"Nhất Gia Hân, cô nên chiều lòng bên tổng đầu tư Ung thị một chút. Có thể nhận được sung sướng, huống hồ con đường đi lên của sự nghiệp rồi cũng sẽ tăng cao vượt trội trong giới.."
Một người phụ nữ ăn mặc sành điệu, khắp người được xúc đặc biệt nhiều loại nước hoa bắt mùi đắt tiền. Dựa người vào thành bàn làm việc, cô khẽ châm điếu thuốc lá, miệng nhếch lên vẻ quyến rũ mê người..
"Chị Uyên, là chị em trong giới tình nghĩa sớm đã gắn chặt, thân thiết khó rời. Một nữ đại minh tinh như chị sau cùng vẫn là không cần để ý đến một kẻ biết chút tay trống ca hát như tôi làm gì!". Đứng ở phía đối diện là một người phụ nữ khác, ăn mặc phá cách vô cùng, ước chừng chính là đàn em trong giới của người kia..
Uyên Nhược Hồ vốn là một nữ đại minh tinh đi lên từ tài năng cũng như địa vị, khắp người luôn tỏ ra một luồng sáng của sự quyền quý, mấy việc vặt vãnh nhỏ con như này, cô chỉ cần gẩy ngón tay là xong.
Nhưng nào ngờ lần này người gặp phải chính là một nữ ma đầu khó bảo, không nghe theo sự sắp xếp của cô hết lần này đến lần khác, hại danh tiếng của đại minh tinh họ Uyên cũng giảm sút đáng kể.
"Nhất Gia Hân, cô đừng quên năm đó ai đã cứu cô. Bao nhiêu năm qua cô đã được đối đãi thế nào. Tệ sao?" Thoáng chốc ngũ quan Uyên Nhược Hồ đã nhíu lại, vẻ mặt khó chịu vô đối.
"Tất nhiên không quên. Nhưng tôi sẽ không vì ơn năm đó mà làm mọi việc cho chị. Trước giờ tôi vẫn là người trọng tình nghĩa, nhất định sẽ trả lại những gì chị đã dành cho nhà họ Nhất", Nhất Gia Hân cười như không cười, vẻ mặt biểu lộ sự châm chọc trêu ngươi vị đại minh tinh kia.
"Mày.."
Uyên Nhược Hồ mặt mày đen kịt, bị cho ăn giấm thì đến đại minh tinh điềm đạm thanh thoát cũng không thể kìm lòng nổi sự tức giận..
Nhất Gia Hân nghiêng đầu, cười khẩy: "Thím hai đừng tức giận quá mức như vậy. Ảnh hưởng đến thân thể, vết nhăn xuất hiện rất nhanh."
Gia Hân như vậy còn không phải nói Uyên Nhược tức giận sẽ rất nhanh già hay sao? Lại còn lôi việc tư vào việc công. Kiểu chọc tức này cũng quá khó coi rồi..
Uyên Nhược Hồ tức đến hai mắt long sòng sọc, vào thời khắc Nhất Gia Hân chực quay người bỏ đi, cô ta xông đến, dùng một lực không tưởng dí thẳng đầu Gia Hân vào bức tường bọc đá hoa văn tinh xảo ngay trước mặt.
Nhất Gia Hân không thể định hình nổi, rốt cuộc cô mới chỉ chọc ghẹo Uyên Nhược Hồ có chút, nếp nhăn trên mặt cô ta thật sự xuất hiện rồi, thường ngày tính khí cô ta cũng đâu bộp chộp nóng nảy vì một câu nói như vậy chứ..
Vậy nhưng, chưa để cô phản kháng lại, cả cơ thể đã rơi vào hư không bay bổng, đầu óc mờ mịt trống rỗng không còn cảm nhận được bất cứ thứ gì..
"Hừ.."
Nhất Gia Hân lén lén lút lút, nơi đây vườn tược xanh tốt, sinh khí dồi dào, rốt cuộc gấp bội phần thế giới hiện thực cô đang sống. Là ma xui quỷ khiến thế nào mà cô lại lạc đến đây. Cả người lại diện một thân y phục vải thượng thư quý hiếm mà cô thường thấy trong nhiều bộ phim
cổ đại xưa, trang sức cũng là ngọc phỉ thúy lấp lánh như vậy, ắt hẳn thân thế của thân thể này cũng không tồi..
Với tình hình hiện tại như vậy, Nhất Gia Hân sớm đã đoán được bản thân đã xuyên không vào một thế giới khác. Lại chỉ vì bị Uyên Nhược Hồ kia đẩy một cái đã nhảy sang nơi quỷ quái này. Thật hết nói nổi số phận cũng quá tàn nhẫn với cô..
"Nơi này đẹp quá.." Lí trí Nhất Gia Hân rất nhanh đã bị cảnh vật xung quanh cuốn hút, nội tâm cũng là người mê cái đẹp, cô không thể bỏ qua phong cảnh nên thơ trữ tình của nơi này..
"Aida, vương gia! Ngài nên để tâm đến chuẩn vương phi một chút, để người phải khổ tâm rất ảnh hưởng đến sức khỏe.."
Sau tấm rèm với nhiều chiếc dây gió được đan thủ công tỉ mỉ, cô thấy hai người một nam một nữ đang đứng cạnh nhau, ánh mắt trao đối phương thâm tình, tay trong tay chẳng rời..
Vừa dứt câu, nữ nhân kia phần nào liếc thấy bóng dáng Nhất Gia Hân phía xa, liền nhanh chóng buông tay nam nhân bên mình, sải bước đến trước mặt Nhất Gia Hân, hành lễ:
"Vương phi, thứ lỗi cho Tô Vân muội muội ta. Ta biết tỷ rất bận tâm oán trách ta, nhưng ta và Lục huynh yêu nhau là thật lòng.." vừa nói nữ nhân kia sụt sùi chấm nhẹ nước mắt bằng tà áo. Nhất Gia Hân ngầm đoán được vấn đề, lại có phần vô cùng ngạc nhiên, thân chủ này lại là chuẩn vương phi* (vợ sắp cưới của vương gia), xét cho cam chính là nữ chủ nhân của tòa phủ này. Trong lòng cô vùn vụt khí lớn, ta là vương phi, không phải rất giàu có sao. Cho dù giờ cô có là Uyên Nhược Hồ cao ngạo, cũng không thể để món hời ngon này vụt mất khỏi lòng bàn tay.
Nhất Gia Hân vội nắm lấy đôi bàn tay mảnh khảnh thanh khiết của người tự xưng là Tô Vân:
"Tiểu muội đừng nói vậy, ta vẫn luôn chúc phúc cho muội và vương gia hạnh phúc, sớm sinh quý tử.."
Nhất Gia Hân bày vẻ đồng cảm với nữ nhân kia, liếc khẽ người phía sau lông mày đang nhíu lại, tâm trạng hắn có vẻ không vui gì đó. Cô nhất thời chẳng bận tâm, giờ bản thân là vương phi của cả một tòa phủ to lớn như vậy, cô bận tâm đến tên vương gia làm gì, nếu đã ngược bản phi, chi bằng ta cho các người nhanh chóng toại nguyện, thân ta hưởng vinh, hai bên cùng lợi có tốt hơn không?
"Lục vương phi sau khi ngã xuống nước không lẽ đầu óc đã úng nước rồi? Ngày thường nàng đâu dễ dãi như vậy?"
Lục vương gia lên tiếng, khí chất ngang tàng, giọng nói trầm ấm mang sự đè nén đối phương nghẹt thở đến rõ rệt.
Nhất Gia Hân thoáng rùng mình một cái: "Vương gia, giờ ta đã là chuẩn vương phi của Lục gia, suy cho cùng vẫn nên hiểu lễ nghĩa. Từ nhỏ đến lớn phụ mẫu răn dạy, cái gì không phải của mình thì dù gắng sức dành lấy cũng khó có thể thành của mình.."
Nhất Gia Hân khoanh tay cười mỉm, câu nói này phần lớn đều chỉ dùng khích đểu vị nữ nhân kia..
"Vương phi, tiểu Vân sai rồi.. thần chỉ là con gái của Đô đốc, không thể xứng với tình cảm của vương gia.." Tô Vân sau khi nghe cô nói, cảm giác bị sỉ nhục lên đến tận đỉnh điểm, mau chóng thút thít sụt sùi mà khóc..
"Tô Vân vạn phần có lỗi với vương phi và vương gia!" Dứt lời, cô ta chạy nhanh khỏi chỗ đó..
Nhất Gia Hân khó hiểu, thầm nghĩ: "Không có nổi sự thành khẩn nào vậy?"
Lục Cẩn Hành bất giác nhíu mày: "Hân nhi, nàng làm loạn đủ chưa?" hắn gằn từng tiếng với Nhất Gia Hân.
Biểu cảm này của hắn, phần nào khiến Gia Hân an tâm. Bởi lẽ hắn chẳng buồn quan tâm đến cô, danh phận vợ chưa cưới cũng chỉ dừng ở ba chữ "Chuẩn vương phi". Có thể nói giữa cô và hắn không có bất kì tình cảm gì, mọi chuyện thuận lợi ngay từ đầu như vậy không phải rất tốt hay sao..
Nhất Gia Hân xoay người, không thèm đếm xỉa: "Phải, đúng như lời vương gia nói. Hân nhi trước mắt vương gia làm loạn. Khiến vương gia khó chịu rồi. Lần sau ta sẽ không làm loạn tới 'nữ nhân' của ngài. Chuẩn vương phi xin cáo lui"
Bốn chữ "nữ nhân của ngài" từ miệng Nhất Gia Hân thốt ra, khiến Lục Cẩn Hành hoảng hồn, hắn tự hỏi từ khi nào Hân nhi ngây thơ của hắn, đã biến mất?
Nhất Gia Hân không thể ngờ sau khi hồi quy chuyển kiếp, cô lại kiếm được món hời như vậy. Vương phi của Lục gia, cái danh phận này cho cô tiêu hoang tài sản vào ăn chơi ba, bốn đời cũng không hết. Xuyên không lại lợi hại như vậy. Sớm biết có thể xuyên không vào thân chủ giàu có, cô đã không phải chịu những cảnh áp lực dè xẻn của một tay trống có tiếng bị quản lí và công ty quản thúc nghiêm ngặt, cha đẻ nhất quyết đuổi ra khỏi nhà vì không chịu lấy chồng, trong làng showbiz luôn bị Uyên Nhược Hồ kia sắp xếp mấy chuyện làm ăn bất hợp pháp rồi..
Nhất Gia Hân véo von dạo quanh đầm sen, cô không biết phía sau luôn có người dõi theo mọi lúc..
"Nhất Gia Hân. Chuẩn vương phi Lục gia.. Một cái tên thật đẹp!"