Tôi gặp lại cậu vào một buổi chiều không có gì đặc biệt. Trời không mưa, cũng chẳng nắng đẹp. Chỉ là một ngày trôi qua nhạt nhòa như bao ngày khác-những ngày mà tôi dành phần lớn thời gian để trì hoãn, lướt điện thoại, và tự hứa "mai sẽ bắt đầu lại". Cậu đứng đó, trước mặt tôi, gầy hơn một chút, ánh mắt sáng hơn rất nhiều.
"Lâu rồi không gặp," cậu nói.
Tôi nhìn cậu, hơi khựng lại. Tôi nhận ra ngay. Không cần giới thiệu. Không cần giải thích. Đó là tôi, của nhiều năm về trước. Cậu ngồi xuống bên cạnh tôi, chống cằm nhìn tôi như đang quan sát một thứ gì đó xa lạ.
"Dạo này cậu sao rồi?"
Tôi cười gượng:
"Ổn.. Chắc vậy."
Cậu không hỏi thêm. Chỉ nhìn quanh căn phòng bừa bộn, màn hình máy tính vẫn còn mở dở một công việc chưa hoàn thành, và chiếc điện thoại đang sáng lên với những thông báo vô nghĩa.
"Tớ nhớ cậu từng nói sẽ không sống kiểu này."
Câu nói nhẹ như gió, nhưng đâm thẳng vào tôi.
Ngày trước, cậu khác lắm. Cậu dậy sớm hơn tất cả mọi người, không phải vì bị ép buộc, mà vì cậu muốn đi xa hơn một chút. Cậu học không phải để qua môn, mà để hiểu. Cậu thất bại không phải để bỏ cuộc, mà để thử lại. Tôi còn nhớ rõ cái ánh mắt đó, cái ánh mắt khi cậu nói:
"Chỉ cần mình không dừng lại, kiểu gì cũng tiến lên."
"Cậu còn nhớ không?" cậu hỏi.
"Nhớ gì?"
"Những ngày mà cậu làm việc đến khuya nhưng vẫn thấy vui. Những lúc mệt đến mức muốn bỏ cuộc, nhưng vẫn cố thêm một chút nữa."
Tôi im lặng.
"Tớ từng nghĩ chúng ta sẽ trở thành một người rất khác," cậu nói tiếp, giọng không trách móc, chỉ có chút buồn.
Tôi quay đi.
"Con người thay đổi mà," tôi nói, cố tỏ ra thản nhiên.
"Lớn rồi, mệt rồi.. Đâu phải lúc nào cũng giữ được như trước."
Cậu gật đầu.
"Ừ, thay đổi là bình thường."
Tôi thở phào nhẹ. Nhưng cậu nói tiếp:
"Nhưng bỏ cuộc thì không phải là 'thay đổi'."
Căn phòng trở nên yên lặng. Tôi không biết phải trả lời thế nào. Vì sâu trong lòng, tôi biết cậu nói đúng.
"Tớ không trách cậu," cậu nói, giọng dịu lại.
"Tớ chỉ.. Hơi tiếc."
"Tại sao?"
"Vì tớ đã cố gắng rất nhiều để trở thành cậu của hôm nay."
Tôi ngẩng lên. Câu nói đó khiến tôi nghẹn lại.
"Tớ đã tin rằng nếu cố thêm một chút, kiên trì thêm một chút, thì tương lai sẽ tốt hơn," cậu nói.
"Tớ không ngại khó. Không ngại chậm. Chỉ sợ mình dừng lại."
Cậu nhìn thẳng vào tôi.
"Nhưng cậu.. Lại dừng rồi."
Tôi cúi đầu. Không phải vì xấu hổ với cậu. Mà là xấu hổ với chính mình. Một lúc lâu sau, tôi hỏi khẽ:
"Nếu.. Làm lại được không?"
Cậu cười. Không phải kiểu cười châm biếm. Mà là nụ cười mà tôi đã từng có khi tin rằng mọi thứ vẫn còn cơ hội.
"Cậu chưa bao giờ mất cơ hội cả," cậu nói.
"Chỉ là cậu không dùng nó thôi."
Cậu đứng dậy.
"Đi thôi."
"Đi đâu?"
"Làm cái việc mà cậu cứ nói 'mai sẽ làm' ấy."
Tôi nhìn theo bóng cậu. Một phiên bản của tôi, chăm chỉ hơn, kiên trì hơn, và dũng cảm hơn. Tôi từng ngưỡng mộ cậu. Và giờ, tôi nhận ra, Tôi không cần đi tìm lại cậu. Tôi chỉ cần trở lại thành cậu mà thôi.
Buổi chiều hôm đó, không có gì đặc biệt. Nhưng là lần đầu tiên sau rất lâu, Tôi bắt đầu lại.
P/s: Truyện mình lấy ý tưởng từ truyện "Tạm biệt tôi của nhiều năm về trước" nên tiêu đề có phần giống nhau.
Last edited by a moderator:

25
0