4 ❤︎ Bài viết: 1 Tìm chủ đề
Đọc: 75 Tìm: 0
20260919-140050-e1d0f8aa66.png
ĐỊNH MỆNH

Tác giả: Hướng dương rực rỡ

Chương 1: Ký ức gia đình

[Tóm tắt: Trước năm lớp sáu, cuộc sống của Phương Linh vô cùng êm đềm với mái ấm ngập tràn tiếng cười, nơi cô bé mỗi ngày mở mắt ra đều là một ngày vui và luôn háo hức mong chờ ngày mai. Bỗng một hôm nọ cô bé được mẹ cho. Biết tin mình sắp làm chị ; sau hôm ấy mỗi ngày mai lại là một ngày mong chờ được gặp đứa em bé bỏng; cô bé Phương Linh đã suy nghĩ rất nhiều rằng sau khi có em cô bé sẽ cùng em chơi xích đu; vẽ tranh;.. Tuy nhiên, chiếc bong bóng hạnh phúc ấy sớm tan vỡ vào mùa hè năm lớp bảy khi người cha chơi chứng khoán thua lỗ, khiến toàn bộ tiền tiết kiệm tích cóp của gia đình bốc hơi hoàn toàn. Biến cố tài chính nghiêm trọng kéo theo những trận cãi vã triền miên và nảy lửa giữa bố mẹ, khiến ngôi nhà vốn là tổ ấm biến thành một chiến trường ngột ngạt. Trong cơn khủng hoảng, người mẹ rơi vào trầm cảm sau sinh nghiêm trọng và vô tình biến Phương Linh thành chiếc "bao cát" để trút bỏ mọi u uất qua những lời mắng nhiếc, đòn roi vô cớ. Dù vừa phải gồng mình học tập vừa một tay chăm sóc em nhỏ, cô bé mười ba tuổi vẫn phải hằng đêm đối mặt với nỗi cô độc và nỗi sợ hãi tột cùng về một ngày gia đình sẽ hoàn toàn tan vỡ.]

Năm lớp sáu, đối với tôi, mỗi ngày mở mắt ra đều là một ngày vui. Thế giới lúc đó được bao bọc trong một chiếc bong bóng màu hồng, lấp lánh và thơm mùi nước xả vải của mẹ. Ở tuổi mười hai, tôi chưa từng biết đến khái niệm "áp lực" hay "lo toan". Mỗi buổi sáng thức dậy, tôi luôn tràn ngập sự háo hức và mong chờ.

Niềm hạnh phúc lớn nhất của tôi dạo ấy là đếm ước từng ngày để được làm chị. Khi biết bụng mẹ ngày một lớn hơn là lúc một cô em gái bé bỏng đang lớn lên, lòng tôi lúc nào cũng háo hức một sự mong chờ khôn tả. Mỗi tối, tôi đều áp tai vào bụng mẹ, thì thầm đủ thứ chuyện trên đời và mong ngóng ngày em chào đời để được tự tay bế bồng, chăm sóc em. Sự háo hức ấy len lỏi vào từng giấc ngủ, biến mỗi ngày trôi qua thành một chuỗi những mong đợi ngọt ngào.

Dạo ấy, mấy cô chú hàng xóm và họ hàng khi gặp tôi hay nửa đùa nửa thật bảo: "Sắp có em rồi, chuẩn bị ra rìa nhé Phương Linh!", hay "Có em rồi bố mẹ không thương Linh nhất nữa đâu, lúc đấy đừng có mà khóc nhè". Lúc ấy, tôi – một Phương Linh hồn nhiên và tràn đầy tin tưởng – chẳng hề để tâm đến những lời nói ấy. Tôi chỉ mỉm cười cho qua, vì tôi biết rõ bố mẹ yêu thương tôi đến nhường nào, và tình yêu tôi dành cho đứa em sắp chào đời lớn lao đến mức chẳng điều gì có thể làm lung lay được.

Ngôi nhà cấp bốn của chúng tôi tuy nhỏ nhưng chưa bao giờ thiếu vắng tiếng cười. Bố mẹ yêu thương tôi hết mực, chuẩn bị mọi thứ tốt nhất để chào đón thành viên mới. Trong không gian ngập tràn ánh đèn vàng ấm áp và sự đồng lòng của cả gia đình, tôi đã từng tin rằng sự an toàn này là tuyệt đối, và bố mẹ chính là hai người khổng lồ mạnh mẽ nhất, luôn sẵn sàng dang tay che chở tôi và em gái khỏi mọi giông bão ngoài kia. Tôi đã sống những ngày tháng lớp sáu tuyệt vời như thế, như một nàng công chúa nhỏ trong lâu đài bong bóng do chính tình yêu thương của bố mẹ dựng nên.

Mùa hè năm tôi chuẩn bị lên lớp bảy, chiếc bong bóng ấy đón nhận niềm vui mà tôi hằng ao ước: Em gái bé bỏng của tôi chào đời. Ngày mẹ từ bệnh viện trở về với một sinh linh nhỏ bé, đỏ hỏn trên tay, tôi đã vui sướng đến mức nhảy cẫng lên. Tôi lóng ngóng học cách bế em, ngửi mùi sữa thơm ngai ngái trên làn da non nớt của em và thầm hứa sẽ trở thành một người chị thật ngầu, bảo vệ em suốt đời.

Nhưng niềm vui chưa kịp trọn vẹn thì bão tố đã âm thầm kéo đến, gõ cửa ngôi nhà theo cách tàn nhẫn nhất.

Một buổi chiều đi học về, không khí trong nhà im ắng một cách đáng sợ. Tôi bước vào phòng khách, đập vào mắt là những tờ sao kê tài khoản ngân hàng và biểu đồ chứng khoán đỏ rực bị xé rách, vứt ngổn ngang trên sàn.

Mẹ đang ngồi bế em bé, đôi mắt khóc đến sưng húp, nhìn bố bằng ánh mắt đầy u uất và thất vọng. Bố thì quỳ gối dưới đất, hai tay ôm đầu, giọng khàn đặc: "Anh xin lỗi.. Anh chỉ muốn kiếm thêm chút tiền lo cho tương lai của hai đứa nhỏ.. Anh không ngờ thị trường lại sụp đổ như vậy."

Tối hôm đó, bí mật kinh hoàng được phơi bày. Toàn bộ số tiền tiết kiệm tích cóp bao năm qua, thậm chí cả số tiền định dùng để sửa nhà và lo cho em bé mới sinh, đã hoàn toàn bốc hơi theo những con số đỏ đen trên sàn chứng khoán.

Chiếc bong bóng hạnh phúc chính thức vỡ tan vào đêm ấy. Thay cho tiếng cười ấm áp ngày nào là những trận cãi vã triền miên kịch liệt. Từ những lời chì chiết về tiền bạc, bố mẹ bắt đầu lôi lại những tổn thương, những hờn giận trong quá khứ ra để dằn hắt nhau. Tiếng bát đĩa vỡ loảng xoảng, tiếng quát tháo bất lực của bố phản kháng lại tiếng gào khóc xé lòng của mẹ. Ngôi nhà vốn là tổ ấm, nay bỗng chốc biến thành một chiến trường ngột ngạt, nơi không khí lúc nào cũng đặc quánh sự thù hận và căng thẳng. Trong một lần lao vào can ngăn bố mẹ xô xát, cô bé đã bị cả hai trút giận, dẫn đến chấn thương nặng gãy tay trái và phải nhập viện điều trị suốt một tháng.

Trận bão tranh cãi về tiền bạc chưa qua, bi kịch khác lại ập đến khi mẹ rơi vào trầm cảm sau sinh nghiêm trọng. Người mẹ dịu dàng, từng cùng tôi háo hức chuẩn bị từng chiếc tã, cái áo cho em bé trước đây bỗng biến thành một con người hoàn toàn xa lạ. Mẹ có thể ngồi thẫn thờ nhìn vào khoảng không vô định suốt cả tiếng đồng hồ, rồi ngay sau đó, chỉ cần một câu nói hay hành động nhỏ của bố cũng đủ kích động để hai người lao vào một trận cãi vã nảy lửa mới. Từ bệnh viện trở về nhà sau một tháng nằm viện với cơ thể vừa mới hồi phục, đón chờ cô bé ấy không phải là những lời hỏi han quan tâm mà là những trận chửi rủa cay nghiệt của người mẹ và từng lần bị coi là ' bao cát ' trút giận của bố sau khi bố mẹ cãi nhau. Sự bỏ mặc vô tình hay cố ý của cha mẹ dần khiến em trở nên trầm mặc trong gia đình, không còn dám lên tiếng can ngăn thêm lần nào nữa.

Và tôi, cô bé lớp bảy vừa bước qua tuổi dậy thì, nghiễm nhiên trở thành cái "bao cát" để mẹ trút bỏ mọi u uất và tức giận sau mỗi lần xung đột với bố.

"Tại sao tôi lại khổ thế này? Tại sao chứ?" – Mẹ vừa khóc vừa hét vào mặt tôi, đôi mắt hằn lên những tia máu đỏ rực khi tôi lỡ tay làm rơi một chiếc tã của em. Những lời mắng nhiếc vô cớ, những cái tát lạnh lùng từ mẹ dần trở thành một phần trong cuộc sống hàng tuần của tôi. Mỗi lần bố mẹ cãi nhau xong và bố bỏ đi, mẹ lại quay sang nhìn tôi với ánh mắt oán hận, như thể sự xuất hiện của tôi chính là nguồn cơn của mọi sự bất hạnh. Có những lúc tôi nghĩ rằng: "Có phải sự xuất hiện và tồn tại của mình là một sai lầm hay không ?"

Cuộc sống của tôi bị xé toạc làm đôi. Ban ngày, tôi vẫn phải cố gồng mình đóng vai một học sinh ngoan ngoãn ở trường, làm một người con hoàn hảo trong mắt gia đình, hàng xóm luôn giữ nụ cười tươi trên khuôn mặt giống như một chiếc mặt nạ vậy nặng nề và khó chịu, tôi cảm thấy thật mệt mỏi : "Hay là từ bỏ đi, nhưng mình không thể chỉ nghĩ cho mình được nếu mình không còn ở đây đứa em gái mà mình yêu thương phải làm sao?", "Mình không thể gục ngã được". Nhờ ý niệm đó nên tôi đã luôn cố gắng hơn mỗi ngày mặc dù mỗi khi đêm tôi vẫn khóc, khóc vì không biết ngày mai khi mở mắt ra tôi có còn có nhà để trở về không. Mỗi khi bạn bè hỏi tôi : "Phương Linh à, sao mắt cậu sưng vậy? hay " Cậu gặp chuyện gì sao? Có thể kể cho tớ nghe không? ", tôi đều nói dối rằng:" Mình có sao đâu; chỉ là hơi buồn ngủ xíu thôi ".

Buổi chiều vừa tan học, tôi phải lao nhanh về nhà để thực hiện trách nhiệm của một người chị: Vừa ôm sách vở vừa một tay dỗ em khóc, một tay cắm nồi cơm, tai lúc nào cũng ù đi vì tiếng quát tháo, đập phá đồ đạc của bố mẹ ở phòng bên cạnh.

Mỗi đêm nằm ngủ, tôi đều co rúm người lại, kéo chăn trùm kín đầu để ngăn những tiếng thét, chửi mắng của bố mẹ lọt vào tai. Nỗi sợ hãi bố mẹ ly hôn, sợ gia đình tan vỡ, sợ một ngày thức dậy không còn nhà để về cứ lớn dần lên, gặm nhấm tâm hồn của một đứa trẻ mười ba tuổi. Và cái ngày mà mẹ hỏi tôi:" Con muốn theo ai "tôi đã nói với mẹ rằng:" Con không muốn chọn ai cả", sau đó tôi thấy mẹ đã im lặng rất lâu lâu đến mức tôi nghĩ rằng mẹ vẫn chưa nghe thấy câu trả lời của tôi.

Trong suy nghĩ của cô bé chỉ cần em ngoan ngoãn hơn, nghe lời hơn thì ba mẹ sẽ như trước kia yêu thương và quan tâm tới em. Cũng ngày hôm ấy lâu đài màu hồng năm lớp sáu với những mong chờ thơ ngây ngày nào của cô bé Phương Linh đã hoàn toàn sụp đổ, chỉ còn lại đống tro tàn của những tổn thương khó có thể xóa nhòa và nỗi cô độc bủa vây khi em chợt nhận ra rằng nhà đã không còn là nhà của ngày trước nữa.
 
Chỉnh sửa cuối:
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back