Trong căn phòng tối, Cố Thanh ngồi bên cửa sổ nhấp nhẹ ngụm rượu vừa nhìn xuống những ánh đèn lấp lánh của thành phố. Ánh nhìn xa xăm trong vô định, hắn không phải một kẻ nghiện rượu, nhưng mỗi đêm đều có khoảng thời gian phải uống thì mới có thể khiến cho cảm xúc trong lòng trở nên tốt hơn.
Không hiểu bản thân tại sao đột nhiên nhớ lại người con gái với thân hình quyến rũ ở Tiêu Trấn, hắn nhếch mép cười nhẹ. Đặt ly rượu xuống bàn hắn đi thẳng vào nhà tắm, cởi phăng chiếc áo sơ mi đen rồi tắm mình dưới vòi sen. Âm thanh của nước chính là thứ tiếng động duy nhất xuất hiện trong ngôi nhà lúc này. Hắn mỗi ngày đều trải qua sự yên tĩnh và lạnh lẽo đến rợn người trong chính căn nhà của mình.
* * *
5 giờ 30 phút sáng, ánh nắng chiếu xuyên qua khung cửa sổ rọi thẳng vào căn bếp, nơi Lam Tử đang lăng xăng làm bữa ăn sáng. Cô đang chiên hai quả trứng ốp la và nướng vài cái bánh mì, động tác cầm chảo dứt khoát và mạnh mẽ.
"Cậu làm món gì thế?" Kỳ Kỳ bước ra vừa dụi dụi mắt mình, lớp trang điểm buổi tối chưa được tẩy khiến mác ca ra lem ra khắp vùng xung quanh mắt, nhìn cô cứ như chú gấu trúc khiến Lam Tử không nhịn được mà bật cười giòn tan: "Cậu đi rửa mặt đi rồi vào ăn sáng, vào nhà tắm mà soi lại cái mặt cậu đi."
"Hả, sao sao? Mặt tớ sao? Xấu hả?" Kỳ Kỳ nói vừa đưa hai bàn tay lên ôm lấy má mình.
Lam Tử không nói nên lời cố giữ chặt môi không bật cười thêm vừa gật nhẹ đầu.
"Á, không được, sao mình có thể xấu xí kia chứ." Kỳ Kỳ phóng đi như bị ma đuổi.
Lam Tử mỉm cười vừa lắc đầu: "Đúng là con nhỏ chết vì chữ sắc."
Kỳ Kỳ sau khi làm vệ sinh cá nhân, ra ngoài ngồi vào bàn chuẩn bị ăn sáng thì Lam Tử mặc bộ đồ võ sư màu trắng từ trong phòng bước ra: "Mình đi trước nhé!"
"Ủa, hôm nay có vụ gì mà mặc đồ này đi luôn vậy?"
"À, hôm nay mình vào trường tiểu học gần võ đường biểu diễn nên mặc đi luôn cho tiện."
"Sao cậu có được buổi biểu diễn này vậy?"
"À, là biểu diễn từ thiện nên mình đăng ký, coi như để quảng bá cho võ đường."
"Ừ, cố lên, mình tin cậu sẽ làm tốt."
Lam Tử gật nhẹ đầu rồi rời đi. Kỳ Kỳ ung dung ngồi ăn sáng trong phòng thì nghe tiếng la thất thanh vang vọng cả khu nhà trọ: "Trời ơi, bánh xe của tôi."
"Kiểu này chắc lại chạy bộ rồi." Kỳ Kỳ lắc đầu vừa nói nhỏ.
Lam Tử đeo cặp xách vào người rồi bắt đầu chạy, dáng vẻ của cô giống như một vận động viên điền kinh chuyên nghiệp, trời lúc này còn sớm nên đường không nhiều người. Đến đoạn đèn đỏ để sang đường, cô dừng đợi vài chục giây nhưng cứ thấp thỏm nhìn đồng hồ. Lần biểu diễn này là cơ hội để thu hút hội viên đến nhiều hơn để mở ra một tương lai tươi đẹp cho võ đường của cô. Đèn xanh, Lam Tử bước vội qua đường, ánh nắng mặt trời buổi sáng chiếu lên mái tóc, gương mặt, khiến cô rực rỡ và trở nên xinh đẹp khác thường.
Ngay lúc này Cố Thanh đang ngồi trong xe chờ đèn đỏ, sự nổi bật của cô khiến hắn chú ý. Lục lại ký ức trong thoáng chốc nhưng không nhớ rõ, hắn buộc miệng hỏi: "Mạc Tiếu cô gái kia là ai?"
Mạc Tiếu cười khẩy: "Sếp cũng đề cao tôi quá rồi, tùy tiện chọn một cô gái qua đường rồi hỏi tôi đó là ai ư, đúng là nực cười bảy ngày bảy đêm." Cậu nói vừa đảo mắt xem cô gái kia trông như thế nào mà có thể khiến tảng băng Cố Thanh để ý.
Nhìn Lam Tử đang đi ngang qua, Mạc Tiếu với bộ óc trợ lý nhạy cảm của mình cậu nhanh chóng nhớ ra rồi hét lên: "Đó chẳng phải là cô gái ở quán bar Tiêu Trấn hôm bữa sếp bảo tôi tìm thông tin sao? Kiểu này gọi là định mệnh à?"
Cố Thanh nhớ lại, hắn nhếch nhẹ mép vừa suy nghĩ: "Thời buổi này còn có giả làm võ sư, chiêu mới à?"
"Thế cậu tìm chưa?" Giọng lạnh của Cố Thanh.
Mạc Tiếu rùng mình: "Sao tự nhiên thấy lạnh thế nhỉ?"
"Vâng, tôi có hỏi thông tin sơ sơ ở quán, nhưng mấy nay bận nhiều việc quá nên quên bén đi."
"Giờ thì cậu nhớ lại chưa?"
"Vâng sếp, trong ngày mai tôi sẽ gửi mọi thông tin vào thư điện tử của sếp."
Lam Tử qua khỏi đường thì chạy nhanh đến trạm xe bắt xe buýt thẳng đến trường.
Ngồi trong xe, Mạc Tiếu lướt lướt màn hình điện thoại rồi nhắc nhở Cố Thanh: "Sếp, theo lịch trình làm việc, bây giờ sếp phải đến buổi biểu diễn từ thiện. Chúng ta khởi hành luôn nhé?"
"Không đến có được không?"
"Không được sếp ơi, để thể hiện lòng thành cách tốt nhất là sếp nên tự đến."
"Vậy cậu hỏi tôi làm gì, lo lái xe đi."
Mạc Tiếu im lặng lái xe.
Xe buýt đi được 20 phút thì đến cổng trường, Lam Tử vội nhìn đồng hồ, cô mỉm cười: "May quá còn 10 phút nữa."
Cô nhanh chóng vào trong hội trường ngồi vào vị trí được xếp trước của mình để chuẩn bị cho tiết mục biểu diễn. Gương mặt cô lộ rõ lo lắng và hồi hộp nhưng trong ánh mắt lại chứa nhiều mong đợi.
Người dẫn chương trình hô lớn: "Sau đây xin mời tiết mục của nữ võ sư Lam Tử đến từ võ đường Hạnh Phúc."