Chương 1: Nhớ Cố Nhân
Chiều hôm ấy, mưa rơi rất chậm.
Không ào ạt, không dữ dội, chỉ là từng giọt mưa nặng nề, lặng lẽ rơi trên mái ngói cũ, trên những tán cây xanh trước hiên, rồi vỡ tan trên mặt đường lạnh lẽo như thể chính bầu trời cũng đang mệt mỏi mà thở dài. Mưa thấm vào đất, vào lá, vào...