Chương 7.5: Khoảng cách dịu xuống
CHƯƠNG 7.5: KHOẢNG CÁCH DỊU XUỐNG - Buổi sáng với một ổ bánh mì
Sáng hôm sau, Khánh Vy đến lớp với đôi mắt.. Không thể rõ hơn việc cô ngủ muộn. Linh vừa nhìn đã nhíu mày.
"Ê."
"Gì?"
"Mày thức đêm làm trộm à?"
"Không."
"Vậy sao mắt như gấu trúc?"
"Do học."
"Xạo."
Khánh Vy còn chưa kịp phản công..
"Cạch."
Một vật quen thuộc được đặt xuống bàn. Không phải sữa dâu. Mà là, Một ổ bánh mì tam giác. Khánh Vy quay sang. Nguyên kéo ghế ngồi xuống, bình thản như không.
"Ăn."
"..."
"Gì nữa?"
"Cậu bị sao vậy?"
"Cậu mới bị sao."
"Tự nhiên mua đồ ăn sáng?"
Nguyên mở sách.
"Cậu tối qua ngủ trễ."
Khánh Vy cứng người.
"..."
"Nhìn là biết."
"..."
"Với cả."
Nguyên lật sách, giọng đều đều,
"Bụng cậu vừa kêu."
"..."
Khánh Vy muốn biến mất ngay tại chỗ.
"Cậu.."
"Ăn nhanh."
"..."
"Không lát nữa đau dạ dày lại cáu."
"..."
"Rồi ảnh hưởng người ngồi cạnh."
Khánh Vy trừng mắt.
"Cậu không thể nói tử tế hơn à?"
Nguyên quay sang. Rất thản nhiên.
"Tôi đang tử tế."
".. Không ai thấy."
"Cậu thấy là được."
Một câu quá bình thường. Bình thường đến mức, Khánh Vy mất luôn khả năng đáp trả. Linh ngồi trên vô tình nghe được, quay xuống đúng lúc.
Biểu cảm: "Sốc văn hóa."
"..."
"..."
".. Tao nên đi hay nên ở?"
"biến."
Khánh Vy đáp nhanh đến mức cả lớp bật cười.
Còn Nguyên, Dù vẫn cúi nhìn sách, Khóe môi lại rất khẽ.. Cong lên.
Sáng hôm sau, Khánh Vy đến lớp với đôi mắt.. Không thể rõ hơn việc cô ngủ muộn. Linh vừa nhìn đã nhíu mày.
"Ê."
"Gì?"
"Mày thức đêm làm trộm à?"
"Không."
"Vậy sao mắt như gấu trúc?"
"Do học."
"Xạo."
Khánh Vy còn chưa kịp phản công..
"Cạch."
Một vật quen thuộc được đặt xuống bàn. Không phải sữa dâu. Mà là, Một ổ bánh mì tam giác. Khánh Vy quay sang. Nguyên kéo ghế ngồi xuống, bình thản như không.
"Ăn."
"..."
"Gì nữa?"
"Cậu bị sao vậy?"
"Cậu mới bị sao."
"Tự nhiên mua đồ ăn sáng?"
Nguyên mở sách.
"Cậu tối qua ngủ trễ."
Khánh Vy cứng người.
"..."
"Nhìn là biết."
"..."
"Với cả."
Nguyên lật sách, giọng đều đều,
"Bụng cậu vừa kêu."
"..."
Khánh Vy muốn biến mất ngay tại chỗ.
"Cậu.."
"Ăn nhanh."
"..."
"Không lát nữa đau dạ dày lại cáu."
"..."
"Rồi ảnh hưởng người ngồi cạnh."
Khánh Vy trừng mắt.
"Cậu không thể nói tử tế hơn à?"
Nguyên quay sang. Rất thản nhiên.
"Tôi đang tử tế."
".. Không ai thấy."
"Cậu thấy là được."
Một câu quá bình thường. Bình thường đến mức, Khánh Vy mất luôn khả năng đáp trả. Linh ngồi trên vô tình nghe được, quay xuống đúng lúc.
Biểu cảm: "Sốc văn hóa."
"..."
"..."
".. Tao nên đi hay nên ở?"
"biến."
Khánh Vy đáp nhanh đến mức cả lớp bật cười.
Còn Nguyên, Dù vẫn cúi nhìn sách, Khóe môi lại rất khẽ.. Cong lên.
