Bạn được Nhiếp Yêu khuynh Thành mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
379 ❤︎ Bài viết: 83 Tìm chủ đề
Chương 20: Nhật ký Vĩ Thanh

Trên lầu, Dương Tử bước xuống thấy cô đang trầm ngâm anh nhíu mày nhẹ một cái rồi khẽ cười tiến đến chào hỏi làm cô giật mình quay lại nhìn anh cũng khẽ cười chào lại. Thấy nét mặt không vui của cô anh thở dài mở lời mời cô đến quán trà trò chuyện. Tại quán trà, anh kể cho cô nghe về câu chuyện Bạch gia, chuyện hồn ma Vĩ Thanh.

- Cô Phương à, việc cô đến nhà tôi làm giáo sư riêng cho Đình Đình, tốt nhất là cô nên suy nghĩ kỹ lại – Anh nghiêm túc khuyên cô.

- Tại sao vậy – Cô không hiểu ý anh muốn nói gì.

- Theo tôi biết Bạch gia rất là phức tạp, cô không sợ bước vào cửa quan sâu vô tận à, hơn nữa chỗ này lại có ma – Anh thở dài, nhấn mạnh.

- Ah.. tôi nghĩ tôi không sợ ma – Khẽ cười nhẹ.

- Vậy người thì sao.. – Anh nâng ly trà lên uống cười nhẹ.

- Ý của anh muốn nói là.. – Nhíu mày nhìn anh.

- Bạch lão phu nhân, má nuôi tôi người đang nắm trong tay không phải quyền lực hay tiền bạc mà là.. một quỷ hồn ở trong nhà ma.

- Tại sao anh lại nói với tôi chuyện này? – Cô nhíu mày.

- Ah.. tại vì tôi lo cho cô – Anh vội thốt lời

- Ah.. xin cô tha thứ cho tôi nói hơi nhiều.. tại vì tôi.. tôi không kiềm chế được – Anh gượng cười nhìn cô.

Không đáp lại lời anh, cô đứng lên đi về phía bức tượng một người mẹ đang bồng trên tay một đứa bé cô chạm vào bức tượng nhíu mày.

- Bức tượng này đẹp quá nhưng người mẹ này.. người mẹ này..

- Chỉ có khuôn mặt không có mắt mũi – Anh thở dài.

- Tình thương của người mẹ này lộ ra nơi bắp thịt, ở trên những ngón tay của bà, trong những động tác khi ôm đứa bé vào lòng.

- Ah.. tác phẩm này chính tôi điêu khắc cho Đình Đình, bởi vì.. má ruột Đình Đình không có mặt, không ai biết dung mạo ra sao nên tôi.. – Anh gãi đầu quay đi ra ngoài.

Cô mãi nhìn bức tượng mà nước mắt cứ tuôn dòng rồi vội lau đi bước về nhà. Anh mặc dù bước ra nhưng vẫn lén nhìn thấy cô khóc anh càng cảm mến cô, anh nghĩ cô là một người hiền lành có lòng thương người khi trong thấy hoàn cảnh của Đình Đình đã làm cô đau lòng.

Anh bước vào phòng sách mang ra một cuốn nhật ký cũ nát đã bị cháy xém, đây là cuốn nhật ký của Vĩ Thanh anh nhặt được nó cách đây hai tuần trước khi anh nghe được tin đồn có hồn ma xuất hiện trong ngôi nhà cổ, anh bất ngờ muốn biết Vĩ Thanh là người như thế nào mà làm cho Hạo Văn không thể buông tay để thương yêu Dương Ân. Trong một đêm thanh vắng anh đi đến ngôi nhà cổ trong thấy có một bóng người mặt áo màu vàng tóc xã ngang ngồi trên lầu thoắc ẩn thoắc hiện, anh tò mò chạy vào bên trong thì lại không trong thấy đâu nữa, anh tìm kiếm xung quanh nhà phát hiện ra một cái rương bị cháy xém anh tò mò mở ra xem thì đã phát hiện ra cuốn nhật ký này và mang về.

Đọc được vài trang anh mới biết rằng thì ra vấn đề ở đây chính là nhà họ Bạch đã ép chết một Vĩ Thanh ngây thơ, hiền lành, lương thiện. Đặc biệt, là má nuôi anh đã làm nên điều này, một người anh tin tưởng, yêu thương, quý trọng mà lại làm nên một chuyện thật ghê tởm thế này, còn Hạo Văn người nói yêu Vĩ Thanh hết lòng hết dạ vậy mà chính tay anh ép chết cô ấy, anh bắt đầu đồng cảm với Vĩ Thanh. Hôm nay, anh sợ Tư Nhã khi vào ngôi nhà này sẽ bị má nuôi anh và Hạo Văn làm phiền nên anh không muốn cô bước vào, anh mở cuốn nhật ký ra xem mà cứ thở dài.

- Ngày 18/7 cả ngày Hạo Văn ở trong xưởng, đã làm cho tinh thần của tôi sắp sụp đổ hoàn toàn, bả nói với tôi bả sẽ nói lại cho Hạo Văn biết, nhưng tôi van xin bà hãy bỏ qua đi.

- Ngày 20/7 tôi điên lên mất thôi, tôi nghĩ là tôi sẽ không thể chịu đựng được nữa, bả hỏi tổ tiên ba đời của tôi, tôi đã nói không ra lời.

- Ngày 26/7 tôi mong muốn Hạo Văn đừng có quá bận việc, vì Hạo Văn tôi đành hy sinh tất cả, tôi đã hy sinh tất cả, hy sinh tất cả vì ảnh.

- Ngày 29/7 con người sau khi chết không biết có linh hồn hay không, nhưng tôi nghĩ sau khi chết rồi chắc sẽ biến thành một hồn ma để trở về bên cạnh với Bạch Hạo Văn.

Gấp cuốn sổ lại anh thở nhẹ trầm ngâm uống một ít trà nghĩ đến hồn ma Vĩ Thanh thầm nghĩ "Liễu Vĩ Thanh cô đúng là một hồn ma si tình nhất mà tôi từng biết, nhưng mà ở trong nhà quan đó thật sự có quỷ hồn của cô sao?". Rồi anh nhíu mày nghĩ đến Tư Nhã "Tư Nhã tôi mong cô đừng quá thương người, tôi nhất định không để cô vào một nơi phức tạp như vậy đâu".
 
379 ❤︎ Bài viết: 83 Tìm chủ đề
Chương 21: Khiển trách bản thân

Tại ngôi nhà ngoại ô, Phu Sa trông thấy Hạo Văn đi từ cổng bước vào nhà, liền chạy lên lầu thông báo cho lão bà biết. Hạo Văn dưới lầu đưa gậy bước đến ghế, ngồi đợi lão bà trong phòng khách, tay anh sờ vào những ấm trà được sắp xếp ngay ngắn trên bàn mà cứ khẽ cười nhớ lại trước đây. Trước đây, anh biết lão bà rất thích uống trà nên mỗi lần anh đi mãi thương khắp nơi đều ghé vào những tiệm trà, tự tay lựa chọn những ấm trà đẹp mang về làm quà cho lão, nhưng kể từ ngày Vĩ Thanh ra đi, anh không còn để tâm đến việc mua những ấm trà về cho lão nữa.

Trên lầu, lão bà bước xuống ngó nhìn anh đang chạm vào những ấm trà được đặt trên bàn, lão vừa gọi lấy tên anh vừa bước đến sau lưng anh dừng lại, trầm giọng với anh.

- Hạo Văn những ấm trà này, đã lâu ta không dùng tới chúng rồi.

- Má.. má đang khiển trách con à – Anh ngẩng mặt lên, nhíu mày hỏi lại lão.

- Không.. ta không khiển trách con, nếu có khiển trách, thì ta nên khiển trách ta mới đúng – Bà đi đến ngồi vào ghế.

- Má à, chúng ta đều không thể khiển trách bất cứ ai được, má và con đều đau khổ, bây giờ có nói cũng đều vô ích mà thôi – Anh thở nhẹ, tựa vào ghế giọng trầm xuống.

Lão bà thở dài, bắt sang chủ đề chính hôm nay bà gọi anh đến là vì chuyện giữa anh và Dương Ân. Bởi Dương Ân mãi tìm đến lão nhiều lần khóc lóc, than vãn chuyện Hạo Văn lạnh nhạt vô tình, đối xử tệ bạc với cô trong suốt 4 năm qua. Nhưng anh không những không quan tâm trái lại còn rất khó chịu với lão mỗi khi lão nhắc đến chuyện này.

- Má đã biết mà – Ánh mắt anh hờn giận nhìn sang một bên.

- Hazz.. Hạo Văn ta chỉ biết tu mười năm mới chung thuyền, tu trăm năm mới chung chăn gối, những chuyện đã qua không thể vãn hồi tại sao con cứ tự làm khổ bản thân – Lão nhíu mày khó chịu với anh.

- Tại vì con không muốn, con không thể và không làm được. Bởi vì, Vĩ Thanh.. chính cái chết của cổ, đã làm cho con đau khổ suốt cả đời, không thể nào quên được. Má.. con không xin bất cứ điều gì hết, con chỉ xin một điều là con có thể chuộc lại tội lỗi đó – Anh nói trong sự tức giận, khó chịu.

- Vậy ta hiểu rồi, sở dĩ con không chấp nhận Dương Tử là bởi vì con không tha lỗi cho ta – Lão nhìn anh giọng tự trách.

Anh tức giận, nhăn nhó đứng dậy quay mặt về hướng khác, lão bà cũng đứng dậy thở dài, vừa đi vài bước đến cửa sổ, vừa tự trách bản thân lão đã làm sai hai chuyện trong cuộc đời đó chính là đã hại chết hai người. Trong thâm tâm, lão biết bản thân cũng gần đất xa trời, trước sau gì cũng sẽ phải đến gặp mặt hai người họ để đền tội, những chuyện ân oán trước đây cũng phải kết thúc. Anh nhíu mày quay lại nhìn lão bà giọng nói khó chịu, hằn học.

- Má à, má đừng nói như vậy có được không.

- Hạo Văn, những chuyện này.. má chỉ nói cho một mình con biết – Tay lão cứ nắm chặt hay tay vào nhau, giọng nói ngập ngừng nhưng vẫn tỏ ra thần khí an nhiên.

- Dạo này những chuyện xưa cứ hay diễn ra trước mặt ta, không những ta đã thấy Liễu Vĩ Thanh, mà còn nhìn thấy Lâm Tố Tố - Lão cứ kể với vẻ mặt không chút gì sợ hãi.

Lâm Tố Tố chính là mẹ của Bạch Hạo Phi em của Bạch Hạo Văn đã chết cách đây 30 năm. Khi lão nhắc đến Lâm Tố Tố, anh vô cùng khó chịu, vô cùng giận dữ, làm anh đỏ mặt tía tai nhăn nhó lớn tiếng nói lại với lão, nhưng lão không quan tâm đến sự giận dữ của anh mà cứ đứng nhìn ra ngoài cửa sổ, giọng nhẹ nhàng nhưng lại nhấn mạnh đáp lại anh.

- Chuyện Lâm Tố Tố là chuyện đã mấy trăm năm trước rồi, má còn nhắc đến để làm gì chứ.

- Không, đây không phải là chuyện của mấy trăm năm trước. Mà nó, chỉ mới 30 năm, còn cái chết của Vĩ Thanh là chuyện của 10 năm về trước.

- Nhiều lúc.. hazz.. ta thường cảm thấy Vĩ Thanh là chính do Lâm Tố Tố đầu thai đến, họ muốn làm cho ta thấy một kiếp luân hồi trước mắt. Giờ đây, họ đều đã đi rồi, nhưng không biết họ có trở về hay không, không biết có đến thanh toán với ta không? – Khuôn mặt lão tái nhợt, lo sợ nhíu mày quay lại nhìn vào anh, lời nói cứ cuống cuồng lên.

- Má à, con không muốn nghe ba chữ Lâm Tố Tố nữa và con càng không muốn nghe chuyện lẫn lộn hay nhầm tưởng giữa Vĩ Thanh và Lâm Tố Tố nữa - Anh khó chịu lời nói tức giận, lớn giọng với lão.

- Mười năm trước con đã nói với má nhiều lần lắm rồi mà. Nhưng má cứ luôn luôn so sánh hai người này với nhau, luôn luôn lẫn lộn hai người này với nhau – Anh càng tức giận điên người khi nói lại vấn đề này.

- Hạo Văn..

Tiếng mở cửa "Cạch.. cạch.." của ai đó bên ngoài làm gián đoạn đối thoại của hai người.
 
379 ❤︎ Bài viết: 83 Tìm chủ đề
Chương 22: Người Dương Tử thích

Dương Tử từ ngoài cửa dáng đi vội vàng bước vào nhà, nhìn thấy lão bà đang ngồi cùng Hạo Văn, anh vội vàng bước đến đến chào hai người. Anh về nhà vào giờ này là để lấy hồ sơ và tiện thể thông báo với lão bà hôm nay anh sẽ không về nhà mà đến ở Bạch viên. Anh chạy gấp lên lầu lấy hồ sơ, ở dưới đây lão bà và Hạo Văn cũng không nói gì thêm về chuyện vừa rồi, hai người chỉ ngồi im lặng nhíu mày, thở dài nặng nề. Dương Tử bước xuống lầu vẻ mặt hớn hở đi đến vịn vào vai lão bà cười tươi, ánh mắt sáng bừng lên.

- Má à, con có một chuyện muốn nói với má. Con đã thích một người con gái.

- Thật sao, cô ấy là ai? – Vẻ mặt mừng rỡ.

- Người con gái đó rất hiền lành, lương thiện và hay giúp đỡ mọi người xung quanh. Cô ấy học ngành giáo dục tại nước Mỹ và trở về nước mấy tháng nay, hiện cổ đang dạy các em nhỏ tại trường tiểu học Phan Nam. Tên là Phương Tư Nhã.

- Ấy.. cô ấy từ ngoại quốc về sao? – Lão mở to mắt ngạc nhiên, tỏ vẻ hứng thú với người con gái này.

- Phương Tư Nhã – Hạo Văn khuôn mặt xám đen ngẩng mặt, nhấn mạnh tên.

- Đúng vậy là cô ấy, gia sư riêng của Đình Đình – Anh cười tươi, gật đầu.

- Người con gái này đến làm gia sư riêng cho Đình Đình sao? Ấy, vậy là Hạo Văn cũng quen biết cô ấy - Lão nhìn sang Hạo Văn tỏ vẻ bất ngờ, cười nhẹ.

- Dạ phải, con mời cô ấy đến nhà làm gia sư dạy học cho Đình Đình, bởi vì cô ấy rất quan tâm, săn sóc cho Đình Đình nhà mình. Khi biết điểm toán của Đình Đình không được tốt, cô ấy đã tình nguyện dạy thêm một tiếng sau giờ học cho Đình Đình tại trường mà không cần tiền học phí. Chính vì vậy, con mới mời cổ về làm gia sư riêng cho Đình Đình – Anh cười nhẹ.

- Là vậy sao, Dương Tử vậy cô ấy được bao nhiêu tuổi? – Lão nhìn Dương Tử tò mò.

- Dạ cô ấy bằng tuổi con đấy má.

- Vậy là 30 tuổi sao? - Ánh mắt bất ngờ từ lão bà và Hạo Văn cùng nhìn về hướng anh.

- Đúng rồi cô ấy nhỏ hơn anh 2 tuổi – Dương Tử nhìn sang Hạo Văn.

- Ấy.. ấy không được.. không được rồi..

Lão bà chưa kịp hỏi thì Dương Tử ngẩng mặt nhìn vào đồng hồ treo trên tường thấy sắp hết thời gian, anh vội vàng ngắt lời chào lão bà quay ra cửa. Lúc này, Hạo Văn cũng vội vàng đứng lên chào lão bà đi về, anh quay mặt vội gọi Dương Tử cho anh đi cùng. Lão bà đi ra ngoài cổng tiễn hai người ra về rồi bà quay vào, lão bỗng nghe được tiếng nói của ông Chu và bà Phu Sa đang bàn đến vấn đề gì đó tới ngôi nhà cổ. Tò mò, lão bà định bước đến hỏi rõ nhưng khi nghe được nội dung, lão hoảng hốt nép sát vào tường, hai tay nắm chặt vào nhau run rẩy lén nghe hai người họ nói chuyện, nghe một đoạn lão bà mắt mở to giật mình, run sợ vội bỏ đi vào phòng niệm kinh.

- Thật sao, sao ông biết vậy? – Tiếng hoảng hốt của Phu Sa.

- Đúng vậy, mấy hôm trước tôi đi vào trong thôn mua ít đồ đã nghe được tin này từ mọi người trong thôn. Họ đồn với nhau chính mắt nhiều người nhìn thấy tại ngôi nhà cũ có hai ngọn lửa ma.

- Hả.. vậy ở đó có ma thật rồi – Phu Sa run sợ.

- Nè chúng ta đã ở Bạch gia đã hơn hai đời người rồi. Chuyện gì cũng biết được hết mà. Có hai người đã chết đó không thể yên được đâu. Ban nãy tôi có hỏi ông Lý tài xế của cậu hai có nghe chuyện này không? – Ông Chu phấn khích kể liên hồi.

- Rồi sao – Phu Sa tay chân cứ run lên, giọng nói sợ hãi.

- Có nghe đó, người ta còn đồn là nghe được tiếng nói, tiếng khóc, tiếng hát vào lúc nửa đêm nữa kìa.

- Suỵt.. đừng có la nữa, lão phu nhân mà nghe được thì chúng ta không yên đâu, mau đi thôi – Phu Sa trợn mắt nhỏ tiếng liếc nhìn xung quanh.

Lúc này, ông Lý đang chở Hạo Văn và Dương Tử cùng về, ngồi trong xe Hạo Văn nhớ đến lời Dương Tử nói với lão bà, lại khẽ nhíu mày nhớ đến chuyện tối hôm qua anh ở trên lầu nghe được cuộc trò chuyện của Dương Tử và Tư Nhã ở dưới vườn, anh không kiềm được sự bức rức trong lòng mình, nhíu mày ngẩng nhìn sang hướng Dương Tử.

- Em đã quen biết với cô ấy lâu chưa vậy?

- Eh.. đấy là bản lĩnh của Âu Dương Tử này mà, chuyện khác em có thể làm từ từ, còn đuổi theo cô gái đẹp hả em luôn luôn đi trước người ta – Anh tỏ vẻ mặt tự tin.

- Ấy không phải hôm qua em đã nói với anh rồi sao, anh thật mau quên.. hazz.. Anh lắc đầu, chắc lưỡi nhìn anh.

- Phương Tư Nhã, người con gái ấy là một cô gái đẹp nhất mà em từng biết – Dương Tử khẽ cười ngọt ngào, ánh mắt hướng nhìn ra ngoài cửa nhớ đến hình bóng của Tư Nhã.

- Vậy sao, em làm cho anh thật muốn biết được khuôn mặt người đàn bà đó, trong như thế nào mà lọt vào mắt của công tử Âu Dương Tử đây. Anh càng muốn biết em làm thế nào mà cô Phương lại chịu đồng ý – Hạo Văn nhíu mày, giọng cứ trầm trầm.

- Ah.. chuyện này thì.. trước sau, cô ấy cũng đồng ý mà.. haha.. – Anh gãi gãi đầu.

Anh nghe được hai chữ "trước sau" mà trong lòng cảm thấy yên tâm một phần vì đó có nghĩa là Tư Nhã chưa đồng ý chuyện này, anh không hỏi thêm gì nữa mà chỉ ngồi im lặng khẽ nhếch cười thầm. Đến trước cổng nhà, ông Lý chở Dương Tử đến xưởng trà, trên xe Dương Tử nhìn vào gương chiếu hậu trông thấy dáng Hạo Văn bước đi vào trong nhà, anh thầm cười trong bụng nhớ đến vẻ mặt hỏi thăm ban nãy của Hạo Văn.
 
379 ❤︎ Bài viết: 83 Tìm chủ đề
Chương 23: Săn sóc Đình Đình và Yên Vũ

Vừa về tới nhà anh đi thẳng vào phòng ngồi suốt cả buổi tới tối mới bước ra ngoài, vừa bước đến hành lang phòng Đình Đình, anh nghe được tiếng của Tư Nhã đang dỗ Đình Đình ngủ, anh đứng mỉm cười suốt bên ngoài đến khi cô bước ra. Trông thấy anh đứng trước cửa phòng cô giật mình vẻ mặt hoảng hốt, bước ra đóng nhẹ cửa phòng, nhìn anh.

- Ông Bạch ông vẫn chưa ngủ hả?

- Ah.. cô Phương, thật cảm ơn cô đã chăm sóc cho Đình Đình. Cô bận cả buổi chiều mà tối còn phải dỗ Đình Đình ngủ, cô có mệt không, có chịu được không vậy? – Anh nhíu mày, nhẹ nhàng hỏi thăm.

- À, tôi không mệt chút nào ngược lại còn cảm thấy rất thoải mái khi làm việc này – Cô cười nhẹ.

- Cô Phương chuyện ban sáng tôi nghĩ tôi đã thất lễ, tôi xin lỗi cô – Anh ngượng ngùng.

- Không, ông không cần xin lỗi tôi – Cô vội từ chối lời xin lỗi.

- Tôi nghĩ là chúng mình nên về phòng nghỉ đi, ngày mai gặp – Cô nói nhỏ rồi quay đi lên lầu.

- Ah cô đợi một chút, tôi thấy dường như cô hơi sợ tôi à – Anh gặng hỏi.

- Tôi.. – Cô giật mình quay lại nhìn anh lùi bước về sau.

- Nếu có gì thất lễ mong cô bỏ qua, bởi vì tôi ít khi tiếp xúc với người ngoài nhất là phái nữ. Nhưng cô thì khác, cô có một sức mạnh rất đặc biệt làm tôi muốn nói chuyện với cô muốn tiếp xúc với cô, tôi xin lỗi cô - Anh thở dài gầm mặt xuống đất.

- Ông đừng xin lỗi tôi, tôi đã làm ông xúc động như vậy tôi cũng buồn lắm, ngủ ngon ông Bạch.

Cô nói giọng cuốn cuồng rồi chạy về phòng đóng sầm cửa lại tựa người vào cánh cửa buồn bã cứ nặng lòng thở dài. Còn anh cũng trở vào phòng ngồi trên ghế tựa hướng mặt ra ngoài cửa sổ, u sầu nhớ đến chuyện ban sáng anh đã quá lỗ mãng khi nhầm Tư Nhã là Vĩ Thanh.

Trong góc tường tại lầu hai, có một bóng đen miệng nhếch cười bước ra không nói tiếng nào bước vào phòng hướng đến cửa sổ nghĩ thầm "Anh đang định làm gì vậy, Bạch Hạo Văn", người đang nghĩ đó là Dương Tử. Khi nãy, anh trong phòng định bụng đi tìm cô nói chuyện, bước ra hành lang anh vô tình nghe được toàn câu chuyện của Tư Nhã và Hạo Văn. Nghe thấy cô chạy lên lầu, anh nép sát người vào góc tường không ánh đèn mà nhìn cô chạy vội vã.

Ngay lúc này, ngoài trời đổ mưa gió rất lớn, trong phòng Tư Nhã đang ngồi buồn bã nhớ đến chuyện hôm qua Yên Vũ gây chuyện bị phạt, không biết hôm nay cô có như vậy nữa không. Tiếng mưa quá lớn làm cô chợt tỉnh, nhìn thấy mưa cô thầm nghĩ "Mưa lớn quá.. Yên Vũ, không biết có chạy ra ngoài không, lại gây chuyện nữa thì sao đây, mình phải..", cô mở to mắt nhớ đến hình ảnh em bị phạt, cô nhanh chóng xuống lầu mang theo ô ra ngoài tìm kiếm Yên Vũ khắp nơi.

Từ xa, Tư Nhã nghe tiếng ai đó đang hát, cô dừng lại nhíu mày nhìn thẳng về hướng phát ra âm thanh là từ một căn nhà trắng bên kia, cô tiến lại gần mấy bước lên tiếng gọi Yên Vũ khắp nơi nhưng không nghe trả lời. Cô bước lên bậc tam cấp đi đến gần nhìn vào cửa sổ thì trông thấy Yên Vũ đang vừa hát vừa son môi má phấn cô cười nhẹ lòng "Em ở đây sao?". Cô vui mừng, bước nhanh tới cửa, một chân đặt vào trong nhưng lại dừng bước, nhìn sự ngây ngô của Yên Vũ mà đau lòng gọi nhỏ tên Yên Vũ.

Nghe có ai gọi tên, Yên Vũ ngẩng mặt nhìn ra trong thấy Tư Nhã, cô vui mừng tay buông bỏ hết đồ xuống giường chạy lại mừng rỡ, còn lính quýnh đi tìm trà rót mời. Tư Nhã vội nắm tay Yên Vũ kéo lại nói dịu dàng.

- Ah.. chị hai.. chị hai đến rồi. Trà.. trà.. Yên Vũ phải đi rót trà phải đi rót trà.

- Yên Vũ à, không cần rót trà đâu em. Mà sao khuya vậy em còn chưa ngủ?

- Ơ. Ơ.. Yên Vũ phải sửa soạn cho đẹp, Yên Vũ phải chảy tóc, phải sửa soạn cho đẹp thì mới ngủ.. được – Yên Vũ tay đưa lên đầu chỉ chỉ vào tóc đang rối bù nói ngây ngô.

Cô cười ngây ngô cùng Yên Vũ, ngỏ ý giúp Yên Vũ buộc tóc nhưng Yên Vũ cứ che mặt lại lắc đầu không đồng ý. Cô gở tay Yên Vũ xuống khen xinh đẹp, dễ thương không có xấu làm cho Yên Vũ cười vui vẻ đồng ý cho cô buộc tóc. Bên ngoài trời cứ mưa lớn không dừng, trong nhà bên khung cửa sổ Yên Vũ đang ngồi trên ghế cho Tư Nhã buộc tóc mà cứ quay tới quay lui líu lo nói về phấn về son đưa lên mặt chét chét, son son. Sau đó, Yên Vũ chỉ tay lên má phồng to miệng chúm chím hỏi.

- Chị ơi, nhìn Yên Vũ có đẹp chưa?

- Đẹp lắm, em ngoan ngồi cho chị buộc tóc nha – Giọng nói dịu dàng.

Yên Vũ ngoan ngoãn quay người lại vừa ngồi yên cho Tư Nhã buộc tóc, vừa hát bài Nguyệt Sương, cùng lúc đó Tư Nhã nhìn trời đổ mưa, tay buộc tóc Yên Vũ, mắt lệ hoen mi trong vô thức cũng cất tiếng hát theo.

- Rằng nàng là nguyệt.. nhưng không phải nguyệt. Rằng nàng là sương.. nhưng chẳng phải sương. Nguyệt lên nàng đến.. sương tan nàng đi. Đến như giấc mộng.. chẳng mấy là bao. Đi như mây gió.. biết đâu mà tìm..

Yên Vũ chợt quay lại nhìn vào dáng vẻ vô hồn của Tư Nhã đang ngấng lệ, cô chu mỏ nét mặt hoảng hốt nhíu mày nhìn chằm chằm vào Tư Nhã.
 
379 ❤︎ Bài viết: 83 Tìm chủ đề
Chương 24: Yên Vũ nhận ra Tư Nhã

Nghe Tư Nhã biết bài Nguyệt sương Yên Vũ nhíu mày nhìn cô, Yên Vũ đưa bàn tay xòe to dùng ngón tay cái của cô áp vào ngón tay cái của Tư Nhã rồi xoay chuyển từng động tác nắm bàn tay, vuốt bàn bay, cụng vào nhau và cuối cùng là nắm lấy cổ tay nhau. Trông thấy Tư Nhã thực hiện được những động tác này Yên Vũ hoảng hốt kêu chị, Tư Nhã nghe tiếng kêu chợt tỉnh, nhìn xuống bàn tay thì trông thấy cô đang nắm vào cổ tay Yên Vũ, cô vội vàng bỏ ra lùi lại về sau nhưng tay Yên Vũ cứ nắm chặt làm cô nhíu mày lắc đầu lớn tiếng vùng vẫy.

- Ah.. Yên Vũ thả chị ra, hãy nghe lời chị.

- Hơ.. hơ.. chị Vĩ Thanh, chị Vĩ Thanh không đâu, không đâu – Yên Vũ tay nắm chặt cổ tay Tư Nhã không buông, cứ lắc đầu la lớn.

- Chị là chị Vĩ Thanh, chị Vĩ Thanh của em, chị không muốn Yên Vũ nữa, chị đi chỗ nào mất.. tiêu.. à.. hức.. hức.. Yên Vũ cứ chờ chị về. Chị Vĩ Thanh.. hức.. hức – Yên Vũ khóc lóc quỳ gối ôm lấy tay của Tư Nhã.

- Nhà.. nhà đã bị cháy mà Quế hoa cũng hổng.. còn.. nữa.. hức.. hức chị cũng hổng còn.. nữa, chị Vĩ Thanh.. chị Vĩ Thanh của em, chị Vĩ Thanh – Yên Vũ nghẹn ngèo nói từng chữ rồi ôm lấy chân của Tư Nhã khóc.

- Yên Vũ, em Yên Vũ của chị - Tư Nhã lắc đầu nước mắt cứ rơi tiếng nói bé tí, khom người đặt tay lên vai Yên Vũ.

- Yên Vũ, em đừng khóc nữa em mà cứ như vậy thì chị sẽ bỏ đi đó.

Yên Vũ cứ mãi không chịu dừng khóc, ép buộc cô quay người bỏ đi thì Yên Vũ càng khóc và la lớn hơn vội chồm tới ôm lấy chân cô không cho cô đi, không biết làm gì hơn Yên Vũ tức giận đánh vào người cô cứ bảo cô xấu. Trách Tư Nhã xấu được vài chữ, Yên Vũ ngẩng mặt nhìn lên trông thấy Tư Nhã đang khóc, cô liền vội chùi nước mắt đứng dậy, giọng nói dứt khoát.

- Chị đừng có khóc, Yên Vũ ngu lắm chị về em phải mừng vui mới đúng chứ, Yên Vũ không có khóc chị cũng đừng có khóc.

- Yên Vũ.. Yên Vũ tội nghiệp quá – Tư Nhã ôm cô vào lòng mà khóc giọng nói run run.

- Em khờ quá.. chị Vĩ Thanh của em sẽ không bao giờ quay trở lại nữa đâu. Liễu Vĩ Thanh đã chết rồi, đã biến mất rồi, sẽ không bao giờ trở về nữa đâu em à – Cô cứ lắc đầu nghẹn ngào nói rồi cứ ôm Yên Vũ khóc.

Bỗng cô chợt dừng khóc, mở to hai mắt hoảng hốt đẩy Yên Vũ ra bỏ chạy nhưng Yên Vũ nhanh chân chạy đến chặn cửa không cho cô đi ra ngoài, tay cứ chỉ ra bên ngoài, lắc đầu thốt ra từng chữ sau đó khóc lóc ôm chặt lấy Tư Nhã.

- Không, chị là chị Phương mà.

- Đừng.. chị đừng.. ở ngoài.. ở ngoài trời tối, trời.. mưa.. nữa. Lần trước chị đi ra nhầm trời mưa thì chị đi mất tiêu à. Không được, chị đừng có ra ngoài nha.. hức.. hức.. Yên Vũ ôm chặt chị lại không cho chị đi nữa đâu.. hức.. hức.

- Được, Yên Vũ em yên tâm, chị bảo đảm với em rằng lần này chị không bao giờ rời khỏi em nữa đâu – Cô lại không kiềm được nước mắt khi nghe Yên Vũ nói, cô ôm chầm lấy Yên Vũ nhấm mắt gật đầu nói nghẹn ngào.

- Nhưng mà.. em phải nhớ cho thật kỹ nha, nhớ thật kỹ, em phải gọi chị là chị Phương, nếu như em gọi lộn tên của chị thì chị sẽ đi ngay, sẽ không bao giờ trở về đâu, em nghe rõ chưa, chị là chị Phương nha – Cô dừng khóc đẩy Yên Vũ ra, đặt tay lên vai nhìn vào mắt Yên Vũ dặn dò rõ từng chữ.

- Hơ.. hơ.. là chị.. Phương.. chị Phương – Yên Vũ gật đầu liên tục gọi tên cô.

Cô dỗ Yên Vũ nín khóc, đưa em về giường ngồi, cô ngồi kế bên nhìn vào khuôn mặt đang ướt đẫm nước mắt của Yên Vũ, nhẹ nhàng hỏi cô về chuyện cái áo màu vàng mà Yên Vũ đã mặc ngày hôm qua.

- Yên Vũ áo của chị cho em đâu rồi. Em hãy trả lại áo cho chị đi, sau này em đừng mặc áo của chị nữa nha.

- Áo màu vàng.. màu vàng của chị.. hai.

- Đúng rồi, cái áo màu vàng hôm qua em đã mặc đó, hãy đưa lại cho chị đi. Em để nó ở đâu rồi, mang ra đưa chị đi.

Yên Vũ cảm thấy Tư Nhã muốn lấy đi cái áo của Vĩ Thanh, cô lắc đầu nhíu mày không chịu nói cứ núp vào bên góc tường không chịu đưa áo. Trông thấy Yên Vũ không chịu đưa nên cô đành tự mình đi tìm, cô đi đến mở cửa tủ quần áo chợt lùi bước khi nhìn vào bên trong tủ đồ mặc của Yên Vũ chỉ toàn là những bộ áo mỏng không đủ ấm, làm cô đau lòng. Quay lại hỏi thì cô mới biết Yên Vũ chỉ có những bộ đồ mỏng này, cô nghĩ ra một ý dụ Yên Vũ mang cái áo vàng đó trả lại cho cô, cô sẽ cho Yên Vũ những bộ áo mới của cô. Nghe đến áo đẹp, áo mới của Tư Nhã, thế là Yên Vũ đồng ý bước vào trong tủ mở tấm chiếu lấy cái áo được xếp gọn trong cái nón mang đưa cô.

Cầm lấy áo cô bảo Yên Vũ nghỉ ngơi, cô nhìn vào chiếc giường trơ trụi chỉ có miếng vải mỏng lót dưới giường, không một tấm chăn, không một cái gối. Cô chạm vào bề mặt giường lạnh ngắt như băng, nhíu mày đội mưa chạy về phòng mang chăn, gối và những bộ quần áo ấm dày mang cho Yên Vũ. Thấy áo của Tư Nhã cho Yên Vũ vui mừng mặc vào, nằm trên chăn gối được Tư Nhã trải trên giường và đi ngủ, còn Tư Nhã trở về phòng ngủ trên chiếc giường lạnh lấy sách làm gối, lấy áo len làm mền mà ngủ.
 
379 ❤︎ Bài viết: 83 Tìm chủ đề
Chương 25: Tư Nhã đỗ bệnh

Cả đêm Tư Nhã vừa dầm mưa tìm Yên Vũ vừa ngủ không đủ ấm nên cô đã bệnh. Sáng ra, cô chuẩn bị sách vở, thay một bộ váy đen viền trắng kèm theo cái thắt lưng toát lên dáng người nhỏ nhắn, mảnh mai của Tư Nhã. Cô di chuyển ra khỏi phòng bước xuống lầu đợi Đình Đình đi chung đến trường. Vừa bước được vài ba bước cổ họng cô ngứa rát ho liên tục cho đến khi xuống lầu.

Dưới lầu, Hạo Văn ngồi trên ghế ở phòng khách, còn Dương Ân đang ăn sáng trong phòng ăn. Anh nghe tiếng ho khan của Tư Nhã vẻ mặt hơi lo lắng đứng dậy đưa gậy đi tới phía cô hỏi thăm, nhưng cô bảo không sao làm anh càng lo lắng, tiếng ho của cô mỗi lúc một lớn. Anh nhận ra chắc do cô cảm lạnh nên tiếng ho mới phát ra lớn như vậy, anh nhíu mày gằng giọng, hướng mặt vào phòng ăn vội vàng trách mắng cô Châu về việc anh đã căn dặn chuẩn bị chăn gối cho Tư Nhã mà cô lại không thực hiện. Tư Nhã sợ anh trách lầm cô Châu, cô nhíu mày có chút ấy nấy nhìn anh cứ vội vàng lặp lại một câu nói liên tục.

- Đủ mà, đủ mà, đủ mà. Ah.. ông Bạch à, mền của tôi đủ rồi.

- Dạ phải đó Bạch tiên sinh, tôi đã làm như ông nói, đã mua một cái mền mới về cho cổ đắp, làm sao mà không đủ ấm chứ – Cô Châu vênh mặt giải thích.

Dương Ân ngồi trong phòng ăn cứ gấp vài ba đũa thức ăn rồi lại lén quay mặt nhìn, nghe anh nói chuyện với Tư Nhã mà lòng đố kị, khó chịu. Đến khi cô nghe cô Châu bị anh trách lầm, cô buông đũa đẩy ghế đứng dậy bước tới cửa đứng nhìn anh và Tư Nhã, cười nói nhỏ nhẹ nhưng mang chút đố kị.

- Ah.. cô phương à, thật là không ngờ cô Phương lại được trọng vọng như vậy. Đến nhà chúng tôi chỉ có vài ngày, không may lại ngã bệnh.

- Hạo Văn à, phiền cho anh quá, mời một cô giáo tới nhà mền đủ hay không anh cũng phải lo.

- Cô Phương cô không cần phải khách sáo, cô cần gì thì cứ việc nói, đồ khác thì còn ngại, chứ còn mền thì chúng tôi có đủ sức mua cho cô – Dương Ân khoanh tay trước ngực, tựa vào cánh cửa nhìn Tư Nhã vẻ mặt đầy miệt thị, ánh mắt xem thường.

Trên lầu, Dương Tử cùng Đình Đình bước xuống, Đình Đình vừa chạy vừa gọi Tư Nhã, trông thấy Hạo Văn cũng đứng ở đó, em gọi anh trong sự vui vẻ, hạnh phúc. Bước xuống hết cầu thang, em nhìn thấy Dương Ân đang đứng ở cửa phòng ăn, em không vui cười chào mà thay vào đó vẻ mặt sợ sệt bước đến chào Dương Ân. Bên này, Tư Nhã không kiềm được ho lên vài cái, chân bước đến kệ tủ chống tay đỡ ho liên tục. Trông thấy cô ho Đình Đình và Dương Tử chạy đến hỏi thăm, nhưng cô mặt lại cười vui vẻ cứ bảo không sao, nhưng cô lại đơ người khi nghe Đình Đình nhắc.

- Cô không có mền đắp thì bệnh là đúng rồi – Đình Đình nhìn Tư Nhã tỏ vẻ người hiểu chuyện, ra dáng người lớn.

- Sao.. cô Phương không có mền đắp à.

Nghe Đình Đình nói và dáng vẻ thờ người của Tư Nhã, Dương Tử nhíu mày nhìn Tư Nhã lên tiếng, nhưng lúc này Hạo Văn cũng nhíu mày lên tiếng cùng một lúc với anh. Câu nói của họ thu hút sự chú ý của mọi người xung quanh, Dương Tử tỏ ra khó hiểu nhìn Tư Nhã, cô Châu tỏ vẻ bất ngờ mỏ to mắt nhìn Dương Tử và Hạo Văn, nét mặt Đình Đình như cô Châu cũng bất ngờ, còn Tư Nhã nhìn mọi người xung quanh mà ngượng cứng người, cúi gầm mặt xuống sàn. Dương Tử chuyển ánh nhìn sang Hạo Văn để lộ chút khó chịu nhưng anh không nói chỉ cười ngượng ngạo.

Về Hạo Văn do anh không thấy được cảnh tượng trước mắt nên không quan tâm nhưng bên trong lòng anh có chút gì đó bức rức, anh hỏi Đình Đình mới biết được trong phòng cô Phương không có mền gối chỉ có một cái áo len. Anh khó chịu, quay sang cô Châu gằng giọng lớn tiếng hỏi sự việc, làm cô Châu run sợ nhíu mày, lắc đầu không biết. Tư Nhã sợ cô Châu bị anh hiểu lầm, cô bước đến giọng nhỏ nhẹ khuyên anh, nói cho anh biết lý do tại sao trong phòng cô lại không có mền gối bởi vì cô đã cho Yên Vũ. Anh nhíu mày trách cô thì cô lại bắt đầu ho không trả lời được.

- Vậy tại sao cô không nói với tôi? – Hạo Văn gằng giọng.

Dương Tử nghe cô nói mà lòng cảm mến cô càng nhiều, anh lo lắng cô không đủ sức khỏe để làm việc, anh đi đến vỗ vỗ nhẹ vào lưng cô để cô bớt ho.

- Cô Phương, cô không sao chứ, cô ổn không, có thể dạy được không, có cần đến bệnh viện hay không?

- Hay để tôi đưa cô đi.

Cô ho đến không thể trả lời Dương Tử chỉ có thể nhăn mặt lắc đầu, tay cứ lắc tỏ ý không cần đi bệnh viện, và cô rất ổn. Tiếng ho của Tư Nhã làm Hạo Văn càng tức giận càng lo lắng, nhíu mày hướng về âm thanh nơi cô phát ra. Nhưng bên cánh cửa kia nét mặt Dương Ân u ám nhìn Tư Nhã.
 
379 ❤︎ Bài viết: 83 Tìm chủ đề
Chương 26: Nỗi lòng của Âu Dương Ân

Dương Ân cứ đứng nơi cửa phòng ăn, khoanh tay trước ngực lắng nghe Tư Nhã nói lý do tại sao cô lại không có mền gối, mà ánh mắt cứ liếc dọc liếc ngang kèm tiếng thở dài ám chỉ Tư Nhã thật phiền phức, thầm bụng khó chịu, tỏ ra cau có cất giọng nói bắt đầu nghe chát chúa, lảng bỏ vào trong. Nhưng Hạo Văn lại gằng giọng, tức giận với Dương Ân làm cô cũng không kiềm được mà nóng giận phản hồi lại anh. Những câu nói của Dương Ân, sự trách móc của Dương Ân làm cho anh không nói thành lời, tức nghẹn ở cổ họng, nhíu mày.

- Tôi không thể hiểu nổi, trời vừa sáng thì làm cho cả nhà lo lắng hết rồi. Yên Vũ ở đây nhiều năm đâu có bao giờ xảy ra chuyện. Đưa mền để làm cái gì chứ - Cô quay mặt bỏ đi.

- Dương Ân, còn nói móc gì nữa. Những chuyện như vậy chính em phải nói anh biết chứ không phải cô Phương đây – Hạo Văn nhíu mày tức giận trách cô.

- Thế nào, anh muốn trách em hả. Nhà của Yên Vũ bị dột anh cũng muốn trách em sao – Cô cáu gắt quay mặt lớn tiếng.

- Ít ra em phải để ý đến Yên Vũ lo cho nó chứ?

- À.. ý của anh là em phải đi theo sau đuôi nó mỗi ngày, xem thử nó có gây ra chuyện gì hay không, coi thử nó có bị thương hay không, nhà có bị dột hay không, có bị lửa làm bỏng hay không. Như vậy thì anh mới hài lòng có phải không – Cô càng nói càng giận đến trước mặt anh ngẩng mặt lên nhìn.

- Im miệng, em không có lòng thương, không biết tội nghiệp họ, kể cả một chút thương hại cũng không có sao?

- Vậy thì anh có à – Cô tuổi thân, uất ức.

- Anh có bao giờ để ý đến em có khỏe hay là không, có bao giờ lo cho mền của em có đủ ấm hay là không.

- Đối với em.. anh đối xử còn thua người ngoài nữa. Chỉ tội là em không biết giả giờ để được tội nghiệp, em không biết giả giờ bị bệnh như Lâm Đại Ngọc – Cô đi đến nhìn vào Tư Nhã đang ho bên kệ tủ, nuốt nước mắt vào trong lòng, tức giận lớn tiếng.

- Anh không bao giờ biết lo lắng cho em, mà anh còn dạy bảo, chỉ trích em nữa à – Cô thở mạnh đi lại nhìn vào Hạo Văn, lấy hơi nói lớn tiếng.

Bên kệ tủ Tư Nhã cứ ho mãi, Dương Tử khó chịu nhìn hai người cứ gây nhau, anh mở miệng lên tiếng. Thì Đình Đình nhảy vào khuyên cả hai đừng cãi nhau nữa, Dương Ân quay sang nhìn Đình Đình lớn tiếng quát nạt vào mặt, còn móc ngang móc dọc Tư Nhã.

- Ba má đừng có giận nữa, ba má nhìn xem cô Phương có vẻ khó chịu lắm đó.

- Mày biết cái gì mà nói chứ - Dương Ân lớn tiếng quát nạt.

- Làm sao mà cổ khó chịu được. Cổ sắp sửa leo lên đầu của tao ngồi rồi nè. Chuyện này phải lo chuyện kia phải lo, ngay cả nấu cơm cũng phải theo ý của cổ. Tao nghĩ cái địa vị bà chủ của tao cũng phải nhường cho cổ ngồi luôn – Cô nhìn vào Tư Nhã với ánh mắt khó chịu.

Câu nói nhường "địa vị bà chủ" của cô làm cho Tư Nhã buồn bã quay mặt vào trong tường không muốn nghe cô nói mà thở dài. Hạo Văn điên tiết gằng giọng với Dương Ân dám nhắc lại, cô giờ đây chả còn gì để sợ anh, trợn mắt nhìn vào mặt anh nạt tại sao cô không dám. Tư Nhã không muốn nghe Dương Ân nói thêm một lời nào nữa, cô ngỏ ý sắp trễ giờ học nên cô phải đi, cô bỏ chạy ra ngoài, Đình Đình và Dương Tử cũng đi theo. Đình Đình thì theo cô đi đến trường, còn Dương Tử không nói tiếng nào mà chạy theo cô là để chăm sóc nhưng cô bảo không sao muốn đến trường, anh chìu ý để cô đến trường nhưng anh lo cô đang không khỏe mà lại đi bộ nên anh ngỏ ý chở cô và Đình Đình cùng đến trường.

Trong nhà, Hạo Văn cứ gọi cô nhiều lần nhưng cô không quan tâm mà bỏ đi một mạch, anh đứng trước cửa nhà chỉ đành thở dài nói lẩm bẩm. Dương Ân đứng kế bên, nghe anh thở dài, nghe anh nói cô giở giọng mỉa mai, chanh chua với anh.

- Hazz.. cãi nhau như vậy không kịp ăn điểm tâm, làm sao mà cổ chịu được chứ.

- Đúng vậy, cổ lo cho người ta dữ lắm, cổ như vậy thiệt thòi cho cổ quá, làm cho người ta đau lòng quá, có phải vậy không.

Anh không muốn nghe Dương Ân nói mà quay mặt bỏ vào trong nhà, nhưng anh không thể nào không để ý đến lời của cô, câu nói ấy làm anh đứng lại chợt tự hỏi bản thân "Đúng vậy, thật sự cổ như vậy, chẳng lẽ tôi không có ảo tưởng sao".

Bên đây, Dương Ân nhìn anh thở dài bước đến chỗ anh, giọng nói nhỏ nhẹ yêu cầu anh, nhưng anh không chịu hiểu cho cô, chỉ đáp một câu, lạnh nhạt quay bước đi ra ngoài đến chỗ xưởng làm. Để lại mình cô ngồi ủ rũ bên ghế.

- Anh nhất định càu nhàu với em như vậy anh mới chịu được phải không?

- Anh nghĩ anh nên đi làm tốt hơn – Anh quay bước hướng ra cửa.

- Hạo Văn, anh là ông chủ anh có đến trễ hay không cũng vậy thôi. Cho nên em muốn anh ngồi đây nghe em nói.. hazz.. em biết em có nhiều chỗ anh không hài lòng, nhưng mà.. anh có thể nói với em một cách riêng tư, em có thể sửa, chỉ cần anh nói với em đàng hoàng chắc chắn em có thể thay đổi. Với bây giờ, nhà mình có thêm một người ngoài, anh đừng có chỉ trích em trước mặt người ta như vậy. Anh đừng có làm cho em mất mặt.

- Dương Ân, bây giờ anh khuyên em một câu trước. Điều mà mình không thích thì đừng có đẩy cho họ.

- Em nên tự hỏi bản thân em có làm người ta cảm thấy dễ chịu không.

* Lâm Đại Ngọc: Là ám chỉ một nhân vật trong các vở kịch hay vào vai giả bệnh để người khác quan tâm.
 
379 ❤︎ Bài viết: 83 Tìm chủ đề
Chương 27: Căn nhà ngoại ô

Sự uất ức cùng sự buồn tuổi của một người đàn bà bị chồng ruồng bỏ, lạnh nhạt suốt 4 năm qua. Nỗi lòng ấy, tổn thương ấy có ai thấu hiểu cho cô, không thể nói, không thể tâm sự cùng ai được cả. Cô chỉ biết đến tìm lão bà nói hết những uất ức ấy, chỉ có bà là người duy nhất hiểu nội tình bên trong, hiểu lý do cô bị như vậy. Hiểu thì đã sao, lão bà cũng chẳng thể giúp cô gắn kết với một người chỉ biết nhớ thương một quỷ hồn, và chẳng thể giúp khi chính là lão bà là người không dám đối mặt với nỗi sợ trong lòng – hai quỷ hồn.

Trong sân nhà của lão bà, Dương Ân kể những nỗi khổ của bản thân cho lão bà nghe, nhưng lão bà cứ chỉ im lặng gật đầu đồng cảm với cô. Vì muốn lão dọn đến Bạch viên ở, cô cười vui vẻ báo tin cho lão bà về chuyện hồn ma Vĩ Thanh ở Bạch viên mà lão từng gặp trước đây chỉ là giả, cô đem kể đầu đuôi vụ việc cô bắt gặp Yên Vũ mặc áo màu vàng trên tay cầm Mai Quế bước đi trong nhà ngày hôm kia cho lão bà nghe, mong rằng lão bà có thể đổi ý mà chuyển đến ở cùng cô.

Lão bà nét mặt nghi ngờ chuyện của cô, bỏ quay đi đáp lại lời cô một cách lạnh lùng, làm cho cô nhíu mày không thể hiểu được rốt cuộc là vì sao lão bà vẫn nhất quyết không chịu đồng ý.

- Không. Ta không về.

- Sao vậy má, con đã kể cho má biết trong Bạch viên không có ma rồi mà.

- Người mà con thấy là Yên Vũ, nhưng người mà ta nhìn thấy chưa chắc là Yên Vũ đâu – Lão bà quay mặt nhìn cô.

- Ài.. i. I.. Dương Ân, ta không muốn tranh cãi với con, có rất nhiều chuyện con chưa từng trải qua. Con không hiểu.. ở trong sơn trang đó không phải chỉ Vĩ Thanh mà còn T.. ô.. hazz.. – Lão thở dài bước tới bước lui, âm thanh một lúc nhỏ dần đến khi lão nhắc đến tên Tố Tố, đột nhiên dừng lại thở ra thật nặng nề.

- Ta chỉ tin bản thân ta thôi, ta tin những gì ta nhìn thấy, những điều ta cảm giác được, chắc chắn không phải Yên Vũ.

- Má.. má có chắc là như vậy không? – Dương Ân hoảng hốt bước tới nhấn mạnh.

- Dương Ân, con đừng cố khuyên ta về Bạch viên, ta nên ở lại đây ăn chay niệm phật thì tốt hơn.

Vừa dứt lời, lão bà chân bước nhanh vào nhà, Dương Ân nhìn bà bước đi thở dài, nhíu mày buộc lòng cô nói ra thêm một chuyện cô đang cảm thấy khó chịu, bởi trong nhà bây giờ không chỉ có Hạo Văn chống đối cô mà còn có một người khác cũng chống đối cô. Dương Ân chỉ mới ám chỉ, mà lão bà đã biết cô muốn nói đến ai. Bởi lão bà cũng mới biết người đó ngày hôm qua khi Dương Tử và Hạo Văn đến nhà. Lão bà quay mặt lại nhìn cô tỏ ra chút tò mò tại sao cô lại than phiền. Biết ý, Dương Ân bước đến, giọng nói ganh ghét kể chuyện cho lão nghe.

- Con muốn nói là cô giáo dạy học à.

- Dạ đúng, cái cô giáo, nói thiên văn cũng biết, nói địa lý cũng rành, cái gì cổ cũng đều biết hết. Cổ đến làm cô giáo mà bất cứ chuyện gì trong Bạch viên cổ đều muốn nhúng tay vào. Cứ như Bạch viên là của cô vậy, nhiệt tâm đến nỗi quá lố.

- Dương Ân, không phải là ta nói, bất cứ chuyện gì đừng nên cố chấp quá. Hạo Văn đã trả tiền mời người ta đến, nếu như là người nhiệt tâm.. dĩ nhiên là tốt rồi, con không thích ở gần cổ, thì đừng ở gần cổ. Cổ lo chuyện này chuyện kia dẫu sao cũng hơn là ăn không ngồi rồi. Có những chuyện lặt vặt con hãy giao cho cổ làm giúp con, như vậy con có nhiều thời giờ lo cho Hạo Văn hơn – Lão thở dài, nhíu mày nói một hơi luôn tuồng nhưng mỗi câu lão đều nhấn mạnh vấn đề mà Dương Ân lo nghĩ là không có gì quan ngại.

- Nhưng mà.. con cảm thấy sau khi cổ đến nhà con thì không khí trong nhà hình như khác hẳn. Con cảm thấy.. Hạo Văn đã hết lòng nghe lời cô giáo này – Cô cứ dựa vào trực giác của mình sinh nghi, giọng tuy có chút ngập ngừng nhưng cô vẫn nói dứt khoát.

- Hazz.. Dương Ân nếu như mà nói con đang ghen thì thật là không nên.

- Cô giáo dạy học này dù là thần tiên cũng đâu làm cho Hạo Văn đổi ý được, vả lại đây là người mà Dương Tử thích.. hazz.. ta nghĩ con quá đa nghi rồi – Lão bà cười lắc đầu.

Lão bà chưa biết người đó là như thế nào nhưng bà tin vào lời khen của hai đứa con trai của lão và người con gái đó, nên lão bà cũng không mấy chỉ trích gì về người đó mà dùng lời lẽ lập luận, lý giải cho Dương Ân hiểu rõ vấn đề mà bình tâm bớt nóng giận, ganh ghét.
 
379 ❤︎ Bài viết: 83 Tìm chủ đề
Chương 28: Vô tình hay hữu ý

Buổi chiều tan học, cô không cùng về với Đình Đình mà một mình đi đến quán trà của Dương Tử. Đến trước cổng cô ngập ngừng không vào mà quay ra, nhưng đột nhiên cô ho nhiều, ngẩng mặt nhìn vào bên trong quán mà bước vào trong. Bên trong quán, Dương Tử đang sắp xếp, lau dọn tủ trà, anh ngạc nhiên khi trông thấy Tư Nhã đang đứng trước quầy không nói tiếng nào mà cứ nhìn vào anh. Bỗng cô ho lên vài tiếng, anh chắc lưỡi một cái rồi thể hiện dáng vẻ như chàng hoàng tử tiến về phía cô, cởi áo khoác ngoài choàng vào người cô giữ ấm, dìu cô đến ghế ngồi, nhíu mày thở dài quay vào trong pha một bình trà nóng mang ra mời cô uống. Uống một ngụm trà, cổ họng cô cũng đỡ hơn, ngại ngùng nhìn anh cười gượng.

- Tôi thiệt là.. hà.. để cho anh trong thấy bộ mặt hóc hác như vậy.

- Tôi đang nghe, nói tiếp đi – Anh trầm giọng nhìn cô với ánh mắt giận dữ.

- À.. thật ra tôi không sao đâu, tôi đã xin phép đi khám bác sĩ rồi, chỉ cảm thường thôi.. vừa ra khỏi trường.. tôi biết vì sao mình lại tới đây – Cô ngại ngùng cúi mặt.

- À.. buổi sáng do tôi đi quá vội nên không mang áo gió, khi đến chỗ của anh gió thổi lạnh quá nên mới.. hà.. trốn vào quán anh để tránh gió – Cô cười nhẹ tay kéo chặt áo khoác vào ôm sát người.

Anh không còn nhăn nhó, khó chịu nhìn cô nữa mà trở nên vui và bật cười khi nghe cô nói không biết vì sao mình lại đến, anh càng cười nhìn xung quanh quán trà khi cô bảo nơi này là nơi để cô trốn, anh phì cười đáp lại.

- Hơ.. cô dùng chữ trốn này thật là vui quá. Nhưng.. tôi nghe thấy.. lại cảm thấy vui mừng. Tiệm của tôi không ngờ là những nơi cô đến trốn được.

Ý nói của anh làm Tư Nhã gầm mặt thở dài, trông cô cứ ủ rũ, anh buồn buồn nhỏ nhẹ hỏi cô, làm cô chỉ biết gầm mặt nói nhỏ với anh.

- Cô làm sao vậy, ở trong Bạch viên đã làm cô ra thế này sao?

- Xin lỗi.. tôi đã không nghe lời anh.

- Lời khuyên của tôi, sự thật có hơi trễ một chút có phải không. Tôi khuyên cô đừng ở trong Bạch viên nhưng trước đó cô đã dọn vào ở rồi – Anh cười nhìn cô.

Anh ở trong Bạch viên mới có 4 năm những chuyện gì trong Bạch viên anh cũng biết chỉ có chuyện Vĩ Thanh là anh không biết cho đến khi gần đây anh đọc được nỗi lòng của Vĩ Thanh. Cô nhìn trong vẻ anh chuyện gì cũng biết, khẽ cười nhẹ, ánh mắt cứ nhìn vào mặt nước đang lay động trong tách trà.

- Có những chuyện nhiều đến nỗi không thể nào nhiều hơn.

- Vậy ở trong câu chuyện của nơi này, cô muốn diễn vai trò gì – Anh nhíu mày nhìn cô dò hỏi ý cô muốn nói là gì.

- Tôi.. à.. tôi không biết, không có vai trò nào – Cô nói ngập ngừng, lắc đầu, nâng tách trà lên uống.

- Cô.. cô thật làm tôi tức giận – Anh trầm giọng nhấn mạnh.

- Anh đừng nói nặng như vậy, tôi đến nơi này ở chỉ vì có một số lý do bắt buộc tôi phải ở. Tôi không thể bỏ đứa bé đó – Cô nhìn anh với ánh mắt hi vọng anh hiểu.

Anh tức giận, nhíu mày gằng giọng với cô về việc ngay cả bản thân cô còn lo không nổi sao mà đi lo được cho người khác. Câu nói của anh, không làm hề cô buồn mà là tạo động lực cho cô phải càng cố gắng. Anh nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đang tỏ ra ý chí kiên cường của Tư Nhã, làm anh càng không hiểu lý do cô đến nơi này, anh gằng giọng hỏi lại cô một lần nữa.

- Thật sự là cô vì Đình Đình, không còn lý do nào khác.

- Âu Dương Tử, anh đừng có nghĩ bậy nữa có được không. Tôi chỉ là một cô giáo do nhà anh mướn về thôi – Cô giận lên rồi lại nguội xuống.

- Trong Bạch viên này, chỉ có hai người hâm mộ tôi thôi – Cô ngập ngừng nói nhỏ.

Câu nói của cô làm anh ghen tiết, ánh mắt như bốc lửa, trầm giọng hỏi, thì hóa ra hai người đó là Đình Đình và Yên Vũ, anh thở phào nhẹ nhõm khẽ cười, anh biết người thứ nhất là Đình Đình nhưng lại không biết người thứ hai, cứ ngỡ người cô nói là Hạo Văn nên mới khó chịu. Sự việc rõ ràng, anh lảng vấn đề tay rót trà mời cô dùng, giọng ấm áp lạ dần.

- Con người cô thật quá hiền lành, chuyện gì cũng làm cô cảm động. Một người con gái như cô vậy, thường không biết tự bảo vệ bản thân, hãy nhớ là muốn bảo vệ người khác trước tiên cô phải bảo vệ được bản thân cô. Còn nữa.. hazz.. cô đừng có đến đây mà đi tìm cuốn tiểu thuyết, nguy hiểm lắm.

- Anh còn lời khuyên nào khác nữa hay không – Giọng cô buồn buồn nhưng khuôn mặt rất bình thản.

Anh cười tươi nhìn vẻ mặt bình thản của cô, anh không khuyên thêm gì mà hỏi thăm cô ăn gì chưa, nhớ cô nói đã đi khám rồi, anh lấy nước mang ra cho cô dùng thuốc. Nhìn cô uống anh cười nói một câu làm lòng cô buồn không nói thành lời, chỉ biết ngồi nhìn anh đang mãi cười nói.

- À.. cô nói nơi này của tôi là chỗ trốn, vậy tôi hi vọng mỗi khi cô gặp những chuyện không thể đối mặt thì hãy tìm đến nơi này. Đem nỗi buồn đó bỏ vào những ấm trà tôi sẽ nấu chúng lên cho nó tan ra, còn những tâm sự không thể tan được thì.. tôi sẽ gấp nó ra phơi cho khô, bỏ vào gói lọc như vậy thì đầu óc sẽ tỉnh.
 
379 ❤︎ Bài viết: 83 Tìm chủ đề
Chương 29: Nét bút nhận dạng

Thấy cô không nói gì cứ ngồi nhìn anh, ngượng ngùng anh đứng dậy gãi đầu cứ ùm, ừ xoay xung quanh. Chợt trong đầu anh lóe một tia sáng lối thoát lúc này khi anh nhìn thấy phòng làm việc, anh cười cười ngõ ý mời cô tham quan. Cả hai bước vào trong phòng, cô ngạc nhiên, có chút thích thú khi bước vào đây. Trong phòng này anh bày trí hai phần chính, một là nơi anh thiết kế những tác phẩm nghệ thuật. Tư Nhã nhẹ nhàng bước đến chỗ bàn xoay gốm nhìn vào chúng. Anh bước đến cười gượng ngồi vào ghế nhìn cô.

- Lúc tôi cảm thấy thật là thoải mái hoặc cảm thấy hết sức là bực mình, tôi sẽ trốn vào trong đây, hết sức chú tâm làm những việc trong đây. Như vậy.. tôi sẽ có thể quên hết những chuyện phiền não.

- Vậy thì khi anh quay về hiện thực thì cảm giác của anh như thế nào? – Cô tò mà nhìn anh.

- À.. cảm thấy.. tâm tình thoải mái không chút phiền muộn. Con người của tôi sẽ thay đổi hoàn toàn, giống như một con người mới – Tay anh vừa điêu khắc vừa cười.

- Tôi nghĩ.. tôi hiểu được cảm giác của anh.

Cô mơ màng nghĩ ngợi đến cái cảm giác đó, bật cười quay đi, nghe cô nói anh không hỏi rõ mà nhìn cô quay bước đi. Tư Nhã bước đến một nơi anh dùng để sáng tác thơ, để khi anh hoàn thành xong một tác phẩm, anh sẽ đề thơ lên chúng. Chợt anh nghĩ ra ý muốn cô đề thơ biểu diễn cho anh xem. Cô bật cười ngượng ngùng.

- À nè.. mỗi khi tôi hoàn thành tác phẩm, tôi thường đề thơ lên chúng. Thật tốt quá, hôm nay có cô ở đây, cô là cô giáo, vậy xin hãy biểu diễn cho tôi xem, bút mực có sẵn trên bàn.

- À.. không dám.. không dám.. ở trước mặt nhà nghề, tôi đây sao dám bày đặt viết văn chương. Nhưng mà.. thật sự đã lâu rồi, tôi không cầm bút viết chữ. Nếu như anh thấy tiện thì..

- Dĩ nhiên, dĩ nhiên là tiện rồi, ở chỗ của tôi, cô muốn làm gì cũng được cả.

Không chừng chừ anh bắt lấy cơ hội, ngắt đi lời của cô cười nói. Được sự đồng ý của anh, cô mỉm cười bước qua bên kia cầm lấy bút đặt nhẹ vào chum mực đen trên bàn vuốt vuốt. Anh nhìn cô đặt bút lên viết, trong lòng anh vui đến biểu hiện rõ nụ cười ra ngoài mặt. Nhưng anh lại nhíu mày, nhìn cô khi anh thầm đọc câu thơ do cô viết ra.

- Kỹ nữ một đời ô quế thanh danh. Ế, tại sao cổ lại viết lên câu này – Khuôn mặt ngẫm cười không hiểu.

- Nét bút của cổ, nét chữ của cổ tại sao lại.. lại giống y hệt như là trong sách vậy. Chẳng lẽ.. chẳng lẽ, cổ là Liễu Vĩ Thanh sao – Anh nhớ đến nét chữ trong cuốn nhật ký Vĩ Thanh, nhíu mày nhìn vào khuôn mặt cô đang viết.

Ngẩng mặt nhìn anh cứ nhìn, cô nghĩ chữ viết của mình không đẹp nên thấy ngại, khẽ cười nhìn vào tờ giấy tìm lý do, tay thì cứ gấp tờ giấy định ném đi. Nhưng anh bắt ngay tờ giấy mở ra nhìn vào cứ nhăn mặt, trầm giọng.

- À.. chắc tôi ở nước ngoài lâu quá, nên viết lại mấy chữ này nên không quen đó.

- Ấy.. Kỹ nữ một đời ô quế thanh danh. Đó là cảm giác của Bạch viên cho cô đấy à – Anh giành lấy tờ giấy, mở ra nhìn vào những câu cô viết, trầm giọng.

- Có thể.. nhưng bài thơ của ông Nhược Thần tôi cảm thấy.. rất là thích – Hiện lên nét mặt vẻ buồn da diết quay bỏ đi – Cô mỉm cười nhẹ quay đi.

- Tôi cũng rất thích bài thơ này, đặc biệt có hai câu trong đó mà tôi rất thích "Mộng xuân kia có bao lâu. Mà nay tôi phải tuôn dòng lệ mi". Giống như là cô không thể làm gì được hơn, rất bất lực – Anh gấp tờ giấy để trên bàn, khẽ cười nhìn sau lưng cô đọc thơ.

- Ở trong lòng cô có phải là cũng nghĩ như vậy không – Anh đến nhìn thẳng vào cô hỏi.

- Anh làm gì vậy, nghiên cứu tôi à.. à.. tôi nhớ lúc nãy anh có nói tôi đi kiếm những tài liệu của sách truyện, tôi nghĩ chính anh là người đi kiếm những thứ đó – Cô nén giận, nhìn vào anh chấp vấn.

- Như vậy có phải tài liệu của tiểu thuyết không – Anh tò mò, bật cười hỏi.

- Tôi giống hay không – Cô cười nhìn anh.

- Giống, quá giống là đằng khác – Anh gật đầu, mỉm cười.

- Tôi nghĩ cuộc đời mỗi người như một cuốn tiểu thuyết.. tôi nghĩ anh cũng như vậy chứ - Ánh mắt của cô sáng bừng nhìn anh, phì cười nhẹ nhàng.

Cô nhìn ra ngoài thấy trời đã sập tối, liền vội cởi áo khoác trả anh đi về. Anh cầm lấy áo, khoác lại lên vai cô, cười tiễn cô ra xe đi về. Trước khi xe lăn bánh, anh cúi người nhìn vào trong xe, cười nhẹ nhàng, giọng ấm áp.

- Giúp tôi một lần có được không, cô hãy tự săn sóc cô, đừng để bản thân bệnh nữa.

Nhìn cô gật đầu anh mỉm cười chào cô, đứng nhìn xe lăn bánh, hình bóng cô xa dần. Anh bước vào trong phòng làm việc, đặt tay lên bàn, nhíu mày nhìn vào bài thơ do cô viết. Anh bước đến kệ tủ, đem ra cuốn nhật ký Vĩ Thanh bước đến đặt xuống tờ giấy cô viết, so chúng với nhau. Nét mặt anh lạnh dần, chân đứng không vững bước đến ghế ngồi, nhíu mày.

- Chúng đều giống nhau, tất cả hoàn toàn giống nhau, kể cả nét phết và ba chấm đều giống nhau. Hai chữ "thanh danh" nét sổ dọc này, nét móc này thì.. không hề khác nhau – Tay anh di chuyển đến từng nét, ánh mắt càng ngạc nhiên, càng không tin vào mắt mình.

- Thì ra quỷ hồn của nhà cũ đã quay trở về thật rồi, nhưng mà.. cổ không thể nào đâu.. không thể nào được – Anh bước đến ghế ngồi.

- Vậy tại sao.. tại sao anh rể lại không phát giác.. nhưng hình như.. không phải anh rể đã.. Thế còn.. còn chị hai.. - Anh ngập ngừng, lắc đầu, tay cứ vuốt mặt thở dài.

- Hazz.. không thể nào đâu.. anh rể là.. một người không thể nhìn thấy được, một người.. mù 100%.
 
379 ❤︎ Bài viết: 83 Tìm chủ đề
Chương 30: Kiếm chuyện hay tâm ý.

Dương Tử cả đêm không về Bạch viên cho đến sáng hôm nay anh dáng vẻ không tốt bước vào nhà tìm Hạo Văn. Trông thấy hình bóng Hạo Văn đang ở ngoài ban công, anh tỏ ra vui vẻ, cười tươi chạy đến mượn xe Hạo Văn. Nghe Dương Tử nói mượn xe anh gằng giọng vừa nói vừa bước vào ghế ngồi.

- Xe à.. cả ngày hôm qua thì em đã lái xe ra ngoài, cả đêm còn không về.. em nói xem.. nếu bây giờ anh có xe, anh có ở nhà như vậy mà không đến xưởng không?

- Dương Tử à, em có biết Dương Ân từ sáng đến tối đi đâu không hả, sao cứ về là say sưa cả - Anh tức giận, khó chịu.

- Anh có gọi đến nhà má nuôi không vậy, có thể chị ở đó – Anh nhìn Hạo Văn.

- Em tự nghĩ đi, má nuôi của em chỉ tối ngày ăn chay tụng kinh thôi, em cho rằng Dương Ân ở đó uống rượu say hay sao chứ? – Hạo Văn nhíu mày, tay nắm chặt gậy.

- Chắc là chị đến những quán ba đó mà, anh cũng biết nó rất thịnh hành mà, nơi đó nam nữ đều đến vui chơi, giải trí mà.

Hạo Văn thở dài, ngẩng mặt nhìn Dương Tử hỏi lý do anh mượn xe. Dương Tử tay gãi đầu cười cười nói lý do, Hạo Văn nghe anh nói chở Phương Tư Nhã đi chơi, ánh mắt anh bắt đầu càng khó chịu. Ánh mắt Dương Tử nhìn vào mặt Hạo Văn miệng cười hỏi anh.

- Ế.. thế nào, anh cảm thấy cô ấy như thế nào?

- Ở thị trấn này trong vòng 100 cây số chỉ có người con gái này là xuất sắc – Hạo Văn khẽ gượng cười.

- Ùm.. anh rể phân tích thật là tài tình – Dương Tử gật đầu, nhíu mày chân bước đến cửa ban công, trầm giọng tiếp nói.

- Nhưng.. thật ra, anh rễ à.. mặc dù chị của em có hơi nóng nảy một chút, nhưng nếu cho điểm thì điểm cũng nhiều lắm chứ - Anh gầm mặt, khẽ cười.

- Dương Ân đâu có chỗ nào được cho điểm nhiều á đâu? – Hạo Văn quay mặt nhìn Dương Tử trả lời với vẻ mặt không có lý do cho điểm nhiều.

Dương Tử quay mặt bước vào, tay bỏ vào túi quần đứng trước mặt anh, kiềm chế sự tức giận trước câu nói Hạo Văn, âm thanh có chút lớn nhưng có thể che đi sự giận dữ đó.

- Anh đừng có nói như vậy. Trước khi chị em lấy anh, người đi theo chị cũng nhiều lắm, chị là người có tiếng nhất bệnh viện, từ lao công cho đến bác sĩ thực tập không ai là không thương mến chị, vừa tốt bụng và xinh đẹp, dáng người lại chuẩn. Thật ra, anh có biết không vậy?

- Thì ra Dương Ân còn có ưu điểm như vậy à, anh nghĩ bả đi theo anh, thiệt thòi cho bả lắm đó nha – Anh thở dài, không mấy hứng thú với những điều Dương Tử kể, mà còn đặt lại nghi vấn với Dương Tử.

- Anh cảm thấy bả không thu hút đối với anh. Dương Tử, em nghĩ Dương Ân có phải là Dương Ân nhà mình không vậy?

- Anh Hạo Văn, em thật không hiểu, anh không thương chị, thì năm xưa anh cưới chị để làm gì. Em cho anh hay, chị em như ngày hôm nay tất cả đều vì anh làm thay đổi. Anh đã đánh mất đi người chị vừa hoạt bát vừa vui vẻ, dễ thương của em năm xưa – Dương Tử nóng giận, mắt đỏ như lửa nhìn thẳng vào Hạo Văn, hằn hộc nói.

Câu chỉ trích của Dương Tử làm Họa Văn nghe chói tai vô cùng, anh nhíu mày giận dữ không hiểu lý do Dương Tử binh vực cô, anh lấy lý do Dương Ân tối ngày say sưa, đi cả đêm không về, nói chuyện thì làm người khác buồn làm minh chứng. Ánh mắt Dương Tử nhìn anh không rời lấy một giây nào, nóng như Trương Phi, hằn học nạt vào Hạo Văn.

- Từ ngày chỉ làm Bạch phu nhân thì chỉ mới xuống dốc như ngày hôm nay nè. Khi xưa em còn con nít, không hiểu tại sao chị em lại thay đổi như thế này. Nhưng mà bây giờ, em có tình yêu và em biết yêu thương một người đàn bà là như thế nào?

- Anh Hạo Văn.. anh chưa bao giờ thương chị của em? Hazz.. cuộc hôn nhân như vậy mà hai người còn giữ lấy, hai người đúng là một người máu lạnh, một kẻ vô tình, chẳng khác gì một con quái vật, cấu xé lẫn nhau.

Dương Tử giận dữ bỏ ra ngoài để lại mình anh trong phòng. Bước xuống từng bậc thang mà lòng anh quặn thắt, chân đi không vững lê bước ra ngoài vườn, ngẩng mặt nhìn trời cao, thở dài một tiếng, cười nhẹ.

- Chị à.. em đã cố hết sức giúp chị rồi. Chọn con đường phía trước như thế nào là do chị quyết định.

- Hà.. Phương Tư Nhã, lòng này cô hiểu được không?

Anh đến quán trà, đắn đo cứ nhìn vào chiếc điện thoại, thở nhẹ một hơi anh nhấc điện thoại gọi vào trường gặp Tư Nhã, anh biết cô buổi trưa có hai tiếng để nghỉ ngơi, anh mời cô đi với anh đến một nơi. Bên kia đầu dây, cô gật đầu đồng ý, anh khẽ cười cúp máy, lấy xe đến trường đón cô.
 
379 ❤︎ Bài viết: 83 Tìm chủ đề
Chương 31: Hẹn hò tại nơi có u linh.

Dương Tử ở trước cổng trường, cứ chăm chăm nhìn vào Tư Nhã từ trong trường bước ra. Ánh mắt anh, nụ cười anh làm cô cảm thấy ngượng ngùng, nhìn xung quanh người mình, tay đưa lên mặt, mỉm cười tò mò.

- Trên mặt tôi có chữ à, sao anh lại nhìn tôi như vậy?

- Mặt cô không có chữ, mà trong cặp mắt của cô có dấu hiệu bí mật. Giống như một cuốn sách.. bí mật vậy, rất là hấp dẫn người khác – Anh cứ cười cười.

- Nhưng cuốn sách này cực kỳ khó hiểu. Chính vì vậy, từ ngày đầu tiên tôi nhìn thấy cô, tôi cảm thấy tôi phải tìm hiểu cô. Tôi cần phải lật cuốn sách này ra, nghiên cứu cho kỹ càng.

- À.. tôi là một người rất đơn giản. Tôi không muốn làm cuốn sách cho anh nghiên cứu. Dương Tử anh nên nghiên cứu người khác, tốt nhất đừng chọn tôi – Cô cười từ chối.

- Hazz.. tôi không còn được quyền lựa chọn số mệnh của tôi.. Cô nhớ không, ngày đầu tiên tôi mở quán trà, cô chính là người đầu tiên bước vào trong quán tôi đó – Quay mặt thở dài, giọng nói có chút sầu, rồi anh nhíu mày nhìn vào cô cười nói, dùng ánh mắt ám chỉ cô.

- Thật ra anh muốn gì? – Cô trầm giọng, nhìn anh tỏ chút không vui.

- Tôi muốn hẹn hò với người con gái tôi thích nhất – Anh lấy hơi thở nhẹ, nhìn cô cười.

- Dương Tử à.. anh.. – Cô lúng túng cứ ngập ngừng.

- Nè, lên xe đi tôi sẽ chở cô đến một nơi. Cô từ nước ngoài về chắc không bảo thủ đến nỗi không dám ngồi trên xe gắn máy của tôi chứ - Anh mỉm cười nói rất ư là trêu đùa.

Tư Nhã cũng chẳng ngại gì, bước đến ngồi trên xe của anh để anh đưa cô đi suốt một quãng đường dài đến một nơi cô nghĩ anh sẽ chở cô đến. Trông thấy nơi này, cô nhíu mày nhìn anh không hiểu anh đã biết những gì, muốn làm gì và muốn nói gì với cô.

- Tại sao anh đưa tôi đến đây?

- Tôi nghĩ, ban ngày cô ít đến nơi này nhỉ.. hà.. thật ra căn nhà cũ này ban ngày là một nơi hoang tàn, ban đêm là một nơi huyền bí với những bóng người thần bí, đi vào trong này cũng giống đi vào một thảm kịch cổ xưa– Anh bước vào sân của Vĩ Thanh Sơn Trang, quay mặt lại nhìn cô.

- Anh.. anh đã đến đây vào ban đêm, để coi căn nhà cũ này sao? – Giọng cô có chút hồi hộp, cứ đứng nhìn anh không dám bước đến.

- Chúng mình đều giống nhau – Anh trầm giọng.

Cô ngập ngừng không biết anh muốn nói gì, ánh mắt cô cứ thay đổi liên tục không nhìn thẳng vào một vị trí cố định nào. Anh biết cô hồi hộp, cười nhẹ bước đến chỗ cô đặt tay lên vai dẫn cô vào trong, vừa đi anh vừa kể cho cô nghe về ngôi nhà này đã có từ lâu cộng thêm chuyện mọi người trong thôn cứ đồn trong này có hồn ma, và chuyện anh và cô bị căn nhà cũ này thu hút mà tìm đến thì không có vấn đề gì lạ. Bước đến góc tường đổ nát, anh dừng lại vẻ mặt nghiêm trọng nhìn cô, khi nghe cô thắc mắc.

- Tại sao, anh biết tôi đã từng đến đây? – Cô nhìn anh tò mò.

- Tại vì tôi đã nhìn thấy cô.

Anh quay bước vào trong vừa đi vừa nói, cái ngày anh nhìn thấy cô chính là vào hôm Dương Ân hô hoán có ma và hoảng loạn bỏ chạy trong khi thấy một hồn ma trong vườn hoa Bạch viên. Nét mặt cô tái dần, cô hỏi thêm để mong sao chính câu trả lời của anh là lối thoát cho cô, nhưng lại đều là ngõ cụt.

- Anh thường đến đây vào lúc ban đêm lắm sao?

- Thỉnh thoảng chứ không đến thường.

- Vậy anh ngoài chuyện nhìn thấy tôi ra, có nhìn thấy người khác hay không? – Hai tay cô đan vào nhau nắm chặt, hỏi nhỏ.

- Có một hai lần tôi nhìn thấy anh rể ở đây, chờ một quỷ hồn trong mộng của ảnh – Anh dừng bước, thở dài nhìn vào cô.

- Ảnh có chờ được không? – Cô gầm mặt xuống đất.

- Hê.. hê.. tôi không biết, tôi nghe mọi người nói, ảnh hay đến nơi này một mình lắm – Anh trong lòng không vui một chút nào khi nghe cô hỏi tới Hạo Văn, gượng cười, nhún vai đáp lại câu hỏi của cô.

- Vậy anh còn thấy người nào khác nữa hay không? – Cô nhấn mạnh lại câu hỏi.

- Không có, tôi tên nhìn thấy ai khác nữa hay sao? – Anh nhíu mày, nghi ngờ câu hỏi của cô.

Tư Nhã không nghe được câu trả lời nào mà cô muốn, chỉ biết thở dài quay bước lên cầu thang vừa đi vừa phủ nhận những nghi vấn của anh, nhưng cô không ngờ là cô đã rơi vào câu chuyện do anh dẫn.

- Tôi nghĩ bản thân anh đã nhìn thấy nơi này có ma rồi?

- Tôi chưa nhìn thấy, còn cô.. – Anh khẳng định bản thân mình.

- Tôi chưa nhìn thấy – Cô bước vội lên lầu.

- Tôi thật không hiểu, bao nhiêu người rất sợ nơi này, một người con gái như cô lại không sợ, còn thường xuyên đến đây, đồng thời.. còn ở lại rất lâu – Anh bước lên tay anh vỗ nhẹ thể hiện việc diễn ra như anh đã nghĩ, lên trên anh đến đối diện trước mặt cô, trầm giọng.

- Anh đã nhìn thấy tôi nhiều lần rồi à – Cô hoảng hốt nghe anh nói.

- Đúng vậy – Ánh mắt anh như thanh gươm sáng, gật đầu liên tục.
 
379 ❤︎ Bài viết: 83 Tìm chủ đề
Chương 32: Đối với Bạch gia cô chỉ là u linh

Anh đã biết cô đến đây nhiều lần nên cô giờ đây không biết nói gì, quay mặt bước đi nhìn xuống đất, gượng cười lấy lý do là bản thân cô từ nước ngoài về nên không sợ ma, đối với chuyện này không tin mấy để phủ nhận vấn đề. Anh không tha cho cô một cách dễ dàng, lập luận chặt chẽ, bước đến trước mặt nhấn mạnh.

- Người ngoại quốc không phải không sợ ma, chỉ là có một số người không tin vào chuyện ma quỷ nhưng vẫn còn một số khác thì lại rất tin. Cô không phải là người ngoại quốc, việc cô không sợ ma trừ khi.. cô là người đến từ thế giới khác, cho nên vấn đề ma quỷ cô không nghĩ đến – Anh nhìn cô cười ngụ ý.

- À.. tôi không hiểu ý của anh muốn nói gì? Nhưng trái lại tôi có chút nghi ngờ anh, anh mở quán trà, người nhà Bạch viên, em của Dương Ân, anh không an phận làm một công tử nhà Bạch viên mà chạy đến đây làm gì? – Cô rối rắm, xoay ngược tình thế.

- Tôi đến đây để gặp ma – Ánh mắt đâm chiu nhìn sắc mặt rối ren kia, khẽ cười.

- Gặp ma.. gặp ma gì – Cô nhíu mày không hiểu ý anh.

- Chắc cô cũng biết, ở trong nhà cũ này có một quỷ hồn.. – Anh cười ngụ ý, ánh mắt nhìn chằm chằm vào cô, xem vẻ tò mò của cô mà từ từ nhấn mạnh.

- Tên là Liễu Vĩ Thanh.

- Không biết, cô có biết trong ngôi nhà cổ này, còn có một hồn ma khác, tên là.. Lâm Tố Tố.

- Lâm Tố Tố - Cô càng hoảng hốt nhấn mạnh.

Cô giờ đây không biết là anh đã biết được những gì, chỉ đành im lặng nhíu mày nghe anh nói. Nhắc đến Lâm Tố Tố, thì thật ra anh cũng chẳng biết bà là ai, đến khi đọc trong cuốn nhật ký kia, thì anh mới biết má nuôi anh đã đẩy Lâm Tố Tố vào cái chết. Anh vừa đi vừa kể về cái chết của hai người. Lâm Tố Tố cũng giống như Liễu Vĩ Thanh lúc chết vẫn còn trẻ chỉ mới 20 tuổi, nhưng Liễu Vĩ Thanh thì không chết tại sơn trang này mà bị nước cuốn trôi đi, cho đến bây giờ vẫn chưa kiếm được thi hài, cho nên Bạch Hạo Văn không làm mộ phần cho Liễu Vĩ Thanh. Còn Lâm Tố Tố bả chết ở trong sơn trang này, té từ trên lầu xuống, ai ai cũng biết, Bạch gia cũng không làm mộ phần cho Lâm Tố Tố.

Cô rất thắc mắc, thật sự anh làm sao biết được những chuyện này, cô nhíu mày nhìn chằm chằm xông thẳng đến anh, nhấn mạnh. Nhưng anh thật sự biết, những chuyện về Lâm Tố Tố chỉ có người nhà họ Bạch và những người làm cũ trước đây tại Vĩ Thanh Sơn Trang mới biết được sự việc này, kể cả anh và Âu Dương Ân cũng không biết người nào là Lâm Tố Tố, trong cô hốt hoảng thì anh chắc chắn rằng người con gái này chính là Liễu Vĩ Thanh.

- Âu Dương Tử rốt cuộc anh muốn gì, anh muốn làm gì?

- Vậy chứ cô muốn gì, cô muốn làm gì?

- Tôi nghĩ cô đã đến từ nơi không nên đến, đối với Bạch gia.. cô chỉ là u linh.

- Tôi thật sự không hiểu ý của anh đang nói gì, tôi thật sự không hiểu lời nói của anh – Cô cứ nhíu mày, khó chịu khi nghe anh nói đến "u linh" gần như đã oán được điều gì.

- Cô hiểu.. Phương Tư Nhã, cô là quỷ hồn của Bạch gia – Anh đau lòng, giọng anh nhẹ nhàng đi, nhấn mạnh lại cho cô nghe.

- Anh.. tôi thật sự không biết anh nói gì, anh.. anh.. – Cô không nói được gì, lấp bấp nhíu mày, quay mặt đi không dám đối diện anh.

- Cô đừng có hồi họp, tôi sẽ không làm hại cô đâu.. Cho đến ngày hôm nay, tôi mới hiểu, tại sao cô chấp nhận chịu thiệt ở lại trong Bạch gia để làm cô giáo cho Đình Đình – Anh đặt tay lên vai cô, ôn nhu nhẹ nhàng nói.

- Tại sao anh lại đi theo tôi chứ, tại sao anh cứ muốn biết về tôi chứ? - Cô khó chịu, lớn tiếng vừa hỏi, vừa gầm mặt lo sợ bước đi đến vách tường, cứ nhíu mày.

- Có thể.. tôi muốn làm bạn với cô – Trong tâm anh nghĩ không phải là bạn mà là người yêu, nhưng miệng lại buộc nói khác.

- Anh làm tôi rất sợ đó Âu Dương Tử, anh bắt buộc tôi phải rời khỏi Bạch gia, rời khỏi nơi này à – Người cô bây giờ lạnh như băng, tay cứ đẫm mồ hôi, nắm chặt vào nhau.

- Cô đừng nói như vậy mà, tôi biết được bí mật của cô chỉ là sự may rủi. Tôi hẹn cô ra đây không phải vì tôi muốn vạch vẻ mặt thật của cô. Nếu cô là người cũng vậy, là quỷ hồn cũng vậy, cô đã quyến rũ tôi nhiều lắm, tôi không thể kiềm chế được bản thân nên đã.. – Anh gầm mặt xuống đất nói hết trong lòng anh nghĩ.

- Tôi không muốn nghe anh nói, và tôi không muốn biết tình cảnh của anh. Tôi chỉ van xin anh, đừng hiếu kì đối với tôi nữa – Cô nhíu mày, nhìn anh với ánh mắt hãy buông tha cô, nhấn mạnh từng lời.

Ngày hôm qua anh đã phát hiện ra cô là ai, lòng anh cứ quặng đau, rất hụt hẫng. Anh ngồi suốt đêm trong phòng làm việc chỉ để nghĩ anh phải làm gì để bảo vệ lấy hai người phụ nữ mà anh quý trọng, một người là anh yêu thương Phương Tư Nhã, một người là người chị thân thương Âu Dương Ân. Hay là anh phải giành lấy hạnh phúc này làm của riêng. Hàng loạt suy nghĩ cứ diễn ra, dày vò thân xác lẫn tinh thần anh. Nên câu nói của Tư Nhã anh đã đoán được cô sẽ không thừa nhận, nhưng anh không muốn cô phải lo sợ khi phải đối diện với anh, nên anh trầm ấm truyền đến cô, anh hy vọng cô đừng sợ hãi.

- Cô đừng nghĩ như vậy có được không? Hôm nay, tôi hẹn cô ra đây không phải làm khó cô, tôi chỉ muốn hai chúng ta hiểu sơ bộ về nhau một chút. Cô yên tâm, tôi chỉ biết cô là cô giáo của trường tiểu học Phan Nam, và cô chỉ cần biết tôi là em của Âu Dương Ân, chủ quán trà ấm vậy là đủ rồi. Chúng mình không cần tìm hiểu hơn nữa, thật đó Phương Tư Nhã.

- Tôi rất hiểu vị trí tôi đang đứng là ở đâu. Nhưng dù tôi không bước vào vị trí kia được thì tôi chỉ mong.. chỉ là mong rằng tôi vẫn có thể là.. hazz.. cô yên chí đi tôi có thể giữ gìn được bí mật của đối phương, tôi sẽ không nói cho họ biết, kể cả chị Dương Ân tôi cũng không nói. Chỉ hai chúng mình hiểu nhau là được rồi – Vẻ mặt hy vọng của anh nhìn cô, từ tốn nói.

- Dương Tử.. anh.. anh.. – Cô lúng túng không biết nói thế nào, cứ ngập ngừng, bỏ đi ra khỏi ngôi nhà cũ này.
 
379 ❤︎ Bài viết: 83 Tìm chủ đề
Chương 33: Lòng ghen và sự đố kỵ.

Chiều tan học, cô dẫn Đình Đình trên đường về nhà mà cứ nhớ đến những câu nói của Dương Tử mà lòng nặng trĩu. Bước vào nhà, Đình Đình trong thấy bộ dạng trong vui của cô suốt quảng đường, em chạy đến ngỏ ý với ba đi tản bộ, trông thấy anh đồng ý, em chạy đến Tư Nhã cũng mời cô đi cùng, Yên Vũ dưới phòng bếp bước ra, Đình Đình cũng chạy đến rủ cô, nghe nói đi chơi cô vui mừng đi thay giày đẹp. Cả bốn người cùng bước tản bộ trên đường, bước đến cầu Thủy Tiều anh đứng ngó xuống dòng nước khuôn mặt cứ nhăn nhó, lòng vô cùng chua sót, Tư Nhã trong anh như vậy mà cô cũng buồn.

Ở nhà, Dương Ân trở về nghe mọi người báo lại là anh đi tản bộ cùng cô, Đình Đình và Tư Nhã, cô tức giận quá hồ đồ trách mắng cô Châu vì không thông báo cho cô biết, nhưng việc này không nằm trong phạm vi của cô Châu. Trách mắng xong, thì dưới lầu cô nghe được tiếng cười đùa của Đình Đình với Yên Vũ, cô bước đến lang cang trông xuống thấy cả bốn người cười nói vui vẻ, hành động tay của Tư Nhã đụng vào người Hạo Văn dìu anh đến ghế ngồi, làm cho cô ghen tiết cả lên bước xuống la mắng Đình Đình và Yên Vũ làm không khí trở nên căng thẳng, cô tiến đến Tư Như trách móc, nhưng Hạo Văn nghe cô nói mà lòng cảm thấy khó chịu, mà tranh cãi với cô.

- Cô Phương à, cô không cảm thấy cô mệt mỏi sao, cô chỉ lãnh lương để dậy học mà còn săn sóc một con điên khùng và còn làm cả y tá riêng cho ông chủ nữa.

- Dương Ân, chú ý thái độ và lời nói của em nha. Anh đi ra ngoài tản bộ chơi có làm phiền em không chứ. Anh chưa hỏi chuyện cả đêm em không về mà em dám trách tội anh – Hạo Văn giận dữ, hằn học, bước đến nạt vào mặt Dương Ân.

- Em nói ra, anh có tin em không chứ? Em nói em đến nhà má anh ở cùng với má suốt cả đêm đọc tụng kinh anh tin không – Cô hằn học, lớn tiếng.

- Em đặt chuyện thì cũng đặt chuyện có lý một chút chứ? – Anh cười vào mặt cô.

- Anh là người vô tình vô nghĩa, không có một chút lương tâm nào cả - Cô hụt hẫng khi anh nói với cô như vậy, cô càng giận quát lại rùi bỏ đi.

Anh nóng giận bắt lấy tay cô kéo vào hằn học với cô, những lời anh nói mang ý chỉ cô là kẻ chuyên phá người khác, không thích thấy người khác hạnh phúc, cô là kẻ bệnh hoạn. Câu nói nặng nề của anh, cô hất anh ngã vào tường nạt vào mặt anh những lời nói anh mới chính là người điên khùng, vì người không chơi chỉ toàn kiếm ma mà làm bạn, làm anh tức điên cầm gậy quơ đánh cô nhưng không trúng làm anh ngã ngay vào ghế. Sự việc diễn biến quá xấu, Tư Nhã không thể đứng yên mà nhìn vào anh đánh Dương Ân. Cô đến đỡ lấy anh, nhìn vào Dương Ân nói cúi đầu.

- Tôi không biết chúng tôi đi tản bộ làm cho bà khó chịu, tôi thật lòng xin lỗi, sau này tôi sẽ không làm vậy nữa.

- Tôi nghĩ tôi còn là chủ của ngôi nhà này – Hạo Văn giằng gậy xuống sàn một tiếng, lớn giọng vừa nói vừa quay đi.

- Các người đã nghe thấy chưa, cô Phương à, ở ngôi nhà này ông Bạch là ông chủ, bà Bạch có thể dẹp qua một bên, cho nên cô muốn làm gì thì cô cứ làm. Tôi nghĩ, từ người lớn cho tới con nít ngay cả con điên khùng này đều bị cô bỏ bùa hết rồi – Dương Ân đi đến nhìn vào ánh mắt của Tư Nhã, giọng chua chác.

- Dương Ân, em ăn nói phải coi chừng nha – Anh quay mặt nhìn, mặt đỏ tai nóng.

- Em coi chừng cái gì, anh định làm gì em, giết chết em à – Anh trợn mắt, lớn tiếng.

Anh không nói thêm một câu nào, tay giơ cao cây gậy đập xuống ngay cô, nhưng cô né tránh làm gậy đánh ngay xuống mặt kệ tủ, ngay trước khuôn mặt sợ hãi đang núp bên kẹt tủ của Yên Vũ. Làm cô tưởng anh đánh cô mà la toáng loạn van xin anh đừng đánh cô mà tới bò lui, chạy loạn tìm chỗ núp thì va trúng Dương Ân đang đi đến định trách anh, làm Dương Ân ngã ngay ra đất.

Ánh mắt nóng giận của cô nhìn vào Yên Vũ quát mắng, đứng dậy dí Yên Vũ đánh. Đình Đình ra hứng đòn trước Yên Vũ, tay em nắm lấy tay Dương Tử, cất tiếng vội vã

- Má đừng đánh Yên Vũ, má có đánh thì đánh con nè, chị ấy không có cố ý làm má ngã đâu.

- Được con dám gánh tội cho nó à. Tưởng ta không dám đánh con có phải không – Cô giờ tay lên định đánh Đình Đình.

- Bạch phu nhân, chúng nó chỉ là những đứa con nít, chúng nó không biết gì hết, bà đánh chúng nó thì bà cảm thấy vui mừng lắm hay sao? – Tư Nhã lên tiếng gọi bà ngăn hành động của Dương Tử, nhíu mày hỏi cô.

Một câu nói này chợt làm Dương Ân cảnh tỉnh, rút tay về vẻ mặt vô cùng buồn bã nhìn vào cảnh Đình Đình dỗ Yên Vũ, làm cô ngấn lệ quay bước chóng tay vào tường mà đau nhói. Hạo Văn lên tiếng nhỏ nhẹ hỏi Dương Tử, làm cô đau nhói tim gan, nghẹn ngào nhìn những đứa nhỏ đang quỳ gối xin lỗi trước mặt cô, nhìn vào Tư Nhã mà rơi lệ.

- Dương Ân, chẳng lẽ chúng ta không thể hòa bình sống chung với nhau sao?

- Em nghĩ.. em ở trong nhà này chỉ làm cho các người buồn thêm thôi, em nghĩ là em nên đi.

Vừa dứt lời cô bỏ ra khỏi nhà đến quán rượu, dùng rượu mà giải sầu, lấy rượu làm niềm vui như vậy cô mới sống nổi qua những ngày tháng đau lòng, lạnh nhạt này. Cô say sưa về nhà, quay phá làm ồn, Hạo Văn trong phòng khó chịu bước ra cằn nhằn cô đừng quậy phá. Cô thấy anh lo cho giấc ngủ của Tư Nhã cô càng ăn nói không điểm dừng, không kiềm được sự lạnh lẽo trong lòng, sự đố kỵ của bản thân cô đối với Tư Nhã, cô tranh cãi với Hạo Văn dưới lầu một cách lớn tiếng.

- Anh sợ cổ nghe thấy không vui phải không, em cho anh hay, nếu cổ là một người đàn bà biết tự trọng sẽ không đến Bạch gia này để bị mang tai tiếng, cổ không chịu đi đâu, em biết chắc như vậy mà – Cô quơ tay múa chân đứng không vững, vô tư nói.

- Im miệng, Dương Ân em không bao giờ biết tôn trọng người khác gì cả, tấm lòng của em luôn luôn chật hẹp chỉ biết hạ nhục họ thôi – Anh nhíu mày, giận dữ quát nạt.

- Em đê tiện, nó cao sang à.. ha.. ha.. nó mới tới vài ngày, anh mua đồ cho nó dùng, đi tản bộ cùng nó, anh bênh vực nó rồi. Anh không sợ hồn ma của Liễu Vĩ Thanh đến kiếm anh hay sao? – Cô biết đến lang cang chỉ tay lên phòng Tư Nhã lớn tiếng.

Anh không nhịn được nóng giận quay vào phòng để cô một mình ngoài phòng la hét sẽ đốt trụi những gì của anh, trong phòng anh nhíu mày, xót xa.

- Tôi còn cái gì để tiêu hủy nữa, tất cả những gì của tôi đã bị tiêu hủy cách đây 10 năm về trước không còn gì nữa rồi.

Trên lầu, tiếng ồn của Dương Ân đã làm cô tỉnh giấc bước ra cửa, nhưng cô đành đứng lại tựa mặt vào cửa nghe Dương Ân và Hạo Văn gây nhau mà lòng cô thật nhức nhối. Cô đến bên giường ngồi xuống ủ rũ, đưa tay lên trán nhấm mắt lắc đầu.

- Phương Tư Nhã, cô đã lầm, cô đã lầm rồi, thật ra cô không nên bước vào cửa của nhà họ Bạch này.
 
379 ❤︎ Bài viết: 83 Tìm chủ đề
Chương 34: Chúng ta hãy kết thúc một thảm kịch

Mới sáng ra, Hạo Văn đến phòng Dương Ân tìm cô nói chuyện. Dương Ân trên ban công phòng nhìn Tư Nhã, Đình Đình và Yên Vũ nói chuyện, Yên Vũ tiễn hai người ra cổng nói sẽ chờ cô quay về. Làm cho Dương Ân càng ganh ghét cô hơn, bởi Tư Nhã đã làm cho mọi người trong nhà đều phục cô. Bên ngoài cửa phòng Hạo Văn gõ cửa, mở cửa trong thấy anh, Dương Ân thật bất ngờ khi anh đến phòng cô, không biết lẽ là chuyện gì.

Bước vào phòng, anh ngồi bên ghế nói cho cô biết hôm qua Dương Tử có gặp anh nói chuyện, chính anh là người làm cô thay đổi như thế này, tại sao còn phải giữ cuộc hôn nhân này làm gì. Và làm cho anh suy nghĩ thật kỹ, quyết định đến đây tìm cô đề nghị một vấn đề.

- À.. nó nói như vậy à – Cô ngạc nhiên nhìn anh.

- Đúng vậy. Dương Ân à, chúng ta ly dị đi – Nét mặt bình thản của anh nói ra không chút do dự.

- Anh nói cái gì? – Hai chữ kia làm cho cô hoảng hốt không tin vào tai mình.

Anh nhắc lại một lần nữa với cô hãy ly dị, tim cô bây giờ không biết còn máu để chảy hay còn chỗ nào chưa rách nát mà tét ra thêm nữa, vì đau vì oán giận vì không hiểu lý do anh tại sao anh đưa ra yêu cầu này, nước mắt cô chảy ngược vào trong, tiếng nói uất giận.

- Em đã làm gì mà anh đòi ly dị với em, em có làm mất mặt Bạch gia không, em có gây tai tiếng không, em có dùng tài sản của Bạch gia không chứ?

- Không, không, đều không phải. Dương Tử, em không có lỗi, sở dĩ anh đề nghị ly dị với em, bởi vì anh cảm thấy có lỗi với em mà thôi.

Bởi từ khi bắt đầu cuộc hôn nhân của này đã là một sự sai lầm, sau khi cưới cô, anh chưa bao giờ làm cô vui vẻ, chỉ làm cho cô lúc nào cũng buồn và đau khổ. Anh cảm thấy chia tay là một loái thoát cho hai người, bởi cô còn trẻ, còn kịp theo đuổi hạnh phúc thật sự. Còn anh, tâm trạng của anh đã chết, cô đi theo anh chỉ có đau khổ. Cô thật không hiểu thật sự anh vì muốn làm cho cô hết đau khổ, cho nên anh muốn ly dị với cô, anh thật sự muốn cô hạnh phúc mà đòi ly dị. Cô ám chỉ anh bằng những lời lẽ hoa mỹ, làm cho anh bực dọc bỏ đi.

- Bạch Hạo Văn anh thật vĩ đại, em không ngờ anh là người tốt bụng như vậy.

- Dương Ân, em đừng có nói móc có được không? Chúng ta hãy chia tay đi, chia tay là cách chúng ta kết thúc một thảm kịch và đồng thời bắt đầu một điều vui vẻ mới – Anh quay bước ra ngoài.

Nghe anh nói những lời này, cô chỉ biết im lặng, nhưng lòng cô không muốn, cô thật yêu anh chỉ có anh tàn nhẫn với cô suốt 4 năm qua, cô không muốn anh được hạnh phúc hay thật ra trong lòng cô không muốn mất anh. Cô chạy ra ngoài cửa, nhìn anh bước đi mà nghẹn ngào lớn tiếng, rồi bước vào phòng đóng sầm cửa lại khóc cả buổi.

- Bạch Hạo Văn, kết thúc thảm kịch của anh hay chính là kết thúc thảm kịch của em, anh muốn ly dị với em để em được hạnh phúc à. Được, em sẽ không chấm dứt với anh, hố sâu này em cùng nhảy với anh.

- Bạch Hạo Văn, em sẽ không bao giờ ly dị với anh.

Tại căn nhà ngoại ô, cô uất ức, nước mắt đầm đìa chạy đến tìm lão bà kể hết mọi chuyện cho lão nghe là Hạo Văn đòi ly dị. Vì người cứu giản được vấn đề này chỉ có lão bà, mong lão quay về một chuyến mà khuyên Hạo Văn. Cô thật sự rất đau lòng, khóc suốt cuộc trò chuyện, lời nói nghẹn ngào, âm thanh uất ức, buồn tủi tự trách bản thân.

- Khi xưa, con và Dương Tử nhận má làm má nuôi, thà là con được làm con nuôi của má. Nhưng con không hiểu vì sao mà.. con và Hạo Văn trở thành vợ chồng. Cho nên ngày hôm nay mới có thảm kịch như vậy đây.. hức.. hức..

- Tại sao nó lại ly dị với con, lấy lý do gì chứ? – Lão tức giận đến gần hỏi.

- Lý do.. lý do của ảnh là muốn kết thúc một thảm kịch. Ảnh nói kết thúc một cuộc hôn nhân là bắt đầu một lối đi mới.. hức.. hức.. đối với ảnh cuộc hôn nhân này là thảm kịch suốt 4 năm, nhưng đối với con cuộc hôn nhân này là một thảm kịch suốt cả cuộc đời.. hức.. hức.. Ảnh có thể dễ dàng kết thúc một thảm kịch của 4 năm, nhưng con lại có thể bỏ hết cả đời con, con phải làm sao đây, làm sao đây.. hức.. hức.. ở cùng ảnh thì là thảm kịch của hai người, nhưng nếu con rời xa ảnh thì.. chỉ là thảm kịch tự mình con gánh lấy thôi.. hức.. hức.. – Cô ngồi sụp xuống sàn mà khóc tức tưởi.

- Duyên kiếp, thật sự là duyên kiếp. Con như ngày hôm nay, tất cả đều tại ta.. nó hận ta nên mới không tiếp nhận con, nó hận ta nên nó thà sống cuộc đời chờ đợi một hồn ma, chứ không thèm để ý đến một người sống có da có thịt như con.. hazz.. tất cả đều là nợ, nợ kiếp mà – Lão bà trầm ngâm.

- Má.. hức.. hức.. con đã thua, thật sự con đã thua, con đã hoàn toàn thua cuộc rồi.. hức.. hức.. con không thể nào đấu lại hồn ma của Vĩ Thanh – Vẻ mặt bức lực của cô nhìn vào lão bà.

- Dương Ân, chuyện này có thể trong lòng con khổ lắm nhưng Hạo Văn cũng có thể cũng khổ hơn con. Con hãy yên tâm, Bạch gia chuyện gì cũng có thể xảy ra, nhưng chuyện ly dị từ trước đến nay chưa từng có, Dương Ân.. một ngày nào má còn sống thì Hạo Văn cũng không thể ly dị với con – Lão bà gằng giọng đinh ninh với cô.

- Má.. Hạo Văn đã nghĩ như vậy rồi, e rằng.. má cũng cũng cản không được. Con nghĩ.. hức.. con và ảnh.. hức.. không thể nào cứu giản được đâu má – Cô nghẹn ngào tức tưởi hơn nữa.

- Ta nghĩ ta không về Bạch viên là không được, con hãy yên tâm đi Dương Ân, đêm nay ta sẽ cùng con trở về Bạch viên để hỏi cho rõ – Lão nhíu mày nhìn cô.
 
379 ❤︎ Bài viết: 83 Tìm chủ đề
Chương 35: Tránh mặt – đối mặt.

Tại Bạch viên, anh cùng Tư Nhã, Đình Đình, Yên Vũ ngồi trò chuyện vui cười bên mâm cơm. Bên ngoài, ông Lý cùng lão bà, Dương Ân, Phu Sa bước vào, ông Lý hô to thông báo cho anh biết là có lão bà đến. Trong bàn ăn, mọi người đều buông đũa, anh, Đình Đình và Yên Vũ bước ra đón lão vào trong phòng khách ngồi. Còn Tư Nhã vẫn ngồi trong bàn ăn, vẻ mặt u sầu, trong lòng buồn không nói tiếng nào nhìn ra ngoài thấy Yên Vũ chạy lăn săn lấy dép cho lão bà thay, đến khi cô nghe lão tiếng lão.

- Phu Sa à, hãy mau vào trong giúp cô Châu đi.

Phu Sa từ ngoài bước vào, trong thấy bà Phu Sa, cô sợ hãi gầm mặt lấy tay che, đợi Phu Sa vào trong, cô nhanh chân phóng nhanh ra cửa sổ bên hông kế bàn ăn mà chạy hì hục ra khỏi Bạch viên. Cô chạy như kẻ không hồn, nhắm mắt nhắm mũi đụng trúng Dương Tử đang từ ngoài bước vào trong. Cô hoảng sợ la lớn, làm Dương Tử lo lắng, nhíu mày, tay vịnh vai cô trấn an.

- Là tôi đây Tư Nhã, cô đừng sợ. Có chuyện gì vậy, ban nãy tôi mới thấy má nuôi bước vào. Họ có làm gì cô không, có xảy ra chuyện gì không, có không vậy? – Anh nhíu mày, gấp gáp hỏi.

- Không có.. không có.. tôi không biết nữa.. Dương Tử, anh hãy dẫn tôi rời khỏi chổ này đi – Cô lắc đầu, giọng nói sợ hãi gấp gấp nói, nhíu mày nhìn anh.

Anh đồng ý đưa cô rời khỏi, anh đưa cô đến quán trà ấm của anh để lẫn tránh, bời hôm nay anh không có tâm trạng mở cửa quán sau khi nói chuyện với cô xong, nên anh đóng cửa quán sớm về nhà. Trong nhà, lão bà cùng mọi người trò chuyện với nhau, Đình Đình cười nói vui mừng giới thiệu với lão về Tư Nhã, em chạy vào phòng ăn không thấy cô đâu cả, Hạo Văn nhíu mày đứng dậy hỏi Đình Đình, anh hỏi lão bà, hỏi cả Phu Sa.

- Cái gì? Cô Phương lên lầu rồi phải không?

- Dạ con hổng biết? – Em lắc đầu chạy đến nói với anh.

- À nè.. người đàn bà trong phòng ăn lúc nảy, mặc bộ đồ màu xám, là cô giáo mới dạy học cho Đình Đình phải không? – Lão bà, vội đứng dậy hỏi anh.

- Má.. má đã nhìn thấy cổ à, má có nhìn thấy cổ không? – Anh nhăn nhó, gấp gáp hỏi.

- Đúng rồi, bề ngoài như người dân nhà quê, chả chào hỏi người ta mà đứng dậy bỏ đi, thật không có phép tắc gì cả? – Lão nhíu mày cáu gắt.

- Lão phu nhân, trà của lão phu nhân đây – Phu Sa bê trà từ nhà bếp lên.

- Phu Sa à, bà có nhìn thấy cô Phương không vậy, bà có nhìn thấy mặt cổ không? – Anh nhíu mày, gặng hỏi.

- À.. có phải một người đàn bà đeo mắt kính hay không? Lúc nảy tôi thấy người đàn bà đó đi ở cửa sau rồi – Phu Sa ngẩng nhìn anh.

Tất cả các câu trả lời này, đều làm anh không còn chút hy vọng nào trong lòng, anh trầm mặt ngồi xuống ghế, thở dài thầm nghĩ "Tất cả các người đều thấy cô ấy, như vậy thì.. cảm giác của tôi là sai lầm, như vậy thì.. đây chỉ là một ảo mộng mà thôi".

Suốt dọc đường tay Tư Nhã cứ nắm chặt vào nhau, mặt mài tái nhợt, cả người lạnh ngắt. Bước vào quán trà, cô mới lấy lại được chút tinh thần, ngập ngừng khó hiểu nhìn anh.

- Tôi không hiểu, tại sao hôm nay anh lại đóng cửa sớm?

- Thật sự cô không biết hay sao? Vì cô, quán trà ấm này tôi cũng đóng cửa được – Anh mỉm cười nhìn cô.

Anh vào trong pha một ít tra mang ra mời cô dùng, anh không biết nếu không có anh ở đó thì cô sẽ bỏ chạy đi đâu, anh nhíu mày trầm giọng hỏi cô.

- Lúc nảy, cô chuẩn bị chạy trốn đi đâu vậy?

- Tôi.. tôi cũng không biết, có thể là.. tôi sẽ phải đến đây kiếm anh luôn đó.

- Hà.. tôi rất vui khi nghe cô nói vậy, cô biết không linh cảm giữa người với người là một điều rất huyền diệu. Đêm hôm nay, tôi cảm giác được, tôi phải đi thăm cô nên tôi đã đúng cửa sớm để về nhà tìm cô đó.. hazz.. thật không ngờ, tôi vừa về đến thì trong thấy má nuôi đến Bạch viên.

- Hà.. cô Phương, có thể cô không biết, tôi từng rất tôn sùng má nuôi, từng rất quý trọng bà, nhưng.. đến khi tôi biết được một số việc thì.. nói một cách đúng hơn dưới khuôn mặt từ bi của bà, tôi giờ đây chỉ cảm nhận được là sự độc đoán, kiên quyết, tàn nhẫn, độc ác, lạnh lùng, tạo một cảm giác ai ai nhìn vào cũng đều sợ.. hà.. cô có biết má nuôi làm tôi từng nghĩ đến một người nào không? – Anh u sầu kể, kèm tiếng thở dài, tiếng nói buồn bả, thất vọng nhưng phải gượng cười.

- Người nào vậy? – Cô tò mò, tiếng nói lạnh lùng nhìn anh.

- Từ Hi Thái Hậu.. hazz.. lúc nảy má nuôi tôi không nhận ra cô sao? – Anh chắc lưỡi, hồi hộp hơn cả cô.

Anh lo lắng cô bị phát hiện, anh nhíu mày nhìn cô hỏi. Trong đầu cô cứ luẩn quẩn nghĩ đến khoảnh khắc cô bỏ chạy ra khỏi Bạch viên, tinh thần chưa ổn định hoàn toàn, vô tình lắc đầu trả lời anh, nhưng rồi cô chợt bình tâm nhớ đến vấn đề anh đang nghi cô là Liễu Vĩ Thanh, cô khó chịu, nhíu mày quay nhìn anh.

- Không đâu, chắc không nhận ra đâu. Nhưng.. nhận ra.. anh muốn ám chỉ cái gì?

- Hà.. giữa tôi và cô còn phải đóng kịch nữa sao? Cô còn muốn chính tôi phải nói trực tiếp cái tên đó ra cho cô hay sao.. LIỄU.. VĨ.. THANH – Anh chắc lưỡi, nhíu mày, nhấn mạnh.

Câu nói của anh làm Tư Nhã giật bắn người, hoảng loạn đứng dậy lùi bước cứ lắc đầu liên tục, anh dồn cô vào con đường không lối thoát, cô nhăn nhó khó chịu, tức giận phủ định mọi lời nói của anh. Cái phản ứng của cô, làm anh rất lo lắng, anh dịu dàng bước đến bên cô, khẳng định với cô ý của anh không phải như vậy.

- Không, Liễu Vĩ Thanh đã chết rồi, cổ đã bị nước ở vách cầu cuốn trôi đi rồi. Không ngờ anh lại nói tôi là Liễu Vĩ Thanh, anh có quyền gì, có tư cách gì gọi tôi bằng cái tên này. Thật ra anh muốn gì.. tại sao không thể cho tôi một con đường đi.

- Xin lỗi, tôi.. tôi.. tôi thật không nên nói câu đó ra, Tư Nhã cô đừng quá xúc động. Cô cần phải biết đối với tôi cô là Phương Tư Nhã, bao giờ cũng chỉ là PHƯƠNG TƯ NHÃ mà thôi. Trong lòng của tôi, không bao giờ nghĩ cô là người khác, cô chỉ là Phương Tư Nhã mà thôi. Nhưng nếu.. không phải cái tên Phương Tư Nhã mà là một cái tên khác, đối với tôi.. nó rất là tàn nhẫn – Anh nhíu mày, nhỏ giọng giải thích.

- Anh đang nói cái gì, tôi không hiểu lắm – Cô bình tĩnh vờ nói, bỏ đi.

- Cô hiểu, cô thông minh như vậy tại sao lại không hiểu lời nói của tôi.. hazz.. tôi có quen một người tên là Phương Tư Nhã, tôi rất thích Phương Tư Nhã.. cho nên.. hazz.. để cho Liễu Vĩ Thanh chết, không bao giờ sống trở lại nữa. Tôi không muốn Liễu Vĩ Thanh còn có quỷ hồn tại Bạch gia – Anh khó chịu, gằng giọng nhấn mạnh với cô, rồi anh thở dài, từ tốn nhỏ nhẹ.

- Cho nên.. Tư Nhã đừng có sợ tôi, ông thần ban cho tôi sứ mệnh đến đây để bảo vệ cô, nên cô hãy tin tưởng tôi – Anh bức xúc, nắm vai cô kéo cô quay mặt nhìn anh.

- Anh.. anh.. tại sao anh biết được chứ? - Cô rất thắc mắc tại sao anh lại biết, cô nhấn mạnh.
 
379 ❤︎ Bài viết: 83 Tìm chủ đề
Chương 36: Thật sự yêu một người.

Không những là Dương Tử biết, mà anh còn tự nghĩ rằng anh hiểu cô rất rõ ràng. Dù anh biết cô quá rõ thì đã sao, tình cảm của anh, cô cũng không thể chấp nhận được. Cô nhấn mạnh cho anh biết vị trí của anh. Câu nói đó chính anh biết rất rõ, hiểu rất rõ nên hôm nay anh đã lựa chọn vì anh rất yêu cô, anh không thể làm cô bị tổn thương, không muốn thấy cô bị dày vò, nên anh quyết định lùi một bước chỉ đứng phía sau làm một ấm trà giúp cô ấy giải sầu.

- Anh hiểu tôi rất rõ ràng. Thật không? Âu Dương Tử, anh là em vợ của Bạch Hạo Văn, là cậu của Đình Đình, còn Dương Ân, anh không nghĩ đến cảm nhận của chị anh sao? – Cô nhấn mạnh, nhíu mày.

- Tôi biết, tôi rất hiểu.. vị trí của mình. Cô có biết, khi tôi phát hiện ra thân phận cô, biết cô là má Đình Đình tôi.. tôi thật sự.. hazz.. cô yên tâm, những việc tôi làm, những điều tôi nói tất cả đều không có ý làm tổn hại đến cô. Vì cô, vì chị hai và vì Đình Đình tôi sẽ mãi làm thần bảo vệ các người. Tư Nhã, hôm nay tôi nói "tôi yêu cô", bởi.. tôi sợ.. tôi không còn cơ hội để nói lên ba chữ đó với cô, cái vị trí đứng cạnh cô tôi không thể bước đến, nhưng tôi vẫn có thể bảo vệ cô với một vị trí khác. Tư Nhã, chúng mình vẫn có thể làm bạn mà phải không? – Anh gượng cười, nhìn cô.

- Anh thật sự bảo vệ tôi, thật không? – Cô nhấn mạnh, nhíu mày nhìn anh.

- Thậm chí còn hơn cả Vũ Phàm sao? – Cô ngồi sụp xuống ghế, gầm mặt, âm thanh nhỏ tự hỏi bản thân.

- Vũ Phàm – Giọng bất ngờ.

Thấy anh bất ngờ, cô nghĩ anh biết cả Vũ Phàm nên cô đã nhấn mạnh lại tên, nhíu mày nhìn anh. Trông anh nói không biết, cô bật cười bởi vẫn có nhiều việc anh chưa biết rõ về Phương Tư Nhã, anh chỉ biết cô của hiện tại. Sự xuất hiện của Vũ Phàm làm anh rất bất ngờ, khoảng khắc anh buộc lòng từ bỏ cô anh đã như tự giết mình, thật sự có phải bản thân anh không muốn hay anh vì mục đích gì. Anh gượng cười nhìn cô hỏi rõ người tên Vũ Phàm là ai, thì anh mới hiểu rõ thì ra mọi việc anh đối mặt không chỉ đơn giản là hồn ma Vĩ Thanh, là chị hai, là một Phương Tư Nhã trước mặt, mà còn cả người tên Vũ Phàm.

- Nè.. ai là Vũ Phàm hả? - Anh nhíu mày, tiến đến gần cô cúi người.

- Ảnh là vị hôn phu của tôi. Đó là chuyện của Phương Tư Nhã.. Phương Tư Nhã đã quen ảnh 5 năm, nên mới chấp nhận lấy ảnh, đối với quá khứ của tôi, ảnh không biết một chút nào hết – Cô rầu rĩ đứng dậy bước đến một góc nhà, giọng nói buồn bã

- Chồng sắp cưới, cô có nói lộn không vậy – Anh thật sự bất ngờ, không tin khi phải nghe hai chữ "hôn phu", anh cáu gắt lớn tiếng với cô.

- Phương Tư Nhã cô đã đả kích tôi.. cô đả kích tôi thật rồi. Cô nghe đây Phương Tư Nhã cái người Vũ Phàm kia thật sự chưa chắc là phiền não của cô đâu. Tại vì, cô không thương yêu ảnh – Anh như phát điên, nóng giận.

- Tại sao anh lại nói như vậy? Ảnh là vị hôn phu của tôi mà – Cô tức giận, nhíu mày lớn tiếng.

- Dẫu sao cô cũng không thương ảnh mà. Nghe tôi nói, nếu cô thương ảnh thật thì tại sao không ở bên đó lấy ảnh, mà đến thị trấn nhỏ này để làm cô Phương chứ. Cho nên, cô không thương ảnh, nhất định không thương ảnh – Anh tức giận, nói dứt khoác, trợn to mắt nhìn vào cô, hằn học.

- Anh.. tại sao anh lại khẳng định như vậy – Cô nhẹ nhàng, nhỏ nhẹ nói, gầm mặt.

- Tại vì.. tại vì tôi không chấp nhận một Vũ Phàm nào lồi ra nữa hết. Quá đáng.. thật là quá đáng đi – Anh tức giận, bốc đồng khó chịu.

Cô nhìn anh khó hiểu, ban nảy còn nói bạn giờ lại hành xử quá mức của người bạn, nhưng cô rất thông cảm anh, cô hiểu anh không cố ý chỉ vì anh không thể nào chấp nhận nhiều sự việc diễn ra cùng một lúc. Ánh mắt của cô làm anh nguôi giận, anh cười xin lỗi, mời cô ra dùng trà. Bởi anh đã nhận ra sự xuất hiện của Vũ Phàm kia không phải là vấn đề, vấn đề thật sự chính là nơi này. Anh hi vọng cô không bị dày vò, hi vọng sự việc không phức tạp đến mức khó giải quyết, anh lo cho cô bị phát hiện, anh nhấn mạnh khuyên cô.

- Tư Nhã, cô hãy mau mau dọn ra khỏi Bạch viên đi, đây là một thị trấn nhỏ, những người đe dọa cô không phải chỉ có má nuôi tôi, mà còn có nhiều người khác xuất hiện nữa, cô trốn được một lần nhưng chưa chắc sẽ trốn được lần thứ hai.

- Không, không đâu, đêm hôm nay chỉ là sự tình cờ thôi.

- Đừng có tự lừa gạt mình nữa. Tư Nhã, Bạch gia không có đáng cho cô hi sinh nữa đâu. Dẫu sao cô cũng đã đóng lại hai cánh của lớn ở trong lòng của cô rồi, không nên mở khóa nữa. Tại sao cô đối với cô tàn nhẫn như vậy – Anh lớn tiếng nạt vào cô, bất ngờ tay anh đặt lên tay cô, anh vô cùng khó có thể kiềm được cảm xúc.

- Dương Tử, anh.. – Cô bất ngờ nhìn anh, giật tay lại nhưng anh không chịu buông.

- Tư Nhã, nghe tôi nói, giả sử nếu tôi không biết bí mật của cô, tôi không muốn nhìn thấy cô đau lòng, nhưng nay tôi đã biết được bí mật của cô, tôi càng không muốn nhìn cô đau lòng, nếu tôi cứ nhìn thấy cô buồn nữa thì tôi.. – Anh nhíu mày nhìn cô.

- Dương Tử, tôi cảm ơn anh đã lo cho tôi, chuyện của tôi.. tôi tự biết giải quyết mà, tôi cũng có thể tự săn sóc tôi – Cô đẩy tay anh ra, cáu giận với anh bước đến tựa mặt vào kệ.

- Phương Tư Nhã có thật vậy không, nhưng theo tôi nghĩ, cô chỉ biết hi sinh để bảo vệ Đình Đình thôi, hoặc là.. để bảo vệ Bạch Hạo Văn – Anh gằng giọng hỏi cô.

Không ngờ anh lại nói lên những điều này, câu nói của anh như chạm đến nút thắc trong tận đáy lòng sâu thâm thẩm kia. Không dám đối diện với câu hỏi của anh, cô càng không dám đối diện với chính bản thân, đành thở dài nói bản thân cô chỉ đồng cảm với Hạo Văn, thương hại, tội nghiệp bởi Hạo Văn hiện giờ rất cô đơn, đau khổ, và còn bị mù. Chính câu nói này, anh đã đoán trước được, anh rất hiểu con người cô, hiểu cả khổ tâm của cô, anh trầm giọng nhấn mạnh cho cô biết, thật sự những điều cô nghĩ và những điều cô nói hoàn toàn khác.

- Cô không cần phải nói bớt đi, ảnh còn là một kẻ mù rất là si tình không phải sao, ảnh còn đang chờ đợi quỷ hồn của Liễu Vĩ Thanh không phải sao?

Cô liếc nhìn ánh mắt của anh, nghe rõ từng câu nói của anh, thì cô đã biết thì ra Dương Tử hiểu cô còn hơn bản thân cô hiểu cô. Nhưng dù anh nói gì, làm gì thì cô không cũng muốn đối diện với đều đó. Nhìn cô trầm tư, anh nghẹn ngào trong lòng, tự thầm mà bật cười chua chát "Tư Nhã, đừng tàn nhẫn với chính bản thân cô, nếu cứ như vậy cô càng làm tôi không thể nào buông tay được..", "Âu Dương Tử, yêu một người là như vậy sao?"
 
379 ❤︎ Bài viết: 83 Tìm chủ đề
Chương 37: Đuổi lửa.

Trong Bạch viên, Hạo Văn đi tới đi lui trong nhà, đợi Tư Nhã trở về. Ngoài sân, cô cùng Dương Tử bước vào bắt gặp anh đang nhíu mày đứng trước cửa. Dương Tử nhìn anh cười nói nhưng Hạo Văn không quan tâm, anh nghe có tiếng đi của một người khác đi cùng với Dương Tử anh nhíu mày, trầm giọng.

- Anh rể, anh còn chưa đi nghỉ à?

- Dương Tử, ai đi cùng với em về vậy?

- Là cô Phương mà.. à.. ban nãy, em tình cờ gặp cô Phương trước cổng nhà, nên em đã đưa cô ấy đi dạo chơi đó mà – Ánh mắt anh đưa ký hiệu cho Tư Nhã, để cô cùng phối hợp.

- Dạ, đúng đó ông Bạch – Vẻ mặt bất ngờ nhìn Dương Tử ký hiệu, cô cũng gật đầu nhỏ nhẹ nói.

- Dạo chơi – Hạo Văn mặt xám còn hơn lọ nội, trầm giọng nhấn mạnh.

- Đúng rồi, cô ấy là bạn gái em, đưa bạn gái đi chơi là chuyện bình thường mà.. ài.. anh rể à, anh mau về nghỉ ngơi đi, em đưa cổ về phòng trước đây – Dương Tử kéo cô lên lầu, ngón tay đưa trước miệng "Suỵt".

Vẻ mặt Hạo Văn lạnh lùng, tâm trạng rất khó chịu, anh không hiểu tại sao bản thân cứ có cảm giác khó chịu này mà đứng trầm tư. Trong bếp, Dương Ân đang nấu đồ ăn khuya, bên ngoài cửa sổ của bếp Yên Vũ trong thấy lửa của bếp ga làm cô nhớ đến vụ cháy 10 năm trước, vẻ mặt hoảng sợ, lo lắng chạy vào lấy nước dập tắt lửa chỉ với ý cứu Dương Ân nhưng vô ý đẩy Dương Ân vào lò bếp đang nóng mà bị bỏng. Dương Ân nóng giận, lôi đánh cô từ nhà bếp ra trước phòng khách, Hạo Văn nghe tiếng kêu cứu của Yên Vũ, tiếng la mắng của Dương Ân, anh trầm giọng bảo cô dừng tay. Trên lầu, Tư Nhã mới vào phòng nghe tiếng la của Yên Vũ, cô nghĩ đã xảy ra chuyện, vội vã chạy xuống can ngăn. Trông thấy Tư Nhã, Yên Vũ bay đến núp sau cô, Dương Ân cáu gắt nhìn vào Yên Vũ.

- Yên Vũ, mày có trốn cũng vô ích, hôm nay tao phải đánh mày, không ai bảo vệ được mày đâu.

- Dương Ân à, Yên Vũ đã làm gì em mà em lại nóng nảy như vậy chứ - Hạo Văn nhíu mày, gằng giọng bước đến chỗ ba người.

- Em không nóng cũng không được, nó làm đổ nước vào thức ăn của em đồi dập lửa, anh nghĩ nó có đáng đánh không chứ, hôm nay mấy người đừng có cản tôi, để tôi dạy cho nó một bài học. Mày chết với tao – Dương Ân bước đến kéo tay Yên Vũ.

Yên Vũ cứ lớn tiếng, hoảng sợ cầu cứu. Tư Nhã căn ngăn Dương Ân đừng đánh, nhưng cô không nghe còn trách luôn cả Tư Nhã, đụng đến Tư Nhã, anh không thể nào kiềm chế, cáu gắt với Dương Tử.

- Dương Tử, chỉ là một bữa ăn thôi, em có cần phải làm lớn chuyện như vậy không chứ. Yên Vũ nó sợ em bị bỏng nên giúp em dập lửa, nó cũng chỉ có ý giúp với em thôi, sao em lại cứ trách mắng nó chứ - Anh nhíu mày, gằng giọng giải thích.

- Anh nói em không được trách nó à, nói đi nói lại anh cũng chỉ muốn trách em, đầu óc em không bình thường nên mới nửa đêm đi nấu thức ăn, làm cho Yên Vũ yêu quý bị sợ là lỗi của em à, tay em bị bỏng cũng là tự em chuốc lấy à. Anh nghĩ em hay ăn khuya à, anh nghĩ em nấu cho bản thân em ăn à, em nghĩ anh làm gì biết.. nhưng em biết mỗi đêm anh đều thức khuya, nên từ ngày hôm nay em muốn nấu đồ ăn khuya cho anh – Cô nói trong sự uất giận, nói trong nước mắt, nói trong nghẹn ngào, nhìn vào khuôn mặt vô tâm của anh.

- Dương Ân.. em.. không cần.. – Anh ngập ngừng, nhỏ tiếng.

Dương Ân không muốn nghe anh nói, cô ngắt ngang lời anh, tự ti trách bản thân, trách mọi người không chịu dạy dỗ Yên Vũ nên mới để cổ quậy phá, vừa dứt câu cô bước đến lôi Yên Vũ phía sau Tư Nhã ra đánh, Tư Nhã can ngăn mà còn bị cô chất vấn, chỉ biết hoảng hồn lùi bước.

- Phương Tư Nhã, tại sao cô cứ xía vào chuyện nhà của người ta, tôi đánh Yên Vũ thì cô cũng đòi quản, cô đứng trước mặt cản tôi có nghĩa là gì, con người của cô lai lịch không rõ ràng, chắc có âm mưu gì, bữa nay tôi phải dạy dỗ nó một bài học.

Tay Dương Ân túm lấy tóc Yên Vũ cầm chổi đánh vào người cô, không thể đứng nhìn như thế, Tư Nhã lao vào ôm lấy Yên Vũ đã giúp cô một gậy. Trên lầu, Đình Đình trông thấy cô bị đánh, em khóc sướt mướt chạy xuống kêu má, Tư Nhã sợ em cũng bị đánh mà chặn em lại, nhưng em không nghe đẩy tay cô ra, chạy đến trước mặt Dương Tử quỳ gối, khóc lóc cầu xin, làm Hạo Văn giận tím người hăm dọa cô.

- Đình Đình, con đừng có lại đây – Tư Nhã chặn em lại.

- Má.. má đừng có đánh cô Phương, đừng có đánh Yên Vũ nữa.

- Dương Ân, em dám đánh thêm một cái thì em sẽ biết tay, anh dám cá với em là em sẽ hối hận thôi.

- Hạo Văn em nghĩ em ở trong nhà này cũng vô ích mà thôi – Dương Ân tiến đánh nhìn thẳng vào mặt anh.

Trên lầu, Dương Tử không thể nhịn được nữa, anh nóng giận bước xuống, tay đỡ lấy Tư Nhã mà đau cả lòng, anh đi đến trước mặt Dương Ân và Hạo Văn cáu giận.

- Các người có thôi đi không, điên hết rồi à. Ngày nào cũng như ngày nấy, không liệng đồ thì cũng đánh nhau. Tôi sắp sửa bị các người làm điên lên rồi đây nè. Từ lớn cho đến nhỏ cứ thích làm loạn lên hết à. Tôi nghĩ không lâu nữa, cái nhà này nên thêm ba chữ "Nhà thương điên" cho rồi.

- Đình Đình à, lên lầu ngủ đi con – Anh đến đỡ em đứng dậy.

- À.. anh để tôi đưa bọn nhỏ đi ngủ - Cô nhìn anh, gật đầu cảm ơn.

- Dương Ân, những chuyện em nói với anh trong phòng, em không làm được cái nào cả, mà em còn ghê gớm hơn. Anh nghĩ chúng ta đừng lãng phí thời gian nữa – Anh nhíu mày thất vọng bỏ đi.

Dương Tử thấy chuyện không mấy hay ho gì, anh kéo Dương Ân lên lầu nghỉ ngơi, khuyên cô bỏ qua. Bước về phòng, người không bỏ qua được chính là bản thân Dương Tử, anh khổ tâm vô cùng, cứ tức giận bản thân "Tư Nhã, Đình Đình hai người đúng thật là làm tôi tức chết mà".
 
379 ❤︎ Bài viết: 83 Tìm chủ đề
Chương 38: Yên Vũ bị bắt đi

Sáng hôm sau, Dương Tử gọi đến nhà thương điên đến bắt Yên Vũ, cuộc nói chuyện của cô với bệnh viện làm cho Yên Vũ và cô Châu nghe được, Yên Vũ vô cùng hoảng sợ chạy khắp nhà la lớn đừng bắt cô đi, Dương Ân cúp máy, rượt đuổi theo Yên Vũ bắt cô, đánh cô, làm cho cô Châu không thể không cản, cô chạy đến khuyên can nhưng đều vô ích. Ngoài cổng Hạo Văn và ông Lý bước vào, Yên Vũ vội chạy đến quỳ gối van xin anh đừng bắt cổ đi, anh không hiểu chuyện gì hỏi Dương Ân nhưng cô không trả lời, cô Châu lo lắng bước đến kể toàn bộ việc cho anh nghe. Anh tức điên cả người, mắng lấy Dương Ân, còn cô cũng chẳng chịu thua gì cứ tranh đua cáu gắt với anh, cô nhất định bắt Yên Vũ bỏ vào trại, đến khi anh nói một cô, cô mới chịu dừng tay.

- Anh đừng có phủ nhận dù muốn dù không, mỗi một đề tài anh đều trở về với Liễu Vĩ Thanh, anh luôn luôn so sánh em với cô ta, Bạch Hạo Văn, em cho anh hay Âu Dương Ân này là Âu Dương Ân này, không bao giờ giống Liễu Vĩ Thanh đâu, hoàn toàn khác hẳn.

- Em làm rồi, anh chưa bao giờ so sánh em với Vĩ Thanh, em chưa đủ tư cách, so với sợ tóc của cổ, em cũng chưa đủ đâu.

Cô Châu sợ cô mang Yên Vũ đi mà xin cô tha cho Yên Vũ, trong cơn tức cô quơ đũa cả nắm, quay đến đánh cả cô Châu trách cô là kẻ phản bội, quên công lao của cô đã mang cô về cho cô ăn ở, làm việc. Anh không nhịn nổi cái tính càng ngày càng quá đáng của cô, anh ném cây gậy về phía trước, cáu gắt buông một câu, bước đi hằn học vào nhà.

- Đủ rồi, Dương Ân, em đừng có quá đáng, em nên nhớ chúng ta đang ở trong tình trạng chia tay, nếu em không nhớ những lời anh bảo đảm với em, thì chúng mình chia tay thật.

- Bạch Hạo Văn, anh thật là một nhà văn, đã viết một thảm kịch của Liễu Vĩ Thanh, bây giờ anh lại viết thảm kịch của cuộc đời em nữa - Cô đứng trong sân gào thét với anh, nước mắt tuôn dòng.

Cô bỏ chạy ra khỏi nhà, nghĩ tới lời lão phu nhân "con phải thay đổi, con phải học cách ôn hòa.. hức.. hức..", rồi cô lại nhớ đến anh "Bạch Hạo Văn, tới khi nào thì anh mới biết, em yêu anh đến suốt cả cuộc đời.. hức.. hức..".

Tư Nhã và Đình Đình đi từ trường về nhà, cô Châu ra mở cửa đón hai người, Đình Đình thắc mắc hỏi Yên Vũ, thì mới biết trong nhà mới xảy ra một chuyện kinh hồn, bước vào trong sân cứ cô và Đình Đình trong thấy Yên Vũ khóc lóc, hoảng sợ núp trong lùm cây. Cô đến bên Yên Vũ khuyên bảo nhẹ nhàng, dụ ngọt cô mặc áo mới sẽ dẫn đi dạo để cô đừng khóc nữa. Nghe đến chữ đi, Yên Vũ càng la hoảng, tay chân run rẩy, lếch lếch về sau, tay phẩy phẩy bỏ chạy. Cô đau lòng, nước mắt lưng tròng nhìn Yên Vũ hoảng sợ, đầu tóc rối bù, tay chân chảy máu, quần áo lắm mem, míu máo núp trong bụi cây khác, Đình Đình ôm lấy cô an ủi, bên kia Yên Vũ nhớ đến Vĩ Thanh, bản thân nghĩ mình đang cầu xin Dương Ân và Hạo Văn, làm cô chạy đến ôm chầm lấy Yên Vũ khóc, nhỏ nhẹ khuyên bảo.

- Cô Phương à, chị Yên Vũ hay như vậy lắm, cô đừng có buồn nữa, lát nữa sẽ hết, cô giáo đừng có buồn nữa – Đình Đình an ủi Tư Nhã.

- Hức.. chị.. không muốn.. Yên Vũ nữa.. hức.. chị.. đã bỏ.. Yên Vũ. Em hổng đi, em hổng có đi đâu, em phải chờ chị của em về, phải chờ chị.. của em về.. hức.. hức.. phải chờ hoài à.. hức.. hức.. – Tiếng nói lúc chậm, lúc nhanh, lúc bình tĩnh, lúc gấp gáp hoảng loạn.

- Yên Vũ, chị của em đã về rồi nè, chị của em đã về rồi nè, em coi, em hãy nhìn rõ đi chị ở trước mặt em nè – Cô nâng má Yên Vũ nhìn vào cô.

Yên Vũ không tin, cứ lắc lắc đầu, lo lắng, hoảng hốt, Tư Nhã nhớ ra mà dùng tay cô áp sát tay Yên Vũ, xoay chuyển bàn tay, áp lòng bàn tay, vuốt tay nhau, cụng vào nhau, nắm chặt cổ tay nhau, dùng ký hiệu riêng của hai người nhận biết nhau. Yên Vũ nhìn chăm chăm vào cô, nhìn cô hành động thì Yên Vũ mới bình tĩnh nhớ ra cô, nhận ra cô, mà rặn từng chữ.

- Hớ.. hớ.. chị.. chị.. Vĩ.. Thanh.. hớ.. hơ.. chị Vĩ Thanh.. của em, chị Vĩ Thanh, chị Vĩ Thanh – Yên Vũ ôm chầm lấy Tư Nhã, miệng gọi lớn.

- Em Yên Vũ, tiểu Yên Vũ của chị - Tư Nhã khóc, giọng nói rất nhỏ.

- Yên Vũ, Yên Vũ.. lầm rồi.. cô Phương là cô giáo của em.. còn Vĩ Thanh là má ruột của em mà, chị đừng như vậy – Đình Đình ở bên đây buồn bã, míu khóc.

Vì em rất nhớ mẹ, mỗi lần nhắc đến tên Vĩ Thanh em đều không kiềm được nước mắt mà khóc. Tư Nhã càng đau lòng khi nghe em nói, đến ôm lấy Đình Đình, một tay ôm lấy Yên Vũ mà khóc đến gần cạn cả nước mắt.
 
379 ❤︎ Bài viết: 83 Tìm chủ đề
Chương 39: Kế dương đông kích tây

Buổi tối tại Bạch viên, Dương Tử mang về bức tượng người mẹ không mặt tay bồng đứa con về tặng cho Đình Đình, trong nhà mọi người thì đang dùng cơm. Trông thấy anh, Đình Đình chạy ra đón mừng mời vào dùng cơm, Dương Tử không dùng cơm mà mang bức tượng tặng cho Đình Đình, nhìn thấy bức tượng em vừa vui vừa mừng, Hạo Văn, Dương Ân, Tư Nhã cùng bước ra phòng khách, Tư Nhã đứng thờ người nhìn vào Dương Tử và bức tượng, Đình Đình thì cứ khen bức tượng. Ngoài nhà bếp, Yên Vũ lén la lén lút chạy vào xem chuyện gì mà huyên náo, Đình Đình trông thấy cô, dùng tay kéo cô đến xem bức tượng, Yên Vũ nhìn vào, miệng chu ra, nói từng chữ, tay chỉ vào bức tượng.

- Này là.. Đình Đình nè, còn đây là chị.. chị Vĩ Thanh..

- Yên Vũ em mới nói gì vậy, em nói lại một lần nữa xem – Hạo Văn giật mình, thẳng lưng hướng tay về Yên Vũ, gằng giọng.

- Ơ.. ơ.. ơ Yên Vũ.. ngu quá.. ngu quá.. không.. được gọi chị Vĩ Thanh, muốn gọi thì phải.. gọi.. là.. là.. là.. chị.. Phương – Yên Vũ tay đánh vào đầu, nhăn mặt.

- Yên Vũ, em nói cái gì đó? - Dương Ân giật mình đứng dậy nhìn cô nhấn mạnh.

- Chị hai.. Yên Vũ đi đi – Dương Tử chặn tay Dương Ân, nhìn Yên Vũ.

Đình Đình sợ Yên Vũ nói bậy bạ làm Dương Ân nổi giận, em lôi tay Yên Vũ kéo đi ra ngoài, trong nhà không khí càng trở nên yên lặng, Dương Tử gượng cười tạo không khí.

- Nè.. nè.. Yên Vũ nói không sai, người mẹ này là má ruột Đình Đình, chị hai, anh rể đừng quá căng thẳng.

- Dương Tử, ý em? – Dương Ân nhíu mày nhìn anh.

- À.. là em thấy Đình Đình cứ buồn nhớ má ruột, nên em mới tạo ra bức tượng này tặng cho Đình Đình, mà em lại không biết được mặt má Đình Đình, nên chỉ tạc khuôn mặt Đình Đình, còn người kia thì không có mắt, mũi.. hà.. Yên Vũ thật tài, nhìn sơ là biết ngay người đó là ai.

- Tác phẩm này, đúng là một tác phẩm chắc chắn rất tuyệt vời.. hà.. nên mới làm Yên Vũ nhận ra được ngay – Hạo Văn khẽ cười, gật đầu.

- Anh rể, đây là ai.. Âu Dương Tử đó.. chuyện khác em không dám nói, chứ mấy cái nghệ thuật này, em không kém hơn ai đâu – Vẻ mặt kiêu hãnh, cười tươi.

Dương Tử tay đưa ra đằng sau lấy ra một cành Mai Quế mà anh đã giấu sau lưng khi bước vào nhà, bước đến chỗ Tư Nhã miệng cười tươi rói, ánh mắt tình tứ nhìn cô, Dương Ân bật cười, nhắc khéo Hạo Văn.

- À.. thì ra, công tử Âu Dương Tử đây, hôm nay chơi trò dương đông kích tây đấy à. Hạo Văn, em nghĩ chúng ta hãy lên lầu sớm đi, đừng ở đây cản trở người ta nữa.

Hạo Văn vẻ mặt không vui bước lên lầu cùng Dương Ân để lại Dương Tử với Tư Nhã ở dưới nhà trò chuyện. Nhưng thật ra Dương Tử biết trước sẽ gặp sự cố khi mang bức tượng về nhà, nên trước khi vào nhà, anh chạy ra vườn bức lấy một cành hoa mang vào trong. Đợi hai người họ đi lên phòng, Dương Tử gãy đầu, nhìn cô giải thích, mong cô thứ lỗi, rồi ai về phòng nấy.

Trên lầu, Tư Nhã ngồi trước bàn làm việc được đặt ngoài phòng cô, cứ nhìn vào bông hoa trên tay cô mà thở dài. Hạo Văn trong lòng rầu rĩ, không kiềm lòng mà tìm đến Tư Nhã, cả hai cùng ngồi trước phòng, anh lòng đầy thắc mắc, trầm giọng nhìn cô.

- Cô Phương à, chuyện hôm qua, tại sao cô đột nhiên mất tích làm tôi rất lo lắng.

- Đột nhiên mất tích, tại sao anh lại dùng những chữ này – Cô nhấn mạnh lại bốn chữ của anh, thắc mắc.

- Tôi nói lộn sao, tại cô không về phòng ngủ, lại không nói với người khác hành tung của cô, vậy cô hãy cho tôi biết tôi nên dùng từ nào cho phù hợp để hình dung.

- Thật ra thì.. tôi đã lén đi – Cô nhỏ giọng, gầm mặt.

- Lén đi – Nhấn mạnh, nhíu mày.

Cô nhỏ nhẹ giải thích cho anh nghe lý do tại sao cô đã lén bỏ đi, chỉ bởi lão bà không biết cô là ai, cô sợ phá bầu không khí hạnh phúc của gia đình anh, nên cô đã lén đi. Cái lý do, cách dùng từ, hành vi của cô, làm anh thật khó hiểu, nó hoàn toàn trái ngược với cá tính của cô, anh thắc mắc.

- Có phải má tôi làm cho cô sợ không?

- Sợ, sợ bà ấy có nghĩa là gì? – Cô ngạc nhiên nhìn anh.

- À.. mọi người đều nói như vậy, má tôi là một con người rất nghiêm dễ làm người ta sợ lắm. Nhưng mà.. cô Phương à, tôi chưa bao giờ cảm thấy cô sợ gì cả, cho nên sau khi cô mất tích thật sự tôi cảm thấy bất ngờ lắm.

- Tôi nghĩ tôi đến nhà của ông, chỉ làm cô giáo của Đình Đình thôi. Tôi nghĩ tôi không có nhiệm vụ gì, phải gặp mặt tổ tiên ba đời của gia đình ông – Cô giận dữ, đứng dậy bước đến phía trước.

- Cô Phương, cô giận tôi à.

- Đúng vậy, tôi giận chính bản thân tôi.. không hiểu tại sao tôi phải đứng đây để cho phiền nhiễu tôi, và tôi cũng không biết tại sao.. tôi không gặp má của ông là một lỗi lầm của tôi – Cô cáu giận nhìn anh.

- Cô Phương, cô hiểu lầm rồi, ý của tôi không phải khiển trách cô, tôi sợ tôi sai sót, tôi làm cô đã buồn nên cô mới bỏ đi, thật sự là như vậy đó.. hazz.. tôi nghĩ cách diễn tả của tôi, nó kém giống cặp mắt của tôi vậy, cho nên mới làm cho cô hiểu lầm tôi – Anh thở dài, nhỏ nhẹ giải thích.

Cô nhìn anh, nhíu mày trầm ngâm nhớ đến những lời của Dương Tử đêm hôm qua "Ảnh là một kẻ mù si tình không phải sao, ảnh đang chờ Liễu Vĩ Thanh hoàn hồn không phải sao". Cô lúng túng, không dám đối mặt với anh, nhỏ giọng xin lỗi anh, xin phép vào phòng.
 
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back