Truyện Teen Người Thương Năm 17 Tuổi - Phùng Linh Nhi

Thảo luận trong 'Truyện Chờ Duyệt' bắt đầu bởi Phùng Linh Nhi, 23/9/2019.

  1. Phùng Linh Nhi

    Phùng Linh Nhi Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    49
    Xem: 410
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Người thương năm 17 tuổi

    [​IMG]

    Tác giả: Phùng Linh Nhi

    Thể loại: Học đường, tình cảm.

    Link góp ý: [Thảo Luận - Góp Ý] - Các Tác Phẩm Sáng Tác Của Phùng Linh Nhi

    Văn án:

    Hàn Tuyết (nó), cuộc đời nó chợt có nhiều thay đổi vì Võ Tài (hắn) chuyển chỗ ngồi cạnh nó. Sau một thời gian, nó thích hắn, lấy hết dũng khí để tỏ tình nhưng lại bị hắn từ chối. Chuyện chưa dừng lại ở đó.. Vì giữa hắn và nó đã có một bức tường vô hình ngăn cách. Rốt cuộc thì hai người có đến được với nhau? Mời các bạn đọc để tìm đáp án nhé!

    Mục lục:

    Chương 1, Chương 2, Chương 3, Chương 4, Chương 5,
     
    Vương mộng triều, Lãnh YLão Bà thích điều này.
    Chỉnh sửa cuối: 15/10/2019 lúc 12:20 PM
  2. Đang tải...
  3. Phùng Linh Nhi

    Phùng Linh Nhi Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    49
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 1: Ngày đổi chỗ ngồi định mệnh

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Hàn Tuyết (nó), học sinh lớp 11, sở hữu khuôn mặt khả ái, hoàn cảnh không đến nổi không có cơm ăn, áo mặc. Sở thích là vẽ và đọc truyện manga.. nhưng tính tình thất thường, hay suy nghĩ linh tinh, nhiều lúc vô cùng vụng về, ngốc nghếch, lại không giỏi giao tiếp nên cuộc sống khá là tẻ nhạt.

    Năm cuối lớp 11 này, cái được gọi là "định mệnh" đã xảy ra với nó. Vốn dĩ mọi thứ xung quanh nó đều rất bình thường, cho tới khi thầy giáo chủ nhiệm đổi chổ ngồi. Nó chỉ muốn ngồi kế Tiểu Nguyệt (nhỏ-bạn thân của nó), vì trong lớp ngoài nhỏ ra, nó không chơi thân với ai cả. Nhưng biết làm sao, vì thầy chủ nhiệm cho Tiểu Nguyệt chuyển xuống ngồi ở bàn sau, chuyển một thằng con trai lên ngồi kế nó.

    Tuy là học hết một năm rồi, nhưng nó vẫn chưa làm quen hết các bạn trong lớp, vì vốn dĩ nó không biết cách làm quen. Cho nên người con trai mới chuyển lên ngồi kế nó, nó không chào hỏi gì, chỉ biết làm thinh.

    Người ngồi kế nó tên là Võ Tài (hắn-người lạ), được coi như là công tử nhà giàu, đẹp trai, học khá giỏi, tài năng, vẽ rất đẹp, sở thích là đàn ghi-ta và ca hát, nghiện anime và có tính sống tự lập.

    Nó vẫn đang im lặng và cầm cuốn tập học bài, nhưng hắn lại cứ nhìn nó và lên tiếng:

    - Nè!

    - Hở? Bạn kêu tui á hả?

    - Ờ! Chứ ai nữa?

    - Sao lại kêu mình?

    - Bạn không tính làm quen với bạn cùng bàn mới sao?

    - Ờ.. ờm..

    - Ờ ờm gì? Chắc bạn không biết đến sự tồn tại của tui ở trong lớp này rồi?

    - Nó gật đầu, mặt tỏ ra không quen biết gì với cái người nó đang nói chuyện.

    - Vậy để tui tự giới thiệu, tui là Võ Tài, lúc trước hay ngồi ở cuối lớp.. là đứa đẹp trai, tài năng học giỏi như tui mà bạn không biết thiệt hả? - hắn tự cao giới thiệu bản thân mình

    - Sao tui phải quan tâm đến bạn chứ? Dù gì bạn cũng là người như tui thôi mà!

    - Cái gì? - hắn đơ mặt ra

    - À, không có gì. Tui tên Hàn Tuyết, rất không vui được gặp bạn!

    Nói rồi nó cầm cuốn tập cùng với nhỏ bạn thân đi ra ngoài, để hắn lại ôm một cục tức.

    - Haizz, cái con nhỏ này, sao dám nói vậy với mình? Ỷ mình xinh mà nói chuyện như vậy với người vừa đẹp trai vừa thông minh như mình à?

    Dưới canteen..

    - Ê, sao mặt mày bí xị vậy? - Tiểu Nguyệt hỏi

    - Không có gì! Chỉ là thấy khó chịu khi nghe những lời tự kiêu của hắn thôi!

    - Ai? Võ Tài hả?

    - Ừm, mà sao mày biết? - nó quay qua hỏi nhỏ

    - Trời! Mày quên hả? Tao ngồi sau lưng mày mà, tụi bây nói gì, tao nghe hết!

    - Uhm. - mặt nó còn xị xuống

    - Thôi, kệ hắn đi, tao mua thêm bánh tráng cho mày ăn nha?

    - Uhm

    (còn tiếp)
     
    Chỉnh sửa cuối: 23/9/2019
  4. Phùng Linh Nhi

    Phùng Linh Nhi Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    49
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 2: Bắt đầu ghét nhau

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Sau giờ ra chơi, nó đang đi với nhỏ từ dưới căng tin lên lớp để xếp hàng. Hắn thấy nó thì tính lại hỏi nó tại sao lại không coi mình ra gì như vậy. Định thế vậy mà khi nó thấy hắn thì lướt qua luôn, không thèm nhìn một cái, làm cho hắn lại ăn thêm cục tức.

    Khi vào lớp, hắn tức tối quay qua nói với nó:

    - Nè! - hắn quát vào mặt nó

    - Gì vậy? Làm gì nạt tui dữ vậy? Tui có làm gì bạn đâu? - nó hết hồn quay qua nhìn hắn

    - Sao nảy dám làm lơ tui?

    - Gì? Khùng hả?

    - Trời! Dám chửi tui khùng nữa?

    - Ừ, rồi sao? Muốn gì?

    - Muốn vậy nè! - song hắn dùng hết lực nhéo cánh tay nó

    Nó la lên: - A! Đau quá. Con trai gì mà sao dám đánh con gái vậy, không biết xấu hổ hả?

    - Không. -hắn nghênh mặt lên nhìn nó

    Nhỏ đột nhiên lên tiếng: Thôi được rồi bạn ơi! Mới chuyển lên trên đây mà sao kì vậy. Đó giờ tui chỉ nghe 'Ma cũ ăn hiếp ma mới' chứ làm gì có 'Ma mới ăn hiếp ma cũ'?

    - Bạn.. - hắn cắn môi trợn mắt nhìn nhỏ

    - Nhìn gì, tui nói không phải sao? Bạn đừng có ăn hiếp nó nữa, nếu không tui không để yên đâu!

    - Bạn nói không để yên là ý gì? Tui cứ vậy đó, bạn làm gì tui? - hắn nghênh mặt nhìn nhỏ

    Nó chen vô:

    - Thôi đủ rồi, bỏ qua đi, tao không sao đâu, mày không cần tốn nước bọt với hạng người này.

    - Cái con nhỏ này! -hắn trợn mắt nhìn nó

    - Con nhỏ nào? Mới chuyển lên hôm nay thôi mà làm phách vậy? Tưởng mình là đại ca chắc? - nó nổi điên cũng trợn mắt nhìn hắn

    - Ừ, tui là vậy đó! Rồi sao?

    Đang cãi nhau thì.. Cô vô kìa! - tiếng của một đứa trong lớp

    Nhờ vậy mà hai đứa mới không cãi nhau nữa, nếu cãi tiếp nữa chắc có đánh nhau rồi, đến cả nhỏ béo Tiểu Nguyệt còn không biết can ngăn như thế nào. Tuy không cãi nhau nữa nhưng nó với hắn đã bắt đầu càng ngày càng ghét đối phương..

    Trong giờ học, không ai nói chuyện với anh, ngay cả nhìn nhau cũng không thèm, nhưng hắn không để cho nó yên, cứ liên tục để khủy tay lên tập của nó.

    - Lấy tay ra coi! - nó đánh tay hắn

    - Đau! - hắn la lên. Không lấy ra đó? Rồi sao? - hắn vẫn đè khủy tay lên tập nó

    Giáo viên thấy vậy liền lên tiếng cảnh cáo: - Nè! Hai em kia, không lo chép bài vào tập mà làm trò gì vậy?

    - Dạ bạn này cứ lấy tay đè lên tập em, làm em không viết bài được. - nó mếu đứng lên mét cô

    - Đâu có đâu cô! Em lỡ đè lên thôi à mà bạn đó làm thấy ghê. - hắn liếc nó rồi đứng lên

    - Thôi được rồi! Hai em ngồi xuống chép bài đi. Nếu cô còn thấy một lần nữa thì hai em ra ngoài cửa đứng cho cô.

    - Dạ.

    Hai đứa vừa ngồi xuống vừa liếc nhau, như thể muốn ăn tươi nuốt sống nhau vậy. Tuy mặt mày nó nhăn nhó khó coi nhưng trong thâm tâm thì lại cười thầm. Vì trước giờ, chưa có ai từng chọc giận nó như thế, chưa có ai gân cổ lên cãi với nó, nên cái loại cảm giác này vô cùng đặc biệt, vô cùng thích thú.

    Giờ ra về, nó nhanh chóng thu dọn tập vở, nhưng không ngờ hắn còn nhanh hơn nó, thoáng cái đã không thấy hắn đâu. Nó chạy nhanh ra khỏi lớp, nhưng hai hướng xem hắn đi hướng nào. Cũng may, hắn mới đi không xa, nó thoáng cười rồi rẻ trái chạy theo hắn.

    - Nè! - nó kêu

    Hắn nghe được giọng nói quen quen, cảm thấy có chút thấy ghét ở trong giọng nói, ngạc nhiên quay lại: Thì ra là bạn sao, tui còn tưởng tên đầu gấu nào đuổi theo tui chứ!

    - Gì? Ý bạn là sao?

    - Không có gì! Kiếm tui chi vậy? Bộ.. Bộ? - hắn từ từ ghé sát mặt mình vào nó, nhìn nó với ánh mắt đầy nghi hoặc

    - Bộ gì? Nghĩ đi đâu vậy hả? - nó đẩy hắn ra

    - Ha ha ha! - hắn cười - Giỡn xíu thôi làm ghê vậy!

    - Thấy ghét! - nó làm mặt giận bỏ đi

    - Gì vậy? Bộ mình quá đáng lắm sao?

    Sáng ngày chủ nhật, hắn đang chạy bộ thì thấy nó chạy đối diện, ngược chiều với mình. Nó cột tóc cao, để lộ cái cổ trắng ngần của mình, trên đó còn lấm tấm vài giọt mồ hôi. Khuôn mặt hơi tròn, chân mày không quá công, đôi mắt to và sáng, sống ũi thẳng tấp, đôi môi vừa nhỏ. Tuy không phải là hoa khôi của trường, nhưng nhìn tổng thể trên khuôn mặt đều rất hài hòa, có phần xinh xắn. Hôm nay nó lại mặc bộ đồ thể thao ngắn, đôi chân thon thon, ngăn ngắn chạy bộ trông rất dễ thương. Ngây người nhìn theo nó, đến khi bóng dáng nó xa dần hắn mới hoàn hồn và vòng qua chạy theo sau nó. Hắn cố tình không cho nó phát hiện ra là hắn đang theo chân nó nên cố chạy không nghe tiếng chân. Nó lúc này đã thấm mệt, liền chạy đến chỗ ghế đá nghỉ mệt. Trên ghế nó có để sẵn hai chai nước suối, cầm lên một chai và uống. Đang uống nước thì không biết hắn từ đâu xuất hiện sau lưng nó, "Hù" một tiếng làm cho nó sặc hết nước trong miệng ra. Hắn thấy vậy liền ôm bụng nhìn nó cười ha hả.

    Nó giận dữ đứng dậy quát:

    - Làm cái trò gì vậy hả tên điên này?

    - Có làm gì đâu?

    - Làm tui sặc nước vậy mà nói không làm gì hả?

    Hắn thấy áo nó ướt vì bị sặc cộng với khuôn mặt đầy giận dữ của nó, hắn cảm thấy có lỗi nhưng lại nói ngược lại với lương tâm mình rằng:

    - Ừ, tui cố tình làm bà sặc nước đó, rồi sao?

    - Rồi sao? Còn không biết xin lỗi nữa hả?

    - Không thích.

    Lúc này nó giận lắm! Mới mấy ngày trước nó còn nghĩ tốt cho hắn vậy mà bây giờ hắn lại cư xử đáng ghét như vậy. Giờ phút này nó thề sẽ không bao giờ nghĩ tốt cho hắn nữa. Tuy đang giận nhưng nó cố hít thở thật sâu để kiềm nén cơn giận lại. Hít một hơi sâu rồi thở ra, nói với thái độ khinh thường:

    - Mà thôi bỏ đi, tui cũng không cần ông xin lỗi đâu. Hạng người trơ trẻn, xấu xa như ông thì biết xin lỗi ai! Hứ.

    * * * - hắn cứng họng đứng đó nhìn nó quay lưng bỏ đi.

    Tối hôm đó, nó đang đi dự buổi tiệc sinh nhật của một người bạn hồi cấp hai. Nó cũng chẳng hiểu sao người bạn này lại mời nó, tụi nó có thân thiết gì với nhau đâu? Không lẽ đãi nhiều bàn quá mà thiếu người tham dự chăng? Nghĩ vậy nên nó mới đi dự. Ngồi trong bàn tiệc, nó cảm thấy chẳng có gì thú vị, rất nhạt nhẽo, nó nghĩ: "Biết vậy không đi cho rồi, ở nhà tám với Tiểu Nguyệt còn vui hơn."

    Một lúc sau nó đứng dậy đi vệ sinh, đang đi thì có một phục vụ bàn đi nhanh qua, vô tình đụng trúng nó, làm nó ngã ngữa ra sau. Tưởng đã toi đời, nào ngờ có một bóng người chạy lại đỡ nó. Bàn tay ấm áp ấy chạm vào lưng nó, nó có thể cảm nhận được rất rõ vì nó mặc váy hở lưng. Ngước mặt nhìn lên lại thấy người mà nó không muốn gặp, chính là hắn. Hắn vẫn giữ nó trong tư thế ấy, mắt hắn cứ nhìn chằm chằm vào mắt nó. Tim nó bất giác đập loạn xạ nhìn hắn nhưng vì sợ người ta chú ý nên nhanh chóng đẩy hắn ra.

    - Nè tên điên kia, làm gì ở đây vậy hả? Không phải là bám theo tui đó chứ?

    - Gì? Bám theo hả? Hơ - hắn cười nhếch miệng, tay bỏ vào túi quần, nói: - Có lộn hông vậy bạn gì đó ơi, tui tới chỉ để dự tiệc sinh nhật của em họ thôi!

    - Em họ?

    - Ừm.. Sao? Không tin hả? Vậy thì đi với tui. - hắn nắm cổ tay nó lôi đi

    Nó bực tức giựt tay lại, chỉ ngón trỏ vào mặt hắn nói:

    - Tui không cần biết ông tới đây làm gì, nhưng mà làm ơn lần sau có thấy tui thì tránh xa tui ra 10m đi nha! Thấy bản mặt ông là tui ăn uống không vô nỗi, thấy mà gớm, hứ! "-nó nói rồi bỏ đi vào nhà vệ sinh

    - Nè.. Nè.. Tui chưa nói xong mà! Nè! - hắn cố gắng kêu nó lại mà không đuợc

    - Oa, thoải mái quá, xém thì toi rồi. Cũng tại tên điên kia nên mình nhịn muốn bể cả bụng.

    Nó đi ra khỏi nhà vệ sinh thì thấy có ai đó nắm chặt tay nó ghị lại. Nó"... "

    Một tiếng rồi quay đầu lại nhìn, thì ra lại là cái tên" điên "này.

    - Sao đi đâu cũng gặp vậy? Hông lẽ..

    Đang tự nói với bản thân thì hắn cắt ngang

    - Hông lẽ gì? - hắn vẫn nắm cổ tay nó, đưa mắt nhìn nó chằm chằm

    - Không có gì! - nó gạt tay hắn ra

    Hắn cũng quên là nảy giờ đã nắm chặt tay nó quá lâu, làm tay nó đỏ cả lên

    - Có đau không? Xin lỗi nha! Tôi không có cố ý.

    Nó nghe hai chữ" xin lỗi ", còn có" không có cố ý"từ hắn thì quá đổi ngạc nhiên mà mở to mắt nhìn hắn:

    - Tui có nghe lộn hông vậy, hồi sáng còn mạnh miệng chửi tui rồi còn không chịu xin lỗi mà, sao giờ lại vậy ta? - nó khoanh tay liếc hắn

    - Ơ! Tại thấy tay bà đau nên..

    - Nên sao?

    - Mà thôi! Nhiều chuyện quá, sau này khi thấy bà tui sẽ né 10m được chưa? - hắn nói rồi bỏ đi

    - Gì vậy? Mình có làm gì đâu? Tự nhiên nổi nóng, nạt mình à? Người gì đâu á, đúng là không ưa nổi mà! - Nói rồi nó cũng bỏ đi về luôn

    Về đến nhà, sau khi tắm rửa, ăn uống xong, nó nhảy ngay lên chiếc giường êm ái màu hồng phấn yêu thích của mình:

    - Haizz ngày mai là bắt đầu học kỳ một của lớp 12 rồi, chán thiệt. - nó nằm ỳ trên giường.

    - Mà mình thật không hiểu nổi a, hắn làm gì ở đó vậy chứ? Hắn là anh họ của nhỏ bạn mình sao? Tuy là mình từng học chung lớp với hai người họ, nhưng sao mình không biết gì về quan hệ của hai người đó vậy ta? Mà không biết cũng phải, có thân thiết gì đâu mà biết, thôi thôi mình nên đi ngủ sớm thì hơn.

    (còn tiếp)
     
    Last edited by a moderator: 10/10/2019 lúc 7:59 AM
  5. Phùng Linh Nhi

    Phùng Linh Nhi Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    49
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 3: Tim đập nhanh

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Sáng ngày thứ hai, nó cứ vừa đi vừa suy nghĩ: "Tại sao tên điên đó lại nổi nóng với mình? Mà sao hắn lại đứng gần ngay nhà vệ sinh nữ vậy? Không lẽ tên này có sở thích biến thái tới vậy hả ta? Haizz, sao lại đỡ mình làm gì, hắn ghét mình lắm mà?" Đang suy nghĩ thì bị thầy giám thị chặn đường gọi:

    - Nè em kia!

    - Dạ? - mặt nó ngơ ra

    Thầy nhướng mắt nhìn tà áo dài đang được nó vén lên lưng quần. Nhưng nó vẫn chưa hiểu ý thầy, cứ tưởng mắt thầy bị gì đó liền hỏi:

    - Sao thầy? Thầy nhướng mắt chi vậy? Mắt thầy có vấn đề hả?

    - Hơ! Em dám nói thầy vậy đó hả? - thầy cúi xuống, tay trái chỉnh chỉnh cặp mắt kính trên mặt, nhìn phù hiệu nó rồi nói:

    - Hàn Tuyết 12A đúng không?

    - Dạ?

    Thầy cầm cây thước dày và dài trên tay chỉ vào tà áo dài của nó:

    - Áo dài chưa kéo xuống, trừ 2 điểm tác phong.

    - Hả? Thôi mà thầy, em xin lỗi, em bỏ xuống liền mà, thầy đừng có trừ điểm tội nghiệp em mà thầy.

    Nó ngay lập tức liền trưng bộ mặt đáng thương cho thầy giám thị xem. Thầy thấy vậy cũng không nỡ liền nói:

    - Thôi được rồi, lần đầu nên thầy tha cho đó, lần sau mà tái phạm là thầy trừ thẳng 3 điểm nhe.

    - À dạ dạ, em cám ơn thầy, thưa thầy em lên lớp.

    Nó cuối đầu chào thầy rồi chạy vụt đi, sợ rằng nó mà còn đứng đó thêm một phút nào nữa thì sẽ bị thầy trừ hết điểm.

    Vô đến lớp rồi nó đặt hộp cơm lên bàn, vén tà áo dài lên, và bắt đầu ngồi xuống bàn ăn. Vì trong lớp chưa có ai nên nó ăn rất tự nhiên. Đang ăn ngốn nghiến thì hắn bước vô lớp, làm nó sặc hết cả cơm trong miệng, văn đầy trên bàn. Hắn trơ mắt nhìn nó, chật lưỡi, lắc đầu nói:

    - Chật chật.. Con gái con lứa, ăn uống thấy mà ghê.

    Hắn thả cặp lên bàn nhất rồi hỏi nó:

    - Có khăn giấy khô không?

    - Có, mà chi?

    - Có ngốc không vậy, lau bàn đó. Cơm văn đầy bàn sao mà ngồi ăn?

    - Gì chứ, tại ông mà tui mới sặc chứ bộ. - nó bĩu môi liếc hắn

    - Ờ thì, cho tui xin lỗi, đưa khăn giấy đây, để tui lau bàn.

    Nó lấy trong cặp ra túi khăn giấy nhỏ, rồi rút một tờ ra đưa cho hắn "Nè". Hắn một tay cầm lấy tờ khăn giấy, một tay giở hộp cơm lên lấy bọc ni-long ra. Hai tay nhanh nhẹn quét hết cơm vào trong bọc, cột lại và ngồi xuống ghế bàn nhất nói:

    - Hôm nay cũng ăn món này à?

    - Hở? Không lẻ ông cũng vậy?

    - Ừm.

    - Ha, trùng hợp ghê.

    - Ừa, thôi ăn.

    Hắn ngồi đối diện nó nên khoảng cách khá gần, lúc ăn hết lần này tới lần khác đầu của cả hai chạm vào nhau khiến nó đỏ hết cả mặt. Cảm thấy nóng bức nên nó ngưng ăn, lấy tay quạt quạt vào mặt liên tục. Hắn thấy vậy liền hỏi:

    - Sao vậy, nóng hả?

    - Ừ.

    - Sao tui thấy bình thường mà ta? Có thấy nóng gì đâu?

    - Ông khác, tui khác. Mà sao không về chỗ mình ăn đi, tự nhiên bữa nay ngồi đây vậy?

    - Tui thích ngồi đây được hông? Với lại có ai đâu, ngồi ăn chung vui hơn, hì hì. - hắn nhe răng cười

    - Ủa bộ ngồi kế bên không phải cũng là ăn chung sao?

    - Thì.. nhưng mà..

    - Nhưng sao?

    - Nói chung tui thích vậy đó, bà hỏi nhiều quá, nóng thì đi rửa mặt cho mát đi.

    - Ờ, vậy đi đây.

    - Ừ.

    Nó từ nhà vệ sinh trở ra thì đã có vài đứa vào lớp. Về chỗ thì thấy hắn đã ăn xong, quay lại chỗ của mình. Nó thắc mắc sao hắn lại ăn nhanh như vậy, rồi lại tự cho rằng là chắc mình đi rửa mặt hơi lâu nên cũng không hỏi. Hắn lấy đề cương văn ra học, học một lúc thì quay sang hỏi nó:

    - Ê học văn chưa?

    - Rồi. - nó vừa nhai nhóp nhép vừa trả lời

    - Sao học hay vậy? Vậy lát chỉ bài tui đi, tui khỏi học. - hắn cười khì với nó

    - Ở đâu ra vậy? Tự học đi. - nó nhăn mặt liếc hắn

    - Không chỉ thì thôi làm gì liếc ghê vậy? - hắn bĩu môi nhìn nó

    * * *

    Hắn học một hồi rồi bắt đầu giơ hai cánh tay lên cao, ngáp một hơi dài rồi nghiêng người tựa đầu lên vai phải nó "Ôi mệt quá!" Hành động bất chợt này khiến tim nó đập loạn xạ, đỏ mặt nó đẩy đầu hắn ra quát:

    - Làm trò gì vậy? Sao dựa tui?

    - Mệt dựa xíu cũng hông cho nữa, đồ keo kiệt.

    * * * - mặt nó đỏ bừng

    Hai người lại trở lại bình thường, ngồi học không ai đụng ai. Lúc này cả lớp ai nấy đều bàn tán chuyện nó với hắn, mà nó với hắn chả hay biết gì.

    Hai tuần sau, nó với hắn dường như đã trở thành bạn thân, ai trong lớp cũng có thể nhận ra nhưng tình cảm của nó với nhỏ lại đi ngược lại, hai đứa càng ngày càng xa cách, chắc có lẽ là do người thứ ba Ngọc Bích (nàng). Cũng là bạn thân của hai đứa nó, nhưng cái tình bạn ba người này, nếu không biết cách giữ gìn sẽ rất dễ bị đổ vỡ.

    Hắn đang viết bài thì tự dưng cây viết hết mực, quay sang nhìn nó, không nói gì lại nhếch miệng cười gian: "Mượn cây viết cái coi!" Chưa được sự đồng ý của nó thì hắn đã lục túi viết của nó lấy viết. Nó tức tối trừng mắt nhìn hắn:

    - Ê mạy? Tao chưa đồng ý mà tự tiện lấy vậy á hả?

    - Trời ơi, bạn bè nhau cả mà, cho mượn cây viết xài xíu đi, viết tao hết mực rồi.

    - Ừ, hay quá, bạn bè. Bạn bè là mượn đồ không cần nói hả?

    - Nảy tao có nói mà, chắc mày không nghe á!

    Nó tức điên mà chả làm được gì hắn nên chỉ đành mắng cho hả giận:

    - Lúc nào cũng mượn xíu hà, mà ngày nào cũng mượn. Làm tao lâu lâu phải mua thêm viết vì mày xài hết mực bà nó rồi!

    - Hehe sorry

    - Sorry gì? Viết tao đâu phải viết chùa đâu mày?

    Hắn bỏ lơ lời nó nói khiến nó điên tiếc lên giựt ngay tập của hắn: "Tao khỏi cho viết luôn con"

    - Ê đưa đây coi!

    - Hông!

    - Đưa hông?

    - Hông.

    - Hông đưa tao nhéo à nha! - mặt hắn rõ gian

    - Hôi hôi đừng có nhéo mà, mày kì quá, lần nào cũng nhéo, bầm hết trơn rồi còn nhéo nữa. Sao ác vậy? - nó nhăn mặt nhõng nhẽo

    - Đưa đây! Tao đếm một tới ba mà không đưa tao nhéo thiệt à. - hắn giơ tay lên dọa

    - Hôi mà!

    - Tao tắm rồi nha! Chê hôi gì? Hửi nách tao nè, coi coi có hôi hông, mà chê hôi vậy?

    - Thứ vô duyên!

    - Trả lẹ đi! Giáo viên nhìn kìa!

    Nghe tới giáo viên là nó buông ra trả liền nhưng nào có ngờ là hắn lừa nó, nó lại mắng:

    - Thằng điên này, sao dám trêu tao?

    Nó cứ đánh hắn liên tục khiến hắn đau cả người, quay qua nắm lấy cổ tay nó cho nó khỏi đánh nữa. Chợt mặt nó đỏ lên rụt tay về "Thôi học bài tiếp"

    Ngày nào cũng có chuyện cho hai đứa nó làm rần rần lên, khiến mọi người ai cũng chú ý mà nó với hắn nào có biết, cứ tự nhiên như trong lớp chỉ có mỗi nó với hắn vậy.

    Giờ ra chơi, nó đang ngồi trong phòng toilet thì vô tình nghe được hai đứa Hà Châu với Lam Lam trong lớp mình nói chuyện:

    - Ê mày, tao thấy hình như thằng Tài với con Tuyết lớp mình đang quen nhau á!

    - Ờ tao cũng thấy vậy á, nhìn hai đứa nó thân nhau như bồ bịch vậy.

    Nó cười "xùy" một tiếng rồi nghĩ "Ôi trời, nghĩ sao nói mình với tên điên kia quen nhau vậy trời"

    Đợi hai đứa kia về lớp, nó mới bước ra và về lớp. Thấy hắn đang ngồi làm bài, nó ngạc nhiên nói:

    - Quao, hôm nay Võ Tài nhà ta siêng dữ ta?

    - Có gì lạ hả? - hắn ngước mặt lên nhìn nó

    - Lạ quá đi chớ! Tài nhà ta hôm nay siêng đột xuất, chắc lát trời mưa quá hà. - nó bụm miệng cười

    - Nè! - hắn tự nhiên quát lớn lên

    - Ôi trời! Tự nhiên quát lớn lên làm gì làm người ta hết hồn hà?

    - Nghe chưa Tài, làm cho người ta hết hồn đó, nói chuyện nhỏ nhẹ thôi! - nhỏ ngồi bàn sau lên tiếng

    Nó nghe vậy liền cảm thấy khó chịu, vẫn đứng đó, nhưng không thèm nhìn nhỏ mà nói:

    - Chuyện của tụi tui mắc gì bạn quan tâm dữ vậy? Bớt xen vô dùm cái.

    Hắn nhéo tay nó quát: - Nè! Tao chưa xử mày đó, ai cho mày ký tên đầy vô tập tao vậy hả?

    - Ui da đau! Tao đâu phải tên Nè đâu mà mày cứ Nè này Nè nọ quài vậy?

    - Tao thích á, được hông?

    - Thích thích cái con khỉ. - nó nhăn mặt ngồi xuống

    - Gì vậy? Giận rồi hả? - hắn lay vai nó

    - Tránh ra! - nó hất tay hắn ra

    Chợt có giọng nói từ dãy bàn bên kia: - Trời ơi, người ta giận rồi kìa!

    Hà Châu: - Dỗ người ta đi trời, người ta giận rồi! - con nhỏ xéo sắc nhất lớp lên tiếng

    Lớp trưởng: - Ừ, dỗ đi chứ?

    Nó đỏ mặt vì vừa mắc cỡ vừa bực bội cái đám con gái khó ưa kia, không biết nói gì hơn nên nó không nói gì mà quay qua nhìn hắn nói: - Làm bài nào vậy?

    - À.. ờ.. - hắn ngơ ra, không biết tình huống này là như thế nào nữa

    - À ờ cái gì? Đưa tập cho tao chép coi!

    - Ừm.

    Thế là một ngày trôi qua ở trường thật mệt mỏi, nó cứ bận tâm đến những lời nói của bọn con gái trong lớp nên càng mệt mỏi hơn. Đang lê bước ra khỏi cổng trường thì có một bàn tay cầm hộp sữa in vào mặt nó. "Là Võ Tài? Sao hắn lại ở đây? Không phải hắn thường đi về cổng trước sao? Sao hôm nay lại về cổng sau vậy cà? Thôi không nghĩ nhiều nữa, phiền quá! >. <" Nó lắc lắc lắc đầu để không phải suy nghĩ nữa, không hiểu nỗi cứ mỗi lần gặp hắn là trong đầu nó lại hiện ra những câu hỏi vớ vẫn. Hắn thấy nó cứ đứng đờ ra không nói năng gì liền hỏi:

    - Nè! Suy nghĩ gì vậy?

    - À, hông có gì đâu!

    Hắn chìa tay ra đưa hộp sữa cho nó: - Sữa nè uống đi!

    * * * - nó vẫn chưa hiểu, đưa hai mắt nhìn hắn

    Hắn quay mặt chỗ khác, lấy tay gãi đầu rồi nói:

    - Uống đi, không có độc đâu mà lo!

    Nó vẫn chưa hiểu hắn nói cái gì, liền "Hở" một tiếng, tròn mắt nhìn hắn. Hắn thấy điệu bộ của nó như vậy liền nói:

    - Haizz! Ngốc à, đừng có suy nghĩ nhiều quá, cầm hộp sữa này uống rồi về nhà đi! - hắn vừa nói vừa lấy tay xoa đầu nó

    - Ơ? - nó đỏ mặt không biết nói gì

    - Ơ ơ cái gì? Lo uống sữa rồi về đi! Đừng có nghĩ về mấy con nhỏ đó nữa, chuyện đó không đáng để mày bận tâm đâu! Nè! - hắn nhét hộp sữa vào tay nó

    * * *

    Bỗng từ xa có giọng của bạn thân hắn vang lên: - Võ Tài à! Tụi mình về thôi!

    - Ờ, tao biết rồi, chờ chút!

    Hắn quay qua nói với nó: - Nè, ngoài tao ra thì đừng có cho ai thấy cái mặt ngố này của mày nha. Thôi tao về đây, bye, mai gặp.

    Hắn nhìn nó nở một nụ cười tươi rồi quay lưng chạy theo thằng bạn. Nó bây giờ không hiểu sao lại thấy nụ cười của hắn đẹp như vậy, nhìn bóng lưng hắn đi xa rồi nó mới về nhà. Về đến nhà nó lăn ra giường mà suy nghĩ, nhưng không phải về đám con gái trong lớp, mà là nghĩ về hắn.

    (còn tiếp)
     
    Last edited by a moderator: 10/10/2019 lúc 7:59 AM
  6. Phùng Linh Nhi

    Phùng Linh Nhi Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    49
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 4: Đỏ mặt liên tục

    Bấm để xem
    Đóng lại
    3247Về đến nhà là nó lăn ra giường ôm gối suy nghĩ đến hắn. Lúc này đây, trong đầu nó toàn hình bóng của hắn, nụ cười, ánh mắt, dáng vẻ đó đều sáng lấp lánh, mờ mờ ảo ảo. Dường như ánh mắt và nụ cười đó đều là dành cho nó. Tưởng tượng đến đó thì nó la lên:

    - Ôi chết mất thôi! Mình thật sự đã thích Võ Tài rồi, làm sao đây? Có nên thổ lộ không nhỉ? Không được, ngoại trừ mấy đứa con gái trong lớp ra thì nó là một lãng tử nhiều gái bu như vậy, chắc nó không để ý tới mình đâu? Hàn Tuyết, mày phải tỉnh táo lại, tập trung học đi, yêu đương cái gì, người ta có thích mày đâu? Aaaaaaaaa, không chịu đâu!

    Đang suy nghĩ linh tinh thì điện thoại có tiếng thông báo tin nhắn "ting". Nó thắc mắc không biết là ai nhắn, mở điện thoại lên thì thấy đốm tròm ảnh đại diện trên messenger của hắn đang hiện trên màn hình điện thoại của nó. Nó hét lên một tiếng "Á" rồi tự chủ lấy hai tay bịt miệng mình lại. Chưa xem tin nhắn ngay, nó đứng trên giường nhún nha nhún nhảy, vui đến nỗi muốn phát điên lên. Nhảy một hồi nó mới lấy lại bình tĩnh mà mở tin nhắn của hắn đọc, trong tin nhắn hắn ghi rằng: - Nhớ là đừng có nghĩ ngợi nhiều đó!

    Nó đọc xong cảm thấy thắc mắc, sao hôm nay hắn lại quan tâm việc nó có nghĩ nhiều hay không chứ? Phải chăng hắn cũng thích nó? Nghĩ đến đây nó liền gạt bỏ suy nghĩ đó, vì nó biết nó không xứng với hắn, bởi nó nghe nói gia thế của hắn rất hiển hách, vả lại một công tử như hắn sao có thể thích một người bình thường như nó chứ? Nó trở lại hiện thực, nhấn vài cái trên bàn phím để trả lời: - Biết rồi, khỏi lo.

    Mới vừa nhắn xong, một giây sau hắn lại nhắn: - Tối rồi, nhớ ăn uống đầy đủ đó!

    Nó lại thắc mắc, nhắn lại hỏi hắn cớ sao hôm nay hắn lại lo cho nó như thế. Hắn trả lời nói "Không có gì", rồi khuyên nó mau ăn gì đi. Hắn đã nói không có gì thì nó cũng tin là không có gì, không hỏi chuyện đó nữa. Nó vui vẻ chuyển sang đề tài khác, hỏi hắn thử hắn đã làm bài tập toán hay chưa. Nhưng hắn không hiểu ý nó muốn bắt chuyện với hắn liền hỏi ngược lại nó: - Haha, mày nghĩ sao mà hỏi tao câu đó vậy?

    Nó nghĩ thầm: "Cái thằng này, có ý bắt chuyện với nó mà nó hỏi ngược lại mình vậy đó, thấy ghét!" Xong nó nhắn thêm lần nữa hỏi hắn đã làm hay chưa, một lúc sau hắn mới trả lời:

    - Hắn: Chưa má ơi, tao đang cày game mà làm gì? Với lại tao không thích môn toán, nên không làm cho khỏe.

    Nghe xong nó ngạc nhiên vội trả lời: - A đù! Bộ mày không sợ bị ghi tên vô Sổ Đầu Bài à?

    Hắn nhắn lại câu cuối cùng vô cùng nhạt: - Giời ơi, có gì đâu sợ? Bình thường, thôi nha, tao chơi game tiếp đây, bye!

    Mặt nó lúc này không còn cảm xúc gì, dường như các cơ trên mặt hoàn toàn bị hắn làm cho đông cứng. Nó trách hắn tại sao đầu tin nhắn lại ngọt ngào như thếkia, rồi đến cuối tin nhắn lại lạnh lùng quá đáng như vậy? Tụi con trai này thật sự khó hiểu mà!

    Song nó đi xuống bếp dọn cơm ăn, dù sao cũng đói rồi, không hơi sức đâu mà nghĩ tới tên đáng ghét kia. Ăn xong nó trở về phòng làm bài tập, nhưng không hiểu sao lại không tập trung được. Nó cứ nghĩ đến thái độ của hắn dành cho nó trong tin nhắn lúc nảy. Càng nghĩ càng không hiểu rốt cuộc là hắn có thích nó hay không? Lúc này đây nó thật sự rất muốn nhắn tin hỏi hắn, nhưng làm vậy thì quá lỗ mãng, đời nào con gái lại đi hỏi thẳng người con trai mình thích như thế. Nghĩ rồi nó quyết định không hỏi hắn mà đi nhắn tin hỏi con bạn thân của nó, Ngọc Bích: - Ê mày, không biết nó có thích tao hông nữa?

    Nhắn xong nó khóa màn hình học tiếp, vì nó thấy nàng chưa online nên đoán rằng một lúc lâu sau nàng mới trả lời. Nào ngờ một phút sau có tin nhắn, nó mở màn hình lên thì lại thấy đốm tròn ảnh đại diện của hắn hiện trên góc phải của màn hình điện thoại. Nó thắc mắc tự hỏi sao hắn lại nhắn cho mình, không phải hắn đang chơi game sao? Mở tin nhắn ra thì nó hấy hắn nhắn chỉ có hai chữ "Gì vậy". Nó lại tiếp tục thắc mắc rằng tại sao hắn lại nhắn hỏi mình như vậy, nảy giờ nó có nhắn gì cho hắn đau chứ? Chợt con ngươi của nó thoáng nhìn lên dòng chữ phía trên, ghi rằng "Ê mày, không biết nó có thích tao hông nữa?". Nó hoảng hốt, tim nhảy dựng cả lên, nó tán loạn không biết phải làm sao: - Trời ơi chết rồi, lỡ nhắn lộn qua cho nó rồi. Giờ xóa cũng như không, nó đọc bà nó rồi huhu.

    Một lúc sau nó cố trấn tĩnh bản thân rằng không được mất bình tĩnh, phải tỏ ra là chưa có chuyện gì xảy ra, phải tỏ vẻ là mình không biết gì hết a. Nói rồi nó trả lời tin nhắn hắn: - À không có gì, tao nhắn lộn á mà, sorry!

    Nhắn xong câu đó nó cầm điện thoại, mắt chăm chú nhìn vào màn hình, miệng thì liên tục lẩm bẩm: - Không biết nó sẽ nói gì nữa, đang soạn tin mà sao lâu quá vậy? Nói gì nhiều vậy? Ủa hết soạn tin rồi? Í, đang soạn lại kìa!

    * * *

    Hắn bên này đang chơi game thì nhận được tin của nó, mở ra đọc thì hai mắt muốn rớt ra khỏi hốc mắt. Chợt tim hắn đập thình thịch, trong đầu liền có ý nghĩ không lẽ nó thích hắn. Xong hắn định nhắn câu "Có thích đó!" nhưng lại thấy nhắn như vậy quá lộ liễu, lại xóa đi ba chữ đó. Suy nghĩ một hồi mới nhắn: - Mà mày đang thích ai hả? Thằng nào vô phúc bị mày nhắm tới vậy?

    Câu nhắn đầy ý chăm chọc, cuối câu lại thêm icon mặt cười nữa chứ, nó bực bội mà không kiềm chế được chửi hắn: - Thằng vô phúc đó là mày đó, thằng ngu!

    Nó kiềm chế lại trả lời hắn "Liên quan gì mày", kèm sau câu đó là cái icon mặt khó chịu.

    Hắn đọc được liền đổ mồ hôi, sợ nó sẽ giận nên liền nhắn: - Haha, giỡn thôi! Giờ này chưa ngủ nữa à?

    Nó trả lời chỉ một chữ "Chưa" nhưng lại nhận được cả đống chữ từ hắn: - Vậy chắc đang nhớ tới anh nào rồi?

    Nó cảm thấy có hơi khó chịu vì cái giọng chăm chọc đó của hắn, liền nhắn: - Ừ, nhưng không phải nhớ mày đâu, xía.

    Đợi một lúc lâu nhưng vẫn chưa thấy hắn trả lời, nó chau mày nói: - Sao đã xem mà không trả lời vậy? Ghét mấy đứa vậy lắm á nha. Bực bội!

    Nói rồi nó tắt màn hình học bài tiếp, lâu lâu lại nhìn vào màn hình xem thử hắn có trả lời hay không. Học xong cũng đã mười một giờ đêm, vậy mà hắn vẫn chưa trả lời tin nhắn của nó. Nó lại nghĩ: "Không lẽ mình nói câu đó khiến nó giận sao? Không đúng a, sao lại giận chứ, nó đâu có ý gì với mình?" Cơn buồn ngủ chợt ập tới, nó vươn vai ngáp một cái rồi lăn ra ngủ luôn cho tới sáng.

    * * *

    Sáng sớm mở mắt ra, việc đầu tiên nó làm là với tay cầm điện thoại lên xem xem hắn có nhắn gì không, nào ngờ vẫn không có thông báo tin nhắn nào. Đã đợi từ hôm qua tới nay rồi, vậy mà hắn lại không nhắn một tiếng cho nó, nhắn một chữ "ừ" cũng được mà, sao lại không nhắn? Đã 5 giờ 30 sáng, nó không thèm quan tâm hắn có trả lời hay không nữa, đứng dậy đi vào nhà vệ sinh, chuẩn bị đi học.

    Hôm nay nó đi học sớm hơn mọi khi, biết không có ai trong lớp nên nó vừa đi vừa há bài "MÌnh yêu nhau đi" của ca sĩ Bích Phương. Cầm hộp cơm trên tay, đi vào bàn và bắt đầu mở ra ăn, nhưng nó nào biết có người từ lâu đã đứng ngay cửa sau cảu lớp nhìn nó. Đang ăn thì nó cảm giác hình như có người đang nhìn nó nên quay người lại. Một tiếng "phụt" vang lên, cơm văn đầy trên bàn và dưới đất, hắn thấy liền chạy lại lấy chai nước trong cặp mình ra, mở nắp chai đưa cho nó, xong một tay vuốt vuốt lưng nó, tỏ vẻ lo lắng hỏi: - Có sao không? Còn cảm thấy khó chịu không?

    Nó uống xong liền quay qua đưa ánh mắt gươm đao liếc hắn, quát:

    - Cái gì mà có sao không? Sao lần nào tao ăn cũng là mày làm tao sặc vậy hả? Lần sau thấy tao ăn thì làm ơn đi chỗ khác đi nha, đừng có mà để tao trông thấy!

    Nói rồi nó ho vài tiếng, hắn lại đưa chai nước cho nó, vuốt vuốt lưng nó nói:

    - Uống nước vô, đừng có giận nữa, sặc nữa bây giờ. Lúc nảy thấy mày ăn tao có dám lại gần mày đâu, chỉ đứng từ xa nhìn thôi, ai mà biết trực giác của mày lại nhạy như vậy chứ?

    Nó bực tức lại quát hắn "Hay quá còn nói!", nhưng một giây sau nó ngước lên nhìn hắn nói: - Mà khoan, tao ăn thì có gì hay ho đâu mà mày đứng đằng sau nhìn, chẳng phải góc độ đó chỉ thấy lưng với tóc của tao thôi sao?

    Nghe nó hỏi vậy hắn liền lấy tay che miệng ho vài cái, rồi nói: - Tao ra ngoài một chút!

    Nó chau mày khó hiểu: - Không lẽ còn giận mình chuyện hôm qua?

    Một lúc sau, nó cố ăn cho hết cơm trong hộp nhưng nghĩ đến hắn thì ăn không nổi. Dọn sạch cơm rãi rác trên bàn xong nó xách hộp cơm đi ra cửa sau, đúng lúc lại chạm mặt hắn. Vì bất ngờ, nên đầu nó đụng vào ngực hắn, đỏ mặt lùi lại vài bước rồi nói: - A, xin lỗi!

    Hắn cũng hơi ngại liền lấy tay gãi đầu, nói: - Không có gì, tao là người xin lỗi mới đúng! Í, mày cầm hộp cơm đem đi đâu vậy?

    Nó làm mặt lạnh nói "Đem vứt", hắn nghe vậy liền cản nó lại nói:

    - Sao lại vứt? Mày khùng hả, cơm còn quá trời!

    Nó thắc mắc ngước mắt nhìn hắn hỏi: - Sao mày biết cơm trong hộp còn?

    Trán hắn nổ mồ hôi, đưa mắt nhìn chỗ khác rồi nói: - Ừ thì lúc nảy tao lỡ làm mày sặc, thấy cơm trong hộp vẫn còn nhiều, trong thời gian ngắn như vậy, sao mày có thể ăn hết nhanh như vậy được a?

    Nó "ừm" một tiếng rồi né hắn ra mà đi, nhưng lại bị hắn chặn lại nói: - Đưa đây tao ăn cho, cơm còn nhiều vậy, vứt đi thì phí lắm.

    Nó lúc này chau mặt, khó hiểu hỏi hắn "Gì đây?", hắn lại không hiểu ý nói đáp "Sao?". Nó lại chất vấn hắn:

    - Công tử như mày mà cũng sợ phí đồ ăn à?

    Hắn lại chảy mồ hôi ấp a ấp úng nói: - Ai sợ chứ? Chỉ sợ, chỉ sợ mày vứt đi thì mày gánh tội thôi!

    Hắn lại nghênh mặt nói tiếp: - Tao sợ bạn tốt của tao khi chết phải ăn hết đống cơm thừa này rồi mới được đi đầu thai a, nên thôi tao ăn giúp vậy!

    Ánh mắt nghi ngờ của nó dành cho hắn cuối cùng cũng thu lại, nó nói:

    - Ừ, vậy thì ăn giùm đi, cám ơn!

    Nói rồi nó đưa hộp cơm cho hắn rồi trở lại chỗ ngồi. Hắn thấy vậy cũng tò tò đi theo, cuối thấp người nói nhỏ với nó: - Lát tao mua sữa cho, tại tao mà mày không ăn sáng! Xin lỗi nhiều nha!

    Hắn chợt thì thầm bên tai nó như thế khiến nó nổi hết cả da gà, kèm cả phản ứng đặc biệt là đỏ mặt, rùng mình một cái nó nói: - Trời ơi, đừng có nói thì thầm bên tai tao như vậy chứ, nhột muốn chết!

    Hắn cười "ha ha" rồi đặt tay lên đầu nó, xoa xoa vài cái rồi nói: - Xin lỗi rồi mà, đừng có xù gai lên nữa, nhím nhỏ.

    Nghe vậy mặt nó lại ửng đỏ, nó cố giữ bình tĩnh chuyển đề tài để thoát khỏi không khí ngột ngạt này, nhưng lại bị cà lâm ngay lúc này:

    - Mà, mà, mà sao.. lúc, lúc nảy..

    Hắn cứ dán mắt nhìn nó khiến nó không tập trung nói được, lúc này không biết chữ trong đầu bay đi đâu hết rồi, không còn nhớ là mình định nói gì nữa. Mặt nó lúc này đỏ như quả cà chua vậy, hắn bụm miệng cười lén, rồi nói:

    - Sao thế? Sao lại cà lâm vậy a? Mặt lại đỏ như thế nữa? Sốt à?

    Nói rồi hắn giơ tay đặt lên trán nó kiểm tra, nhưng lại không thấy nó làm sao cả, ngu ngơ sờ lên trán mình so sánh rồi nói:

    - Hưm, mày có làm sao đâu, vẫn bình thường mà?

    Nó ngước mặt lên quát: - Thôi mày đừng có mà làm trò nữa! Hỏi nè, slúc nãy mày đứng ngay cửa sau vậy, làm tao giật cả mình!

    Lần này lại là đến hắn cà lâm: - À.. Nảy tao vô lớp, thấy, thấy mày đang hát.. nên, nên tao, tao không dám vô lớp.. cứ để cho mày tự nhiên hát á mà.

    Hắn nói xong liền về chỗ ngồi, chỉ sợ nó sẽ bắt bẻ hắn rằng lúc nảy nói nó cà lâm, bây giờ lại tới hắn cà lâm. Nhưng may thay, nó không bắt ẻ hắn mà ngồi im không nói gì. Nó chính là đang nghĩ: "Chết rồi, nó nghe mình hát từ đầu đến cuối luôn sao? Lúc đó mình có hát tệ quá không? Mới sáng sớm nên giọng không được trong lắm a?"

    Hắn nhìn nó khó hiểu rồi khều nó hỏi:

    - Nè, sao không nói gì vậy?

    Nó bị hắn làm cho giật mình quay sang nói: - Hả, à, không có gì. Mày khỏi mua sữa cho tao, tao tự mua được rồi!

    Hắn "Hửm" một tiếng rồi nghĩ: "Ủa, không bắt bẻ mình thiệt sao, nhớ nó hay cà khịa mình lắm mà, sao hôm nay lại không nói gì?" Bỏ cái suy nghĩ đó rồi hắn nói:

    - Sao vậy, để tao mua cho, coi như tao đền hộp cơm của mày. Hay một hộp không đủ hả? Vậy hai hộp ha?

    Thấy nó lắc đầu, hắn thắc mắc hỏi:

    - Vậy chứ sao?

    Thấy nó tỏ vẻ bực bội nói không cần, nên hắn cũng không dám nói gì thêm.

    Lát sau cả đám con gái vào lớp thấy nó với hắn ngồi học bài, Hà Châu nói to:

    - Trời trời, tụi bây coi kìa, hẹn nhau vô lớp học bài kìa!

    - Ờ, chắc đang hẹn hò rồi!

    - Ừ, chắc vậy rồi.

    Tụi nó quay đi rồi vào nhà vệ sinh, nó điên lên đứng dậy, tính cho đám con gái kia một bài học thì hắn lại nắm chặt cổ tay nó, lắc đầu nói hai chữ "Không đáng". Hắn nhỏ giọng khuyên nó: - Ngoan, ngồi xuống học bài đi!

    Lúc này nó mới nghe lời hắn mà ngồi xuống, hắn bất chợt lại đặt tay lên đầu nó xoa xoa rồi cười nói: - Thế mới ngoan chứ, nhím nhỏ.

    Nó tròn mắt nhìn hắn, hắn cũng nhìn nó. Cả hai nhìn nhau, im lặng trong vài giây, nhưng rồi hắn sực nhớ rằng tay mình vẫn để trên đầu nó nên rụt tay về, nói "Học thôi!". Nó đỏ cả mặt, gật đầu một cái tỏ vẻ đồng ý.

    (còn tiếp) 3247
     
    Vương mộng triều thích bài này.
    Last edited by a moderator: 10/10/2019 lúc 8:00 AM
  7. Phùng Linh Nhi

    Phùng Linh Nhi Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    49
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 5: Quên làm bài tập

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Nó cố gắng chăm chỉ học bài để không nghĩ đến hắn nữa, nhưng nó không làm được, mắt cứ đưa sang nhìn hắn, rồi mặt lại đỏ lên. Đúng lúc nhỏ mới vừa nói chuyện với đứa bạn lớp kế bên về lớp. Nhỏ đi ngang qua thấy mặt nó hơi đỏ nên khựng lại nhìn nó, muốn hỏi nó tại sao mặt lại đỏ như vậy. Nó cảm thấy khó chịu khi nhỏ nhìn mình như vậy liền liếc lại nhỏ, thấy vậy nhỏ cũng không dám hỏi gì, đành im lặng về chỗ của mình. Chả ai trong lớp hiểu tại sao nó với nhỏ lại thành ra như vậy, lúc trước nó với nhỏ rất thân nhau, làm gì đi đâu cũng có nhau nhưng bây giờ lại như kẻ thù không đội trời chung. Khi hai đứa bắt đầu trở mặt với nhau, cả lớp cũng ngạc nhiên lắm, tụi nó cũng có hỏi, nhưng nhận lại chỉ là câu: "Không có gì, không thích nữa thì nghỉ chơi thôi."

    Hắn ngồi kế nó cũng biết là nó ghét nhỏ mà không dám hỏi tại sao, nhưng chuyện đó hắn cũng không quan tâm cho lắm, điều hắn quan tâm lúc này là tại sao nó cứ nhìn qua hắn. Hắn thấy cử chỉ của nó dễ thương làm sao, chợt hai vành tai của hắn ửng đỏ lên, khiến cho nó để ý thấy. Nó quay sang hỏi hắn vì sao vành tai lại đỏ thì hắn cứ lấp bấp trả lời "Không có gì". Chợt hắn nghe hai đứa bàn dưới nói chuyện, nhỏ hỏi đứa bạn cùng bàn đã làm bài tập hay chưa. Nghe đến hai chữ 'bài tập' hắn chợt nhớ ra rằng mình vẫn chưa có làm, lúng túng quay sang hỏi nó:

    - Trời ơi, quên làm bài tập rồi, giờ sao?

    Nó dửng dưng không phản ứng gì nhìn hắn nói: - Ừ, kệ mày.

    Hắn hỏi tiếp: - Mày làm bài chưa?

    Nó trả lời: - Rồi.

    Hắn mừng rỡ, nói: - Ê vậy cho tao mượn đi. Lẹ lẹ, thầy sắp vô rồi!

    Nó thấy thái độ của hắn thật là hết nói nổi, suốt ngày lo chơi game, bài tập không thèm làm, giờ còn quay qua hỏi mượn bài tập của nó nữa chứ. Nó nhìn hắn khoanh tay, lắc đầu và chậc lưỡi nói:

    - Không phải hôm qua có người nói không làm sao, lại còn không sợ bị ghi tên vô sổ đầu bài? Hôm nay sao lại lo lắng như vậy ha?

    Hắn nhăn mặt khó hiểu hỏi nó:

    - Sao vậy, không cho mượn hả?

    2033Song hắn đặt hai tay lên hai tay nó lắc lắc, trưng bộ mặt đáng thương năn nỉ nó: - Tuyết xinh đẹp ơi, cho mình mượn tập xíu nha! Mình mượn xíu rồi trả liền mà!

    Nó thật không chịu nổi cái hành động này của hắn, lúc nào cũng đụng đụng chạm chạm. Thật không muốn cho hắn mượn tập xíu nào vì trước giờ nó không thích chuyện không làm bài mà vô lớp mượn tập chép như thế này, nhưng biết làm sao được, ai biểu nó thích hắn làm chi. Nó giả vờ nhăn mặt tỏ vẻ không đồng ý đẩy hai tay hắn ra nói:

    - Kêu một tiếng chị đi rồi tao cho mượn.

    Hắn nghe vậy liền tròn mắt "Hả" một tiếng nhìn nó. Nó lặp lại lời mình vừa nói nhưng hắn lại đáp "Không", nó nhún vai cười một cái bảo: - Thế thôi, đi mượn tập của đứa khác đi ha!

    Từ lúc chơi với nó đến giờ, hắn chưa bao giờ mượn tập đứa khác vì chữ viết của nó đẹp, trình bày bài làm rất gọn gàng dễ hiểu, hơn nữa hắn chỉ thích mượn tập của nó thôi. Nhiều lúc hắn cố tình mượn tập nó nhưng lại giả vờ quên không trả, đem tập nó về, nhẹ nhàng lật từng trang ra mà đọc, vừa đọc vừa cười. Có lần sơ ý không khóa cửa phòng, bị mẹ hắn bắt gặp hắn vừa đọc vừa cười như thế bà liền hỏi han, lo lắng không biết con trai mình có bị làm sao hay không, không lẽ học nhiều quá đến điên luôn rồi.

    Bình thường hắn mượn tập nó, nó sẽ cho mượn ngay nhưng hôm nay lại không cho, gãi đầu khó hiểu, hắn hỏi:

    - Sao kì vậy, bình thường tao mượn là mày sẽ cho mà, sao hôm nay lại khó tính vậy?

    - Mấy lần đó là bài học trong lớp, còn lần này là bài tập về nhà, nó khác nhau mà.

    Hắn hiểu ra nhưng vẫn muốn mượn tập nó, liền giở chiêu cũ năn nỉ nó, nhưng nó nhất quyết không cho mượn, bảo hắn kêu nó một tiếng "chị" thì nó mới cho. Năn nỉ muốn gãy lưỡi mà nó vẫn không cho, hết cách hắn đành phải làm theo yêu cầu của nó vậy. Hắn hơi cuối mặt, kêu "chị", nhưng vì nói quá nhỏ nên nó không nghe rõ liền bảo hắn kêu thêm lại lần nữa. Hắn ngượng đến đỏ mặt, chả hiểu sao nó lại bảo hắn làm vậy, thật biết làm cho người ta ngượng mà. Không muốn kêu nó là chị nhưng vì để có bài mà chép nên đành phải hạ mình nói:

    - Chị, cho em mượn tập đi!

    Nó nghe câu nói đó cùng bộ mặt hơi cuối xuống của hắn liền phì cười, đưa tay xoa đầu hắn bảo: - Ừm, vậy mới được chớ! Ngoan.

    Hành động bất chợt của nó lại khiến mặt nó hắn đỏ càng thêm đỏ, lúc này cả mặt và vành tai hắn đều đỏ lên hết, nhưng hắn cố không biểu lộ ra bên ngoài, không thì mấy đứa trong lớp thấy lại trêu hắn. Nó vừa lấy tập ra định đưa cho hắn thì thầy giáo bước vào lớp, nó thấy vậy liền nhanh chóng rút tay lại và nhét tập vào lại trong cặp.

    Hắn đã tốn biết bao công sức để mượn được cuốn tập của nó vậy mà tay chưa chạm được cuốn tập đã bị nó thu về. Bực bội, hắn nhăn mặt nói với nó:

    - Ê gì vậy? Tao chưa có chép mà? Thậm chí còn chưa có cầm luôn á?

    Nó không quan tâm hắn đang thất vọng như thế nào, nói: - Kệ mày! Thầy vô rồi, lo đứng dậy chào thầy kìa!

    Hắn đứng dậy, miệng thầm chửi tục một câu, trách mắng tại thầy mà hắn không mượn được tập của nó. Thầy đứng trên bục giảng và nghe được câu hắn mới vừa nói, liền lên tiếng:

    - Em kia, mới nói gì đó?

    Hắn giật mình trả lời thầy: - Dạ đâu có đâu thầy?

    Thầy giáo nhíu mày nhìn hắn, rồi trầm giọng bảo: - Tui có làm gì em không mà sao tui mới bước vô, em chửi tui rồi?

    Trán hắn nổ vài giọt mồ hôi, liền trả lời thầy: - Dạ em đâu có nói gì đâu thầy, chắc thầy nghe lộn á!

    Thầy nhìn chằm chằm hắn một hồi rồi "hừm" một cái bảo cả lớp ngồi xuống, và người đầu tiên hôm nay lên trả bài là Võ Tài. Hắn nghe thầy gọi tên mình liền hoảng hốt la lên: - Hả?

    Thầy giáo nhìn xuống bàn hai cười rồi nói: - Em hả cái gì, làm gì mà lo sợ dữ vậy? Hay là chưa học bài?

    Hắn lại nổ mồ hôi hột, nói: - Dạ, em học rồi mà thầy!

    Nghe vậy thầy liền bảo: - Vậy thì cầm tập lên đây cho tui trả bài.

    Lúc này nó đang vô cùng lo cho hắn, cũng tại nó mà hắn không chép được bài, nếu hắn không học bài mà có làm bài tập thì đỡ phải nhận con không. Thầy giáo ngồi trên ghế điềm đạm đọc câu hỏi, còn hắn thì đưa mắt xuống bàn hai nhìn nó, ý muốn nó nhắc bài giúp hắn. Nó tốt bụng có ý giúp hắn, đặt tay phải lên bên cạnh môi, cố nói cho hắn nghe bằng khẩu hình miệng của mình, nhưng mà đứng ở vị trị của hắn không thể hiểu nó đang nói gì. Hắn cứ đứng trên bục nhăn mặt lấy tay lắc lắc nói không hiểu. Nó không biết phải làm sao cho hắn hiểu, cứ quơ hai tay loạn xạ ra dấu. Thầy giáo thấy có một câu đơn giản như thế sao hắn lại trả lời lâu như vậy, liền ngước lên nhìn hắn, chợt thầy thấy hắn đang nhíu mày nhìn xuống phía dưới. Nhìn theo hắn, thầy thấy nó đang quơ tay ra dấu chỉ bài cho hắn. Cùng lúc nó thấy thầy nhìn mình liền vội rụt tay lại, ngồi im không nói gì, nhưng đã muộn rồi, thầy đã nhìn thấy hết. Thầy giáo gọi nó lên bục trả bài vì cái tội nhắc bài bạn. Lúc này cả lớp cười ha hả khi thấy nó cũng bị gọi lên trả bài.

    Nó bị gọi lên nhưng nó không sợ vì nó có học bài rồi. Trả bài xong, thầy kiểm tập và cho nó về chỗ, còn hắn thì vẫn ở trên bục bị thầy hỏi có làm bài tập về nhà chưa. Hắn trả lời rằng hôm nay hắn quên đem tập mất rồi. Thầy giáo liền cười rồi nói:

    - Vậy coi như là chưa có làm rồi còn gì?

    Thầy giáo lấy sổ đầu bài ra ghi tên hắn vô, rồi nói: - Về chỗ, chép phạt hai mươi lần bài này cho tui, bữa sau tui kiểm mà em không chép đủ là tui phạt em chép gấp đôi.

    Hắn "Dạ" một tiếng nghe hết sức não nề, bước xuống trở về chỗ. Vừa về chỗ nó đã quay sang nói xin lỗi hắn, vì nó khăng khăng không cho hắn mượn tập nên mới bị ghi vô sổ đầu bài. Hắn quay sang nhìn nó cười một cái rồi coi như không có chuyện gì mà nói:

    - Không sao đâu, không phải lỗi của mày, do tao không chịu làm bài thôi, học bài tiếp đi!

    Nó thấy hắn cười nói không sao, nhưng nó biết hắn đang không được vui. Nó vừa buồn thay cho hắn vừa thắc mắc vì sao hắn lại buồn, chẳng phải bình thường hắn nói với nó là hắn không thích làm bài tập toán sao, lại còn nói không sợ bị ghi tên vào sổ đầu bài nữa mà.

    Ra về, thấy mặt nó buồn buồn, nàng hỏi nó có sao không nhưng nó nói không sao và đi về trước. Đằng xa, hắn nhìn bóng lưng nhỏ nhắn của nó với vẻ mặt buồn buồn, muốn đuổi theo nhưng rồi lại thôi.

    (còn tiếp) 2033
     
    Chỉnh sửa cuối: 15/10/2019 lúc 12:25 PM
Trả lời qua Facebook
Đang tải...