Nam Nhiễm khom lưng, Xé một chút quần áo trên người xuống, lau máu trên tay, dùng quần áo qua loa băng bó lại.
Tiếp tục đi về phía trước.
Vừa đi cô vừa mở miệng:
"Tôi trước giờ đều không đánh người. Vừa rồi, là do cậu nhìn lầm rồi."
Thanh âm lười nhác, vẫn dễ nghe như lúc đầu.
Không biết là do Nam Nhiễm nói lời này quá chắc chắn hay sao.
Mà có thể khiến cho Tiểu Hắc Long sinh ra mờ mịt.
【 Phải không? 】
Nam Nhiễm:
"Tôi sẽ lừa cậu sao?"
Tiểu Hắc Long yên tĩnh lại.
Nửa ngày sau, rống lên một tiếng:
【 Cô đã đánh người, trên tay cô còn dính DNA của người khác】
Nam Nhiễm hạ mí mắt xuống,
"Suỵt, yên lặng một chút."
Tiểu Hắc Long không tự giác liền nhỏ giọng lại.
【 Ký chủ, tôi đây là vì tốt cho cô 】
Chỉ là những lời này của hệ thống, không có được bất luận trả lời gì từ ký chủ.
Cổng trường cấp 3 Đế Đô.
Một chiếc xe Lincoln màu đen ngừng ở cổng.
Một nam sinh mặc đồng phục trường cấp 3 Đế Đô.
Dáng người đĩnh bạt, đồng phục cắt may khéo léo, cậu đứng ở đó, thần sắc lạnh nhạt như một bức tượng điêu khắc.
Con ngươi đen nhánh hờ hững, thấy rành mạch tất cả mọi chuyện xảy ra ở ngõ nhỏ.
Ánh mắt không có bất cứ dao động gì, sau đó thu tầm mắt lại.
Hờ hững nhìn những ánh mắt hoặc sùng bái hoặc chứa đầy tình yêu của các nữ sinh xung quanh đang nhìn qua đây.
"A, là Bạc Phong học trưởng"
"Không được, đẹp trai quá, đẹp trai quá!"
Dời bước chân, cứ như không có chuyện gì xảy ra, đi về hướng trong trường.
Sau khi Bạc Phong rời đi, nữ sinh ở phía sau đều run thân mình.
Nhỏ giọng nói:
"Đẹp trai thì đúng là đẹp trai, chỉ là thật sự quá cao lãnh rồi.
Cũng không biết là loại con gái nào mới có thể được anh ấy để vào mắt."
Nữ sinh bên cạnh trong mắt tràn đầy sùng bái mà nhìn theo Bạc Phong đi vào trường học.
"Con trai độc nhất của Bạc gia ở Kinh Đô, người thừa kế tương lai của Bạc gia, tôi cảm thấy, ngoại trừ tôi, trên thế giới này không còn ai có thể xứng với anh ấy nữa."
Haizzz, hiển nhiên là đã mê trai đến tẩu hỏa nhập ma.
Bên này vừa mới đi vào không lâu, Nam Nhiễm liền đi tới cổng trường.
Cô đang chuẩn bị đi vào, liền nhìn thấy một chiếc xe chạy băng băng mà đến.
Có một người từ trên xe đi xuống.
Người nọ lười biếng dựa vào trên xe, mang theo một loại hơi thở thanh xuân tiêu sái không kềm chế.
Nam Nhiễm dừng chân lại.
Cô nhìn nam sinh cũng mặc đồng phục giống mình kia.
Lại một lần, trong đám người bộc phát ra thanh âm mê trai.
"A a a, là Trình giáo thảo!"
"Đẹp trai quá."
"Hôm nay là vận khí gì vậy hả?
Sáng sớm liền có thể thấy được hai người Trình giáo thảo cùng Bạc Phong học trưởng!"
Tiếp theo liền nghe được có người phát ra thanh âm do dự rối rắm.
"Nếu Trình giáo thảo cùng Bạc Phong học trưởng đồng thời tỏ tình với tôi, tôi nên đồng ý ai mới tốt đây?"
"Đúng vậy, đúng vậy, rối rắm quá."
Xem ra nằm mơ cũng không chỉ một người.
Rốt cuộc cũng có nam sinh đi ngang qua, nhìn không nổi, châm chọc.
"Trong bọn họ nếu có một người có thể coi trọng nhóm các cô, kia mới là đầu óc bị cửa kẹp."
······
Tiểu Hắc Long thấy ký chủ nhìn chằm chằm vào người ta, âm thanh trẻ con nói:
【 Ký chủ, người ta là hoa đã có chủ. 】
Nam Nhiễm vẫn đứng đó nhìn, không nhúc nhích.
Nam Nhiễm nhìn nam sinh này, toàn thân tản ra một loại quang mang mỏng manh khác với người khác.
Giống như ······ hạt châu biết phát sáng mà cô cất chứa vậy.
Có thể tự mình sáng lên.
Nếu nhất định phải có gì đó khác biệt với dạ minh châu trong tầng hầm của cô, thì đó chính là, cái trước mắt này là người, là sống.
Những thứ ở trong tầng hầm kia của cô, là một đám vật chết phát sáng.
Hơn nửa ngày cô mới mở miệng:
"Dạ minh châu sống?"
Tiểu Hắc Long mờ mịt
【 Hả? Ký chủ? 】
Tiểu Hắc Long vừa mới cùng ký chủ trói định, thế cho nên vẫn chưa hiểu biết hoàn toàn về Nam Nhiễm.
Nam Nhiễm đồng chí đối loại đồ vật sáng lấp lánh này, có một loại yêu thích không dời nổi bước chân.
Nam Nhiễm nâng ngón tay lên, kéo phần cơm kia tới trước mặt mình.
Tả Hàm ngồi xuống.
Vừa cúi đầu mới phát hiện.
Đồ ăn của mình cũng đã bị ân nhân ăn sạch.
Mười lăm phút sau.
Nam Nhiễm ăn no.
Đứng lên, đôi tay đút vào túi liền đi.
Tả Hàm nhanh chóng đuổi kịp, theo sau Nam Nhiễm ra khỏi nhà ăn, xuống bậc thang.
Tả Hàm nắm chặt một góc quần áo.
Nện bước nhanh hơn, đi ngang hàng với Nam Nhiễm.
Sau đó mở miệng
"Ân nhân, cảm ơn cậu."
Nam Nhiễm liếc cô một cái.
"Cô là ai?"
Bạn học Nam Nhiễm ăn no liền trở mặt không nhận người.
Hoàn toàn không cảm thấy cách làm của mình không phúc hậu tới mức nào.
Tả Hàm sửng sốt một chút, sau đó có vẻ co quắp.
Cứ đi cứ đi, đang lúc đi ngang qua một sân bóng rổ.
Một quả bóng rổ vượt qua tường rào, nhanh chóng đập về hướng các cô.
Tả Hàm sợ tới mức nhắm mắt lại.
"..."
Kêu một tiếng.
Chỉ là, không có đau đớn như trong dự đoán.
Mở to mắt.
Liền nhìn đến một bàn tay, cản lại trước mặt cô.
Một bàn tay Nam Nhiễm khống chế quả bóng kia.
Nâng mắt lên, nhìn về phía sân bóng rổ.
Dáng người cao gầy, tóc đen bị gió thổi bay, một bàn tay còn đang cắm trong túi quần tây.
Bởi vì hành động một tay chắn bóng của cô, lập tức đưa tới tiếng hoan hô trong sân bóng rổ.
Tiếng huýt sáo, còn kèm theo một ít khích lệ.
Tả Hàm được cứu, lại một lần nữa dùng ánh mắt lấp lánh nhìn Nam Nhiễm.
Tức khắc liền quên đichuyện Nam Nhiễm vừa ăn no liền không nhận người.
Tiểu Hắc Long có hơi cảm động.
Xem ra ký chủ còn không có xấu xa như trong tư liệu hình dung.
Vẫn có lòng lương thiện đây mà.
Tiểu Hắc Long đồng chí cảm động nhưng đồng thời cũng quên mất một việc.
Ký chủ của nó, đừng nói là lòng lương thiện, cô ngay cả trái tim cũng không có, đâu ra thiện với không thiện?
Nam Nhiễm cúi đầu thưởng thức trái bóng kia.
Vừa hỏi Tiểu Hắc Long:
"Có được xem là chuyện tốt không?"
Tiểu Hắc Long lập tức nói
【 Ký chủ, là chuyện tốt! 】
Vừa nói xong, Nam Nhiễm chuẩn bị ứng một tiếng.
Nào ngờ lại nghe Tiểu Hắc Long ngây ngô mở miệng nói lần nữa
【 Nhưng, cấp bậc chuyện tốt này của cô không đạt tiêu chuẩn, không thể ghi vào hiệu quả của hệ thống. 】
Vừa nói xong, động tác thưởng thức trái bóng của Nam Nhiễm hơi khựng lại.
"Có ý gì?"
Tiểu Hắc Long
【 Cô muốn làm việc thiện, là không chỉ là đối với người này làm ra cứu trợ trước mắt, mà còn muốn xem thử có thể ảnh hưởng khiến cho người này có sâu sắc lòng tích cực hướng về phía trước hay không. 】
Nó sợ ký chủ của mình không hiểu, lập tức nêu ra ví dụ,
【 Ví dụ, cô ấy tâm như tro tàn muốn tự sát.
Dưới tác động của cô, lại sinh ra hi vọng với cuộc sống tương lai.
Tích cực nỗ lực sống sót.
Đây là một chuyện tốt. 】
Tiếp theo, Tiểu Hắc Long lại nói
【 Hoặc là, cô phát hiện một quả bom có thể nổ chết mấy trăm người.
Vào lúc ngàn cân treo sợi tóc, cô ra tay, không oán không hối, đây cũng là một chuyện tốt. 】
Tiểu Hắc Long blah blah nói rất nhiều.
Sau khi nói xong, quan tâm mà dò hỏi:
【 Ký chủ, cô nghe có hiểu không? 】
Nam Nhiễm ném trái bóng trong tay cho Tả Hàm, nhìn mặt trời trên đỉnh đầu.
Mặt trời lớn như vậy, vẫn là tìm một nơi mát mẻ mà ngủ thôi.
Nam Nhiễm tiếp tục đi.
Tiểu Hắc Long:
【 Ký chủ, cô đã hiểu sao? 】
"Ừ."
【 Thật tốt quá, ký chủ quyết định muốn làm gì? 】
Nam Nhiễm biếng nhác,
"Làm gì?"
【 Chuyện tốt đó! 】
"Chuyện tốt gì?"
Tiểu Hắc Long trong chớp mắt có chút mê mang
【 Ba chuyện tốt, hoàn thành nhiệm vụ. 】
"Ta từng đáp ứng sao?"
Không nhìn ra được chút giả vờ nào trên mặt bạn học Nam Nhiễm.
Tiểu Hắc Long.
【 Cô đáp ứng rồi ······ đúng không? 】
Bị cô hỏi như vậy, hệ thống sinh ra nghi hoặc với chính mình.
Nam Nhiễm một chân dẫm lên đầu chị đại kia, đem đầu ả ta nghiền qua nghiền lại dưới đất.
Trên tay thì lại cầm bình sơn móng tay màu đỏ kia.
Dưới mặt trời, bên trong sơn móng tay màu đỏ có chút đồ vật có màu bạc sáng lấp lánh, nhìn qua cực kỳ đẹp.
Nam Nhiễm đem sơn móng tay cất túi mình.
Tiểu Hắc Long lại sắp khóc.
Nó là hệ thống cải tạo.
Cứ để ký chủ tiếp tục thế này, nó sớm muộn gì sẽ bị kéo về đem đi tiêu hủy mất.
Đầu chị đại kia mà còn bị dẫm nữa liền sẽ vùi vào đất luôn rồi.
Nhưng, nói rõ ra thì, ký chủ thuộc về phòng vệ chính đáng.
Không có sai.
Nửa ngày sau,
Nó dùng thanh âm trẻ con nói,
【 Ký chủ, không thể chưa được người khác cho phép, đã lấy đồ của người khác, làm như vậy là không đúng. 】
Tiểu Hắc Long muốn câu thông với ký chủ.
Nam Nhiễm ra vẻ đáng tiếc, móc bình sơn móng tay từ trong túi ra.
Tiểu Hắc Long đang vui vẻ, hở? Ký chủ nghe vào rồi?
Tiếp theo, Nam Nhiễm ngồi xổm xuống, quơ qua quơ lại trước mặt chị đại kia,
"Cái này, tao cầm đi, mày đồng ý không?"
Nửa ngày sau.
Chị đại chậm rì rì gian nan mà gật đầu.
Nam Nhiễm thực vừa lòng.
Lại một lần nữa đem đồ vật cất vào túi, rút chân từ trên đầu chị đại kia ra.
Tiếp tục mang cặp sách đi vào trường học.
Trong lúc Tiểu Hắc Long khiếp sợ cộng thêm tam quan sụp đổ, nó nỗ lực không cho chính mình lên án ký chủ.
Vả lại còn khuyên bảo chính mình.
Muốn ký chủ cải tà quy chính là phải từ từ.
Cứ đi cứ đi.
Tiểu Hắc Long nhỏ giọng nói
【 Ký chủ, cô bị thương. 】
Nam Nhiễm nhìn tay phải của mình.
Cái tay bị thương kết vảy mấy hôm trước lại nứt ra lần nữa rồi.
Tí tách, máu theo ngón tay chảy tới trên mặt đất.
Cô không để ý cho lắm.
"Thân thể này yếu như vậy, tôi còn cách nào đâu chứ."
Tiểu Hắc Long nhịn không được phun tào
【 Do cô dùng tay không đánh vào côn sắt nên mới chảy máu. 】
Liên quan gì đến chuyện thân thể này yếu hay không?
Lúc đang đi về phía khu dạy học.
Một thanh âm kinh hoảng vang lên.
"Ân nhân, cậu bị thương? Là ai bắt nạt cậu?"
Tả Hàm xuất hiện ở bên người Nam Nhiễm.
Vội vàng móc khăn tay ra che lại vết thương trên tay cho Nam Nhiễm.
Tả Hàm nhìn Nam Nhiễm, đau lòng không ngớt, lôi kéo Nam Nhiễm đi về hướng phòng y tế.
Nam Nhiễm đứng tại chỗ, vẫn không nhúc nhích.
Nhìn người trước mặt này,
Ừm, có hơi quen mắt.
"Cậu ······"
Cô vừa mở miệng nói một chữ.
Tiểu Hắc Long lập tức nói:
"Ký chủ, cô ấy là Tả Hàm, hai ngày trước cô còn ăn đồ ăn của người ta."
Vừa nói như vậy, Nam Nhiễm liền có chút ấn tượng.
"À, là cậu à."
Tả Hàm gắt gao nắm lấy tay Nam Nhiễm, có hơi kích động
"Ân nhân, là ai bắt nạt cậu?"
"Quên rồi."
Tả Hàm nghe, càng đau lòng.
Ân nhân của cô tốt như vậy, thiện lương như vậy.
Bị người bắt nạt, cũng nguyện ý lấy đức báo oán.
Hai người đang ở đó lôi kéo.
Bên cạnh liền có một thanh âm vang lên.
"A a a a, Bạc Phong học trưởng kìa."
"Gần đây số lần học trưởng tới trường thật nhiều nha. Cuối tuần này hình như vẫn luôn tới trường."
"A, ông trời thật bất công, tại sao lại đắp nặn ra một người hoàn mĩ như vậy chứ?"
Thanh âm nghị luận xung quanh càng ngày càng lớn.
Bạc Phong mặt vô biểu tình tiếp tục đi về phía trước, cứ như trụ điêu khắc đông lạnh vậy, cảm xúc trên mặt không có chút thay đổi nào.
Cho đến khi đi đến trước mặt Nam Nhiễm, cậu hơi dừng lại một chút.
Tầm mắt đảo qua, liếc mắt một cái.
Tiếp theo, liền tiếp tục đi về phía trước.
Phảng phất cái tạm dừng vừa rồi, là chỉ là ảo giác vậy.
Nam Nhiễm rút tay ra khỏi tay Tả Hàm.
Dùng khăn tay lau khô máu trên tay.
Tả Hàm sửng sốt.
"Ân nhân?"
Nam Nhiễm ném khăn tay lại cho Tả Hàm, đi về hướng Bạc Phong vừa đi.
Tiểu Hắc Long nhỏ giọng nói:
【 Ký chủ, mấy ngày nay cô ăn vụng nhiều bữa cơm hộp của cậu ấy như vậy, lần này bị thương, có khi nào đánh không lại cậu ấy, bị cậu ấy đánh chết không? 】