Sáng hôm sau, Thủy hoàn toàn phấn chấn trở lại. Có lẽ sóng gió cuộc đời đã dạy cho cô sự mạnh mẽ phi thường, phải biết tự đứng dậy sau vấp ngã. Ăn vội bát mì tôm úp, Thủy liền thay đồ đi kiếm việc làm. Suốt cả ngày trời, giữa cái nắng hạ gay gắt, Thủy lang thang khắp các đường lớn, ngõ hẹp nhưng chẳng tìm được công việc nào phù hợp, chỗ thì người ta đòi hỏi trình độ, kinh nghiệm, nơi thì lại yêu cầu chưa có con nhỏ.. Bế tắc, Thủy ra ghế đá bờ hồ Gươm ngồi, ngắm cảnh và dòng người đi bộ qua lại.
- Cháu cho cô ngồi chung ghế với nhé! - một người phụ nữ phúc hậu ngỏ ý với Thủy.
- Dạ, mời cô ngồi ạ! - Thủy lễ phép.
- Trông cháu có vẻ tâm trạng thế?
- Dạ cháu đang đi tìm việc làm mà khó quá cô ạ.
- Ồ, ra thế. Quê cháu ở đâu?
- Dạ cháu ở Nam Định.
- Bệnh viện chỗ con trai cô làm đang cần tuyển nhân viên vệ sinh đấy. Cháu có muốn làm không? Để cô giới thiệu cho.
- Ôi, thế thì tốt quá! Cháu cảm ơn cô!
Thủy mừng rỡ như chết đuối vớ được cọc, vội cảm ơn người phụ nữ kia rối rít. Cô thầm nghĩ, giữa cái Hà Nội bon chen, đầy cạm bẫy này, vẫn tồn tại những con người thật tốt bụng!
Sau một cuộc điện thoại với ai đó, người phụ nữ đọc cho Thủy địa chỉ bệnh viện và số điện thoại của người quản lý tổ vệ sinh, bảo cô có thể đến nhận việc vào ngày mai.
Sáng hôm sau, Thủy thức dậy từ rất sớm, làm vài động tác thể dục nhẹ nhàng cho khỏe khoắn. Sau đó, cô tranh thủ ăn sáng và thay đồ đi làm. Dắt chiếc xe đạp cũ vừa mới mua tối hôm qua ra ngoài cổng, Thủy lóc cóc đạp xe đến chỗ làm. May thay bệnh viện cách xóm trọ không xa lắm, chừng hai cây số.
Tại Bệnh viện..
Thủy hoàn toàn choáng ngợp với không gian rộng rãi, sang chảnh của bệnh viện, không khí thì ồn ào bởi người ra kẻ vào tấp nập. Hít thở một hơi thật dài, Thủy liền nhấc chiếc điện thoại cùi bắp ra gọi cho chị quản lý tổ vệ sinh.
- "Dạ chào chị! Em là Thủy đây ạ. Em đang đứng trước sảnh bệnh viện ạ".
- "Đây. Chị nhìn thấy em rồi. Chờ chị chút".
Một lát sau, chị quản lý xinh đẹp tiến lại gần chỗ Thủy, vui vẻ nói:
- Em là Thủy đúng không? Chào mừng em đến với tổ vệ sinh của bệnh viện. Em đi theo chị.
Thủy chào lại chị quản lý bằng một nụ cười thân thiện rồi ngơ ngác đi theo chị. Sau khi nghe phổ biến công việc và nhận đồng phục làm việc, Thủy ra chào hỏi các chị em và bắt tay luôn vào công việc. Gì chứ mấy việc lau chùi, dọn dẹp này, cô làm ngon ơ. Thủy cùng mọi người lau hết các ô cửa kính, sảnh trước, hành lang bệnh viện rồi đến dọn khu nhà vệ sinh. Chị quản lý đứng quan sát từ xa mỉm cười rất hài lòng.
Ngày qua ngày, Thủy đều chăm chỉ, hăng say làm việc. Cô cứ đều đặn sáng đi tối về, trưa ăn cơm tại bệnh viện. Làm nhân viên vệ sinh tuy vất vả nhưng cô thấy rất vui vì có được một công việc ổn định, lương hấp dẫn, chị em ở đây đối xử cũng rất tốt với nhau.
Một hôm, Thủy đang lau dọn sảnh thì có một cuộc điện thoại từ dưới quê lên. Là
mẹ cô gọi. Linh tính chuyện chẳng lành, cô vội rút máy ra nghe.
- "Alo con nghe đây"
- "Thủy à, con về quê ngay đi" - tiếng bà Na hấp tấp ở đầu dây bên kia.
- "Có chuyện gì vậy ạ?" - Thủy bắt đầu lo lắng.
- "Bé Hạ bị tai nạn, đang cấp cứu trong bệnh viện"
- "Mẹ nói gì cơ? Vâng, con về ngay đây" - Thủy nói như hét lên trong điện thoại.
Thủy hớt hải chạy lại chỗ mấy chị em đang làm việc, mặt cắt không còn hột máu, giọng run run:
- Các chị ơi, con gái em đang cấp cứu, em phải về quê ngay bây giờ. Có gì các chị xin phép chị quản lý giúp em với.
- Ôi trời, con bé bị làm sao? Thôi em về đi, để lát các chị xin cho.
Thủy vội vã bắt xe ôm ra bến xe, luôn chắp tay cầu trời khấn phật cho bé Hạ bình an vô sự. Về đến nơi, cô lại tất tả bắt xe ôm đi thẳng tới bệnh viện huyện, hấp tấp chạy một mạch tới khoa hồi sức cấp cứu. Cô đảo mắt tìm kiếm khắp nơi, cuối cùng mới thấy phòng con gái ở cuối hành lang.
- Mẹ, bé Hạ sao rồi? - Thủy run rẩy hỏi bà Na.
- Hiện con bé đã qua cơn nguy kịch. Bác sĩ nói cần nằm lại bệnh viện điều trị và theo dõi thêm.
Thủy tiến lại bên giường bệnh nơi bé Hạ đang nằm ngủ, khẽ hôn lên trán con. Nhìn những vết thương chằng chịt ở mặt, chân, tay con gái, cô thấy xót xa vô cùng. Những đau đớn mà bé Hạ phải chịu như ngàn vết dao cứa vào tim cô vậy.
- Mẹ! - bé Hạ mở mắt, hết sức vui mừng khi nhìn thấy mẹ Thủy.
- Mẹ làm con tỉnh giấc à? Có đau không con?
- Con không sao.
Bé Hạ muốn ngồi bật dậy ôm chầm lấy mẹ sau bao ngày xa cách, nhưng những vết thương làm bé khó cử động.
- Con cứ nằm yên đấy - Thủy nhẹ nhàng nói với con gái rồi quay sang bà Na - Bà ở đây trông cháu nhé. Để con chạy xuống căng tin mua cháo.
Bé Hạ điều trị khoảng một tuần thì được xuất viện. Thủy ở nhà chăm sóc con thêm hai ngày nữa, rồi thu xếp trở lại thành phố làm việc. Dù bé Hạ vẫn còn yếu, chưa bình phục hoàn toàn nhưng vì gánh nặng nuôi con đè lên một mình vai cô nên cô đành dứt áo ra đi.
- Mẹ cầm số tiền này mà lo ăn uống, thuốc thang cho bé Hạ giúp con. Còn đây là thuốc đau khớp gối của mẹ, mẹ cứ uống hết đi, con lại gửi về tiếp.
- Cái con bé này, mua cho mẹ làm gì cho nó tốn kém. Mà con đi thật sao? Không ở nhà với bé Hạ ít hôm nữa.
- Không được đâu mẹ. Con phải lên xem thế nào. Nghỉ nhiều sợ mất việc ý.
Thủy vào trong nhà lặng ngắm bé Hạ đang ngủ say một lần nữa, khẽ hôn lên trán con tạm biệt, rồi vội vã ra bến xe để kịp chuyến lên Hà Nội. Lên tới nơi, Thủy vội cất đồ đạc vào phòng, rồi lao như điên đến bệnh viện cho kịp giờ làm.
- Em chào các chị!
- Trời ơi Thủy. Sao giờ em mới lên? Chị quản lý tuyển người mới rồi đấy.
- Để em lên phòng gặp chị ấy.
Thủy gõ cửa phòng, tâm trạng đầy lo lắng
- Mời vào! - tiếng chị quản lý cất lên đầy uy quyền.
- Dạ em chào chị! - Thủy bẽn lẽn.
- Lên rồi hả? Sao em nghỉ cả chục ngày mà không gọi điện xin phép chị lấy một câu. Biết là có việc gấp, nhưng thái độ của em như thế là thiếu chuyên nghiệp.
- Em xin lỗi! Chị cho em thêm một cơ hội nữa được không ạ?
- Rất tiếc, chị đã tuyển người mới thay thế em. Đây là lương tháng này của em.
- Tức là..
- Em bị đuổi việc.
Thủy thất thểu rời khỏi bệnh viện. Vậy là cô bị mất việc chỉ sau hai tháng đi làm. Bao nhiêu cố gắng, bao nhiêu hy vọng dồn vào công việc này, giờ chỉ là công cốc. Mặt buồn rầu, mắt nhòe lệ, cô đạp từng vòng xe nặng nề về xóm trọ. Bước vào phòng, Thủy mệt mỏi nằm vật ra giường, tự thưởng cho mình một giấc ngủ ngon lành sau một hành trình dài từ dưới quê lên.
Mấy ngày nghỉ thất nghiệp ở nhà, Thủy tranh thủ ra sạp báo đầu ngõ mua mấy tờ báo về tra cứu thông tin tuyển dụng. Cô tự nhủ, không thể vì một hai lần bị người ta đuổi việc mà nản chí, mất việc này thì kiếm việc khác, sống ở cái thành phố rộng lớn này, không lo không có việc làm.
- Chị Thủy, cho em mượn cái bật lửa chút. Cái bếp gas hôm nay tự dưng dở chứng đòi mồi - Thủy đang loay hoay đọc báo thì cô em hàng xóm Lan ngó sang mượn đồ.
- Ừ, của em đây.
- Em cảm ơn! Mà sao mấy hôm nay em thấy chị toàn ở nhà thế? Chị không được khỏe à?
- Không, chị nghỉ làm nhiều quá nên bị đuổi việc. Đang đọc mấy tin tuyển dụng trên báo mà người ta đòi hỏi cao quá - Thủy lắc đầu ngao ngán.
- Chị, ở tiệm bánh em làm đang cần tuyển nhân viên phụ bếp bánh đấy. Không yêu cầu kinh nghiệm luôn. Chị có muốn đi làm với em không? - Lan vui vẻ chèo kéo.
- Thế hả? Em xin cho chị làm với - Thủy mừng vui khôn xiết.
- OK. Để mai đi làm em hỏi anh quản lý xem đã.
Cuối cùng, nhờ sự nhiệt tình giới thiệu của Lan, Thủy xin được vào làm phụ bếp bánh tại Tiệm bánh Thu Hương. Đây là tiệm bánh ngọt ngon và nổi tiếng nhất nhì Hà thành. Bếp trưởng bếp bánh ở đây là người rất giàu kinh nghiệm và cực giỏi tay nghề, từng du học ngành Bánh Âu bên Pháp.
Ngày đầu tiên đi làm, Thủy phấn khởi xen lẫn hồi hộp. Cô không nghĩ có một ngày mình được làm việc trong một tiệm bánh lớn thế này. Các gian tủ kính trưng bày hàng loạt các loại bánh ngon và đẹp mắt: Từ macaron, sừng bò, su kem đến bánh gatô, cupcake, muffin, mousse các loại.. Đội ngũ nhân viên phục vụ và bán hàng thì phải nói là vô cùng trẻ trung và thân thiện. Ngắm một vòng quanh các gian hàng đầy mãn nhãn, Thủy theo chân anh quản lý vào gian bếp bánh, nơi cô sẽ làm việc trong thời gian sắp tới.
- Xin chào mọi người! Đây là Thủy, nhân viên bếp mới của chúng ta - anh quản lý vui vẻ giới thiệu.
- Em chào các anh chị! Em là nhân viên mới, mong được mọi người chỉ bảo ạ - Thủy tươi cười cúi chào mọi người.
- Ái chà chà, bạn mới xinh đáo để.
- Em gì ơi, em có người yêu chưa?
Mấy cậu nhân viên bếp vừa nhào bột vừa ra sức trêu chọc Thủy làm cô ngượng đỏ mặt. Anh bếp trưởng Sơn thấy thế liền quát:
- Ô mấy cái cậu này. Không tập trung làm việc đi. Chỉ có thế là nhanh - Sơn vừa nói vừa liếc nhìn Thủy cười tủm tỉm.
- Thủy, lại đây anh bảo.
- Dạ - Thủy thoáng giật mình.
- Anh là Sơn, bếp trưởng ở đây. Có gì không biết cứ hỏi anh nhé. Các bạn nhân viên ở đây đều qua tay anh đào tạo hết đó.
- Dạ vâng. Em mới vào đây còn nhiều bỡ ngỡ. Mong được anh giúp đỡ ạ! - Thủy vừa gãi đầu gãi tai vừa nhìn Sơn đầy ngưỡng mộ.
- Em đi theo anh!
Sơn dẫn Thủy đi một vòng quanh gian bếp, nhiệt tình giới thiệu cho cô về các thiết bị, dụng cụ làm bánh như lò nướng, máy trộn - ủ bột, máy đánh trứng.. và cách sử dụng của chúng, kế đến là nguyên liệu làm bánh như bột mì, bột bắp, bột nở, kem tươi, bơ, sôcôla các loại.. Dù mới lần đầu tiếp xúc với những thứ này nhưng Thủy rất say mê và chăm chú lắng nghe, đầu gật gù kiểu nói đâu hiểu đấy.
- Sau đây anh sẽ hướng dẫn em kỹ năng cân, trộn bột, nhào bột và quật bột trong làm bánh mì. Em chú ý nhé, anh không nói lại lần hai đâu.
- Dạ!
Thủy tập trung quan sát Sơn làm rồi tự mình làm theo. Thủy được cái tiếp thu nhanh nên những cái này không làm khó được cô. Sau một thời gian vật lộn với đống bột thì cuối cùng cô cũng tạo ra được một khối bột đạt yêu cầu, rất được bếp trưởng Sơn hài lòng.
- Em làm tốt lắm! Rất có tố chất làm bánh. Em ra làm việc cùng mọi người đi - Sơn nhìn Thủy đầy dịu dàng.
- Dạ em cảm ơn anh! - Thủy trao cho Sơn một nụ cười tươi rói.
Thủy vui vẻ bắt tay vào công việc của mình. Theo công việc đã được phân công, Thủy nhanh tay chuẩn bị các nguyên liệu làm bánh mì Baguette, mọi việc cân đo đong đếm đều hết sức cẩn thận và chính xác. Lúc nào rảnh tay, cô tranh thủ lau chùi các tủ kệ, vệ sinh khu sơ chế và khu vực nấu chính. Thủy lúc nào cũng luôn chân luôn tay, làm việc rất say mê và chăm chỉ, rất được lòng mọi người.
Ngày thứ hai đi làm, Thủy được Sơn hướng dẫn kĩ năng đánh kem và trang trí bánh ngọt. Cô như bị cuốn hút vào từng lời nói của Sơn, hương vị của kem tươi với cô cũng thật là lôi cuốn.
- Em chú ý nhé. Tốc độ đánh máy, đánh như nào thì đạt chuẩn, em cần phải nắm rõ.
- Vâng, em hiểu rồi!
- Còn về trang trí bánh, có rất nhiều cách như trang trí bằng trái cây tươi (dâu tây, cherry, kiwi), viết chữ lên bánh, bắt bông kem tạo các hình thù bắt mắt.. Cái này đòi hỏi sự khéo léo và chuẩn xác. Em có thể học hỏi dần dần.
Sơn vừa nói vừa chỉ cho Thủy xem những mẫu bánh kem mà anh đã trang trí sẵn. Những tác phẩm nghệ thuật của anh thật làm cô đã con mắt, chỉ biết trầm trồ thán phục.
Sau bài giảng đầy thú vị của Sơn, Thủy hứng thú quay trở lại công việc của một phụ bếp bánh: Chuẩn bị và sơ chế nguyên liệu, vệ sinh bếp. Cuối ngày thì dọn rửa các dụng cụ làm bánh, sắp xếp các loại bột bánh, gia vị vào đúng vị trí.
- Về thôi chị - Lan, cô em cùng xóm trọ với Thủy vui vẻ khoác tay cô.
- Ừ, về thôi! - Thủy cười đáp lại.
- Chị thấy công việc này thế nào?
- Cảm ơn em đã giới thiệu cho chị một công việc tốt. Chị rất thích!
- Mà nhất chị đấy nhé! Không phải ai sếp Sơn cũng hướng dẫn nhiệt tình và tỉ mỉ thế đâu.
- Thế à?
Hai chị em cười phá lên đầy thích thú, rồi chở nhau ra về đầy tình cảm. Ngồi sau xe, Thủy ngắm nhìn đường phố đông đúc người qua lại, Hà Nội về đêm lên đèn thật lung linh, và tâm trạng cô hôm nay cũng đang vui đến lạ.
Một tháng sau, tại tiệm bánh Thu Hương..
- Ê mọi người, hôm nay công ty Athena kỉ niệm 10 năm thành lập, bên họ có mời chúng ta đi làm tiệc.
Bếp trưởng Sơn vừa nói xong thì cả phòng phấn khởi vỗ tay rầm rầm, Sơn nói tiếp:
- Anh cần hai người đi theo phụ anh. Lần này là.. Trung và Thủy nhé!
- Sao ít người đi thế anh? Cứ tưởng được đi hết - một số tỏ vẻ thất vọng.
- Mấy đứa cứ chăm chỉ làm việc đi. Rồi sẽ đến lượt - Sơn lên tiếng động viên.
- Anh có thấy sếp thiên vị cô ta quá Không? Vừa mới đi làm được có một tháng đã được cho đi làm tiệc rồi - một nhân viên nữ nói với một nam nhân viên.
- Em cứ xinh, cứ giỏi như người ta đi rồi hẵng nói - cậu nhân viên đáp lại.
Cũng phải công nhận, dù mới làm ở tiệm bánh chưa lâu nhưng Thủy nắm bắt công việc rất tốt, lại chăm chỉ, ham học hỏi nên tay nghề lên rất nhanh, cứ như thể nghề đã chọn cô vậy. Làm việc ở đây một thời gian, Thủy biết có người yêu quý, kẻ ghen ghét, nhưng cô không quan tâm, với cô, công việc luôn là trên hết.
Thấy được năng lực và sự nhiệt huyết của Thủy, Sơn đã truyền dạy cho cô rất nhiều kiến thức bổ ích về nghề bánh, mỗi lần có tiệc đều cho cô đi theo giúp cô mở mang tầm mắt. Đi nhiều với nhau nên hai người ngày càng thân nhau hơn, Sơn luôn chủ động đưa đón cô, mời cô đi ăn, quan tâm cô trên mức tình bạn. Và điều gì đến cũng đã đến..
Một buổi tối đầy sao, tại sân thượng nhà hàng Sao Mai..
Một bàn ăn đang được bày rất nhiều các món ăn thịnh soạn, có cả nến và hoa thật lãng mạn, nơi Thủy và Sơn đang ngồi đối diện nhau. Bất ngờ, Sơn tiến lại bên Thủy, trao cho cô một bó hoa hồng và một hộp quà.
- Tặng em này! - Sơn mỉm cười nhìn Thủy đầy tình ý.
- Sao lại tặng em? Nhân dịp gì ạ? - Thủy ngơ ngác.
- Anh thích thì anh tặng thôi.
Ngập ngừng một lúc, Sơn chợt nhìn sâu vào đôi mắt long lanh của Thủy, cái đôi mắt ấy đã hớp hồn anh ngay từ cái nhìn đầu tiên.
- Anh thích em!
- Sao cơ?
Dù đã nhận ra tình cảm của Sơn từ lâu nhưng Thủy cũng không khỏi bị bất ngờ khi anh nói ra điều này, tim cô đập loạn xạ lên.
- Em cũng thích anh đúng không? Mình yêu nhau đi! - Sơn nhìn Thủy say đắm.
- Em.. Em xin lỗi! Em có bạn trai ở quê rồi. Bọn em.. sắp làm đám cưới - Thủy nhìn đi chỗ khác, ánh mắt đượm buồn.
- Em nói dối. Em có dám nhìn thẳng vào mắt anh mà nói không?
- Sơn à, với em, anh mãi là người thầy, người anh trai tốt. Đúng, em rất thích anh, nhưng đó chỉ là tình cảm anh em mà thôi.
Thủy đau đớn khi phải nói ra điều không phải sự thật. Mặc cảm về quá khứ từng bị xâm hại đến có thai đã không cho phép cô được tiến tới với Sơn, cô không muốn một chàng trai hoàn hảo như Sơn dính dáng đến một người phụ nữ lầm lỡ như cô, cô chấp nhận cuộc sống của một bà mẹ đơn thân, dù rất cô đơn nhưng cô chấp nhận.
Đau khổ vì bị từ chối tình cảm, Sơn sau đó quyết định sang Nhật làm việc để quên đi quá khứ. Từ ngày Sơn ra đi, phòng bánh Thu Hương có bếp trưởng mới thay thế nhưng chẳng còn được vui như trước. Thiếu anh, Thủy thấy trống vắng vô cùng, như kiểu vừa để vụt mất một cái thứ gì vô giá lắm. Cô chợt nhận ra mình đã yêu anh và nhớ anh rất nhiều. Làm ở đây thêm một thời gian, Thủy cũng chuyển đi nơi khác để quên được Sơn, xếp lại một phần quá khứ đẹp đẽ nhất của tuổi thanh xuân.