Bạn được Trình Mỹ Ân mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
604 ❤︎ Bài viết: 1090 Tìm chủ đề
Chương 7.5: Khoảng cách dịu xuống

CHƯƠNG 7.5: KHOẢNG CÁCH DỊU XUỐNG - Buổi sáng với một ổ bánh mì

Sáng hôm sau, Khánh Vy đến lớp với đôi mắt.. Không thể rõ hơn việc cô ngủ muộn. Linh vừa nhìn đã nhíu mày.

"Ê."

"Gì?"

"Mày thức đêm làm trộm à?"

"Không."

"Vậy sao mắt như gấu trúc?"

"Do học."

"Xạo."

Khánh Vy còn chưa kịp phản công..

"Cạch."

Một vật quen thuộc được đặt xuống bàn. Không phải sữa dâu. Mà là, Một ổ bánh mì tam giác. Khánh Vy quay sang. Nguyên kéo ghế ngồi xuống, bình thản như không.

"Ăn."

"..."

"Gì nữa?"

"Cậu bị sao vậy?"

"Cậu mới bị sao."

"Tự nhiên mua đồ ăn sáng?"

Nguyên mở sách.

"Cậu tối qua ngủ trễ."

Khánh Vy cứng người.

"..."

"Nhìn là biết."

"..."

"Với cả."

Nguyên lật sách, giọng đều đều,

"Bụng cậu vừa kêu."

"..."

Khánh Vy muốn biến mất ngay tại chỗ.

"Cậu.."

"Ăn nhanh."

"..."

"Không lát nữa đau dạ dày lại cáu."

"..."

"Rồi ảnh hưởng người ngồi cạnh."

Khánh Vy trừng mắt.

"Cậu không thể nói tử tế hơn à?"

Nguyên quay sang. Rất thản nhiên.

"Tôi đang tử tế."

".. Không ai thấy."

"Cậu thấy là được."

Một câu quá bình thường. Bình thường đến mức, Khánh Vy mất luôn khả năng đáp trả. Linh ngồi trên vô tình nghe được, quay xuống đúng lúc.

Biểu cảm: "Sốc văn hóa."

"..."

"..."

".. Tao nên đi hay nên ở?"

"biến."

Khánh Vy đáp nhanh đến mức cả lớp bật cười.

Còn Nguyên, Dù vẫn cúi nhìn sách, Khóe môi lại rất khẽ.. Cong lên.
 
604 ❤︎ Bài viết: 1090 Tìm chủ đề
Chương 7.6: Khoảng cách dịu xuống

CHƯƠNG 7.6: KHOẢNG CÁCH DỊU XUỐNG - Người đầu tiên nhận ra

Có những thay đổi, Người trong cuộc thường không nhận ra trước. Nhưng người ngoài.. Thì có. Giờ thể dục chiều thứ ba, cả lớp tập chạy bền. Hoạt động bị ghét hàng đầu khối 11. Khánh Vy vốn không giỏi thể lực. Chạy được hai vòng đã thở không ra hơi. Vòng thứ ba, Cô gần như tụt lại cuối hàng.

"Vy! Cố lên!"

Linh vừa chạy vừa thở.

"Tao.. Muốn.. Chết.."

Khánh Vy đáp trong tuyệt vọng. Ngay lúc đó, Một chai nước xuất hiện trước mặt cô khi hàng vừa dừng. Khánh Vy ngẩng lên. Nguyên.

"..."

"Uống."

"Cậu lấy đâu ra?"

"Căng tin."

"Cho tôi?"

"Không."

"..."

"Cho người sắp ngất."

"..."

Đáng ghét. Rõ ràng đáng ghét. Nhưng cô vẫn nhận. Nước mát trôi xuống cổ họng khiến cô tỉnh lại đôi chút. Cô ngồi bệt xuống ghế đá. Nguyên đứng cạnh.

"Cậu yếu thật."

"Im đi.."

"Sau này ăn sáng đều."

"Biết rồi.."

"Ngủ sớm."

"Biết rồi.."

"Đừng cứng đầu."

"..."

Khánh Vy ngẩng lên.

"Cái cuối không hứa."

Lần này, Nguyên thật sự cười. Không phải kiểu nhếch môi rất nhẹ như trước. Mà là cười rõ ràng hơn một chút. Dù rất nhanh. Nhưng đủ khiến Khánh Vy đứng hình.

Bởi vì, Một Khải Nguyên lạnh như cục nước đá.. Khi cười.. Lại nguy hiểm hơn cô nghĩ rất nhiều.

"Ê."

Linh từ đâu xuất hiện, đứng cạnh cô, mắt nhìn theo hướng Nguyên rời đi. Rồi phán một câu xanh rờn:

"Xong."

"Gì?"

"Mày xong rồi."

"Cái gì xong?"

"Mày tiêu rồi."

"?"

Linh quay sang, ánh mắt như nhìn thấu hồng trần.

"Mày bắt đầu không ghét nổi nó nữa."

"..."

Khánh Vy định phản bác. Rất mạnh. Rất quyết liệt. Nhưng rồi, Cô chợt nhớ đến chiếc áo mưa. Ổ bánh mì. Hộp sữa dâu. Tin nhắn lúc nửa đêm.

Và câu nói..

"Cậu thấy là được."

"..."

Khánh Vy im lặng. Linh nhướng mày.

"Thấy chưa?"

"..."

"Im luôn."

".. Phiền thật."

"Mày không phủ nhận nha."

"tao bảo im."

Nhưng lần này, Ngay cả chính Khánh Vy cũng không chắc.. Rằng người khiến cô thấy "phiền".. Là Linh. Hay là.. Một người nào đó đang từng chút một bước qua khoảng cách cô từng dựng lên rất kỹ.
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back