Tiếng than nhẹ thoát ra môi Ưng Nuyệt khi hương vị đậm đà của
máu xâm nhập vào miệng cô. Đó là thứ áu ngon nhất mà cô từng nếm trải trong đời.
Trong 1500 năm cuộc đời
Ma cà rồng của mình, cô đã nếm đủ loại máu nhưng vẫn chưa tìm thấy loại máu nào khiến cô bị mê hoặc.
Trong ngần ấy năm, người duy nhất có thể khiến cô mất kiểm soát chỉ vì một chút máu là Silver. Nhưng nỗi sợ hãi mất anh và chính mình mãi mãi, khiến cô luôn kiểm soát bất cứ khi nào mùi máu nồng của anh kéo lên dây kiểm soát của cô.
Tuy nhiên, cuối cùng cô đã mất kiểm soát trong hang động này, và điều đó cũng vì một người lạ.
Nhưng sau khi nếm thử hương vị đậm đà của máu anh, cô đã không còn quan tâm hay suy nghĩ vào lúc đó.
Dòng máu thơm ngọt của anh xâm nhập vào đại não của cô và làm cô tràn đầy khoái cảm và năng lượng. Đôi mắt của cô bắt đầu phát sáng màu đỏ sẫm khi sức mạnh của cô tăng lên và linh hồn của cô nhảy múa vì được trở lại
Hàm răng của cô cắm sâu hơn vào làn da mịn màng ở cổ của người đàn ông khiến anh ta rên lên vì đau đớn xen lẫn khoái cảm.
Tay anh ôm chặt eo cô vì anh muốn gần cô nhiều nhất có thể.
Tâm hồn anh tràn ngập niềm hạnh phúc và mãn nguyện đột ngột không thể giải thích được. Anh không thể hiểu chính xác chuyện gì đang xảy ra nhưng cả thể xác và tâm hồn anh đều rất vui với tình trạng hiện tại của mình.
"C-cô đang làm gì vậy?"
Cuối cùng anh cũngcos thể cất lên tiếng nói khi cố gắng không rên rỉ thảm hại vì cảm giác sung sướng đang tràn ngập khắp cơ thể anh.
Câu hỏi của anh như một gáo nước lạnh ngay lập tức kéo Ưng Nguyệt ra khỏi thế giới khoái lạc.
Cô rời khỏi người đàn ông và nhìn chằm chằm vào anh ta trong sự kinh ngạc. Đôi mắt cô quay lại nhìn vào gáy anh đó bằng chứng về chuyện vừa xảy ra, anh ta đang nhìn chằm chằm vào cô, khiến cô nhận thức ra được điều mình vừa làm không ổn.
Vết cắn màu đỏ biến thành một ánh sáng rực rỡ trước khi nó bắt đầu thấm vào da anh ta và bắt đầu phác họa một dấu vết sẽ thay đổi số phận của cả hai.
Cô kinh hoàng và sửng sốt trong vài phút sau, hình ảnh một dấu ấn ra trên ngực phải của anh ta hiện ra đập vào mắt cô đó là hình một cái cây đầy sức sống.
Cô nhận ra dấu ấn đó. Nó hoàn toàn giống với hình in trên bả vai trái của Silver. Một tiếng thở hổn hển rời khỏi môi cô khi nhận ra nó.
"Làm sao có thể? Đó là.. Ôi Chúa ơi!"
Cô cảm thấy hơi thở của mình gấp gáp khi linh hồn của cô ngay lập tức bắt đầu cảm nhận được sức kéo.
Cô không cố ý. Cô không định làm điều đó, và cô không biết tại sao nó lại xảy ra.
Có thể là do họ giống nhau, hoặc có thể là do tâm hồn của cô đang đau khổ vì thiếu một người bầu bạn
Tuy nhiên, nó đã xảy ra. Và nó đã xảy ra theo cách tồi tệ nhất có thể.
Cô không biết người đàn ông này. Họ chưa bao giờ gặp nhau trước đây. Và cũng không biết rằng họ sẽ gặp lại nhau.
Cô cảm thấy trái tim mình nặng trĩu, cô đã phạm phải một sai lầm vô cùng nghiêm trọng.
Đôi mắt cô một lần nữa đáp xuống đáu ấn hình cây thường xuân màu vàng và màu sắc đó khiến cô cảm thấy dễ chịu hơn một chút. Ít nhất, cô đã không hút cạn máu của anh ta.
Người đàn ông cố gắng tiến về phía cô với đôi mắt đầy lạnh lùng, nhưng đôi chân loạng choạng khi cơ thể anh ta vẫn đang hồi phục sau cuộc tấn công của người phụ nữ kỳ lạ.
"Ngươi dám động vào ta? Còn dám coi ta như đồ ăn của ngươi?"
Người đàn ông gầm gừ khi ánh mắt giận dữ lạnh lùng của anh ta trừng trừng nhìn cô, khiến Ưng Nguyệt lập tức nhảy ra khỏi dòng suối.
" "Nghe này! Tôi chỉ đói và không có gì khác để ăn. Vì vậy, đừng bận tâm nhiều. Được chứ?"
Tiếng gầm gừ mà cô nhận được đáp lại ngay lập tức khiến cô nhận ra rằng lời nói của mình có lẽ không đúng lắm.
Vì vậy, cô ấy đã thử lại.
"Nó thực sự không phải là một vấn đề lớn. Nhìn xem! Không có ai ở đây để chứng kiến nó! Tóm lại, không có hại gì, phải không?"
Cô ấy đang dần rời xa người đàn ông để tạo khoảng cách giữa họ càng nhiều càng tốt.
Cô có thể biết rằng anh đang hồi phục sau câu thần chú mà dấu ấn đã đặt cho anh, và chỉ vì linh hồn của anh không liên kết với cô ở một mức độ nào đó không có nghĩa là anh không thể làm tổn thương cô.
Người đàn ông vẫn giữ ánh mắt lạnh lùng nhìn về cô khi anh ta kêu gọi linh lực của mình để nhanh chóng chữa lành cơ thể
Làm sao mà tiểu thư cô lại không cảm nhận được luồng sát khí đang vây lấy mình?
"Ôi, Chúa ơi! Anh sẽ không giết tôi phải không? Chờ đã! Anh là Người bất tử, phải không?"
Cô không cần anh trả lời vì từ đôi mắt lạnh như băng của anh rõ ràng đang nói sẽ làm chính xác những gì cô lo sợ.
Cô không thể chết sớm như vậy được!
Cô ấy bắt đầu kéo chiếc váy của mình lên để có đủ chỗ cho đôi chân của mình di chuyển hết tốc lực mà. Không gặp bất kỳ trở ngại nào.
"Nghe này! Cho tôi năm phút. Chỉ năm phút, và tôi sẽ biến mất khỏi đây. Chỉ năm phút. Đừng ra ngoài!"
Và đúng như thế, người phụ nữ, người được cho là sẽ trở thành Hoàng hậu tương lai của Đế quốc Hyuang, chạy ra khỏi hang với một chiếc túi vải vắt ngang vai và hai tay ôm chặt chiếc váy.
Người đàn ông đã bị sốc khi chứng kiến cô ấy cư xử như vậy. Cô ấy không xấu hổ về những gì mình làm sao?
Đầu tiên, cô vồ lấy người đàn ông, coi anh ta như thức ăn của mình, sau đó cô còn dám để lộ chân ra như vậy!
Anh không đuổi theo cô. Anh không cần phải làm vậy. Anh ấy đang để cô ấy tận hưởng một chút thời gian yên bình trước khi đích thân chăm sóc cô ấy.
~~
Chảo: Tác giả của bộ truyện này là người Ấn Độ đó mọi người ạ. Bạn ấy mới đăng đến chương 19 thôi, mình đã ib hỏi, bạn ấy nói sẽ vẫn viết tiếp nên chúng ta tiếp tục đợi nha