68923
7,880
Những bài ca dao tục ngữ về cây trúc
Biểu tượng trúc mai là một biểu tượng có vị trí quan trọng trong văn hóa và văn học của người Việt. Trong đó cây trúc được ví như loài cây thẳng thắn tượng trưng cho người quân tử bởi loài cây này tuy cứng mà vẫn mềm mại, đổ mà không gẫy, rỗng ruột như tinh thần an nhiên tự tại, không mê đắm quyền vị, vật chất.
Dáng trúc mềm mại mà vẫn chắc khỏe, mảnh mai và thanh thoát, dân gian đã xây dựng thành một biểu tượng đẹp cho những thôn nữ thanh tú. Đó không phải là vẻ đẹp liễu rũ, mềm mại, yếu đuối như tiểu thư khuê các mà là vẻ đẹp như trúc duyên dáng, thanh thoát mà vẫn đầy sức sống của bao cô gái sau lũy tre làng.
Trúc xinh trúc mọc đầu đình
Em xinh em đứng một mình cũng xinh
Hình ảnh cây tre, cây trúc từ một loài cây quen thuộc với cuộc sống đã trở thành một biểu tượng cho khí cốt con người và cũng là đề tài quen thuộc của thơ ca từ xưa đến nay. Dưới đây là tổng hợp một số bài thơ, ca dao tục ngữ có hình ảnh cây trúc, những câu nói hay về cây trúc.
Trúc là quân tử,
Mai là giai nhân
Trúc xinh trúc mọc bờ ao
Em xinh em đứng nơi nào cũng xinh
Trúc xinh trúc mọc đầu đình
Em xinh em đứng một mình cũng xinh
Nguồn:
1. Mã Giang Lân, Tục ngữ và ca dao Việt Nam, NXB Giáo dục, 1999 (tái bản lần thứ 5)
2. Phan Hách, Ca dao trữ tình Việt Nam, NXB Hải Phòng, 2006

Cây trúc xinh
Dân ca Quan họ Bắc Ninh
Cây í trúc xinh i tang tình là cây trúc mọc,
Cây i trúc mọc bên bờ ao
Anh Hai xinh i tang tình la anh Hai đứng í,
Đứng đứng nơi nào qua lới í như cũng xinh i,
Đứng đứng nơi nào qua lới í như cũng xinh.
Cây í trúc xinh i tang tình là cây trúc mọc,
Cây trúc mọc bên sân đình.
Anh Ba xinh i tang tình anh Ba đứng í,
Đứng ớ đứng một mình, trông dáng xinh càng xinh,
Đứng ớ đứng một mình, trông dáng xinh càng xinh.
Cây í trúc xinh i tang tình là cây trúc mọc,
Cây i trúc mọc bên bờ sông,
Người còn không tang tình hay đã có í,
Đã có nơi nào qua lới í em còn không i,
Đã có nơi nào qua lới í em còn không
Cây í trúc xinh i tang tình là cây trúc mọc,
Cây i trúc mọc bên sân chùa.
Anh Tư không yêu tang tình là em đi lấy í,
Lấy í lấy đạo bùa, qua lới í như phải yêu.
Mà em lấy í lấy đạo bùa, qua lới như phải yêu.
Lời thơ:
Trúc xinh trúc mọc bờ ao
Anh Hai xinh đứng nơi nào cũng xinh.
Trúc xinh trúc mọc sân đình.
Anh Ba xinh đứmg một mình cũng xinh.
Trúc xinh trúc moc bờ sông,
Người ơi đã có nơi nào, hay vẫn còn không?
Trúc xinh trúc mọc sân chùa,
Anh Tư không yêu tôi lấy đạo bùa cho phải yêu!
Ai đi đâu đấy hỡi ai
Hay là trúc đã nhớ mai đi tìm?
Tìm em như thể tìm chim
Chim bay bể Bắc anh tìm bể Đông
Tìm bể Ðông thấy lông chim nhạn
Tìm bể cạn thấy đàn chim di
Ai mang nhân ngãi ta đi
Thì mang nhân ngãi ta về cho ta!
*
Ai làm trúc võ mai sầu
Đào tơ liễu yếu bên cầu vì ai
*
Anh bứng cây trúc anh trồng cây trắc
Chẳng may chỗ đất xấu, trúc mục trắc tàn
Anh ở sao cho đá nọ thành vàng
Trước hiển vinh cha mẹ, sau đến nàng mới ưng
*
Cây trúc đứng dựa bực sông, trời giông cây trúc lật
Phải chi anh ở gần, dầu cực cũng ưng
*
Dốc lòng trồng cúc ngay hàng
Hay đâu cúc mọc một đàng một cây
*
Đến đây thì ở lại đây
Bao giờ trúc mọc thành cây thì về
*
Đợi chờ trúc ở với mai
Đợi chờ anh ở với ai chưa chồng
*
Gió đưa bụi trúc ngã quì
Ba năm trực tiết còn gì là xuân!
*
Gió đưa bụi trúc ngã quỳ
Thương cha phải chịu lụy dì, dì ơi!
*
Hỏi đâu trúc mọc bờ ao
Ai xinh, ai đứng nơi nào cũng xinh
Hỏi đâu táo rụng sân đình
Sầu ai đong đấu cho mình đến vay!
*
Khá khen thằng nhỏ trớ trêu
Chặt trúc cụt ngọn cắm nêu nhà nàng
*
Lòng lại dặn lòng dù non mòn biển cạn
Dạ lại dặn dạ dù đá nát vàng phai
Dù cho trúc mọc thành mai
Em cũng không xiêu lòng lạc dạ, nghe ai phỉnh phờ.
*
Mai lan cúc trúc, không đúc lại thành hàng
Để lửng lơ bồn chậu, muộn màng nụ bông
*
Muốn ăn măng trúc măng giang
Măng tre măng nứa cơm lam thì chèo
Người xuôi lên thác xuống đèo
Chim kêu núi nọ, vượn trèo non kia
*
Nhà người có trại cau non
Tôi xin đánh tỉa trăm con về trồng
Nhà người những trúc cùng thông
Hoa lan, hoa huệ, hoa hồng nở ra
Nhà người ở gần hay xa
Chữ ân chữ ái gọi là chữ chi?
*
Những là lên miếu xuống nghè
Để tôi đánh trúc đánh tre về trồng
Tưởng rằng nên đạo vợ chồng
Nào ngờ nói thế mà không có gì
*
Tháng giêng trồng trúc
Tháng lục trồng tiêu
*
Thân em như tấm lụa đào
Còn nguyên hay đã xé vuông nào cho ai?
– Thân em như tấm lụa đào
Dám đâu xé lẻ vuông nào cho ai
Em vin cành trúc, em dựa cành mai
Đông đào tây liễu biết lấy ai bạn cùng
*
Trăm năm ai chớ phụ ai
Chỉ thêu nên gấm, sắt mài nên kim
Trên trời biết mấy thứ chim
Đã loan với phụng đừng tìm chìa vôi
Trồng trúc xin chớ xén chồi
Thương anh thì chớ đứng ngồi với ai!
*
Trồng tre, trồng trúc, trồng dừa
Muốn nên cơ nghiệp thì chừa lang vân
*
Trồng trúc xin chớ xén chồi
Thương anh thì chớ đứng ngồi với ai
*
Trúc với mai, mai về trúc nhớ
Trúc trở về, mai nhớ trúc không?
Bây giờ kẻ Bắc người Đông
Kể sao cho hết tấm lòng tương tư
*
Trúc xa mai thì hoài lứa trúc
Anh hỏi mai rằng đã có nơi mô nương tựa hay chưa
Có nơi mô nương tựa khi nắng khi mưa
Hay còn ôm duyên đi sớm về trưa một mình?
*
Trúc xinh, trúc mọc đầu chùa
Chả yêu tôi lấy đạo bùa cho yêu
Một nhà sum họp trúc mai
Càng sâu nghĩa bể, càng dài tình sông
Đá trúc
Bám chặt núi xanh chẳng buông rời,
Gốc mọc bền vững nơi vách xa.
Ngàn đập muôn va vẫn cứng chắc,
Bốn bề gió cuộn mặc thổi qua.
*
Gió đưa cành trúc la đà
Tiếng chuông Trấn Vũ, canh gà Thọ Xương
Mịt mù khói tỏa ngàn sương
Nhịp chày Yên Thái, mặt gương Tây Hồ
Cơn mưa vừa mới tạnh
Cành trúc ngã bên đường
Quân tử nghiêng mình xuống
Đi qua ta cúi đầu
Đông Hồ
Cây trúc đứng giữa nắng mưa
Thân gầy mà giữ lời thưa với đời
Gió qua trúc vẫn thảnh thơi
Không cong vì gió, chẳng rời gốc xưa
Rễ bám chặt đất bốn mùa
Dẫu cho bão táp vẫn chưa ngả mình
Lá reo khe khẽ lặng thinh
Mà nghe như tiếng tâm tình quê hương
Trúc không khoe sắc lạ thường
Chỉ xanh một sắc vấn vương lòng người
Giữa đời nghiêng ngả chơi vơi
Trúc dạy ta cách làm người thẳng ngay
Mai sau dẫu có đổi thay
Bóng trúc vẫn mát những ngày xa xưa
Ai qua đứng lại đong đưa
Nghe trong gió thoảng chuyện xưa quê nhà.
Bài 2:
Trúc xanh đứng giữa đất trời
Thẳng ngay tiết tháo giữa đời bão giông
Thân gầy nhưng dạ sáng trong
Chẳng ham quyền quý, chẳng mong sang giàu
Dẫu cho sương gió dãi dầu
Trúc xanh vẫn mãi ngẩng đầu vươn cao.
Trúc Quân Tử
Giống lạ Giang Lăng đã được dành
Một mai năng chiếm được cao danh
Lòng không, chẳng vả phô niềm tục,
Khí cứng hằng thìn một tiết thanh
Sớm còn đeo chim phượng đỏ,
Khuya chờ mọc cháu rồng xanh
Kham chi thế gọi là quân tử
Sương tuyết nào hề bén mình?
Lê Thánh Tông
Trúc Quân Tử
Tặng: Một nửa thế gian
Nghiêng mình hứng giọt nắng chiều xuân
Dẫu biết sương đêm ghé lại gần
Đọt trẻ kiên cường vươn búp, lá
Cây già bất khuất ngả cành, thân
Dù cho bão tố không hề nản
Dẫu có phong ba chẳng ngại ngần
Mộc mạc thanh cao mà phú quý
Ngang trời chữ ngũ* trọn chinh nhân!
Thơ về rừng trúc
Rừng trúc
Mình trở về rừng trúc đi em
Ngôi nhà tre, chiếc giường tre cỏ ấm
Bậc thềm cao mà em thì thấp
Anh đưa em về rừng trúc nghe em.
Tiếng chim mùa này ríu rít đã đông hơn
Dồng dộc treo những chiếc giày lơ lửng
Bện bằng rơm
Bằng cỏ
Bằng tóc em xanh
Măng mùa mưa giờ đã đâm cành
Anh hái lá giang nấu canh chua cá
Cho thêm me, thêm khế, thêm hành
Ngày xưa mẹ thường đi chợ
Mua tán đường đen ăn bánh tráng mè đen..
Rừng trúc của chúng mình không có ánh đèn
Chỉ có nến bập bùng ngọn lửa
Lửa soi râu soi tóc, soi tiếng khóc con thơ và
Những giờ bên nhau hoài niệm
Tình chúng mình thắp lửa cho đêm
Ngoài kia gió và trăng sáng lắm
Rừng trúc buồn rừng trúc cũng rưng rưng
Mỗi bận em đi xa nơi ấy
Lá cứ vàng gió cứ hanh hao.
Mình trở về rừng trúc đi em
Bỏ tất cả đằng nào rồi cũng vậy
Mọi dây nhợ cuộc đời theo mây khói
Mãi mãi còn rừng trúc ở trong ta.
Xem thêm:
Biểu tượng trúc mai là một biểu tượng có vị trí quan trọng trong văn hóa và văn học của người Việt. Trong đó cây trúc được ví như loài cây thẳng thắn tượng trưng cho người quân tử bởi loài cây này tuy cứng mà vẫn mềm mại, đổ mà không gẫy, rỗng ruột như tinh thần an nhiên tự tại, không mê đắm quyền vị, vật chất.
Dáng trúc mềm mại mà vẫn chắc khỏe, mảnh mai và thanh thoát, dân gian đã xây dựng thành một biểu tượng đẹp cho những thôn nữ thanh tú. Đó không phải là vẻ đẹp liễu rũ, mềm mại, yếu đuối như tiểu thư khuê các mà là vẻ đẹp như trúc duyên dáng, thanh thoát mà vẫn đầy sức sống của bao cô gái sau lũy tre làng.
Trúc xinh trúc mọc đầu đình
Em xinh em đứng một mình cũng xinh
Hình ảnh cây tre, cây trúc từ một loài cây quen thuộc với cuộc sống đã trở thành một biểu tượng cho khí cốt con người và cũng là đề tài quen thuộc của thơ ca từ xưa đến nay. Dưới đây là tổng hợp một số bài thơ, ca dao tục ngữ có hình ảnh cây trúc, những câu nói hay về cây trúc.
Trúc là quân tử,
Mai là giai nhân
Trúc xinh trúc mọc bờ ao
Em xinh em đứng nơi nào cũng xinh
Trúc xinh trúc mọc đầu đình
Em xinh em đứng một mình cũng xinh
Nguồn:
1. Mã Giang Lân, Tục ngữ và ca dao Việt Nam, NXB Giáo dục, 1999 (tái bản lần thứ 5)
2. Phan Hách, Ca dao trữ tình Việt Nam, NXB Hải Phòng, 2006

Cây trúc xinh
Dân ca Quan họ Bắc Ninh
Cây í trúc xinh i tang tình là cây trúc mọc,
Cây i trúc mọc bên bờ ao
Anh Hai xinh i tang tình la anh Hai đứng í,
Đứng đứng nơi nào qua lới í như cũng xinh i,
Đứng đứng nơi nào qua lới í như cũng xinh.
Cây í trúc xinh i tang tình là cây trúc mọc,
Cây trúc mọc bên sân đình.
Anh Ba xinh i tang tình anh Ba đứng í,
Đứng ớ đứng một mình, trông dáng xinh càng xinh,
Đứng ớ đứng một mình, trông dáng xinh càng xinh.
Cây í trúc xinh i tang tình là cây trúc mọc,
Cây i trúc mọc bên bờ sông,
Người còn không tang tình hay đã có í,
Đã có nơi nào qua lới í em còn không i,
Đã có nơi nào qua lới í em còn không
Cây í trúc xinh i tang tình là cây trúc mọc,
Cây i trúc mọc bên sân chùa.
Anh Tư không yêu tang tình là em đi lấy í,
Lấy í lấy đạo bùa, qua lới í như phải yêu.
Mà em lấy í lấy đạo bùa, qua lới như phải yêu.
Lời thơ:
Trúc xinh trúc mọc bờ ao
Anh Hai xinh đứng nơi nào cũng xinh.
Trúc xinh trúc mọc sân đình.
Anh Ba xinh đứmg một mình cũng xinh.
Trúc xinh trúc moc bờ sông,
Người ơi đã có nơi nào, hay vẫn còn không?
Trúc xinh trúc mọc sân chùa,
Anh Tư không yêu tôi lấy đạo bùa cho phải yêu!
Ca dao về cây trúc
Ai đi đâu đấy hỡi ai
Hay là trúc đã nhớ mai đi tìm?
Tìm em như thể tìm chim
Chim bay bể Bắc anh tìm bể Đông
Tìm bể Ðông thấy lông chim nhạn
Tìm bể cạn thấy đàn chim di
Ai mang nhân ngãi ta đi
Thì mang nhân ngãi ta về cho ta!
*
Ai làm trúc võ mai sầu
Đào tơ liễu yếu bên cầu vì ai
*
Anh bứng cây trúc anh trồng cây trắc
Chẳng may chỗ đất xấu, trúc mục trắc tàn
Anh ở sao cho đá nọ thành vàng
Trước hiển vinh cha mẹ, sau đến nàng mới ưng
*
Cây trúc đứng dựa bực sông, trời giông cây trúc lật
Phải chi anh ở gần, dầu cực cũng ưng
*
Dốc lòng trồng cúc ngay hàng
Hay đâu cúc mọc một đàng một cây
*
Đến đây thì ở lại đây
Bao giờ trúc mọc thành cây thì về
*
Đợi chờ trúc ở với mai
Đợi chờ anh ở với ai chưa chồng
*
Gió đưa bụi trúc ngã quì
Ba năm trực tiết còn gì là xuân!
*
Gió đưa bụi trúc ngã quỳ
Thương cha phải chịu lụy dì, dì ơi!
*
Hỏi đâu trúc mọc bờ ao
Ai xinh, ai đứng nơi nào cũng xinh
Hỏi đâu táo rụng sân đình
Sầu ai đong đấu cho mình đến vay!
*
Khá khen thằng nhỏ trớ trêu
Chặt trúc cụt ngọn cắm nêu nhà nàng
*
Lòng lại dặn lòng dù non mòn biển cạn
Dạ lại dặn dạ dù đá nát vàng phai
Dù cho trúc mọc thành mai
Em cũng không xiêu lòng lạc dạ, nghe ai phỉnh phờ.
*
Mai lan cúc trúc, không đúc lại thành hàng
Để lửng lơ bồn chậu, muộn màng nụ bông
*
Muốn ăn măng trúc măng giang
Măng tre măng nứa cơm lam thì chèo
Người xuôi lên thác xuống đèo
Chim kêu núi nọ, vượn trèo non kia
*
Nhà người có trại cau non
Tôi xin đánh tỉa trăm con về trồng
Nhà người những trúc cùng thông
Hoa lan, hoa huệ, hoa hồng nở ra
Nhà người ở gần hay xa
Chữ ân chữ ái gọi là chữ chi?
*
Những là lên miếu xuống nghè
Để tôi đánh trúc đánh tre về trồng
Tưởng rằng nên đạo vợ chồng
Nào ngờ nói thế mà không có gì
*
Tháng giêng trồng trúc
Tháng lục trồng tiêu
*
Thân em như tấm lụa đào
Còn nguyên hay đã xé vuông nào cho ai?
– Thân em như tấm lụa đào
Dám đâu xé lẻ vuông nào cho ai
Em vin cành trúc, em dựa cành mai
Đông đào tây liễu biết lấy ai bạn cùng
*
Trăm năm ai chớ phụ ai
Chỉ thêu nên gấm, sắt mài nên kim
Trên trời biết mấy thứ chim
Đã loan với phụng đừng tìm chìa vôi
Trồng trúc xin chớ xén chồi
Thương anh thì chớ đứng ngồi với ai!
*
Trồng tre, trồng trúc, trồng dừa
Muốn nên cơ nghiệp thì chừa lang vân
*
Trồng trúc xin chớ xén chồi
Thương anh thì chớ đứng ngồi với ai
*
Trúc với mai, mai về trúc nhớ
Trúc trở về, mai nhớ trúc không?
Bây giờ kẻ Bắc người Đông
Kể sao cho hết tấm lòng tương tư
*
Trúc xa mai thì hoài lứa trúc
Anh hỏi mai rằng đã có nơi mô nương tựa hay chưa
Có nơi mô nương tựa khi nắng khi mưa
Hay còn ôm duyên đi sớm về trưa một mình?
*
Trúc xinh, trúc mọc đầu chùa
Chả yêu tôi lấy đạo bùa cho yêu
Những câu thơ hay về cây trúc xanh
Một nhà sum họp trúc mai
Càng sâu nghĩa bể, càng dài tình sông
Đá trúc
Bám chặt núi xanh chẳng buông rời,
Gốc mọc bền vững nơi vách xa.
Ngàn đập muôn va vẫn cứng chắc,
Bốn bề gió cuộn mặc thổi qua.
*
Gió đưa cành trúc la đà
Tiếng chuông Trấn Vũ, canh gà Thọ Xương
Mịt mù khói tỏa ngàn sương
Nhịp chày Yên Thái, mặt gương Tây Hồ
Thơ về trúc quân tử
Cơn mưa vừa mới tạnh
Cành trúc ngã bên đường
Quân tử nghiêng mình xuống
Đi qua ta cúi đầu
Đông Hồ
Thơ lục bát cây trúc
Cây trúc đứng giữa nắng mưa
Thân gầy mà giữ lời thưa với đời
Gió qua trúc vẫn thảnh thơi
Không cong vì gió, chẳng rời gốc xưa
Rễ bám chặt đất bốn mùa
Dẫu cho bão táp vẫn chưa ngả mình
Lá reo khe khẽ lặng thinh
Mà nghe như tiếng tâm tình quê hương
Trúc không khoe sắc lạ thường
Chỉ xanh một sắc vấn vương lòng người
Giữa đời nghiêng ngả chơi vơi
Trúc dạy ta cách làm người thẳng ngay
Mai sau dẫu có đổi thay
Bóng trúc vẫn mát những ngày xa xưa
Ai qua đứng lại đong đưa
Nghe trong gió thoảng chuyện xưa quê nhà.
Bài 2:
Trúc xanh đứng giữa đất trời
Thẳng ngay tiết tháo giữa đời bão giông
Thân gầy nhưng dạ sáng trong
Chẳng ham quyền quý, chẳng mong sang giàu
Dẫu cho sương gió dãi dầu
Trúc xanh vẫn mãi ngẩng đầu vươn cao.
Trúc Quân Tử
Giống lạ Giang Lăng đã được dành
Một mai năng chiếm được cao danh
Lòng không, chẳng vả phô niềm tục,
Khí cứng hằng thìn một tiết thanh
Sớm còn đeo chim phượng đỏ,
Khuya chờ mọc cháu rồng xanh
Kham chi thế gọi là quân tử
Sương tuyết nào hề bén mình?
Lê Thánh Tông
Trúc Quân Tử
Tặng: Một nửa thế gian
Nghiêng mình hứng giọt nắng chiều xuân
Dẫu biết sương đêm ghé lại gần
Đọt trẻ kiên cường vươn búp, lá
Cây già bất khuất ngả cành, thân
Dù cho bão tố không hề nản
Dẫu có phong ba chẳng ngại ngần
Mộc mạc thanh cao mà phú quý
Ngang trời chữ ngũ* trọn chinh nhân!
Thơ về rừng trúc
Rừng trúc
Mình trở về rừng trúc đi em
Ngôi nhà tre, chiếc giường tre cỏ ấm
Bậc thềm cao mà em thì thấp
Anh đưa em về rừng trúc nghe em.
Tiếng chim mùa này ríu rít đã đông hơn
Dồng dộc treo những chiếc giày lơ lửng
Bện bằng rơm
Bằng cỏ
Bằng tóc em xanh
Măng mùa mưa giờ đã đâm cành
Anh hái lá giang nấu canh chua cá
Cho thêm me, thêm khế, thêm hành
Ngày xưa mẹ thường đi chợ
Mua tán đường đen ăn bánh tráng mè đen..
Rừng trúc của chúng mình không có ánh đèn
Chỉ có nến bập bùng ngọn lửa
Lửa soi râu soi tóc, soi tiếng khóc con thơ và
Những giờ bên nhau hoài niệm
Tình chúng mình thắp lửa cho đêm
Ngoài kia gió và trăng sáng lắm
Rừng trúc buồn rừng trúc cũng rưng rưng
Mỗi bận em đi xa nơi ấy
Lá cứ vàng gió cứ hanh hao.
Mình trở về rừng trúc đi em
Bỏ tất cả đằng nào rồi cũng vậy
Mọi dây nhợ cuộc đời theo mây khói
Mãi mãi còn rừng trúc ở trong ta.
Xem thêm:
[Bài Thơ] Cây Trúc Xinh - Khuyết Danh
Trúc Xinh Trúc Mọc Đầu Đình là một câu thơ nổi bật trong bài Trúc Xinh Trúc Mọc Bờ Ao. Hiện nay chưa rõ tên danh tính của tác giả nhưng chúng ta phải công nhận người sáng tác ra bài thơ phải là một người tinh tế và tài giỏi. Bài thơ này gắn liền với tuổi thơ của nhiều thế hệ được các bạn trẻ yêu thích và truyền tụng với nhau. Bài thơ ca ngợi vẻ đẹp mặn mà, nghiêng nước nghiêng thành của một cô gái khi đứng bên bờ ao.
Trúc xinh trúc mọc bờ ao
Trúc xinh trúc mọc bờ ao
Em xinh em đứng nơi nào cũng xinh
Trúc xinh trúc mọc đầu đình
Em...
Trúc xinh trúc mọc bờ ao
Trúc xinh trúc mọc bờ ao
Em xinh em đứng nơi nào cũng xinh
Trúc xinh trúc mọc đầu đình
Em...
Chỉnh sửa cuối:

