Bạn được lynhuoc11 mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
  • "Trên thế gian này, người có tình chung thành thân thuộc, nhiên giữa ta và ngươi lại chú định ly biệt cả đời.. A Sơ."

    Dự kiến trong lễ sẽ lên phiên ngoại "Sau khi ta cùng vai chính đối nghịch - Mộng ngàn năm". Mọi người cùng đón chờ với mình nhé!
    "Từ bỏ một mối tình rất đau khổ, nhưng từ bỏ một mối tình đau khổ là một sự giải thoát." - Em thản nhiên nói. Đâu ai biết rằng, điều em nói nhẹ nhàng lúc này, rất lâu trước kia lại nói trong vô vàn nước mắt.
    "Tôi từng nghĩ rằng, giây lát thoảng qua sẽ quên người nhanh thôi. Nhưng chẳng thể ngờ, con tim tham lam quá độ cứ hồi tưởng những kỷ niệm đã tan vỡ tự lúc nào.
    Ký ức là mảnh thủy tinh ẩn trong lớp kẹo, hưởng qua ngon ngọt rồi mới cảm nhận đến nỗi đau. Day dứt, khôn nguôi, dằn vặt, áy náy. Muôn hình muôn vẻ cảm xúc nhấn chìm tôi trong biển trời phủ đầy bóng dáng người.
    Đến khi nào, mới kết thúc?"
    - Tháng năm tôi giữ lấy cho người
    Tối thứ ba hoặc thứ tư sẽ lên chương mới của Ba Lạn Hai với tựa đề "Chương 4: Ba ngày một xác", rất mong được mọi người ủng hộ kaka.
    Ngồi nghe lại vài bài nhạc của năm năm về trước, tôi cảm thấy thật hoài niệm khoảng thời gian vô tư ấy. Trong lòng cũng nổi lên nhiều khung bậc cảm xúc không rõ, man mác một nỗi buồn cũng ẩn chứa đôi điều vui vẻ. Chỉ biết rằng thời gian trôi thật nhanh, người đến người đi, cuối cùng ở lại với ta đều là kỉ niệm. Bất giác, nhận ra cái gọi là không quên được chẳng qua là cảm xúc được gợi lại từ những điều xưa cũ ấy thôi!
    Đọc lại "Cỏ lau", tự nhiên mình do dự không biết có nên viết thêm một phiên ngoại nho nhỏ, nói về cuộc sống sau này của Sơn, của Thanh hay không? Liệu họ có hạnh phúc như lựa chọn của họ lúc ban đầu? Nội dung thì mình đã nghĩ được một hai, chỉ là thiếu đi một chút quyết tâm để viết cho tròn một câu chuyện về sau. Vừa nghĩ rằng, như thế đã đủ, viết nữa sẽ không hay. Nhưng nếu vậy thì thương cho chàng trai ấy quá, chẳng lẽ nào lại cứ ôm mãi một bóng hình mà sống khắc khoải vậy thôi sao? Cũng một phần, mình muốn tất cả nhân vật trong truyện mình viết nên có một cái kết trọn vẹn thuộc về riêng họ, bởi lẽ, ai cũng xứng đáng yêu và được yêu. Ây chà, mọi người cho mình ý kiến với nhá kaka =))
    "Nơi mà em đến, có chị." - The Place You Come To
    lynhuoc11
    lynhuoc11
    "Cả đời là bao lâu? Cạnh bên một người cả đời là cảm giác như thế nào? Tôi không biết nhưng lại hay mơ về nó. Trong những đêm dài vô tận, tôi nhìn bầu trời đen chứa đầy những ngôi sao sáng, tâm trí lại đong đưa theo dòng cảm xúc.
    Liệu tôi sẽ gặp người đó chứ? Người để tôi hiểu được thế nào là rung động, thế nào là yêu?
    Liệu tôi sẽ gặp người đó chứ? Tôi không biết."
    Đời người có bao nhiêu cái mười năm để đợi chờ một ai đó? Những lời hứa hẹn được thốt ra lúc bồng bột có mấy cái đã hoàn thành hay tất cả đều hóa thành gió rồi bay đi? Chúng ta có quá nhiều lý do, quá nhiều cái "khó nói" để lựa chọn rời đi một người, quanh đi quẩn lại, cảnh cũ người xưa, rốt cuộc cũng chẳng còn lại gì. Năm tháng tĩnh hảo, tiếc là không thể cùng người nói một tiếng yêu nhau.
    Mai mốt lên chương Ba Lạn Hai nên hôm nay mình muốn tám nhảm một xíu về cái tên này. "Lạn" nghĩa là thối nát, "Ba" ở đây là chỉ ba phạm trù của đạo đức bao gồm: nghĩa vụ; trách nhiệm; thiện và ác. Mình đặt tên này với mong muốn qua từng câu chuyện trong "Ba Lạn Hai", bạn sẽ thấy được mức độ thối nát của "nghĩa vụ", "trách nhiệm" của các nhân vật phụ đến mức độ nào, dĩ nhiên một phạm trù không thể thối nát là "thiện và ác". Sau cùng, cái chính sẽ chiến thắng cái tà cũng như những điều ma quái, tà dị sẽ bị đánh tan bởi ánh sáng chính nghĩa.
    Hi all, dạo nay mình có một số việc bận chưa giải quyết xong nên tạm thời sẽ không thể ra chương mới của một số truyện đang viết dở. Tầm cuối tháng tám hoặc giữa đầu tháng chín, khi đã sắp xếp công việc xong xuôi mình sẽ bù đắp cho cả nhà bằng một loạt chương mới hen iuiu ~~ <3
    Kẻ xa lạ
    Kẻ xa lạ
    Mong bạn sớm ra chương mới của Ba lạn hai, mình ngồi trong phòng đọc truyện kinh dị bạn viết thi thoảng có tiếng động cái mà giật hết cả mình, phải ngồi tịnh tâm một lúc cho hồn về lại :))
    lynhuoc11
    lynhuoc11
    :)) đọc bình luận của bạn xong mà lòng ngo ngoe định gõ tiếp "Ba lạn hai" luôn á chứ. Mình thật sự rất vui và hy vọng trong tương lai sẽ viết được nội dung hù mọi người tí khà khà.
    Ban đầu định viết vui vui "Tuyết đầu mùa" để rải đường trước khi lấn sân qua mảng Kinh Dị. Nhưng nghĩ lại thì, mình muốn phát triển nó thành truyện ngắn dài chương, phải có khúc chiết, phải có ngược luyến giữa hai người thì mới hay hơn là một câu chuyện đơn giản, ngọt ngào =)). Nên sau khi hoàn thành "Ba lạn hai" mình sẽ chấp bút cho một cốt truyện trọng sinh mọi người nhá hi hi.
    Trước khi mở màn cho "Ba Lạn Hai", mình sẽ đăng "Tuyết Đầu Mùa" để rải một đợt đường siêu ngọt nhằm chữa lành tâm hồn của độc giả cũng như mình sau "Ánh trên mi mắt người..." =)). Đây là câu chuyện đời thường, bình dị, nhẹ nhàng nói về cuộc sống hôn nhân giữa Dĩ Thuần và Mẫn Nghi. Đón chờ cùng mình nhé kaka!
    Linh cảm hay đến vào tối khuya nhưng cảm giác viết truyện kinh dị lúc nửa đêm thì ặc ặc, hơi sợ. Đặc biệt là mình đang ở quê, trước nhà có một dòng sông vắt ngang nữa chứ @@
  • Đang tải…
  • Đang tải…
  • Đang tải…

Tìm thành viên

Nhật ký mới nhất

  • Giữa không gian nồng nặc mùi rượu và sự buông thả của giới thượng lưu, Phương Ý Nhiên ngồi đó như một vị thần lạnh lùng, tách biệt hoàn toàn với thế giới trần tục. Kỳ Nhan đứng dưới ánh đèn mờ ảo, cảm nhận rõ rệt sự nhỏ bé của bản thân trước người đàn ông đã dùng hai mươi triệu để mua đứt định mệnh của mình. Cô hiểu rằng, từ khoảnh khắc bước vào căn phòng này, cô đã vĩnh viễn bước ra khỏi vùng an toàn của một tiểu thư khuê các để dấn thân vào một trò chơi quyền lực đầy nguy hiểm.

    Mọi người nhìn cô như một món đồ chơi mới lạ, nhưng chỉ có cô mới biết, bóng tối tỏa ra từ cúc áo cài kín đến cổ của anh chính là sự cứu rỗi duy nhất mà cô có thể bám víu. Trong trái tim đã chai sạn vì sự phản bội của người cũ, Kỳ Nhan chua chát nhận ra: Đôi khi, sự cưng chiều của một kẻ săn mồi còn chân thật hơn vạn lần lời thề thốt của kẻ mang danh người tình. Cô không sợ anh thâm trầm, cũng không sợ anh nguy hiểm, cô chỉ sợ mình lỡ đánh rơi trái tim vào tay người đàn ông vốn dĩ chỉ coi cô là một cuộc giao dịch.
  • Mời thần thì dễ, tiễn thần mới khó
  • Hoài niệm từng bức ảnh xưa

    Nàng thời thiếu nữ ấy còn xinh ghê

    Tám năm trước ấy si mê

    Tám năm sau chẳng ai thèm, còn chê

    Bây giờ thiếu nữ chân quê

    Chờ ngày cân sút, mỡ chê bám nàng

    Chỉ là động lực, chẳng màng

    Quyết tâm chẳng có, chờ mong hão huyền

    Phải chăng có một con thuyền

    Vừa đưa vừa dẫn nàng băng chuyến này!

    55205415858_d1f5f02787_o.png
  • LỤC TIỂU HỒNG chiqudoll LỤC TIỂU HỒNG wrote on chiqudoll's profile.
    Chào mod bạn xóa giúp mình bài này nhé Bạn có tin vào tâm linh không?
  • Trang Pháp nên bỏ thi Đạp Gió về ăn Phở *bafu 43* Tuk điênnnnnnn

    Tập một bài khó có vài ngày, phải hát live diễn trực tiếp mà cỡ này ❤️

  • Back