Bạn được Almira's mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
69 ❤︎ Bài viết: 118 Tìm chủ đề
Chương 38

- Một buổi sáng trời đẹp, nhưng trong lòng nàng đầy ưu tối.

"Tiểu Tiền?" cô nhìn nàng ngạc nhiên hỏi, giờ này nàng phải tới công ty làm việc, tại sao lại xuất hiện đây "Sao em lại ở đây?" tay cô đặt lên vai nàng, nhưng nàng nhanh chóng hắt tay cô ra không cho cô đụng mình, kèm theo ánh mắt sắc bén của nàng nhìn cô, nhìn vào con người mà nàng tin tưởng hết lòng, giờ thì sao.. lừa gạt.

"Kỳ Kỳ người này cậu quen à" Thanh Nhã nhìn Kỳ Kỳ hỏi và cũng bắt gặp ánh mắt ấy, có chút chua xót, lạnh nhạt, khinh thường.

"..."

Im lặng.

Kỳ Kỳ giật đầu.

"Chắc chị muốn tôi không ở đây chứ gì?" thái độ lạnh nhạt và đầy tức giận, nhưng cũng không che giấu được sự đau đớn trong lòng Nàng, cắn môi không cho nước mắt chảy dù chỉ một giọt lúc này, "Cô ấy là ai? Chuyện tốt chị làm đây sao, hừ.. hì.." nàng cười trong đau khổ.. "Kỳ Kỳ chị giải thích với tôi sao?".

"Mình vào trong, hai người cứ nói chuyện" Thanh Nhã nhường không gian cho hai người, lúc này sự xuất hiện của Thanh Nhã giống như vô hình, không vào trong thì chẳng biết làm gì khác, chuyện của họ để họ giải quyết sẽ tốt hơn.

"Chị sẽ giải thích sau? Mình về nhà nói chuyện được không?" Thanh Nhã vừa đi cô đưa tay nắm lấy tay nàng nhỏ giọng.

"Không cần" nàng hắc mạnh tay cô ra và bỏ đi, cố không cho nước mắt rơi nhưng vừa quay đầu bước đi thì, những giọt nước mắt cứ tha hồ chảy.

"Tiểu Tiền, đợi chị" cô lần đầu thấy nàng như vậy, có lẽ nàng đã đau lòng, nhưng nàng có biết khi thấy nàng đau một thì cô còn đau gấp đôi, cô quay vào lấy túi, xem ra phải giải thích cho rõ ràng, không thể kéo dài thêm nữa.

"Mình về trước" Cô lấy túi vội chào Thanh Nhã.

"Là em ấy à" Thanh Nhã ám chỉ Tiểu Tiền.

"Ừm"

"Cậu nói nhớ giải thích cho rõ mọi chuyện nhe"

"Mình biết rồi, bye cậu" cô ra khỏi phòng chạy theo nàng, cô không biết lý do sao, Tiểu Tiền lại có mặt ở đây, em ấy theo dõi mình sao? Chắc không đâu, vừa đi cô vừa tự hỏi mình.

Về tới nhà, giống như có không gian riêng của mình vậy đó, nàng đóng cửa tựa lưng vào cửa khóc tức nở "Tại sao? Tại sao chứ.. Kỳ Kỳ tôi hận chị" từ từ ngồi xuống tay ôm ngực mà khóc, nhớ ra điều gì Nàng đứng dậy đi về phòng "Được chị đã có người thì tôi cũng phải đi" Tiểu Tiền giống như người trốn nợ, lấy vali ra, chứ như thế mà quăng đồ của mình vào đó, những bộ đồ có thể nói nàng rất thích và yêu quý, bình thường không dám mạnh tay, nhưng giờ thì lộn xộn không ra gì.

"Tiểu Tiền em làm gì vậy" cô vội chạy về thì cảnh đầu tiên xuất hiện trước mặt cô là hành động cuốn gói ra đi của nàng.

"Dọn đồ" hành động của nàng vẫn tiếp tục, nàng không biết sao, mình lại làm hành động điên rồ này nữa, nếu muốn đi thi thì đi, đồ cần gì phải dọn, hay là trong lòng vẫn muốn cô nếu kéo, vẫn muốn được nghe lời giải thích của cô.

"Em đang ghen à" cô không biết nói gì, chỉ đơn giản nói ra một lời để nàng dừng hoạt động đó lại, quả thật không sai, vừa nói xong nàng dừng lại một chút.

"Ghen sao? Tôi có tư cách" nàng đang đứng quay lưng lại phái cô, cuối cùng cũng quyết định quăng cái áo mình cầm qua một bên, đi lại chỗ cô nói chuyện "Chị nói xem tôi là cái gì của chị" tay nàng chỉ chỉ vào ngực mình, nghẹn ngào, "Người tình sao? Hay là những lúc chị buồn cần người bên cạnh, không có cô ta thì tìm tôi sao? , Kỳ Kỳ chị thật là giỏi, chị nghĩ tôi yêu chị thì chị sao lưng tôi muốn làm gì làm sao," nàng đối diện với cô mà hỏi, nước mắt cũng rơi theo.

"Chị không phải" không hiểu sao nhìn thấy nàng nước mắt rơi, cô đau lòng "Chị với người đó chỉ là bạn, em hiểu lầm rồi, em đừng khóc có được không, như vậy chị rất đau lòng" hai tay cô đưa lên mặt Nàng, lau nước mắt cho nàng, ôm nàng vào lòng nước mắt cũng rơi theo, hoàn cảnh bây giờ mà nói, cô chưa bao giờ bắt gặp cũng không biết làm cách nào để giải thích.

"Đừng động vào tôi," nàng đẩy mạnh cô ra "chị đau lòng sao? , là bạn sao? Chính mắt tôi nhìn thấy, chính tai tôi nghe thấy, thân mật như vậy mà hiểu lầm sao? , Thì ra lý do không một lời nói yêu, ngay cả chuyện đề cập đến kết hôn cũng tránh, không phải chưa sẵn sàng, mà là trong lòng chị có người khác, tôi là người thứ ba chen vào sao cuộc sống của chị, vậy giờ tôi đi là được?" nàng vừa khóc vừa cười, giống như mình là con rối của cô, mặt cho cô giày vò.

"Tiểu Tiền chị.." cô chưa kịp nói thì Nàng đã ngắt lời cô.

"Trần Phương Kỳ chị hãy nhớ, Khổng Mộng Tiền tôi là người kết thúc mọi chuyện chứ không phải là chị, cái từ Kết Thúc mà chị đã ám chỉ trước đó là vầy sao, tôi còn tưởng trong lòng chị có tôi, mà ghen, sự thật thật quá đau lòng, là chị muốn không có lỗi với người ta.. ha.. ha" bao nhiêu sự kiềm chế lúc này nàng đã nói ra hết, cớ sau tim vẫn cứ đau.

"Tiểu Tiền không phải vậy, không phải vậy" cô ôm nàng vào lòng, lắc đầu liên tục, cô thật sự sai rồi, sai vì không nói nàng biết sự thật, sai vì cô yêu nàng hơn chính cả bản thân mình nữa mà không nói, để giờ mọi chuyện như thế này "Nghe chị giải thích có được không? , chị sẽ không để em rời xa chị đâu, không kết thúc gì cả"

"Rung rung.." Tiếng chuông điện thoại của Nàng vang lên, cắt ngang lời nói của cô.

"Đợi chị một chút" cô vuốt tóc Nàng rồi đặt một nụ hôn lên trán, nhìn chấn an Nàng.

"Mình nghe.. cậu cứ ở đấy mình tới liền" Bắt điện thoại vừa nghe được lời bên kia, không biết nói gì, mà cô đã vội vã quay lại khách sạn của Thanh Nhã..

Lấy túi cầm điện thoại cô bước tới đối diện với nàng "Tiểu Tiền chị phải đi gấp, đợi chị về chị sẽ kể em nghe tất cả mọi chuyện có được không?" cô nhìn nàng đang đứng không có phản ứng, không kịp nghe lời trả lời của nàng, cô đã vội rời đi phán thêm câu "Còn một chuyện nữa chị cũng sẽ nói cho biết" tiếng nói cửa phòng vang tới nàng, nàng cười nhếch miệng cười nhạt.

"Cho đến bây giờ, chị ta vẫn quan trọng hơn em sao? Trong lúc này, chị vẫn chọn chị ấy, mặt cho em đang đau khổ vì chị sao? ," Nàng từ từ ngồi bệt xuống sàn nhà, một tay chống sàn, một tay ôm ngực khóc..

- Tác giả có lời muốn nói..

Do thời gian làm nhiều, nên cũng ít viết được chuyện nhiều, nhưng sẽ cố gắng một tuần ra hai chương nhe mọi người, mong mọi người ủng hộ em..
 
Chỉnh sửa cuối:
69 ❤︎ Bài viết: 118 Tìm chủ đề
Chương 39

- Tại bệnh viện.

"Kỳ Kỳ cảm ơn" Thanh Nhã ngồi trên giường bệnh, với những vết bầm trên người, hướng về chỗ Cô đang rót nước cho mình.

"Không việc gì, mọi chuyện đã ổn, từ nay cậu không cần sợ tên khốn đó nữa" Cô cầm ly nước đi đến đưa cho Thanh Nhã.

"Ừm" Thanh Nhã cầm lấy ly nước Cô đưa.

- Kể về Thanh Nhã.

- Thanh Nhã là bạn thân của Kỳ Kỳ trong thời gian đi học, hai người họ rất thân thường gọi nhau thân mật, vợ vợ chồng chồng, đó là cách xưng hô của hai người và cũng nhầm không để những chàng trai trồng cây si với hai người, có thể nói hai Cô là hot girl trong trường, bao nhiêu chàng trai phải tương tư, nhưng thấy hai Cô như vậy, họ tưởng hai Cô yêu nhau, đành phải ôm mộng, 3 năm trước Thanh Nhã kết hôn qua đi nước ngoài sinh sống, nên hai người cũng ít dần liên lạc với nhau, gần đây Cô nhận được cuộc gọi từ Thanh Nhã nói là chồng Thanh Nhã thời gian đầu rất hạnh phúc, nhưng không hiểu về sau anh ta có xu hướng bạo lực thường xuyên chửi đánh Thanh Nhã, Thanh Nhã đau buồn muốn ly dị với anh ta nhưng anh ta cương quyết không cho, còn ngang ngược hâm dọa, nếu như Thanh Nhã ly dị anh ta sẽ lấy lại tất cả những gì mà anh ta giúp đỡ ba mẹ Thanh Nhã, còn khốn nạn hơn là anh ta còn quay lại cảnh nóng của hai người, nói rằng sẽ tung lên mạng lúc hai người ly dị, Thanh Nhã sẽ không lấy được ai, chẳng ai cần cả. Thanh Nhã rất thương ba mẹ không muốn ba mẹ buồn lòng phải im lặng chịu đựng, như con người mà chịu đựng phải có giới hạn, cuối cùng không chịu nổi Thanh Nhã đã trốn về nước, không cho ba mẹ biết sợ bọn họ lo lắng, quyết định liên lạc nhờ Kỳ Kỳ giúp đỡ, Cô hay tin đã sẵn sàng giúp đỡ còn bàn kế hoạch để hắn ta phải chấp nhận ký vào đơn ly dị mà không làm hại tới Thanh Nhã, lúc đầu Kỳ Kỳ định cho Thanh Nhã ở nhà mình nhưng một phần là có Nàng, với lại chuyện riêng tư của Thanh Nhã như vậy Cô cũng không muốn ai biết tới nhiều, đợi hoàn thành Cô sẽ kể cho Nàng nghe, cuối cùng Kỳ Kỳ quyết định thuê khách sạn cho Thanh Nhã và lập ra kế hoạch cho hắn ta vào chồng, và người con gái gọi tên Cô thân mật hôm trước Nàng nghe được là của Thanh Nhã, lúc Cô và Nàng vừa rời khỏi khách sạn thì hắn ta cũng tới, bắt Thanh Nhã phải về cùng hắn, Thanh Nhã không chịu, hắn ta đánh Thanh Nhã, hai bên đôi co, Thanh Nhã xô ngã được hắn lập tức gọi cho Cô, mọi chuyện giống như Cô suy đoán, trong lúc hai người họ tranh cãi, đánh nhau điều được camera quay lại, cho nên Cô với Thanh Nhã mới có bằng chứng bắt buộc anh ta phải ly dị và cam kết không làm phiền tới Thanh Nhã nữa, anh ta phải chấp nhận.

-

"Bà không sao chứ?" Thanh Nhã thấy Kỳ Kỳ có chút không ổn.

"Không sao? Chắc lo hôm nay quá nhiều việc" Cô đang lo không biết Nàng ra sao rồi, hôm nay vì việc của Thanh Nhã mà Cô chạy đôn chạy đáo khắp nơi mà quên cả Nàng.

"Xin lỗi bà, làm bà phải bận tâm vì tôi" vẻ mặt của Thanh Nhã có chút buồn, Thanh Nhã cảm thấy mình gây ra nhiều việc rất rối cho Cô "Mà chuyện của bà với em ấy sao rồi?" Thanh Nhã cảm thấy việc có lỗi nhất là gây ra sự hiểu lầm giữa mình với Cô, làm chuyện tình cảm của Cô và Tiểu Tiền bị rạn nứt chắc chắn là Thanh Nhã sẽ ăn năn cả đời.

"Không sao đâu, tôi sẽ giải thích với em ấy sau?"

"Hả? Bà chưa kể cho em ấy nghe sao?"

"Ừm, lúc định nói thì nhận được điện thoại từ bà,"

"Kỳ Kỳ, xin lỗi"

"Chuyện bà vẫn quan trọng hơn mà, tôi nghĩ em ấy sẽ hiểu, và sẽ tha thứ cho tôi"

"Vậy bà về đi, đi đi gấp" Thanh Nhã không muốn Kỳ Kỳ mất thời gian cho mình, chuyện bây giờ là phải giải thích cho Tiểu Tiền nghe, Thanh Nhã biết Kỳ Kỳ với Tiểu Tiền quen, do Kỳ Kỳ đã kể cho Thanh Nhã nghe.

"Còn bà thì sao?" Cô vẫn thấy lo cho Thanh Nhã vì vừa bị đánh xong, giờ còn nằm viện nữa.

"Không cần lo, chỉ là vết thương ngoài da, vài bữa sẽ khỏi, điều quan trọng bây giờ là giờ bà phải đi về gấp, giải thích cho em ấy hiểu, bà biết không vết thương hôm nay phải trị vào hôm nay chứ để ngày mai không nên" Thanh Nhã đứng dậy đuổi Cô giống như đuổi tà..

"Rồi rồi tôi về là được chứ gì, người vong ơn phụ nghĩa như bà tôi cũng không thèn ở lại" Cô nói đùa với Thanh Nhã.

"Tôi vậy đó, bà đi đi" Thanh Nhã cũng cười đáp.

"Tôi đi trước, có gì cứ gọi cho tôi" Kỳ Kỳ bước qua chỗ để túi xách lấy để về, Cô cũng phải về rồi lúc này trong lòng Cô cũng bất an, cảm thấy không ổn lắm.

"Ok, về đi"

"Ừm.. bye" Cô bước vội đi, "Tiểu Tiền đợi chị" Cô nói thầm.

"Mong là không có chuyện gì" Thanh Nhã thấy Cô rời khỏi ngồi lên giường nói.

- Tại nhà của Cô.

"Tiểu Tiền chị về rồi" Cô mở cửa bước vào nhà, gọi tên Nàng, đi đến bên bàn để túi xách xuống nhìn xung quanh không ai trả lời, hình ảnh im lặng khiến lòng Cô càng lo lắng hơn vội đi vào phòng tìm Nàng.. "Tiểu Tiền em.." lời nói của Cô ngưng lại khi phát hiện trong phòng vẫn không có Nàng, điều quan trọng hơn là đồ dùng của Nàng cũng không cách mà bay, cửa tủ còn mở, quần áo do gấp quá hay sao, Nàng cũng không lấy hết.. Cảnh tượng trước mắt khiến Cô như sụp đổ "Em ấy đi rồi sao? Tiểu Tiền chị xin lỗi"
 
69 ❤︎ Bài viết: 118 Tìm chủ đề
Chương 40

- Tại quán bar

- Kỳ Kỳ đang say, uống rất nhiều rượu, từ khi Tiểu Tiền rời xa Cô cũng gần 1 tháng không có tin tức ngày nào cũng vậy làm về là như sâu rượu tha hồ mà uống, Cô tự trách bản thân mình rất nhiều, tại cái tính cách yêu không dám nói, cái gì cũng không rõ ràng, khiến Nàng phải ra đi..

"Kỳ Kỳ chị uống nhiều lắm rồi, chị bị sao vậy?" Đình Hân giật lấy ly trên tay Kỳ Kỳ.

"Chị không sao" Cô cố lấy lại ly rượu vừa bị Đinh Hân lấy. "Chị muốn uống.. hix" kèm theo đó là tiếng nấc nhẹ muốn khóc của Cô..

"Chị như vậy là sao? Tại sao chị lại ở đây tự hành hạ bản thân mình vậy"

"Tại chị, em không hiểu đâu," một tay Cô ôm trước ngực trái mình, một để trên bàn hành nắm đấm, tự trách mình.

"Kỳ Kỳ chị thật sự yêu em ấy vậy sao?" Đình Hân hỏi nhưng trong lòng có chút khó chịu, dù sao Đình Hân từ nhỏ đã thần tượng Cô, lớn lên đem lòng thích lúc nào không hay, cũng do thần tượng Kỳ Kỳ nên Đình Hân mới học thiết kế, cãi lại lời Ba Mẹ, Đình Hân không biết Cô có thích mình không vì dù sao mối quan hệ này khó có thể chấp nhận, Đình Hân về nước cũng muốn xem Kỳ Kỳ sống như thế nào, vào lúc này Đình Hân đủ lớn để quyết định chuyện tình cảm của mình, nhưng không ngờ Cô thích nữ mà còn đang quen một người nữa. Đình Hân thật sự muốn biết người con gái nào có diễm phúc như vậy..

"Hân Hân chị có phải là kẻ đáng chết không, chuyện này chị chỉ có thể kể cho em nghe thôi, thật sự chị không biết làm sao? Em ấy thật sự biến mất.. ư.. hư.." Cô đã tìm mọi cách liên lạc với Nàng nhưng không được, Nàng giống như bốc khói khỏi thế giới này, giống như là trong cuộc sống của Cô chưa bao giờ có sự có mặt của Nàng..

"Chẳng lẽ chị muốn sống như vậy suốt đời sao? , chẳng lẽ chị lại muốn em ấy gặp chị trong tình trạng này hả, chị xem bộ dạng của chị lúc này đi, em ấy có thấy cũng mà bỏ chạy" Đình Hân hai tay vịn vai của Cô lung lay, giật cho Cô tỉnh táo lại..

"Mặc kệ chị đi, dù sao em ấy cũng không quay lại" Cô đẩy Đình Hân ra quay lại bàn uống tiếp.

"Được chị muốn uống phải không" Đình Hân đứng buông xuôi tay quay với Cô, Đình Hân quay lại thấy Cô vẫn uống không quan tâm đến mình "Uống này uống này" Đình Hân tiến tới hất chai rượu ly rượu tất cả những gì trên bàn xuống sàn, Đình Hân biết Cô đang đau lòng, nhưng Đình Hân còn đau lòng nhiều hơn, có thể nói Đình Hân đang trút giận vì không thể làm gì cho Cô, nhìn người mình yêu như vậy sao chấp nhận được.

"Chuyện gì vậy, Cô ta bị sao vậy" mọi người xung quanh đang nhảy nhót cũng phải dừng lại vì hành động của Đình Hân.. "Chắc do bị người yêu bỏ hay sao, định phá quán người ta hay gì" ai cũng xì xào vì Đình Hân.

"Em làm gì vậy" Cô ôm Đình Hân lại, hành động cũng Đình Hân cũng làm Cô giật mình, Cô chưa bao giờ thấy Đình Hân như vậy.

"Chuyện gì xảy ra, hai người định quậy phá sao?" quản lý quán bar kể cả bảo vệ cũng đến.

"Tôi xin lỗi, tội sẽ bồi thường tất cả, xin lỗi mong anh thông cảm" Cô đứng giữa Đình Hân, đầu liên tục gật, xin lỗi..

"Kỳ Kỳ sao?" quản lý phát hiện là Cô, "Mọi người dọn dẹp chỗ này đi, nhanh" quản lý kêu nhân viên dọn dẹp "Mọi người cứ tiếp tục, xin lỗi, xin lỗi" quản lý cũng gật xin lỗi, Cô cũng theo quản lý gật với mọi người và kêu mọi người tiếp tục chơi, quán bar, đôi khi cũng xảy ra mấy chuyện như vậy nên mọi người cũng xem như chưa việc gì xảy ra tiếp tục nhảy nhót.

"Chào anh, em thật sự xin lỗi" lúc này Cô đứng trước mặt quản lý nói, "Anh cứ xem tổn thất bao nhiêu em gửi lại"

"Được rồi, chuyện này anh không muốn xảy ra lần nữa, em cứ đưa bạn em về trước đi" Kỳ Kỳ cũng nói là quen biết với quản lý nên mọi chuyện cũng im đẹp một chút.

"Em sẽ đưa em ấy về, có gì em chuyển khoản gửi anh sao?" Cô thu dọn đồ đạc cầm tay Đình Hân đi, bỗng nhiên không hiểu vì sao lại tỉnh táo ghê gớm, trong khi đó mới say khướt ra đó, chắc do Đình Hân đã làm Cô tỉnh.

"Ừm," quản lý nói xong rồi cũng bước đi.

"Em bị làm sao vậy, xấu hổ chết đi được" Vừa bước ra khỏi quán Kỳ Kỳ đã trách móc Đình Hân.

"Không phải tại vì chuyện em mới điên như vậy à" Đình Hân khoanh tay trước ngực đứng nhìn Cô nói. "Còn muốn uống nữa không?" giọng nói giống như nuốt chửng con người vào, nghe vậy ai mà dám.

"Chị sợ em rồi, không uống nữa là được chứ gì" Kỳ Kỳ thật sự chưa bao giờ thấy mất mặt như vậy, trong đời cũng coi như đây là lần đầu tiên, mong là lần cuối cùng, may mắn là quán người quen, không thôi không biết xảy ra chuyện gì nữa, nghĩ vậy thôi Cô cũng không dám nghĩ.

"Xem ra chị cũng biết sợ" Đình Hân có ý cười vì thấy Cô cũng biết xấu hổ, biết Cô sợ như vậy là Đình Hân đã sớm điên lên rồi. "Về chưa" Đình Hân hỏi Cô.

"Về nhanh, xấu hổ chết đi được" Cô cầm tay kéo Đình Hân đi về gấp, giống như sự mất mặt này không muốn ai biết thêm nữa.

"..."

Đình Hân im lặng chỉ cười đi theo Cô về.

- Sáng hôm sau.

Bắt đầu vào xuân, nên mọi việc cứ như nước ùa về tấp nập, Cô cuối cùng cũng suy nghĩ được rất nhiều chuyện quyết định vùi đầu vào công việc để quên đi Nàng, làm như vậy chắc có thể sẽ tốt hơn việc nhậu nhẹt mà những ngày qua Cô đã làm, Đình Hân nói cũng đúng, nếu như Tiểu Tiền mà gặp Cô trong tình trạng như vậy cười hay là buồn đây, Cô sao mà biết được.

"Mẹ" Cô từng trên lầu đi xuống gặp Mẹ Đình Khang gọi.

"Con dậy rồi sao? , lại đây ăn sáng đi" Mẹ Đình Khang nhìn Cô kêu lại, Cô lúc này cũng ở lại nhà Đình Khang vì không muốn ở nhà mình vì một phần không muốn về đó mà không có Nàng, một phần là không muốn nhìn vật nhớ người.

"Con phải đi làm rồi, con sẽ về ăn vào buổi tối, con đi trước đây" Cô vội vàng lại hôn bà một cái rồi đi ra ngoài.

"Không ăn sao?" Mẹ Đình Khang nói theo Cô.

"Dạ không con trễ rồi," Cô vẫy tay nói không ăn rồi đi.

"Con nhỏ này" Mẹ Đình Khang lắc đầu chịu thua Cô.

"Chị Kỳ đi rồi hả mẹ" Đình Hân lại bàn kéo ghế ra ngồi xuống.

"Ừm, con ăn sáng đi, mà dạo này Kỳ Kỳ nó bị sao vậy, lúc nào cũng say khướt ra đó" Mẹ Đình Khang cũng lo lắng cho Cô, nhưng hỏi thì chẳng bao giờ Cô nói.

"Chỉ sẽ không vậy nữa đâu" Đình Hân vừa ăn vừa nói.

"Thật sao?" Mẹ Đình Khang cũng ngồi vào bàn hỏi.

"Mẹ yên tâm" Đình Hân khẳng định.

"Con bé số khổ, mất Cha lẫn Mẹ, con phải thường xuyên tâm sự với nó đó" Bà dặn dò Đình Hân.

"Con biết rồi, mẹ ăn đi" Đình Hân cười với Bà.

- Tại Công Ty

"Chị Kỳ" Tiểu Mai vừa thấy Cô bước ra khỏi thang máy đã gọi.

"Tổng Khổng có tới không?" Vẫn là câu nói như thường lệ mà cả tháng nay Tiểu Mai phải nghe Cô hỏi mỗi khi Kỳ Kỳ gặp Tiểu Mai.

"Dạ.."

"Chị biết rồi em đi làm việc đi" Cô cắt ngang lời của Tiểu Mai vì Cô biết câu trả lời sẽ là không, hoặc là lắc đầu từ Tiểu Mai, Cô đã rõ nên không muốn nghe, vội vàng bước đi.

"Dạ" Tiểu Mai đành cúi đầu và nhìn theo bóng Cô..

"Tiểu Tiền bao giờ chị mới có thể gặp được em" Cô bước đi nhưng trong lòng vẫn nghĩ, không hiểu sao Cô lại bước tới trước cửa phòng của Nàng, đứng do dự một hồi Cô cũng quyết định mở cửa bước vào, lọt vào mắt Cô là bóng dáng quen thuộc của Nàng đang đứng quay vô bàn làm việc tay thì đang lật tài liệu.

"Tiểu Tiền"
 
69 ❤︎ Bài viết: 118 Tìm chủ đề
Chương 41

"Tiểu Tiền" giọng Cô phát lên đủ để Nàng nghe thấy và quay lại nhìn, Cô vội vàng bước đến trước mặt Nàng ôm Nàng vào lòng "Chị thật sự rất nhớ em" Cô ôm Nàng vào những tiếng nấc không thành lời, với nổi nhớ vội vàng thì thầm bên tay Nàng, Cô càng siết chặt Nàng nhiều hơn giống như sợ Nàng biến mất trong không khí vì nhiều lần Cô đã bị vậy. "Chị xin lỗi, chị.."

"Chị làm cái gì vậy?" Cô chưa kịp nói thì Nàng đã dùng lực đẩy Cô ra khỏi người mình.

"Tiểu Tiền em còn giận chị sao? Chị xin lỗi" Tay Cô định nắm tay Nàng, nhưng Nàng đã vội vàng tránh sự tiếp xúc từ Cô, "Thật ra chị với Thanh Nhã chỉ là bạn mọi chuyện không giống như em nghĩ, chị sẽ giải thích cho em hiểu có được không?"

"Dừng dừng," Nàng nhíu mày dơ tay ra hiệu "Trước tiên Tiểu Tiền không phải để chị gọi, còn cái gì mà giải thích Chị tốt nhất đi tìm người mà chị giải thích không liên quan tới tôi" vẽ mặt lạnh lùng của Nàng, nhìn Cô giống như chưa hề quen biết. "Còn việc thứ hai nhớ không lầm có lẽ tôi lần đầu gặp chị" Tiểu Tiền nhìn Kỳ Kỳ một cách xa lạ.

"Tiểu Tiền chị đừng giận chị nữa có được không" Cô không quan tâm tới lời nói của Nàng, vì biết Nàng giận Cô những câu Nàng chỉ là trách móc mà thôi. "Làm sao để em tha thứ cho chị em nói đi, chị sẽ làm tất cả?" Cô đã nhủ với lòng gặp lại Nàng cho dù Nàng có thái độ ra ra, Cô cũng chấp nhận chỉ cần Nàng tha thứ là được.

"Nếu như tôi nhớ không lầm là Chị là Giám đốc Trần.." Nàng vừa mới xem hồ sơ của Cô. "Tốt nhất chị phải biết đây là đâu, và tôi là ai? , không phải ở đây chị cũng nên gọi tôi là Tổng Giám đốc chứ, hình như chị chưa biết tôi thì phải, tôi là Tổng Giám đốc mới tới, tôi không biết chị đang nói gì, dù sao giờ giờ cũng trong thời gian làm việc, xin mời chị về chỗ của mình" giọng điệu lạnh lùng của Nàng vẫn như vậy,

"Chị biết em còn giận, nhưng đừng xem chị xa lạ như vậy có được không?" Cô lại lần nữa ôm trọn Nàng vào lòng, Cô không hiểu sao Nàng bây giờ rất khác, giống như ngày mà Cô gặp Nàng lần đầu, ánh mắt và thái độ đó, khiến Cô đau lòng, Cô buông Nàng ra và thay vào đó là một nụ hôn nhớ nhung của Cô giành cho Nàng, môi khô lưỡi đắng.

"Chị làm cái gì vậy.. Bốp.." kèm theo đó là một bạt tay vào mặt Cô, Nàng giống như trò hề bị Cô trêu chọc "Giám đốc Trần Cô tốt nhất nên biết tự trọng, tôi không ngờ một người như Giám đốc Trần đây, chẳng khác nào tên háo sắc,"

"..."

Cô im lặng không nói được lời nào, một tay sờ vào mặt nước mắt tự nhiên rơi, không phải vì bị đánh đau mà vì sự lạnh lùng của Nàng.

"Cô đi, mau ra ngoài" Tiểu Tiền nói thêm, Nàng thật sự không hiểu vì sao Cô có thể tự nhiên hôn Nàng, hành động đánh Cô vừa rồi không hiểu vì sao tay có chút rung, Nàng nhìn tay mình rồi nhìn lại Cô.

"Chị.." im lặng một chút "Em thật sự không biết chị?" có thể nói bạt tay của Nàng khiến Cô nhớ ra điều gì đó, con người đứng trước mặt Cô lúc này không phù hợp là Tiểu Tiền mà Cô quen biết, ánh mắt lạnh lùng đầy sát thương ấy không phải Tiểu Tiền của Cô.

"Hỏi thừa, chẳng lẽ không phải vậy?"

"..."

Đúng là không phải Tiểu Tiền của Cô, Cô đứng nhìn chăm chú Nàng..

"Giờ chị ra ngoài được chưa?" Nàng thấy Cô ngay ra đó, Nàng chưa bao giờ thấy mình bị sỉ nhục như vậy

"Ừm" một câu ừm nhẹ đầy đau khổ của Cô, Cô không biết phải làm sao trước sự thật này, người mà Cô yêu giờ xem mình như xa lạ, có thể nói nổi đau nào đau hơn.

"Cái đó, chuyện như ngày hôm nay tôi không muốn xảy ra nữa, nếu như còn, việc Cô còn làm ở đây hay không tôi chưa thể nói" Thấy Kỳ Kỳ quay đi Tiểu Tiền nói thêm.

"Vâng thưa Tổng Khổng" Cô không quay lại trả lời chỉ nói vậy rồi vậy bước đi.

"Tại sao lòng mình khó chịu như vậy" Nàng thấy Cô bước ra ngoài rồi nói "tại sao lúc mình đánh chị ta tim lại thất lại, rút cuộc chị ta là ai?" Nàng ngồi vào ghế, "Lúc nãy lại rất thân thuộc, hương vị này" Nàng sờ nhẹ vào môi mình nói, "Tiểu Tiền mày làm sao vậy? Rõ ràng mày với chị ta gặp nhau lần đầu mà, điên mất" Nàng vội lắc đầu không tin tưởng vào những gì mình nghĩ.

- Về phần Cô.

Bước vào phòng của mình, ngồi quay mặt nhìn ra khoảng trời xa xăm mà nước mắt cứ thế chảy không ngừng..

"Cốc.. Cốc" tiếng gõ cửa.

"Chị Kỳ, em vào được không?" kèm theo đó là giọng của Tiểu Mai vang lên.

"Em vào đi" Cô lau đi nước mắt của mình, không muốn để Tiểu Mai phát hiện, Cô vẫn không quay lại nhìn vẫn ngồi như vậy.

"Chị Kỳ, chị gặp Tổng Khổng chưa?" Tiểu Mai bước đến trước bàn làm việc của Cô nói.

"..."

Im lặng từ Cô.

"Lúc sáng em định nói nhưng chưa kịp thì.."

"Chị biết rồi không sao? , em còn việc gì nữa không?" Cô đang cần sự im lặng trong lúc này.

"Tổng Khổng nói 10giờ họp, muốn biết thêm về mẫu thiết kế màu xuân năm nay"

"Chị biết rồi, em ra ngoài trước đi"

"Dạ" Thấy Cô khác thường Tiểu Mai tính hỏi nhưng cũng im lặng bước ra ngoài.

Cô quay lại xem xét lại những bản thiết kế của mình để chuẩn bị họp, và Cô cũng muốn gặp Nàng dù Nàng có làm sao, thì Cô cũng muốn gặp, chỉ cần nhìn thấy là đủ.
 
69 ❤︎ Bài viết: 118 Tìm chủ đề
Chương 42

"Phương Kỳ, sao em lại ở đây?" Quốc Trung thấy Kỳ Kỳ đang đứng đợi mình ở cửa.

"Có thể vào trong nói chuyện không?" Cô nhìn Quốc Trung nói rồi chỉ vào phòng làm việc của Quốc Trung.

"Ừm" Quốc Trung mở cửa hai người biết vào.

"Anh có thể cho em biết tại sao anh lại lừa gạt em không?" Cô chưa đợi Quốc Trung vào ngồi xuống ghế đã chấp vấn. "Anh nói rằng em ấy đi nước ngoài, nhưng sao lại vẫn ở đây" trong thời gian Tiểu Tiền mất tích Cô cũng tìm đến Quốc Trung hỏi, vì Cô đã tìm những người liên quan tới Tiểu Tiền hỏi không có tin tức, hỏi Quốc Trung thì anh lại bảo Tiểu Tiền đã ra nước ngoài.

"Em ngồi xuống đi" Quốc Trung chỉ vào ghế muốn Cô ngồi xuống nói chuyện. "Trước khi muốn biết, anh hỏi em một vấn đề?" thấy Cô ngồi xuống Quốc Trung nói.

"Anh cứ nói"

"Em với Tiểu Tiền đã xảy ra chuyện gì?"

"Thật ra.." Cô một hồi rồi cũng quyết định kể "Em ấy hiểu lầm Em có người khác không cần em ấy nữa, hôm đó xảy ra rất nhiều chuyện em chưa kịp giải thích thì em ấy đã đi mất.. v. V.." Cô kể lại tất cả mọi chuyện cho Quốc Trung nghe.. "Còn chuyện sau này em tìm kiếm em ấy anh cũng biết rồi còn gì?".

"Thì ra là vậy" Quốc Trung nghe toàn bộ câu chuyện cũng hiểu được chuyện gì đã xảy ra.

"Lỗi cũng do em chưa giải thích rõ ràng đã bỏ lại em ấy mà đi.." tiếng nói nghẹn ngào chua xót của Cô làm Quốc Trung thấy vậy cũng buồn theo.

"Do tính em ấy quá cương quyết quá thôi, em đừng buồn" Quốc Trung an ủi Cô.

"Anh có thể cho em biết được chưa?" Cô đang muốn biết thật ra chuyện gì đã xảy ra với Nàng.

"Anh cũng không biết rõ, Anh nghe Đại Khổng nói rằng, một hôm em ấy chạy về nhà, vào đã đóng rầm cửa lại, lúc sau em ấy khóc và thét lên rất nhiều, đồ đạc vân lung tung, mọi người sợ quá chạy vào xem em, vừa tới thì em ấy đã ngất đi, Đại Khổng không biết chuyện gì xảy ra với Tiểu Tiền nhìn Tiểu Tiền đau đớn đến thế, Ông định Tiểu Tiền ra nước ngoài, dù có nhớ Tiểu Tiền cũng đi thăm, chứ không cho Tiểu Tiền ở đây nữa."

"Vì vậy anh mới nói rằng em ấy ra nước ngoài" Cô cắt ngang lời của Quốc Trung, nghe những Quốc Trung Cô đau lòng, thật sự muốn đánh chết mình cho xong, khiến Tiểu Tiền ra như vậy.

"Ừm" Quốc Trung gật đầu.

"Vậy tại sao?"

"Tại sao em ấy không phải không?"

"..."

Cô gật đầu.

"Bác sĩ bảo em ấy vì quá đau thương, nên mới xảy ra trường hợp bất tỉnh như, có thể sao tỉnh hoặc không do ý chí của em ấy mà thôi".

"Phương Kỳ mầy thật đáng chết, khiến em ấy tổn thương như vậy" Cô tự dằng dặc bản thân mình.

"Cuối cùng em ấy cũng tỉnh dậy, mọi người đều vui mừng nhưng" Quốc Trung ngưng một hồi.

"Nhưng sao?"

"Do bị tổn thương quá độ khiến dây thần kinh có chút tắc nghẽn, quên đi vài chuyện"

"Anh nói quên đi vài chuyện là sao?" Cô chưa rõ ý của Quốc Trung.

"Anh cũng không biết, giống như mất đi một phần kí ức nào đó vậy, và cũng có thể nhớ lại hoặc không nhớ"

"Mất kí ức sao?".

"Ừm" Quốc Trung gật đầu "Và trong đó có em" Quốc Trung đã từng hỏi tới Cô với Nàng, nhưng Nàng hoàn toàn không biết gì về Cô, một chút cũng không nhớ, Quốc Trung có hiểu là Nàng quá yêu và quá đau nên đã muốn quên đi Cô.

"Anh nói cái gì? Em không tin, làm có thể được, làm sao em ấy lại quên em"

"Em bình tĩnh lại được không?" Quốc Trung thấy Cô gối lên "Chắc em cũng gặp được em ấy rồi mới tìm anh đúng không?"

"Ừm"

"Em ấy có nhận ra em không?" Quốc Trung muốn khẳng định rằng Nàng có thật sự quên Cô không?

"Việc đó thì.." Cô im lặng một hồi nhớ lại lúc hai người gặp mặt, Tiểu Tiền giống như một người xa la, lạnh lùng, "Em không biết, em tưởng rằng em ấy chỉ giận em rồi mới vậy, chứ không biết rằng em ấy mất trí, Quốc Trung anh nói xem, thật sự em ấy đã quên em sao" Cô nói đôi mắt đỏ que. "thật sự không còn nhớ em sao?"

"Phương Kỳ anh xin lỗi, không cách nào giúp được em, chỉ có thể cho em biết được nhiên đó mà thôi" Quốc Trung không biết làm sao, nhớ hay không một phần phải do ý chí của Nàng. "Việc nhớ hay không do em ấy nữa"

"Cảm ơn anh đã cho em biết sự thật"

"Không có gì"

"Phiền anh rồi em đi trước" Cô làm sao tin được sự thật phũ phàng này đây, đùng một cái đã phán án tử với Cô, coi như xong, Cô đứng dậy bước đi.

"Phương Kỳ nếu em thật sự yêu em ấy anh sẽ giúp em, còn nếu như không hãy để em ấy như vậy có lẽ sẽ tốt hơn" Quốc Trung thấy Cô bước nói thêm.

"Em biết rồi, cảm ơn anh" Cô buồn bã bước đi, trong lòng Cô lúc này có thể vừa đau vừa nhói, Cô ước rằng giá như thời gian quay lại, thì Cô sẽ nói rõ với Nàng, và điều quan trọng là Cô rất yêu Nàng.

- Trong phòng họp.

Hồi tưởng

"Nếu có ngày chị có lỗi với em"

"Em sẽ quên chị đi.. Sẽ quên chị đi.. Sẽ quên chị đi.. Ha.. ha" trong đầu cô lúc nào toàn là câu nói của Nàng, và nụ cười đau thương của Nàng.

"Giám đốc Trần, Cô sao vậy?" Nàng kéo Cô ra khỏi hồi tưởng.

"Xin lỗi. Chị" Cô giật mình không biết nói gì "Mọi người đâu hết rồi?" lúc này Cô mới phát hiện mọi người đã tan hợp.

"Đi hết rồi, thái độ của chị làm việc là như vậy sao? , trong phòng họp mà tâm trí để đâu" Nàng thấy Cô đang làm mà ngay người ra đó, không để tâm trong công việc "Thân là giám đốc mà không biết làm gương cho mọi người, chị nói sao về việc này?" Nàng khoanh tay trước ngực đứng tựa vào bàn họp hỏi.

"Tiểu.. Tổng Khổng tôi xin lỗi" Cô quên rằng mình không còn tư cách gọi tên Nàng. "Sẽ không có lần sao?" Cô đứng dậy thu xếp giấy tờ.

"Một câu xin lỗi là xong sao? , giám đốc Trần nghĩ rằng mình là giám đốc nên lơ là với công việc hả" Nàng mang một vẻ mặt lạnh lùng không chút biểu cảm nói.

"Chị, không có" Cô chưa bao giờ nghĩ rằng giờ trước mặt Nàng Cô chẳng là gì cả, một người xa lạ hoàn toàn.

"Không có, thôi được để làm gương cho mọi người biết, hôm nay chị phải ở lại trực và tất nhiên lương sẽ không có"

"Được chị biết rồi" Cô chấp nhận một cach dứt khoát.

"Sao?" Câu trả lời của Cô khiến Nàng có chút bất mãn, Nàng không ngờ Cô lại đồng ý nhanh như vậy mất vui.

"Tôi có thể đi được chưa" Cô nói thêm. "

"... "

" Chào Tổng Khổng "thấy Nàng im lặng Cô bước ra ngoài nhưng vừa đi ngang Nàng, Cô quay lại hỏi" Em thật sự không biết tôi "Cô còn muốn khẳng định là Nàng quên Cô hay cố tình không muốn nhớ.

Nàng ngạc nhiên tưởng rằng Cô đã đi không ngờ quay lại vẫn câu hỏi cũ" Lần đầu gặp "Lạnh lùng nói.

" Thật "Cô đi đứng trước mặt Nàng nhìn Nàng hỏi, hành động này của Cô khiến Nàng lùi về sau 1 bước.

" Chị"
 
69 ❤︎ Bài viết: 118 Tìm chủ đề
Chương 43.

"Chị" Nàng muốn lùi cũng không được vì phái sau làm bàn làm việc mà "Mùi hương này" Nàng nghe được mùi hương trên người Cô nói thầm.

"Vậy để chị thử xem" Trong lúc thấy Nàng ngay người ra đó, Cô đã ám sát mặt nói nhỏ bên tai Nàng, hành động này của Cô khiến Nàng khó chịu dùng hai tay đẩy Cô ra nhưng do ở thế bị áp đảo vẫn không thể đẩy được, một tay Cô ôm lấy eo Nàng một tay cầm sau cổ Nàng "Em sợ gì?" Cô nhìn Nàng hỏi, lúc này bốn mắt nhìn nhau, "Không thay đổi" Cô nhìn vào mắt Nàng ánh mắt ấy không thay đổi mà còn sắc bén hơn nữa.

"Chị muốn làm gì?" Nàng sửa lại tư thế đứng thẳng người lên, mặc dù bị Cô ôm nhưng không "Chẳng lẽ lại muốn hôn tôi, ấu trĩ" Nàng không chút cảm xúc nhìn Cô, đã từng bị Cô ép hôn qua rồi còn sợ gì nữa, "Chị chỉ được vậy thôi sao?" thấy Cô có dấu hiệu muốn buông mình ra Nàng nói tiếp, đó cũng là chiêu khích tướng để Cô buông Nàng, vá Nàng đã thành công.

"Em sai rồi" lúc đầu trong đầu Cô chỉ muốn xem trong ánh mắt lạnh lùng ấy có chút nào thuộc về Cô không, muốn xem là Nàng đã quên Cô thật sự hay chỉ giả vờ, nhưng lúc muốn buông Nàng ra và đã biết rằng Nàng không còn nhớ mình thì nghe những lời khiêu khích của Nàng khiến Cô hung hăng đốp lấy đôi môi bé bỏng của Nàng, xem như lần cuối hay là sự bắt đầu mới.

"Ư.. ư.. Chị" Nàng bất ngờ với nụ hôn của Cô, không ngờ cách của mình thất bại mà còn khiến Cô hung hăng trước, khác nụ hôn chua xót ban đầu nhớ nhung, mà giờ là nụ hôn mãnh liệt khi bị Nàng công kích.

"Trong em không còn có chị sao ?" Cô hôn kịch liệt, người ta nói nếu có giả vờ cách mấy thì lý trí không thể thắng nổi trái tim sẽ đáp trả đầy yêu thương, và cuối cùng Cô chỉ nhận được sự tránh né từ Nàng,

Không thoát khỏi nụ hôn của Cô Nàng đã cắn Cô nhưng Cô vẫn không buông, lại nếm được vị mặn của nước mắt "Chị ta khóc sao?".

Do không được đáp trả từ Nàng môi khô lưỡi đắng Cô dừng lại cuối đầu quay lưng lại lau đi giọt nước mắt của mình không cho Nàng thấy được..

"Tình hình gì đây rõ ràng người thiệt thòi là mình mà, chị ta sao lại khóc," Nàng thấy Cô đứng im lặng không nói gì, rõ ràng người có lỗi là Cô nhưng không hiểu sao thấy Cô như vậy Nàng cũng im lặng theo.

"Việc vừa rồi chị sẽ không xin lỗi, em có muốn đuổi việc chị hay không là quyền của em" Cô ngưng lại rồi nói thêm "Nhưng quyền theo đuổi em là của chị" Cô nói xong rồi bước đi.

"Hả?" tai Nàng nhưng lùng bùng "Cái gì mà theo đuổi? Chị đứng lại đó" Nàng tức tối, vừa bị Cô lợi dụng xong, còn bỏ đi nữa chẳng xem Nàng ra gì, Nàng đâu phải có tiếng không có miếng "Được chị muốn chơi tôi sẽ chơi cùng chị" ánh mắt của Nàng đầy thâm sâu.. "Vừa rồi tại sao tim mình lại nhói, nếu không phải lần đầu gặp chị ta, với nụ hôn ma mị vừa rồi thì.. Không phải không phải chẳng lẽ mầy dễ dãi vậy sao, không lẽ vì cô đơn quá lâu, đầu óc trở nên đần độn rồi?" Nàng lắc lắc đầu không muốn nghĩ tới, tự dần co với bản thân mình, nếu như vừa rồi không kiềm chế được có thể với bản năng sẽ đáp trả Cô một cách tự nguyện..

- Về phần Kỳ Kỳ, Cô muốn được ở bên Nàng, thời gian qua Cô quá nhu nhược, khiến Nàng chịu nhiều đau khổ, và bản thân cũng không khác gì, bỏ qua cái tôi của mình, quyết định sẽ làm Nàng yêu Cô thêm một lần nữa, dù biết sẽ khó khăn nhưng không muốn mất Nàng.

- Buổi tối tan làm tất cả mọi người đều về, Cô cũng không nhận được đơn đuổi việc nào cũng thầm rõ, hai người không hẹn mà gặp ở bãi đậu xe của chung cư, cũng lâu rồi Cô không ghé qua, giờ thì Nàng đã xuất hiện việc về nhà là điều tất nhiên, Cô thử vận may xem coi gặp được Nàng không, ai dè là gặp được, Nàng vẫn ở đây, Cô ra xe đứng trước đầu xe hình như là đợi Nàng.

"Là chị sao?" Nàng trong xe nhìn ra thấy bóng dáng Cô đang đứng. "Chị ta làm gì ở đây? , ttheo dõi mình sao?" Nàng vội vàng tháo dây an toàn, trong lòng bực bội tháo hai ba lần mới được, bước xuống xe Nàng đi thẳng tới chỗ Cô đang đứng.

"Chị là đồ biến thái sao?" Nàng đứng trước mặt Cô phán một câu tế nhị.

"Hả" Cô mắt chữ O mồm chữ A "Biến thái sao?" đây là lần đầu được người ta chửi như vậy Cô cười.

"Không phải sao?"

"..."

Cô chỉ cười.

"Chị cười cái gì?" thấy Cô cười Nàng càng thêm khó chịu. "Chị tốt nhất là đừng theo tôi nữa, nếu không tôi sẽ gọi bảo vệ"

"Em nghĩ xem có bảo vệ nào dám cản không cho chủ nhân của nhà, về nhà không?" Cô nói rồi cũng bước đi về phía thang máy.

"Chị ở đây sao?"

"Ừm"

"Không thể nào" Nàng đã dọn về một tuần có gặp Cô bao giờ đâu "Tốt nhất chị nên ở đây, không tôi sẽ báo cảnh sát, mọi chuyện về sau chắc chị cũng biết" Nàng cũng bước theo Cô về thang máy.

"Em nhẫn tâm vậy luôn" Cô thấy thái độ bây giờ của Nàng, Cô chỉ biết cười chọc.

"Chị sẽ biết nhanh thôi"

- Hai người cùng nhau bước vào thang máy, không nói gì Nàng đứng bên chỗ bấm nút lên lầu, Nàng dơ tay bấm số 9, cũng đang tò mò Cô ở lầu mấy, Cô bước qua khom người về phía Nàng đưa tay bấm số 8.

"Lạ là mùi thơm này" Nàng lại ngửi thấy mùi thơm quen thuộc nghĩ.

"Chị thơm lắm sao?" Đa phần thấy Nàng ngay người ra đó Cô cũng biết do mùi trên người mình, nên Nàng mới vậy, đắc ý hỏi.

"Tự tin" Nàng ngạc nhiên nghe câu hỏi từ Cô, không hiểu sao Cô lại nhìn thấu tâm trí của mình, nhưng cũng không ra mặt để Cô dễ dàng bắt được.

"Ngày mai đi ăn cùng chị được không?"

"Không rảnh" Nàng thêm ngạc nhiên từ lúc nào đã thân rồi mà có thể đi ăn cùng "Trời ạ, chị ta không có liêm sỉ sao? Còn rủ đi ăn cùng nữa chứ" Nàng than trời trong lòng, và biết rằng ngày tháng sau này sẽ sao.

"Ừ.." Cô cũng biết trước kết quả "vậy trưa chị sẽ đem cơm cho em ăn"

"Tính tong" tiếng thang máy cắt lên mở cửa.

"Mai gặp" Cô chào nào rồi bước ra.

"Không.." Nàng chưa kịp nói không cần thì Cô như bị tà đuổi đã chạy mất, bỏ Nàng lại với sự ngơ ngác.. "Chị ta muốn theo đuổi mình thật sao" Nói tới câu này Nàng rợn mình một cái, thang máy cũng tới Nàng bước vào phòng.. "Chị ta ở đây sao? , sao mình mới gặp" Nàng bước tới tủ lạnh lấy nước uống. "Tiểu Tiền mầy làm sao vậy tại sao mới gặp chị ấy mầy đã nghĩ về người ta rồi" Nàng chưa bao giờ có cảm giác lạ này với bất kỳ ai, cái cảm giác cứ nhớ nhớ này tại sao lại xuất hiện.. "Không nghĩ nữa" Nàng cuối cùng cũng quyết định không nhớ tới Cô và đi tắm.
 
69 ❤︎ Bài viết: 118 Tìm chủ đề
Chương 44

Ngày hôm sau

- Phòng làm việc Cô.

"Kỳ Kỳ cuối tuần cùng nhau đi ăn được không?" Thanh Nhã gọi điện hỏi Cô.

"Được chứ, dù sao cũng không làm gì"

"Vậy nhe cuối tuần gặp"

"Ừm"

"Ok, bye" hai người cùng nhau tắt điện.

Vừa cúp điện Cô lại tiếp tục vẽ những thiết kế mới, nhưng không hiểu trong lòng vẫn muốn biết "Không biết em ấy nhận được chưa" Cô đã gửi phần cơm trưa cho Tiểu Chương đem cho Nàng.

"Giám đốc Lý cảm ơn mong sẽ được hợp tác cùng ông nhiều hơn" Nàng đang nói chuyện điện thoại với đối tác.

"Khổng Tiểu Thư chứ khách sáo, được hợp tác với Cô là vinh hạnh từ công ty chúng tôi" Giám đốc Lý vui vẻ đáp trả.

"Cốc.. cốc tiếng gõ cửa từ bên ngoài phòng Nàng vang lên.

" Được rồi nói chuyện sao, tôi đang có việc, cúp máy trước "Nàng nhìn ra cửa rồi nói.

" Được "đầu dây bên kia giám đốc Lý vừa cúp máy, Nàng đã lên tiếng.

" Vào đi "

" Chị Tiền "Tiểu Chương bước vào gật đầu hỏi Nàng.

" Em có việc gì sao? "thấy Tiểu Chương bước vào tay cầm gì đó.

" Cái này chị Kỳ gửi cho chị "Tiểu Chương bước tới đặt trên bàn Nàng một hộp gì đó, nhìn rất đẹp mắt.

" Chị Kỳ sao? , em thân với chị ta lắm sao? "Nàng nhìn cái hộp rồi cũng vội vàng nhìn Tiểu Chương hỏi.

Biết trả lời sao đây, Tiểu Chương cũng biết chút về chuyện của Nàng, nếu nói thân thì không thân, nhưng lạ thì không phải, Tiểu Chương không biết nhiều về Cô, nhưng trong công việc lẫn ở ngoài Cô là một người dễ gần, được lòng mọi người," Không có, chỉ là trong đây ai cũng gọi vậy nên em gọi theo "Tiểu Chương nói cho qua chuyện.

" Ừm "Nàng gật gật đầu" Chị ta cố tình làm thân với tất cả mọi người à? "

" Em xin phép ra ngoài "việc đã làm xong, Tiểu Chương không có lý do gì ở lại.

" Ừm "

- Tiểu Chương bước ra ngoài Nàng không để tâm để đồ Cô gửi đến, lay quay coi hợp đồng, lúc sau mới nhớ ra nhìn chiếc hộp đặt trên bàn. Gấp hợp đồng lại nhìn một chút." Cái gì đây "Nàng đưa tay cầm lấy chiếc hộp," Là cơm cuộn sao "mở ra Nàng phát hiện, là hộp cơm theo kiểu hàng quốc nhìn vẻ bề ngoài trong đẹp mắt." Chị ta là nói thật "Nàng không nghĩ rằng lời nói của Cô là thật.

" Tít tít "tin nhắn từ điện thoại của Nàng.

Dòng tin nhắn là" Lần đầu Chị làm, em đừng chê thêm ký hiệu mặt cườcười nữa ".

" Chị ta sao có số điện thoại của mình "Nàng đọc xong bỏ điện thoại xuống" Chắc là Tiểu Chương không ai khác "Nàng lúc này chỉ nghĩ ra được có cách này Cô mới có được số điện thoại của mình." Chị nghĩ rằng ai cũng dễ dụ dỗ sao, sai rồi "Nàng đóng hộp cơm lại thay gì quăng vào sọt rác nhưng không chỉ để qua một bên, rồi tiếp tục làm việc, đối với Nàng đồ ăn không phải thứ để tức giận, miếng ăn tuy với Nàng không khó, nhưng với nhiều người khác thì sẽ khó khăn hơn rất nhiều, Nàng trân trọng điều đó. Cuối cùng muốn lấy lòng Nàng, Cô phải lấy được bao tử trước đã từ đó cứ mỗi bữa trưa Nàng điều có cơm miễn phí, không mất xu nào mà đở phải ra ngoài mất thời gian. Nhưng không phải vì vậy mà Nàng xiêu lòng nhe, lầm đó..

- Cuối tuần tại siêu thị nói chung cũng lớn tại thành phố.

" Bà gặp em ấy rồi sa? "Thanh Nhã có chút vui mừng thay Cô, cuối cùng cũng gặp được Nàng.

" Ừm "

" Chúc mừng bà nhe "Thanh Nhã vui vẻ chúc mừng Cô." Bà sao vậy "mà không đúng chút nào, thấy Cô không có chút gì gọi là vui.

" Tôi nói cái này, chắc bà không tin, giống như trong phim vậy đó và tôi được làm vai chính "Cô tay cầm muỗng chột nhẹ vào ly nước của mình với ánh mắt chua xót.

" Chuyện gì? "Thanh Nhã cũng nóng lòng muốn biết dù sao thì tất cả mọi chuyện cũng do mình mà ra.

" Em ấy đã không còn nhớ tới tôi nữa rồi "

" Hả, sao có thể "Thanh Nhã ngạc nhiên.

" Lúc đầu tôi cũng như bà không tin, nhưng nhiều lần tiếp xúc mới biết là sự thật "Cô buồn gục đầu xuống.

" Mọi chuyện như thế nào kể tôi nghe đi "Thanh Nhã không tin đó là sự thật, đúng là Kỳ Kỳ nói đúng cuộc đời Cô giống như trong phim, giờ đã xảy ra ngoài đời Thanh Nhã chưa tin được..

- Cô kể tất cả mọi chuyện lại với Thanh Nhã, vừa nghe xong.

" Kỳ Kỳ xin lỗi "Thanh Nhã thấy Cô buồn, Thanh Nhã tự trách bản thân.

" Không sao? , tôi sẽ không bỏ cuộc "Cô cười trừ với Thanh Nhã không muốn Thanh Nhã cảm thấy có lỗi trong việc này," Được rồi không sao mà "Cô đưa tay vỗ nhẹ vai Thanh Nhã, thấy Thanh Nhã im lặng.

" Bà nghĩ xem liệu em ấy có thể nhớ lại không? "Thanh Nhã ngẩn đầu lên nhìn Cô, đó cũng là điều Cô muốn biết.

" Không biết nữa "câu trả lời của Cô càng khiến Thanh Nhã tự trách mình hơn nữa." Mọi chuyện rồi sẽ tốt mà "Cô xoa đầu chọc Thanh Nhã không muốn Thanh Nhã buồn vì chuyện này.

" Biết rồi, không được xoa, tôi đã lớn rồi đó "Thanh Nhã nhíu mày khó chịu hồi đó Cô cũng vậy mỗi lần Thanh Nhã buồn Cô hay xoa đầu chọc ghẹo Thanh Nhã, làm cho Thanh Nhã tức rượt Cô chạy quanh trường..

" Hì hì vẫn còn nhỏ mà, sắp khóc nhè rồi nè "Cô không vì thế mà không xoa còn vuốt vuốt nữa chứ.

" Còn xoa không còn xoa, cho bà biết tat nè "Thanh Nhã đưa tay đến eo Cô nhéo mạnh.

" Đau đau, được rồi không xoa nữa là được chứ gì "

- Hai người ngồi quán nước, cùng nhau vui đùa, những hành động vừa rồi cũng vô tình loạt vào mắt một người đứng cạnh đó không xa, tuy không biết hai người họ nói gì nhưng trong có vẻ vui cũng tiến lại gần.

" Giám đốc Trần cũng đào hoa quá hé "Giọng nói lạnh lùng của Nàng vang lên, Nàng không biết tại sao vì sao khi thấy Cô ngồi nói chuyện với Thanh Nhã trong lòng khó chịu, đó giờ không thích chuyện bao đồng mà giờ lại xen vào chuyện của Cô, Nàng còn không biết lý do mà.

" Tiểu.. Tổng Khổng chào em"Có thể nói Cô quen gọi Nàng là Tiểu Tiền giờ gọi Tổng Khổng chưa quen được, Cô nghe được giọng của Nàng cũng bất ngờ quay qua nhìn.

- Tác giả có lời muốn nói.

Trong mùa dịch, mọi người giữ gìn sức khỏe, và cũng mong dịch sẽ nhanh qua đi, mọi người lại được vui vẻ, ấm no, hạnh phúc..
 
69 ❤︎ Bài viết: 118 Tìm chủ đề
Chương 45

"Sao em lại ở đây" Cô đứng dậy bước lại đứng trước mặt Nàng, Thanh Nhã cũng đi theo gật đầu chào với Nàng.

"..."

Nàng không trả lời chỉ nhìn Thanh Nhã có chút dò xét. "Cũng không tệ, chị ta cũng biết chọn người" Nàng nhìn Thanh Nhã thầm nghĩ mắt thẩm mỹ của Cô không tệ.

"Nhìn em ấy sao thấy khác rất nhiều" Thanh Nhã thấy ánh mắt lạnh lùng của Nàng nhìn sắp đóng băng, đưa tay chạm bắp tay Cô nói nhỏ. Hành động ấy cũng loạt vào mắt Nàng.

"..."

Cô chỉ gật đầu, thật ra Nàng không khác gì, lần đầu Cô gặp Nàng cũng giống như Thanh Nhã bây giờ thôi, lúc Thanh Nhã gặp Nàng do Nàng đang yêu, nên ánh mắt dịu dàng một chút.

"Tổng Khổng đây là.."

"Không có gì," Nàng cắt ngang lời của Cô, Nàng không muốn biết Thanh Nhã là ai, không cần giới thiệu. "Gặp thì chào hỏi thôi" Giọng nói lạnh của Nàng vang lên, trả lời câu hỏi vừa rồi của Cô. "Tôi đi trước" Nàng bỏ đi được vài bước lại quay lại.

"Mà tôi quên, chị nên giữ chị ta cho cẩn thận, đừng để chị ấy đi tán tỉnh người khác" Nàng nói xong còn không biết mình vừa nói cái gì, tự nhiên lại thích chuyện bao đồng.

"Tổng Khổng.. chị" Cô không biết Nàng nói ai "Em đây là ám chỉ chị sao" Cô cười trong bụng.

"Tôi không nói với chị" Nàng lại cắt lời Cô "Tôi bảo chị ta" Nàng nhìn về hướng Thanh Nhã.

"Tôi sao" Thanh Nhã có chút giật mình, Nàng đã hiểu lầm hai người.

"Chị cũng đẹp, tại sao lại thích người biến thái như chị ta"

"Biến thái" Thanh Nhã và Cô đồng thanh, rồi nhìn nhau cười.

"Chắc em lầm ai rồi, chứ Kỳ Kỳ nhà chị không phải vậy đâu" Thanh Nhã giải thích với Nàng, Cô đứng bên cũng cười không hiểu sao Nàng luôn cho rằng Cô là tên biến thái.

"Kỳ Kỳ nhà chị sao? Thân mật vậy à" Nàng nhìn Cô muốn đóng băng, "Không phải vậy sao? , chị ta đã.." Nàng không muốn nói ra, nghẹn lại lời nói.

"Đã sao?" Thanh Nhã cũng muốn biết, rốt cuộc Cô đã làm gì mà Nàng bảo Cô là biến thái.

"Xem như tôi lo chuyện bao đồng đi" Nàng quyết định bước đi, bỏ lại Cô và Thanh Nhã đang đứng đó.

"Nè nè, Kỳ Kỳ đã làm gì con người ta, mà mang danh biến thái vậy" Thấy Nàng bước đi Thanh Nhã hỏi cười chọc ghẹo Cô.

"Tôi còn không biết" Cô vẫn nhìn theo bóng Nàng.

"Thật không"

"Ừm" Cô gật đầu "Tôi đi trước, bà về sau nhe" Cô quyết định đi theo Nàng.

"Mê sắc bỏ bạn à" Thanh Nhã nói cười, nhưng cũng không níu kéo Cô lại.

"Sắc thì mê nhưng không bỏ bạn" Cô nói rồi đưa tay ra dấu hiệu bye bye.

- Thanh Nhã quay lại bàn kêu phục vụ tính tiền.

"Chị Nhã" Đình Hân thấy Thanh Nhã không biết phải không lại gần là phải nên kêu.

"Em là?" Thanh Nhã nhíu mày không nhớ gõ Đình Hân.

"Chị không nhận ra em sao?" Đình Hân cười với Thanh Nhã ra dấu hiệu.

"Tiểu Hân đúng không" Thanh Nhã chợt nhớ ra.

"Ừm" Đình Hân gật đầu.

"Nhìn đẹp gái ra, chị một lúc không nhớ được, khác xưa quá" Thanh Nhã tay lắc lư vai Đình Hân thiếu điều muốn Đình Hân xoay vòng tròn để mà ngắm.

"Chị cứ chọc em, chị sao rồi, em có nghe chuyện của chị" Đình Hân cũng biết về chuyện của Thanh Nhã khi Thanh Nhã ly dị về gia đình, nên cũng nghe ba mẹ nói (vì ba mẹ Đình Hân với ba mẹ Thanh Nhã là bạn bè) và Kỳ Kỳ kể toàn bộ sự thật ra sao.

"Mọi chuyện cũng ổn rồi"

"Chị đi với ai sao?" Đình Hân thấy trên bàn có hai ly nước.

"Chị đi cùng Kỳ Kỳ"

"Chị Kỳ sao? Chị ấy đâu rồi" Đình Hân nhìn xung quanh kiếm Kỳ Kỳ.

"Mê sắc bỏ chị rồi"

"Chị Kỳ có người yêu mới rồi sao?" Giọng Đình Hân nhỏ lại, chút buồn buồn.

"Là Mộng Tiền à"

"Em ấy quay về rồi sao?" Đình Hân không biết sao tự nhiên Kỳ Kỳ lại không ở nhà mình nữa mà về nhà chị ấy, và cũng không còn lúc nao cũng mượn rượu giải sầu nữa, tưởng rằng mình làm Kỳ Kỳ thay đổi được, hóa ra vì Nàng.

"Có thể nói là vậy" Thanh Nhã không biết có phải là quay về không vì giờ Tiểu Tiền đối với Kỳ Kỳ chẳng khác gì người xa lạ.

"Ừm" Ai hiểu cho cảm giác của Đình Hân lúc này có nên nói lời chúc phúc hay không.

"Em sao vậy?" Thấy Đình Hân tự nhiên buồn.

"Không có gì? , chị có rảnh không?"

"Rảnh chứ, chị cũng đang tìm người tâm sự đây?"

"Vậy chị em mình không hẹn mà gặp, cùng nhau làm vài ly, với lại lâu rồi không nói chuyện" Đình Hân giờ giống như thất tình rồi uống để quên Kỳ Kỳ, cũng muốn một lần buông tay Kỳ Kỳ thật sự, không chút vương vấn nữa.

"Quyết định vậy đi"

- Thanh Nhã với Đình Hân hai người ra khỏi siêu thị.

- Về phần Cô với Nàng.

"Tiểu Tiền" Cô theo Nàng tới những gian hàng bán đồ nấu nướng hình như Nàng muốn nấu ăn thì phải.

"..."

Nàng chỉ im lặng nhíu mày khó chịu nhìn Cô một cái rồi tiếp tục lựa đồ ăn.

"Ở đây không phải công ty, chị gọi em Tiểu Tiền được không?" hai Cô cầm xe đẩy nhìn Nàng giống như tội nghiệp vậy.

"Không được" Vẫn tiếp tục lựa đồ không nhìn Cô tới một cái.

"Tại sao?" Giọng nói thật vọng của Cô.

"Chị theo tôi làm gì?" không trả lời câu hỏi của Cô, Nàng nói qua chuyện khác "Còn tình nhân nhỏ chị đâu" động tác lựa đồ của chậm lại vài giây.

"Hả.. tình nhân," Cô ngạc nhiên thì ra Nàng nghĩ Cô với Thanh Nhã là người yêu của nhau. "Chị với Thanh Nhã chỉ là bạn". Cô giải thích.

"Thanh Nhã" Nàng lập lại cái tên của Thanh Nhã, Nàng có chút ấn tượng về cái tên này.

"Ừm, người nãy em gặp tên Thanh Nhã, cũng là người em hiểu lầm là người yêu chị" Cô cũng lựa ít đồ ăn, hôm nay Cô cũng chủ yếu cùng Thanh Nhã đi mua đồ, nhưng giờ có chút khác là đi với Nàng thôi.

"Tôi hiểu lầm, Chị yêu ai mặc chị, chẳng quan tâm" Nàng nói rồi đẩy xe đi.

"Tiểu Tiền đợi chị" Cô cũng đẩy theo.

"Giám đốc Trần" Nàng thấy khó chịu khi Cô kêu Nàng như vậy.

"Có thể kêu chị là Kỳ Kỳ" Cô biết Nàng đang không thích Cô kêu vậy, bèn mặt dầy cười nói.

"Chị.." Nhìn vẻ mặt tươi cười của Cô, Nàng càng tức.

"Tiểu Tiền thịt bò nè, em ăn gì chưa? , chút chị về sẽ nấu mì bò em ăn, món đó em thích mà đúng không?" Cô đưa hộp thịt bò lắc lắc.

"..."

Im lặng nhìn Cô "Sao chị ta biết mình thích món đó"

"Em không ăn sao? , hay là ăn tôm đi, món canh chua tôm em cũng rất thích mà, chút chị sẽ ghé mua một ít" Cô nói nhưng vẫn bỏ hộp thịt bò vào xe mình vì món Nàng mua để đó sẽ có việc dùng.

"Không cần, không phiền chị" Nàng đẩy xe qua chỗ khác "Không thể nào, sao chị ta có thể biết những món mình thích, điều tra mình sao, hay là theo dõi mình, không đúng những món mình thích chỉ có người thân mới biết được, còn chị ta sao có thể chứ, rốt cuộc chị ấy là ai? ," Nàng thắc mắc vì sao Cô lại biết nhiều về mình đến vậy.

- Cô với Nàng cứ một người đị một người đuổi, cuối cùng cũng ra tính tiền về.

"Giám đốc Trần, chị muốn theo tôi đến chừng nào" Nàng thấy Cô cứ theo Nàng ngoài nên đứng lại hỏi.

"Suốt đời" Câu nói thả tim của Cô, vẫn giữ nguyên nụ cười trên môi.

"Chị.." không hiểu vì sao nghe được câu đó Nàng không thấy khó chịu, nhưng do đột ngột nên không biết nói thêm gì. Tay xách đồ nhiều cũng không muốn đôi co với Cô, Nàng tranh thủ ra bãi đậu xe.

"Em chở chị về được với, lúc nãy đi xe cùng Thanh Nhã nên không có xe về"

"Taxi có rất nhiều, việc gì tôi phải chở"

"Chỗ này khó bắt taxi" Cô nghĩ Nàng con nít sao, ở siêu thị mà khó bắt sao?

"Đủ rồi, tôi với chị không thân, tốt nhất đừng theo tôi nữa" Nàng lớn tiếng tức giận với Cô,

"Ừm" Cô dừng bước đi lại, nhỏ giọng một tiếng, tim cảm giác nhói lên, cảm giác như mình là phiền phức với Nàng.

Thấy Cô đứng hình ra đó, Nàng không nói gì chứ bước đi, cuối cùng cũng không còn ai theo nữa, nhưng sao cảm giác không thoải mái chút nào.

- Cô bước ra khỏi siêu thị, đứng hình ra đó nữa muốn bắt xe về, nữa lại muốn đứng đó, im lặng suy nghĩ một chút..

Bỗng nhiên có một chiếc xe trắng xịn đậu trước mặt Cô, khiến hồn đang bay cũng quay về, cửa xe từ từ hạ xuống, có một giọng nói phát ra.

"Lên xe" Không hiểu sao thấy có lỗi, Nàng quyết định chở Cô về, coi như trả công mấy ngày qua nấu cơm cho Nàng đi.

"Tiểu Tiền"
 
69 ❤︎ Bài viết: 118 Tìm chủ đề
Chương 46

"Tiểu Tiền" Cô cúi người nhìn vào xe thấy Nàng vui vẻ gọi, chạy lại cửa sau bỏ đồ vào xe rồi đến mở cửa xe ngồi vào ghế phụ phía trước. Nở một nụ cười ngọt ngào với Nàng, "Cảm ơn em, chị biết em tốt mà, không bỏ chị đâu" Cô cài dây an toàn nhìn Nàng nói "Để cảm ơn, Tối nay chị sẽ nấu món gì cho em ăn, em thích ăn gì nè" lúc nãy còn ủ rũ giờ nhìn thấy Nàng như cá gặp nước vui vẻ cười nói không nghỉ.

"Im lặng" Nàng không thèm nhìn Cô một cái, chỉ thấy phiền, không biết cho Cô lên xe có phải quyết định đúng không.

"Lần đầu được em chở, thật vui" có lẽ vì vui quá không để ý tới lời nói của Nàng.

"Xuống xe" lạnh lùng nói, Nàng chắc đã sai khi cho người lắm lời như Cô lên xe. "Chị nghĩ chắc chị là người thứ hai người trên xe tôi à" đúng vậy đây là lần đầu có người ngồi xe Nàng, coi như đó là vinh hạnh của Cô đi.

"Chị im lặng là được chứ gì" Cô thấy Nàng hình như không vui nên không nói thêm gì nữa.

- Chiếc xe từ từ chuyển động, trên đường về chỉ là một khoảng im lặng, Cô quay qua nhìn Nàng không chớp mắt, nhìn đôi mắt tuy lạnh lùng như sâu sắc của Nàng, rồi tới cái mũi cao cao kia cuối cùng cũng tới đôi môi đỏ mộng kia, nước nước miếng, "Em rất đẹp" lời nói vô tình thoát ra đủ để Nàng nghe thấy.

"Kéttt.." Tiếng thắng gấp của Nàng.

"Ây da" do Nàng thắng gấp bả vai của Cô đập mạnh vào xe, Cô vội vàng lấy tay xoa nhìn vai mình.

"Giám đốc Trần, chị.." Nàng định nói gì nhưng nhìn thấy Cô bị va chạm như vậy chắc rất đau, một phần cũng do mình..

"Hả" Cô trả lời nhưng tay vẫn xoa xoa vai mình.

Nàng tiến sát vào người Cô "Thật sự rất đẹp" Bỗng nhiên nói ra lời nói đó, Nàng cũng tiện tay tháo dây an toàn ra.

- Cô nghe được lời nói của Nàng ngạc nhiên nhìn Nàng, có gì đó sai khi thấy Nàng tiến về phía mình. Cô muốn lùi cũng không được "Em.."

"Chị muốn ăn không" Nàng giờ đã đối diện trước mặt Cô, giọng nói toát ra hơi thở ấm phà vào mặt Cô, vô tình làm Cô đỏ mặt trước hành động bất ngờ này của Nàng, Thấy Cô có chút đỏ mặt Nàng tự nhiên nở nụ cười trong bụng "Thật thú vị" Nàng nghỉ rằng Cô mạnh mẽ, sẽ không biết xấu hổ, nhưng giờ thì chẳng khác gì thiếu nữ đôi mươi, điều này làm Nàng thấy thú vị, nhìn nhau một lúc, Nàng cũng quyết định quay lại chỗ đàng hoàng, thất dây an toàn vào. "Lần cuối không được nói chuyện, kể cả nhìn" Nàng sợ không nói nhìn Cô sẽ nhìn mình nữa, tuy Nàng lái xe nhưng vẫn để ý những hành động của Cô, có thể nói muốn ăn tươi nuốt sống Nàng, nếu có thể, Nàng nổi cả da gà, khi nhớ tới lúc nãy.

"Ừm" Thấy Nàng quay lại vị trí của mình Cô vẫn chưa hoàn hồn được đứng hình mấy giây, lấy tay sờ mặt mình, quay qua nhìn cửa sổ, không nhìn Nàng nữa, "Mình sao vậy? Xấu hổ chết đi được" Cô tự nói với lòng, đâu phải chưa hôn, còn hơn cả vậy, nhưng sao vừa rồi lại đỏ mặt "Kỳ Kỳ mầy đúng là không có tiền đồ". Trên xe bây giờ chỉ còn chút ngượng ngùng lúc nãy.

"Lúc nãy sao vậy?" Nàng cũng không khác gì Cô cũng ngồi nghĩ lung tung, Nàng tự hỏi nếu như không cầm lòng được, Nàng đã thật sự đặt cho Cô một nụ hôn rồi, chỉ là Nàng muốn đùa với Cô, để trả thù những gì Cô làm với mình, muốn chơi đùa thử coi ai giỏi hơn, nhưng sao lại vậy..

- Tại nhà Thanh Nhã.

"Cẩn thận, sao lại say tới như vậy" Thanh Nhã dìu Đình Hân vào nhà mình.

"Em không say, chị uống với em nữa đi" Đình Hân tay múa lung tung bước đi lộn xộn.

"Được, được vào phòng rồi uống tiếp" Thanh Nhã cuối cùng cũng đưa được con sâu rượu tới giường, hai người lăn ra đó. "Mệt chết đi được, để chị đi lấy nước cho em" Thanh Nhã hai tay chóng giường đứng dậy.

Bất ngờ Đình Hân quay lại đè Nàng dưới thân. "Tiểu Hân em.."

"Kỳ Kỳ em thích chị" vừa dứt lời đã hôn Thanh Nhã.

"Em" Thanh Nhã bất ngờ với hành động của Đình Hân "Em ấy thích Kỳ Kỳ sao, chẳng khác nào. ." Thanh Nhã cũng rõ vì sao lúc nhắc đến Kỳ Kỳ trở lại bên Tiểu Tiền thì Đình Hân lại buồn và uống rượu không ngừng.

"Kỳ Kỳ" Miệng Đình Hân luôn kêu tên Cô.

"Ư.. ư" bị nụ hôn thô bạo của Đình Hân khiến Thanh Nhã không nói được gì, cố đẩy Đình Hân ra, nhưng không được, người uống rượu vào rất mạnh kèm thôi nỗi nhớ mấy lâu nay của Đình Hân càng làm cho sức lực đó mạnh hơn nhiều, chuyện gì đến cũng đến.

- Sáng hôm sau.

Thanh Nhã do uống không nhiều nên đã thức trước Đình Hân, tắm rửa làm vệ sinh cá nhân, chuẩn bị đồ ăn sáng.

"Chị Nhã, em xin lỗi" Đình Hân thức dậy, cũng nhớ được đôi chút việc mình làm, Đình Hân thấy Thanh Nhã trong bếp nên bước xuống ngồi vào ghế nói, đầu có chút gục vì cảm thấy có lỗi.

"Ừm.." Thanh Nhã nghe tiếng Đình Hân quay lại nhìn Đình Hân, thấy vẽ mặt ủ rũ kia không biết nói gì hơn. "ăn sáng đi, chị có chuyện muốn biết?"

"Được em kể chị nghe"

"Đây của em" Thanh Nhã đặt trước mặt Đình Hân một tô phở bò nhìn bắt mắt, Thanh Nhã cũng lấy phần của mình để lên bàn ngồi vào ghế. "Em thích Kỳ Kỳ" Thanh Nhã vô thẳng vấn đề.

"Ừm"

"Lúc nào?"

- Đình Hân kể hết cho Thanh Nhã nghe.

"Ừm" Thanh Nhã nghe xong gật đầu.

"Chị yên tâm em đã quyết định từ bỏ chị ấy rồi" Đình Hân hôm qua nghe Kỳ Kỳ trở về với Tiểu Tiền đã hạ quyết tâm không đặt lòng mình ở Cô nữa.

"Thật sự là từ bỏ" Thanh Nhã không biết Đình Hân có từ bỏ được không dù gì cũng thích bao nhiêu năm rồi muốn bỏ sao bỏ được.

"Ừm" gật đầu chắc chắn của Đình Hân "Chỉ cần chị ấy hạnh phúc, chị đừng nói gì với chị ấy việc này nhe"

"Được chị biết rồi." im lặng chút "Chị cũng mong Kỳ Kỳ được hạnh phúc" Lời nói có chút chua xót của Thanh Nhã.

"Chị nói vậy là sao? , Hai người họ gặp lại nhau rồi mà" Đình Hân chưa hiểu ý Thanh Nhã cho lắm.

"Chuyện không như em nghĩ, Mộng Tiền vì hiểu lầm chuyện của chị với Kỳ Kỳ đau thương quá độ, dẫn đến mất đi phần kí ức thuộc về Kỳ Kỳ và Mộng Tiền" nói tới đây Thanh Nhã ủ rũ buồn do mình mà ra, nếu như không kêu Kỳ Kỳ giúp đỡ thì đâu ra cớ sự này.

"Mất trí sao? Sao có thể chứ, chị Kỳ sẽ ra sao? Nếu như em ấy không nhớ ra" Đình Hân ngạc nhiên mọi chuyện mà Thanh Nhã nói sao tin được.

"Em từ bỏ Kỳ Kỳ là đúng, trái tim của Kỳ Kỳ giờ chỉ có Mộng Tiền, dẫu biết Mộng Tiền không còn nhớ mình, Kỳ Kỳ vẫn muốn ở bên em ấy, tình yêu họ thật đẹp tại chị mà ra hết" Thanh Nhã lời nói nghẹn ngào.

"Chị đừng buồn, đừng tự trách, nếu biết chị tự trách mình như vậy, chị Kỳ sẽ mắng chị đó" Đình Hân nói nói cười cười để Thanh Nhã không cảm thấy có lỗi. "Chị cũng nói mà tình yêu của họ đẹp, thế nào Mộng Tiền cũng sẽ nhớ ra thôi".

"Ừm"

"Ăn thôi, không ăn chút sẽ bỏ luôn đó" Thanh Nhã bắt qua chuyện khác.

"Ừm" Thanh Nhã cười nghe lời nói của Đình Hân.
 
69 ❤︎ Bài viết: 118 Tìm chủ đề
Chương 47

- Tại nhà của Đình Hân, mọi người đang tổ chức tiệc nhỏ, hôm nay góp mặt đông đủ.

"Cạn ly" Kỳ Kỳ, Lam Lam, Đình Khang, Đình Hân, Thanh Nhã đồng thanh.

"Nhã, có cần giúp đỡ trong công việc cứ nói tôi, tuy không cho bà chức vụ cao nhưng cũng đủ để sinh hoạt hằng ngày" Đình Khang nhìn Thanh Nhã nói, bạn bè giúp đỡ nhau là chuyện bình thường, với lại Đình Khang cũng là giám đốc công ty giải trí mà..

"Tôi biết rồi cảm ơn ông, hiện tại vẫn còn đang muốn tự do một chút" Thanh Nhã biết Đình Khang cũng lo lắng, sợ Thanh Nhã nghĩ không thông, càng thêm bệnh, nhưng Thanh Nhã bây giờ đã không còn vấn đề gì, chỉ muốn nghỉ ngơi rồi sẽ kiếm việc thích hợp với mình, Thanh Nhã cũng có sự nghiệp của riêng mình chứ, do lập gia đình, nên phụ thuộc vào gia đình, giờ thì khác rồi, mọi chuyện phải tự lo. "Chừng nào hai người cưới" Thanh Nhã nhìn Đình Khang rồi nhìn Lam Lam, vui vẻ hỏi, chuyện của Thanh Nhã không vui nên đừng nhắc.

"Chắc qua xuân, việc của Lam Lam rất nhiều, qua xuân, lịch diễn sẽ ích lại" Đình Hân cầm tay Lam Lam cười nói.

"Hai người còn không tranh thủ mà còn đợi" Kỳ Kỳ giờ đang đứng cùng Đình Hân nướng đồ ăn, nghe cũng lên tiếng.

"Đúng rồi đó anh hai, anh với chị dâu phải nhanh cho em còn phải ẩm cháu nữa chứ" Đình Hân tay đang nướng xiên que cũng nói.

"Em sao không lo kiếm anh nào để rước đi, ở nhà hoài thành hủ giấm" Đình Khang chọc Đình Hân mọi người nghe vậy điều cười lên.

"Anh dám chọc em, chị còn cười được nữa, các người ăn hiếp em" Đình Hân nhìn mọi điều cười mình, đến Kỳ Kỳ cũng cười, giận lẫy, dậm chân tức.

"Chị không cười" Kỳ Kỳ tỏa ra nghiêm túc, nhưng bật cười.

"Chị"

"Được rồi đừng chọc em ấy nữa, dù sao em ấy cũng mới về nước mà" Thanh Nhã gỡ rối cho Đình Hân..

"Chỉ có chị Nhã, thương em thôi" không hiểu sao lời nói của Đình Hân làm Thanh Nhã có chút thất thần một chút.

"Kỳ Kỳ còn bà thì sao?" Lam Lam vô tình lên tiếng, lúc nào không chỉ Kỳ Kỳ im, mà Thanh Nhã với Đình Hân cũng im theo, không khí có chút khác thường.

"Mình hả, hai người cưới đi, lúc đó biết đâu chừng mình sẽ dẫn một người theo cùng thì sao" Kỳ Kỳ nói trong lòng lại nghĩ đến Tiểu Tiền.

"Hả thật không" Lam Lam ngạc nhiên hỏi, Kỳ Kỳ có người yêu chuyện động trời như vậy sao bỏ qua được.

"Tôi cũng muốn biết" Đình Khang cũng xen vào câu chuyện.

"Mình chỉ nói biết đâu thôi mà" Kỳ Kỳ lẫn tránh không trả lời, Kỳ Kỳ còn chưa biết Cô với Nàng sẽ đi đến đâu, giờ nói đã quá sớm.

"Đình Khang nè, ông vừa bảo sẽ giúp cho tôi công việc phải không" Thanh Nhã đành nói qua chuyện khác để Kỳ Kỳ không phải khó sử, giờ chỉ có Thanh Nhã với Đình Hân là biết chuyện của Kỳ Kỳ thôi, còn tất mọi người chưa ai biết hết.

"Chị dâu, em vừa nướng xong chị ăn đi" Đình Hân với Thanh Nhã hai người không biết sao hiểu ý lẫn nhau một người công Đình Khang một người công Lam Lam thì sẽ không quan tâm tới Cô nữa.

"..."

Cô im lặng chỉ cười, vì biết họ muốn tốt cho mình.

- Cứ vậy cùng nhau tán gẫu, cùng nhau trò chuyện, cùng nhau uống rượu, vui vẻ.

"Chị Kỳ, mọi chuyện sao rồi" Đình Hân thấy Kỳ Kỳ đang vui vẻ bỗng dưng im lặng.

"Không sao sẽ ổn thôi" Cô lắc đầu, tay cầm ly rượu uống một ngụm.

"Em ấy vẫn chưa nhớ ra điều gì sao" Câu nói của Đình Hân khiến Cô càng nghẹn ngào hơn.

"Vẫn chưa?"

"Chị.." Im lặng "Nếu như em ấy không nhớ, chẳng lẽ chị phải chờ cả đời sao?" câu hỏi này, Đình Hân rất muốn biết, mặc dù bây giờ Đình Hân đã buông tay, nhưng cũng không muốn Kỳ Kỳ phải đau khổ vì Nàng. Kỳ kỳ xứng đáng có được tình yêu tốt đẹp mà.

"Chị sẽ ở bên em ấy, để em ấy nhớ ra, còn nếu như không nhớ chỉ cần em ấy hạnh phúc là đủ rồi"

"Chị thật ngốc" Câu nói này của Đình Hân không biết là khen hay chửi.

"Có lẽ là vậy" Kỳ Kỳ phì cười. "Em biết không, em ấy luôn làm chị cười, yêu thương chị một cách hoàn hảo nhất, nhưng chị.. chẳng làm được gì cho em ấy" Lời nói chua xót của Kỳ Kỳ.

"Em tin, mọi chuyện sẽ tốt thôi, chị đừng buồn, chị cũng nói mà, Mộng Tiền yêu chị nhiều như vậy, chắc chắn sẽ nhớ chị thôi" Đình Hân biết Kỳ Kỳ đang rất buồn, không biết phải nói gì, chỉ an ủi vậy thôi.

"Ừm" thế là im lặng, hai người cùng nhau nhìn lên bầu trời xa xa ấy, kết thúc buổi tiệc của mọi người.

- Ngày mới lại bắt đầu với nhiều công việc tấp nập tới, nhưng Kỳ Kỳ cũng không đưa cơm cho Tiểu Tiền.

- Tại Phòng Tiểu Tiền.

"Cốc.. Cốc" tiếng gõ cửa.

"Vào đi" Tiểu Tiền đang nhìn xem những bản thiết kế mới..

"Tiểu Tiền" Cô bước vào gọi tên Nàng, theo phản xạ Nàng nghe được tiếng gọi kia ngẩng đầu lên nhìn.

"Giám đốc Trần sao chị lại tới đây?" Nàng cũng có chút ngạc nhiên nhìn, nhưng vẫn lấy lại vẽ mặt lạnh nói, vì thường ngày cơm trưa điều do Tiểu Chương mang tới, nhưng hôm nay đích thân Cô mang tới mới lạ chứ.

"Đem cơm cho em" Cô vừa nói vừa đi lại bàn tiếp giành cho khách hàng ngồi xuống đặt hai hộp cơm mà mình chuẩn bị sẵn lên bàn lấy ra. "Tiểu Tiền xong rồi, lại đây ăn thôi" sắp xếp xong xuôi, Cô quay lại nhìn Nàng nói.

"Giám đốc Trần, chị quên ở đây là công ty sao?" Nàng đang không biết chuyện gì xảy ra, rõ ràng là phòng mình mà Cô tự nhiên đến lạ. "Còn nữa, ai cho phép chị vào phòng tôi ăn cơm" Nàng cũng đi đến chỗ Cô thấy Cô không chỉ đem cơm cho Nàng, mà chuẩn bị sẵn cho mình một hộp.

"Tiểu.. Tổng Khổng" sắp nữa lại quên "thay vì ăn một mình, giờ ăn với chị không vui hơn sau?" Cô vui vẻ nói với Nàng.

"Không cần, chị ra ngoài cho tôi" khoanh tay trước ngực Nàng nhìn Cô ra lệnh. "Vui sao, nhìn chị chỉ phát tức".

"Em đừng như vậy mà, chỉ cần bữa trưa cho chị ăn cơm cùng em, em muốn gì cũng được" Cô giọng nũng nịu nói với Nàng.

"Gì cũng được sao?" Không hiểu sao nghe được câu này của Cô trong đầu Nàng nẩy ra ý gì xấu xa, mà không phải xấu xa chỉ là muốn đùa giỡn với Cô thôi.

"Đúng rồi" Cô vui vẻ hình như là Nàng cũng chấp nhận với mình.

"Hằng ngày chị phải làm vệ sinh phòng tôi mỗi ngày hai lần" Nàng đưa ra yêu cầu.

"Hả" Cô dù sao cũng là giám đốc làm sao có thể làm được chuyện này.

"Sao, không được sao?" Nàng tỏa ra đắc thắng.

"Được chứ" Cô chấp nhận "Nếu như làm hai lần thì có thể gặp được em hai lần tốt rồi còn gì bằng" trong bụng có chút vui vẻ. "Chỉ vậy thôi sao?"

"Sao.." ngạc nhiên im lặng "Làm được rồi nói"

"Hì, có thể ăn được chưa?" Cô cười hì nhìn Nàng.

"Không dọn dẹp sao?" Nàng nhìn xung quanh rồi nhìn Cô, mới nói chắc chắn mà.

"Hả, có thể ăn rồi làm được không?" Cô không ngờ Nàng lại nhẫn tâm đến vậy.

"..."

Nàng không nói gì chỉ ngồi vào bàn và cầm lấy phần cơm của mình mà ăn, không biết từ khi nào, Nàng đã quen với món ăn Cô nấu, ăn mà không biết ngán, mỗi lần thấy là kiềm lòng không được.

"Em ăn ngon miệng" Thấy Nàng không nói gì chắc đã đồng ý với mình, vui vẻ cùng Nàng ăn cơm.

- Đến thời khắc Cô bị giầy vò rồi đây.
 
69 ❤︎ Bài viết: 118 Tìm chủ đề
Chương 48

- Trong phòng làm việc của Tiểu Tiền, Nàng thì lay quay với công việc, Cô thì cứ lau với dọn dẹp phòng, đây là tình yêu hay là nộ lệ đây.

Cô đang lau kệ đựng giấy tờ do cao quá phải đứng lên ghế, vừa lau dọn nhưng cũng không quên nhìn Nàng, "Làm việc thôi có cần phải đẹp vậy không?" lời nói thốt ra không kiểm soát được của Cô, ánh mắt nhìn Nàng giống như thèm khát.

"Giám đốc Trần" Nàng rầm giọng với Cô, Nàng đang làm việc không biết linh cảm từ đâu mà nổi cả da gà, nhìn về phía Cô thì thấy Cô đang nhìn mình mà hồn để đâu đâu, đến nổi Nàng bước tới kế bên kêu mới phát hiện.

"Hả" Cô giật mình bước chân lộn xộn té cả ghế "Ây da" chân Cô bị chặt qua bên có vẻ rất đau, Cô lay quay ngồi dậy, tay thì xem chân mình.

"Chị.. Có chút việc cũng làm không xong" Nàng khoanh tay trước ngực đứng nhìn Cô "Nếu như không khó quá tôi không ép" Nàng cố tình làm khó Cô, không một lời hỏi thăm trước tình cảnh bây giờ.

"Chị làm xong rồi, em cứ làm việc đi, chị đi trước không phiền em nữa" Cô đứng dậy đứng trước mặt Nàng ngón tay cái chỉ về phía sau cửa, để đi, Cô cũng muốn đi về xem chân mình bị gì nữa.

"Khoan, chị đi theo tôi" Không cho Cô đi vội, Nàng bước nhanh đi ra trước cửa ra dấu hiệu Cô đi theo Nàng ra ngoài phòng nhân viên đang làm việc, Cô đi theo sao, có dấu hiệu đau chân vì vụ té vừa rồi.

"Mọi người chú ý," Nàng đứng giữa phòng mọi người đang làm việc nói. "Hôm nay Giám đốc Trần của chúng ta đang vui, vì vậy sẽ bao nước cho tất cả mọi người, ai muốn uống gì thì liên hệ Giám đốc Trần" câu nói của Nàng vừa nói ra khiến Cô đứng sao tức nói không nên lời, nói vừa xong Nàng quay lại nói nhỏ bên tay Cô "Chị có thể không làm, kèm theo đó ngày mai khỏi tới" Chuyện gì xảy ra vậy "mọi người xì xào với nhau," Có nước uống miễn phí sao, thật tuyệt "có những giọng nói vui mừng," Thật không, Chị Kỳ hôm nay tốt thật ".

" Nếu như ai phụ lòng của Giám đốc Trần, coi như phụ lòng tôi, vì vậy tôi không muốn thấy, những người e dè không dám "Nàng quay lại nói thêm, xem như lời cảnh báo của Nàng. Rồi bước vội đi.

" Chị Kỳ "Tiểu Mai bước tới bên Cô, nhưng không dám hỏi gì.

" Em đi chép lại rồi đưa cho chị "Cô bảo Tiểu Mai đi chép tất cả lại rồi đưa Cô đi mua" Em nghĩ bao nhiêu đây có thể làm khó chị sao? "

- Một lúc sao, có thể nói đúng như lời cảnh cáo của Nàng, không ai dám không uống, kiểu này chắc Cô phải mọc thêm vai cánh tay nữa rồi.

" Chị Kỳ đây "đưa tờ giấy trước mặt Cô.

" Xem ra mọi người cũng thương chị thấy rõ "Cô nói giọng châm chọc.

" Hì, Tổng Khổng ban xuống ai dám không làm "Tiểu Mai cũng chỉ biết cười trừ" Chị Kỳ nè, chị đã đắc tội gì với Nữ Hoàng BG vậy "nói là nickname mà mọi người điều gọi Nàng trong công ty, hôm nay xảy ra chuyện như thế này, Tiểu Mai cũng biết chắc là Cô đã đắc tội gì rồi.

" Không có gì, em đừng nghĩ nhiều "Cô nói nhưng mắt vẫn nhìn vào tờ giấy Tiểu Mai vừa đưa cho mình.

" Em giúp chị, chứ bao nhiêu đây mình chị sao mua được hết "Tiểu Mai cũng nhìn Cô nói.

" Vậy phiền em rồi, đi thôi "Cô nói xong đứng dậy đi.

" Dạ "Tiểu Mai cũng đi theo sao.

- Người thì uống trà sữa, người thì uống trà đào, matcha, cafe, hồng trà.. v.. v.. Cô và Tiểu Mai tất bật một buổi mới gom đủ.

" Chị Kỳ, chị có sao không? "Thấy Cô đi mà muốn ngã Tiểu Mai chạy đến đở.

" Không sao "Cô vịnh vai Tiểu Mai nói rồi nhìn chân mình, do đi nhiều quá mà trước đó lại bị đau, giờ thành ra sưng thấy rõ,

" Chân chị bị làm sao vậy? "Tiểu Mai cũng đồng thời nhìn theo mới phát hiện" Sưng cả lên rồi này "

" Ừm, chút về chườm đá sẽ không sao "

" Thế chị chịu đau chút đi, cũng tới công ty rồi "Tiểu Mai nhìn về phía trước là công ty rồi.

" Ừm, cảm ơn em "Tiểu Mai dìu Cô đi.

" Chị đi chậm chậm thôi "

- Cuối cùng cũng tới công ty, Tiểu Mai thai Cô đem cho mọi người, còn không quên dặn đem cho Nàng một ly nữa.

" Cốc Cốc "Tiếng gõ cửa từ phòng Nàng vang lên.

" Vào đi "

" Tổng Khổng, Chị Kỳ kêu em giúp chị gửi cái này đến "Tiểu Mai trong lòng thấy có chút khó chịu không hài lòng với Nàng, vì Nàng mà Cô chân sưng cả lên, mà còn mua nước cho Nàng nữa chứ.

- Nàng nghe lời nói của Tiểu Mai cũng nhìn theo hướng tay Tiểu Mai đang cầm một ly nước" Chị ta định dụ dỗ mình sao, còn cả nước nữa chứ "nghĩ thầm phé miệng có chút nhếch lên.

" Em ra ngoài trước "đặt ly nước lên bàn Tiểu Mai thật không muốn ở đây giây phút nào.

" Ừm "Không nhìn nữa Nàng cúi đầu vào xuống làm việc tiếp không để ý tới ly nước đó.

Tiểu Mai bước vội ra ngoài hận là không bốp chết được Nàng.

" Tít tít "tiếng chuông tin nhắn từ điện thoại của Nàng.

" Cafe sữa, ít sữa mà em thích "Nàng cầm điện thoại lên, thấy tin nhắn từ Cô gửi đến.

" Kể cả nước uống chị ta cũng biết mình thích gì, rốt cuộc mọi chuyện là sao, nhất định phải tìm ra chân tướng mới được "Nàng đọc xong rồi bỏ điện thoại xuống, nhìn chầm chầm vào ly nước mà thất thần.

- Bên phòng làm việc của Cô, gửi xong tin nhắn, thấy Nàng đã xem, Cô vui bỏ điện thoại xuống.

" Hôm nay thiệt thòi cho mày rồi"Cô nhìn xuống chân đang chườm đá của mình nói.
 
Chỉnh sửa cuối:
69 ❤︎ Bài viết: 118 Tìm chủ đề
Chương 49

- Bữa tối khi tất cả mọi người điều về thì Kỳ Kỳ vẫn ngồi tập trung vào công việc..

"Chị ta có cần thiết phải tỏa ra xuyên như vậy không?" Tiểu Tiền thu xếp công việc xong ra về thì thấy đèn từ phòng Cô còn sáng. "Ngày hôm nay chưa đủ mệt à" Nàng ám chỉ hôm nay Nàng đã hành Cô suốt mà. "Xem ra cần phải thêm chút hành nữa mới được" Nàng bỏ đi về với nụ cười nhếch nhẹ trên môi.

"Xong không biết em ấy về chưa ta" Cô vừa làm xong bản thiết kế của mình, thu dọn lại, đi đến cửa nhìn về hướng phòng Nàng, thấy đèn đã tắt cũng hiểu được phần nào, "Cuối cùng cũng về, nếu mà để ấy phải hiện chắc cười thầm trong bụng" Cô cố tình ở lại đi về sau hơn Nàng, sợ Nàng phát hiện mình đang bị đau chân, Nàng mà nhìn thấy chắc đắc ý vô cùng, Cô na cái chân đau của mình ra về, "Mong là ngày mai sẽ bớt đau hơn" vừa đi vừa nói.

- Hôm sau tại công ty của Tiểu Tiền.

"Cốc Cốc.." Tiếng gõ cửa vang lên từ phòng của Tiểu Tiền.

"Vào đi" Nàng cũng thừa biết giờ này là ai tới nên cũng không vội nhìn, mặt vẫn chăm chú vào những bản vẽ mới.

"Chị Tiền" Tiểu Chương bước tới đứng trước bàn làm việc của Nàng lên tiếng.

Có chút ngạc nhiên nhìn Tiểu Chương rồi nhìn về hướng cửa, vẫn lấy lại bình tĩnh sau 3 giây, lên tiếng "Việc gì?".

"Chị Kỳ gửi cho chị?" Như thường lệ, của tầm nửa tháng trước, thì chỉ đích thân Tiểu Chương đưa cơm cho Nàng, chứh hôm nay không phải Cô, hộp cơm vẫn để trên bàn trước mặt Nàng.

"Chị ta" đang nói bỗng dưng dừng một chút "Không tới càng tốt, xem ra sức chịu đựng của chị chỉ thế. Chưa gì đã bỏ cuộc rồi sao"... "

Em cứ để đó" thay gì muốn hỏi sao Cô không đến, cuối cùng cũng không dám hỏi.

"Chị Kỳ"

"Được rồi em ra ngoài đi, chị không muốn nghe gì hết" Cắt ngang lời của Tiểu Chương Nàng đuổi Tiểu Chương ra ngoài lập tức, giả vờ như không quan tâm.

"Dạ" Tiểu Chương cũng ngơ ra tay gãi đầu nhẹ, đành phải ra ngoài không dám nói thêm gì.

"Không có mặt càng tốt, như vậy sẽ ăn cơm ngon hơn" Thấy Tiểu Chương ra ngoài Nàng mới đứng dậy lấy hộp cơm đi về phía bàn ngồi xuống mở hộp cơm ra. "Không đúng, chị ta sao có thể bỏ cuộc nhanh vậy, không phải tính cách chị ta" không hiểu Nàng ăn cơm mà cũng không xong, luôn nghĩ về Cô, và quyết định đi ra ngoài xem sao.

"Tổng Khổng, Tổng Khổng tìm ai" Tiểu Mai thấy Nàng cứ đứng nhìn về phía phòng của Cô, và như muốn kiếm gì.

"Hả" Có chút giật mình, nhưng vẫn lấy lại mình tĩnh ngay, phần này là Nàng giỏi nhất, bởi vậy ai cũng bảo Nàng lạnh lùng là đúng "Chị photo dùm tôi mấy giấy tờ này" đưa giấy tờ trước mặt Tiểu Mai nhưng cũng không quên ý tò mò về Cô, nhìn về phòng Cô, để xem vì sao hôm nay Cô không ăn cơm cùng mình.

"Dạ được" tay đang bao đá nên ướt không thể cầm được "Tổng Khổng cứ để đó, tay tôi hiện giờ không tiện cho lắm, Tổng Khổng đừng trách". Lúc này Nàng mới nhìn trên tay Tiểu Mai đúng là cầm bao đá định làm gì.

"Cái đó" Nàng cũng tiện miệng hỏi về bao đá đó.

"Cái này tôi lấy cho chị Kỳ" Tiểu Mai cũng hiểu chuyện nên trả lời nhanh "Hôm qua do đi nhiều quá với lại em cũng không biết chị ấy bị đau chân từ trước, nếu như biết thì em đã không cho chị Kỳ đi nhiều rồi, giờ chân cũng sưng ra đó" Tiểu Mai thấy có lỗi với Cô, mặt dù không phải lỗi do mình.

"Đau chân sao?" "Thì ra là không phải từ bỏ mà do chân bị đau không đi được" Nàng giờ cũng biết lý do vì sao Cô không tới.

"Tiểu Chương không nói lại với Tổng Khổng à" lúc nhờ Tiểu Chương đem cơm Tiểu Mai cũng có mặt tại đó nên cũng nghe được lời dặn của Cô, bảo Tiểu Chương nói Cô bị đau chân không tới được, hôm sau sẽ tới.

"Có" Nàng luôn tiết kiệm lời nói như vậy, và cũng không muốn Tiểu Chương khó sử, dù sao thì tại Nàng không cho Tiểu Chương nói, chứ không phải Tiểu Chương không nói.

"Chị làm việc của mình đi" Nàng đặt hồ sơ xuống trên bàn, rồi về phòng.

Tiểu Mai cúi đầu chào Nàng "em ấy sao vậy, cứ thập thò nãy giờ" lời này chỉ nói khi Nàng đã phức bóng. "Thôi kệ đưa cho Chị Kỳ cái đã" Tiểu Mai vội vàng bước vào phòng làm việc của Cô.

"Chị Kỳ của chị đây, đở chưa chị" Tiểu Mai bước vào phòng của Cô, đưa bao đá cho Cô cũng không quên nhìn về hướng chị đau của Cô.

"Ư.. Không sao rồi, chỉ còn đỏ chút, đi lại hơi đau chút sẽ ổn thôi mà" Cô vui vẻ trả lời Tiểu Mai,

"Chị Kỳ, lúc nãy.." đang nói Tiểu Mai ấp úng.

"Lúc nãy sao?" Cô nhìn Tiểu Mai muốn biết.

"Chắc không có gì đâu? , Tổng Khổng chỉ nhờ mình photo thôi, chắc do mình nghĩ nhiều quá" Tiểu Mai ngơ người nghĩ.

"Tiểu Mai"

"Hả" Tiểu Mai giật mình vì Cô gọi mình.

"Em nói lúc nãy sao? Làm gì mà ngay người ra vậy" Cô không vui thấy Tiểu Mai cứ ấp a ấp úng không chịu nói.

"Không có gì, em định hỏi chị lúc nãy không đi ăn, giờ có cần ăn ít gì không em mua dùm chị" Tiểu Mai nhanh chóng nói qua chuyện khác, tuy Tiểu Mai muốn nói, nhưng sợ không giống như mình nghĩ thì lại đắc tội với Nữ Hoàng BG, cái đó thì không nên.

"Chị cũng có phần cơm cho chị rồi, cảm ơn em"

"Chỉ là bổn phận của em, chị đừng khách sáo, nếu không việc gì em đi trước" Tiểu Mai còn phải đi làm việc Nàng giao, Tiểu Mai cũng không hiểu vì sao không đưa Tiểu Chương làm mà bắt mình phải làm, xem ra Tiểu Mai cũng nên giữ mồm miệng, đắc tội với Nàng coi như xong.

"Ừm" Cô chỉ gật đầu.

- Tại phòng Tiểu Tiền.

"Hôm qua do bị ngã nên bị đau chân sao, nếu như vậy có thể từ chối lời đề nghị của mình mà, đâu cần phải cố chịu đựng vậy? Chị nghĩ như vậy là lấy lòng được tôi sao" Nàng về tới phòng ngồi vào bàn làm việc nói, tuy rằng miệng nói vậy nhưng trong lòng thấy khó chịu cứ đứng lên ngồi xuống, rồi lại xuất hiện những hành động lau dọn của Cô, chỗ này cũng có chỗ kia cũng có, những hình ảnh của Cô cứ xuất hiện. "Mầy làm sao vậy, sao lại nghĩ đến chị ta, điên thật" Nàng phát hiện mình không giống ngày thường, hình như là Cô đã bước vào cuộc sống của Nàng từ chút từ chút một, cảm giác này không khó chịu như mình nghĩ, mà nó có chút xao động khác thường.
 
69 ❤︎ Bài viết: 118 Tìm chủ đề
Chương 50

Buổi tối tại bãi đậu xe của chung cư.

"Chân bị đau mà còn đi đâu?" Nàng vừa đúng lúc đi mua ít đồ y tế, kèm thuốc giảm đau cho Cô, không hiểu vì sao Nàng thấy có lỗi, vì khiến Cô ra nông nỗi như vầy, thấy Cô vội vàng bước tới xe, chân thì đi cà nhắc mà vẫn vội. "Cần phải vội vàng như thế không" Nàng cũng không có ý định xuống xe, ngồi trên xe nhìn theo bóng dáng của Cô. Khi xe chuyển động ra khởi bãi đậu xe, Nàng cũng không ý thức được gì, chạy theo sau giống như vô tình, hai chiếc xe lu thông trên quốc lộ, Cô chạy Nàng đuổi cuối cùng cũng dừng và đến nơi.

"Chị quả thật có tâm hồn ăn uống vậy sao?" Nàng phát hiện Cô dừng tại trung tâm thương mại, đậu xe vào bãi Nàng cũng vội theo sao Cô, đương không Nàng giống như thám tử theo dõi người khác, cái hành động này chưa bao giờ xuất hiện trong cuộc sống của Nàng mà giờ lại có..

"Chị Kỳ" Đình Hân vừa thấy Cô đã chạy tới ôm Cô vui mừng.

"Đau đau" vì chân còn đau, mà trọng lượng của Đình Hân không nhỏ khiến Cô mất đà sấp đé..

"Chị sao vậy?" Đình Hân cũng giật mình, và quay người Cô xem xét.

"Không sao? Chỉ động tới vết thương chút thôi, chân chị hôm trước vì bắt cẩn bị thương, không gì nghiêm trọng"

"Như vậy còn rủ em đi mua đồ, không để khỏi rồi đi" Đình Hân có chút lo lắng, nhìn chân Cô nói..

"Chị bị đau như vậy rủ em đi có gì em xách đồ dùm chị, nếu như không đau, thì đâu giám làm phiền tiểu thư đây" Cô chăm chọc Đình Hân, để Đình Hân không để ý tới vết thương nhỏ của mình mà lo lắng.

"Chị.. dám chọc em" Có chút tức giận, nhưng cũng vui vẻ cười. "Chị cần mua gì mà gấp gáp vậy, ít bữa nữa không được sao?" Đình Hân cũng chưa hiểu lý do tại vì sao mà Cô lại gấp vậy, hết đau rồi đi cũng chưa muộn.

"Mua thức ăn, ngày mai cũng phải làm cơm cho Tiểu Tiền mà" Cô nhắc tới Nàng là vẻ mặt vui vẻ khác thường.

"Thì ra là vậy, em ấy may mắn lắm mới gặp được chị" Đình Hân có chút ganh tị với Nàng, nhưng cảm giác đau lòng hình như là không còn như lúc trước, có lẽ Đình Hân đã quyết định từ bỏ Cô rồi.

"Hì, đi thôi" Cô kéo tay Đình Hân đi.

- Những hành động vui vẻ vừa rồi cũng loạt vào mắt Nàng, không nghe nói gì nhưng thấy vui vẻ như thế, Nàng khó chịu. "Trần Phương Kỳ chị được lắm, xem ra tôi đã bị chị lừa rồi, cái gì mà chân bị đau, giờ thì vui vẻ đùa giỡn cùng cô gái khác, lừa gạt" Nàng tức giận tiến thẳng tới phái Cô, giả vờ va chạm mà cú chạm không nhẹ chút nào.

"Ai da.." Cô lên tiếng

"Chị có sao không" Đình Hân kịp thời đở lấy Cô, nếu không coi như sàn thể hợp nhất.

"Giám đốc Trần trùng hợp vậy sao?" Chẳng một lời xin lỗi từ Nàng, giọng nói còn lạnh lùng đáng ghét.

"Cô là ai, đụng người khác không xin lỗi giọng điệu còn lớn như vậy" Đình Hân tức giận thay cho Cô, nhìn Nàng như muốn ăn tươi, mà không hiểu vì sao thấy ấy mắt lạnh lùng ấy lại có chút nhíu mày e dè.

"Tiểu Tiền" Cô vội vàng cầm lấy tay của Đình Hân kéo Đình Hân về phía sau mình một chút.

"Là em ấy" nghe được Cô gọi tên Nàng, Đình Hân nhìn Cô hỏi. Chỉ nhìn thấy gật đầu nhẹ từ Cô, lúc này Đình Hân mới chịu im lặng.

"Lại là người khác, xem ra chị đào hoa hơn tôi tưởng" Nàng tay phanh trước ngực, nhìn Đình Hân với ánh mắt dò xét, miệng có chút nhếch lên.

"Em ấy là.." Cô vừa lên tiếng đã bị Nàng ngăn cản.

"Giám đốc Trần chị cái gì là thật?" Nàng không hiểu vì sao lại phát ra những tiếng như thế, chuyện của chị ta không liên quan gì tới mình mà.

"Hả" Cô ngạc nhiên không hiểu ý của Nàng nói "Em nói gì chị không hiểu"

"Không hiểu là phải rồi, hôm trước còn khóc lóc trước mặt tôi, bữa sau cùng người khác vui vẻ tại quán nước, hôm nay thì đùa giỡn với.." nhìn Đình Hân Nàng im lặng chút nói thêm "Người như chị không xứng đáng để yêu một người, càng không xứng có được hạnh phúc". Nàng không hiểu sao Nàng tức giận, càng không hiểu sao thấy Cô vui vẻ bên người con gái khác lại khó chịu, những lúc đó Nàng luôn mất đi sự bình tĩnh với có, trở thành con người nông cạn.

"Cô im miệng" Đình Hân tức giận lớn tiếng kêu Nàng im miệng.. "Chị Kỳ nhà tôi.."

"Tiểu Hân, em đừng nói gì hết" Cô nghe những lời đó không biết nói như thế nào, nên vui hay buồn, vui vì Nàng trong lòng có Cô, nên mới ghen, hay là do Cô nghĩ quá nhiều, Nàng hành động như vậy càng ghét Cô hơn nữa.

"Hình như là Chị ta muốn bảo vệ chị, tình cảm cũng tốt đấy, tôi không làm phiền chuyện tốt của chị nữa" Nói xong Nàng vội vàng bỏ đi, không muốn thấy hai người họ ân ân ái ái, càng làm Nàng khó chịu. "Mình làm sao vậy, chuyện của chị ta liên quan gì tới mình, tại sao lại tức giận với chị ta" vừa đi vừa nói thầm.

"Chị Kỳ, sao chị có thể chịu đựng được, em ấy thật quá đáng" Thấy Nàng bước đi Đình Hân lên tiếng.

"Không sao.." Giọng nói buồn của Cô, nhìn theo bóng dáng của Nàng, rồi cũng bước đi, mua những gì muốn mua, Đình Hân tức giận với hành động của Nàng, nhưng thấy Cô buồn Đình Hân cũng không dám nói gì thêm..

- Bữa trưa tại phòng làm việc của Tiểu Tiền.

- Ngày hôm nay thật yên tĩnh, Cô với Nàng ngồi ăn trưa cùng nhau nhưng không nói với nhau tiếng nào, ăn xong theo thường lệ Cô thì quét dọn, Nàng thì làm việc của mình.

"Chị muốn gì" Khi Nàng bước tới tủ để tài liệu thì Cô quyết định cản bước Nàng, đứng trước mặt Nàng, Nàng bước sang trái Cô cũng bước sang phải Cô cũng bước làm vậy nữa ngày Nàng lên tiếng.

"Thật ra em ấy là em của chị" Cô rất muốn giải thích với Nàng, vì Cô không muốn hiểu lầm để lâu ngày, sẽ xảy ra hiểu lầm nghiêm trọng hơn nữa, Cô đã sai lầm một lần rồi không muốn sai lầm lần hai.

"Ai" Nàng gấp tài liệu lại nhìn Cô nói, lúc đầu không hiểu nhưng cũng thông suốt "À.. Chuyện của chị không liên quan gì tới tôi" Nàng biết Cô ám chỉ Đình Hân nên không muốn biết.

"Tiểu Hân là em chị, còn Thanh Nhã là bạn chị.." Cô cố gắng giải thích cho Nàng nghe.

"Tôi không muốn biết" Nàng định bước đi nhưng Cô cứ đứng cản không thể đi được.

"Thật sự trong lòng của chị chỉ có mình em, em hãy tin chị có được không" một tay để lên vai Nàng, một tay đặt trước ngực, hành động muốn Nàng tin tưởng mình.

"Mình tôi sao?" Nàng tiếng tới áp Cô vào kệ tủ đựng tài liệu "Câu này chị nói với bao nhiêu người? , nhìn hình ảnh bây giờ của chị chẳng trách nào bộ họ điều tin" Nàng nhìn Cô hồi lâu, cuối cùng cũng chỉ khẳng định rằng Cô lại tiếp tục lừa Nàng, và Nàng cũng không muốn thua kém gì, muốn đùa thì đùa thôi, tuy lời nói vừa rồi của Cô khiến Nàng cảm động một chút, nhưng không có nghĩa là Nàng sẽ tin.

"Em.." Bị Nàng đột nhiên áp mình vào kệ tủ lời nói có chút ấp úng "Em.. muốn làm gì?" tuy rằng những chuyện như thế này điều đã từng, nhưng không hiểu vì sao mỗi lần Nàng đối diện trước mặt Cô, kề sát mặt nói thì Cô luôn khẩn trương ra mặt.

"Chị nghĩ xem.."
 
69 ❤︎ Bài viết: 118 Tìm chủ đề
Chương 51.

"Chị nghĩ xem" lúc nói ra câu này Nàng phát hiện Cô có chút khẩn trương, nét mặt còn có chút đỏ lên lạ thường "Một con sói như chị cũng biết đỏ mặt sau, thật làm người khác tò mò mà" trong thâm tâm của Nàng bây giờ luôn nghĩ Cô là một người đào hoa, đa tình, chẳng xem tình yêu ra gì, Nàng có suy nghĩ vậy là do gặp Cô lúc nào cũng có người đẹp bên cạnh, và ấn tượng đầu tiên Cô giành cho Nàng là một sự xem thường mình, nhưng Nàng đâu biết rằng người con gái trước mặt của mình là người mình từng yêu.

"Em không dám đâu" ý cười của Cô hiện ra, Cô chắc rằng Nàng không dám, nếu như là trước đây còn dám, chứ với tình hình trạng như bây giờ thì càng chắc chắn là không, Cô biết Nàng trêu ghẹo mình, lúc trước trên xe Nàng cũng đã từng như vậy, thế nhưng loạt vào mắt Cô là nụ cười nhếch môi của Nàng hiện lên. "Em.. ưm.." không cho Cô nói thêm lời nào nữa Nàng nhanh chóng đoạt lấy đôi môi của Cô mà hôn, lúc đầu Nàng chỉ chọc Cô, không hiểu sao vừa thấy vẽ tự tin và đắc ý của Cô, Nàng không thể khống chế được mình theo đó mà làm hành động này có nên nói là quá điên cuồng không, giờ mà có hối hận cũng chẳng được hôn thì đã hôn rồi, mọi chuyện chứ để sao. Theo căng bản và hành động bất ngờ này của Nàng Cô rất ngạc nhiên chưa hiểu mọi chuyện ra sao, nhưng chỉ mất vài giây là Cô đã phối hợp rất ăn ý với Nàng, hai người trao nhau một nụ hôn dài và sâu, không biết do tình cảm lâu ngày bộc phát hay là không ai muốn nhường ai, kéo dài nếu lúc không còn hơi thở mới buông ra, bốn mắt nhìn nhau sau một nụ hôn từ Nàng chủ động một bầu không khí im lặng trước mặt, nên phải nói gì cho hợp.

"Em như vầy có ý gì đây" Cô quyết định phá vỡ bầu không khí ngượng ngùng này, và cũng muốn biết vì sao Nàng lại muốn hôn mình, đối với Cô mà nói đây là giống hiệu tốt.

"Không phải chị rằng tôi không dám sao," Nàng cuối cùng cũng có đường lui, bỏ Cô ra chỉnh sửa lại tư thế và quay mặt đi "Chỉ là làm chị thất vọng rồi" im lặng một hồi Nàng lại nói tiếp "Nơi nào không cần chị dọn nữa chị có thể đi" đi tới bàn làm việc, Nàng dựa lưng vào bàn làm việc khoanh tay trước ngực nói.

- Tuy nghe những lời của Nàng không theo cách nghĩ của mình, có chút hụt hẫng nhưng đối với tiến chuyển như thế đã tốt lắm rồi dù sao thì Cô cũng cảm nhận rằng Nàng không còn ghét mình như trước, chỉ cần cho Cô gần Nàng một chút cũng đã mãn nguyện rồi huống hồ chi giờ còn hơn cả mong đợi nữa, có gì sánh bằng. "Tiểu Tiền tin chị có được không, ? Ngoài em ra chị với bất kỳ ai cũng không hứng thú" đi được vài bước tới chỗ Nàng.

"Chuyện đó không liên quan tới tôi, dù chị có nói gì, thì tôi với chị vẫn không thể"

"Tại sao? Không cho chị cơ hội bên em, chị sẽ cố gắng, và làm em hạnh phúc, tất cả mọi chuyện sẽ nghe em, có được không?"

- Nàng nhìn Cô nhíu mày không hiểu rõ tại sao Cô lại năn nỉ mình, mặt dù Nàng đã từ chối, cũng đã làm mọi cách để Cô ghét mình, cuối cùng mọi nỗ lực cũng dư thừa, mà có vẻ Cô còn có dấu hiệu yêu Nàng hơn nữa. "Chẳng sao, không hợp là không hợp cần phải có lý do à".

"Chị sẽ không ép em, thời gian còn dài chị có thể đợi, đợi đến khi em chấp nhận chị trả giá thế nào cũng mặt kệ, có em là được"

"Chị," rầm giọng một tiếng "Thời gian có dài cách mấy thì trong mắt tôi chị chẳng là gì hết" thái độ cương quyết của Cô, làm cho Nàng có vẻ tức giận.

"Chị ra ngoài trước, dù sao chị cũng đã dọn xong, em làm việc đi" Cô bỏ ngoài thì những lời của Nàng nói quay đầu bước đi ra cửa.

"Tôi cho nói xong mà, ai cho phép chị đi" Nàng càng tức những lời Nàng nói Cô hoàn toàn không muốn nghe, ở trong công ty dù sao Nàng cũng là chủ, mà lời nói chẳng ra trọng lượng, càng nói Cô càng bước đi, Nàng đứng đó chỉ biết nhìn cửa từ từ khép lại, đây là lần đầu tiên có người đối sử với Nàng như vậy, Nàng là một Tiểu Công chúa mà, lời nói luôn luôn có trọng lượng vậy mà giờ đây, trước mặt Cô thì chẳng ra gam nào.

Nàng bước ngồi vào ghế làm việc, giờ không có tâm trạng làm việc, chỉ ngồi nghĩ mong lung "Vì sao lúc nãy lại hôn chị ta, vì sao nụ cười ấy ánh mắt ấy, kể cả đôi môi ấy nhìn vào không thể khống chế được chính mình, thật mềm, thật ngọt.. Tiểu Tiền mày bị điên thật rồi sao có thể nói ra những lời như thế" Nàng ngồi tự vầy vò bản thân tay không biết khi nào đã chậm tới môi mình, sờ nhẹ lên, hình như còn quyến luyến điều gì đó.

- Cuối cùng trời cũng tối, đến giờ tan làm, Nàng cũng thoát khỏi những suy nghĩ không nghĩ của mình, về nhà không việc gì làm, nói thẳng ra là trong đầu óc của Nàng không thể suy nghĩ được gì, cuối cùng cũng quyết định đi giãi sầu, đến một quán bar ngồi uống rượu một mình, mọi thứ xung quanh Nàng giống như chẳng ai tồn tại mặc dù trong quán rất đông.

"Là Cô sao?" Có một cô gái với vẻ mặt thanh tú điểm lệ phát trên mình một bộ đồ da, ôm sát cơ thể những chỗ cần lỗ điều lộ, nhìn vào mang tới sự quyến rũ chết chóc.
 
69 ❤︎ Bài viết: 118 Tìm chủ đề
Chương 52

Là Cô sao? "Có một cô gái với vẻ mặt thanh tú điểm lệ phát trên mình một bộ đồ da, ôm sát cơ thể những chỗ cần lỗ điều lộ, nhìn vào mang tới sự quyến rũ chết chóc. Đình Hân đứng trước mặt Tiểu Tiền một tay cầm ly rượu một tay khoanh trước ngực.

" Cô là "Nàng chỉ uống vài ly, nên không đến nổi không biết ai, nhìn một hồi Nàng mới nhớ ra Đình Hân" Là Cô sao "Nàng đến đây vì trong lòng không gì tốt đẹp do Cô ban tặng không ngờ tới đây còn gặp người liên quan tới Cô nữa, rút cuộc Cô ám mình tới khi nào đây.

" Không ngại chứ "Mắt Đình Hân nhìn vào chỗ ngồi đầu nghiên nhẹ về hướng đó, ám chỉ rằng mình được phép ngồi không.

" Quán không phải của tôi, Cô cứ việc "Nàng không nhìn Đình Hân nữa chỉ nhìn vào ly rượu trong tay, cầm lên uống một ngụm.

" Tôi muốn nói chuyện với Cô về chuyện của chị Kỳ, nếu không vì chị Kỳ chỗ này tôi không muốn ngồi "Đình Hân rất tức giận về chuyện hôm bữa, do có Kỳ Kỳ ở đó nên Đình Hân không nói được gì, chỉ đơn giản là không muốn Kỳ Kỳ khó xử.

" Cô có thể đi "vẫn không nhìn Đình Hân lấy một cái. Vẻ mặt lạnh lùng này của Nàng điều loạt vào mắt Đình Hân.

" Người vừa lạnh lùng như Cô, ai mà dám nhìn tới, "im lặng chút" Mà quên phải nói là không ai nhìn luôn "Đình Hân nói lời châm chọc Nàng nhưng không thấy lời phản hồi từ Nàng, bức xúc nói thêm" Tôi muốn nói cho Cô biết nếu như Cô không có chút tình cảm nào với Chị Kỳ tốt nhất Cô tránh xa Chị ấy ra, Chị Kỳ tốt đẹp hơn Cô nhiều, một con người như Cô không đáng với Chị Kỳ "

" Cô.. "lúc nào Nàng mới tức giận nhìn Đình Hân, nói gì thì nói nếu có lạnh lùng vô tâm, đến lúc nào đó cũng phải tái phát chứ, huống hồ gì người trước mặt Nàng bây giờ là người có thể nói là không quen biết, nếu như không quen biết thì Cô ta có cái quyền gì, nói những lời xỉ nhục mình, nhưng ý cười quái lạ của Nàng rồi nói thêm." Tôi không xứng, Cô xứng à, hình như Cô rất quan tâm chị ta, thích chị ta sao, xem ra không được đền đáp, giờ tới tìm tôi chút giận sao, ấu trĩ "Chắc không muốn nói chuyện với Đình Hân nữa, Nàng có hành động đứng dậy" Em thôi sao, tin chị chắc tôi là đồ ngốc " tự nhiên lời nói của Cô lại hiện trong đầu Nàng, Nàng nghĩ lời nói của Cô tốt nhất không tin, giờ thì sao, người ta đến trước mặt dần mặt Nàng như thế, từ" Em "nào sao tin.

" Không cần phải đi vội, tôi cũng không muốn ở đây thêm chút nào, nhưng trước hết tôi nói cho Cô hiểu một điều, Chị Kỳ xứng đáng có hạnh phúc, xứng đáng có một tình yêu tốt đẹp, Cô nói cái gì mà Chị Kỳ không xứng, người không xứng đáng với Chị Kỳ là Cô, Cô không đáng với tình cảm mà Chị Kỳ trao cho Cô, một chút cũng không đáng ". Đình Hân bọc phá những cơn giận của mình, đã kiềm nén, cuối cùng cũng thốt ra được." Chào Cô "Đình Hân đứng dậy bước đi khi đã nói được những gì mình muốn nói, chỉ để lại Nàng với một mớ hỗn độn, vừa ấm ức vừa không thể nói, rút cuộc những lời trách móc của Đình Hân, Nàng phải nên đáng nghe hay không. Mất cả nửa ngày Nàng mới ngồi lại vị trí của mình.

" Cái gì mà chị ta đáng được hạnh phúc, còn mình thì không? , cái gì mà mình không xứng đáng với chị ta.. Nực cười "Nàng cười trong chua xót, chai rượu trước mặt, như kẻ thù của Nàng, cầm rót đầy vào ly, đập mạnh lên bàn, nếu như thêm chút lực thì nó sẽ bể ra từ mảnh. Nàng ngồi tại quầy bar không biết uống hết bao nhiêu, mơ mơ màng màng.

" Tiểu thư xinh đẹp, tại sao lại uống rượu một mình, cho anh tham gia cùng được không? "một người con trai nhìn tầm 30 bước tới chào hỏi Nàng, anh ta cũng đứng quan sát Nàng cũng rất lâu, giờ mới quyết định qua chào hỏi, lúc nào thì Nàng hoàn toàn không còn tỉnh táo rồi.

- Nàng đưa mắt nhìn anh ta, dáng vẻ cũng vạm vỡ bên trong mặc một áo thun trắng bình thường khoác bên ngoài là một áo vest nhìn ra dáng lãng tử phong độ, cái này mà nói nếu đẹp trai cỡ nào mà thừa cơ hội người ta uống say tới bắt chuyện điều là những kẻ không đáng giá. Nhưng không ngờ được sự đồng ý của Nàng.

" Anh nhìn tôi có đẹp không? "Nàng thấy anh ta ngồi vào ghế rồi hỏi, do ảnh hưởng lời nói của Đình Hân Nàng bây giờ không biết mình đang nói cái gì.

" Rất đẹp "

Nàng cười thất vọng," Vậy nếu tôi làm bạn gái anh, anh đồng ý chứ "

" Tất nhiên "Anh ta vui mừng, không ngờ gặp được một người con gái phóng túng nhưng vậy, lại còn đẹp, hôm nay ra ngoài vớt phải vàng rồi, kèm theo đó là những hành động tay chân không yên đặt lên eo Nàng vứt từ từ lên vai rồi tới mặt Nàng." Em thật sự rất đẹp "anh ta mang theo con sói trong người muốn nhào tới cắn xé Nàng.

" Tôi xin lỗi "Nàng né được hành động định hôn mình của anh ta, lúc đầu Nàng muốn thử xem sức hút của mình có không, khả năng câu dẫn ra sau, nhưng dù cố gắng Nàng cũng không hiểu vì sao nhìn anh ta, một chút ham muốn cũng không có, như thế sao giả vờ được.

" Em giả vờ vì nữa, tôi biết em không đàng hoàng, giả vờ thanh cao làm gì "Anh ta quyết định lấy sức mình áp bức Nàng, để hôn Nàng.

" CHÁT "một bạt tay lên người anh ta từ Nàng cho.

" Cút "

" Cô.. "anh ta con gái mà cũng muốn đánh, tay đang giơ lên thì bị một thanh niên mang trên người bộ đồ đen ngăn lại.

" Cô chủ có sao không "một thanh niên khác cũng mặc một bộ đồ giống vậy tới hỏi Nàng. Đã nói rồi Nàng luôn có một lực lượng bảo vệ trong tối, ai có thể đụng được, 2 người vệ sĩ theo Nàng tất cả điều nhìn thấy, thấy mọi việc không ổn lắm nên tới gần và phát hiện sự dở trò đồi bại của anh ta, cuối cùng cũng ngăn chặn được sự việc đang xảy ra, nếu như Nàng có điều gì bất trắc thì coi như xong phim.

Nàng lắc đầu" Tôi không muốn thấy thắng ta "

" Các người là ai, buông tay tao ra, mấy người biết đắc tội với ai không "Anh ta vẫn lớn miệng.

Anh vệ sĩ cầm tay anh ta bẻ lồi về phía sau, nghi rằng có thể sẽ không cầm được muỗng mà ăn cơm. Theo sau đó là hành động lôi anh ta ra khỏi quán bar nhanh chóng, trong quán mọi người chứng kiến tất cả, mọi việc sử lý xong, tất cả cũng quay lại với cuộc vui của mình. Nàng vẫn im lặng thưởng thức rượu.

- Tại phòng của Kỳ Kỳ.

" Mở cửa, mở cửa "Tiếng đập cửa ồn ào trước cửa phòng của Cô vanh lớn, nhưng thời điểm bây giờ là trời rất khuya. Nghe được tiếng rõ cửa Cô vừa chuẩn bị vào mộng lại bị kéo ra, hôm nay Cô phải la làm việc khuya, nên ngủ trễ. Vội vàng khoác thêm chiếc áo ngủ mỏng ngoài vào, Cô chạy ra mở cửa, nếu không chắc tất cả mọi người phải thức dậy vì tiếng ồn, Cô cũng bức xúc cho hành động này, giờ này ai mà kiếm Cô, với hành động khiếm nhã này, thật đáng trách.

Cô cầm cốt cửa mở ra loạt vào mắt Cô là Nàng đang say không biết trời đất gì" Tiểu Tiền là em sao?"
 
69 ❤︎ Bài viết: 118 Tìm chủ đề
Chương 53

"Khuya rồi sao em còn tới đây, lại còn uống rượu nữa, thật không hiểu nổi tuổi trẻ tụi em muốn gì nữa" Thanh Nhã càm ràm Đình Hân khi Đình Hân phá giấc mộng đẹp của mình, Đình Hân với tâm tình không tốt mới tìm đến Thanh Nhã nói chuyện, mặc dù lúc nãy gặp Tiểu Tiền đã chút hết được sự ấm ức của mình nhưng trong lòng vẫn thấy khó chịu, đơn giản là Đình Hân lúc nào cũng lo lắng cho Kỳ Kỳ.

"Không muốn thấy em sao?" Đình Hân đang vựa cửa thấy Thanh Nhã mở cửa đứng người thẳng lên nhíu mày nhìn Thanh Nhã khi nghe Thanh Nhã càm ràm với mình, không hiểu vì sao lần trước Đình Hân đã làm chuyện có lỗi với Thanh Nhã nhưng Đình Hân không cảm thấy ái ngại khi gặp Thanh Nhã mà lúc nào buồn thì cũng tìm đến Thanh Nhã.

"Em vào đi" Thanh Nhã không nhất thiết phải trả lời với những người đang say rượu. Thanh Nhã đứng qua một bên cho Đình Hân vào rồi đóng cửa lại, bước vào nhà người ta không chút nói năng gì đã đi thẳng vào phòng của Thanh Nhã, Đình Hân nằm ì ra đó.

"Nói xem có chuyện gì nữa đây?" Thanh Nhã đi theo Đình Hân cũng lại góc bên giường ngồi xuống hỏi Đình Hân. "Em đừng có nói trong bộ dạng như thế này rồi nằm ra đó ngủ luôn nhe" không thấy phản ứng của Đình Hân, Thanh Nhã sợ Đình Hân sẽ ngủ thì Nàng khổ chắc.

"Em đã làm tổn thương em ấy" giọng điệu nho nhỏ đủ để Thanh Nhã nghe thấy.

"Ai" Thanh Nhã cuối cùng cũng thấy được sự hồi đáp của Đình Hân, nhưng vẫn chưa hiểu Đình Hân đang ám chỉ ai.

"Mộng Tiền"

"Em gặp rồi sao?" Thanh Nhã thấy Đình Hân gật đầu thay cho câu trả lời. "Em sao lại làm tổn thương em ấy, chuyện gì đã xảy ra, em nói rõ chị nghe."

"Gặp hai lần".. im lặng chút "Lần đầu là gặp với Chị Kỳ khi đó Cô ta luôn nói ra những lời làm tổn thương Chị Kỳ, em tức giận thay chị ấy, tính cho Cô ta bài học, nhưng Chị Kỳ luôn bảo vệ Cô ta, làm em không thể nói được gì?"

"Vậy còn lần thứ hai"

"Lúc vừa rồi tại quán bar, khi thấy Cô ta em đã không kiềm chế được, đã nói ra những lời không nên nói, chỉ nghĩ xem liệu Chị Kỳ có giận em không" nói ra lời này Đình Hân nghẹn ngào biết mình quá đánh với Tiểu Tiền, nhưng lúc đó không cách nào kiềm chế được bản thân, lời nói ra rồi sao rút lại được.

"Không đâu, Kỳ Kỳ sẽ hiểu mà, em đừng lo lắng" Thanh Nhã nghe thấy lời nói của Đình Hân biết Đình Hân đã cảm thấy có lỗi vô cùng, không thể làm gì ngoài an ủi Đình Hân ra, cũng không còn cách nào khác. "Ngày mai chị sẽ nói với Kỳ Kỳ em đừng lo, giờ đi tắm rồi nghĩ đi cho khỏe" không hiểu từ lúc nào trong nhà của Thanh Nhã lại có đồ của Đình Hân nữa. Có một ngày đẹp trời, Đình Hân đem một bali đồ tới nhà Thanh Nhã rồi bảo rằng giữ hộ, thế là ngày đó, những lúc rảnh rỗi là Đình Hân lại có mặt tại nhà Thanh Nhã, quen với chuyện xảy ra như thế, Thanh Nhã cũng không còn gì xa lạ.

- Quay lại nhà của Kỳ Kỳ.

Cô vừa ra mở cửa, hành động tiếp theo là Nàng ngã quỵ vào Cô, giống như động vật không có xương sống.

"Sao lại uống ra nông nỗi này" Cô đở lấy Nàng rồi đóng cửa lại.

"Chị nói xem chỗ nào tôi không xứng với chị" Nàng dùng sức lực ít ỏi còn lại của mình đẩy Cô ra. "Cái mà chị xứng tôi không xứng, tôi khinh"

"Em làm sao vậy?" Cô chưa hiểu được vấn đề gì đang xảy ra. Tay muốn đở lấy Nàng khi thấy Nàng bước chân lộn xộn khi đang say.

"Đừng động vào tôi, tôi nói cho chị biết, là chị không xứng với tôi" lời nói cương quyết mà nghẹn ngào của Nàng, khiến Cô cũng đau lòng.. "Tại sao, tại sao vì chị mà người khác có thể sỉ nhục tôi như thế tại sao chị lại xuất hiện, đem cho tôi biết bao rắc rối, chị nói xem tôi đáng bị như vầy à" Nàng tiến tới phía Cô đánh Cô, nhưng do đã say, đánh được vài cái Cô đã ôm Nàng vào lòng..

"Chị xin lỗi" Cô thấy Nàng vừa nói vừa khóc, hình như đã bị ấm ức rất lâu rồi giờ mới được tái phát, nhìn Nàng như vậy Cô càng đau lòng hơn, Cô biết rằng mình đã làm Nàng tổn thương rất nhiều nhưng không thể nói, giờ thì đã nói ra được rồi, lúc này mới thấy bản thân Cô thật đáng trách, vòng tay đang ôm Nàng cũng siết chặt hơn, nước mắt cũng theo đó mà chảy, có thể nói hai người dần co nhau một hồi Nàng có dấu hiệu mệt và ngủ đi.. "Em sao rồi" không thấy phản kháng của Nàng, Cô hỏi, không thấy trả lời Cô dìu Nàng vào phòng ngủ, cho Nàng nằm xuống giường, Cô tháo đôi giày cao gót của Nàng ra, sửa lại tư thế cho Nàng nhưng không được, vừa nãy vừa tới giường, đụng vào thanh giường, nên nằm úp xuống mặt quay về một bên, chỉ có thể cho Nàng nằm thoải mái chút thôi, Cô đứng dậy định đi lấy đồ thay cho Nàng.

"Kỳ Kỳ" có thể nói hai từ này đã lâu rồi không được nghe từ miệng của Nàng, kể từ khi hai người hiểu lầm nhau tới tận bây giờ, Cô ngạc nhiên quay lại nhìn Nàng, có thể nói những dòng lệ hạnh phúc điều thấy rõ trong mắt Cô. "Nằm xuống đây với em" ánh mắt vừa tỉnh vừa say của Nàng, lúc này không còn lạnh lùng thay vào đó là mong lung khó hiểu, Cô thật sự không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng cũng theo lời nằm xuống đối mặt với Nàng, tay Cô đưa tới mặt Nàng lau nhẹ giọng nước mắt đọng lại trên mắt, lòng Cô càng quặn đau hơn.

"Em nhớ chị".. im lặng lâu nói thêm "Kỳ Kỳ tại sao chị gạt em," bốn mắt nhìn nhau, Nàng nói mà rơi lệ.. "Có phải em không đáng với chị không?"

"Không phải, Tiểu Tiền em đừng khóc có được không" Cô lắc đầu liên tục, lau đi những giọt nước mắt cho Nàng "Chị mới là người không xứng đáng với em, em tốt đẹp hơn chị, em đừng nói ra những lời như vậy có được không" cuối cùng Cô cũng biết được sức mạnh của rượu rồi nó đáng sợ thật, nó khiến con người mạnh mẽ như Nàng, lại khóc, lại tổn thương, lại nói ra được những lời giống trong lòng, Cô không biết là rượu nói hay Nàng đã nhớ ra Cô, trong giờ khắc này khó mà biết được.

"Không đúng, em không tốt như chị nói"

"Ngốc à, em là tốt nhất trong đời chị".

"Vậy chị có yêu em không" câu hỏi có thể nói là đã cất trong lòng của Nàng mấy lâu nay rồi, giờ mới dám nói.

"Yêu mà," câu nói vừa thốt ra Nàng càng thêm rơi nước mắt, tay Nàng cũng đưa trước mặt Cô sờ lên đó.

"Thật không?" Nàng nhìn Cô trong mơ hồ muốn khẳng định, vừa thấy Cô gật đầu đã tiến tới hôn lên môi Cô nồng nhiệt, Cô cũng đáp trả Nàng không chút do dự, ấn Nàng dưới thân mình, một tay loàng sau gáy, một để bên hông Nàng, ấn xuống mà hôn, nụ hôn mang theo cảm giác nghẹn ngào, chút mặn của những giọt nước mắt có thể nói là hạnh phúc ngay lúc này, "Tiểu Tiền chị yêu em". Lời nói mà trước đây Cô chưa một lần nói với Nàng, không dám thừa nhận rằng mình yêu Nàng, giờ đây có thể nói rồi. Ngoài trời bắt đầu những giọt mưa sẽ lạnh đó, nhưng sao có thể lạnh tới hai người con gái đang ôm ấp và trao nhau những nụ hôn nồng nhiệt kèm theo đó là hơi thở ấm áp kia chứ. Đêm nay có thể sẽ rất gắn đối với họ đúng không.
 
69 ❤︎ Bài viết: 118 Tìm chủ đề
Chương 54

- Sau cơn mưa của tối qua, khiến trời hôm nay vô cùng đẹp, trên chiếc giường màu tím của Kỳ Kỳ, Tiểu Tiền đang say giấc tỉnh dậy.

"Sau lại đau đầu thế này" Nàng ngồi dậy tay xoa xoa thái dương của mình, do hôm qua uống quá nhiều rượu, và giá phải trả mà thôi. "Không đúng, đây là đâu" cuối cùng Nàng cũng phát hiện ra không phải phòng mình, nhìn xung quanh muốn biết chuyện gì đang xảy ra, cái cảm giác đau đầu vừa rồi cũng nhanh chóng biến mất, "Quần áo của mình" Nàng nhìn thấy được bộ đồ hôm qua mình mặc được đặt ngay ngắn trên bàn góc đầu giường, và nhìn lại trên thân thể mình, là một bộ đồ ngủ khác lạ.

"Em dậy rồi sao?" Kỳ Kỳ từ ngoài cửa phòng bước vào thấy Nàng đã dậy.

"Là chị" Nàng ngạc nhiên thấy Cô nói "Chẳng lẽ hôm qua uống nhiều quá làm càng, tại sao lại tới nhà chị ta, mày đúng là điên rồi" Nàng tự trách bản thân, thà là ngủ nhầm ở đâu đó, còn tốt hơn là ở nhà Cô, chuyện nhục nhã này sao Nàng chấp nhận được, rồi sẽ đối mặt với Cô như thế nào. Nghĩ Nàng cũng không dám nghĩ.

"Ừm" Cô chỉ ừm nhẹ, thấy Nàng nói ra câu hỏi đó trong lòng Cô cũng rõ là tối hôm qua xảy ra chuyện gì thì tất cả Nàng điều không nhớ, Cô cũng không muốn Nàng khó xử, chỉ cần biết trong lòng Nàng có Cô là được, mặc dù Nàng không nhớ nhưng cũng có dấu hiệu rất tốt, nhiêu đó cũng đủ rồi. "Em tắm thay đồ, chị có chuẩn bị ít đồ ăn sáng."

"Chị.." Nàng muốn biết chuyện gì xảy ra, nhưng lời nói vừa thốt ra lại không nói được "quyết định im lặng bước xuống giường không nói lời nào đi vào phòng tắm.

" Đồ em chị có để trong đó "tuy hôm bữa Nàng dọn đồ bỏ đi, nhưng chỉ là dọn cho có lệ, vì vậy đồ Nàng có trong nhà Cô là chuyện bình thường.

" Đồ sao? "Nàng đang đi bỗng dừng lại nhìn về phía Cô, thấy Cô gật đầu nói.

" Ừm "

Nhìn Cô không khỏi ngạc nhiên" Tại sao đồ của mình chị ta có? " nhưng cũng quyết định không nói thêm gì bước vào phòng tắm, không muốn mặc chiếc áo ngủ mỏng manh mà đôi co với Cô. Nhưng cửa phòng tắm vừa đóng thì lúc sau đã bắt thình lình đã vội mở ra.

" TRẦN PHƯƠNG KỲ "tiếng hét lớn của Nàng." Cổ tôi ăn ngon lắm sao? "thái độ khiếm nhã của Nàng là vạch áo trên cổ cho Cô xem, nhầm cho Cô hiểu mình đang ám chỉ điều gì, im lặng Nàng đã cố gắng im lặng, nhưng do bước vào phòng tắm nhìn trên gương phát hiện ra những vết hôn nồng nhiệt hôm qua của Cô, nằm trên cổ mình và đã bộc phát hét lên.

Cô có chút giật mình khi nghe tiếng hét của Nàng, và không khỏi vui khi nghe Nàng hỏi Cô nhưng thế, không biết trả lời ra sao đành nói" Chị không cố ý "nụ cười trên môi Cô.

" Chị.. "Nàng đang tức giận mà còn nhìn vẻ mặt của Cô vui vẻ nữa làm Nàng tức không nói nên lời, đành đi lên chiếc bàn đầu giường lấy quần áo của mình, Nàng biết rõ Cô là Sói, đêm qua là mình tự tìm đến, là lỗi của mình, không phải của Cô, quyết định lấy quần áo của mình thay và đi khỏi đây, không muốn nhìn thấy mặt của Cô dù trong giây lát.

" Em không ăn sáng sao "Cô cũng thừa biết Nàng sẽ tức giận, nhưng ánh mắt muốn nuốt chửng Cô vừa rồi của Nàng, thật là chưa thấy bao giờ.

" Không cần "theo tiếng nói của Nàng" RẦM "Tiếng đóng cửa của Nàng, xém chút nửa Cô phải thay cửa mới.

" Tiểu Tiền chuyện tối hôm qua "Đứng đợi ngoài cửa vừa thấy Nàng mở cửa bước ra Cô đã muốn giải thích, nhưng nhìn Nàng cũng không muốn nhìn Cô, chỉ bước đi ra, Cô thì theo sau Nàng.

" Không cần nói, tôi không muốn biết "nghĩ tới chuyện nhục nhã tối qua sao Nàng có thể chấp nhận được chứ." Dù có xảy ra chuyện gì, tốt nhất chị nên nhớ là do tôi uống say, chứ không phải tự nguyện, chị hiểu chứ "

" Ừm "không muốn Nàng khó xử Cô cũng gật đầu chấp nhận.

" Còn nữa, tôi không muốn người thứ ba biết chuyện này, chị có làm được không "Vừa nói dứt lời, Nàng quyết định một mạch đi thẳng ra cửa.

" Chị sẽ không, em yên tâm "không đợi câu trả lời hoàn chỉnh của Cô, Nàng đã dần biến mất.

" Tiểu Tiền bao giờ em mới nhớ ra chị, liệu chị sẽ chờ được ngày đó không, Tiểu Tiền chị xin lỗi đã làm em tổn thương, nếu có thể, cuộc đời còn lại của chị sẽ là của em "Nàng đã đi mất Cô tự đứng nói một mình.

" Rung.. rung.. "tiếng chuông điện thoại của Cô reo lên, cuối cùng cũng hoàn hồn của mình lại để nghe.

" Có chuyện gì vậy "Cô phát hiện Thanh Nhã gọi cho mình.

" Kỳ Kỳ, Tiểu Hân bảo tối qua gặp được Tiểu Tiền, có nói những lời không nên nói, bà đừng trách em ấy "Thanh Nhã cố giải thích dùm Đình Hân.

" Tối hôm qua Đình Hân gặp em ấy sau? , chẳng trách nào em ấy ra như vậy, Tiểu Tiền em đúng ngốc, nghe lời người ta khiến cho bản thân tổn thương "Cô giờ cũng rõ tại sao Nàng tìm đến Cô nói ra những câu mà Cô không hiểu.

" Kỳ Kỳ.. Kỳ Kỳ bà còn ở đó không? "Thanh Nhã gọi Cô, không nghe Cô nói gì nên hỏi.

" Mình biết rồi, nói với Tiểu Hân mình không trách em ấy đâu "

" Như thế thì tốt rồi, cảm ơn bà nhiều nhe "

" Được rồi, khách sáo làm gì chứ, tôi có việc rồi, nói chuyện sau nhe "

" Ok "

" Ok bye"
 
69 ❤︎ Bài viết: 118 Tìm chủ đề
Chương 55

- Trong phòng làm việc của Nàng. Tay Nàng cầm điện thoại đọc tin nhắn của Cô..

"Tiểu Tiền nay chị có việc không qua phòng em được"

"Tiểu Tiền hôm nay chị phải gặp khách hàng"

"Tiểu Tiền nay có đồng nghiệp rủ chị đi ăn."

"Tiểu Tiền hôm nay chị lại bận việc, xin lỗi em"

Tiếp theo đó là những tin nhắn giống như vậy để Cô tránh né Nàng.

"Trần Phương Kỳ" Nàng bộc phát cơn tức giận gọi tên Cô "Thế này là sao? , chẳng lẽ ăn được rồi là không cần nữa, Phương Kỳ chị muốn tránh mặt tôi à, không dễ như thế." đáng lẽ ra chuyện xảy ra đêm đó, Nàng mới là người nên tránh né Cô, nhưng Nàng chưa kịp làm gì hết thì, Cô đã không cho Nàng cơ hội đó, thay vào đó là Cô tránh mặt Nàng, có thể nói như không khí qua đêm đó Cô chưa lọt vào mắt Nàng dù một lần, dù tâm ý của Cô có tốt, nhưng bây giờ đối với Nàng, Cô trong mắt là một người ăn được rồi bỏ, "Cái gì mà ngoài tôi ra không ai khác, lừa gạt, tốt nhất là không nên tin" Nàng nhớ tới những lời nói ngọt ngào mà Cô nói với mình, dù lúc đó nghe rất cảm động như giờ thì sao, lúc đó là chưa có Nàng (Cái này là đó với suy nghĩ của Nàng, lúc mất trí, chứ Nàng là của Cô lâu rồi) bây giờ đã có rồi nên không quan tâm tới, cháy nhà mới lòi mặt chuột.

Nàng tức giận bỏ điện thoại xuống bàn, tay nhắn nút điện thoại bàn gọi cho Tiểu Chương.

"Chị Tiền, có việc gì căn dặn" Tiểu Chương bất máy trả lời Nàng.

"Em vào phòng chị rồi nói" giọng nói vừa lạnh vừa tức của Nàng khiến đầu giây bên kia cũng thấy lo sợ.

"Dạaa.." trả lời Nàng giọng của Tiểu Chương lắp bắp rung rung. Tiếp theo đó là thanh âm tắt điện thoại nhanh chóng của Nàng khiến Tiểu Chương đứng hình ra đó.

Nàng cúp điện thoại xong, tay thì lật tài liệu được mấy trang lại gấp lại cầm điện thoại di động lên rồi quăng xuống, có thể nói Nàng đang đứng ngồi không yên vì Cô, trong khi chờ đợi Tiểu Chương tới.

"Cốc Cốc" tiếng gõ cửa của Nàng vang lên. "Chị Tiền" Tiểu Chương cũng lên tiếng.

"Vào đi"

"Chị tìm em có việc" Tiểu Chương đi đến trước bàn làm việc của Nàng, nhưng không dám đứng gần đối diện Nàng, giữ không cách an toàn dù Nàng có bốc hỏa của đở.

"Sắp tới công ty có tổ chức đi du lịch cuối tháng đúng không?"

"Dạ, đó là đi tắm biển và leo núi" Tiểu Chương lời từ tốn với Nàng.

"Tất cả mọi người đều tham gia" ý của Nàng muốn hỏi là có Cô đi không, nhưng không biết hỏi sao thì tốt, đành hỏi đại khái.

"Có nhiều người bận việc không đi được, nhưng đa số mọi người đều đi"

"Giám đốc Trần thì sao?" cuối cùng Nàng cũng vào chủ đề chính..

"Có chứ, Chị Kỳ là người dẫn đầu mà" giọng nói của Tiểu Chương vui lên, tuy thời gian làm việc với Cô không lâu nhưng Tiểu Chương luôn nghĩ Cô là người tốt, đối với tất cả mọi người, "Em nghe sơ qua những lần đi tham quan trước Chị Kỳ luôn là người dẫn đầu, khiến cho tất cả mọi người dù có mệt nhưng ai nấy điều rất vui." Tiểu Chương kể vui vẻ thì ánh mắt sắc bén của Nàng lọt vào tầm mắt của Tiểu Chương, anh đành im lặng.

"Em có cần qua làm trợ lý cho chị ta không? , mỗi lần nhắc tới chị ta, tâm tình của em rất tốt" Nàng hai tay đang xen vào nhau, chóng tay lên bàn càm thì để lên đó, nhìn Tiểu Chương muốn biết, mặt dù có ý cười của Nàng, nhưng cũng khiến Tiểu Chương rung sợ.

"Xin lỗi em sai rồi, ở chỗ chị vẫn tốt hơn"

"Ừm.." Nàng gật gật đầu, không muốn qua vấn đề khác nữa Nàng trực tiếp vào thẳng vấn đề "Chị cũng tham gia" Nàng nói rồi không nhìn Tiểu Chương nữa mà tiếp theo đó lại lật tài liệu coi tiếp, như muốn trốn tránh gì đó.

"Hả" Tiểu Chương ngạc nhiên đây là lần đầu tiên Nàng nói sẽ tham gia hoạt động cùng mọi người, lời nói này của Nàng Tiểu Chương tưởng rằng mình nghe nhầm lại hỏi "Chị cũng tham gia?"

"Không được sao?" Nàng gấp tài liệu lại nhìn Tiểu Chương lần nữa.

"Dạ được" Tiểu Chương cuối đầu tránh ánh mắt của Nàng.

"Vậy em đi sắp xếp tất cả đi, cuối cùng là phải đi rồi, không còn gì nữa em có thể ra ngoài"

"Dạ" Tiểu Chương quay đầu bước ra ngoài, Nàng như nhớ ra điều gì, gọi Tiểu Chương lại.

"Chờ đã, việc chị tham gia cùng mọi người, không được nói cho ai biết" Nàng cũng nên giữ bí mật, không thôi Cô nghe Nàng cũng đi thì lại lý do không có mặt, vẫn nên không nói se tốt.

"Dạ em biết rồi, chị còn căn dặn việc gì nữa không"

"Không, em có thể đi được rồi".

"Dạ"

"Để tôi xem chị tránh tôi được bao lâu, Phương Kỳ chị hãy đợi đấy" Khi thấy Tiểu Chương bước ra cửa Nàng nói, lần này là Nàng thật sự để tâm tới Cô rồi, không phải là không muốn gặp Cô sao, nhưng giờ không gặp được lại tìm cách muốn gặp, khó hiểu..

- Cuối tuần ngoài công ty mọi người đang tụ hợp lên xe để đi du lịch, Cô đang ngồi dựa trên chiếc vali của mình, hôm nay khác mọi ngày, Cô trang bị cho mình một quần dài kèm theo đó là một áo sơ mi màu trắng hở nhẹ vai, với Cô phong cách lúc nào cũng quan trọng mà đơn giản, mát tóc dài bồng bềnh trong gió, tay thì cầm điện thoại mắt cứ nhìn vào đó, đứng đợi mọi người đầy đủ rồi đi.

"Tổng Khổng, Cô ấy cũng đi sao" Trinh Trinh thấy Tiểu Tiền chạy xe đậu gần chỗ Cô đang đứng, những hành động của Cô điều lọt vào mắt Nàng. Trinh Trinh lấy bã vai đánh vào vai Tiểu Mai hỏi.

"Tôi cũng mới biết"

"Chị Mai chào chị" Tiểu Chương trên vai đeo ba lô, tay cầm đủ thứ chạy chỗ hai người đang nói chuyện "Chị Kỳ đâu" Tiểu Chương cũng nhìn xung quanh.

"Sao cậu bảo không đi mà, xe đã đủ chỗ làm sao giờ" Tiểu Mai hỏi Tiểu Chương lúc đầu Tiểu Chương cũng không muốn đi, nhưng Nàng đã đi làm sao không đi cho được.

"Hả, làm sao đây, Chị Tiền cũng đi, em không đi không được, xe của chị Tiền sao em dám ngồi"

"Tiểu Mai tôi có cách" Trinh Trinh nhìn về hướng Cô và Nàng rồi nhướng mày với Tiểu Mai.

"Cách gì?"

"Để Tiểu Chương đi với mình, Chị Kỳ thì đi với Nữ Hoàng của chúng ta"

"Đúng đúng đúng," Tiểu Chương nhanh chóng đồng ý, đi với mọi người cũng tốt hơn đi với Nàng.

"Thôi được rồi, mọi người lên xe đi, để chị nói với Chị Kỳ" Tiểu Mai đẩy mọi người lên xe, suy nghĩ nếu đã đủ chỗ thì Cô cũng phải chấp nhận thôi..

- Bên phía Kỳ Kỳ.

"Không biết bây giờ em ấy đang làm gì, mấy tuần không gặp em ấy đang nguôi giận chưa, liệu có muốn gặp mặt mình không, hay là thấy mình lại tức giận, Tiểu Tiền chị nhớ em" Cô đang cầm nhìn những tin nhắn của mình gửi cho Nàng mà không có một tin trả lời mặc dù đã xem nhưng không hồi đáp Cô nghĩ.

"Chị Kỳ, Chị Kỳ" Tiểu Mai kêu Cô phải mấy lần mới kéo Cô ra khỏi suy nghĩ của mình.

"Hả, đi được rồi sao?" Cô giật mình hỏi.

"Đi được rồi, nhưng có chút thay đổi" Tiểu Mai nhìn Cô rồi nhìn lại về phía Xe của Nàng, Cô cũng đứng dậy nhìn về hướng Tiểu Mai đang nhìn.

"Tiểu Tiền" Cô ngạc nhiên khi thấy xe của Nàng mới suy nghĩ, mới nói nhớ giờ gặp, có thể nói thỏa mãn tâm nguyện của Cô.

"Ừm, Chị Kỳ có thể đi cùng xe với Tổng Khổng không," ngưng lại chút thấy Cô nhìn mình không hiểu Tiểu Mai nói tiếp" "Tiểu Chương cũng đi nữa, Chị Kỳ coi như giúp em ấy đi" nghe thêm lời của Tiểu Mai nữa Cô lại lần nữa nhìn về chỗ xe Nàng.

- Chỉ gật đầu thay câu trả lời.

"Vậy em vào xe đây" Tiểu Mai vui vẻ nói "Tổng Khổng phiền Cô chở dùm Chị Kỳ" Tiểu Mai nhìn về phía Nàng lên tiếng nói. Cô và Tiểu Mai nhìn về phía Nàng chờ sự đồng ý.. cửa xe từ từ kéo dưới Nàng nhìn về phía hai người rồi gật đầu.

"Tốt quá Cảm ơn Tổng Khổng" Tiểu Mai cười với Cô rồi vội vàng đi về phía xe mọi người đang chờ.

Cô kéo vali về Nàng, cốp xe sau cũng mở, Cô đem vali bỏ vào rồi lại mở cửa xe Nàng, "ý gì đây" Cô kéo cửa ra nhưng không được.

"Phía trước" giọng nói lạnh của Nàng phát lên. Cô định ngồi phía sau, không phải đối mặt với Nàng, nào ngờ bị Nàng phát hiện.

"Tiểu Tiền chào" Cô bất đắc dĩ phải lên phía trước ngồi vô xe, thắt dây an toàn vào cười với Nàng một cái rồi im lặng
 
69 ❤︎ Bài viết: 118 Tìm chủ đề
Chương 56: Sẽ có những khoảng cách tuy gần mà xa

Nàng cũng không trả lời thêm câu gì, trên đường đi bỗng nhiên sự im lặng bao trùm hai người họ không ai nói với ai câu gì. Thỉnh thoảng Nàng cũng nhìn Cô một cái, và Cô ngược lại cũng không khác gì.

"Chị bận lắm sao?"

"Hả" lời nói của Nàng phá vỡ bầu không khí im lặng đó làm Cô có chút ngạc nhiên, nhưng cũng rõ ý Nàng.

"Mấy ngày nay Chị.."

"Không phải" Cắt lời Nàng Cô nói tiếp, nghe đến đây Cô cũng hiểu lời nói của Nàng "Chị chỉ là tránh mặt em, chị biết là em không muốn nhìn thấy chị, càng không muốn nói chuyện với chị, lại không muốn thấy em khó xử, Tiểu Tiền chị.." Lời nói Cô nghẹn lại.

"Tự cho mình là thông minh" nghe những lời liên phiên của Cô, Nàng thật không biết Cô lấy đâu ra ý nghĩ như thế.

"Em nói cái gì?" đang thao thao bất tuyệt thì bị Nàng cắt ngang lời nói, nên không nghe rõ lời Nàng vừa nói.

"Tôi nói là chị không cần tránh mặt tôi"

"Thật sao? , Em không trách chị sao? , tốt quá rồi" lời nói vui mừng của Cô "Tiểu Tiền chị biết đêm hôm đó là chị sai, chị không nên lợi dụng lúc em đang say mà làm càn, chị.."

"Chị suy nghĩ quá nhiều rồi" Nàng phải nhanh miệng ngăn cản Cô lại, Nàng không muốn biết thật ra đêm đó xảy ra chuyện, dù không muốn biết nhưng cũng thừa hiểu, lại càng không muốn nghĩ đến sự sai lầm và xấu hổ của mình trong đêm đó, đến giờ phút này Nàng còn chưa rõ tại sao đêm đó lại tới phòng Cô nữa mà. "Chỉ là, Tôi với chị là đồng nghiệp có tránh cũng không tránh được". Nàng nói thêm một câu bổ sung để cho Cô không nghĩ nhiều.

"Có đồng nghiệp nào như chúng ta không" Cô có chút biểu môi lời nói nhỏ không vui, Cô nói cũng đúng mà có đồng nghiệp nào mà lên giường với nhau không? "Tiểu Tiền dù sao Chị cũng phải chịu trách nhiệm với em" Cô bỗng nhiên mạnh miệng nói, và cũng là cái cớ để Cô bên Nàng lúc này, dù Nàng không nhớ Cô là ai, dù Nàng có câm ghét Cô như thế nào Cô cũng chấp nhận được.

"Ha" Nụ cười quái dị của Nàng chỉ là không thể tin Cô nói ra được lời nói đó, trách nhiệm sao Nàng không cần, huống hồ lại là Cô càng không thể. "Không cần" Nàng lời lạnh nói với Cô.

"Chị cần là được, em có nói thế nào cũng kệ, chị khẳng định là em không ai khác".

"Chị.." Lời nói chắc chắn của Cô khiến lời nói của Nàng nghẹn ở cổ, "Lấy đâu ra khí thế lớn như thế, ai cần chị phải chịu trách nhiệm"

"Không nói nữa em lái xe đi, chị ngủ chút, đến nơi gọi chị, thời gian gần đây không ngủ được" Cô không muốn tranh luận với Nàng nữa, đành phải nói qua chuyện khác, nhưng không ngủ được đó là sự thật, Cô vừa nói vừa dịch chuyển thân thể trên ghế để cho thoải mái và nhắm mắt lại, nhìn vào dường như đã ngủ rồi.

"Tại sao?" Lời nói của Nàng luôn tiết kiệm đến thế, chỉ đơn giản hỏi vì Cô không ngủ được, vậy mà cũng không dám hỏi đàng hoàng.

"Chẳng phải vì không được gặp em sao?" Câu trả lời tuy nhỏ, nhưng đủ để lời nói kia đến tai Nàng.

- Nghe được câu trả lời của Cô, Nàng chỉ im lặng, nhìn qua Cô một chút, thấy hình như Cô đã thật sự ngủ, nói thẳng ra mấy tuần nay đối với Cô là cực hình ban ngày không gặp được Nàng, đêm về càng không ngủ được, càng nhớ Nàng, nhưng hôm nay giống như hạn hán gặp mưa rào, được gặp Nàng, còn được ở gần như thế, vì vậy bao nhiêu âu lo trong Cô được loại bỏ đi phần nào nên mới thông thả mà ngủ, đối với Cô mà nói bên cạnh Nàng là thoải mái và bình yên nhất, cái cảm giác này, từ khi ba mẹ Cô qua đời, Nàng chính là người đem đến cảm giác đó cho mình..

Nhìn Cô nhanh vào giấc ngủ Nàng thì thầm "Con người này thật sự vì mình mà mất ngủ, không thể không thể nào, ai thì còn có thể tin, chị ta không nên tin" Nàng tự nhủ với lòng không nên tin tưởng vào Cô, lời nói của Cô luôn có sắc dụ, tốt nhất vẫn không nên tin.

- Chạy xe mấy tiếng đồng hồ cũng tới, Nàng chạy xe vào đúng vị trí, tháo dây an toàn ra, không quên làm hành động nhẹ nhàng để tránh Cô thức giấc.

"Thật sự mệt đến vậy sao?" Nàng chăm chú nhìn về phía Cô đang say ngủ, vẫn chưa có dấu hiệu tỉnh dậy, hình như là con người này, đã không được ngủ từ kiếp trước hay sao? , giờ kiếp này sinh ra để ngủ, ngồi đối diện với một người như Cô có thể trong lòng Nàng luôn nghĩ là Cô muốn trốn tránh mình, Nàng lên kế hoạch để Cô không làm được, cuối cùng thì sao? Thật ra không phải muốn trốn mình mà nói thẳng ra kế hoạch của Nàng là công cốc, giống như tội nguyện cho Cô vậy đó, đến giờ phút này Nàng đã bại trận với tay Cô rồi sao? Im lặng ngồi quan sát từ hơi thở, con mắt có chút giao động của Cô, đôi môi mềm mại kia, khiến Nàng càng muốn nhìn mãi, di chuyển tới chiếc cổ nhỏ của Cô, hình như Nàng phát hiện ra điều gì.

"Cái đó là?"
 
Last edited by a moderator:
69 ❤︎ Bài viết: 118 Tìm chủ đề
Chương 57

Xe nàng đã đậu ở đó được nữa tiếng đồng hồ, mọi người ai cũng không dám bước qua gọi hoặc kêu hai người xuống, khách sạn cũng đặt xong, nên tất cả mọi người thay nhau đi về phòng của mình, còn cô với nàng bao giờ họ vào cũng tùy một phần là không ai dám gọi, vì đó là ai, không ai khác là Nữ Hoàng BK nhà ta, nghĩ tới vậy ai về phòng nấy cho lành.

Trong xe nàng tư thế ngã về hướng cô mà từ từ quan sát.

"Cái đó là?" nhìn kỹ thêm một chút sợ dây chuyền trên cổ cô, những kí ức mặt mờ cũ từ từ đến.

"Tặng em"

"Dây chuyền sao? Lại một đôi"

Cơn đau đầu truyền tới nàng lấy tay xoa thái dương của mình, lắc nhẹ đầu mình, lúc này cô cũng tỉnh lại, thấy nàng không ổn lắm liền hỏi.

"Em sao vậy?" Trong tình trạng mơ ngủ của cô, nhưng có nhanh chóng tỉnh táo đở lấy tay nàng hỏi. "

" Có chút đau đầu, chút sẽ ổn thôi "Nàng né sự tiếp xúc của cô, bình tĩnh nói.

" Chắc do đường xa, thật có lỗi, chị không phụ em lái xe mà còn ngủ tới tận bây giờ "Thấy nàng như thế, cô tự trách mình, cô chỉ là muốn ngủ đi chút không ngờ nằm một giấc tới nơi luôn mà còn không tỉnh dậy, lúc nãy còn không biết nàng có thấy tật xấu gì của cô không, nghĩ thôi đã thấy thẹn.

" Không sao "Nàng tự hỏi con người này luôn suy nghĩ mình có lỗi sao, chuyện gì cũng nhận phiền chết." Mà giám đốc Trần? "ấp úng hồi lâu, nàng đang do dự là không biết có nên hỏi cô về sợ dây chuyền của cô không, lúc nãy nàng không hiểu sao lại xuất hiện hình ảnh ấy, rất nhanh và mơ hồ, người đó là ai, nàng không thể nhìn rõ mặt.

Kỳ Kỳ nghe gọi tên mình cũng nhìn Tiểu Tiền, rất lâu sau vẫn không thấy hỏi gì, mà nàng còn ngay người ra nữa đành lên tiếng" Tiểu Tiền có chuyện gì em cứ nói "câu nói như muốn kêu nàng ra khỏi giấc mộng để quay lại hiện thực.

" Dây chuyền của chị mua ở đâu "Nàng đã muốn im lặng không hỏi, do giọng cô vang lên bất thình lình lại thốt ra miệng, câu nói đã nói không rút lại được, nhưng vẫn trong đợi câu trả lời từ cô, thật sự mà nói với chuyện tế nhị như thế nàng lần đầu tiên hỏi, thường ngày chẳng bao giờ nàng quan tâm tới mọi chuyện xung quanh mình, ai làm gì cũng kệ, ngoài công việc gia đình ra, đối với nàng điều không quan trọng.

" Chẳng lẽ em không có sao? "Cô cũng muốn biết sợ dây chuyền của nàng ở đâu, từ khi gặp lại nàng sao một tháng xa cách, tất cả mọi thứ liên quan tới cô, nhẫn và dây chuyền là hai vật có thể nói là đính ước của hai người nhưng điều không thấy, cô luôn tự hỏi do nàng không muốn liên quan tới cô nữa nên trước khi mất trí nàng đã ném đi rồi, nghĩ vậy thôi tim cô càng nhói.

" Tại sao? "Nàng ngạc nhiên khi nghe cô hỏi, luật ở đâu ra mà cô có nàng phải có, nàng còn cho rằng đây là lần đầu nàng nhìn thấy vậy sao có được." Nếu có tôi tội gì phải hỏi chị "

" Tiểu Tiền em thật sự không có sao? "giọng nói của cô nhỏ lại, cô càng khẳng định rằng nàng thật sự ném chúng đi rồi, thật sự không muốn liên quan tới nhau, chẳng cho nhau cơ hội nào.

" Chị.. chị không nói cũng chẳng sao? Đằng nào tôi giờ cũng không muốn biết "Nàng thấy khó chịu với câu nói không liên quan tới câu hỏi của mình, còn nói đông nói tây, việc cuối cùng nàng quyết định không hỏi nữa, vì vấn đề đó không quan trọng với nàng lúc này, nàng nói xong bước xuống xe, lấy hành lí của mình, dây dưa với cô trời cũng đã chiều ngồi nói nữa chắc mọi người điều ngủ mất, thấy nàng bước ra xe cô cũng vội vàng tháo dây an toàn ra đi theo nàng.

" Tiểu Tiền để chị giúp "Cô vội vàng đi lại xách vali phụ với nàng, thấy cô nhiệt tình như vậy, nàng cũng đệ cô giúp." Dây chuyền của chị do chị đặt, có thể nói trên đời chỉ có hai sợ, chị một, còn.. "lời nghẹn ngào của cô đến đây không biết nói thêm gì, xách hành lí của nàng ra khỏi xe né ánh nhìn của nàng, cô sợ mình không kiềm lòng được phải khóc.

Nàng nghe cô nói vậy, nhất thời cũng không hiểu rõ con người cô, con người của cô nhất thiết phải làm rõ mọi chuyện đến vậy sao? Đã nói là không muốn biết nhưng vẫn phải trả lời, lúc cô ầm ừ không muốn nói nữa nàng hỏi" Ở đâu? "

Đây có phải là nàng muốn quan tâm cô, hay đơn giản chỉ muốn biết.

" Người chị yêu "

Nghe câu trả lời ngoài dự định của nàng, nàng gật đầu" Ừm "một tiếng giống như đã hiểu.

Nàng kéo hành lí vào trong khách sạn cô cũng theo cùng, đến giờ phút này hai người điều im lặng, một người trước một người sau.

" Chị Kỳ "Tiểu Mai gặp cô gọi." Tổng Khổng "gật đầu với nàng.

" Chị Tiền "Tiểu Chương cũng gọi nàng, hai người đứng đó đợi cô với nàng đã lâu giờ mới xuất hiện." Chị Kỳ "

" Chìa khóa của chị "Tiểu Mai nhanh tay đưa chìa khóa phòng cho cô. Đồng thời Tiểu Chương cũng đưa chìa khóa phòng cho nàng." Em vào trước, mọi người dang chuẩn bị cho buổi tiệc nhỏ tối nay, chị tranh thủ nghĩ ngơi rồi cùng bọn em tham gia "Tiểu Mai cười nói với Kỳ Kỳ, tay chỉ về hướng mình muốn đi.

" Chị biết rồi "Đón lấy chìa khóa cô cười như hiểu." Em đi trước đi "

" Ừm "Tiểu Mai gật đầu cũng không quên gật đầu cười với nàng.

" Phòng của chị em đặt rồi, có thể nhìn ra biển, như chị muốn "Tiểu Chương cười cũng đưa chìa khóa cho nàng, nghe lời nói của Tiểu Chương, Kỳ Kỳ có chút vui, vì phòng cô cũng nhìn thấy biển, điểm chung của hai người là vậy.

" Ừm, em có thể đi "nàng nói xong Tiểu Chương cũng chào hai người rồi đi.

" Em thích biển sao? "cô tiến tới bên nàng giả vờ nói chuyện, chuyện nàng thích biển hay không chẳng lẽ cô không rõ sao còn hỏi.

" Còn chị "cô lại bị nàng hỏi ngược lại thay vì đợi câu trả lời mà giờ cô phải trả.

" Rất thích, ở biển luôn cho chị cảm thấy thoải mái, công việc không bận rộn, có thời gian, tâm tình không tốt, chị điều muốn ra biển "cô từ từ kể hết cho nàng nghe.

" Tôi cũng vậy"Tưởng là không nghe được câu trả lời từ nàng, đột nhiên nàng nói, cô cũng có chút vui, đối với cô nàng bây giờ không còn bài xích nữa, nghĩ vậy thôi cũng vui rồi.
 
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back