102 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 20: Đoạn tuyệt pháo đài.

Tiếng còi hơi vang lên từ cửa sau rít rống quanh vách đá lòng pháo đài. Mười sáu gã kỵ sĩ bọc giáp nặng Tòa Thánh tràn qua vỡ hầm, khiên sắt đập vào nhau keng, keng chói óc. Đi đầu là gã kỵ sĩ trưởng mặc giáp đen toàn thân, tay lăm lăm cây búa chiến hai đầu to bằng cái mần.

"Chặt sạch đường lui của chúng nó!" – Gã kỵ sĩ trưởng gào lên, giọng đặc quánh qua khe mũ sắt.

Trần Dạ không ngoảnh đầu lại nhìn đống thây người phản đồ trong sảnh. Anh quẳng thanh đao răng cưa sứt mẻ xuống đất, vơ lấy hai băng đạn nỏ cải tiến và một hũ hỏa dược nén nặng ba cân vừa lột trên xác gã chỉ huy.

"Rút ra cổng chính," – Trần Dạ giật mạnh dây đeo hũ hỏa dược quấn qua vai, ngắn gọn ra lệnh.

Tô Mạn xóc lại bao đạn trên lưng, tay vơ gọn hai khẩu súng ngắn ổ quay đút vào cạp quần da. Cô không chờ anh nhắc lần hai, lội qua vũng máu dưới sàn đá, lao thẳng ra phía đường hầm chính nơi có ánh sáng tuyết hắt vào.

"Số Two! Khóa chốt ngoài!" – Tô Mạn thò đầu qua khe cổng sồi gào lớn.

Râu Xám đứng bên ngoài cùng hai gã tị nạn cuống quít ghìm lấy tay quay xích sắt. Tiếng bánh răng nghiến sột sạt gạt chốt gỗ lớn chặn ngang mạn ngoài cổng. Cánh cổng sồi nặng ba tấn sập xuống một nửa, chỉ còn chừa lại một khe hẹp vừa vặn cho một người lách qua.

Gã kỵ sĩ trưởng giáp đen dẫn đầu sáu gã tay sai lao vút vào sảnh trung tâm. Thấy Trần Dạ đang bọc hậu ở họng hành lang, gã vung mạnh cây búa chiến hai đầu chém chéo một đường xé gió.

XOẸT!

Lưỡi búa nặng nề chém sạt qua vai áo măng tô của Trần Dạ, đập mạnh xuống vách đá làm gạch vữa bắn rào rào, đá vụn văng vào mặt đau rát.

Trần Dạ ngả người áp sát vách đá, không thèm rút đao đỡ cú đâm tiếp theo. Anh rút dứt khoát chiếc đục thép bên hông, cắm thẳng vào khe hở giữa khớp cổ và giáp vai của gã kỵ sĩ trưởng.

PHẬP!

Gã kỵ sĩ trưởng khựng lại, tiếng thở gầm gừ qua khe mũ sắt nghẹn đứt đoạn. Máu tươi bắn xịt ra rãnh thép.

Trần Dạ dùng gót boots đạp mạnh vào gối đối phương, rút đục thép ra rồi xoay người lộn một vòng chui qua khe cổng sồi đang khép lại.

Vừa vọt ra khỏi khe cổng chính, Trần Dạ lập tức giật sợi dây gân bò nối kíp nổ hũ hỏa dược ba cân quăng ngược trở lại lòng hành lang.

"Nằm xuống!" – Trần Dạ quát lớn.

Anh đổ người ôm lấy Tô Mạn, kéo cô ngã sấp sau bệ đá quan sát.

OÀNG!

Một tiếng nổ như chấn động địa chất vang lên. Ngọn lửa da cam cùng hàng ngàn mảnh đá vôi bùng phát từ khe cổng chính. Cánh cổng sồi bọc đồng nát tươm, vòm đá bên trên mất điểm tựa đổ ập xuống, chôn vặt toàn bộ đường hầm chính cùng mười mấy gã kỵ sĩ Tòa Thánh bên trong. Tiếng đất đá đè gãy xương sắt rắc, rắc bị đè nén chìm nghỉm dưới đống vữa nát.

Khói mù mù mạt và tro đen bùng ra ngoài khe núi, phủ kín một vùng tuyết trắng.

Trần Dạ lồm ngồm ngồi dậy, gạt lớp vữa đá bám trên tóc. Anh không nghỉ lấy một giây, tháo chiếc hộp sắt chứa bản danh sách Nổi Dậy ra kiểm tra, cẩn thận đút vào túi trong áo măng tô.

Tô Mạn đẩy mảng đá đè trên chân ra, quệt vệt máu rỉ trên má, ánh mắt đanh lại nhìn đống vữa đá lấp kín cổng pháo đài: "Chúng ta mất đường cung ứng lương thực rồi."

Râu Xám cùng mười ba người tị nạn bò ra từ sau các hộc đá. Mặt gã nào gã nấy xám xịt, tay chân run rẩy nhưng không một ai dám cất tiếng than van. Họ nhìn hai con ngựa chiến mang trên lưng bốn bao lương khô nén cùng năm thùng đạn dược vừa thu hoạch được.

Trần Dạ bước tới nhặt chiếc nỏ sắt rơi dưới đất, vặn lại lẫy khóa. Anh quay lại nhìn gã áo đen Tòa Thánh vẫn nằm liệt trên xe trượt.

PHẬP!

Một mũi tên sắt từ tay Trần Dạ lao đi, cắm thấu ngực gã áo đen, kết liễu kẻ dẫn đường đã hết giá trị sử dụng.

"Rút về đầm lầy phía Tây," – Trần Dạ quay lưng đi thẳng xuống dốc núi đóng băng, giọng lạnh ngắt xé tan tiếng gió Bắc.

Tô Mạn nhặt khẩu súng ngắn ổ quay rơi dưới tuyết, kiểm tra lại đạn rồi quay sang Râu Xám: "Số Two, dắt ngựa bọc hậu. Đi theo vết chân của anh ấy."

Râu Xám gật đầu cái rụi, lập tức thúc giục đám tị nạn vác thương gỗ nối đuôi nhau tiến xuống dốc.

Phía sau lưng họ, ngọn đèn măng-xông màu tím trên đỉnh pháo đài bị sóng nổ hất văng, rơi xuống đống tuyết dập tắt hoàn toàn. Pháo Đài Ngầm đã thành mồ táng.

Khi đoàn người tiến vào mép đầm lầy bao la sương muối mù mạt, từ trong những bụi rẫy mục nát bốc mùi thối rữa, tiếng gầm gừ cọ xát của vô số sinh vật biến dị dưới lòng đất bắt đầu vang lên rào rào. Biến cố đầm lầy chính thức bẫy rập bước chân họ.
 
102 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 21: Tàn tích pháo đài đá

Gió bão đập rầm rầm vào vách đá phía ngoài ranh giới Vận Rủi Chi Địa. Tuyết đổ xuống dày đặc, che kín lối đi hẹp dẫn lên rặng núi phía bắc. Nhiệt độ tụt xuống âm mười lăm độ C. Trong màn tuyết trắng xóa, tiếng thở hớp hớp của đoàn người nghe rõ mồng một.

Trần Dạ dừng lại trước một vòm cổng đá xám bị sạt lở một nửa. Phía trên xà ngang, vết đục thời cổ đã bị băng giá ăn mòn, chỉ còn lại cái hốc đen ngòm của một pháo đài cũ bỏ hoang. Hắn siết chặt quai chiếc bao tải rách bó quanh vai, liếc mắt nhìn lại phía sau.

Mười ba con người nối đuôi nhau như một đàn kiến ngơ ngác. Tô Mạn đi ở vị trí thứ hai, tay lăm lăm khẩu súng trường cơ khí thu được từ đồn đá, mắt liên tục đảo quanh các lùm cây khô bao phủ tuyết dày. Ngay sau cô, Râu Xám ôm khư khư bó công cụ gồm bốn cái đục thép và hai chiếc cuốc mỏ, đôi chân già nua run lên bẩy hẩy. Bừa bãi phía sau là mười một người tị nạn-bốn người trong số đó đã rũ gục, gót chân lê trên tuyết tạo thành những vệt rãnh nông.

"Vào trong. Nhanh." Trần Dạ lên tiếng, giọng ngắn gọn, khan đặc vì ngấm lạnh.

Hắn bước qua vòm cổng, dùng mũi đao ngắn đâm gạt những mảng băng rủ xuống từ trần hầm. Pháo đài đá này vốn là một tiền đồn khai thác quặng cũ từ thời đế quốc trước, sâu trong lòng đất có cấu trúc hầm ngầm gia cố bằng đá hộc. Mùi ẩm mốc xen lẫn mùi lưu huỳnh xộc thẳng vào mũi.

Cả đoàn người ùa vào bên trong như ong vỡ tổ. Mấy người tị nạn lập tức ngã gục xuống sàn đá lạnh ngắt, tiếng thở hắt ra tạo thành những luồng hơi trắng xóa. Một gã đàn ông gầy gộc trùm mảnh áo lông cừu rách rưới do dự nhìn Trần Dạ, rồi nhìn quanh vách đá u tối:

"Hết.. Hết đường rồi à? Chúng ta ở lại cái hố chết này thật sao?"

Trần Dạ không đáp. Hắn tháo bao tải sau lưng, đặt mạnh xuống góc tường. Bên trong rơi ra ba bộ áo lông còn bám vết máu khô của lính đồn trú, vài cục lương khô cứng như đá và khối thịt muối bọc trong giấy dầu.

Râu Xám thả bó đục thép xuống đất gây ra tiếng keng chát chúa. Ông lão quỳ gối xuống, dùng bàn tay sần sùi vuốt mảng tường đá, mặt đờ ra: "Khí lạnh lùa qua kẽ nứt. Tối nay không có lửa, tất cả sẽ đóng băng thành tượng."

"Tô Mạn, kiểm tra vật tư." Trần Dạ quay sang, cắt ngang tiếng xầm xăm lo lắng của nhóm tị nạn.

Tô Mạn ngồi xổm bên đống đồ, lôi ra chiếc túi vải nhỏ. Cô mở từng nếp gấp, ngón tay thô ráp nhẩm tính: "Lương khô và thịt muối tiết kiệm lắm thì sống được ba ngày. Chúng ta có bốn bộ áo lông, sáu cuộn dây thừng, một ít đạn súng trường. Nhưng bốn người kia.."

Cô chỉ tay về phía góc hầm. Bốn người tị nạn nằm còng queo, môi tím tái, ngực phập phồng gấp gáp. Tiếng ho rút cục vang lên từ cổ họng họ, xen lẫn tiếng răng đập vào nhau bập bập.

Một người phụ nữ có con nhỏ nằm trong số bốn người bệnh co giật tay, cố bò về phía Tô Mạn: "Cho.. Cho xin chút nước ấm.. Hoặc mảnh áo.. Con tôi.. Nó không chịu nổi nữa.."

Tô Mạn nhìn đứa trẻ mặt đỏ gay vì sốt cao, tay cô vô thức vươn về phía chiếc áo lông còn lại trên cọc đá.

"Đặt xuống." Trần Dạ lên tiếng. Cú đâm lời nói của hắn khiến không khí trong hầm ngưng trệ.

Tô Mạn khựng tay lại. Cô ngước mắt nhìn Trần Dạ, đôi lông mày nhíu chặt: "Đứa bé đang sốt. Không có áo lông sưởi, đêm nay nó chết."

"Áo lông dành cho người làm việc." Trần Dạ nhặt chiếc đục thép dưới đất lên, giắt vào lưng quần. "Nó không kéo được cuốc, không đục được đá. Muốn sống thì tự tìm cách khác."

"Nó mới năm tuổi!" Tô Mạn đứng phắt dậy, gằn giọng. "Ông định bỏ mặc nó sao?"

Trần Dạ đi thẳng tới trước mặt Tô Mạn, đôi mắt đen thẫm không chút gợn sóng. Hắn cúi xuống, giọng nói phẳng đét như một nhát dao: "Tôi không bỏ mặc nó. Nhưng tôi không nuôi kẻ ăn bám. Cô muốn cứu nó? Lấy phần của cô mà đánh đổi."

Đám tị nạn xung quanh nín thở. Người phụ nữ ôm con giật mình co rúm lại. Râu Xám lắc đầu, can ngăn: "Đừng cãi nhau lúc này. Bão đang kéo về dày hơn rồi."

Tô Mạn cắn chặt môi dưới đến bật máu. Cô không gào lên, cũng không khóc. Ánh mắt cô từ giận dữ chuyển sang sắc lạnh. Cô tháo chiếc khăn len quấn cổ của mình, ném mạnh vào lòng người phụ nữ, rồi lôi từ túi áo ra nửa phần lương khô cá nhân ném xuống đất.

"Phần ăn hôm nay của tôi. Cho đứa bé." Tô Mạn quay sang nhìn Trần Dạ, từng chữ thốt ra cứng cựa: "Nó sống, tôi sẽ bắt mẹ nó làm gấp đôi phần việc dọn dẹp hầm."

Trần Dạ ngoảnh mặt đi, không tốn thêm một từ ngữ nào. Hắn cầm đuốc bước sâu vào lòng hầm u tối: "Râu Xám, đi theo tôi. Tìm đường ống lò sưởi."

Đoạn hầm phía trong hẹp dần và dốc xuống dưới. Không khí ở đây đặc quánh mùi đất sét khô và lưu huỳnh tích tụ lâu ngày. Râu Xám tay cầm cuốc mỏ, chân bước thấp bước cao theo sau lưng Trần Dạ.

"Cậu đối xử với cô gái đó gay gắt quá." Râu Xám lên tiếng, giọng ồm ồm vang vọng trong vách đá. "Dù sao cô ấy cũng giúp chúng ta phá trạm nâng."

"Áo lông và lương khô không tự đẻ ra." Trần Dạ giơ cao ngọn đuốc, quét ánh sáng qua các mảng vách đá gia cố bằng khung gỗ đã mục nát. "Nếu bây giờ cho họ thói quen dựa dẫm, đến khi hết lương thực, họ sẽ thịt cả hai chúng ta."

Râu Xám im lặng. Kinh nghiệm của một thợ mỏ già trải qua nửa đời người trong các pháo đài ngầm giúp ông hiểu Trần Dạ không nói suông. Ở nơi này, sự nhân đạo vô căn cứ là thứ độc dược chết người nhanh nhất.

Trần Dạ dừng lại trước một bức tường đá bị lấp bởi đống đất đá sạt lở. Từ khoảng trống giữa các viên đá nứt, một luồng khí nhẹ có mùi hăng hăng bốc ra.

"Lò sưởi ma quặng." Râu Xám mắt sáng lên. Ông lão xông lại gần, quỳ xuống ngửi ngửi mảng đá xám đen. "Đúng rồi! Pháo đài cổ luôn xây hệ thống dẫn nhiệt từ mỏ quặng lưu huỳnh dưới lòng đất. Nhưng đường ống bị tắc do đất sạt."

"Thông được không?" Trần Dạ hỏi.

"Được. Nhưng phải đục bỏ mảng đá chèn ở họng gió." Râu Xám nhặt chiếc đục thép lên, ngắm nghía. "Cần ít nhất ba người khỏe mạnh gõ đục liên tục trong hai giờ. Và chúng ta cần gia cố lại vòm mái này, nếu không vỡ mảng đá chính, cả gian hầm sẽ sụp xuống đè nát tất cả."

Trần Dạ quay người đi ngược ra phía ngoài.

Tại gian hầm chính, nhiệt độ tiếp tục hạ thấp. Bão tuyết bên ngoài rít lên từng hồi ghê rợn qua khe cửa đá. Bảy gã đàn ông tị nạn đang co quắp ngồi quanh một đống củi mục bốc khói nghi ngút mà không cháy nổi thành ngọn.

Trần Dạ đứng ở trung tâm gian hầm, giơ cao chiếc đục thép. Tiếng đục va vào đá vang lên chát một tiếng đanh gọn, thu hút mọi ánh nhìn.

"Râu Xám tìm thấy lò sưởi." Trần Dạ cất giọng, át cả tiếng gió bão. "Nhưng đường ống đang bị kẹt."

Mấy gã đàn ông ngước mắt lên, ánh mắt loé lên chút hy vọng rồi nhanh chóng dập tắt khi nhìn thấy đống đất đá chất cao phía sau.

"Tôi cần sáu người vào đục đá và dọn phế liệu." Trần Dạ nói tiếp. "Ai làm, đêm nay được chia thịt muối và ngủ gần họng gió sưởi. Ai không làm, di chuyển ra sát cửa hầm."

Một gã đàn ông to xác, trên mặt có vết sẹo dài khoanh tay hừ lạnh: "Trời lạnh thế này, động vào sắt thép là bong da tay. Chúng tôi đã chạy trốn suốt hai ngày rồi, sao không chia thịt ra trước rồi tính?"

Trần Dạ không phí lời. Hắn bước tới một bước, đao ngắn rút khỏi vỏ nhanh như chớp. Lưỡi đao lạnh ngắt gí thẳng vào cổ họng gã sẹo.

"Ra cửa hầm ngồi." Trần Dạ nói.

Gã sẹo nuốt nước bọt, cảm nhận được độ sắc của kim loại áp sát da cổ. Hắn nhìn ánh mắt u tối của Trần Dạ, biết rõ kẻ này sẵn sàng xuống tay mà không chớp mắt. Gã từ từ lùi lại, cúi đầu bước về phía luồng gió lạnh gần cửa đá.

"Ai nữa?" Trần Dạ đảo mắt qua từng người.

Ba gã đàn ông gầy gộc lập tức đứng dậy, vơ lấy cuốc mỏ và đục thép từ tay Râu Xám. Tô Mạn từ góc hầm bước ra, tay cầm theo hai đoạn gỗ chắc chắn: "Tôi gia cố vòm mái."

Trần Dạ gật đầu nhẹ. Hắn không khen ngợi, cũng không giải thích thêm.

Trong hai tiếng tiếp theo, tiếng kim loại va vào đá chát, chát, chát vang lên liên hồi trong lòng hầm tối mịt. Mồ hôi quyện với bụi đá chảy ròng ròng trên mặt Râu Xám và ba người tị nạn. Tô Mạn dùng chêm gỗ và đạn cơ khí cũ để cố định điểm tựa vòm đá, thao tác nhanh gọn và chuẩn xác.

Trần Dạ trực tiếp dùng cuốc mỏ nạo vét các mảng băng kết chặt xung quanh khe thông gió. Bàn tay hắn bị cạnh đá sắc cứa rát nát, máu ứa ra lập tức đóng thành vệt nâu đen trên da, nhưng nhịp cuốc vẫn đều đặn, không dứt.

Rắc!

Một mảng đá lớn đổ gục xuống. Từ trong khe hẹp, một luồng khí nóng mang theo mùi lưu huỳnh hơi nồng phụt mạnh ra ngoài. Luồng không khí ấm áp lan tỏa nhanh chóng qua đường hầm, xua tan cái lạnh cắt da cắt thịt.

"Được rồi! Lò thông rồi!" Râu Xám reo lên, ngã ngồi xuống đống đá vụn, thở hổn hển.

Luồng khí ấm tràn ra tận gian hầm chính. Bảy người tị nạn co quắp lúc trước ùa lại gần họng gió, tham lam hít thở luồng không khí ấm áp. Bốn người bệnh co giật cũng dần thả lỏng cơ thể, tiếng ho giảm đi đáng kể.

Trần Dạ bước ra, cầm theo tảng thịt muối. Hắn dùng đao ngắn cắt thịt thành từng miếng nhỏ, đưa cho Râu Xám, Tô Mạn và ba người tị nạn vừa tham gia đục đá.

Gã mặt sẹo ngồi ở cửa hầm thèm thuồng nhìn đĩa thịt, môi run lẩy bẩy vì lạnh.

Trần Dạ ném một chiếc đục thép xuống trước mặt gã: "Đêm nay gác cửa hầm. Sáng mai có suất ăn."

Gã sẹo vội vã nhặt chiếc đục lên, ghì chặt vào ngực như vơ được vàng: "Tôi làm! Tôi gác!"

Tô Mạn ngồi tựa lưng vào vách đá ấm áp, nhai chậm rãi miếng thịt muối khô khốc. Cô nhìn Trần Dạ đang ngồi một mình ở góc tối, lặng lẽ dùng vải rách quấn lại bàn tay rướm máu.

Không có lời giảng giải nào được thốt ra. Nhưng giữa tàn tí

Ch đá lạnh lẽo này, một trật tự mới đã bắt đầu đâm chồi.
 
102 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 22: Quy tắc đầu tiên - bát cháo và cái giá.

Gió bão bên ngoài pháo đài rít lên từng hồi gắt gỏng, gõ liên hồi vào cánh cổng đá khép dở. Luồng khí ấm từ họng gió lò sưởi ma quặng xua bớt cái lạnh âm độ, nhưng gian hầm ngầm vẫn ngập mùi mồ hôi, đất mùn và mùi thịt muối kho cháy.

Trần Dạ ngồi trên một bệ đá thấp, dùng mũi đao ngắn gọt gạt vết máu khô dính trên cán đục thép. Bên cạnh hắn, Râu Xám đang dùng kìm kẹp lại từng đầu đinh móc, xếp ngay ngắn bốn cái đục và hai chiếc cuốc mỏ thành một hàng.

Nằm ở gầm tường phía đông, bốn người bệnh vẫn thở khò khè. Đứa trẻ năm tuổi-con của người phụ nữ tị nạn-mặt đỏ gay vì sốt cao, chốc chốc lại giật mình khóc thút thít. Người mẹ cuống quít ôm chặt con, dùng mảnh vải rách thấm chút nước lạnh lau lên trán nó, mắt liên tục liếc về phía góc hầm đặt nồi súp.

Tô Mạn đứng trước đống vật tư thu gom được. Cô dùng chiếc gậy gỗ đo lại kích thước góc hầm, rải một lớp rơm khô lấy từ mấy bao tải cũ để làm chỗ nằm cho nhóm người yếu.

"Trần Dạ." Tô Mạn bước tới gần bệ đá, nói nhỏ. "Nồi súp chín rồi. Lương khô còn lại chỉ đủ nấu thêm hai bữa mỏng."

Trần Dạ không ngẩng đầu, tay vẫn di chuyển lưỡi đao: "Mỗi người làm việc nhận nửa bát. Người không làm, một phần tư."

Một gã đàn ông tị nạn tên Lực-kẻ vừa tham gia đục đá lúc trước-đứng phắt dậy. Hắn bưng bát xúp thô bằng gỗ, chỉ tay về phía người phụ nữ ôm con: "Thế còn mẹ con nó? Đứa bé sắp ngất vì sốt rồi. Cả gã bệnh nằm góc kia nữa, họ không có nổi một miếng cháo à?"

"Không." Trần Dạ buông một từ đanh gọn.

"Mày có phải con người không đấy?" Lực gằn giọng, bước tiến lên một bước. "Họ đã yếu đến thế rồi! Nửa bát súp thì chết ai?"

Trần Dạ ngừng tay. Hắn tra đao vào vỏ, ngẩng mặt nhìn thẳng vào mắt Lực. Không khí trong hầm lập tức chùng xuống. Gã sẹo đang ngồi gác ở vòm cổng cũng vội quay đầu lại, tay siết chặt cái đục thép.

"Lương thực chia hết hôm nay, ngày mai tao với mày ăn đá?" Trần Dạ cất giọng, từng chữ rành rọt. "Cái hố này không có hàng viện trợ. Muốn ăn thì bỏ sức."

"Nó là đứa trẻ!" Lực sừng sộ. "Tao bớt một phần ba bát của tao cho nó, được chưa?"

"Được." Trần Dạ gật đầu ngay lập tức. "Bớt từ phần của mày. Nhưng tao nhắc trước: Ngày mai mày kiệt sức không cuốc được đá, phần ăn của mày tụt xuống một phần tư."

Lực mắng thầm một câu rủa sả, hầm hừ hất một nửa bát súp của mình sang cái bát vỡ của người phụ nữ rồi quay lưng đi thẳng ra góc hầm. Người mẹ run rẩy đỡ lấy bát súp, nước mắt ứa ra rớt xuống vệt bụi trên má, vội vã bón từng thìa nhỏ vào miệng đứa trẻ.

Tô Mạn khoanh tay tựa lưng vào vách đá, ánh mắt sắc lẹm nhìn Trần Dạ. Khi Lực đã đi xa, cô mới tiến lại gần, cất giọng thấp vừa đủ hai người nghe: "Ông dùng nỗi sợ để siết kỷ luật. Cách này giữ được vài ngày, không giữ được một tháng."

Trần Dạ thu lại thanh đao ngắn, nhét vào hông: "Tôi không cần giữ một tháng. Tôi cần họ sống qua ba ngày bão này đã."

"Râu Xám bảo quặng lưu huỳnh dưới hốc đá có thể đổi lấy thuốc ở Chợ Đen." Tô Mạn nhìn thẳng vào mắt hắn. "Tôi biết kỹ thuật chế bộ lọc đơn giản. Nếu cho tôi ba người, tôi sẽ lọc được quặng thô thành bột lưu huỳnh tinh khiết trong ngày mai. Đổi lại, ông phải cấp đủ khẩu phần cho họ làm việc."

Trần Dạ nhìn Tô Mạn. Đôi mắt người phụ nữ này không có sự hoảng loạn hay van xin, chỉ có sự tính toán lạnh lùng và dứt khoát của một kẻ quyết sinh tồn.

"Thêm hai ngày lương thực." Trần Dạ đứng dậy. "Không lọc ra bột, phần của cô cắt một nửa."

Tô Mạn quay người đi thẳng về phía đống phế liệu sắt: "Chốt."

Nửa đêm. Bão tuyết bên ngoài lên đến đỉnh điểm. Tiếng gió hú qua khe đá nghe như tiếng gầm ghè của thú dữ.

Trần Dạ ngồi tựa lưng vào mép vòm cổng, tay đặt lên chuôi đao ngắn. Gã sẹo ngồi đối diện, mắt nhắm mắt mở vì buồn ngủ nhưng không dám gục xuống. Mặc dù luồng khí ấm từ lò sưởi ma quặng đã lan tới đây, cái lạnh cắt da vẫn luồn qua khe cửa đá thỉnh thoảng làm gã giật mình co rúm.

Lạch cạch.

Một tiếng động nhỏ vang lên từ phía sâu trong hầm ngầm, nơi đặt kho phế liệu và các góc tối chưa khai phá. Tiếng động cực nhẹ, giống như tiếng kim loại va vào đá.

Trần Dạ mở bừng mắt. Hắn giơ một ngón tay lên môi ra hiệu cho gã sẹo giữ yên lặng, rồi lặng lẽ đứng dậy. Bàn chân hắn miết nhẹ trên sàn đá ngập bụi, không phát ra nửa tiếng động.

Hắn tiến dần vào đoạn hầm nhánh phía tây-nơi Râu Xám vừa dùng gạch đá lấp tạm một hốc vách bị sụt.

Dưới ánh sáng mờ nhạt của họng gió lưu huỳnh, một bóng người đang lúi húi gỡ từng viên đá gia cố. Đó là gã tị nạn gầy gộc tên Bỉnh, kẻ ban ngày luôn ho hen và tỏ ra sợ hãi nhất. Cạnh chân gã là một chiếc túi vải rách, bên trong đã nhét gõng hai bánh lương khô và một cuộn dây thừng thép thu được từ Đồn Đá.

Gã đang cố móc lấy còi báo hiệu và hộp đạn súng trường còn sót lại trên cọc gỗ.

Xạc.

Mũi đao ngắn áp sát vào sau gáy Bỉnh. Cái lạnh của thép khiến gã cứng đờ người, gạt đống đồ trong tay xuống đất gây nên tiếng động khô khốc.

"Mày định đi đâu?" Trần Dạ hỏi, giọng chìm trong bóng tối.

Bỉnh run lẩy bẩy, hai gối khuỵu xuống sàn đá, giọng lắp bắp: "Tôi.. Tôi không muốn chết ở đây.. Băng Sói.. Băng Sói có trạm gác ở phía đông đầm lầy. Tôi mang đạn và lương khô đến nộp.. Họ sẽ nhận tôi làm nô lệ.. Còn hơn chết đông.."

Tô Mạn và Râu Xám bị tiếng động làm cho tỉnh giấc, nhanh chóng bước tới. Nhìn thấy túi lương khô mở tung cùng hộp đạn dưới đất, mặt Râu Xám biến sắc: "Thằng ăn cháo đá bát! Lương khô này là mạng sống của cả đoàn!"

Bỉnh gục đầu van xin, nước mắt nước mũi giàn giụa: "Tôi lạy các người! Cho tôi đi! Ở lại đây cũng chết đói thôi! Trần Dạ không cho người bệnh ăn, rồi cũng đến lượt tôi thôi!"

Trần Dạ không biến đổi sắc mặt. Hắn nhặt hộp đạn lên, phủi sạch bụi đá rồi đưa cho Tô Mạn.

"Trần Dạ, xử lý sao?" Râu Xám nghiến răng, tay siết chặt cái đục. "Thả nó ra, nó sẽ dẫn người Tòa Thánh hoặc Băng Sói tới đây."

Bỉnh ngẩng đầu nhìn Tô Mạn, ánh mắt cầu cứu: "Tô Mạn! Cô từng cứu đứa bé! Cô nói giúp tôi một câu! Tôi chưa kịp mang đồ đi mà!"

Tô Mạn bước tiến lên một bước. Cô nhìn đống lương khô bị làm bẩn dưới đất, rồi nhìn bàn tay rướm máu vì đục đá của Râu Xám. Đôi mắt cô hoàn toàn dửng dưng.

"Nó nói đúng một điều." Tô Mạn lạnh lùng cất giọng. "Thả nó đi, chúng ta chết."

Bỉnh xỉu nảy người, mặt tái dại.

Trần Dạ không rút đao sát hại gã ngay tại chỗ. Hắn túm lấy gáy áo Bỉnh, lôi xềnh xệch gã ra phía gian hầm chính trước sự chứng kiến của toàn bộ mười ba người tị nạn vừa tỉnh giấc.

Rầm!

Trần Dạ ném gã gầy gộc xuống sàn đá. Hắn chỉ tay ra phía cổng pháo đài ngập tràn bão tuyết: "Trộm đồ đạc, tuồn tin cho địch. Luật ở đây: Lột áo lông, đuổi ra ngoài."

Đám tị nạn ồ lên một tiếng. Người phụ nữ ôm con co rúm lại, Lực há miệng định nói gì đó nhưng nhìn thấy đống đạn dược bị trộm dưới đất thì cắn răng im lặng.

"Trần Dạ! Ra ngoài nhiệt độ âm hai mươi độ! Không có áo lông tôi chết trong mười phút mất!" Bỉnh gào khóc, bấu chặt lấy gấu quần Trần Dạ.

Trần Dạ đá văng tay gã ra. Gã sẹo lập tức tiến tới, cùng Lực kẹp chặt hai tay Bỉnh, lôi xồng xộc gã ra cánh cổng đá. Bỉnh gào thét, chửi rủa rồi chuyển sang van xin thảm thiết, nhưng không một ai trong căn hầm bước ra can thiệp.

Két.. Rầm!

Cánh cổng đá bị đẩy đóng sập lại, khóa chặt bằng then gỗ gia cố. Tiếng gào khóc bên ngoài nhanh chóng bị tiếng gió bão gầm rú nuốt chửng.

Trong hầm ngầm trở lại vẻ yên tĩnh tĩnh mịch. Luồng khí ấm từ họng gió vẫn đều đặn thổi ra, nhưng không khí lúc này đã hoàn toàn khác. Mười ba con người còn lại nhìn Trần Dạ bằng ánh mắt hoàn toàn thay đổi.

Trần Dạ nhặt chiếc bao tải đựng vật tư lên, đặt lại chính giữa gian hầm.

"Từ giờ, vật tư do Tô Mạn quản lý." Trần Dạ đảo mắt nhìn một lượt những gương mặt còn lại. "Ai muốn sống, tuân thủ phân công. Ai muốn làm phản, cổng vẫn chưa khóa chết."

Không một tiếng đáp lời. Lực lẳng lặng quay về chỗ nằm của mình, ghì chặt chiếc đục thép trong tay. Người phụ nữ ôm đứa trẻ siết chặt con vào lòng, tiếp tục bón từng giọt cháo còn sót lại.

Tô Mạn bước lại gần Trần Dạ, đưa cho hắn một mảnh vải sạch cùng chút dầu mỡ động vật dùng để lau đao: "Xong việc rồi. Sáng mai tôi bắt đầu lọc lưu huỳnh."

Trần Dạ nhận lấy mảnh vải, gật đầu nhẹ. Bản thiết kế đầu tiên của Tịnh Thổ đã được khắc lên vách đá này-không phải bằng những lời hứa hẹn, mà bằng quy tắc khốc liệt của sự sinh tồn.
 
102 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 23: Trận chiến với hơi lạnh.

Mặt trời chưa mọc nhưng bão tuyết bên ngoài đã bớt giội thẳng vào cổng đá. Khí lạnh âm mười tám độ C vẫn theo các kẽ nứt vách hầm lùa vào, tạo thành những lớp sương băng bám trắng xóa trên trần đá.

Sáng sớm, mười ba con người tụ lại ở khu vực họng gió. Mùi lưu huỳnh nồng nặc trộn lẫn mùi mồ hôi và đất ẩm. Đứa trẻ con người phụ nữ tị nạn đã hạ sốt, nhịp thở bớt gấp gáp hơn, nhưng hai má vẫn hóp lại vì thiếu ăn.

Trần Dạ đứng bên góc vòm cổng, dùng mảnh đá nhọn rạch ba gạch lên vách đá. Đó là dấu hiệu đánh dấu ba ngày lương thực còn lại. Hắn nhặt chiếc cuốc mỏ, gõ keng một tiếng vào đá để tập trung mọi người.

"Bão tan bớt rồi." Trần Dạ nói, giọng khàn nhưng rõ từng từ. "Hôm nay làm ba việc: Lọc quặng, gia cố vách phía tây, săn thú biến dị kiếm thịt."

Râu Xám chìa ra hai chiếc đục thép đã bị sứt mũi: "Sắt thô Đồn Đá quá mềm, gõ vào đá cứng mấy tiếng là cùn. Không có lò rèn để tôi lại thép thì ngày mai không còn công cụ mà làm."

"Tô Mạn." Trần Dạ quay sang.

Tô Mạn bước lên, đặt xuống đất một cái nồi đồng rách và mấy ống sắt rút ra từ đường ống pháo đài cũ. Mặt cô bám đầy bụi than xám, hai hốc mắt sâu quầng vì thức trắng đêm. Cô chỉ tay về phía ba gã đàn ông tị nạn do cô chọn: "Tôi cần họ đập nát quặng lưu huỳnh thô. Sau đó dùng nước ngưng tụ từ băng đun sôi lọc hai lần. Nửa ngày sẽ có bột tinh khiết."

"Được. Lực, gã sẹo, theo Râu Xám dựng lại lò rèn dại." Trần Dạ phân công dứt khoát. "Hai người nữa đi theo tôi ra đầm lầy phía nam đánh bẫy."

"Bên ngoài còn bão," Lực nuốt nghẹn, nhìn ra hướng cửa đá khép dở. "Tuyết ngập đến gối, bước ra là sập hố băng ngay."

"Ở trong này thì nhai cuốc mỏ mà sống?" Trần Dạ nhặt bao tải lên vai, giắt đao ngắn vào hông. Hắn không giải thích thêm, tiến thẳng tới đẩy then gỗ.

Trần Dạ kéo hai gã tị nạn còn khỏe mạnh rời khỏi pháo đài. Tuyết bên ngoài ngập quá bắp chân, gió buốt như kim châm giội thẳng vào mặt. Ba người nối đuôi nhau tiến về phía vùng đầm lầy đóng băng.

Ở lại căn hầm, Tô Mạn lập tức xắn tay áo. Cô phân công một người gánh băng vào đun, hai người dùng đá hộc giã quặng. Tiếng đập đá chát, chát đều đặn vang lên. Tô Mạn dùng giẻ quấn chặt hai bàn tay bị rát đỏ vì chạm vào quặng sống, liên tục gạt bọt bẩn nổi lên trên mặt nồi đồng đang sôi ùng ục. Mùi lưu huỳnh bốc lên hăng nồng làm cả ba người tị nạn ho sặc sụa, nhưng không ai dám dừng tay.

Đến giữa trưa, vách đá phía tây bất ngờ vang lên tiếng rắc rợn người.

Râu Xám đang dùng cuốc mỏ nạo lòng lò rèn cũ thì một mảng tường đá cao hơn hai mét đổ sụp xuống. Đất đá và băng tuyết đè đập vào chân gã sẹo khiến gã gào lên đau đớn.

"Chết rồi! Sập vòm ngầm!" Râu Xám hô lớn, lao lại kéo gã sẹo ra.

Khói bụi mù mịt bốc lên. Luồng khí ấm từ họng gió ma quặng bị một khối đá lớn đè sập, lập tức ngắt quãng. Khí lạnh từ bên ngoài tràn xộc vào gian hầm với tốc độ chóng mặt. Nhiệt độ tụt xuống nhanh tới mức nước đun trong nồi của Tô Mạn lập tức đóng một lớp băng mỏng trên bề mặt.

Đám tị nạn hoảng loạn nháo nhào. Người phụ nữ ôm con chạy dồn ra sát vách cổng đá, mấy gã đàn ông lùi lại, tay chân run rẩy.

"Đừng chạy!" Tô Mạn gào lên, giọng đanh lại. Cô nhặt chiếc cọc gỗ lớn, lao thẳng về phía đống đá đổ. "Râu Xám! Kéo gã sẹo ra! Lực, dùng xà xông đòn bẩy nâng khối đá chính lên!"

Lực đứng chết dí tại chỗ, mặt tái dại vì sợ vòm đá phía trên sập tiếp.

Tô Mạn không thèm gọi lần hai. Cô tự mình lao vào, ghì vai vào gờ gỗ, dùng hết sức bình sinh bẩy mảnh đá đè lên họng gió. Mảnh đá góc nhọn cứa rách áo lông, đâm sâu vào vai Tô Mạn khiến cô nghiến răng ken kẹt, máu tươi thấm đỏ một mảng vải.

Thấy Tô Mạn gồng mình gánh điểm tựa, Râu Xám đỏ gay mặt gào lên: "Con mẹ nó! Mấy gã đàn ông chết hết rồi à? Lao vào!"

Lực và hai gã tị nạn nghiến răng chạy xông tới, cùng ghì vai vào cọc gỗ.

Hưu.. Pằng!

Tiếng động cơ khí xé gió vang lên bên ngoài cửa đá. Cánh cổng gỗ bị đạp mạnh văng ra. Trần Dạ cùng hai người tị nạn xông vào, trên lưng hắn vác theo xác một con Tuyết Lang biến dị to bằng gã đàn ông, máu tươi còn nhỏ rỉ rả xuống tuyết.

Thấy gian hầm mịt mờ bụi đá và khí lạnh tràn ngập, Trần Dạ không tốn một giây hỏi dồn. Hắn ném mạnh xác con thú xuống sàn, lao thẳng vào đống đá sụp.

Trần Dạ kê vai vào cọc gỗ cùng Tô Mạn. Hắn gằn giọng: "Một, hai, ba.. Bẩy!"

Cơ bắp trên lưng Trần Dạ cuộn lên. Khối đá nặng hàng trăm cân bị hất văng sang một bên, đập rầm xuống sàn hầm. Râu Xám nhanh tay kéo gã sẹo ra ngoài. Chân gã sẹo bị đá dập nát thịt, máu chảy đầm đìa nhưng không gãy xương.

"Thông họng gió!" Trần Dạ hô đanh.

Trần Dạ cầm cuốc mỏ, giội những nhát gõ tàn nhẫn vào đống đá vụn chèn ngang đường ống. Mồ hôi trộn lẫn bụi đá chảy ròng ròng xuống cằm hắn, đọng lại thành băng ngay khi rời khỏi da mặt. Cú bổ cuối cùng đập vỡ vụn tảng đá chèn.

Phụt!

Luồng khí nóng từ lòng đất lại phun ra, mang theo hơi ấm xua tan cái lạnh đang bao trùm. Gian hầm hãm bớt đà đóng băng.

Đám người tị nạn ngã ngồi gục xuống sàn đá, thở hển hển. Tô Mạn lùi lại tựa lưng vào vách đá, tay ôm lấy bờ vai bị đá đâm rướm máu. Cô không kêu một tiếng, chỉ dùng răng xé một mảnh vải quần quấn chặt vết thương.

Trần Dạ bước tới, ném chiếc đao ngắn xuống trước mặt Râu Xám: "Xẻ thịt Tuyết Lang. Da giữ lại làm áo sưởi, máu đun sôi khử độc bằng bột lưu huỳnh."

Hắn quay sang nhìn Tô Mạn. Vết máu trên vai cô đã đóng vảy đen.

"Lọc xong lưu huỳnh chưa?" Trần Dạ hỏi.

Tô Mạn chỉ tay về phía chiếc khay đá ở góc hầm. Trên đó là một đống bột màu vàng nhạt, khô ráo và mịn màng.

"Năm cân bột tinh khiết." Tô Mạn ngẩng mặt nhìn hắn, giọng khàn đi vì hít phải khói lưu huỳnh. "Đủ đổi lấy mười cân đạn và hai hộp thuốc kháng sinh ở Chợ Đen không?"

Trần Dạ cúi xuống nhặt một dúm bột lên ngửi, rồi thả lại khay. Hắn lấy từ bao tải ra một bình rượu mạnh thu được từ Đồn Đá, dội thẳng lên bàn tay bị đá rạch nát của mình, không hề chớp mắt khi da thịt cháy sun lại vì rát.

"Đủ." Trần Dạ cất bình rượu. "Ngày mai bão dứt. Tôi và cô đi Chợ Đen."

Râu Xám cầm đao xẻ thịt thú, ngẩng đầu lo lắng: "Chợ Đen Biên Giới đầy rợ cướp và gián điệp Giáo Đình. Hai người đi, ở đây ai gánh?"

Trần Dạ quay lại nhìn Lực và gã sẹo đang bó chân. Hắn rút chiếc đục thép giắt lại vào lưng quần: "Lực quản việc đào đá. Râu Xám quản lò rèn. Kẻ nào làm hỏng việc hoặc manh động.."

Hắn không nói hết câu, nhưng ánh mắt lướt qua gian hầm khiến tất cả im phắt.

Tô Mạn đứng dậy, nhặt khẩu súng trường cơ khí lên kiểm tra băng đạn. Cô nhìn Trần Dạ, hai người không trao đổi thêm câu nào, nhưng nhịp thở và hành động đã hoàn toàn ăn khớp. Bão tuyết ngoài pháo đài bắt đầu lắng xuống, để lộ ra những rặng núi đá trần trụi của Vận Rủi Chi Địa.

Trận chiến với cái lạnh tạm thời kết thúc. Nhưng tuyến đường sinh tồn thực sự-con đường dẫn tới Chợ Đen Biên Giới-mới chỉ bắt đầu hé mở.
 
102 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 24: Tay trắng đến chợ đen

Tuyết ngừng rơi lúc mờ sáng. Trần Dạ cùng Tô Mạn rời pháo đài ngầm từ sớm, lưng gánh hai bao bạt bọc kín năm cân bột lưu huỳnh tinh khiết và ít da Tuyết Lang mới xẻ. Con đường dẫn đến Chợ Đen Biên Giới lầy lội những vệt tuyết tan dính chặt lấy đế ủng.

Chợ Đen nằm trọt trong một cái lòng chảo đá hẹp, bao quanh bởi những khung sắt hoen gỉ rút ra từ trạm tàu điện ngầm cũ. Mùi mỡ lợn hôi rình, mùi thuốc súng và khói than đen ngòm bốc lên nghi ngút. Hai bên lối đi, những gã gác chợ mặc áo da thú rách rưới, tay lăm lăm súng săn hoặc xà xấp sắt, ánh mắt lăm lăm soi mói từng người ra vào.

Trần Dạ kéo thấp mép mũ lông cừu, đi trước dẫn đường. Tô Mạn ôm sát khẩu súng trường cơ khí giấu dưới lớp áo khoác rộng, ngón trỏ luôn áp sát vành bảo vệ cò.

"Đến sạp lão Mộc." Trần Dạ lên tiếng, giọng lẫn vào tiếng ồn ào của chợ. "Lưu huỳnh đổi lấy ba hộp thuốc kháng sinh, đạn cơ khí năm li, còn lại lấy muối."

Hai người dừng lại trước một quầy hàng dựng bằng ba tấm tôn sóng. Một lão già sứt môi, mắt ti hí đang ngồi dùng giẻ dầu lau nòng một khẩu súng gập.

Bộp.

Trần Dạ thả bao bạt chứa bột lưu huỳnh lên bàn gỗ. Bụi vàng nhạt tỏa ra một luồng mùi hăng đặc trưng. Lão Mộc ngẩng đầu, dùng ngón tay thô ráp quết một dúm bột đưa lên mũi ngửi, rồi miết mạnh vào mặt bàn sắt.

"Bột mịn, không lẫn tạp chất." Lão Mộc nhếch môi lộ ra hàm răng đen xì. "Đổi được hai hộp kháng sinh hết hạn một tháng, năm mươi viên đạn năm li. Muốn muối thì để lại tấm da Tuyết Lang."

"Ba hộp thuốc. Một trăm viên đạn." Trần Dạ đè tay lên bao lưu huỳnh, không nhúc nhích. "Thêm hai kg muối thô."

Lão Mộc cười khẩy, buông thanh lau nòng súng xuống: "Nhóc con, đây là Chợ Đen, không phải cửa hàng từ thiện. Hàng của mày tốt, nhưng quanh đây chỉ có tao dám gom lưu huỳnh để nấu thuốc súng. Mày không bán, gánh về mà ngửi."

Trần Dạ không thèm tranh cãi. Hắn giơ tay kéo gập miệng bao bạt lại, quay người dứt khoát: "Đi."

Tô Mạn lập tức lùi lại một bước, xoay người che lưng cho Trần Dạ. Cả hai vừa bước ra khỏi lều tôn được năm bước, ba gã đàn ông lực lưỡng mang gậy sắt và dao găm đã bước ra chặn ngang lối đi hẹp.

Gã cầm đầu trọc đầu, trên cổ có hình xăm đầu gấu xám, nhếch miệng cười để lộ chiếc răng vàng: "Đến rồi thì để hàng lại. Chợ này có phí vào cửa."

Đám người xung quanh lập tức dạt ra tạo thành một khoảng trống. Mấy gã gác chợ đứng xa xa khoanh tay nhìn, hoàn toàn không có ý định can thiệp.

Tô Mạn nhíu mày, bàn tay dưới lớp áo khoác siết chặt lấy thân súng trường. Cô thì xầm: "Băng Gấu Xám. Chúng nó đông đấy."

Trần Dạ đứng yên tại chỗ. Hắn buông gánh bao bạt xuống đất bằng một tiếng thịch nặng trịch.

"Mày muốn lấy lưu huỳnh hay muốn lấy đạn?" Trần Dạ ngẩng đầu nhìn gã trọc.

Gã trọc cười khoái hái, vỗ vỗ thanh gậy sắt vào lòng bàn tay: "Tao lấy hết. Cả con đàn bà đi theo mày nữa. Khẩu súng giấu dưới áo trông có vẻ ngon đấy."

Chưa dứt câu, Trần Dạ đã lao tới.

Hắn không rút đao ngắn. Bước chân hắn sục mạnh vào lớp tuyết lầy, thân hình áp sát gã trọc trong chớp mắt. Cú đấm gập chỏ của Trần Dạ nện thẳng vào yết hầu gã trọc. Tiếng xương sụn vỡ rắc vang lên chát chúa. Gã trọc trợn ngược mắt, ôm cổ họng ngã gục xuống bùn, gã ú ớ không thở nổi.

Hai gã đi cùng khựng lại nửa giây vì bất ngờ.

Tô Mạn không bỏ lỡ cơ hội. Cô rút khẩu súng trường cơ khí khỏi lớp áo khoác, không chĩa vào người mà nện thẳng báng súng bằng thép vào màng mỏng bên thái dương gã bên trái. Tiếng bốp khô khốc vang lên, gã này quay mòng mòng rồi ngã ngửa ra sàn chợ.

Gã còn lại hoảng hốt lùi lại, rút chiếc dao găm định văng tới. Trần Dạ đã áp sát. Hắn nắm lấy cổ tay cầm dao của gã, vặn ngược một vòng. Tiếng gãy vỡ của khớp xương kèm theo tiếng gào thét đau đớn. Trần Dạ bồi thêm một nhát đá thẳng vào đầu gối, làm gã quỳ gục xuống đất.

Toàn bộ cuộc va chạm diễn ra trong chưa đầy mười lăm giây.

Không khí xung quanh chợ đồn đột nhiên im phăng phắc. Lão Mộc trong lều tôn nuốt nước bọt, bàn tay lau súng run nhẹ. Mấy gã gác chợ quay mặt đi chỗ khác, vờ như không nhìn thấy gì.

Trần Dạ cúi xuống, nhặt thanh dao găm của gã bị vặn tay, giắt vào lưng quần. Hắn quay lại nhặt bao bột lưu huỳnh lên, bước thẳng trở lại gian lều của Lão Mộc.

Bộp!

Bao hàng lại được ném lên bàn tôn.

"Ba hộp kháng sinh. Một trăm viên đạn. Hai kg muối." Trần Dạ nhìn thẳng vào mắt Lão Mộc, giọng không chút hơi sức thừa thãi. "Đưa hàng."

Lão Mộc vội vã cúi xuống gầm bàn, lôi ra một chiếc hộp gỗ khóa xích. Lão lấy chìa mở vội, đếm đủ ba hộp thuốc kháng sinh vỏ nhôm còn nguyên tem, hai băng đạn cơ khí năm li dầy cộp và một túi muối hạt màu xám xịt đặt lên bàn.

"Đủ.. Đủ cả đây." Lão Mộc run rẩy nói. "Lần sau có bột tinh khiết cứ mang qua tao."

Tô Mạn tiến lại, nhanh tay kiểm tra hạn dùng trên vỏ thuốc và độ cong của lò xo băng đạn. Cô gật đầu nhẹ với Trần Dạ: "Đúng hàng chuẩn."

Trần Dạ gom toàn bộ vật tư nhét vào bao tải. Hắn không ngoảnh lại nhìn ba gã Băng Gấu Xám đang nằm co quắp trên sàn bùn, quay lưng đi thẳng ra phía cổng chợ.

Tô Mạn đi song song bên cạnh hắn, khẩu súng trường đã được giấu lại vào dưới lớp áo khoác.

"Về pháo đài ngay chứ?" Tô Mạn hỏi, mắt liên tục quét qua các góc tối của những dãy nhà tôn.

"Không." Trần Dạ hạ thấp giọng, ánh mắt ngó về hướng vách núi phía đông Chợ Đen. "Qua khu phế liệu đạn dược. Râu Xám cần phôi thép để đúc lại đục."

Hai bóng người nhanh chóng biến mất sau những vách tôn hoen gỉ. Phía sau lưng họ, những ánh mắt dòm ngó của Chợ Đen ngập tràn vẻ kiêng nể. Quy tắc ở cái lòng chảo này rất đơn giản: Kẻ nào ra tay nhanh hơn và tàn nhẫn hơn, kẻ đó nắm quyền gạt phăng mọi sự thèm khát.
 
102 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 25: Bãi phế liệu đạn dược

Khu phế liệu nằm chếch về phía đông Chợ Đen, vốn là trạm bảo dưỡng toa xe lửa bị sập vòm ngầm. Xung quanh chất đống những mảng sườn sắt hoen gỉ, bánh răng khổng lồ và vỏ thùng đạn cơ khí cũ bị vứt bỏ. Tuyết đóng thành từng vệt băng xám xịt bám chặt vào các khung kim loại.

Mùi rỉ sét xộc lên nồng nặc. Trần Dạ cẩn thận bước qua từng gờ sắt nhọn, hai mắt liên tục lướt qua những đống phế liệu nằm rải rác. Tô Mạn đi sát phía sau, khẩu súng trường nhè nhẹ nâng lên, ống ngắm soi vào từng góc tối của các toa xe mục nát.

"Tìm thép đúc đục." Trần Dạ cất giọng nhỏ. "Loại vỏ pháo cơ khí hoặc trục xe lửa. Thép ở đó cứng, tôi lại mới chịu được đá hộc."

Tô Mạn gật đầu, tiến lại gần một đống ống thép gỉ sét. Cô dùng báng súng gõ keng keng vào từng thanh, nghe tiếng vang để đoán độ đặc của kim loại.

Gió buốt lùa qua khe các toa xe, tạo nên những tiếng rít u oát. Bãi phế liệu vắng ngắt, không một bóng người. Nhưng dấu vết chân người trên lớp tuyết tan dưới đất còn rất mới. Trần Dạ cúi xuống, ngón tay miết vào gờ chân gạt tuyết-vệt chân hướng thẳng về phía kho khoang tàu trung tâm.

"Có người." Trần Dạ chỉ xuống đất. Hắn nhẹ nhàng rút thanh dao găm vừa thu được từ Băng Gấu Xám ra, đao ngắn giắt hông sẵn sàng.

Tô Mạn lập tức dạt sang bên trái, tựa lưng vào mảng tôn sóng, giơ súng khóa góc nhìn.

Từ trong hốc một toa xe lật nghiêng, ba bóng người bước ra. Không phải người Băng Gấu Xám hay đám gác chợ. Chúng mặc giáp da đính đinh niken, trên ngực áo vẽ hình chữ thập ngược bằng sơn đỏ-thập tự quân tàn dư của Giáo Đình.

Gã đi đầu cầm khẩu súng săn hai nòng, hai kẻ còn lại lăm lăm xà xông và xích sắt.

"Hai con chuột Chợ Đen." Gã cầm súng khè giọng qua chiếc khẩu trang lọc độc bằng sắt. "Bãi phế liệu này Giáo Đình đã khoanh vùng. Bỏ bao tải vật tư xuống rồi xéo."

Trần Dạ không dừng bước. Hắn tiếp tục tiến lên, ánh mắt dính chặt vào trục sắt dày nửa gang tay nằm ngay sau lưng ba kẻ đó.

"Lùi lại!" Gã cầm súng săn quát, ngón tay đè mạnh vào cò.

Tô Mạn không đợi lệnh. Cô Siết cò ngay lập tức.

Pằng!

Khẩu súng trường cơ khí trong tay Tô Mạn giội ngược. Viên đạn năm li găm thẳng vào khớp vai kẻ cầm súng săn, làm gã chao đảo, khẩu súng văng ra khỏi tay, cắm xuống đống tuyết bẩn.

"Bắn!" Gã bị thương gào lên.

Hai kẻ còn lại lao tới. Gã vung xích sắt đập mạnh vào đầu Trần Dạ. Sợi xích xé gió xè xè.

Trần Dạ cúi rạp người, sợi xích quật trúng mảng tôn bên cạnh bắn ra tia lửa đỏ. Không để đối phương kịp thu xích, hắn sục bước tiến lên, nhát dao găm trong tay ghim thẳng vào đùi gã vung xích. Gã gào lên, khuỵu gối xuống sàn băng.

Trần Dạ xoay đao, dùng chuôi thép nện thẳng vào thái dương gã còn lại đang lao tới với chiếc xà xông. Tiếng bốp đục ngầu vang lên, kẻ này ngã ngửa ra đống phế liệu, co giật hai cái rồi nằm yên.

Gã cầm súng săn bị bắn vào vai lùi giật lùi, lưng đập mạnh vào thành toa xe. Gã run rẩy dùng tay còn lại lôi ra một quả lựu đạn khói mù màu đỏ gài ở thắt lưng.

"Mày tiến thêm bước nữa tao thả tín hiệu! Đội tuần tra Giáo Đình ở gần đây!" Gã gào lên, răng đập vào nhau bập bập.

Trần Dạ không dừng lại. Hắn lao tới như một bóng đen.

Trần Dạ túm lấy cổ tay cầm quả lựu đạn của gã, vặn mạnh. Tiếng rắc vang lên ngắn gọn. Quả lựu đạn rơi xuống tuyết, chưa kịp rút chốt. Hắn bóp chặt cổ gã, nhấc bổng lên ghì chặt vào thành thép toa xe.

"Trục sắt này của ai?" Trần Dạ hỏi, giọng lạnh như băng tuyết ngoài trời.

"Của.. Của Giáo Đình.." Gã thở hớp hớp, hai chân giãy giụa trên tuyết.

Trần Dạ dùng chuôi dao găm nện thẳng vào gáy gã. Gã lịm đi, gục xuống đống phế liệu.

Tô Mạn tiến lại, dùng chân đá quả lựu đạn khói ra xa. Cô cúi xuống nhặt khẩu súng săn hai nòng cùng hai viên đạn rơi dưới tuyết, kiểm tra nhanh rồi giắt vào sau lưng.

"Không có tín hiệu vang lên. Đội tuần tra chưa biết." Tô Mạn cất giọng dứt khoát.

Trần Dạ bước tới chỗ trục sắt. Đó là một đoạn trục bánh toa xe lửa dài hơn một mét, thép tôi đặc ruột, bám đầy mỡ bảo quản cũ. Hắn dùng dao cạo thử lớp mỡ-bên dưới là lớp thép xám xịt, không một vết nứt.

"Hàng chuẩn." Trần Dạ nhặt dây thừng cáp mang theo, quấn chặt lấy đoạn trục sắt. "Râu Xám có cái này sẽ rèn được mười cái đục tốt."

Tô Mạn phụ hắn kéo đoạn trục sắt lên bao tải. Tải trọng tăng thêm gần hai mươi kg khiến đôi vai Trần Dạ trĩu xuống, nhưng bước chân hắn vẫn cắm chặt vào lòng tuyết.

Hai người nhanh chóng thu dọn vết máu trên tuyết rồi rời khỏi bãi phế liệu, đi vòng qua dãy núi phía đông để tránh các trạm gác chính của Chợ Đen.

Đến chiều muộn, bóng pháo đài ngầm ẩn hiện trong màn sương lạnh.

Cánh cổng đá khép dở mở ra một khoảng hẹp. Râu Xám đứng gác bên trong, tay lăm lăm chiếc cuốc mỏ, khi thấy Trần Dạ và Tô Mạn trở về mới thở phào trút được gánh nặng.

Thịch!

Trần Dạ thả bao tải vật tư cùng đoạn trục sắt xuống sàn hầm. Đám người tị nạn lập tức quây lại. Nhìn thấy ba hộp thuốc kháng sinh, hai kg muối thô, đạn dược và khối thép sáng quắc, mắt Lực cùng gã sẹo sáng lên rực rỡ.

"Thuốc kháng sinh!" Người phụ nữ ôm con giạt tới, hai tay run rẩy.

Tô Mạn lôi một hộp thuốc ra, ném cho người mẹ: "Cho đứa bé uống nửa viên. Còn lại cất đi."

Râu Xám quỳ gối xuống, tay sờ nắn đoạn trục thép, cười lớn: "Thép này tôi lại thì đục đá hộc như cắt bánh! Tối nay tôi nhóm lò rèn ngay!"

Trần Dạ bước lại góc hầm, tháo bao tải, ngồi xuống bệ đá. Hắn rút bình rượu mạnh còn lại ra, giội rửa vết cứa trên tay.

Tô Mạn tiến lại gần, đặt hộp đạn và khẩu súng săn vừa thu được xuống bên cạnh hắn.

"Chợ Đen sẽ không yên tĩnh lâu." Tô Mạn nói. "Băng Gấu Xám và Giáo Đình đều mất người. Chúng sẽ dò ra tới đây."

Trần Dạ quấn lại dải vải trên tay, ánh mắt dời về phía ngách hầm sâu hun hút: "Cho nên ngày mai, chúng ta bắt đầu đào sâu xuống tầng hầm thứ hai."

Không có sự ngơi nghỉ. Giữa lòng pháo đài đá, tiếng đe búa của Râu Xám bắt đầu vang lên chát.. Chát.., báo hiệu một chu kỳ chiến đấu mới nhằm cố thủ Tịnh Thổ.
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back