Chương 60: Món quà từ ba mẹ
Trong phòng khách nhỏ nhưng ấm cúng của nhà Nhạc Linh Âm, ánh đèn dịu dàng lan tỏa khắp không gian, làm nổi bật sắc ấm của các đồ nội thất. Cao Trình Ngôn ngồi trên ghế sofa, dáng vẻ lạnh lùng, bình thản lướt điện thoại. Cậu vẫn đang mặc đồng phục trường Nhị Trung, ánh sáng màn hình phản chiếu lên gương mặt trầm lặng, tạo nên một vẻ bí ẩn khiến người ta khó lòng rời mắt.
Ở phía đối diện, Nhạc Linh Âm ngồi chăm chú vào bài tập trước mặt trên bàn, nhưng đôi mắt thỉnh thoảng lại len lén ngước lên, nhìn về phía Cao Trình Ngôn. Cô cố gắng không để lộ sự bối rối, nhưng đôi má đã bất giác ửng hồng. Cảm giác bối rối và chút bối rối thầm kín làm cô trông dễ thương đến lạ, ánh mắt long lanh lén nhìn trộm chốc lát rồi nhanh chóng quay lại với bài vở.
Không khí trong phòng thật yên tĩnh, chỉ có tiếng sột soạt của trang giấy khi Nhạc Linh Âm viết và âm thanh nho nhỏ từ chiếc điện thoại của Cao Trình Ngôn, tạo nên một khoảnh khắc đầy cảm xúc khó tả giữa hai người.
Trong sự tĩnh lặng nhẹ nhàng của phòng khách, bất chợt tiếng chuông điện thoại của Nhạc Linh Âm reo lên, phá vỡ bầu không khí ngại ngùng. Cô giật mình, gương mặt thoáng bối rối, cúi xuống bắt máy, nói khẽ như sợ làm Cao Trình Ngôn chú ý.
"Dạ.. con nghe đây ạ." Giọng Nhạc Linh Âm nhỏ nhẹ, pha chút ngại ngùng.
Đầu dây bên kia vang lên giọng ấm áp và thân quen của Nhạc Quân, ba của Nhạc Linh Âm, cùng với Tô Nghiên, mẹ cô. Họ gọi để hỏi thăm tình hình, chia sẻ về cuộc sống bên Mỹ và cũng không quên nhắc đến việc tuần sau họ sẽ trở về sau chuyến công tác dài ngày.
Nhạc Linh Âm vui mừng, đôi mắt sáng lên, nhưng vẫn giữ giọng nhẹ nhàng, thi thoảng lén nhìn về phía Cao Trình Ngôn như để chắc chắn anh không nghe thấy cuộc trò chuyện.
"Con vẫn ổn ạ.. Dạ, mọi việc vẫn tốt lắm.." Giọng Nhạc Linh Âm có chút lí nhí, rồi cô bỗng bật cười khi nghe mẹ mình trêu chọc.
Trong khi đó, Cao Trình Ngôn vẫn ngồi trên ghế, ánh mắt dường như không dời khỏi màn hình điện thoại, nhưng khóe mắt lại như thoáng một tia nhìn về phía Nhạc Linh Âm, vừa lặng lẽ vừa chăm chú.
Mẹ của Nhạc Linh Âm nghe con gái trả lời vậy, vẫn không ngừng lo lắng, nhẹ giọng nhắc nhở:
"Linh Âm này, con nhớ giữ sức khỏe nhé, đừng chỉ lo học mà quên nghỉ ngơi. Con gái một mình, có gì không ổn thì báo ngay cho ba mẹ, đừng giấu đấy."
Tô Nghiên dừng lại, rồi hạ giọng hỏi thăm, giọng hơi đùa nhưng chứa đựng sự quan tâm: "Mà bạn bè giúp đỡ con, có ai đặc biệt không, hửm?"
Nhạc Linh Âm thoáng đỏ mặt, mắt cô liếc nhanh về phía Cao Trình Ngôn. Cô vội lắc đầu, cười lấp liếm:
"Không có ai đặc biệt đâu ạ! Con vẫn như trước thôi. Chỉ là.. thỉnh thoảng bạn bè giúp đỡ khi cần thôi ạ."
Nghe con gái ngập ngừng, ba cô - Nhạc Quân - cười ha hả:
"Mà ở nhà một mình có quen chưa con? Nếu cần gì cứ nhắn bố mẹ, tuần sau bố mẹ về rồi, sẽ mua ít đồ cho con. Con có cần gì thì bố mẹ sẽ sắp xếp thêm."
Nhạc Linh Âm cười nhẹ, cảm thấy hạnh phúc khi được bố mẹ quan tâm. Cô nhẹ nhàng đáp:
"Dạ không sao đâu ba, con có mọi thứ cần rồi. Chắc có lẽ.. không cần thêm gì đâu."
Tô Nghiên lại tiếp tục nhắc nhở:
"Thế còn việc học, có gặp khó khăn gì không? Nếu thấy áp lực, đừng ngại chia sẻ với thầy cô hoặc bạn bè. Cứ mạnh dạn mà hỏi nhé, đừng giữ trong lòng."
Nhạc Linh Âm đáp, giọng cô trở nên mềm mỏng hơn, như muốn trấn an mẹ:
"Con biết rồi ạ, mẹ đừng lo. Các thầy cô ở trường đều tốt lắm. Bạn bè cũng giúp đỡ nhau nhiều nên không căng thẳng lắm đâu ạ."
Đoạn nói chuyện kéo dài thêm một lúc nữa, Tô Nghiên và Nhạc Quân vừa dặn dò vừa kể về chuyến công tác, hứa hẹn sẽ đem cho cô vài món quà nho nhỏ khi trở về.
Kết thúc cuộc gọi, Nhạc Linh Âm cười nhẹ, trong lòng tràn ngập cảm giác ấm áp. Cô liếc nhanh về phía Cao Trình Ngôn, lúc này anh vẫn ngồi im, dường như không quan tâm đến cuộc trò chuyện của cô, nhưng khóe miệng lại khẽ cong lên, làm cô không khỏi ngại ngùng thêm một lần nữa.
Ngay sau khi cuộc gọi kết thúc, điện thoại của Nhạc Linh Âm bất ngờ nhận được tin nhắn từ mẹ: "Linh Âm, ra nhận đồ chuyển phát nhanh đi, mẹ gửi cho con một ít đồ đấy. Nhớ mang vào rồi mở ra xem nhé!"
Nhạc Linh Âm nhìn tin nhắn, thoáng ngạc nhiên và háo hức.
"Ting ting.." Tiếng chuông cửa vang lên, theo sau đó là giọng của một người đàn ông trung niên: "Nhạc Linh Âm ra nhận hàng!"
Nhạc Linh Âm nhanh chóng đứng dậy, bước ra ngoài nhận gói đồ. Khi cầm hộp quà mẹ gửi trong tay, cô không khỏi tò mò đoán xem bên trong là gì, bởi mẹ thường hay gửi những món bất ngờ, từ đồ ăn nhẹ đến đồ dùng học tập hay vài món đồ trang trí đáng yêu.
Khi mở hộp ra, Nhạc Linh Âm và phát hiện bên trong là những hộp bài Pokémon còn nguyên tem từ thị trường châu Âu. Trước mắt cô là khoảng 50 hộp bài được xếp gọn gàng, từng hộp một vẫn còn mới tinh, tỏa ra một mùi thơm đặc trưng của giấy mới khiến cô phấn khích.
Nhạc Linh Âm nhìn những hộp bài quý giá, ánh mắt lấp lánh như thể vừa tìm thấy kho báu. Những bộ bài từ thị trường châu Âu luôn đặc biệt hiếm và được săn đón bởi các fan của Pokémon, cô đã mong chờ chúng từ lâu.
Đây sẽ là cơ hội để Nhạc Linh Âm tìm kiếm những lá bài hiếm mà mình chưa có trong bộ sưu tập, hoặc thậm chí là những lá bài phiên bản đặc biệt mà chỉ có ở châu Âu.
Nhạc Linh Âm nhanh chóng xếp các hộp bài lên bàn, tay run run không giấu được sự háo hức.
Cao Trình Ngôn, ngồi ở sofa đối diện, ngẩng đầu lên nhìn cô với vẻ thờ ơ, nhưng khi thấy sự phấn khích của Nhạc Linh Âm, cậu khẽ nhướng mày, có vẻ như cũng tò mò. Nhạc Linh Âm nhận ra ánh mắt của cậu, bẽn lẽn cười, rồi cầm một hộp lên hỏi:
"Cậu có muốn mở một hộp thử với mình không? Mình nghĩ có thể sẽ may mắn tìm được một lá hiếm!"
Cao Trình Ngôn nhún vai nhưng bước lại gần, ánh mắt dịu lại một chút, như thể đồng ý tham gia vào niềm vui bất ngờ này cùng Nhạc Linh Âm.
Cao Trình Ngôn nhíu mày, nhìn đống hộp thẻ bài Pokémon trên bàn rồi quay sang hỏi, giọng có chút nghi ngờ:
"Linh Âm, bình thường cậu rất tiết kiệm mà, sao lại mua những thứ đắt tiền thế này? Mấy hộp này không rẻ chút nào, lãng phí lắm đấy."
Nhạc Linh Âm hơi ngượng ngùng, nắm chặt một hộp bài trong tay và tránh ánh mắt của Cao Trình Ngôn. Cô cố gắng giữ giọng bình tĩnh, mỉm cười nói:
"À.. Ừm.. Mấy cái này là quà của ba mẹ mình gửi thôi. Mình đâu có dám tự mua nhiều như vậy."
Cao Trình Ngôn không khỏi nghi ngờ thêm. Cậu biết rõ giá trị của những hộp thẻ bài này, có thể lên đến vài ngàn đô la nếu mua ở thị trường châu Âu, nhất là khi vẫn còn nguyên tem. Cao Trình Ngôn nhìn Nhạc Linh Âm chăm chú, không nói thêm nhưng ánh mắt lại như muốn nhìn xuyên qua sự che giấu của cô. Nhạc Linh Âm cúi đầu, tránh ánh nhìn ấy, ngón tay hơi xoắn lại vì bối rối.
Thực ra, Nhạc Linh Âm có chút đam mê với thẻ bài Pokémon và đã dành dụm một thời gian dài mới có thể mua được bộ sưu tập này. Nhưng vì sợ bị đánh giá là hoang phí, cô không dám thừa nhận trước Cao Trình Ngôn, đặc biệt khi cậu là người thực tế và không mấy hứng thú với những thứ như thế này.
Sau một thoáng im lặng, Cao Trình Ngôn khẽ cười, ánh mắt dịu lại một chút:
"Thôi được, nếu là quà thì không sao. Nhưng đừng lãng phí nhiều như vậy nữa nhé."
Nhạc Linh Âm khẽ thở phào, nụ cười ngại ngùng nở trên môi.
Thật ra, Nhạc Linh Âm là một nhà sưu tập đam mê với thẻ bài và thích cảm giác phấn khích từ những trò chơi gacha, nơi phải dựa vào vận may mới thu được những món đồ đặc biệt. Đối với cô, đây là một thú vui giải trí thú vị, thậm chí còn thích hơn các trò chơi điện tử thông thường. Cô thường nghĩ việc sưu tầm như một hành trình đầy niềm vui và bất ngờ, nên không ngại dành chút thời gian và tiền bạc cho sở thích này.
Nhìn những hộp bài mới trên bàn, Nhạc Linh Âm khẽ mỉm cười đầy hạnh phúc, ánh mắt lấp lánh.
Ở phía đối diện, Nhạc Linh Âm ngồi chăm chú vào bài tập trước mặt trên bàn, nhưng đôi mắt thỉnh thoảng lại len lén ngước lên, nhìn về phía Cao Trình Ngôn. Cô cố gắng không để lộ sự bối rối, nhưng đôi má đã bất giác ửng hồng. Cảm giác bối rối và chút bối rối thầm kín làm cô trông dễ thương đến lạ, ánh mắt long lanh lén nhìn trộm chốc lát rồi nhanh chóng quay lại với bài vở.
Không khí trong phòng thật yên tĩnh, chỉ có tiếng sột soạt của trang giấy khi Nhạc Linh Âm viết và âm thanh nho nhỏ từ chiếc điện thoại của Cao Trình Ngôn, tạo nên một khoảnh khắc đầy cảm xúc khó tả giữa hai người.
Trong sự tĩnh lặng nhẹ nhàng của phòng khách, bất chợt tiếng chuông điện thoại của Nhạc Linh Âm reo lên, phá vỡ bầu không khí ngại ngùng. Cô giật mình, gương mặt thoáng bối rối, cúi xuống bắt máy, nói khẽ như sợ làm Cao Trình Ngôn chú ý.
"Dạ.. con nghe đây ạ." Giọng Nhạc Linh Âm nhỏ nhẹ, pha chút ngại ngùng.
Đầu dây bên kia vang lên giọng ấm áp và thân quen của Nhạc Quân, ba của Nhạc Linh Âm, cùng với Tô Nghiên, mẹ cô. Họ gọi để hỏi thăm tình hình, chia sẻ về cuộc sống bên Mỹ và cũng không quên nhắc đến việc tuần sau họ sẽ trở về sau chuyến công tác dài ngày.
Nhạc Linh Âm vui mừng, đôi mắt sáng lên, nhưng vẫn giữ giọng nhẹ nhàng, thi thoảng lén nhìn về phía Cao Trình Ngôn như để chắc chắn anh không nghe thấy cuộc trò chuyện.
"Con vẫn ổn ạ.. Dạ, mọi việc vẫn tốt lắm.." Giọng Nhạc Linh Âm có chút lí nhí, rồi cô bỗng bật cười khi nghe mẹ mình trêu chọc.
Trong khi đó, Cao Trình Ngôn vẫn ngồi trên ghế, ánh mắt dường như không dời khỏi màn hình điện thoại, nhưng khóe mắt lại như thoáng một tia nhìn về phía Nhạc Linh Âm, vừa lặng lẽ vừa chăm chú.
Mẹ của Nhạc Linh Âm nghe con gái trả lời vậy, vẫn không ngừng lo lắng, nhẹ giọng nhắc nhở:
"Linh Âm này, con nhớ giữ sức khỏe nhé, đừng chỉ lo học mà quên nghỉ ngơi. Con gái một mình, có gì không ổn thì báo ngay cho ba mẹ, đừng giấu đấy."
Tô Nghiên dừng lại, rồi hạ giọng hỏi thăm, giọng hơi đùa nhưng chứa đựng sự quan tâm: "Mà bạn bè giúp đỡ con, có ai đặc biệt không, hửm?"
Nhạc Linh Âm thoáng đỏ mặt, mắt cô liếc nhanh về phía Cao Trình Ngôn. Cô vội lắc đầu, cười lấp liếm:
"Không có ai đặc biệt đâu ạ! Con vẫn như trước thôi. Chỉ là.. thỉnh thoảng bạn bè giúp đỡ khi cần thôi ạ."
Nghe con gái ngập ngừng, ba cô - Nhạc Quân - cười ha hả:
"Mà ở nhà một mình có quen chưa con? Nếu cần gì cứ nhắn bố mẹ, tuần sau bố mẹ về rồi, sẽ mua ít đồ cho con. Con có cần gì thì bố mẹ sẽ sắp xếp thêm."
Nhạc Linh Âm cười nhẹ, cảm thấy hạnh phúc khi được bố mẹ quan tâm. Cô nhẹ nhàng đáp:
"Dạ không sao đâu ba, con có mọi thứ cần rồi. Chắc có lẽ.. không cần thêm gì đâu."
Tô Nghiên lại tiếp tục nhắc nhở:
"Thế còn việc học, có gặp khó khăn gì không? Nếu thấy áp lực, đừng ngại chia sẻ với thầy cô hoặc bạn bè. Cứ mạnh dạn mà hỏi nhé, đừng giữ trong lòng."
Nhạc Linh Âm đáp, giọng cô trở nên mềm mỏng hơn, như muốn trấn an mẹ:
"Con biết rồi ạ, mẹ đừng lo. Các thầy cô ở trường đều tốt lắm. Bạn bè cũng giúp đỡ nhau nhiều nên không căng thẳng lắm đâu ạ."
Đoạn nói chuyện kéo dài thêm một lúc nữa, Tô Nghiên và Nhạc Quân vừa dặn dò vừa kể về chuyến công tác, hứa hẹn sẽ đem cho cô vài món quà nho nhỏ khi trở về.
Kết thúc cuộc gọi, Nhạc Linh Âm cười nhẹ, trong lòng tràn ngập cảm giác ấm áp. Cô liếc nhanh về phía Cao Trình Ngôn, lúc này anh vẫn ngồi im, dường như không quan tâm đến cuộc trò chuyện của cô, nhưng khóe miệng lại khẽ cong lên, làm cô không khỏi ngại ngùng thêm một lần nữa.
Ngay sau khi cuộc gọi kết thúc, điện thoại của Nhạc Linh Âm bất ngờ nhận được tin nhắn từ mẹ: "Linh Âm, ra nhận đồ chuyển phát nhanh đi, mẹ gửi cho con một ít đồ đấy. Nhớ mang vào rồi mở ra xem nhé!"
Nhạc Linh Âm nhìn tin nhắn, thoáng ngạc nhiên và háo hức.
"Ting ting.." Tiếng chuông cửa vang lên, theo sau đó là giọng của một người đàn ông trung niên: "Nhạc Linh Âm ra nhận hàng!"
Nhạc Linh Âm nhanh chóng đứng dậy, bước ra ngoài nhận gói đồ. Khi cầm hộp quà mẹ gửi trong tay, cô không khỏi tò mò đoán xem bên trong là gì, bởi mẹ thường hay gửi những món bất ngờ, từ đồ ăn nhẹ đến đồ dùng học tập hay vài món đồ trang trí đáng yêu.
Khi mở hộp ra, Nhạc Linh Âm và phát hiện bên trong là những hộp bài Pokémon còn nguyên tem từ thị trường châu Âu. Trước mắt cô là khoảng 50 hộp bài được xếp gọn gàng, từng hộp một vẫn còn mới tinh, tỏa ra một mùi thơm đặc trưng của giấy mới khiến cô phấn khích.
Nhạc Linh Âm nhìn những hộp bài quý giá, ánh mắt lấp lánh như thể vừa tìm thấy kho báu. Những bộ bài từ thị trường châu Âu luôn đặc biệt hiếm và được săn đón bởi các fan của Pokémon, cô đã mong chờ chúng từ lâu.
Đây sẽ là cơ hội để Nhạc Linh Âm tìm kiếm những lá bài hiếm mà mình chưa có trong bộ sưu tập, hoặc thậm chí là những lá bài phiên bản đặc biệt mà chỉ có ở châu Âu.
Nhạc Linh Âm nhanh chóng xếp các hộp bài lên bàn, tay run run không giấu được sự háo hức.
Cao Trình Ngôn, ngồi ở sofa đối diện, ngẩng đầu lên nhìn cô với vẻ thờ ơ, nhưng khi thấy sự phấn khích của Nhạc Linh Âm, cậu khẽ nhướng mày, có vẻ như cũng tò mò. Nhạc Linh Âm nhận ra ánh mắt của cậu, bẽn lẽn cười, rồi cầm một hộp lên hỏi:
"Cậu có muốn mở một hộp thử với mình không? Mình nghĩ có thể sẽ may mắn tìm được một lá hiếm!"
Cao Trình Ngôn nhún vai nhưng bước lại gần, ánh mắt dịu lại một chút, như thể đồng ý tham gia vào niềm vui bất ngờ này cùng Nhạc Linh Âm.
Cao Trình Ngôn nhíu mày, nhìn đống hộp thẻ bài Pokémon trên bàn rồi quay sang hỏi, giọng có chút nghi ngờ:
"Linh Âm, bình thường cậu rất tiết kiệm mà, sao lại mua những thứ đắt tiền thế này? Mấy hộp này không rẻ chút nào, lãng phí lắm đấy."
Nhạc Linh Âm hơi ngượng ngùng, nắm chặt một hộp bài trong tay và tránh ánh mắt của Cao Trình Ngôn. Cô cố gắng giữ giọng bình tĩnh, mỉm cười nói:
"À.. Ừm.. Mấy cái này là quà của ba mẹ mình gửi thôi. Mình đâu có dám tự mua nhiều như vậy."
Cao Trình Ngôn không khỏi nghi ngờ thêm. Cậu biết rõ giá trị của những hộp thẻ bài này, có thể lên đến vài ngàn đô la nếu mua ở thị trường châu Âu, nhất là khi vẫn còn nguyên tem. Cao Trình Ngôn nhìn Nhạc Linh Âm chăm chú, không nói thêm nhưng ánh mắt lại như muốn nhìn xuyên qua sự che giấu của cô. Nhạc Linh Âm cúi đầu, tránh ánh nhìn ấy, ngón tay hơi xoắn lại vì bối rối.
Thực ra, Nhạc Linh Âm có chút đam mê với thẻ bài Pokémon và đã dành dụm một thời gian dài mới có thể mua được bộ sưu tập này. Nhưng vì sợ bị đánh giá là hoang phí, cô không dám thừa nhận trước Cao Trình Ngôn, đặc biệt khi cậu là người thực tế và không mấy hứng thú với những thứ như thế này.
Sau một thoáng im lặng, Cao Trình Ngôn khẽ cười, ánh mắt dịu lại một chút:
"Thôi được, nếu là quà thì không sao. Nhưng đừng lãng phí nhiều như vậy nữa nhé."
Nhạc Linh Âm khẽ thở phào, nụ cười ngại ngùng nở trên môi.
Thật ra, Nhạc Linh Âm là một nhà sưu tập đam mê với thẻ bài và thích cảm giác phấn khích từ những trò chơi gacha, nơi phải dựa vào vận may mới thu được những món đồ đặc biệt. Đối với cô, đây là một thú vui giải trí thú vị, thậm chí còn thích hơn các trò chơi điện tử thông thường. Cô thường nghĩ việc sưu tầm như một hành trình đầy niềm vui và bất ngờ, nên không ngại dành chút thời gian và tiền bạc cho sở thích này.
Nhìn những hộp bài mới trên bàn, Nhạc Linh Âm khẽ mỉm cười đầy hạnh phúc, ánh mắt lấp lánh.

