Chú Chu lại tức giận nói: "Giữa đường Âm Dương có Hoàng Tuyền cảnh, lúc cô đi qua phải che ô, nhớ dùng hương dẫn đường, tránh để bị lạc ở tám trăm dặm Hoàng Tuyền, không biết đường về. Có gạo trong thân của ô, nếu cô không thể tìm thấy con đường trở về, vậy cô có thể mở tay cầm ô ra. Những chiếc xương nhỏ trên ô được chế thành từ xương rắn ngàn năm, xương gai um tùm có thể làm mũi băng nhọn. Còn có tay cầm ô..."
Chú ấy nói ra là lại không dừng được, trong ánh mắt đó từ từ hiện lên sự lo lắng, lại cắn răng, hóa thím nhỏ Điền thành rối gỗ và thu vào túi lại nói tiếp: "Tôi chỉ là sợ cô sẽ chết ở Miêu Trại, không ai đem ô âm dương của tôi trở về, cô tự mình nghiên cứu thêm đi."
Nói xong chú ấy sải bước đi nhanh xuống dưới lầu, nhưng khi đi đến trong sân, chú ấy lại ngẩng đầu nhìn tôi một cái, vẻ mặt có sự rối rắm, nhưng cũng không nói gì, rồi sải bước rời đi.
Tôi nhìn gậy chế hương chú ấy đặt trên bàn, khẽ nhếch khóe miệng cười khẽ, chú ấy cũng không chịu rời đi, canh giữ ở ngoài thôn không chịu rời đi, sợ là có một số việc còn chưa xong.
Dưới lầu, đám người Tề Sở đang khuân đồ lên xe, còn có tiếng Tề Sở lớn giọng dặn những điều cần chú ý.
Tôi bắt đầu trộn các loại hương liệu mà tôi đã cân, rồi tháo băng gạc ra để máu chảy ra.
Lấy máu làm hợp, trộn máu thì máu lấy ra phải có số lượng định trước, lấy máu làm hợp, chính là hoàn toàn dùng máu hợp với hương liệu, không thể trộn với nước dù là một chút.
Sau khi các hương liệu kết hợp, tôi quấn vết thương lại và
se hương thành viên hương.
Tổng cộng có mười hai viên, đặt ở dưới ánh hoàng hôn để phơi nắng.
Đồ này cần phải thu dương khí, tiếp xúc sương sớm, chiếu ánh trăng, mới có thể có hiệu quả.
Bởi vì nó được trộn với máu, cho nên màu sắc có chút đỏ sậm, tỏa ra mùi máu tươi cùng mùi hương nồng đậm, tôi ngửi thấy có chút lâng lâng, chung quy là dùng máu của mình để chế hương dưỡng hồn, cho dù không đốt lên thì mùi vẫn có ảnh hưởng đến hồn phách.
Tôi liếc mắt nhìn nó rồi liền xuống lầu, ngay cả loại hương vị khó ngửi này mà Mặc Dật cũng từng ngửi qua rồi, y tự nhiên cũng nhận ra hương dưỡng hồn, nên cứ để đồ ở nơi này chờ y đến lấy là được.
Tôi xuống phòng dưới lầu thu mấy bộ quần áo thoải mái, lại tra một ít tư liệu về Miêu Trại ở Tương Tây, rồi tôi gom hương dẫn đường đã chế sẵn cùng vòng tay bạc đặt vào tầng trên cùng của ba lô, sáng sớm ngày mai sẽ dùng.
Tôi đi quanh quanh ở trong phòng, thỉnh thoảng giẫm lên sàn nhà phát ra tiếng rắc rắc.
Dưới sàn nhà chính là thi môn, không biết Lục Tư Tề và Mặc Dật đã nói đến giao dịch gì, hoặc là yêu cầu gì, mà anh ta vậy mà lại cầm Huyết Ti Trùng Mẫu đi xuống thi môn, hiện tại anh ta không xuất hiện, tôi phải tự mình đi tìm bà ngoại.
Chuyện này ngày càng khó xử lý, ít nhất nếu Lục Tư Tề còn ở đây thì có thể cùng nhau thảo luận, chính tôi cũng không cần tự tìm đường đi.
Tôi giẫm lên sàn đi một vòng, không có sự phản hồi nào từ dưới sàn nhà.
Cơm chiều do Thư Vọng Nguyệt mua về, Tề Sở bận rộn sắp xếp chuyến đi đến Miêu Trại, nên anh ta cũng lười nấu nướng, rửa bát, thu dọn phòng bếp, nên mua đồ ăn về cho tiện.
Họ dường như rất bận rộn, ngược lại với tôi, tôi có vẻ rất nhàn rỗi.
Đến mười giờ tối, tôi sắp xếp lại tư liệu mình tìm được, muốn lên lầu xem hương dưỡng hồn như thế nào rồi, vừa lên lầu, đã thấy Mặc Dật tựa vào tay vịn (lan can) ở hành lang, đầu ngón tay cầm một viên hương dưỡng hồn, ánh mắt trầm trầm.
Không ngờ y lại đến sớm như vậy, chẳng lẽ chờ không nổi nữa?
Thần hồn của Vân Nga nuôi dưỡng trong cơ thể Vân Hương bị khó chịu gì rồi sao? Không phải nhiều năm trước vẫn nuôi như vậy sao?
Có Mặc Dật ở đây, rồi Thiên Thủy nè nước suối lạnh nè, chúng như được dâng lên cho cô ta luôn, nên không có khả năng sẽ xảy ra chuyện gì lớn đâu, vậy sao Mặc Dật lại gấp như thế chứ.
Hay là sau khi chờ nhiều năm như vậy, giờ đột nhiên phát hiện ra thần hồn của Vân Nga, nên y đợi không được nữa?
Thấy tôi đi lên lầu, Mặc Dật đem viên hương đang cầm trên tay đặt trở về, ngước mắt nhìn tôi nói: "Sáng mai mấy giờ đi?"
"Khoảng sáu giờ đi, khi đó trời đất sáng rồi, vạn vật mới tỉnh, không có trọc khí, có thể lấy hương định phương hướng đi."
Tôi bước đến, nhìn mười hai viên hương dưỡng hồn kia: "Đủ không? "
Y ngước mắt nhìn tôi, dò xét nhìn tôi.
"Anh đây là sợ sau này em lại xảy ra chuyện, cho nên chuẩn bị hương trước ấy nhỉ?" Tôi chớp chớp mắt, nhìn Mặc Dật:
"Có anh ở đây, em sợ cái gì?"
Vừa nói tôi vừa giơ tay muốn ôm lấy cổ y, mỗi lần điên cuồng bên nhau, Mặc Dật rất thích tôi ôm cổ y, gọi tên y, vì làm như vậy có thể tăng thêm tình thú.
Nhưng lần này tôi vừa giơ tay lên y lại quay đầu tránh đi, nhéo lấy một viên hương dưỡng hồn nói: "Lần đầu tiên chế, có chắc chắn thành công không?"
Lúc này sương đã xuống, gió đêm mùa hè mang theo sương thổi lên người tôi, làm cho tôi lạnh từ đầu đến chân, không khí lạnh thấm từ bên ngoài thấm vào bên trong, làm cả người rùng mình một cái, ngay cả trái tim tôi cũng lạnh lẽo đi.
Tôi ngẩng đầu nhìn trăng lưỡi liềm sáng ở chân trời, tôi cũng nhéo một viên hương dưỡng hồn đã dính hơi sương một nửa: "Em cũng không chắc chắn."
Hai mắt Mặc Dật nặng nề nhìn tôi, vươn ngón tay nắm lấy viên hương giữa ngón tay tôi, ngón tay khẽ búng lên, một tia lửa hiện lên, mặt ngoài hương lập tức bị bao bởi lửa.
Y đặt hương sang một bên, giang tay ôm tôi, ôm chặt tôi vào trong ngực, trầm giọng nói: "Vậy anh sẽ cùng em thử một viên, có anh ở đây, em không cần sợ."
Hương dưỡng hồn khô phân nửa đã bùng cháy, dù được chế từ nhiều hương liệu, nhưng hương thơm cũng không nồng đậm, ngay cả mùi máu cũng không có, mùi đó thật giống như không khí vào mỗi buổi sáng khi vừa mở cửa, không khí tươi mát đập vào mặt, làm cho tinh thần người ta sảng khoái.
Mặc Dật ôm chặt lấy tôi, dùng một tay ấn lên lưng tôi, để cho tôi ở trong ngực y, không thể cử động được chút nào.
Áo bào đen (hắc bào) của y có hơi lạnh lẽo của suối nước lạnh, có lẽ do ngâm vào suối nước lạnh.
Tôi hít một hơi thật sâu, gục đầu lên vai y, cắn cắn hắc bào.
Nếu hương dưỡng hồn không thành công, hồn phách của tôi sẽ bị cuồng loạn, vì lấy máu làm hợp, cho nên nó chỉ có hiệu quả với tôi và Vân Nga.
Y sợ tổn thương đến Vân Nga, cho nên để tôi thử hương trước, phần tình cảm sâu nặng (thâm tình) này, quả nhiên là thứ mà người ta đáng ao ước.