Giọng hát của ca nữ trong tửu lầu nhẹ nhàng êm dịu, mơ hồ truyền vào các phòng trên lầu, chỉ tiếc rằng hai người trong phòng giờ phút này không có thú tao nhã gì cả, chẳng có lòng lắng nghe.
Sở Minh Duẫn khép mở quạt vàng vài lần, cuối cùng không kiên nhẫn gác lên bàn, mở lời phá tan vẻ yên tĩnh trong phòng, "Sáu năm không gặp, không đến phủ ta gặp mặt mà lại hẹn ở tửu lầu, Đỗ Việt định làm cái quái gì thế?" Hắn chán chết nâng ly sứ trắng lên thưởng thức, hỏi Tần Chiêu ngồi bên cạnh, "Cái tên thiếu đầu óc kia có thể tìm được đường ở kinh thành à?"
Hiếm khi Tần Chiêu không phản bác từ hắn hình dung, lạnh lùng thốt lời: "Người hắn đầu tiên tìm đến khi vừa mới đến kinh thành không phải là chúng ta mà là biểu ca của hắn, một lúc nữa hẳn rằng biểu ca của hắn cũng cùng hắn đến đây, sao lại không tìm được đường?"
Sở Minh Duẫn không kìm nổi quay đầu nhìn sắc mặt Tần Chiêu, tuy vẫn cái vẻ mặt không biểu cảm xưa nay không đổi, nhưng từ bờ môi mím chặt vẫn nhìn ra chút khẩn trương.
Sáu năm trước, hắn từ biệt sư phụ rời núi Thương Ngô, ngàn lần cũng không ngờ được sư đệ sẽ khăng khăng đi theo mình. Rốt cuộc Sở Minh Duẫn luôn cảm thấy thù hận cũng được khát vọng cũng thế, cũng chỉ là chuyện của mình hắn, hắn không nhắc tới, càng không muốn để người khác nhúng tay vào.
Nhưng Tần Chiêu ngoài lạnh trong nóng, rõ là gì cũng không biết, thu dọn tay nải ổn thỏa, tảng sáng đã đứng trước cửa chờ hắn cùng xuống núi. Không nói một lời, nhưng đuổi thế nào cũng không đi. Cuối cùng, khi thấy Sở Minh Duẫn sắp phát hỏa, hắn mới trầm giọng nói: "Sư ca, sư phó bảo con đường ngươi đi quá gian khổ."
Tần Chiêu cứ thế đi theo hắn. Từ chiến trường tái ngoại đến
triều đình kim ngọc, hắn từng bước dẫm lên thi cốt vong hồn mà đi lên, thành công chạm đến chức Thái úy bỏng tay, thành công trở thành nịnh thần bị người đời phê phán.
Đây là điều Sở Minh Duẫn không lường trước được, trên núi Thương Ngô còn có người Tần Chiêu nhớ mong.
Dung túng ai đó tùy hứng làm loạn, chịu phạt thay ai đó, Tần Chiêu chiều cẩn thận lắm, Đỗ Việt ngốc nghếch không hề phát hiện ra, chỉ mỗi Sở Minh Duẫn đứng ngoài cuộc là rõ ràng nhất.
Những năm gần đây, nhiều lắm thì Tần Chiêu cũng chỉ nhân lúc rảnh rỗi mà về thăm, trước đó vài ngày sư phụ của Đỗ Việt lìa xa cõi đời, hắn gửi thư nói rằng sau khi làm hậu sự ổn thỏa sẽ đến Trường An tìm họ. Nhiều ngày nay, Sở Minh Duẫn thấy Tần Chiêu thi thoảng lại mất hồn mất vía, bây giờ lại giống kẻ nhà nông hay sợ sệt.
Ồ, có lẽ còn có vị dấm nồng nặc.
Sở Minh Duẫn bị gợi lên hứng thú, buông ly ý vị thâm trường mà "ồ" lên một tiếng, "Chính là vị biểu ca hắn luôn miệng suốt ngày đấy à, kẻ thấy người là cười ôn tồn lễ độ gương mặt như ngọc thông minh thấu triệt cầm thư tinh thông kinh động đến cả người trời?" Hắn cười nhạo ra tiếng, "Ta cho rằng hắn đã lôi hết từ ngữ có thể dùng ra để miêu tả rồi."
Tần Chiêu liếc mắt nhìn hắn một cái, không nói tiếp.
Sở Minh Duẫn rất có ý vui sướng khi người gặp họa, cười đến khi Tần Chiêu nín nhịn đến đen mặt mới thôi. Hắn dùng quạt xếp gõ vai Tần Chiêu, không để tâm nói: "Gặp một lần cũng ổn. Hiện giờ, một nửa kinh thành nằm trong tay ta, ngươi lại là người đứng đầu ba nghìn ảnh vệ, còn sợ bại dưới tay người nọ sao?"
Sắc mặt Tần Chiêu hòa hoãn lại, "ừm" một tiếng rồi cũng không nhiều lời thêm nữa.
Không lâu sau Đỗ Việt đã tới, một câu "Chính là chỗ này", âm điệu vô cùng vui sướng vang lên, kèm theo cả tiếng đẩy cửa, cửa phòng khắc hoa mở ra, trừ Đỗ Việt ba người còn lại đều sửng sốt khi gặp mặt.
"Đã lâu không gặp!" Thiếu niên nhược quán giữa nét mày vẫn còn nét trẻ con, cả người áo xanh khiến hắn như nhỏ hơn vài tuổi. Lời chào của Đỗ Việt tràn đầy nhiệt tình, thế nhưng lại chẳng ai đáp lời.
Sau khi Tần Chiêu nhìn rõ người phía sau thì lập tức đứng dậy lùi ra sau lưng Sở Minh Duẫn, rũ mắt xuống không nói một lời. Ánh mắt Sở Minh Duẫn lướt qua Đỗ Việt, dừng lại trên người vị đứng sau hắn, bên môi chầm chậm lộ ra nụ cười không rõ ý.
Đỗ Việt hoang mang xoay người lại, nhìn theo tầm mắt của hắn, chỉ thấy Tô Thế Dự đón lấy ánh mắt của Sở Minh Duẫn cũng khẽ cười, "Thật không ngờ rằng có thể gặp được Sở đại nhân ở đây."
Sở Minh Duẫn đưa tay chống cằm, ý cười sau thêm, "Vậy xem ra ta với Tô đại nhân rất có duyên phận rồi."
"Nói đến duyên phận thôi thì cho qua đi."
"Ôi, hai người quen nhau à?" Đỗ Việt ngang ngạnh chêm vào một câu.
"Thường thấy mặt thôi." Tô Thế Dự cười nói, "Chẳng qua hồi hạ triều sáng nay, hình như ai đó không tỉnh táo lắm mà kéo ta lại nói thêm vài câu, ngoài ra không thể nói là quen được."
"Không tỉnh táo? Hắn nói gì?" Đỗ Việt hiếu kỳ hỏi.
"Nhắc đến cũng thật là ngoài ý muốn, bạn ngươi nói là bọn họ?" Tô Thế Dự nói.
"Đúng vậy, sư phụ ta với sư phụ hắn là bạn thân, đều ở trên núi Thương Ngô cả. Trên núi thu nhận ba người bọn ta, từ khi ta học y tới nay đã quen họ rồi, là anh em tốt đó!" Đỗ Việt lại hỏi: "Biểu ca, lúc sáng hắn nói gì thế?"
Tô Thế Dự lại hướng ánh mắt về phía Sở Minh Duẫn, "Đã như thế thì phải cảm ơn Sở đại nhân đã chiếu cố hắn."
"Tô đại nhân khách khí với ta làm gì." Sở Minh Duẫn cười dịu dàng đáp lại.
".. Biểu ca, huynh cảm ơn tên này làm gì." Đỗ Việt tiến lên vài bước kéo tay Tần Chiêu, "Hắn mới đối tốt với ta, mỗi lần Sở Minh Duẫn bắt nạt đệ đều là hắn giúp, cảm ơn hắn mới đúng."
Tần Chiêu cúi đầu, bất đắc dĩ liếc nhìn hắn một cái, Đỗ Việt chậm hiểu ngạc nhiên hỏi: "Tần Chiêu, ngươi đứng đây làm gì?"
Tần Chiêu cụp mi, vẫn không lên tiếng, Tô Thế Dự vén áo bào thong dong ngồi xuống trước bàn, nâng tay cười nói: "Tiệc riêng tư không cần giữ lễ, nếu ngươi là bạn của A Việt, ngồi xuống có sao đâu."
Tần Chiêu nghe thấy xưng hô ấy bất giác nhíu mày lại, chần chừ nhìn về phía Sở Minh Duẫn, Sở Minh Duẫn mở ra gập lại cây quạt nhiều lần, không mang theo ngữ điệu cười nói, "Nếu Tô đại nhân đã lên tiếng, ngươi ngồi xuống cũng có chết đâu."
Tần Chiêu theo lời ngồi vào chỗ, Tô Thế Dự cười nhạt không nói gì, ngược lại là Đỗ Việt không hài lòng: "Ôi họ Sở kia, mấy lời này của các ngươi có ý gì? Nói như thể biểu ca ta sẽ ăn thịt người không bằng."
Sở Minh Duẫn nhướng mày ghé mắt qua, Đỗ Việt theo bản năng lùi về sau một bước, chưa kịp mở miệng đã bị Tô Thế Dự giành trước, "A Việt."
Đỗ Việt vội vàng che miệng, yên lặng ngồi xuống bên cạnh Tô Thế Dự.
"Thật ra ta nhớ ra một vấn đề," Tô Thế Dự nhàn nhạt bỏ qua đề tài vừa rồi, "Từ nhỏ A Việt đã bị đưa đi học y, vì cách khá xa nên gia đình không quản giáo được, chờ khi nhận ra đệ ấy học hành không quá ổn thì không sửa nổi nữa. Ban đầu tưởng học trò của Y Thánh rồng cá hỗn tạp, nhưng giờ đây thấy Sở đại nhân nào giống người thô lỗ, đến cuối cùng thì chuyện này là sao?"
"Bởi vì sư phụ hắn đã già rồi còn không nên nết." Sở Minh Duẫn phiền muộn nói.
"Aissss." Đỗ Việt không vui, lý trí nhắc nhở hắn rằng Tô Thế Dự còn đang ngồi bên cạnh nên đành nén xuống giọng điệu của mình, "Nào có, không phải đã nói với ngươi rồi sao, sư phụ ta phải gọi là hoạt bát."
Tần Chiêu nhìn Đỗ Việt, không hề cảm thấy ngôn từ của hắn thích hợp.
Sở Minh Duẫn lạnh lẽo tặng hắn một cái liếc mắt.
"Biểu ca, đệ đã nói với huynh là tên họ Sở này không phải tốt lành gì rồi mà," Đỗ Việt quay đầu, dùng vẻ mặt nghiêm túc nhìn Tô Thế Dự, nói: "Sư phụ ta từng nói: Sở Minh Duẫn này, lúc vui thì là kẻ bệnh tâm thần, lúc không vui thì là kẻ biến thái."
Sở Minh Duẫn: "..."
"Quả nhiên Y Thánh không bình thường." Tô Thế Dự cười nhẹ, nói: "Có điều Sở đại nhân chớ nên để trong lòng, ngươi là người thế nào, trong lòng Tô mỗ đương nhiên cũng rõ rồi."
Sở Minh Duẫn kéo khoé môi lên, nhất thời vẫn nghe không hiểu Tô Thế Dự đang an ủi hay đang giễu cợt mình.
Chỉ có Đỗ Việt tưởng thật, cười nói: "Thật chứ, đệ cũng cảm thấy sư phụ đệ nói đùa thôi." Hắn gãi đầu, nói tiếp, "Nhưng mà biểu ca, đệ cảm thấy nếu bàn về lời nói cay nghiệt làm người ta sụp đổ, sư phụ vẫn chưa lợi hại bằng huynh đâu."
Ánh mắt của ba người ở đây nhìn về phía Đỗ Việt đều hơi phức tạp.
Rốt cuộc ngươi về phe nào?
Sở Minh Duẫn và Tô Thế Dự cũng chẳng đến nỗi không tán gẫu nổi một câu, hơn nữa có Đỗ Việt ở đây, bầu không khí trên bàn coi như là hài hòa. Tiệc được một nửa, Sở Minh Duẫn và Tô Thế Dự câu được câu chăng nói đến chính sự, cuối cùng Tần Chiêu cũng kiếm được cái cớ lôi Đỗ Việt ra ngoài tự nói chuyện.
"Ngươi biết biểu ca đang làm gì không?" Hắn hỏi.
Đỗ Việt gật đầu, "Biết chứ, làm quan đó."
".. Vậy ngươi biết sư ca làm gì không?" Hắn lại hỏi.
Đỗ Việt gật đầu, "Biết á, làm quan."
"..."
Tần Chiêu bỗng trầm mặc nhìn hắn, "Không có gì đâu, chúng ta về đi."