Trường trung học số một thành phố C – Nhất Trung
Mặt trời chói chang, không khí oi bức, gió nóng thổi qua từng đợt, cả thành phố C giống như một cái lồng hấp lớn. Cố Chỉ kéo vali, cởi chiếc mũ lưỡi trai màu trắng trên đầu xuống, đôi mắt sâu khó lường nhìn về phía cây long não nằm phơi nắng ven đường phía bên trường học.
Phòng bảo vệ, ông lão đang ngồi khoanh chân dưới bóng cây. Ông lão đã nhìn chằm chằm Cố Chỉ nửa ngày, dù sao thiếu niên cực kỳ đẹp trai kia đã đứng ở cổng Trường trung học số một thành phố một lúc lâu rồi, muốn không chú ý cũng khó.
Cố Chỉ cao một mét tám lăm, đôi mắt sắc lạnh màu nâu xám nhạt, tuy đang mặc áo ngắn tay màu trắng, nhưng mơ hồ có thể thấy được đường nét cơ bụng.
"
Nhóc con, sao còn chưa vào?" Bảo vệ cổng nhìn không được nữa, mở miệng hỏi.
Cố Chỉ không trả lời nhưng lại kéo vali đi vào trường học.
Lúc này đã mười giờ sáng, là thời điểm mặt trời chói nhất, Cố Chỉ muốn đội mũ, nhưng lại phát hiện mũ trên tay đã nóng đến không chịu được, hoàn toàn không có cách nào đội lên đầu. Hắn cũng không quen thuộc ngôi trường này, giờ lại là thời gian lên lớp, ngay cả sân thể dục cũng không có một bóng người. Thật vất vả đi tới dưới tòa nhà dạy học, Cố Chỉ đẩy vali vào góc rẽ cạnh cầu thang, tay không đi lên tầng. Cũng may trước khi đến trường học hắn đã tự tìm hiểu vị trí của văn phòng, vậy nên cũng không tốn quá nhiều thời gian. Cố Chỉ còn chưa vào cửa đã nghe thấy tiếng oán giận của giáo viên trong văn phòng.
"Lớp chúng tôi chuẩn bị nhận một học sinh chuyển trường, từ Trường Trường trung học số 8 của thành phố C."
Có đồng nghiệp nghe xong trêu ghẹo nói: "Trường trung học số 8 là trung học trọng điểm, trường học của chúng ta có thể so sánh sao? Lão Nghiêm, lần này anh có thể xem như nhặt được bảo bối rồi."
Nghiêm Khoan thở dài. Anh đã xem qua hồ sơ trường học đưa, biết học kỳ trước thành tích mỗi môn của học sinh chuyển trường đều là 0 điểm. Sở dĩ phải chuyển trường là vì học kỳ trước học sinh chuyển trường đánh vỡ đầu một cậu ấm của Trường trung học số 8.
"Đúng rồi, học sinh chuyển trường kia tên là gì?" Đồng nghiệp hoàn toàn không biết gì về việc này, thầm nghĩ nhất định phải cẩn thận tìm hiểu vị học sinh chuyển tới từ Trường trung học số 8 này.
Nghiêm Khoan há miệng thở dốc, vừa muốn nói chuyện, lại nghe thấy tiếng gõ cửa. Anh theo tiếng động nhìn lại thì thấy cửa văn phòng bị đẩy ra, một thiếu niên mặc áo trắng đứng ngoài cửa.
"Là Cố Chỉ phải không?" Nghiêm Khoan có chút xấu hổ, không biết Cố Chỉ có nghe được cuộc đối thoại vừa rồi của mình cùng đồng nghiệp không. Cũng may là họ không nói gì quá đáng. Nghiêm Khoan cảm thấy nhẹ nhõm thở dài một hơi.
"Thầy, là em." Cố Chỉ đi vào, không đề cập tới cuộc đối thoại mình nghe được vừa rồi.
Giọng nói của thiếu niên trầm lắng dễ nghe như tiếng đàn Cello cổ. Nghiêm Khoan không nhịn được nhìn chăm chú vào thiếu niên trước mắt. Không uốn tóc, không nhuộm tóc, cũng không đeo khuyên tai hay mặc quần áo kỳ quái. Tốt hơn nhiều so với tưởng tượng của anh. Vì vậy, ánh mắt anh cũng trở nên dịu dàng hơn: "Vali của trò đâu, không phải lúc gọi điện đã nói sẽ trọ ở trường sao?"
"Vali quá nhiều đồ, để ở dưới lầu."
Nghiêm Khoan gật đầu: "Cũng tốt, phòng 511 còn giường trống, bây giờ thầy đưa em đến ký túc xá."
Cố Chỉ không cự tuyệt, dù sao hắn cũng chưa từng tới Nhất Trung.
Nghiêm Khoan dẫn Cố Chỉ đi nhận chăn bông cùng ga trải giường mới, sau đó đến ký túc xá nam.
Dọc theo đường đi, Nghiêm Khoan dặn dò không ít chuyện, Cố Chỉ thỉnh thoảng sẽ đáp lại vài câu có lệ. Nhưng Nghiêm Khoan lại vui vẻ không thôi. Anh nghĩ học sinh mới cũng không nghịch ngợm như trên hồ sơ viết. Bởi vậy lại càng thêm nhiệt tình với Cố Chỉ.
"Thầy, tới rồi." Cố Chỉ thấy Nghiêm Khoan còn đang tự suy nghĩ, khẽ nhíu mày.