Chương 20: Đoạn tuyệt pháo đài.
Tiếng còi hơi vang lên từ cửa sau rít rống quanh vách đá lòng pháo đài. Mười sáu gã kỵ sĩ bọc giáp nặng Tòa Thánh tràn qua vỡ hầm, khiên sắt đập vào nhau keng, keng chói óc. Đi đầu là gã kỵ sĩ trưởng mặc giáp đen toàn thân, tay lăm lăm cây búa chiến hai đầu to bằng cái mần.
"Chặt sạch đường lui của chúng nó!" – Gã kỵ sĩ trưởng gào lên, giọng đặc quánh qua khe mũ sắt.
Trần Dạ không ngoảnh đầu lại nhìn đống thây người phản đồ trong sảnh. Anh quẳng thanh đao răng cưa sứt mẻ xuống đất, vơ lấy hai băng đạn nỏ cải tiến và một hũ hỏa dược nén nặng ba cân vừa lột trên xác gã chỉ huy.
"Rút ra cổng chính," – Trần Dạ giật mạnh dây đeo hũ hỏa dược quấn qua vai, ngắn gọn ra lệnh.
Tô Mạn xóc lại bao đạn trên lưng, tay vơ gọn hai khẩu súng ngắn ổ quay đút vào cạp quần da. Cô không chờ anh nhắc lần hai, lội qua vũng máu dưới sàn đá, lao thẳng ra phía đường hầm chính nơi có ánh sáng tuyết hắt vào.
"Số Two! Khóa chốt ngoài!" – Tô Mạn thò đầu qua khe cổng sồi gào lớn.
Râu Xám đứng bên ngoài cùng hai gã tị nạn cuống quít ghìm lấy tay quay xích sắt. Tiếng bánh răng nghiến sột sạt gạt chốt gỗ lớn chặn ngang mạn ngoài cổng. Cánh cổng sồi nặng ba tấn sập xuống một nửa, chỉ còn chừa lại một khe hẹp vừa vặn cho một người lách qua.
Gã kỵ sĩ trưởng giáp đen dẫn đầu sáu gã tay sai lao vút vào sảnh trung tâm. Thấy Trần Dạ đang bọc hậu ở họng hành lang, gã vung mạnh cây búa chiến hai đầu chém chéo một đường xé gió.
XOẸT!
Lưỡi búa nặng nề chém sạt qua vai áo măng tô của Trần Dạ, đập mạnh xuống vách đá làm gạch vữa bắn rào rào, đá vụn văng vào mặt đau rát.
Trần Dạ ngả người áp sát vách đá, không thèm rút đao đỡ cú đâm tiếp theo. Anh rút dứt khoát chiếc đục thép bên hông, cắm thẳng vào khe hở giữa khớp cổ và giáp vai của gã kỵ sĩ trưởng.
PHẬP!
Gã kỵ sĩ trưởng khựng lại, tiếng thở gầm gừ qua khe mũ sắt nghẹn đứt đoạn. Máu tươi bắn xịt ra rãnh thép.
Trần Dạ dùng gót boots đạp mạnh vào gối đối phương, rút đục thép ra rồi xoay người lộn một vòng chui qua khe cổng sồi đang khép lại.
Vừa vọt ra khỏi khe cổng chính, Trần Dạ lập tức giật sợi dây gân bò nối kíp nổ hũ hỏa dược ba cân quăng ngược trở lại lòng hành lang.
"Nằm xuống!" – Trần Dạ quát lớn.
Anh đổ người ôm lấy Tô Mạn, kéo cô ngã sấp sau bệ đá quan sát.
OÀNG!
Một tiếng nổ như chấn động địa chất vang lên. Ngọn lửa da cam cùng hàng ngàn mảnh đá vôi bùng phát từ khe cổng chính. Cánh cổng sồi bọc đồng nát tươm, vòm đá bên trên mất điểm tựa đổ ập xuống, chôn vặt toàn bộ đường hầm chính cùng mười mấy gã kỵ sĩ Tòa Thánh bên trong. Tiếng đất đá đè gãy xương sắt rắc, rắc bị đè nén chìm nghỉm dưới đống vữa nát.
Khói mù mù mạt và tro đen bùng ra ngoài khe núi, phủ kín một vùng tuyết trắng.
Trần Dạ lồm ngồm ngồi dậy, gạt lớp vữa đá bám trên tóc. Anh không nghỉ lấy một giây, tháo chiếc hộp sắt chứa bản danh sách Nổi Dậy ra kiểm tra, cẩn thận đút vào túi trong áo măng tô.
Tô Mạn đẩy mảng đá đè trên chân ra, quệt vệt máu rỉ trên má, ánh mắt đanh lại nhìn đống vữa đá lấp kín cổng pháo đài: "Chúng ta mất đường cung ứng lương thực rồi."
Râu Xám cùng mười ba người tị nạn bò ra từ sau các hộc đá. Mặt gã nào gã nấy xám xịt, tay chân run rẩy nhưng không một ai dám cất tiếng than van. Họ nhìn hai con ngựa chiến mang trên lưng bốn bao lương khô nén cùng năm thùng đạn dược vừa thu hoạch được.
Trần Dạ bước tới nhặt chiếc nỏ sắt rơi dưới đất, vặn lại lẫy khóa. Anh quay lại nhìn gã áo đen Tòa Thánh vẫn nằm liệt trên xe trượt.
PHẬP!
Một mũi tên sắt từ tay Trần Dạ lao đi, cắm thấu ngực gã áo đen, kết liễu kẻ dẫn đường đã hết giá trị sử dụng.
"Rút về đầm lầy phía Tây," – Trần Dạ quay lưng đi thẳng xuống dốc núi đóng băng, giọng lạnh ngắt xé tan tiếng gió Bắc.
Tô Mạn nhặt khẩu súng ngắn ổ quay rơi dưới tuyết, kiểm tra lại đạn rồi quay sang Râu Xám: "Số Two, dắt ngựa bọc hậu. Đi theo vết chân của anh ấy."
Râu Xám gật đầu cái rụi, lập tức thúc giục đám tị nạn vác thương gỗ nối đuôi nhau tiến xuống dốc.
Phía sau lưng họ, ngọn đèn măng-xông màu tím trên đỉnh pháo đài bị sóng nổ hất văng, rơi xuống đống tuyết dập tắt hoàn toàn. Pháo Đài Ngầm đã thành mồ táng.
Khi đoàn người tiến vào mép đầm lầy bao la sương muối mù mạt, từ trong những bụi rẫy mục nát bốc mùi thối rữa, tiếng gầm gừ cọ xát của vô số sinh vật biến dị dưới lòng đất bắt đầu vang lên rào rào. Biến cố đầm lầy chính thức bẫy rập bước chân họ.
"Chặt sạch đường lui của chúng nó!" – Gã kỵ sĩ trưởng gào lên, giọng đặc quánh qua khe mũ sắt.
Trần Dạ không ngoảnh đầu lại nhìn đống thây người phản đồ trong sảnh. Anh quẳng thanh đao răng cưa sứt mẻ xuống đất, vơ lấy hai băng đạn nỏ cải tiến và một hũ hỏa dược nén nặng ba cân vừa lột trên xác gã chỉ huy.
"Rút ra cổng chính," – Trần Dạ giật mạnh dây đeo hũ hỏa dược quấn qua vai, ngắn gọn ra lệnh.
Tô Mạn xóc lại bao đạn trên lưng, tay vơ gọn hai khẩu súng ngắn ổ quay đút vào cạp quần da. Cô không chờ anh nhắc lần hai, lội qua vũng máu dưới sàn đá, lao thẳng ra phía đường hầm chính nơi có ánh sáng tuyết hắt vào.
"Số Two! Khóa chốt ngoài!" – Tô Mạn thò đầu qua khe cổng sồi gào lớn.
Râu Xám đứng bên ngoài cùng hai gã tị nạn cuống quít ghìm lấy tay quay xích sắt. Tiếng bánh răng nghiến sột sạt gạt chốt gỗ lớn chặn ngang mạn ngoài cổng. Cánh cổng sồi nặng ba tấn sập xuống một nửa, chỉ còn chừa lại một khe hẹp vừa vặn cho một người lách qua.
Gã kỵ sĩ trưởng giáp đen dẫn đầu sáu gã tay sai lao vút vào sảnh trung tâm. Thấy Trần Dạ đang bọc hậu ở họng hành lang, gã vung mạnh cây búa chiến hai đầu chém chéo một đường xé gió.
XOẸT!
Lưỡi búa nặng nề chém sạt qua vai áo măng tô của Trần Dạ, đập mạnh xuống vách đá làm gạch vữa bắn rào rào, đá vụn văng vào mặt đau rát.
Trần Dạ ngả người áp sát vách đá, không thèm rút đao đỡ cú đâm tiếp theo. Anh rút dứt khoát chiếc đục thép bên hông, cắm thẳng vào khe hở giữa khớp cổ và giáp vai của gã kỵ sĩ trưởng.
PHẬP!
Gã kỵ sĩ trưởng khựng lại, tiếng thở gầm gừ qua khe mũ sắt nghẹn đứt đoạn. Máu tươi bắn xịt ra rãnh thép.
Trần Dạ dùng gót boots đạp mạnh vào gối đối phương, rút đục thép ra rồi xoay người lộn một vòng chui qua khe cổng sồi đang khép lại.
Vừa vọt ra khỏi khe cổng chính, Trần Dạ lập tức giật sợi dây gân bò nối kíp nổ hũ hỏa dược ba cân quăng ngược trở lại lòng hành lang.
"Nằm xuống!" – Trần Dạ quát lớn.
Anh đổ người ôm lấy Tô Mạn, kéo cô ngã sấp sau bệ đá quan sát.
OÀNG!
Một tiếng nổ như chấn động địa chất vang lên. Ngọn lửa da cam cùng hàng ngàn mảnh đá vôi bùng phát từ khe cổng chính. Cánh cổng sồi bọc đồng nát tươm, vòm đá bên trên mất điểm tựa đổ ập xuống, chôn vặt toàn bộ đường hầm chính cùng mười mấy gã kỵ sĩ Tòa Thánh bên trong. Tiếng đất đá đè gãy xương sắt rắc, rắc bị đè nén chìm nghỉm dưới đống vữa nát.
Khói mù mù mạt và tro đen bùng ra ngoài khe núi, phủ kín một vùng tuyết trắng.
Trần Dạ lồm ngồm ngồi dậy, gạt lớp vữa đá bám trên tóc. Anh không nghỉ lấy một giây, tháo chiếc hộp sắt chứa bản danh sách Nổi Dậy ra kiểm tra, cẩn thận đút vào túi trong áo măng tô.
Tô Mạn đẩy mảng đá đè trên chân ra, quệt vệt máu rỉ trên má, ánh mắt đanh lại nhìn đống vữa đá lấp kín cổng pháo đài: "Chúng ta mất đường cung ứng lương thực rồi."
Râu Xám cùng mười ba người tị nạn bò ra từ sau các hộc đá. Mặt gã nào gã nấy xám xịt, tay chân run rẩy nhưng không một ai dám cất tiếng than van. Họ nhìn hai con ngựa chiến mang trên lưng bốn bao lương khô nén cùng năm thùng đạn dược vừa thu hoạch được.
Trần Dạ bước tới nhặt chiếc nỏ sắt rơi dưới đất, vặn lại lẫy khóa. Anh quay lại nhìn gã áo đen Tòa Thánh vẫn nằm liệt trên xe trượt.
PHẬP!
Một mũi tên sắt từ tay Trần Dạ lao đi, cắm thấu ngực gã áo đen, kết liễu kẻ dẫn đường đã hết giá trị sử dụng.
"Rút về đầm lầy phía Tây," – Trần Dạ quay lưng đi thẳng xuống dốc núi đóng băng, giọng lạnh ngắt xé tan tiếng gió Bắc.
Tô Mạn nhặt khẩu súng ngắn ổ quay rơi dưới tuyết, kiểm tra lại đạn rồi quay sang Râu Xám: "Số Two, dắt ngựa bọc hậu. Đi theo vết chân của anh ấy."
Râu Xám gật đầu cái rụi, lập tức thúc giục đám tị nạn vác thương gỗ nối đuôi nhau tiến xuống dốc.
Phía sau lưng họ, ngọn đèn măng-xông màu tím trên đỉnh pháo đài bị sóng nổ hất văng, rơi xuống đống tuyết dập tắt hoàn toàn. Pháo Đài Ngầm đã thành mồ táng.
Khi đoàn người tiến vào mép đầm lầy bao la sương muối mù mạt, từ trong những bụi rẫy mục nát bốc mùi thối rữa, tiếng gầm gừ cọ xát của vô số sinh vật biến dị dưới lòng đất bắt đầu vang lên rào rào. Biến cố đầm lầy chính thức bẫy rập bước chân họ.