Bạn được Kem kem trần mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
764 ❤︎ Bài viết: 482 Tìm chủ đề
Chương 20. Vết Màu Quỷ Dị Trên Tuyết Trắng (2)

Bí mật lớn nhất của nàng, việc nàng trọng sinh từ ngày tận thế, việc nàng nắm giữ Thời Không Kính lại bị một kẻ mà nàng hằng coi là "phế vật bệnh tật" bóc trần một cách thản nhiên và tàn nhẫn nhất. Nàng vốn là một đại năng tu tiên, một kẻ từng đứng trên đỉnh cao của giới tu hành, vậy mà lúc này lại cảm thấy mình trần trụi trước ánh nhìn của một người đàn ông dường như không có chút tu vi nào.

"Ngươi... ngươi rốt cuộc là thứ gì? Tại sao ngươi lại biết về... chuyện đó?" Nàng lùi lại một bước, linh lực trong người vô thức bộc phát theo bản năng phòng vệ, khiến lớp tuyết xung quanh chân nàng bị thổi bay tán loạn, tạo thành một khoảng trống đen ngòm trên mặt đất sân viện.

Ninh Tử Hạ không hề tỏ ra kinh ngạc trước linh lực bộc phát của nàng. Chàng nhìn vào vết máu tím dưới chân mình, rồi lại nhìn vào đôi mắt đang run rẩy của nàng, giọng nói trở nên khàn đục như tiếng tơ đồng bị rỉ sét lâu ngày:

"Ta là ai không quan trọng bằng việc nàng là ai trong ván cờ này. Thứ máu tím này của ta chính là cái giá phải trả để nhìn thấu được những linh hồn "lạc lối" giữa dòng thời gian như nàng. Đừng cố gắng tìm kiếm cứu tinh hay kẻ diệt vong ở nơi ta bằng nhãn quan tầm thường đó, vì chính nàng mới là người đang cầm trong tay chìa khóa để mở ra cánh cửa dẫn đến vực thẳm mà chúng ta đều đang trốn chạy."

Chàng bước sượt qua vai nàng, tà áo trắng mỏng manh lướt qua lớp áo huyết dụ như một bóng ma vừa đi xuyên qua thực tại. Lâm Như Mạn đứng sững sờ giữa sân tuyết, đôi bàn tay vẫn còn run rẩy vì cú sốc quá lớn. Nàng vốn tưởng mình là kẻ duy nhất đứng ngoài cuộc chơi, là vị đại năng quan sát vạn vật từ tương lai để thay đổi số phận, nhưng hóa ra, nàng đã nằm gọn trong tầm mắt của một thực thể còn đáng sợ và bí ẩn hơn gấp bội.

Dưới chân nàng, vệt máu tím ban nãy đã bị tuyết mới vùi lấp hoàn toàn, nhưng sự hiện diện của nó vẫn hằn sâu trong tâm trí nàng như một lời nguyền không thể hóa giải. Ninh Tử Hạ không trực tiếp thừa nhận mình là ai, chàng chỉ ném cho nàng một sự thật kinh hoàng: Nàng không hề cô đơn trong hành trình ngược dòng này, và kẻ đối diện với nàng hằng đêm chính là một nhân tố nằm ngoài mọi dự tính của Thời Không Kính.

Nàng quay lại nhìn bóng lưng gầy gộc của chàng đang khuất dần sau hành lang hun hút tối tăm. Lần đầu tiên trong hai kiếp người, nàng cảm thấy sợ hãi thực sự trước một người đàn ông. Chàng biết tất cả, nhưng lại chẳng nói gì rõ ràng, chỉ để lại cho nàng một nỗi hoài nghi tột độ và một cảm giác lạnh lẽo thấu xương tủy.

Một thoáng chốc, tâm trí nàng dâng lên một sự dao động lạ lùng, là sự đồng cảm của những kẻ cô độc, hay là một chút lòng trắc ẩn sót lại của một kiếp người đang thương xót cho một sinh mạng đang dần tan biến trước mắt? Nàng thấy đôi tay chàng run rẩy, thấy hơi thở chàng đứt quãng, thấy bóng dáng ấy như có thể tan biến vào không trung bất cứ lúc nào.

Thế nhưng, ngay khi định bước lại gần để xem xét vết thương hay chí ít là hỏi rõ chân tướng, trong đầu nàng đột ngột vang lên những âm thanh vỡ vụn của thế giới cũ. Hình ảnh Thần Chủ cao cao tại thượng, bàn tay kẻ đó quét qua đâu là vạn vật tiêu biến đến đó, và gương mặt của những đạo hữu từng ngã xuống dưới chân nàng... tất cả đè nặng lên lý trí.

Một kẻ mang máu tím quỷ dị như Ninh Tử Hạ, biết đâu chính là một phần của tai ương mà nàng đang tìm kiếm? Hay hắn chỉ là một quân cờ của Thần Chủ giăng ra để cầm chân nàng bằng lòng thương hại?

"Không được." Nàng lẩm bẩm, ánh mắt lập tức lấy lại vẻ lạnh lùng, sắc lẹm như băng giá vạn năm. "Dù hắn có là ai, dù hắn có đang chết dần chết mòn ngay trước mắt, thì đó cũng không phải là việc của ta. Nhiệm vụ duy nhất của ta là tìm ra chân thân của Thần Chủ, tìm ra căn nguyên Ma thần và cứu lấy thực tại này."

Nàng dứt khoát quay người đi, không một lần ngoảnh lại nhìn bóng dáng cô độc của Ninh Tử Hạ đang lẩn khuất vào bóng tối của tẩm điện. Từng bước chân của nàng dẫm lên tuyết mạnh mẽ và tàn nhẫn hơn bao giờ hết. Đối với nàng, Ninh Tử Hạ lúc này chỉ là một ẩn số cần được giải mã để phục vụ cho mục đích tối thượng của nàng. Nàng không thể và không cho phép mình lãng phí bất kỳ giây phút nào cho những cảm xúc phù phiếm mang tên thương hại hay đồng cảm giữa lúc đại nạn sắp giáng xuống.

***

Nàng bước vào phòng, đóng sầm cửa lại, ngăn cách hoàn toàn với cái lạnh của buổi tà dương và vệt máu tím quỷ dị ngoài kia. Trong không gian yên tĩnh của căn phòng tối, Lâm Như Mạn lập tức lấy ra cuộn tranh và mảnh gương nhỏ. Ánh mắt nàng bừng lên một thứ ánh sáng lạnh lẽo, kiên định.

"Thần Chủ... kẻ đó chắc chắn có liên quan đến vương phủ này. Ninh Tử Hạ biết quá nhiều, có lẽ hắn chính là đầu mối, hoặc chính là cái bẫy mà người đó giăng ra."

Bên ngoài, bóng đêm đã hoàn toàn nuốt chửng vương phủ. Tuyết vẫn rơi không ngừng, như muốn xóa sạch mọi dấu vết của cuộc đối thoại thầm lặng và vết máu tím trên nền sân. Lâm Như Mạn ngồi tĩnh tọa, tâm trí nàng lúc này chỉ còn lại bóng hình của Thần Chủ và những mảnh vỡ ký ức vụn vặt về một tương lai đã bị xóa bỏ. Nàng đã chọn con đường của một kẻ hành hương cô độc, và trên con đường đó, tình cảm hay sự thương xót chính là thứ chướng ngại vật cần phải bị tiêu biến đầu tiên.

Nàng không hề hay biết rằng, ở một góc phòng khác khuất sau hành lang tăm tối, Ninh Tử Hạ đang lặng lẽ nhìn về phía cánh cửa đóng kín của nàng qua khung cửa sổ phủ băng tuyết. Trên tay chàng vẫn còn cầm chiếc khăn trắng thấm đẫm một màu tím thẫm quỷ dị. Ánh mắt chàng không có sự trách móc, cũng không có nỗi đau, chỉ có một sự chờ đợi xa xăm như thể chàng đã biết trước kết cục này từ hàng ngàn năm trước.

Một cuộc chơi giữa hai kẻ thấu thị đã thực sự bắt đầu, và cái giá phải trả cho sự thật, có lẽ còn đắt hơn cả mạng sống của cả hai kẻ đang bị thời gian nguyền rủa này.
 
764 ❤︎ Bài viết: 482 Tìm chủ đề
Chương 21. Manh Mối Dưới Lòng Kinh Đô (1)

Đêm xuống trên kinh thành Đại Ninh nhanh chóng và đặc quánh như một hũ mực tàu vô hình đổ tràn lên vạn vật. Tuyết đã thôi rơi dày hạt, không còn những bông tuyết lớn như lông ngỗng chao lượn trong không trung, nhưng hơi lạnh thì dường như mới thực sự bắt đầu thấm thía, len lỏi vào từng thớ thịt, từng kẽ gạch nứt nẻ của Ninh vương phủ.

Không có trăng, cũng chẳng có lấy một ánh sao thưa thớt nào xuyên qua nổi màn mây xám xịt đang đè nặng lên các mái hiên cong vút. Cả vương phủ chìm vào một trạng thái tĩnh lặng đến rợn người, chỉ còn nghe thấy tiếng gió rít qua những khe cửa gỗ cũ kỹ, tạo nên những âm thanh u uất, trầm đục như tiếng than khóc của những linh hồn bị giam cầm trong bóng tối vĩnh hằng từ nghìn năm trước.

Trong tiểu viện của mình, Lâm Như Mạn đứng lặng yên bên song cửa sổ chạm trổ cầu kỳ nhưng đã bạc màu thời gian. Nàng không thắp nến, cũng chẳng cần đến chút ánh sáng leo lét của đèn dầu, mặc cho bóng tối nuốt chửng lấy hình thể mảnh mai trong bộ y phục lụa vân màu huyết dụ trầm mặc. Đôi mắt phượng hẹp dài của nàng không nhìn vào cảnh vật tiêu điều trước mắt, mà dường như đang dõi theo một dòng chảy linh lực vô hình, hỗn loạn nào đó đang cuộn xoáy mãnh liệt dưới lớp đất đá lạnh lẽo.

Trong tâm trí nàng lúc này, hình ảnh Ninh Tử Hạ gục bên gốc mai già với vệt máu tím quỷ dị lúc chiều tà vẫn hiện lên rõ mồn một. Màu tím ấy không phải sắc màu của sự sống, nó là màu của sự tàn lụi, của những lời nguyền cổ xưa đang gặm nhấm dần sinh lực của một con người.

Nàng khẽ siết chặt bàn tay, cảm nhận hơi lạnh thấu xương từ mảnh gương Thời Không Kính giấu trong ống tay áo rộng truyền vào lòng bàn tay, nhắc nhở nàng về một thực tại tàn khốc hơn nhiều.

Vạn năm sau...

Ký ức về lục giới tan hoang, bầu trời rách nát và mặt đất rực lửa vẫn luôn là cơn ác mộng vĩnh hằng đối với nàng.

Ma Thần, thứ thực thể tà ác đột nhiên phá vỡ phong ấn cổ xưa, xuất hiện như một bóng ma hủy diệt đã quét sạch mọi linh hồn, biến vạn vật thành tro bụi chỉ trong một đêm. Khi ấy, với tư cách là một đại năng tu tiên đứng trước bờ vực diệt vong, nàng đã đánh cược tính mạng để khởi động Thời Không Kính, đi ngược dòng thời gian để tìm kiếm hy vọng duy nhất của lục giới: Thần Chủ. Người đã tạo ra vạn vật trong truyền thuyết, người đã mất tích bí ẩn hàng triệu năm trước, vị thần duy nhất đủ quyền năng để trấn áp Ma Thần và trả lại trật tự cho thiên địa.

Cơ duyên xảo hợp đã đưa nàng trở về Đại Ninh, một vương triều nhỏ bé vốn dĩ đã bị chôn vùi hoàn toàn dưới lớp bụi thời gian của lịch sử vạn năm trước. Trong các thư tịch cổ ở tương lai, cái tên Đại Ninh thậm chí còn không được nhắc đến một dòng, như thể nó đã bị một bàn tay quyền năng nào đó xóa sạch khỏi ký ức chúng sinh.

"Thời Không Kính đưa ta về đây tuyệt đối không phải là một sự nhầm lẫn vô hướng." Nàng thì thầm, giọng nói lạnh lùng tan biến vào hư không.

"Tại sao lại là một vương triều bị lãng quên? Tại sao lại là Ninh Tử Hạ, kẻ mang trong mình thứ máu tím quỷ dị và nhãn quan thấu thị cả thời gian?"

Mọi nghi vấn đều đổ dồn về phía người phu quân bệnh tật kia. Sự hiện diện của hắn, những bí ẩn về bệnh trạng của hắn, khiến nàng nảy sinh một giả thuyết điên cuồng: Hắn không chỉ liên quan đến tung tích của Thần Chủ, mà có lẽ, chính hắn còn là chìa khóa giải mã căn nguyên vì sao Ma Thần lại xuất hiện ở vạn năm sau.

Lâm Như Mạn quay người, tà áo lụa sẫm màu lướt qua sàn gỗ không gây ra một tiếng động nhỏ nào, tựa như một bóng ma đang di chuyển giữa thực tại. Nàng rời khỏi phòng, không mang theo tùy tùng, cũng chẳng cần đến đèn đuốc soi đường. Đôi mắt nàng đã sớm quen với việc nhìn thấu màn đêm, và linh giác nhạy bén của một bậc thầy trận pháp đang dẫn lối cho nàng đi về phía Tây vương phủ, vùng đất vốn dĩ bị coi là hoang phế, nơi mà ngay cả những gia nhân gan dạ nhất cũng chẳng dám bén mảng tới khi hoàng hôn đã tắt lịm.

Hành lang vắng lặng kéo dài hun hút như một con đường dẫn xuống âm ty. Những ngọn đèn lồng treo thưa thớt bên hiên chỉ tỏa ra những quầng sáng vàng vọt, yếu ớt, bị gió thổi chao đảo khiến bóng của những cột gỗ đổ dài trên mặt đất như những cánh tay quỷ quái đang vươn ra.

Lâm Như Mạn bước đi dứt khoát, hơi thở nàng đều đặn, hòa nhịp cùng tần số của không gian xung quanh. Nàng không vội vã, nhưng mỗi bước chân đều ẩn chứa một loại bộ pháp huyền cơ, giúp nàng lách qua những luồng khí tức phòng vệ ẩn giấu trong phủ một cách tài tình mà không làm kinh động đến bất kỳ ai.

Ninh vương phủ vốn dĩ không hề đơn giản hay tàn tạ như vẻ ngoài của chủ nhân nó. Càng đi sâu về phía Tây, Lâm Như Mạn càng cảm nhận được một luồng tử khí nồng nặc đang bốc lên từ lòng đất, quyện lẫn với mùi gỗ mục và sương giá lâu ngày. Trước mặt nàng hiện ra một dãy nhà kho cũ kỹ, mái ngói đã vỡ vụn, tường bao quanh phủ đầy rêu xanh đen và lớp tuyết đọng dày đến nửa thước. Cánh cửa gỗ nặng nề không hề có lấy một ổ khóa, nhưng nó lại mang theo một loại áp lực tâm linh kỳ quái, khiến kẻ thường dân chỉ cần đứng gần trong vòng ba trượng đã cảm thấy ngực nhói đau, khó thở như bị ngàn cân đè nặng.

Lâm Như Mạn đưa tay đẩy nhẹ cửa. Một tiếng "kẽo kẹt" dài và khô khốc vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng tuyệt đối của màn đêm, nghe như tiếng xương cốt người già bị bẻ gãy. Nàng bước vào bên trong. Một làn bụi mỏng bay lơ lúng trong không trung, phủ mờ mịt trên những chồng bản đồ và thư tịch đã ố vàng, mục nát theo năm tháng. Nàng bước tới trước một kệ gỗ lớn kê sát vách tường phía Bắc, ánh mắt dừng lại ở những cuộn giấy bị bỏ quên, nằm lộn xộn dưới đáy cùng.
 
764 ❤︎ Bài viết: 482 Tìm chủ đề
Chương 22. Manh Mối Dưới Lòng Kinh Đô (2)

Bằng linh cảm sắc bén của một kẻ từng nắm giữ thiên cơ, nàng rút ra một cuộn bản đồ kinh thành Đại Ninh. Thế nhưng, đây không phải loại bản đồ hành chính hay quân sự thông thường mà người ta có thể tìm thấy ở binh bộ. Dưới ánh sáng mờ ảo tỏa ra từ linh lực nơi đầu ngón tay nàng, cuộn bản đồ hiện lên những đường nét uốn lượn kỳ dị như những con rắn đang bò trườn, mô tả chi tiết hệ thống kênh ngầm, mạch nước ngầm và đặc biệt là những mạch địa khí ẩn giấu chạy xuyên qua lòng kinh đô.

Ngay tại trung tâm của tấm bản đồ, ngay dưới vị trí của cung điện và Ninh vương phủ, có một vòng tròn được vẽ bằng loại mực chu sa đặc biệt pha lẫn máu tươi đã khô, sắc màu đậm hơn và mang theo vẻ cổ quái hơn hẳn phần còn lại của tấm da dê.

Đó chính là một phong ấn cổ đại với quy mô cực lớn, một thứ đại trận mà nhãn quan của một kẻ tu tiên như nàng lập tức nhận ra mục đích duy nhất của nó: Trấn áp một thực thể tà ác hoặc một nguồn năng lượng ma đạo vô biên.

"Ở vạn năm sau, ta chưa từng thấy một trận pháp nào có cấu trúc vĩ đại và đáng sợ như thế này tồn tại dưới lòng đất." Nàng nheo mắt, tâm trí xoay chuyển liên tục.

"Phải chăng đây chính là phong ấn đầu tiên? Nơi Ma Thần thực sự bị giam cầm trước khi thoát ra ở tương lai?"

Lâm Như Mạn lần theo những ký hiệu ẩn hiện trên tấm bản đồ, tìm đến một góc tường đá phía sau kệ sách lớn. Ở đó có một vết xước rất nhỏ, trông giống như vết trầy xước vô tình do thời gian nhưng thực chất lại là điểm yếu, là "mắt" của một cơ quan trận pháp tinh vi. Nàng cúi xuống, chạm bàn tay thon dài vào mặt đá lạnh lẽo như băng giá, một luồng linh lực tinh thuần từ đan điền theo kinh mạch rót vào điểm xước đó.

"Cạch!"

Một tiếng động cơ quan khô khốc, nặng nề vang lên từ sâu bên trong tường. Bức tường đá khẽ rung chuyển, bụi rơi lả tả rồi từ từ dịch sang một bên, để lộ ra một khe hở tối tăm, sâu hun hút dẫn xuống lòng đất tối tăm. Từ bên trong cái khe hở ấy, một luồng khí lạnh thấu xương, thứ khí tức mang đậm mùi vị của ma đạo vạn năm, u ám và chết chóc ùa ra mạnh mẽ, khiến tà áo huyết dụ của nàng bay phần phật trong gió lạnh. Đó không phải là gió tự nhiên, mà là hơi thở dồn nén của một thứ đang ngủ say nhưng đầy oán hận.

Lâm Như Mạn bước xuống những bậc thang đá hẹp, trơn trượt bởi rêu xanh và hơi ẩm quanh năm không thấy ánh mặt trời. Càng đi xuống sâu, không khí xung quanh càng trở nên đặc quánh, mùi đất ẩm nồng nặc quyện với mùi của linh hồn bị giam cầm lâu ngày tạo nên một thứ áp lực vô hình. Dưới đáy của mật đạo là một gian phòng đá rộng lớn đến kinh ngạc, tường đá bao quanh được khắc chi chít những đường trận văn cổ xưa bằng loại ngôn ngữ thượng cổ mà chỉ những kẻ thuộc giới tu tiên đỉnh phong mới có thể giải mã được.

Những đường nét ấy không nằm yên, chúng dường như đang phập phồng thở theo nhịp điệu của lòng đất, tỏa ra thứ ánh sáng xanh xám quỷ dị và đầy đe dọa. Đây là một đại trận "Trấn Hồn Phược Ma", và điều khiến Lâm Như Mạn kinh hãi nhất chính là việc những đường trận văn này đang dần nứt vỡ, suy yếu. Một vết nứt lớn, sâu hoắm chạy dọc sàn đá ngay giữa tâm trận, từ đó rỉ ra thứ ma khí đen kịt, mỏng manh như tơ lụa nhưng lại sắc lẹm vô cùng.

"Thần Chủ đã tạo ra phong ấn này sao?" Nàng thì thầm, bàn tay khẽ chạm vào vết nứt lạnh lẽo. "Và Ninh Tử Hạ... ngươi rốt cuộc là kẻ thừa kế di nguyện của Thần Chủ để giữ chìa khóa, hay ngươi chính là "vật chứa" đang kìm nén Ma Thần bên trong chính máu thịt mình?"

Hình ảnh Ninh Tử Hạ ho ra vũng máu tím lúc chiều tà bất chợt hiện về. Lâm Như Mạn cay đắng nhận ra một sự thật kinh hoàng: Thứ máu tím quỷ dị của hắn chính là linh dịch dùng để duy trì phong ấn này. Mỗi lần hắn ho ra máu, phong ấn lại nứt thêm một chút. Hắn đang dùng chính sinh mạng phàm trần của mình để trì hoãn ngày tàn của thế giới. Hắn biết về sự xuất hiện của nàng, biết nàng tìm kiếm những mảnh vỡ thời gian, vì chính hắn cũng đang vật lộn với thời gian để giữ lại hơi thở cho lục giới.

Lâm Như Mạn đứng dậy, ánh mắt nàng trở nên phức tạp và đầy mâu thuẫn. Nàng vốn trọng sinh trở lại, quyết tâm tìm bằng được chân thân của Thần Chủ nhằm đảo ngược thiên mệnh hủy diệt vạn năm sau. Thế nhưng, nếu Ninh Tử Hạ chính là đầu mối duy nhất dẫn đến Thần Chủ, và cái giá để gặp được Thần Chủ là sự sụp đổ của phong ấn này, sự ra đời của Ma Thần ngay tại Đại Ninh, nàng sẽ chọn thế nào?

Nàng quay người, dứt khoát bước lên cầu thang, rời khỏi mật đạo u linh. Bức tường đá khép lại phía sau lưng nàng lặng lẽ. Khi bước ra ngoài trời, gió tuyết hất những hạt tuyết lạnh ngắt vào mặt nàng. Lâm Như Mạn đứng giữa sân kho cũ nát, ánh mắt sâu thẳm nhìn về phía tẩm điện nơi Ninh Tử Hạ đang nằm. Nàng đã tìm thấy manh mối mình cần, nhưng manh mối này lại kéo nàng vào một ván cờ tàn khốc mà cả nàng và hắn đều là những quân cờ bị nguyền rủa.

"Ta sẽ không để lục giới sụp đổ một lần nữa." Nàng tự nhủ, đôi môi mím chặt.

"Ninh Tử Hạ, nếu ngươi có liên quan đến Thần Chủ, ta sẽ cứu mạng ngươi. Nhưng nếu ngươi là kẻ nuôi dưỡng Ma Thần... chính tay ta sẽ kết thúc sự tồn tại của ngươi tại Đại Ninh này, trước khi lịch sử vạn năm sau kịp lặp lại."

Nàng bước đi dứt khoát trên lớp tuyết mới, để lại sau lưng những dấu chân sâu hoắm đầy quyết liệt. Cuộc chơi dưới lòng kinh đô Đại Ninh đã thực sự bắt đầu, một cuộc đối đầu không chỉ giữa hai con người, mà là giữa tương lai hủy diệt và quá khứ bị lãng quên, giữa một đại năng tìm thần và một phế vương mang trong mình mầm mống của ác quỷ.

Bên kia hành lang, Ninh Tử Hạ ngồi lặng lẽ trong bóng tối, bàn tay siết chặt chiếc khăn đẫm máu tím. Ánh mắt chàng nhìn thấu qua những bức tường, dừng lại trên bóng hình màu huyết dụ đang xa dần, giọng chàng khản đặc:

"Nàng cuối cùng cũng đã chạm đến nơi đó. Như Mạn... sự thật sẽ cứu rỗi nàng, hay sẽ biến nàng thành Ma Thần tiếp theo của vạn năm sau?"
 
764 ❤︎ Bài viết: 482 Tìm chủ đề
Chương 23. Khe Nứt Không Tên (1)

Trong cơn mê sảng của một giấc điệp không thành quẻ, Lâm Như Mạn thấy bầu trời của vạn năm sau sụp đổ tan tành. Đó không phải là một sự sụp đổ êm đềm theo quy luật tự nhiên, mà là cả vòm trời nứt toác ra như một mảnh gương vỡ vụn dưới gót chân của một thực thể tối cao.

Từ những kẽ nứt rỉ máu ấy, hàng vạn luồng ma khí đen kịt tuôn trào xuống như thác lũ, nuốt chửng lấy những đỉnh núi tu tiên cao vút, dìm chết những sinh linh đang gào thét trong tuyệt vọng tột cùng. Giữa tâm bão của sự hủy diệt, một bóng hình cao lớn, hư ảo rực lên đôi mắt đỏ quạch, Ma Thần. Hắn cười, tiếng cười rung chuyển cả thái không, và rồi hắn đưa bàn tay đen đặc, đầy rẫy những ký tự nguyền rủa hướng về phía nàng, giọng nói như sấm rền vang vọng khắp lục giới:

"Ngươi trốn chạy đến quá khứ, nhưng chính ngươi mới là kẻ mang ta đến đây... Chính đôi tay ngươi đã mở ra cánh cửa diệt vong!"

Lâm Như Mạn giật mình tỉnh giấc, mồ hôi lạnh thấm đẫm tấm lưng áo lụa vân màu huyết dụ. Nàng không thở gấp, nhưng đôi mắt phượng hẹp dài rực lên một tia sáng lạnh lẽo, sắc sảo đến thấu xương. Giấc mơ ấy quá chân thực, nó không đơn thuần là tâm ma sinh ra từ nỗi sợ, mà là một lời cảnh báo đỏ rực từ linh tính của Thời Không Kính.

Nàng không thể chờ đợi thêm một khắc nào nữa. Những gì nàng nhìn thấy dưới lòng đất kinh đô Đại Ninh ban chiều không chỉ là một phong ấn cũ kỹ đã mục nát, mà chính là cái nôi, là điểm khởi đầu của thảm cảnh vạn năm sau mà nàng đang cố gắng ngăn chặn.

Nàng không nhìn tuyết rơi, cũng chẳng màng tới gió đêm đang rít gào như thú dữ ngoài hiên tẩm điện. Lâm Như Mạn dứt khoát bước ra khỏi phòng, tà áo lụa tung bay trong không trung như một cánh chim báo bão giữa màn đêm tịch mịch. Lần này, nàng không đi dạo để quan sát cảnh vật, nàng đi để đối diện với căn nguyên của sự diệt vong, để chất vấn cái định mệnh nghiệt ngã đang bủa vây lấy vương triều Đại Ninh này.

Bên trong mật đạo u linh, không khí dường như đã đặc quánh lại gấp nhiều lần so với lúc chạng vạng tối. Mỗi bước chân của Lâm Như Mạn dẫm lên bậc đá trơn trượt, phủ đầy rêu xanh đều tỏa ra một luồng linh lực xanh nhạt thanh khiết, mạnh mẽ ép đi những luồng ma khí đang lẩn khuất, chực chờ nuốt chửng người lạ trong bóng tối. Nàng bước xuống đáy của mật điện, nơi trận pháp cổ đại "Trấn Hồn Phược Ma" đang rên rỉ những âm thanh trầm đục, run rẩy dưới áp lực kinh khủng của thời gian vạn năm.

Nhưng lần này, nàng không còn đơn độc giữa không gian u tịch này nữa.

Ngay tại góc tối nhất của mật điện, nơi những cột đá xám xịt bị ma khí ăn mòn thành những hình thù quái dị, trông như những con quỷ đang nhe nanh múa vuốt, một bóng người mặc đạo bào xám xịt, rách nát đang đứng lặng lẽ. Hắn không có hơi thở phập phồng của người sống, nhưng cũng không mang theo tử khí nồng nặc của một xác chết lâu ngày. Đôi mắt hắn đục ngầu, sâu hoắm như hai huyệt mộ lộ thiên, đang nhìn chăm chặp vào vết nứt rỉ ra thứ khí tức màu tím đen dưới sàn đá lạnh lẽo.

"Ngươi rốt cuộc cũng quay lại, kẻ mang theo hơi thở của tương lai tan nát."

Giọng nói của hắn khàn đục, nghe như tiếng hai mảnh đá dăm thô nhám cọ xát vào nhau giữa đêm trường tịch mịch, khiến người nghe phải rùng mình nổi da gà. Lâm Như Mạn khựng lại, phù ấn trong tay nàng lập tức rực sáng ánh xanh lục, các luồng linh lực xoáy tròn quanh cổ tay, sẵn sàng bộc phát bất cứ lúc nào nếu kẻ đối diện có ý đồ bất chính. Nàng nheo mắt, nhãn quan của một vị đại năng tu tiên xuyên qua màn sương ma đạo dày đặc để nhìn thấu bản thể của kẻ đang đứng trước mặt.

"Ngươi là ai? Tại sao lại biết ta không thuộc về thời đại này? Tại sao một tàn hồn như ngươi lại có thể tồn tại dưới phong ấn của Đại Ninh mà không bị tiêu biến?" Nàng gằn giọng, sát khí lạnh lẽo như băng giá vạn năm tỏa ra bao trùm lấy không gian chật hẹp của mật điện.

Lão đạo sĩ khẽ cười, một nụ cười thê lương chứa đựng sự thấu thị lạ kỳ, dường như hắn đã nhìn thấu hết thảy những thăng trầm của nhân gian. Hắn không hề e sợ linh áp khủng khiếp của một đại năng tu tiên đang đè nặng lên mình, chỉ chậm rãi đưa bàn tay gầy gộc, run rẩy với những đốt xương nhô ra chỉ về phía vết nứt không tên đang phập phồng hơi thở:

"Ta là ai không quan trọng. Ta chỉ là một kẻ thất bại, một linh hồn bị xích lại nơi đây bởi một lời thề độc địa để chứng kiến cái kết cục đã được định sẵn cho lục giới này. Ngươi tìm kiếm Thần Chủ để cứu vãn tương lai ư? Nực cười thay, kẻ đi tìm thần lại đang đứng ngay trên đỉnh đầu của ác quỷ dữ tợn nhất. Ngươi đang tìm thuốc cứu mạng trong chính hang ổ của mầm bệnh."

Lâm Như Mạn bước tới gần hơn một bước, ánh sáng từ phù ấn trên tay nàng soi rọi gương mặt già nua, đầy những vết sẹo quỷ dị chạy dài như những con rết của lão đạo sĩ.

"Ngươi nói vậy là có ý gì? Vết nứt này có liên quan gì đến Ma Thần và vương triều Đại Ninh vốn đã bị xóa sổ hoàn toàn khỏi sử sách tương lai này? Ninh Tử Hạ... hắn đóng vai trò gì trong ván cờ này?"

Đạo sĩ không trả lời trực tiếp câu hỏi của nàng, hắn nhìn chằm chằm vào vệt máu tím vẫn còn vương lại trên sàn đá, thứ máu mà Ninh Tử Hạ đã ho ra lúc chiều, giờ đây đang bị ma khí bao quanh quấn quýt.

"Máu tím ấy... đó là thần tính tối cao đang bị ma hóa một cách đau đớn. Ngươi nghi ngờ Ninh Tử Hạ có liên quan đến Thần Chủ, điều đó không sai. Nhưng ngươi có bao giờ tự hỏi lòng mình rằng, Thần Chủ và Ma Thần vốn dĩ chỉ cách nhau một sợi tóc mảnh? Khi vị thần sáng tạo bị chúng sinh phản bội, khi người quay lưng với ánh sáng, kẻ đó sẽ trở thành thứ gì nếu không phải là Ma Thần?"
 
764 ❤︎ Bài viết: 482 Tìm chủ đề
Chương 24. Khe Nứt Không Tên (2)

Câu nói của lão đạo sĩ như một gáo nước băng tạt thẳng vào tâm trí đang rối bời của Lâm Như Mạn. Nàng vốn chỉ luôn đinh ninh rằng Thần Chủ là vị cứu tinh duy nhất, là người có đủ quyền năng tối thượng để tiêu diệt Ma Thần, trả lại bình yên cho lục giới. Nhưng nếu căn nguyên của Ma Thần lại bắt nguồn từ chính sự biến chất, từ sự sụp đổ của thần tính trong cơ thể Thần Chủ, thì hành trình tìm kiếm của nàng chẳng khác nào đang đẩy nhanh quá trình diệt vong, đang dẫn một con hổ đói về lại khu rừng của chính nó.

Nàng tiến sát đến vết nứt không tên, nơi luồng khí đen kịt đang thoát ra đều đặn, nhịp nhàng như một hơi thở chậm sâu của một thực thể khổng lồ cổ xưa đang ngủ say dưới lớp đất đá. Lần này, Lâm Như Mạn không chỉ đứng quan sát từ xa. Nàng dứt khoát quỳ xuống trên sàn đá lạnh lẽo, đưa bàn tay thon dài chạm trực tiếp vào tâm trận đang rạn nứt nẻ. Một luồng linh lực thượng tầng cuồn cuộn như triều cường từ đan điền đổ vào vết nứt, nàng mưu toan thâm nhập xuống tận cùng của bóng tối để xác nhận bằng chính giác quan của mình rằng thứ đang bị giam giữ bên dưới kia thực chất là gì.

"Ầm!"

Một luồng phản lực khủng khiếp, mang theo uy lực tàn bạo từ dưới lòng đất dội ngược lên ngay lập tức. Lâm Như Mạn cảm thấy lồng ngực mình như bị một chưởng lực vạn cân của một kẻ tu vi hóa thần giáng xuống, máu trong huyết quản sôi sục lên vì xung đột linh lực.

Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi khi linh lực của nàng chạm vào bóng tối sâu thẳm, nàng đã thấy, nhãn quan của nàng xuyên qua lớp sương mù để thấy hàng vạn xiềng xích bằng vàng ròng, khắc đầy trận văn trấn áp đang quấn chặt lấy một trái tim màu tím đen khổng lồ. Trái tim ấy đập một nhịp cực chậm, nhưng mỗi nhịp đập ấy lại khiến cả kinh thành Đại Ninh chấn động ngầm theo.

Nó mang hơi thở yếu ớt, u uất của Ninh Tử Hạ, nhưng đồng thời lại mang uy áp tàn bạo, khát máu của kẻ đã phá hủy thế giới vạn năm sau trong ký ức của nàng.

"Không thể nào... chẳng lẽ hắn chính là Ma Thần đang trong quá trình thai nghén? Chẳng lẽ vương triều Đại Ninh này chính là bào thai của sự hủy diệt?" Nàng lẩm bẩm, khóe môi rỉ ra một vệt máu đỏ tươi vì bị phản phệ linh lực.

Lão đạo sĩ nhìn nàng với ánh mắt chứa đầy sự thương hại và buồn rầu: "Ngươi thấy rồi đó, hỡi kẻ đến từ tương lai. Đây không phải là bắt đầu, cũng chẳng phải là kết thúc. Đây là một vòng lặp vô tận của sự đau khổ. Ngươi đến đây để tìm căn nguyên, nhưng sự xuất hiện của ngươi, mảnh gương Thời Không Kính mà ngươi đang mang trên người, mới chính là thứ kích thích mạnh mẽ khiến vết nứt này mở rộng nhanh hơn bao giờ hết. Ngươi không phải là cứu tinh, ngươi là chất xúc tác."

Lâm Như Mạn đứng thẳng dậy, mặc cho linh lực trong kinh mạch đang hỗn loạn như sóng thần. Nàng nhìn vết nứt đang phập phồng dưới chân, rồi nhìn về phía lối ra dẫn lên tẩm điện nơi Ninh Tử Hạ đang nằm. Một sự tàn nhẫn và quyết đoán bùng lên mãnh liệt trong đôi mắt phượng. Nàng không thể để vòng lặp này tiếp diễn.

Nếu Ninh Tử Hạ thực sự là mầm mống của tai ương, nàng phải giết hắn ngay bây giờ để trừ hậu họa. Nhưng nếu hắn chính là phong ấn cuối cùng, là người duy nhất có thể kìm hãm con quỷ dưới lòng đất bằng máu tím của mình, nàng phải giữ mạng cho hắn bằng mọi giá, dù phải hy sinh chính tu vi của mình.

"Ngươi đã ở đây bao lâu rồi? Ngươi có biết cách để hàn gắn vết nứt này không?" Nàng hỏi lão đạo sĩ, giọng nói đã lấy lại sự bình tĩnh đáng sợ, lạnh lùng của một vị đại năng đã qua ngàn lần sinh tử.

"Ta đã ở đây đủ lâu để biết rằng không một phàm nhân hay tiên nhân nào có thể ngăn cản được mệnh trời đã định. Ngươi đã thử rồi, và ngươi thấy... sức mạnh của ngươi, dù có lớn đến đâu, cũng chỉ là hạt cát nhỏ bé trước thứ đang ngấu nghiến linh khí dưới chân mình. Nó đang lớn lên bằng chính nỗi sợ và tham vọng của con người."

Đạo sĩ đáp, bóng dáng hắn bắt đầu nhạt nhòa dần, tan biến vào trong màn sương ma khí dày đặc như chưa từng tồn tại.

Lâm Như Mạn không hỏi thêm bất cứ điều gì nữa. Nàng biết rõ kẻ này chỉ là một tàn hồn, một dư âm của lịch sử được lưu lại để canh giữ hoặc để đưa ra những lời cảnh báo muộn màng. Nàng dứt khoát quay người, bước lên những bậc thang đá hẹp dẫn ra ngoài. Mỗi bước chân của nàng lúc này không còn sự thăm dò, dè dặt mà mang theo sức nặng của một quyết định sinh tử có thể đảo lộn cả quá khứ lẫn tương lai.

Ra khỏi mật đạo, nàng dùng linh lực đóng sầm cơ quan bức tường lại. Thư phòng cũ lại trở về vẻ im lìm, phủ đầy bụi bặm vốn có, nhưng trong lòng Lâm Như Mạn, một trận cuồng phong của sự ngờ vực và quyết tâm đã nổi lên mạnh mẽ. Nàng bước ra ngoài trời, tuyết vẫn rơi lả tả, phủ kín những dấu chân nàng vừa để lại trên sân kho, như muốn xóa sạch mọi bằng chứng về một cuộc gặp gỡ bí ẩn giữa hai linh hồn lạc lối.

Nàng đứng lặng yên, nhìn về phía tẩm điện xa xa nơi Ninh Tử Hạ đang nằm, ánh mắt nàng lúc này lạnh lẽo và sâu thẳm như băng tuyết vạn năm trên đỉnh Thiên Sơn.

"Ninh Tử Hạ, ngươi rốt cuộc là vị thần bị nguyền rủa hay là con quỷ đang ẩn mình dưới lớp da phàm trần? Ngươi là cứu tinh cuối cùng hay chính là kẻ hủy diệt mà ta hằng căm hận? Ta sẽ dùng chính đôi mắt này, chính linh hồn này để xác nhận sự thật. Trước khi thời gian của Đại Ninh cạn kiệt, ta sẽ lột trần mọi bí mật đằng sau vương triều bị lãng quên này."

Gió đêm thổi mạnh, cuốn phăng những bông tuyết đọng trên vai áo huyết dụ sẫm màu. Lâm Như Mạn bước đi trong bóng tối, bóng dáng nàng cô độc nhưng kiên định đến cực điểm. Nàng hiểu rõ rằng, từ giây phút này, nàng không chỉ chiến đấu với bóng ma của Ma Thần ở vạn năm sau, mà còn phải chiến đấu với chính những nghi hoặc, những sự rung động yếu ớt và tò mò đang nhen nhóm trong lòng mình đối với kẻ phế vương mang máu tím quỷ dị kia.

Bên dưới lớp tuyết dày, dưới lòng đất sâu thẳm của kinh thành, vết nứt không tên kia lại khẽ rung lên một nhịp đầy rùng mình. Một hơi thở ma đạo mỏng manh thoát ra, quấn quýt lấy không trung rồi tan biến vào màn đêm.
 
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back