Edit: Tô Nguyệt
Nhưng đến khi Tô Đường nhìn thấy tô thịt sườn hầm do ba mình làm thì mọi chuyện đều bị cô vứt lại ở sau đầu.
"Ba. Hôm nay là ngày gì mà người lại chuẩn bị thức ăn phong phú như vậy?" Tô Đường chỉ cần duỗi tay là có thể cầm được khối thịt đầy hương sắc, nhưng lại bị ngăn lại: "Trước rửa tay đi"
"Vâng ạ" Tô Đường cười ha hả đi toilet rửa tay rồi trở về ghế ngồi chờ cơm
Thịt mềm vừa phải, không ngán, Tô Đường ăn xong một miếng liền không nhịn được giơ ngón cái: "Ba, tay nghề của người thật quá tuyệt! Ăn rất ngon"
Ba Tô thấy nàng ăn vẻ mặt hưởng thụ liền cười thoải mái: "Ăn ngon thì liền ăn nhiều thêm mấy khối. Con mấy ngày nữa là khai giảng rồi nên lần này ta làm cho nhiều món ngon để tẩm bổ"
"Nguyên lai là như thế này a! Ba, người nấu ăn ngon như vậy, con không nỡ đi học nữa đâu"
"Đừng dùng trò này nữa. Chờ ngày con nghỉ trở về ta sẽ làm cho con thêm nhiều món ăn. Đảm bảo con ăn đủ"
Kì nghỉ hè này qua đi, chỉ cần học thêm một tháng liền có thể nghỉ quốc khánh.
Tô Đường đảo mắt, trong lòng thầm tính toán:
"Ba. Người nấu ăn ngon như vậy nhưng chỉ làm cho người trong nhà thật đúng là lãng phí tài nghệ a. Người xem, sau này đừng lái taxi nữa, người cùng mẹ song kiếm hợp bích, một người làm hậu đường, một người đầu bếp, thuê thêm mấy người phục vụ, mở một quán ăn thật lớn"
"Con cho rằng ba không nghĩ tới?
Tô Đường buông đũa, ngẩng đầu hỏi:" Ba nghĩ tới sao lại không làm a ". Ba của cô kiếp trước vẫn luôn làm tài xế taxi.
Ba Tô nhếch miệng cười:" Đâu có đơn giản như con nghĩ. Làm buôn bán sẽ có lời có lãi, giai đoạn đầu cần rất nhiều tiền. Chúng ta biết lấy tiền từ đâu? Đừng nói gây dựng sự nghiệp. Bây giờ mỗi tháng chúng ta chỉ có một khoảng nhỏ, cho con đi học đại học còn không đủ. "
Tô Đường trầm mặc lắng nghe, những lời này nếu như là trước đây, cô sẽ không đủ kiên nhẫn nhưng bất quá hiện tại cô lại rất thích nghe.
Xem ra cô nên nghĩ cách kiếm tiền, không thể để ba mẹ vì cô mà phải làm lụng vất vả. Cô phải khiến họ nhân lúc tuổi còn trẻ mà làm những điều mình thích. Đây mới chính là mục tiêu hàng đầu của cô
" Ba ba! Ba cứ yên tâm đi, con đã trưởng thành, người chỉ cần cho con một năm, sau một năm này, con sẽ có thể tự lo tiền học phí "
Ba Tô xoa tóc cô, cảm thấy buồn cười:" Nha đầu ngốc! Nhiệm vụ của con là học cho thật tốt, những chuyện khác tạm thời không cần phải quan tâm, ta cùng mẹ con sẽ cố gắng làm thêm ít năm nữa.. Con tranh thủ thi lấy bằng thạc sĩ, không, tốt nhất là tiến sĩ. Đến đó, con muốn gì chúng ta cũng có thể cho con. "
Nghe được nguyện vọng của ba, Tô Đường có cảm giác khóc không ra nước mắt.
Thực sự ba nghĩ rằng chỉ cần muốn thi được thạc sĩ là có thể được sao? Còn không nhìn xem như thế nào mới có thể đậu?
Chờ đến khi mẹ Tô tan tầm trở về, Tô Đường đã cùng với ba Tô hứa hẹn sẽ học tập thật tốt nhưng cũng sẽ tích cực rèn luyện bản thân. Có thể nói rằng ba Tô có tâm nguyện gì thì Tô Đường cũng sẽ hứa nỗ lực thực hiện nguyện vọng đó cho ba Tô..
NHưng đáng tiếc rằng mẹ Tô không những không cảm kích mà còn giáo huấn cho Tô Đường một trận.
" Nhà của chúng ta không phải là nghèo đến mức không có gì để ăn, còn phải cần con ra ngoài làm việc kiếm tiền? Mẹ nói cho con biết, phải học tập cho thật tốt, đừng nghĩ đến những việc không cần thiết. Chờ đến khi con tốt nghiệp, muốn ra ngoài làm việc gì cũng được "
Một trận mắng người này của mẹ Tô thành công làm Tô Đường choáng váng.
Dù sao thì cô cũng phải vào thành phố học đại học, đến lúc đó cô muốn làm gì thì cũng chỉ có trời mới biết.
Tô Đường rất hài lòng về tính toán của mình. Cứ như vậy, mấy hôm sau đem một tâm trạng phấn khởi cùng Hàn Kha ngồi xe khách từ quê lên tỉnh thành.
Khuôn viên trường đại học trồng đầy cây xanh, bóng cây trải dài đến sân thể thao, chung quanh có mấy băng ghế đá. Tất cả những thứ này làm Tô Đường cảm thán vạn lần.
Từ sau khi cô tốt nghiệp, có bao nhiêu lâu rồi cô không nhàn nhã tản bộ trong sân trường?
Hàn Kha nhìn thấy Tô Đường không có vẻ gì gọi là vội vàng liền bất mãn" Đường Đường, đem đồ vật về kí túc xá xong chúng ta lại tiếp tục tham quan được không? Tớ nặng muốn chết rồi này "
Tô Đường bây giờ mới đem lực chú ý đến túi hành lí trong tay Hàn Kha, xấu hổ cười" Tớ không phải là nhất thời kích động sao? Đi, chúng ta đến kí túc xá "
Đến ký túc xá, hai người tạm biệt nhau. Tô Đường cùng Hàn Kha không ở cùng một ký túc xá, Hàn Kha ở lầu 1, Tô Đường phải ở lầu 2
Những tiểu bằng hữu ở kí túc xá vẫn rất nhiệt tình như trong tưởng tượng của cô. Vừa thấy mặt liền cho Tô Đường một cái ôm.
" Lão tứ a! Nhớ cậu muốn chết! "
" Lão đại! Nhẹ thôi, nhẹ thôi! "Tô Đường tìm mọi cách để trốn thoát khỏi vòng ôm.
Lúc này lão nhị cũng đi đến" Lão tứ! Có nhớ chúng ta không a? "
" Nóng quá! Chết tớ mất! "Tô Đường cũng rất kích động nhưng cô cũng không muốn nói chuyện trong lúc ôm người khác thế này.
Lão đại cố ý cười" Nóng cái gì! Tớ đây là đang sưởi ấm cho cậu, làm cậu ấm áp "
Lão tam Lê Tình Tình một bên thẹn thùng cười, lão đại thật sự sẽ ép lão tam đến chết mất.
Phòng 306 kí túc xá nữ đêm đó bạo động, ở bên ngoài trường học ăn uống đến khuya, uống rất nhiều bia. Đến khi kết thúc ai cũng không còn có thể giữ được tỉnh táo.
Tô Đường trong mấy năm công tác cũng luyện được tửu lượng không tồi, cô cùng với lão tam được xem như là thanh tỉnh, một người đỡ một người trở về kí túc xá.
Khi Tô Đường lại một lần nữa nằm trên giường của kí túc xá đã là rất khuya. Nghe được tiếng ngáy nho nhỏ của lão đại, nhìn ra cảnh đem bên ngoài, cảm thấy mọi thứ thực đẹp.
Mặc kệ vì lý do gì ông trời muốn cho cô trọng sinh, tóm lại cô rất cảm kích.
Vài ngày sau, Tô Đường liền hừng hực khí thế với kế hoạch làm giàu.
Làm giáo viên? Phát đơn tuyên truyền? Làm nhân viên đẩy mạnh tiêu thụ? Hay là buôn bán? Ở ký túc xá bán đồ ăn vặt. Đến mùa đông sẽ bán đồ dùng giữ ấm cũng không tồi.
Đến khi Hàn Kha nói cho Tô Đường một tin tức: Nghe nói tổng tài Mạc Trạch Ngôn của tập đoàn Thiên Trạch được mời đến trường các cô mở buổi tọa đàm.
Tô Đường nhìn chằm chằm Hàn Kha trong bộ đồ lông xù. Người này cô giống như đã từng nghe thấy.
Nhưng vì cái gì không nghĩ ra đã nghe thấy ở đâu?
Hàn Kha lưu loát phổ cập kiến thức cho cô: Mạc Trạch Ngôn không chỉ là tiến sĩ khoa kinh tế mà còn là người đứng đầu của tập đoàn Thiên Trạch, trong thời kì kinh tế khủng hoảng anh ta đã kéo tập đoàn Thiên Trạch tránh khỏi nguy cơ phá sản.
Khi tin tức Mạc Trạch Ngôn đến trường học được tuyên bố đã khiến cho cả nam nữ sinh trong trường sôi trào.
Nam sinh giống như tiêm máu gà, nữ sinh giống như được sống lại.
Đồ trang điểm trong các cửa hàng trang điểm trong chốc lát đều được bán sạch.
Ngay cả trong kí túc xá, nữ hán tử như lão đại cũng sôi nổi nghị luận, cô bắt lấy tay Tô Đường" Lão tứ! Tớ giúp cậu trang điểm "
Tô Đường thật muốn ngửa mặt lên trời mà thở dài" Vì một người nam nhân, như vậy có đáng không?"
Tuy nhiên đến ngày tọa đàm hôm đó, cô cũng cẩn thận chải tóc, thoa một lớp son hồng nhạt.
Tuy chỉ trang điểm đơn giản như vậy nhưng cũng suýt trễ.