[Độc tố thanh trừ xong..]
[Quét hình hoàn cảnh xung quanh, thế giới trước mặt virus D toàn diện lây nhiễm, virus D liên tục trong vòng 1 năm 6 tháng tiến hóa, mở ra hình thức mạt thế dong binh, tỉ suất kí chủ tồn tại thấp hơn 1%.]
[Cảnh báo, cảnh báo, phía trước 1500 thước có rất nhiều người bị lây nhiễm đột kích.]
[.. Chuyển hóa ban đầu tặng thưởng, kích hoạt kí chủ.]
[Em gái ngươi.] Ngô Diệp ở trong một trận điện giật thống khổ tỉnh lại, trên người dường như như bị xe tải lớn ép nghiền qua tới hơn mười lần, xương cốt khớp nối bên trong đều lộ ra đau nhức.
Hắn chầm rì rì mở to mắt, phát hiện chính mình nằm ngang trên mặt đất, bầu trời sương mù mênh mông âm u, bao phủ dày đặc sương khói bên dưới, liền ngay cả một tia mặt trời cũng đều nhìn không thấy.
Đây là chỗ nào?
Ngô Diệp vừa mới tỉnh lại, đầu óc có chút đứt đoạn. Hắn giãy dụa ngồi dậy, tay giống như đã sờ phải cái gì đó lạnh như băng đặc quánh nhớp nháp, định thần lại nhìn: "-- cái đệch!" Dưới tay rõ ràng là một cánh tay đã bị hư thối tới nghiêm trọng, bàn tay của hắn toàn vẹn nhấn vào bên trong xác thối, tay dính đầy dịch thể đậm đặc, trên mu bàn tay còn có chút cảm giác hơi ngưa ngứa, chỉ thấy mấy con giòi bọ to mọng đang hướng về phía trên tay hắn mà bò tới, tanh tưởi phả vào mặt.
"Mẹ kiếp, mẹ kiếp!" Ngô Diệp vèo một cái nhảy dựng lên, một mặt nôn khan một mặt liều mạng lau tay, quả thực hận không thể trực tiếp chặt tay mình xuống, "Trời ạ, đây đến tột cùng là chuyện gì xảy ra vậy?" Ngô Diệp sợ tới mức đôi mắt đều đỏ, hắn từ khi còn bé lá gan vẫn rất nhỏ, sau đó bồi Ngô Ly xem phim kinh dị chơi game, tự nhiên luyện ra được chút can đảm, nhưng hiện tại gặp chuyện này, hắn mới phát hiện ra căn bản không phải như vậy.
Ngô Diệp sợ muốn chết, hoảng sợ nhìn về phía phương xa, phát hiện bản thân đang ở trên một cánh đồng hoang vu bát ngát, cỏ dại khô vàng, trong cỏ dại mọc tràn lan còn có mấy cỗ thi thể không trọn vẹn đang nằm, rải rác trên thi thể là giòi bọ, còn có không ít xương khô nhìn không ra là của người hay là của động vật.
Địa phương xa hơn một chút, có vài tòa dân cư lung lay sắp đổ, nhìn như nông phòng, trên đường nhỏ nông thôn vài chiếc xe ô tô bị rỉ sét ngang dọc dừng tại đó.
Ngô Diệp trong lòng kinh hoàng, gian nan nuốt nước miếng: "Đây rốt cuộc là chỗ nào?" Ngô Diệp lại trì độn phát hiện sự tình không đúng, nơi này thấy thế nào cũng không phải là Thiên Triều. Thiên Triều tốt xấu gì cũng là xã hội pháp trị, người nào lại dám phách lôiq quăng thi thể khắp nơi như vậy, hơn nữa giòi đã dài còn nhiều như vậy lại không có người phát hiện.
[Phía trước có rất nhiều người bị lây nhiễm đột kích, thỉnh kí chủ mau chóng chuẩn bị chiến đấu hoặc là trốn đi!]
"Ai, ai đang nói chuyện?" Ngô Diệp nhìn quanh bốn phía, chung quanh cũng chỉ có một mình hắn, nghiêng tai lắng nghe, phương xa tựa hồ truyền tới thanh âm gì đó.
[Một lần cuối cùng kỳ hạn tân thủ cảnh báo miễn phí: Phía trước có rất nhiều người bị lây nhiễm đột kích, thỉnh kí chủ mau chóng chuẩn bị chiến đấu hoặc là trốn đi!]
Thanh âm này hình như là từ trong thân thể hắn truyền ra?
Ngô Diệp cúi đầu nhìn nhìn chính mình, sơ mi màu xám tro nhạt, quần thường màu đen, một đôi giày thể thao bản giới hạn, di động trong túi quần sớm đã không biết ở nơi nào, âm thanh là từ đâu truyền tới?
Kỳ hạn tân thủ là thứ gì, cảnh báo lại là thứ gì, người bị lây nhiễm là cái trò gì, kí chủ.. Kí chủ?
Chung quanh tràn ngập một cỗ mùi hôi thối không thể tiêu tan, trên tay dính dịch bẩn, các bộ phận thân thể toàn bộ tràn ngập đau đớn. Ngô Diệp biết rằng, hắn không phải nằm mơ.
Hắn không phải là xuyên qua rồi đấy chứ?
Kí chủ gì đó, chẳng lẽ là hệ thống trò chơi
xuyên không?
Ngô Diệp thập phần yêu thích tha thiết văn mạng, đối loại tình huống ngay bây giờ không tính là xa lạ. Đó là bởi vì đọc văn tương đối nhiều nên nhìn ra, nhưng mà, trời ạ, chuyện tình không khoa học như thế vì sao lại phát tới trên người hắn? Hắn đời này mơ ước lớn nhất chính là một hạnh phúc tự do! Nếu như phải xuyên thì tốt xấu gì cũng để cho hắn xuyên tới phương diện tu chân a, xuyên tới mạt thế này không phải là muốn mệnh của ta sao?
Đệt, phía trước là tang thi a! Là tang thi! Một đoàn tang thi.
Ngô Diệp thề, tang thi tuyệt đối so với ở rạp chiếu phim 3D trong <Thế chiến cương thi> còn kích thích hơn một nghìn lần!
Chạy! Dù tê liệt, cũng chạy mau a!
Lúc này bên tai lại vang lên thanh âm máy móc của điện tử: [Nhiệm vụ cưỡng chế: Chạy trốn khỏi miệng tang thi. Bắt buộc phải nhận.]
Ngô Diệp căn bản không thể nghe rõ thanh âm kia đang nói cái gì, chỉ liều mạng hướng về phương hướng trái ngược, hai cái đùi được tuyến trên thận kích thích xuống, hoàn toàn phát huy siêu thường.
Nhóm tang thi đại khái không có tuyến trên thân kích thích, bất quá chúng nó ngửi được hương vị đồ ăn, so sánh giữa tuyệt đối phải ăn X or O, tựa như được uống thuốc mãnh liệt gấp trăm lần.
Ngô Diệp liều mạng chạy như bay, sau lưng thanh âm tang thi hưng phấn gào thét càng ngày càng gần, mùi tang thi đặc thù tanh hôi càng ngày càng nồng đậm. Ngô Diệp trong đầu chỉ có một ý niệm, chạy, tuyệt đối không thể bị tang thi vây quanh.
Khi ở thời điểm tuyệt cảnh, có người càng sợ hãi đầu óc càng như hồ dán, có người càng sợ hãi đầu óc lại càng tỉnh táo.
Ngô Diệp lẫn đầu tiên biết, bản thân lại là thuộc loại người sau.
Mắt thấy tang thi phía sau đuổi càng ngày càng gấp, Ngô Diệp rốt cuộc thấy được một chút hi vọng sống sót, trên sườn núi phía trước có một tòa tiểu viện nông gia! Còn có hai tấm cửa sắt cực lớn hé mở!
Ngô Diệp hít sâu một hơi, liều mạng hướng về phía tòa nông gia kia.
Nhưng mà, phía sau hắn cư nhiên còn có người so với hắn còn nhanh hơn. Đúng vậy, là người.
Ngô Diệp đuổi theo bóng lưng người kia, dùng sức chạy, rất rõ ràng, người kia mục tiêu cũng là tòa nông gia kia.
Tình huống gấp gáp, ngô Diệp không kịp nghĩ quá nhiều, hắn chỉ biết là nhất định phải đuổi theo sát người kia, ngàn vạn lẫn không thể để người kia đem hắn nhốt ở ngoài cửa, bằng không hắn chỉ có thể chết.
Ngô Diệp cơ hồ sử dụng sức lực, vẫn tiếp tục rớt ở phía sau người nọ vài bước mà ở phía sau hắn, đàn tang thi cách hắn khoảng cách chỉ có hơn mười thước, Ngô Diệp mơ hồ cảm giác được những tang thi kia sau một khắc có thể cắn phá cổ họng của hắn.
Rốt cuộc, người kia vọt vào nông gia, hắn xoay người bắt đầu đóng cửa. Ngô Diệp rất muốn vọt qua, không để ý dưới chân có một cục đá, thoáng cái bị vấp chân, ngã thật mạnh trên mặt đất.
Xong rồi.
Ngô Diệp tuyệt vọng nhắm mắt lại.
Có người túm quần áo của hắn, một cái thanh âm lạnh như băng đối với hắn nói: "Nhanh lên, cậu muốn chết sao?"
Ngô Diệp đương nhiên không muốn chết, nương theo lực đạo của người nọ, rất nhanh đi lên, bước nhanh vọt vào trong tiểu viện. Nhưng mà, vừa rồi một cái té lộn kia rốt cuộc cũng làm chậm trễ thời gian của hắn, đàn tang thi đã muốn chen chúc tới.
Ngô Diệp cả kinh mở to hai mắt nhìn, người nọ cư nhiên dùng chính cánh tay của mình ngăn chặn miệng tang thi.
Sinh tử trước mắt, Ngô Diệp tiềm lực bùng nổ, nhặt lên một cái cuốc nằm ở trước mặt, xoay người hung hăng nện ở trên đầu nam tang thi kia, đầu tang thi bị hắn đập phá tạo thành một cái động, không có ngã xuống, nhưng mà cũng bị đập tới choáng váng, ở tại chỗ quay vòng buông lỏng cái miệng ra.
Ngô Diệp một tay lôi kéo nam nhân đã là nỏ mạnh hết đà, một tay mang theo cái cuốc, lắc mình đi vào trong tiểu viện, nhanh chóng đóng lại cửa sắt lớn, cài chắc chốt sắt cài cửa ở phía sau cửa sắt lớn.
Tang thi đuổi tới bị nhốt ở ngoài cánh cửa, chúng nó tức giận kêu gào, phẫn nộ đánh tới cửa sắt lớn, cửa sắt thoạt nhìn đúng là rất chắc chắn, nhưng mà nếu như tang thi vẫn đụng như thế này, cửa lớn bị phá vỡ chỉ là vấn đề thời gian.
Làm sao bây giờ?
Ngô Diệp còn chưa nghĩ ra biện pháp, trong phòng thế nhưng bò ra phân nửa nữ tang thi, không sai, chính là có một nửa người.
Quần áo nữ tang thi từ lâu đã bị hư hao thành mảnh nhỏ, ruột kéo dài lòi ra khỏi cơ thể, mái tóc dài rối tung bị rơi xuống thưa thớt, hé ra khuôn mặt mập mạp sớm đã bị cắn nát tới hoàn toàn thay đổi, nửa bên mặt trên xương trắng lộ ra bên ngoài. Nó hưng phấn gào thét, hai tay vung không ngừng hướng hai người Ngô Diệp đi tới.
Ngô Diệp trừ bỏ vừa rồi đập qua tang thi kia, hắn đời này ngay cả người làm cũng chưa từng đánh qua. Đừng nói tới giết người, hắn ngay cả gà cũng chưa từng giết.
Cho dù tang thi không phải là người, nhưng mà chúng nó khi còn sống thì đúng là như vậy, kể cả khuôn mặt tựa như ác quỷ, nhưng cũng là mặt người a. Sự quyết tâm khi phải đối mặt với sinh tử đã biến mất, Ngô Diệp tay nắm cái cuốc càng thêm run rẩy dữ dội hơn.
Tần Vô Hoa không nghĩ tới bản thân trước khi chết lại cứu phải một kẻ vô dụng như vậy. Virus D bạo phát đã hơn một năm, cư nhiên còn ngu xuẩn không hạ thủ được với tang thi, thật không biết người này làm sao sống được tới bây giờ.
Bất quá, dù sao hắn cũng sắp chết rồi, người này có thể sống sót hay không thì mắc mớ gì tới hắn chứ?
Ngô Diệp chợt nghe 'Ầm' một tiếng, quay đầu nhìn thấy nam nhân vừa nãy cứu hắn ngã trên mặt đất, lúc này hắn mới phát hiện, người nọ trên người trừ bỏ vết thương vừa cứu hắn ra, còn có rất nhiều những vết thương khác, có vài chỗ đã biến thành màu đen chảy ra nước mủ màu đen.
Ngô Diệp trong lòng căng thẳng, cắn chặt răng không chút do dự, cầm cái cuốc bước nhanh tới trước mặt nữ tang thi, vung cuốc lên mạnh mẽ đập xuống phía trên đầu nó. Giống như phát tiết đập hơn mười lần, mãi tới khi đầu nữ tang thi hóa thành một bãi bùn bẩn không còn nhúc nhích nữa, Ngô Diệp mắt đỏ thở hổn hển dừng tay.
"Này, anh không sao chứ?" Ngô Diệp đi tới bên Tần Vô Hoa, muốn đưa tay đỡ y dậy, Tần Vô Hoa khẽ lắc đầu, đẩy tay Ngô Diệp ra.
Người này tốt xấu gì cũng là ân nhân cứu mạng của hắn, Ngô Diệp tốt xấu gì cũng có chút lương tri, sẽ không thể mặc kệ y, hỏi: "Anh bị thương thật nghiêm trọng, anh có vắc-xin phòng bệnh hay không?" Ở trong Resident Evil vắc-xin phòng bệnh độc là một đạo cụ trọng yếu.
Tần Vô Hoa trước sau như một mặt lạnh tâm lãnh, không nghĩ tới trước khi chết cư nhiên còn có thể gặp được một gia hỏa thích đùa giỡn như thế, vắc-xin phòng bệnh? Nếu có món đồ kia, y còn có thể bị tang thi đuổi theo sao?
"Này, này, anh đừng nhắm mắt lại a, anh mau nói a." Ngô Diệp sốt ruột, không đơn giản bởi vì nam nhân trước mắt này là ân nhân cứu mạng của hắn, hắn biết rõ chỉ bằng vào một mình hắn, căn bản không có khả năng ở cái phương diện tang thi này sống tiếp.
Một không có lương thực, hai là không có vũ khí, ba là không có bất luận trang bị mưu sinh, trí mạng nhất một điểm, hắn thậm chí ngay cả phương hướng đông tây nam bắc cũng không biết, hắn nên chạy trốn tới nơi nào, có thể chạy trốn tới nơi nào?
Chính là chơi game online, ngay cả NPC dẫn đường lời còn chưa kịp nói liền đã ngã xuống, bên ngoài một đám tiểu quái cần đánh kêu ngao ngao, làm sao vui vẻ phấn khích chơi đùa? Game online làm mất mạng nhỏ còn có thể vô hạn sống lại, hiện tại nếu như đám tang thi bên ngoài kia xông tới, hắn phỏng chừng liền cơ hội biến thành tang thi cũng không có, đã bị chúng nó gặm nhấm không còn gì.
Tần Vô Hoa chỉ cảm thấy thân thể của mình càng ngày càng lạnh, ý thức càng ngày càng tan rã, hắn nghĩ ở thời điểm cuối cùng của sinh mạng còn có thể gặp được một người thực lòng không muốn mình chết đi thật không dễ dàng.
Từ năm 16 tuổi đến giờ, hắn vì Lý gia trả giá suốt mười hai năm, cuối cùng lại bị vứt bỏ tựa như phế vật. Hắn chết thì cũng thôi, chỉ tiếc nhóm huynh đệ đã cùng hắn vào sinh ra tử kia, không biết qua lần này, còn có thể sống được mấy người, rốt cuộc là chính mình hại họ.
Nợ huynh đệ chỉ có thể trả ở kiếp sau, trước mắt phải giúp đỡ tiểu gia hỏa thích đùa giỡn này một phen: ".. Đem tôi giết ở bên ngoài, hướng đông, có căn cứ.." Tần Vô Hoa thanh âm càng ngày càng thấp, nói còn chưa dứt lời liền hoàn toàn hôn mê, theo chân tường ngã xuống trên mặt đất.