Trời chiều buông xuống trên cánh đồng Van Xanh rộng mênh mông tít tắp.
Nơi mé bên hông căn nhà gỗ. Tiểu tử lam sắc bẻ ngô cho vào gùi mây đeo mé sau lưng. Một phần treo góc bếp dành ăn dần, một phần đem ra phiên chợ bán đổi ít bạc lận lưng. Mấy bữa nay về đây cũng may nhờ có đám ngô mà tên thuộc hạ của Thiên Ca Khúc trồng sẵn. Y chỉ việc bẻ luộc ăn. Nếu không y đã sớm chết đói rồi.
Y không giỏi nấu nướng. Ngày trước tất cả những việc này đều do ca ca làm, y không hề đụng tay mó chân. Nếu nói việc giỏi nhất với y từ trước tới nay thì chính là đánh lộn cùng ủ rượu đi. Sau đợt ngô này tàn có lẽ y sẽ cấy một ít lúa ủ rượu bán, tích cóp tiền bạc lại từ từ. Đợi có thật nhiều tiền rồi sau đó mới tính tiếp.
Đang loay hoay vận chuyển ngô thu hoạch vào trong nhà bếp. Bỗng giông gió từ đâu kéo tới mù mịt trời.
Biết sắp sửa đổ mưa giông Hoài Ly co giò chạy ra ngoài sào quơ tém đồ đạc giục vội lên chiếc sàng trong buồng. Chạy ra đóng cửa chính cùng cửa sổ bên hông nhà lại rồi tiếp tục hái ngô.
Thình lình một tiếng nổ lớn vang lên. Nhìn về phía bầu trời giữa hư không Hoài Ly nhìn thấy một toán ảnh vệ gần cả chục tên đang hỗn chiến cùng ba vị Thần Hắc Ám. Ám tiễn khí độc chúng đều dùng đủ cả, chỉ là bọn Hắc Ám kia quá mạnh. Trong vài cái chớp mắt toán ảnh vệ đã đầu lìa khỏi cổ, văng lịch bịch xuống bãi đất như trái mít rụng. Chết không toàn thây.
Cảnh tượng quá mức hãi hùng, nguy hiểm chực chờ trong đáy mắt. Càng nhận ra hai trong số ba vị Thần Hắc Ám đấy chính là hai cái kẻ đã bắt mình về Lạc Ma cung, dùng mạng mình để uy hiếp Thần Chủ Ngũ Châu. Hoài Ly không nói không rằng vứt gùi mây trong tay xuống đất chạy ào vào trong nhà đóng sập cửa sau, khóa trái.
Quay lưng dựa vào trấn cửa. Tim đập thình thịch hỗn loạn trong lồng ngực. Thấy bọn chúng mò tới tận đây Hoài Ly lờ mờ đoán ra chúng lần nữa muốn bắt mình uy hiếp sự sống của con người kia. Nơi Van Xanh xa xôi này bầu trời nhóa nhem lẫn quẩn. Nào có ai có thể cứu được y đây?
Hoài Ly cảm nhận mạng sống mình lần nữa như con chim non gãy cánh giữa trời mưa bão. Lần này nếu thật sự rơi vào tay chúng y sẽ tự kết liễu, không để người y yêu thương phải lao tâm khổ tứ vì y nữa đâu.
Siết chặt mảnh kim liên trong tay mình. Hoài Ly đau không cùng tả. Những ngày qua bên cạnh Thần Chủ Ngũ Châu làm nam nhân đầu tiên của hắn. Lấy đi lần đầu tiên của hắn y thật sự đã mãn nguyện lắm rồi. Chết chẳng còn cảm thấy đáng tiếc. Chỉ là...
Chỉ là cho tới tận hiện tại vẫn không đành lòng từ bỏ hắn. Tham luyến dày vò mang theo tới tận đáy mồ sâu. Ngửa đầu nhìn mái trần cũ kĩ mạng nhện bám đầy. Hoài Ly thở ra một hơi. Hai mắt nhắm nghiền tạo đường cho một giọt lệ trong veo vô tình rơi xuống.
"
Nhóc con. Ngươi tưởng trốn vào trong đó là yên thân ư? Khôn hồn hãy đầu hàng đừng để Mộ Tạo ta nổi giận sẽ không mấy vui vẻ gì đâu." Giọng Thần Hủy Diệt ồm ồm vang lên.
Hắc Linh nhếch miệng hừ lạnh ngao ngán: "Ngươi nói nhiều với nó làm gì. Để ta."
Dứt lời Tử Thần bay đến cửa sau, giơ lòng bàn tay chưởng ầm vào một cái. Cánh cửa gỗ đổ ập xuống. Mộ Tạo cùng công chúa một phen ngớ người mở mang tầm mắt.
Vừa vặn chờ tới. Cả ba lao vào trong nhà rà soát khắp sàng phòng, từ góc buồng cho tới phòng khách mọi ngỏ ngách đều trống trơn, đều đã khóa trái từ bên ngoài. Xem ra tên nhóc quỷ quyệt kia là đã nhanh chân chạy thoát còn không quên khóa cửa mà nhốt chúng.
Bị chơi khăm Mộ Tạo điên tiết tung nắm đấm về phía cửa chính, lần nữa trực tiếp hủy đi thêm một cánh cửa của nhà người ta.
Cả ba lao ra bên hông nhà thu vào tầm mắt một cánh đồng ngô lên cao vút thẳng tắp qua đầu người đang trong thời kì thu hoạch. Biết đây chính là nơi duy nhất tiểu tử lam sắc kia trốn vào, chúng mỉm cười thâm ý.
Quả thật vậy cách đấy không bao xa Hoài Ly lẩn mình giữa vườn ngô ngút ngàn. Mồ hôi nhỏ tong tong ướt đẫm thái dương cùng y phục, mặc dù trời đang nổi gió giông cuồn cuộn vũ vần.
"Nhóc con. Ngươi hết đường rồi. Thần Lửa không có ở đây để xem hôm nay ai cứu ngươi."
Âm thanh vang vọng tứ bề. Ba vị thần bay lên hư không lơ lửng ngạo nghễ, phóng tầm mắt nhìn một lượt cánh đồng ngô mênh mông bạt ngàn. Rất nhanh tiêu cự thu vào tầm mắt một con mồi béo bở đang run sợ nép mình lẩn trốn co ro.
Khoảnh khắc đối diện cùng ánh mắt chết chóc xa lạ. Đỉnh đầu Hoài Ly nổ ầm một tiếng chấn kinh.
Chẳng còn có thể nghĩ được gì hay ho giấc này. Y cắm đầu tháo chạy tới vắt giò lên cổ. Chạy miết lại chạy ra khỏi đám ngô tới khu đồng trống đất rộng bao la hồi nào mà chẳng hay. Tiểu tử lam sắc cầm chắc cái chết trong gang tấc.
Mộ Tạo từ không trung giơ lòng bàn tay tung chưởng về phía y. Y nhún mũi hài đạp đất bay lên cao hơn trượng nhanh chóng né tránh. Tức thời luồng nội lực cực mạnh từ Hắc Linh đã ào ào xoáy tới với tốc độ kinh hồn tựa hồ vũ bão càn quét.
Khoảnh khắc chóng vánh ấy Hoài Ly chỉ còn biết trơ mắt mà đứng nhìn. Ngỡ mình thịt nát xương tan chịu chung số phận như hệt đám ảnh vệ hồi ban nãy. Nào ngờ đâu một luồng nội lực khác nhấp nháy đã bay tới áp đảo.
"Soẹt...Soẹt...Ầm."
Hai luồng nội lực va chạm nhau giữa hư không tạo thành một tiếng nổ lớn khủng khiếp khiến đất đai xung quanh rung chuyển, rúng nứt. Bụi bay mịt mù. Hoài Ly cách xa cả mươi bộ cũng chịu ảnh hưởng mà ngã văng ra đất.
Lồm cồm bò dậy đập vào tầm mắt y khắc này là phía trên bầu trời một con Bạch Hỏa Thiên Long đang bay lượn giữa hư không. Vừa đẹp đẽ vừa hung tợn tới kinh thiên động địa, tới cả thảy phải bàng hoàng khiếp vía.
Bạch Hỏa Thiên Long chẳng phải chỉ có trong truyền thuyết cổ xưa thôi sao? Tiểu tử lam sắc sững sờ ngây ngẩn.
Bạch Thiên Long cuộn mình trên hư không. Ba vị Thần Hắc Ám tức thời bay vút đến. Tay mang theo binh khí phân làm ba hướng nhất loạt vung kiếm tấn công. Tập trung vào ba nơi chí yếu đó chính là phần đầu, thân và đuôi rồng.
Nhưng thần vật kia uốn lượn né tránh một cách tài tình còn lao đến giơ móng vuốt cào rách một đường sâu hoắm trên bả vai Mộ Tạo. Gã đau điếng ôm vết thương ngã xuống mặt đất. Máu ròng ròng ướt đỏ cả lòng bàn tay.
Lúc này giông gió nổi lên. Mây đen kéo đến đầy trời. Hoài Ly vươn tay chắn bụi rơi vào mắt, gắt gao ngẩng nhìn diễn tiến trận đánh kinh diễm ở trên cao kia chẳng muốn bỏ sót bất kì một chi tiết nào.
Chớp lấy thời cơ Mộ Tạo một đường bay tới. Thiết đao nặng hàng cân vung lên nhắm đầu Hoài Ly một đao cắt rụng.
Trước tình cảnh đó Bạch Thiên Long đã há miệng phun luồng nội lực cực mạnh về phía Thần Hủy Diệt. Gã ngã rầm xuống đất. Thiết đao trong lòng tả thủ cũng lệch hướng mà nhắm thẳng bãi đất trống đánh ầm.
Đất nổ tung văng vãi lên không trung rồi rớt xuống từng lớp một. Máu trong miệng gã trào ra từng dòng.
Chớp lấy thời cơ Bạch Thiên Long quay đầu xuống cứu tên tiểu tử phàm gian kia. Hai kẻ địch ở phía trên đã nhẹ nhàng bay tới vung binh khí đâm cho nó một nhát vào giữa mình.
"Phập." Một tiếng sâu mềm đứt đoạn ngân vang. Mũi kiếm trên tay công chúa Ngọc Phụng len vào giữa hai đường gân vảy, trực tiếp xé toạc da thịt vách ra. Máu bắn lên không trung rơi tọc tạch xuống đất.
Khoảnh khắc trời gầm rền vang, mưa tuôn ầm ầm như trút nước.
Đồng tử đen láy mở to Hoài Ly ngẩng nhìn lên hư không. Nhìn sâu vào đôi mắt rồng, y bàng hoàng kinh sợ. Đôi mắt nó dường như đang hàm chứa thân ảnh của y. Nó đã bị thương rồi.
Rồng thiêng gầm lên một tiếng. Chiếc đuôi quật mạnh về phía sau đánh bật hai kẻ ám toán kia ngã lộn mấy vòng, tức thời quay đầu công kích.
Mộ Tạo giấc này cũng gượng đứng dậy mang thiết đao bay vút lên bầu trời, cư nhiên là tương trợ cho đồng bọn chẳng dám một mình mà lập chiến công nữa.
Giữa cơn mưa đang ào ào tuôn xối xả. Hoài Ly bàng hoàng nhìn chiến cảnh giữa Bạch Thiên Long cùng ba vị Thần Hắc Ám vẫn chưa đi đến hồi ngã ngũ.
Bốn luồng thần lực va nhau giữa hư không nổ ầm rúng chuyển cả vùng trời. Hoài Ly trụ không vững lần nữa ngã văng ra đất.
Lồm cồm bò dậy y nhìn thấy rồng thiêng há miệng muôn vàn kiếm ảo xé làn mưa lao đến quân thù. Bọn chúng thi nhau lộn vòng né tránh nhưng một mũi đã xuyên qua bả vai Mộ Tạo. Muôn vàn kiếm ảo cũng đều tan biến.
Hoài Ly reo mừng trong lòng đâu biết rằng dưới trời mưa tuôn như trút nước vô cùng bất lợi cho cơ thể rồng thiêng. Vết thương máu chảy ròng ròng nó dường như tiến tới hồi suy kiệt. Nội lực đang yếu dần.
Không thể tiếp tục trường đấu. Đôi mắt rồng thiêng lóe sáng, vô vàn kiếm ảo từ đó vút bay ra. Mũi kiếm vô hình xé gió mưa mang theo Nghiệp Hỏa rực đỏ cả bầu trời.
Dù đã kịp thời phản ứng Mộ Tạo cư nhiên vẫn bị một kiếm xẹt ngang ngón tay trái rách một đường dài túa máu. Gã bật thét lên toàn thân tựa hồ nóng bỏng như dòng mắc ma tuôn chảy.
Tử Thần chẳng nói chẳng rằng vung lưỡi hái cắt rẹt ngang bả vai trái của gã một cái. Cánh tay rớt phịch xuống đất trong con mắt hãi hùng của Hoài Ly cùng tiếng thét kinh hoàng đau đớn của Thần Hủy Diệt.
Chưa đầy vài cái chớp mắt của y. Bọn chúng đã dẫn theo đồng bọn thương phế kia cao chạy xa bay tận phương Nam mất rồi.
Cơ mà bấy nhiêu đấy không đủ làm cho y khiếp sợ. Điều làm y bàng hoàng hoang mang chính là ngọn lửa đỏ rực mà vừa rồi rồng thiêng ấy đã phóng ra chính là luồng Nghiệp Hỏa không sai không khác.
Khắp Ngũ Châu này người có thể tạo ra Nghiệp Hỏa cũng chỉ có mình hắn - Thần Chủ Ngũ Châu nam nhân y yêu thương nhất trên cõi đời.
Gào lên một tiếng đau thấu đoạn. Hoài Ly ngẩng đầu nhìn về phía bầu trời giữa hư không phát giác ra con rồng ấy cũng đang chăm chăm cúi xuống nhìn mình. Nước mưa tuôn rơi ào ạt mang theo cả mùi của máu.
Ngập ngừng nhìn nhau thêm một chút Bạch Thiên Long há miệng gầm lên tiếng gầm rền vang cả bầu trời mưa như trút nước. Nó lượn một vòng quanh không trung rồi quay đầu rời đi trong giận dữ.
"Không. Đợi đã."
Tiểu tử lam sắc cất tiếng gọi vang. Hoảng loạn co chân mà đuổi theo con rồng ấy. Mắt nhìn thấy nó bay về hướng Nam một quãng rồi buông mình rơi xuống với tốc độ kinh hồn.
Âm thanh vật nặng đập vào đất vang dội chấn kinh. Lần theo âm thanh ấy chẳng bao lâu Hoài Ly nhìn thấy một con rồng thô lớn nằm trên bãi đất sình. Thân mình nó túa máu hòa vào nước mưa rơi nhòa trên lớp vảy. Cơ bụng nó phập phồng lên xuống, hơi thở thoi thóp yếu loạn.
Hình ảnh quá mức thê lương.
Lấy hết can đảm Hoài Ly chạy ào tới. Vươn tay chạm vào lớp vảy rồng muốn băng bó vết thương đang chảy máu từng đường từng đường trên cơ thể nó, đỏ tươi tanh tớp.
Bạch Thiên Long gầm lên. Chiếc đuôi quật mạnh hất Hoài Ly văng ra. Không hề muốn y chạm vào người nó, càng muốn đuổi y đi khỏi chốn này. Càng xa càng tốt.
Thế nhưng nó càng kháng cự bao nhiêu, Hoài Ly càng nhào vào mạnh mẽ ôm lấy thân mình nó bấy nhiêu. Vòng tay càng siết chặt hơn bao giờ hết muốn ôm trọn cả thân thể nó vào lòng.