CHƯƠNG 9.2: KHOẢNG CÁCH BẮT ĐẦU THAY ĐỔI - Có những ánh nhìn.. Một khi đã khác đi sẽ không thể giống lại
Con người ta thường không nhận ra một mối quan hệ thay đổi từ khi nào. Không có tiếng báo hiệu. Không có khoảnh khắc rõ ràng kiểu phim ảnh. Chỉ là từng chút một. Một câu nói bớt gai góc hơn. Một thói quen xuất hiện tự nhiên hơn. Một ánh mắt dừng lâu hơn bình thường. Và đến khi giật mình nhìn lại.. Thì khoảng cách cũ đã chẳng còn nguyên vẹn nữa. Với Khánh Vy và Trần Khải Nguyên, Sự thay đổi bắt đầu từ những điều nhỏ nhất.
"Cậu lại quên bút đỏ."
Tiết Sinh học sáng thứ năm, khi cô giáo yêu cầu gạch chân từ khóa, Khánh Vy mới phát hiện hộp bút mình.. Rất đầy đủ, trừ đúng cây cần thiết.
"Chết rồi.."
Cô lục lần một. Không có. Lần hai. Vẫn không.
"Cậu tìm vàng à?"
Giọng quen thuộc vang lên bên cạnh.
"Im. Tôi quên bút đỏ."
"Biết."
"Biết mà còn hỏi?"
Nguyên không trả lời. Chỉ đặt xuống bàn cô một cây bút. Nắp đỏ.
"Dùng đi."
Khánh Vy nhận lấy theo phản xạ.
"Cảm ơn."
"ừ."
"..."
"..."
"Cậu có mỗi một câu 'ừ' thôi à?"
"Không."
"Vậy sao toàn 'ừ'?"
Nguyên vẫn nhìn lên bảng.
"Còn 'biết'."
"..."
Khánh Vy quay lên. Cô tự nhủ: "Mình không nên cười." Nhưng cuối cùng, Khóe môi vẫn cong lên rất nhẹ.
Dạo gần đây, cả lớp bắt đầu quen với cảnh tượng rất kỳ lạ: Dương Hoàng Khánh Vy, người từng tuyên bố "ghét kiểu người như Trần Khải Nguyên nhất". Lại là người hỏi bài Trần Khải Nguyên nhiều nhất.
"Câu này sao ra được vậy?"
"Nhìn đề."
"Tôi nhìn rồi."
"Nhìn kỹ."
"..."
"Dữ kiện nằm ở dòng ba."
"..."
"..."
"Ờ ha."
"Não quay lại rồi?"
"Cậu tin tôi lấy compa đâm cậu không?"
"Không."
"Tại sao?"
"Cậu không nỡ."
"?"
"Compa mới mua."
"trần khải nguyên."
Linh ở trên chính thức cười đến đau bụng.
"Mẹ ơi cứu con, hai đứa này không cần yêu nhau vẫn như sitcom."
Nhưng không phải lúc nào mọi thứ cũng chỉ là đùa. Có những lúc, Sự thay đổi nằm ở nơi người ta không ngờ nhất. Ví dụ như giờ thể dục. Khánh Vy ghét chạy bền. Không phải ghét bình thường. Mà là cực kỳ ghét. Ba vòng sân trường đối với cô chẳng khác nào bản án.
"Hôm nay kiểm tra chạy."
Thầy vừa nói xong, Khánh Vy đã thấy tương lai mình tối sầm.
"Mình xin nghỉ bệnh được không.."
"Không."
Nguyên đứng cạnh, đáp ngay không cần suy nghĩ.
"Cậu là thầy tôi à?"
"Không."
"Vậy im."
"Nhưng cậu giả bệnh dở lắm."
"..."
"Với lại.."
Cậu nhìn cô.
"Cậu chạy được."
"Cậu lấy đâu ra niềm tin đó?"
"Vì cậu cứng đầu."
"..."
"Người cứng đầu thường không bỏ cuộc giữa chừng."
Một câu rất bình thường. Nhưng chẳng hiểu sao, Nó lại khiến cô im đi vài giây.
Tiếng còi vang lên. Cả nhóm nữ bắt đầu chạy. Vòng một. Khánh Vy còn ổn. Vòng hai. Bắt đầu thở dốc. Vòng ba, Cô chỉ muốn đầu thai.
"Khánh Vy! Cố lên!"
Tiếng Linh. Tiếng bạn bè. Tiếng giày chạy trên nền sân. Mọi thứ dần lẫn vào nhau. Cho đến khi, Một giọng quen thuộc vang lên từ phía ngoài đường chạy.
"Đừng nhìn xuống."
Khánh Vy ngẩng lên. Là Nguyên. Cậu không chạy cùng, chỉ đứng bên ngoài theo hàng nam đã xong phần kiểm tra. Nhưng ánh mắt cậu, Đang nhìn thẳng cô.
"Thở đều."
"..."
"Bước ngắn thôi."
"..."
"Còn một đoạn."
Không hiểu vì sao, Giữa lúc mệt nhất, Giọng cậu lại trở nên rõ đến vậy. Không lớn. Không hô hào. Chỉ đều và chắc. Giống như thể, Cậu thật sự tin cô làm được. Và rồi.. Khánh Vy về đích. Không nhanh. Nhưng đủ. Cô gần như khuỵu xuống ngay sau đó.
"Trời ơi.. Chết mất.."
Một chai nước xuất hiện trước mắt.
"Uống đi."
Khánh Vy ngẩng lên, vừa thở vừa nhận lấy.
"Cậu.. Chuẩn bị sẵn à?"
"ừ."
"Tại sao?"
Nguyên nhún vai.
"Sợ bạn cùng bàn ngất."
"..."
"Phiền."
"..."
"Với lại.."
Cậu hơi quay đi chỗ khác.
"Cậu làm được thật."
Gió chiều lướt qua sân trường. Rất nhẹ. Nhưng Khánh Vy lại thấy tim mình rung lên một nhịp rõ ràng. Không mạnh. Không ồn. Chỉ là, Rất thật.
Tối hôm đó, lúc ngồi vào bàn học, cô phát hiện trong ngăn cặp có một tờ giấy gấp đôi. Nét chữ quen thuộc.
"Bài tập Toán mai. Câu 5 dễ sai, làm kỹ.
P/s: Chạy hôm nay không tệ."
"..."
Khánh Vy nhìn mảnh giấy rất lâu. Rồi úp mặt xuống bàn.
"Phiền thật.."
Nhưng lần này, Giọng cô không còn giống than phiền nữa. Mà giống.. Bất lực trước chính nhịp tim mình hơn.
Ngày hôm sau, trong lúc cả lớp ồn ào trước giờ vào tiết, Linh đột nhiên chống cằm hỏi:
"Này."
"Gì?"
"Mày có thấy dạo này Khải Nguyên khác với mày không?"
Khánh Vy khựng lại.
"Khác gì?"
"Thì.. Không lạnh như với người khác."
"..."
"Ít nhất là với mày."
"..."
"Vy."
"Gì?"
"Mày có bao giờ nghĩ.."
"Không."
"Tao còn chưa hỏi xong."
"Thì đừng hỏi."
Linh nheo mắt.
"Ghê."
"..."
"Vậy là có nghĩ."
"Ngọc. Khánh. Linh."
"Rồi rồi."
Nhưng trước khi quay lên, Linh vẫn kịp nói nhỏ một câu:
"Cẩn thận nha."
"Cái gì?"
"Người ta chỉ sợ nhất.. Là lúc ghét quá lâu, đến khi nhận ra không còn ghét nữa.."
".. Thì muộn."
Khánh Vy không đáp. Nhưng cả buổi hôm đó, Cô lại vô thức nghĩ mãi về câu nói ấy. Cho đến khi đang chép bài, Nguyên bỗng nghiêng sang.
"Khánh Vy."
"Gì?"
"Cậu viết nhầm tiêu đề."
"Hả?"
Cô nhìn xuống.
Thật. Sai thật.
".. Ờ."
"Cậu đang nghĩ gì vậy?"
"Không có gì."
"Xạo."
"Tôi không xạo."
"Thế sao đỏ mặt?"
"do nóng."
"Trời mưa."
"..."
"..."
"Trần Khải Nguyên."
"ừ?"
"Cậu bớt tinh ý lại được không?"
Lần này, Nguyên cười. Không phải kiểu cười nhạt thoáng qua. Mà là một nụ cười thật sự. Rất nhẹ. Rất ngắn. Nhưng đủ khiến Khánh Vy.. Đứng hình. Bởi vì đó là lần đầu tiên, Cô thấy cậu cười gần như vậy. Đẹp đến đáng ghét.
"..."
"Nhìn gì?"
"..."
"Khánh Vy?"
".. Cậu vừa cười à?"
Nguyên khựng một nhịp. Rồi quay lên bảng.
"Không."
"Xạo."
"..."
"Cậu vừa cười."
"Không."
"Có."
"Không."
"Có."
"..."
"..."
".. Ừ."
Và không hiểu sao, Chỉ một tiếng "ừ" đó thôi.. Lại đủ khiến cả một ngày của cô trở nên khác hẳn.