những quân cờ bị vứt bỏ trong một ván cờ mà người đánh cờ đã mất tích từ lâu."
 
769 ❤︎ Bài viết: 484 Tìm chủ đề
Chương 26. Người Ở Lại (2)

Lâm Như Mạn cảm thấy tim mình hẫng đi một nhịp dữ dội. Chàng nói đúng, nàng là kẻ đi ngược thời gian bằng Thời Không Kính, nhưng tại sao chàng, một phàm nhân của vạn năm trước, lại có thể thốt ra những lời lẽ thấu thị, mang đậm phong vị của kẻ nắm giữ thiên cơ đến vậy?

Phải chăng linh hồn ẩn sau vẻ ngoài bệnh tật, ho lao này thực sự có liên quan mật thiết đến Thần Chủ, vị thần đã sáng tạo ra lục giới rồi lại biến mất bí ẩn? Hay kinh hoàng hơn, chàng chính là mảnh hồn vỡ vụn của Ma Thần đang trong quá trình thai nghén, dùng sự yếu đuối này để lừa gạt lòng trắc ẩn của nàng?

"Ngươi nghĩ ta sẽ tin những lời cảm thán sầu thảm này sao? Ở vạn năm sau, ta đã thấy quá nhiều kẻ dùng lời hoa mỹ để che đậy dã tâm thôn tính thiên địa." Nàng cười lạnh, nụ cười mang theo sự mỉa mai cay đắng. Nàng đột ngột vươn tay ra, như một tia chớp chộp lấy cổ tay gầy guộc, lạnh lẽo của chàng.

Xúc giác truyền lại khiến nàng phải rùng mình: Lạnh.

Cổ tay của chàng lạnh lẽo như một khối băng vạn năm được lấy lên từ đáy vực thẳm. Mạch đập yếu ớt đến mức gần như không tồn tại, nhưng ẩn sâu dưới lớp da nhợt nhạt, mỏng manh ấy, Lâm Như Mạn cảm nhận được một luồng năng lượng màu tím đen đang cuộn xoáy mãnh liệt. Nó gầm thét, nó cào xé như một con mãnh thú bị giam cầm trong những lồng sắt thần chú. Luồng năng lượng đó chạm vào linh lực đại năng của nàng, tạo ra một sự phản phệ kịch liệt khiến Thời Không Kính trên người nàng rung động đến mức phát ra những tiếng kêu rền rĩ trầm đục.

Ninh Tử Hạ không hề phản kháng, chàng cứ thế để mặc cho nàng dùng linh lực dò xét vào từng kinh mạch, từng ngõ ngách của cơ thể mình. Đôi môi chàng nhợt nhạt khẽ mấp máy, một vệt máu tím đen rỉ ra từ khóe miệng, thấm vào chiếc khăn tay trắng muốt đang cầm trên tay.

"Nàng đang tìm thần tính tối cao, hay đang tìm ma khí hủy diệt trong người ta?" Chàng hỏi, ánh mắt đột nhiên trở nên sâu thẳm lạ thường, ánh lên một tia sáng quỷ dị như có thể nhìn thấu qua lớp giáp bảo vệ linh hồn của nàng.

"Nếu ta nói cho nàng biết, chính ta cũng không biết mình là ai giữa thực tại này, nàng có tin không? Có những sự thật, khi biết được rồi, người ta thà rằng mình mãi mãi là một kẻ ngu ngơ."

Lâm Như Mạn buông cổ tay chàng ra như vừa chạm phải một thanh sắt nung đỏ. Nàng nhìn vệt máu tím trên chiếc khăn tay kia, trong lòng dâng lên một cảm giác mâu thuẫn cực độ đến mức nghẹt thở. Lời của lão đạo sĩ tàn hồn dưới mật đạo lại vang vọng bên tai nàng như một lời nguyền:

"Hắn đang dùng chính sinh mạng phàm trần để trì hoãn ngày tàn của thế giới."

Nếu nàng dứt khoát giết chàng ngay bây giờ, phong ấn dưới kinh thành Đại Ninh sẽ sụp đổ, Ma Thần sẽ ra đời sớm hơn vạn năm và phá hủy tất cả trước khi nàng kịp tìm thấy Thần Chủ. Nhưng nếu nàng cứu chàng, nàng có đang vô tình nuôi dưỡng một mầm mống tai họa khủng khiếp hơn cả những gì nàng từng chứng kiến?

"Ngươi... tại sao lại chờ ta? Tại sao không trốn chạy khi biết ta đang mang theo sát ý nhắm vào mình?" Nàng hỏi lại, giọng nói đã mất đi phần nào sự sắc lẹm vốn có, thay vào đó là một sự hoang mang, dao động không thể che giấu trong đôi mắt phượng.

Ninh Tử Hạ nhìn chén trà đã nguội lạnh hoàn toàn, chàng khẽ thở dài, một tiếng thở dài mang theo nỗi sầu muộn của ngàn năm cô tịch.

"Vì nàng là người duy nhất ở cái vương triều lụi tàn này nhìn thấy ta một cách chân thực nhất. Không phải nhìn thấy một vị vương gia phế vật bệnh tật, mà nhìn thấy thứ thực tại đang mục nát, đang vỡ vụn trong từng tấc máu thịt của ta."

"Ta chờ nàng, vì chỉ có nàng mới có quyền đưa ra quyết định cuối cùng cho số phận của Đại Ninh này, cũng như số phận của chính ta."

Chàng chậm rãi đứng dậy, bóng dáng cao gầy, cô độc đổ dài trên vách tường theo ánh nến chập chờn như một bóng ma đang tìm đường về cõi vĩnh hằng. Chàng bước về phía cửa sổ, đôi bàn tay thanh mảnh đẩy nhẹ cánh cửa gỗ, nhìn ra màn đêm trắng xóa tuyết phủ mịt mù. Gió lạnh tràn vào phòng, thổi bay tà áo của cả hai, nhưng không ai cảm thấy lạnh lẽo bằng sự thật đang dần lộ diện.

"Nàng hãy đi nghỉ đi. Đêm còn dài, và những gì nàng thấy dưới mật đạo mới chỉ là lớp vỏ ngoài mỏng manh của một sự thật tàn khốc hơn nhiều. Đừng cố gắng dùng linh lực đại năng để hàn gắn vết nứt ấy nữa, nó không phải là vết thương bình thường có thể chữa lành, nó là miệng vết thương của thiên địa."

Lâm Như Mạn đứng lặng yên nhìn theo bóng lưng đơn độc, gầy yếu ấy. Chàng không giữ nàng lại bằng sức mạnh, không thuyết phục nàng bằng những lời thề thốt hoa mỹ, chàng chỉ đơn giản là hiện hữu ở đó như một hòn đá tảng chắn giữa dòng chảy cuồn cuộn của định mệnh. Nàng bước về phía giường lớn, nằm xuống nhưng mắt vẫn không rời khỏi bóng lưng chàng đứng bên cửa sổ.

Trong gian phòng tĩnh lặng, chỉ còn nghe thấy tiếng gió rít qua khe cửa và tiếng tim đập nhịp nhàng của hai kẻ đang mang trên mình vận mệnh xoay chuyển cả lục giới. Lâm Như Mạn nhắm mắt lại, nhưng trong tâm trí nàng vẫn hiện lên hình ảnh trái tim màu tím đen bị xiềng xích dưới lòng đất và đôi mắt thâm trầm như biển cả của Ninh Tử Hạ. Một cảm giác bất an len lỏi vào từng tế bào, nàng biết rằng, ván cờ này đã chính thức đi vào những nước cờ không còn đường lui.

"Đừng chờ nữa... kẻ bị thời gian bỏ rơi không xứng đáng để được chờ đợi." Nàng thì thầm trong cơn mê tỉnh nửa vời, không rõ là đang nói với chính mình hay nói với người đang đứng lặng lẽ bên cửa sổ kia.

Phía sau nàng, Ninh Tử Hạ không quay đầu lại, chàng chỉ đứng đó, hòa mình vào bóng đêm và tuyết lạnh của Đại Ninh. Giọng chàng nhỏ đến mức như hòa tan vào tiếng tuyết rơi bên ngoài hiên vắng:

"Ta không chờ nàng. Ta chỉ ở đây, ngay tại nơi này, cho đến khi nàng thực sự hiểu ra... ai mới là kẻ đang bị giam cầm trong cái lồng mang tên số phận."
 
769 ❤︎ Bài viết: 484 Tìm chủ đề
Chương 27. Tiệm Thuốc Trong Đêm Tuyết (1)

Lâm Như Mạn rời khỏi vương phủ khi tuyết vẫn còn phủ dày trên những mái ngói rêu phong của kinh thành Đại Ninh, để lại sau lưng hơi ấm mỏng manh của chén trà và ánh mắt thâm trầm như vực thẳm của Ninh Tử Hạ. Nàng không dùng kiệu, cũng không cho gia nhân theo hầu, mà chọn cách độc hành giữa đêm đông buốt giá. Tà áo lụa màu huyết dụ của nàng lướt đi trên nền tuyết trắng, không để lại bất kỳ dấu chân nào, như một bóng ma đang xuyên qua thực tại để tìm về những mảnh vỡ của quá khứ.

Kinh thành Đại Ninh về đêm không hề yên tĩnh như vẻ bề ngoài. Dưới lớp tuyết trắng xóa kia, Lâm Như Mạn cảm nhận được những mạch ngầm của ma khí đang rục rịch chuyển động, chúng luồn lách qua những khe rãnh, những góc khuất của phố thị, như những con rắn độc đang chờ đợi thời cơ để phun nọc.

Càng đi về phía khu phố nghèo ở mạn Tây kinh thành, mùi tử khí càng nồng đậm. Nơi đây, ánh sáng của những lồng đèn đỏ rực nơi phố chính đã tắt lịm từ lâu, chỉ còn lại những căn nhà lụp xụp, xêu vẹo tựa vào nhau để chống chọi với cơn thịnh nộ của thiên nhiên.

Mùi thuốc bắc đắng ngắt, nồng đậm quyện lẫn với vị tanh tao của những loại dược liệu lạ lùng bắt đầu bám chặt lấy không khí. Nó không phải mùi thơm thảo mộc thông thường của các tiệm thuốc cứu người, mà là một thứ mùi đặc quánh, ám ảnh, gợi nhắc đến sự thối rữa của da thịt và sự bế tắc của sinh mệnh.

Lâm Như Mạn dừng bước trước một tiệm thuốc nhỏ nằm khuất sau dãy rèm vải thô cũ nát. Nơi này không bảng hiệu, không đèn dẫn lối, chỉ có một tấm rèm vải loang lổ vết ố của thời gian buông xuống che kín lối vào tối tăm như một cái miệng huyệt đang há rộng.

Nàng đứng lặng yên trước tấm rèm ấy trong một nhịp thở dài. Linh tính của một vị đại năng từng trải qua ngàn năm tu hành mách bảo nàng rằng, đằng sau tấm rèm rách nát kia là một chân tướng có thể đảo lộn tất cả những gì nàng từng tin tưởng. Nàng đưa bàn tay thon dài, khẽ vén tấm rèm bước vào.

Bên trong tiệm thuốc tối tăm đến mức nhãn quan của Lâm Như Mạn cũng phải mất một khắc mới thích nghi được. Ánh sáng duy nhất tỏa ra từ một ngọn đèn dầu treo thấp ở góc tường, ánh lửa đỏ quạch, chập chờn như ngọn nến trước gió, chỉ đủ soi rõ những hạt bụi lờ lững và bóng dáng của một người đang nằm trên chiếc phản gỗ mục. Không gian chật hẹp chứa đầy những hũ sành cáu bẩn, những bó cỏ khô héo rũ và cả những mảnh xương thú không rõ nguồn gốc.

Trên chiếc phản gỗ, lão già gầy gò đến mức kinh người nằm đó, bất động như một xác ướp. Da lão bám sát vào xương, khô khốc và vàng vọt như lớp giấy da cổ đại. Đôi mắt lão lõm sâu, nhắm nghiền, nhưng ngay khi Lâm Như Mạn vừa đặt chân vào phòng, đôi mắt ấy đột ngột mở trừng ra. Đó là một đôi mắt không có tròng trắng, chỉ một màu xám đục của tro tàn, nhưng lại rực lên một tia sáng tỉnh táo đến mức rợn người.

"Ngươi cuối cùng cũng tìm đến... kẻ mang theo mùi hương của Thời Không Kính và gánh nặng của vạn năm diệt vong."

Giọng lão khàn đục, nghe như tiếng hai mảnh xương khô cọ xát vào nhau giữa đêm trường tịch mịch. Lão không cử động, nhưng uy áp tỏa ra từ cơ thể tàn tạ ấy lại khiến không khí trong phòng trở nên đặc quánh, áp bức.

Lâm Như Mạn thu liễm linh lực, nàng bước tới gần hơn, đôi mắt phượng nhìn xoáy vào lão già. "Ngươi là kẻ canh giữ bí mật hay là kẻ bị bí mật giam cầm? Tại sao lại biết ta sẽ đến?"

Lão già khẽ nhếch môi, một nụ cười thê lương hiện lên trên gương mặt nhăn nheo. "Ta không canh giữ gì cả, ta chỉ là một kẻ đứng ở ngã rẽ của định mệnh để chờ đợi một sự xác nhận. Ta đã thấy ngươi trong những giấc chiêm bao đẫm máu từ mười năm trước, khi vết nứt đầu tiên bắt đầu rỉ ra thứ máu tím nguyền rủa kia."

Lão cố gắng gượng dậy, nhưng xương cốt rệu rã phát ra những tiếng kêu răng rắc đau đớn. Lão thở hắt ra, hơi thở mang theo mùi mục nát nồng nặc. "Đừng đứng đó nữa, thời gian của ta không còn tính bằng canh giờ, mà tính bằng từng nhịp đập của trái tim đang rạn nứt này. Ngươi muốn biết về Thần Chủ, đúng không?"

Lâm Như Mạn gật đầu, nàng cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng khi lão nhắc đến hai chữ "Thần Chủ".

"Ngươi đã gặp hắn? Hắn hiện đang ở đâu trong cái kinh thành đang thối rữa này?"

Lão già nhìn lên trần nhà tối đen, ánh mắt lão bỗng trở nên lạc lõng, như thể đang nhìn thấy một khung cảnh huy hoàng và kinh khủng nào đó từ quá khứ xa xăm.

"Ta đã gặp... nhưng thứ ta thấy không phải là thần. Lâm Như Mạn, ngươi đã nhầm rồi. Chúng sinh gọi hắn là Thần Chủ vì họ cần một cái tên để bấu víu vào hy vọng, nhưng bản thể của hắn... hắn là một sự tồn tại vượt ngoài luân hồi, vượt ngoài thiện ác. Hắn không phải thần lực cứu thế, hắn là một loại "trật tự" tàn nhẫn."

Lão già khẽ rùng mình, ký ức dường như đang cào xé tâm trí lão.

"Năm đó, khi ta còn là một đạo sĩ trẻ tuổi đầy kiêu ngạo, ta đã vô tình bước vào một khe nứt không tên dưới chân núi Thiên Sơn."

"Ở đó, giữa những cột băng vạn năm, ta đã thấy một kén kén ánh sáng màu tím rực rỡ. Không phải ánh sáng rạng rỡ của mặt trời, mà là một thứ ánh sáng lạnh lẽo, thấu thị, khiến linh hồn người ta phải quỳ lạy trong sự kinh hãi tột cùng."

"Thứ trong kén kén ấy... nó không có hình dạng cố định, nó là một khối năng lượng thuần khiết đang nuốt chửng mọi quy luật của tự nhiên."

Lão già dừng lại để ho một hồi dài, vệt máu tím đen bắn ra trên tấm chăn rách nát, trông giống như những cánh hoa tàn héo. Lâm Như Mạn siết chặt tay, nàng cảm thấy thế giới quan của mình đang bắt đầu rạn nứt. Nếu Thần Chủ không phải là thần, vậy niềm tin bấy lâu nay của nàng về việc tìm người để tiêu diệt Ma Thần liệu có còn đúng đắn?

"Nếu không phải thần, vậy tại sao hắn lại mang theo thần tính? Tại sao máu của Ninh Tử Hạ lại có thể trấn áp được ma khí dưới mật đạo?"

Lão già cười khục khặc, tiếng cười chứa đầy sự mỉa mai dành cho nhân thế. "Thần tính? Ma khí? Đó chỉ là cách phân loại hèn nhát của con người. Ngươi có bao giờ nghĩ rằng, Ma Thần và Thần Chủ vốn dĩ sinh ra từ cùng một nguồn cội? Một kẻ đại diện cho sự hỗn mang, một kẻ đại diện cho sự trật tự cực đoan. Ninh Tử Hạ... hắn không phải là vật chứa của thần, hắn chính là "cái bẫy" mà thiên đạo đã giăng ra để kìm hãm cả hai thế lực đó lại với nhau."

Lão già đột ngột vươn bàn tay gầy gộc, nắm lấy tay áo của Lâm Như Mạn. Sức mạnh lúc này của lão lớn đến lạ thường, như thể lão đang truyền hết chút tàn lực cuối cùng vào lời nói này.

"Nghe cho kỹ, Lâm Như Mạn! Đừng tin vào những gì ngươi thấy trên mặt đất này. Vương triều Đại Ninh không phải là một vương triều bình thường, nó là một trận pháp khổng lồ được xây dựng bằng xương máu của hàng vạn người để che giấu một sự thật tàn khốc hơn. Ninh Tử Hạ đang dùng sinh mạng của mình để nuôi dưỡng trận pháp đó, nhưng đồng thời, hắn cũng đang bị nó ngấu nghiến từng ngày."
 
769 ❤︎ Bài viết: 484 Tìm chủ đề
Chương 28. Tiệm Thuốc Trong Đêm Tuyết (2)

Lâm Như Mạn cảm thấy hơi thở của mình trở nên dồn dập. Những lời nói của lão già như những nhát búa bổ mạnh vào tâm trí nàng, phá vỡ lớp vỏ bọc kiên cố của một vị đại năng trọng sinh. Nàng nhìn vào đôi mắt tro tàn của lão, tìm kiếm một sự dối trá, một sự lừa lọc, nhưng nàng chỉ thấy sự tuyệt vọng tột cùng.

"Ngươi muốn ta làm gì? Tại sao lại nói những điều này với ta?"

Lão già thở dốc, lồng ngực gầy lép phập phồng một cách yếu ớt: "Ta nói... vì ta không muốn thấy lục giới lại sụp đổ một lần nữa trong tay kẻ không biết gì như ngươi. Ngươi mang theo Thời Không Kính, ngươi có quyền năng thay đổi quá khứ, nhưng nếu ngươi đi sai hướng, ngươi sẽ chỉ khiến sự diệt vong đến sớm hơn và tàn khốc hơn. Đừng cố gắng tìm kiếm Thần Chủ theo cách thông thường. Hắn không ở trong các đền đài, hắn không ở trong kinh điển. Hắn ở ngay bên cạnh ngươi, nhưng hắn lại là kẻ xa lạ nhất."

Lão già nắm chặt lấy tay áo nàng hơn, đôi mắt lão bắt đầu mờ đục, tiêu cự không còn tập trung: "Ninh Tử Hạ... đừng để vẻ ngoài yếu ớt của hắn lừa gạt. Hắn không phải phế vật, hắn là kẻ duy nhất trên đời này có thể đứng ngang hàng với Ma Thần. Nhưng để hắn thức tỉnh, ngươi phải trả một cái giá rất đắt... một cái giá mà một kẻ kiêu ngạo như ngươi có lẽ chưa bao giờ nghĩ tới."

"Giá gì? Ngươi nói rõ xem!" Lâm Như Mạn dồn dập hỏi, nàng cảm nhận được sợi dây sinh mạng của lão già đang đứt đoạn từng khúc một dưới áp lực của thiên cơ mà lão vừa tiết lộ.

Lão già mấp máy môi, thanh âm lúc này nhỏ đến mức nàng phải dùng linh lực thính giác mới nghe thấy được giữa tiếng gió rít qua khe cửa: "Máu... máu của kẻ mang theo hơi thở tương lai... và sự hy sinh của thần tính hiện tại. Hai thứ đó phải hòa làm một mới có thể mở ra con đường sống duy nhất. Ngươi phải... phải..."

Lời nói chưa kịp dứt, lão già đột nhiên cứng đờ người lại. Đôi mắt tro tàn trợn ngược lên, một luồng khói màu tím đen từ trong miệng lão thoát ra, bay vút lên trần nhà rồi tan biến vào hư không. Bàn tay lão buông thõng xuống, rơi bịch lên chiếc phản gỗ mục nát. Hơi thở dừng lại, gian phòng chìm vào một sự im lặng chết chóc đến rợn người.

Lâm Như Mạn đứng lặng yên trong bóng tối. Nàng không chạm vào xác lão, bởi nàng biết linh hồn lão đã bị thiên đạo xóa sổ ngay lập tức vì dám tiết lộ những điều cấm kỵ. Mùi thuốc đắng ngắt dường như nồng đậm hơn bao giờ hết, quyện lẫn với vị tanh của máu tím trên tấm chăn. Nàng đứng đó, giữa một tiệm thuốc bỏ hoang, mang theo những lời trăng trối đầy bí ẩn của một kẻ sắp chết.

Trong đầu nàng vang vọng câu nói cuối cùng: Hắn không phải thần. Hắn là một thứ trật tự tàn nhẫn. Và Ninh Tử Hạ, người phu quân bệnh tật mà nàng vừa đối mặt cách đây không lâu, thực sự là ai giữa ván cờ thiên địa này? Một công cụ của thần, một mảnh hồn của ma, hay chính là kẻ nắm giữ chiếc chìa khóa cuối cùng của sự tồn vong?

Nàng vén tấm rèm bước ra ngoài. Gió lạnh của đêm đông ùa vào mặt, mang theo những bông tuyết lạnh buốt làm nàng tỉnh táo lại đôi chút. Kinh thành Đại Ninh vẫn nằm đó, im lìm và lạnh lẽo dưới màn tuyết trắng. Những người dân lao động nghèo khổ vẫn đang chìm trong giấc ngủ, không hề hay biết rằng thế giới mà họ đang sống chỉ là một bức màn sương mỏng manh đang rách dần.

Lâm Như Mạn bước đi trên phố vắng, bước chân nàng dứt khoát và mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Lời của lão già không phải là đáp án, nó là một lời thách thức. Nàng vốn là kẻ không tin vào định mệnh, nàng chỉ tin vào chính mình và mảnh gương Thời Không Kính trong tay. Nếu Thần Chủ không phải thần, nàng sẽ biến hắn thành thần theo ý nàng. Nếu Ninh Tử Hạ là một cái bẫy, nàng sẽ là kẻ phá vỡ cái bẫy đó.

Nàng đi ngược lại hướng vương phủ, nhưng trong lòng nàng lại đang hướng về một nơi xa xôi hơn, đỉnh núi Thiên Sơn, nơi lão già nhắc đến kén ánh sáng màu tím năm xưa. Có lẽ, chân tướng thực sự không nằm ở những âm mưu quyền lực của kinh thành Đại Ninh, mà nằm ở nơi khởi nguồn của tất cả những bí ẩn này.

Khi nàng đi qua một ngã tư, nàng thoáng thấy một bóng đen đang đứng lặng lẽ trên mái nhà cao nhất của kinh thành, nhìn về phía nàng. Ánh mắt kẻ đó rực lên một tia sáng màu đỏ quạch, chứa đầy sự thù hận và chờ đợi. Lâm Như Mạn không dừng lại, nàng biết đó là ma khí của vạn năm sau đang bắt đầu thẩm thấu vào thực tại này. Cuộc chiến không còn là chuyện của tương lai, nó đã bắt đầu ngay từ giây phút này, tại nơi tiệm thuốc đắng ngắt này.

Nàng hít một hơi thật sâu khí lạnh của đêm đông, cảm nhận luồng linh lực đại năng đang cuộn xoáy trong kinh mạch.

"Ninh Tử Hạ, dù ngươi là ai, ta cũng sẽ lột trần mọi lớp mặt nạ của ngươi. Đại Ninh có thể lụi tàn, nhưng Lâm Như Mạn ta sẽ không bao giờ là kẻ bị bỏ lại bên lề thời gian."

Tuyết vẫn rơi, trắng xóa và vô tình, chôn vùi đi xác thân của lão già đạo sĩ trong tiệm thuốc nhỏ, cũng như chôn vùi đi những lời nói cuối cùng về một vị thần không phải thần. Nhưng hạt giống của sự ngờ vực đã được gieo xuống, và nó sẽ sớm nảy mầm thành một cơn bão kinh hoàng có thể quét sạch cả quá khứ lẫn tương lai của lục giới.

Lâm Như Mạn bước tiếp, tà áo huyết dụ của nàng như một điểm đỏ duy nhất giữa màn trắng xóa của tuyết trời, rực rỡ và cô độc, dấn thân vào một hành trình mà chính nàng cũng chưa rõ hồi kết sẽ là ánh sáng hay bóng tối vĩnh hằng. Đêm vẫn còn dài, và những lời nhờ vả của một người sắp chết sẽ còn ám ảnh nàng qua những giấc điệp không thành quẻ, cho đến khi chân tướng thực sự lộ diện dưới ánh sáng của một bình minh đẫm máu.

Nàng quay đầu lại nhìn tiệm thuốc một lần cuối, nơi đó giờ đây chỉ còn là một đống đổ nát trong cảm quan của nàng. Mọi thứ đã được định sẵn, và nàng chính là người sẽ cầm lấy thanh kiếm để chặt đứt những sợi xích của định mệnh đó. Những lời trăng trối không phải để nàng thương xót, mà để nàng mạnh mẽ hơn. Một vị đại năng thực thụ không bao giờ gục ngã trước những lời tiên tri, mà chính họ sẽ là người viết lại lời tiên tri đó bằng chính máu và nước mắt của mình.

"Ta sẽ đến Thiên Sơn." Nàng lẩm bẩm, giọng nói tan biến vào tiếng gió. "Ta sẽ tìm thấy thứ ánh sáng ấy, và ta sẽ buộc nó phải trả lời cho tất cả những gì nó đã gây ra cho lục giới."

Bóng dáng Lâm Như Mạn nhạt dần trong màn tuyết dày đặc, để lại một kinh thành Đại Ninh đang run rẩy dưới sự hiện diện của những bí mật cổ xưa nhất. Ván cờ sinh tử đã bước vào giai đoạn quyết liệt, nơi mỗi nước đi đều thấm đẫm máu của những kẻ dấn thân vào con đường tu tiên đầy trắc trở này.

Và ở một nơi nào đó trong vương phủ, Ninh Tử Hạ dường như cũng cảm nhận được sự thay đổi trong tâm trí của nàng, chàng khẽ đặt chén trà xuống, đôi mắt nhìn về hướng Tây, nơi ánh sáng cuối cùng của đêm đông đang dần lịm tắt.
 
769 ❤︎ Bài viết: 484 Tìm chủ đề
Chương 29. Nàng Nghĩ Mình Đang Cứu Người (1)

Lâm Như Mạn đi dọc theo dòng sông chảy xuyên qua kinh thành Đại Ninh, mặt nước giờ đây đã đóng một lớp băng mỏng tang, phản chiếu ánh trăng mờ nhạt phía sau tầng tầng lớp lớp mây xám xịt của một đêm đông tàn khốc. Nàng nhớ về kiếp trước, khi lục giới bị Ma Thần tàn phá đến tan hoang, nàng đã từng đứng trên đống đổ nát của Thiên Giới, nhìn xuống nhân gian lầm than và tự hỏi tại sao những vị thần mà con người hằng tôn thờ lại im lặng đến tàn nhẫn như vậy trước tiếng than khóc của chúng sinh.

Giờ đây, câu trả lời từ lão già đạo sĩ trong tiệm thuốc đắng ngắt kia dường như đã giải thích tất cả. Sự im lặng đó không phải vì họ không thể cứu, mà vì họ chính là một phần của quy luật tàn nhẫn ấy, một quy luật mà ở đó, sinh mạng con người chỉ là những quân cờ thí trên bàn cờ của "trật tự" tối cao mà thôi. Trong nhãn quan của một kẻ từng trải qua vạn năm tu hành như nàng, sự im lặng của thần linh đôi khi còn đáng sợ hơn cả sự tàn bạo của ma quỷ.

"Nếu thần không cứu ta, ta sẽ tự cứu lấy mình. Nếu trật tự là tàn nhẫn, ta sẽ là kẻ tạo ra sự hỗn mang để phá vỡ nó." Nàng thầm nhủ, giọng nói thanh lãnh tan biến vào tiếng gió tuyết rít gào qua những ngõ ngách sâu thẳm của kinh đô.

Nàng cảm nhận được mảnh gương Thời Không Kính trên ngực mình đang rung động theo một nhịp điệu mới, không còn là những cảnh báo rời rạc mà là một sự kết nối sâu sắc hơn với mạch đất này.

Những hình ảnh về một vương triều Đại Ninh huy hoàng hàng vạn năm trước, về những trận chiến giữa các đại năng tu tiên đời đầu, về sự hình thành của những phong ấn cổ đại... tất cả ùa về trong tâm trí nàng như một dòng thác lũ đổ về biển cả. Nàng nhìn thấy những tiên nhân râu tóc bạc phơ, những kẻ từng tự xưng là bảo hộ nhân gian, thực chất lại đang dùng chính sinh khí của đất trời để nuôi dưỡng sự trường sinh ích kỷ của bản thân.

Nàng nhìn thấy một thiếu niên mang máu tím đứng giữa biển người đang quỳ lạy, khuôn mặt cậu bé đó có những nét tương đồng đến lạ lùng với Ninh Tử Hạ, nhưng ánh mắt lại chứa đựng một sự uy nghiêm khiến ngay cả những vị tiên nhân cũng không dám nhìn thẳng. Phải chăng Ninh Tử Hạ chính là sự tiếp nối của thực thể đó? Hay hắn chỉ là một mảnh ký ức còn sót lại của một thời đại đã bị dòng thời gian nghiền nát? Càng suy nghĩ, Lâm Như Mạn càng thấy mình bị cuốn sâu vào một mê cung không có lối thoát. Nhưng nàng không sợ hãi, trái lại, một ngọn lửa hưng phấn bùng lên trong lòng nàng. Đây mới chính là thử thách xứng tầm với một vị đại năng hóa thần như nàng. Nàng sẽ không chỉ là kẻ quan sát lịch sử, nàng sẽ là kẻ cầm bút viết lại nó.

Khi bước chân nàng chạm vào thềm đá lạnh lẽo của vương phủ, sự tĩnh mịch bao trùm lấy không gian. Nàng không về phòng nghỉ ngơi mà đi thẳng vào thư phòng ẩn mật nhất, nơi những giá sách cũ kỹ chứa đầy những thư tịch cổ về địa mạch. Trên chiếc bàn gỗ trắc rộng lớn, một tấm bản đồ cổ xưa được trải ra dưới ánh nến chập chờn. Đây không phải loại bản đồ thông thường dành cho quân sự hay địa lý, mà là một bản đồ linh mạch mà nàng đã dùng thần thức tối cao để phác họa lại dựa trên những gì nghe thấy từ mật đạo và những lời trăng trối của lão đạo sĩ.

Những nét mực đen ngắt, chồng chéo lên nhau như những vết sẹo của đất trời, có chỗ đậm như máu khô, có chỗ nhạt như sương khói ban mai. Ngón tay thon dài của Lâm Như Mạn lướt trên bề mặt giấy xuyến, dừng lại ở ba điểm đỏ thẫm mà nàng vừa chấm lên. Chúng không nằm trên một đường thẳng, cũng không tạo thành một hình khối quen thuộc nào trong trận pháp học, nhưng trong nhãn quan thấu thị của nàng, đó chính là ba "long nhãn" đang gánh chịu sức nặng ngàn cân của phong ấn Ma Thần dưới lòng đất Đại Ninh.

"Ba điểm... Một đã lộ diện ngay dưới chân vương phủ, chính là nơi vết nứt đang rỉ máu tím kia. Hai điểm còn lại nhất định đang ẩn giấu đâu đó giữa lòng kinh đô phồn hoa này, dưới sự che đậy của những kiến trúc tầm thường." Nàng thì thầm, đôi mắt phượng ánh lên sự kiên định đến mức cực đoan.

Nàng bắt đầu dùng linh lực để tính toán thiên cơ. Từng luồng khí xanh nhạt bao quanh đầu ngón tay, tạo thành những vòng tròn pháp trận nhỏ li ti xoay tròn trên mặt bản đồ. Nàng tin rằng mình đang đi đúng hướng. Nàng tin rằng chỉ cần tìm đủ ba điểm này và dùng Thời Không Kính để gia cố lại toàn bộ hệ thống phong ấn, nàng sẽ ngăn chặn được sự ra đời của Ma Thần, cứu lấy hàng vạn sinh linh đang lầm lũi trong tuyết lạnh ngoài kia khỏi một tương lai bị diệt vong.

Một cảm giác chắc chắn mãnh liệt dâng lên trong lòng, lấp đầy mọi khoảng trống của sự nghi ngại. Lâm Như Mạn cảm thấy mình như một vị cứu tinh duy nhất, một tia hy vọng cuối cùng của cả lục giới. Nàng không còn là một Lâm Như Mạn của kiếp trước bị phản bội, bị ruồng bỏ bởi chính những người nàng tin tưởng, nàng giờ đây là người nắm giữ chiếc chìa khóa vạn năng mở ra cánh cửa sinh tử.

Niềm tin ấy nhẹ nhàng như tơ hồng, nhưng lại bền chắc như kim cương, nó tạo thành một lớp rào chắn tâm linh, ngăn cản nàng nhận ra những kẽ hở nhỏ nhất đang âm thầm xuất hiện trong kế hoạch tưởng chừng như hoàn mỹ của mình.

Nàng cuộn bản đồ lại, không mang theo bên mình mà ghi tạc từng nét mực vào trí nhớ vĩnh cửu của một đại năng. Bước ra khỏi thư phòng, hành lang vương phủ dưới ánh đèn dầu leo lét bỗng trở nên khác lạ trong mắt nàng. Nó không còn là một công trình kiến trúc vô hồn để cư ngụ, mà là một điểm mấu chốt, một mắt xích quan trọng trong mạng lưới linh hồn khổng lồ đang bao trùm lấy kinh thành.

Nàng bước đi nhanh hơn, bỏ qua những ánh mắt tò mò, sợ hãi của lũ nô tỳ và gia nhân đang co quắp vì cái lạnh. Trong đầu nàng, bức tranh về một tương lai huy hoàng đang dần hiện ra: Một Đại Ninh yên bình dưới sự bảo hộ của nàng, một Ma Thần bị tiêu diệt ngay từ trong trứng nước, và nàng... nàng sẽ trở thành vị thần thực sự đứng trên tất cả, vượt qua cả những quy luật trật tự tàn nhẫn của Thần Chủ.
 
769 ❤︎ Bài viết: 484 Tìm chủ đề
Chương 30. Nàng Nghĩ Mình Đang Cứu Người (2)

Lâm Như Mạn dừng lại giữa hành lang dài dằng dặc, ánh đèn dầu phía sau lưng đổ bóng nàng dài thượt trên nền đá lạnh lẽo như một thanh kiếm sắc lẹm. Bóng của nàng mảnh khảnh, cô độc giữa đêm đông, nhưng lại mang theo một khí thế áp đảo cả bóng tối bao trùm. Nàng nhìn xuống đôi bàn tay mình, đôi bàn tay đã từng đẫm máu trong những trận chiến sinh tử khốc liệt ở kiếp trước, và giờ đây, nàng hoàn toàn tin rằng nó đang được dùng để thực hiện sứ mệnh cứu người vĩ đại nhất.

"Chỉ cần tìm đủ hai điểm linh mạch còn lại... ta có thể xoay chuyển càn khôn, ngăn chặn tất cả những bi kịch sắp tới." Nàng tự hứa với lòng mình, thanh âm vọng lại giữa bốn bức tường im lìm.

Ý nghĩ đó không hề mang lại gánh nặng, trái lại, nó khiến nàng thấy nhẹ bẫng, hưng phấn như thể đã nắm chắc phần thắng trong tay. Nàng quay người, rẽ sang một hướng khác, đi sâu hơn vào những khu vực cấm kỵ, những gian kho cũ kỹ bị bỏ hoang từ lâu bên trong phủ. Nàng muốn dùng chính cảm quan của mình để rà soát từng tấc đất, từng viên gạch, xem có còn manh mối hay tàn dư linh lực nào bị bỏ sót hay không.

Nàng bước vào một gian phòng trống không, cánh cửa gỗ mục nát khẽ khép hờ theo tiếng gió. Không gian bên trong kín mít, yên tĩnh đến mức nàng có thể nghe thấy cả tiếng những bông tuyết rơi khẽ khàng trên mái ngói rêu phong. Lâm Như Mạn đứng giữa căn phòng, nàng nhắm mắt lại, dốc hết thần thức ra ngoài, cố gắng bắt lấy một nhịp đập dù là nhỏ nhất, một sự phản hồi linh thiêng từ sâu thẳm lòng đất.

Một nhịp... Hai nhịp... Ba nhịp...

Không có gì cả. Lòng đất bên dưới gian phòng này im lìm như một ngôi mộ cổ vạn năm. Lâm Như Mạn không hề thất vọng, nàng chỉ bình thản mở mắt ra, đôi môi khẽ nhếch thành một đường cong ngạo nghễ:

"Không có phản ứng trong phủ. Nghĩa là hai điểm long nhãn còn lại nhất định phải nằm ở ngoại giới kinh thành. Có lẽ là nơi tông miếu hoặc chốn chợ búa đông đúc nhất."

Kết luận này khiến nàng càng thêm quyết đoán, sát khí và linh lực cuộn xoáy trong kinh mạch. Nàng sẽ ra ngoài, sẽ lùng sục từng ngõ ngách, từng tấc đất của kinh thành Đại Ninh cho đến khi tìm thấy chúng thì thôi. Sự trơn tru trong mọi suy luận khiến nàng cảm thấy mọi thứ như đã được số phận sắp xếp sẵn để nàng thành công rực rỡ. Mọi dự đoán của nàng đều khớp với thực tế, mọi manh mối đều dẫn về một hướng duy nhất.

Nhưng Lâm Như Mạn, trong sự tự tin tột độ của mình, đã quên mất một quy tắc sắt đá trong giới tu tiên: Sự trơn tru thái quá thường là lớp ngụy trang hoàn hảo nhất của một cạm bẫy linh hồn. Nàng quá tự tin vào nhãn quan của một đại năng trọng sinh, quá tin vào mảnh gương Thời Không Kính đang tỏa nhiệt trên ngực mình, đến mức nàng hoàn toàn phớt lờ lời cảnh báo cuối cùng của lão già đạo sĩ sắp chết: Đừng bao giờ tin vào những gì ngươi nhìn thấy trên mặt đất.

Nàng dứt khoát bước qua cổng vương phủ, tà áo huyết dụ tung bay trong gió tuyết, không thèm để ý đến việc phải thông báo hay xin phép bất kỳ ai, kể cả Ninh Tử Hạ. Trong tâm trí nàng lúc này chỉ có con đường cứu thế phía trước, chỉ có sứ mệnh vĩ đại mà nàng tự gánh vác trên vai.

Tuyết rơi mỗi lúc một dày, phủ lên vai nàng một lớp bạc trắng xóa, nhưng nàng chẳng hề cảm thấy cái lạnh thấu xương của mùa đông. Ngọn lửa của sự tự mãn và hy vọng đang thiêu đốt hừng hực bên trong lồng ngực nàng, làm mờ đi những sự thật tàn khốc đang thực sự diễn ra dưới lớp băng tuyết của Đại Ninh.

Nàng không biết rằng, ở phía sau cánh cửa sổ của một gian phòng không ánh nến, có một bóng người đang đứng lặng lẽ như một bức tượng đá. Ninh Tử Hạ đứng trong bóng tối hoàn toàn, ánh mắt chàng không hề đuổi theo bóng dáng nàng đang dần khuất xa trong màn tuyết, mà chỉ dừng lại ở nơi cánh cổng vừa khép lại một cách lạnh lùng. Gương mặt chàng dưới bóng đêm không có một chút cảm xúc rõ ràng nào, không buồn bã, không giận dữ, chỉ có một sự thấu hiểu tĩnh lặng đến mức tàn nhẫn.

Chàng biết nàng đang đi đâu. Chàng biết nàng đang mưu tính điều gì. Và chàng cũng biết rõ hơn bất kỳ ai trên thế gian này, rằng con đường mà nàng đang tin tưởng dẫn đến sự cứu rỗi, thực chất lại chính là con đường ngắn nhất dẫn nàng và cả vương triều này xuống vực thẳm sâu nhất của định mệnh.

"Có những con đường, một khi đã lỡ bước chân đi thì vĩnh viễn không bao giờ có thể quay đầu lại được nữa." Giọng chàng thì thầm, thanh âm nhỏ đến mức tan biến ngay lập tức vào tiếng gió rít đêm đông.

"Và có những người, chỉ khi đã đi đến tận cùng của sự sai lầm, khi đối diện với đống tro tàn của chính mình, mới hiểu rằng mình đã lạc lối ngay từ bước chân đầu tiên đầy ngạo mạn ấy."

Chàng khẽ ho một tiếng khô khốc, vệt máu tím trên tay áo chàng dưới ánh trăng mờ dường như đang rực sáng lên một cách quỷ dị, như đang cộng hưởng với một thứ gì đó tà ác dưới lòng đất. Trận pháp hộ vệ của Đại Ninh đang rung động mãnh liệt, phản ứng lại với từng bước chân đầy linh lực của Lâm Như Mạn.

Nàng nghĩ mình đang cứu họ, cứu lấy chúng sinh, nhưng nàng không hề biết rằng, mỗi hành động gia cố của nàng lúc này đều đang trực tiếp rút ngắn sợi dây xích giam giữ Ma Thần, vô tình cung cấp linh lực cho vết nứt ấy mở rộng ra.

Sự cứu rỗi của nàng, trớ trêu thay, lại chính là bản án tử hình ngọt ngào và tàn khốc nhất dành cho cả lục giới. Tuyết vẫn tiếp tục rơi, phủ lấp đi tất cả mọi dấu vết, phủ lấp cả những bước chân quyết liệt của Lâm Như Mạn và cả ánh mắt thâm trầm, u uất của kẻ ở lại. Bình minh của kinh thành Đại Ninh đang đến gần, nhưng đó sẽ là một bình minh đẫm máu mà không một vị đại năng nào có thể lường trước được.

Lâm Như Mạn biến mất trong màn sương muối dày đặc, mang theo niềm tin cứu thế sắt đá của mình. Nàng không hay biết, ở sâu dưới lòng đất kinh thành, những xích sắt màu đen đang rung lên bần bật, và một hơi thở tà ác đã bắt đầu thức tỉnh, thì thầm tên nàng trong bóng tối vĩnh hằng. Cuộc chơi thực sự giờ bắt đầu, và kẻ nghĩ mình là người điều khiển quân cờ, đôi khi lại chính là quân cờ đáng thương nhất.
 
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back