7,549 ❤︎ Bài viết: 356 Tìm chủ đề
4035 0
Tên nick/Bút danh: Sai Nguyễn

Tuổi, cung hoàng đạo: 32, Nhân Mã

Sở thích: Viết lách, vẽ, trồng cây, nấu ăn

Sở đoản: Tất cả những cái gì về công nghệ thông tin

Đôi lời: Mình sống ở nước ngoài, không có nhiều bạn bè để có thể chia sẻ sở thích viết lách, muốn nghe bình luận của mọi người để có động lực tiếp tục viết

Link tác phẩm sáng tác:

1. Truyện Ngắn, tự truyện, tản văn

Hệ liệt mưa bốn mùa

- Thu Vũ Mặc Thủy (đoản, hoàn)

- Hạ Vũ Mộc Lan (hoàn)


- Đông Tuyết Hàn Mai (Chưa up trên diễn đàn)

- Đào hoa xuân vũ (Chưa up trên diễn đàn)

Thành phố sương mù (Tản văn)


2. Thơ:

Gái điếm (2 bài)

Tập Thơ Một Thế Giới Điên Loạn

Tập thơ Những tiếng thở dài


3. Tiểu thuyết

Đại Việt Đệ Nhất Thương Gia (đang tiến hành, mỗi tuần 2 - 6 chương)
 
Chỉnh sửa cuối:
3,418 ❤︎ Bài viết: 186 Tìm chủ đề
Chào chị, em là thành viên của bang Land of Oblivion, em đã đọc qua truyện ngắn "Thu Vũ Mặc Thủy" trong hệ liệt mưa bốn mùa của chị và có một vài góp ý, nhận xét như sau:

Về nội dung:

- Truyện của chị thực sự rất hay, ít nhất đối với em là như vậy. Từng câu từng chữ đều ghi lại một dấu ấn sâu đậm trong lòng em, thâm chí em còn phải đọc lại hai lần nữa mới vào đây viết góp ý cho chị. Tình tiết truyện nhẹ nhàng, chậm rãi, cách hành văn trôi chảy, lôi cuốn, từ ngữ sử dụng lại rất phong phú, có chọn lọc kĩ càng. Càng đọc càng thấy hay. ^^

- Cách chị dẫn dắt câu chuyện, xây dựng tình tiết theo kiểu hiện tại, quá khứ đan xen cũng là một cái hay, gây sự tò mò cho người đọc. Đặc biệt là miêu tả tâm lý nhân vật. Thực sự là khi đọc truyện ngược tâm, em thích nhất là phần miêu tả tâm lý (Mấy truyện khác em cũng thích, nhưng truyện ngược thì nhiều hơn tí), bởi đó là phần cho ta hòa mình với nhân vật, cảm thông, thấu hiểu nhân vật một cách triệt để, dễ dàng nhất. Và em thấy chị đã thành công trong việc đó. Em đã khóc vì thương cảm cho số phận éo le của Mặc Thủy, tiếc cho chuyện tình đầy bi thương của bọn họ giữa chốn cung cấm, còn tiếc cho cả tình cảm của hoàng thượng với nàng ấy nữa. Rất buồn nhưng cũng rất đã.

- Em cũng ấn tượng với cách xây dựng nhân vật của chị. Mỗi nhân vật có một tính cách riêng, được chị miêu tả suy nghĩ rất kĩ. Suy cho cùng ở đây cũng chẳng có ai đúng ai sai, có lẽ đó là số phận của bọn họ và họ phải chấp nhận.

Về hình thức: Truyện của chị đã đáp ứng được phần này. Truyện đầy đủ số từ, không sai chính tả (thật ra thì khi đọc em thấy có chữ "hoàg", chắc chị định viết chữ "hoàng" đúng không? Nhưng sau đó em đọc lại rồi tìm lại không thấy đâu nữa, không hiểu sao luôn ý TT. Nếu chị thấy thì chị nhớ sửa nhé. Mà khéo em nhìn nhầm ^^), cách, ngắt dòng hợp lý. Điều đó khiến người đọc cảm thấy rất thoải mái và dễ chịu khi đọc nên chị cố phát huy nhé!

Trên đây là một số ý kiến đóng góp của em, có gì không phải mong chị bỏ qua. Mong chị trong tương lai sẽ có nhiều tác phẩm hay và thành công hơn nữa.

Thân!
 
34,431 ❤︎ Bài viết: 2241 Tìm chủ đề
Chào chị!

Em có xem thử tiểu thuyết mảng cổ đại của chị. Qua năm chương truyện em thấy cách hành văn của chị có sự khác lạ với các tác phẩm khác.

Đọc thử văn án, cảm giác đây là một áng văn ngôn tình cổ đại, có thể lâm ly bi đát tùy tâm trạng. Mang bối cảnh lịch sử Việt Nam ắt hẳn sẽ tạo cảm giác mới mẻ trong ngôn tình.

À thật ra em không biết chắc truyện này có yếu tố trào phúng không! Vì các chương truyện đều gây cười cả! ^^ Không thấy sự nghiêm túc lắm theo cái bối cảnh chị đã đặt ra! ^^ Nói chung đọc tới đâu buồn cười tới đó! ^^

Có vài vấn đề em phát biểu cảm nghĩ tí nha chị! ^^

1. Dùng ngôi thứ nhất kể chuyện.

- Vốn rất khó khi kể chuyện, bởi nếu nói lê thê dài dòng dễ gây nhàm chán.

- Trần thuật lại câu chuyện, thực ra giống như xảy ra rồi kể lại vậy. Nó đòi hỏi mình phải làm sao thuyết phục người khác theo y lời kể của mình á! Hơi khó! ^^ Dùng trong mấy truyện phiêu lưu, giả tưởng thì hợp hơn! ^^

Em rất hiếm khi dùng ngôi thứ nhất kể, dùng ngôi thứ ba kết hợp các điểm nhìn nhân vật theo giai đoạn, theo thời điểm. Mình chuyển đổi linh hoạt câu chuyện sẽ dễ thuyết phục hơn. Bản thân người kể tự giấu mình mà! ^^

2. Cách xưng hô: Cô nương, dân nữ, muội..

- Thời này cách xưng hô tuy có phần giống Hán tộc, tuy nhiên đọc trong các sử ký em thấy rõ không dùng các từ trong Hán văn mà chị viết. Thay vì nói cô nương, dân nữ, muội.. người ta thay thế bằng các từ Việt cổ: Nàng, em, tôi..

Ví dụ: Tam quốc diễn nghĩa, dịch giả Việt Nam có dịch một đoạn ba anh em Lưu, Quang, Trương trò chuyện.

"Huyền Đức, Quan Công vội ngăn mà rằng:

– Không nên, hắn là quan của triều đình, em chớ nên tự tiện giết hắn!

Phi nói:

– Nếu không giết nó, mà lại ở đây làm đầy tớ cho nó sai khiến thì tôi không thể chịu được".

Chị thấy không, họ không hề xưng huynh hay đệ! Mặc dù xưng vậy mới đúng. Do người dịch ưu tiên ngôn ngữ thuần Việt ạ!

3. Cá tính nữ chính hơi mạnh: Chó má, bà nội nó.

Nhân vật Đoàn Điểm này kiểu như cô gái thời hiện đại quá chị! Sao cứ phát ngôn lại nói tục đầu câu? Em thấy một nữ thương nhân dù vui tính nhưng đầu óc phải nhìn xa trông rộng, ít nhất mỗi lời nói khi thốt ra câu nào cũng phải chất lượng! Kiểu như cứ công kích người khác dễ bị ghét, khó làm ăn lâu dài! ^^

Người thông minh thì không nói nhiều, cô nàng này nói hơi nhiều á chị! ^^

Nhân vật này cá tính khác lạ, nói không ngoa là có phần đột phá! Tuy nhiên làm hơi quá tay thì nó sẽ đi xa lém á chị! ^^

4. Nói túm lại.

Đây là câu nói vui của các cụ nhà mình thôi chị! ^^ Nói tóm lại nha!

5. Thò khuôn mặt đắp kín dưa chuột.

Em xem trong sử sách, vụ này đâu có ta? Nếu Đoàn Điểm xuyên không thì thuyết phục nha chị! ^^

Dùng từ thò thì nó hơi thô quá chị ơi! Dùng từ khác cho nó văn vẻ hơn! Kiểu như lấp ló khuôn mặt hay đưa khuôn mặt gì đó nó hay ho hơn! ^^

Em nói đôi dòng cảm nghĩ, chúc tác phẩm chị thành công ạ!

Chúc chị buổi chiều vui vẻ! ^^
 
7,549 ❤︎ Bài viết: 356 Tìm chủ đề
Cảm ơn các góp ý của em nha, chị sẽ rút kinh nghiệm chỉnh sửa các chương sau.

Thật ra khi bắt đầu chọn tuyến nhân vật chị cũng đau đầu lắm, bởi vì viết dựa theo lịch sử thì cần tôn trọng những sự kiện đã xảy ra, nếu viết theo ngôi thứ ba sẽ phải bao quát rất nhiều nhân vật và sự kiện, đòi hỏi kiến thức sâu rộng về văn hóa, chính trị, chị tự nhận thấy là mình không đủ sức. Nhưng mà chị thích câu chuyện cuộc đời nhân vật này quá thì phải làm sao bây giờ?

Chính vì thế chị lựa chọn ngôi kể thứ nhất, vừa có thể theo chân nhân vật chính, vừa có thể tránh được kha khá các tình tiết cần đi sâu phân tích lịch sử, ví dụ xung đột trên quan trường, sự đấu tranh giữa các thế lực quân phiệt.. Khi chọn ngôi kể thứ nhất, chị cũng tự nhận thấy câu chuyện sẽ dễ bị nhàm chán bởi nếu nhân vật là tuýp nữ nhân âu sầu, thâm trầm, người đọc sẽ dễ buồn ngủ. Thay vào đó, chị chọn chọn cho nhân vật một cái nhìn lạc quan và trào phúng. Điều này sẽ dễ hiểu hơn khi đặt nhân vật là một nữ nhân lớn lên ở thời điểm lịch sử đó, thời mà nữ nhân bị tri phối bởi trăm ngàn định kiến xã hội, nếu nhân vật không có thế giới quan khác biệt thì không thể nào đạt được những thành tựu trong bối cảnh câu chuyện.

Về ngôn ngữ của nhân vật, chị đồng ý là nữ chính có tính cách vô cùng lạ, không hợp với thời đại, suy nghĩ trong lòng quá ngông cuồng, thâm chí là có lúc hơi thô, nhưng chị muốn người đọc có thể hình dung rõ nữ chính này hông khác gì con người bình thường. Rất nhiều nữ doanh nhân chị gặp dù bên ngoài họ tỏ ra trầm ổn, nghiêm túc, nhưng khi họ bộc lộ con người thật thì cũng nói tục, chửi thềnhư bất kỳ ai. Chính vì thế các chương sau sẽ dần mở ra những hậu quả mà nhân vật phải đối mặt vì tính cách này của mình. Nàng ta không phải là người thần thông quảng đại, cũng không phải loại nữ chính gặp đâu thắng đó, tuy nàng ta có thể may mắn thành công trên thương trường nhưng trong trò chơi tình cảm có lúc cũng sẽ trở thành quân cờ trong bàn tay người khác, bị thương đầy mình, bị vứt bỏ.

Về xưng hô, chị cũng có tham khảo nhiều tư liệu lịch sử, nơi thì nói xưng hô trong thời phong kiến chịu ảnh hưởng nhiều từ Bắc triều và Hán ngữ, nơi thì lại nói xưng hô trong thư tịch cổ khác với xưng hô thường ngày, không có tư liệu chính thống. Chính vì thế, để người đọc cảm thấy gần gũi hơn, chị mới quyết định chọn đi theo cách xưng hô trong ngôn tình cổ đại thông thường.

Thật sự chị vui lắm vì có người chịu bỏ thời gian góp ý chi tiết cho tác phẩm của mình. Cảm ơn em rất nhiều.
 
34,431 ❤︎ Bài viết: 2241 Tìm chủ đề
Cảm ơn các góp ý của em nha, chị sẽ rút kinh nghiệm chỉnh sửa các chương sau.

Thật ra khi bắt đầu chọn tuyến nhân vật chị cũng đau đầu lắm, bởi vì viết dựa theo lịch sử thì cần tôn trọng những sự kiện đã xảy ra, nếu viết theo ngôi thứ ba sẽ phải bao quát rất nhiều nhân vật và sự kiện, đòi hỏi kiến thức sâu rộng về văn hóa, chính trị, chị tự nhận thấy là mình không đủ sức. Nhưng mà chị thích câu chuyện cuộc đời nhân vật này quá thì phải làm sao bây giờ?

Chính vì thế chị lựa chọn ngôi kể thứ nhất, vừa có thể theo chân nhân vật chính, vừa có thể tránh được kha khá các tình tiết cần đi sâu phân tích lịch sử, ví dụ xung đột trên quan trường, sự đấu tranh giữa các thế lực quân phiệt.. Khi chọn ngôi kể thứ nhất, chị cũng tự nhận thấy câu chuyện sẽ dễ bị nhàm chán bởi nếu nhân vật là tuýp nữ nhân âu sầu, thâm trầm, người đọc sẽ dễ buồn ngủ. Thay vào đó, chị chọn chọn cho nhân vật một cái nhìn lạc quan và trào phúng. Điều này sẽ dễ hiểu hơn khi đặt nhân vật là một nữ nhân lớn lên ở thời điểm lịch sử đó, thời mà nữ nhân bị tri phối bởi trăm ngàn định kiến xã hội, nếu nhân vật không có thế giới quan khác biệt thì không thể nào đạt được những thành tựu trong bối cảnh câu chuyện.

Về ngôn ngữ của nhân vật, chị đồng ý là nữ chính có tính cách vô cùng lạ, không hợp với thời đại, suy nghĩ trong lòng quá ngông cuồng, thâm chí là có lúc hơi thô, nhưng chị muốn người đọc có thể hình dung rõ nữ chính này hông khác gì con người bình thường. Rất nhiều nữ doanh nhân chị gặp dù bên ngoài họ tỏ ra trầm ổn, nghiêm túc, nhưng khi họ bộc lộ con người thật thì cũng nói tục, chửi thềnhư bất kỳ ai. Chính vì thế các chương sau sẽ dần mở ra những hậu quả mà nhân vật phải đối mặt vì tính cách này của mình. Nàng ta không phải là người thần thông quảng đại, cũng không phải loại nữ chính gặp đâu thắng đó, tuy nàng ta có thể may mắn thành công trên thương trường nhưng trong trò chơi tình cảm có lúc cũng sẽ trở thành quân cờ trong bàn tay người khác, bị thương đầy mình, bị vứt bỏ.

Về xưng hô, chị cũng có tham khảo nhiều tư liệu lịch sử, nơi thì nói xưng hô trong thời phong kiến chịu ảnh hưởng nhiều từ Bắc triều và Hán ngữ, nơi thì lại nói xưng hô trong thư tịch cổ khác với xưng hô thường ngày, không có tư liệu chính thống. Chính vì thế, để người đọc cảm thấy gần gũi hơn, chị mới quyết định chọn đi theo cách xưng hô trong ngôn tình cổ đại thông thường.

Thật sự chị vui lắm vì có người chịu bỏ thời gian góp ý chi tiết cho tác phẩm của mình. Cảm ơn em rất nhiều.

Chị ui! Em không có góp ý gì đâu ạ! Em chỉ phát biểu cảm tưởng thôi! ^^

Em thấy nhân vật rất cá tính, giống nàng Châu Doanh bên Trung Quốc ý! ^^

Bả quậy banh mọi thứ, tính như đàn ông. Vậy mà trở thành nữ cường nhân á!

À do cái khâu chị giới thiệu nó hơi bị nghiêm túc quá nên đọc xuống truyện em thấy nó bất ngờ thôi!

Kiểu như giới thiệu truyện, chị lấy đoạn nào ưng ý mà biểu thị nét cá tính nhất của Đoàn Điểm trưng ra, em đảm bảo mọi người sẽ lọt hố truyện này thôi! Hihi.

Em thấy có chút lịch sử nên nhảy vô thảo luận tí mà! Với lại phần thể loại có chính kịch nữa nên em mới ham hố đọc thôi! ^^ Mà có vẻ tác phẩm không hợp lắm nếu xét về chính kịch chị nhỉ! ^^

À chị cũng đừng bận lòng em nha! Tại em hay thấy cái gì có vẻ khác lạ em sẽ hay phát biểu lắm! Khà khà!

Chào chị nè! ^^
 
7,549 ❤︎ Bài viết: 356 Tìm chủ đề
Chị ui! Em không có góp ý gì đâu ạ! Em chỉ phát biểu cảm tưởng thôi! ^^

Em thấy nhân vật rất cá tính, giống nàng Châu Doanh bên Trung Quốc ý! ^^

Bả quậy banh mọi thứ, tính như đàn ông. Vậy mà trở thành nữ cường nhân á!

À do cái khâu chị giới thiệu nó hơi bị nghiêm túc quá nên đọc xuống truyện em thấy nó bất ngờ thôi!

Kiểu như giới thiệu truyện, chị lấy đoạn nào ưng ý mà biểu thị nét cá tính nhất của Đoàn Điểm trưng ra, em đảm bảo mọi người sẽ lọt hố truyện này thôi! Hihi.

Em thấy có chút lịch sử nên nhảy vô thảo luận tí mà! Với lại phần thể loại có chính kịch nữa nên em mới ham hố đọc thôi! ^^ Mà có vẻ tác phẩm không hợp lắm nếu xét về chính kịch chị nhỉ! ^^

À chị cũng đừng bận lòng em nha! Tại em hay thấy cái gì có vẻ khác lạ em sẽ hay phát biểu lắm! Khà khà!

Chào chị nè! ^^

Tiếp thu ý kiến sửa luôn, coi như spoiler cho đoạn sau của câu chuyện nhé.
 
1,252 ❤︎ Bài viết: 22 Tìm chủ đề
Chào bạn, mình vô tình lướt qua truyện Đại Việt Đệ Nhất Thương Gia của bạn và mình cảm thấy rất ấn tượng với văn án của truyện này. Bởi mình cũng là người rất thích tìm hiểu về lịch sử của các triều đại phong kiến ở Việt Nam. Lịch sử Việt Nam thật hào hùng và thật đáng tự hào phải không bạn? Mặc dù cốt truyện bạn viết là hư cấu nhưng việc bạn viết truyện dựa trên những nhân vật, tình tiết có thật trong sử Việt cũng là điều đáng hoan nghênh, thể hiện tinh thần hiểu biết về lịch sử nước nhà của giới trẻ hiện nay. Mình rất ấn tượng, rất tâm đắc và rất hứng thú đối với các tiêu đề của một số chương truyện của bạn, mình thấy một số tiêu đề của chương truyện rất có ý nghĩa và rất hay. Mình chỉ có đôi lời nhận xét vậy thôi, mong rằng bạn cũng ủng hộ, nhận xét và theo dõi truyện của mình nha ^^
 
1,299 ❤︎ Bài viết: 146 Tìm chủ đề
Bạn ơi, bạn thật sự có cái mà mình không có. Mình phải học hỏi nhiều từ bạn rồi. Cách viết của bạn, cách bạn miêu tả cảnh vật, và lối kể chuyện rất sinh động, gần gũi và dễ hình dung. À phải nói kiến thức của bạn cũng tốt lắm ý, mình thì không có được cái đó, nên rất hâm mộ bạn đã có thể lồng ghép chúng vào câu chuyện của bạn. Mình chỉ mới đọc được hai chương của Hạ Vũ Mộc Lan thôi, mình thích cách kể của bạn.

Rất vui vì gặp được người cùng tuổi và có cùng niềm đam mê.

Thân!
 
15,341 ❤︎ Bài viết: 6269 Tìm chủ đề
Chào tỷ, Gill vừa ghé qua truyện Thu vũ mặc thủy của tỷ, ở đây em xin phép để lại đôi dòng cảm nhận của em sau khi đọc truyện; những dòng bên dưới chỉ là những cảm nhận của cá nhân nên sẽ mang nhiều tính chủ quan, có chỗ không thích hợp thì tỷ cứ lướt qua đừng bận tâm nhé!

- Thật sự em rất ngưỡng mộ tài năng của tỷ, có thể xây dựng một truyện ngắn hoàn hảo đến vậy, thật lòng mà nói tỷ đã thành công lấy đi nước mắt của người đọc khi đến với bộ truyện này mà điển hình là em *vno 19*

- Cảm nhận đầu tiên của em sau khi đọc truyện chính là khá thỏa mãn vì kết truyện, đối với riêng em đó là một cái kết khá trọn vẹn, từ câu nói của bậc đế vương trước khi băng hà: "Ta không hối hận, Mặc Thủy, cả cuộc đời này ta chưa từng hối hận. Nếu đã không hối hận, cớ sao lại phải tha thứ cho bản thân mình?" Đúng tâm lý của bậc quân vương, ngài ấy chưa từng cảm thấy mình sai, ngài ấy là người nắm quyền cả thiên hạ này nếu có sai thì tuyệt đối cũng không phải ngài, mà nếu đã không sai thì vì cái gì phải hối hận.

- Hay tình cảm của vị thái y đó cùng Mặc phi, thật ra sự rời đi của vị thái y đó có lẽ là cái kết đẹp nhất theo riêng em hay đến sau cùng vị nương nương đó vẫn còn chờ mong sẽ gặp được vị thái y đó. Mong rằng nếu có kiếp sau vị nương nương kia sẽ sinh ra trong một gia đình bình thường, quần áo vải thô nhưng cuộc sống an nhàn hạnh phúc, thờ chồng dạy con.

- Đối với riêng em tổng thể của truyện rất tuyệt từ cốt truyện đến cách xây dựng một nhân vật đều mang những nét của riêng mình hay tình tiết trong truyện hợp lý dẫn dắt người đọc theo đến cuối truyện. Em chắc chắn rằng bản thân sẽ còn ghé qua ủng hộ những tác phẩm của tỷ dài dài, rất mong đợi những tác phẩm của tỷ nhưng tỷ cũng đừng ngược nữa, khóc nhiều sẽ ảnh hưởng tới da mặt của em mất *yoci 56*

- Em cũng xin để lại chút góp ý một vài điểm em thấy chưa thích hợp lắm, tỷ có thể tham khảo qua nếu như cần nhé!

+ Trước hết là cụm từ "mắt nhắm tay xuôi," riêng em nghĩ nên để theo thông thường "nhắm mắt xuôi tay" sẽ thuận là người đọc sẽ cảm thấy thân quen hơn ạ!

+ liền một hơi cưới rất nhiều thiên kim nhà thế gia để củng cố địa vị. - Riêng đoạn này sau khi đọc em cảm thấy có chút hài bởi cách dùng từ của tỷ nhưng vì bối cảnh trong truyện là cổ đại nên em nghĩ nên chỉnh lại tý sẽ hợp hơn: một lượt cưới hỏi rất nhiều thiên kim thế gia để củng cố địa vị.

+ "Hoàng thượng, dậy đi." - Hay là chỗ đoạn đầu vị thái giám đến bẩm báo đến giờ lên điện, dù Mặc phi là sủng phi đi nữa thì cũng là quân thần, nên em thấy chưa được ổn lắm: "Hoàng thượng, người nên thức dậy rồi!"

Nhiêu đó thôi ạ, dù có muốn góp gạch đá cho tỷ nhưng mà truyện hay quá chả tìm ra lỗi nữa, cũng rất mong rằng truyện của tỷ sẽ có thêm nhiều đọc giả nữa ủng hộ ạ *boni 4*
 
7,549 ❤︎ Bài viết: 356 Tìm chủ đề
Cảm ơn em đã nhận xét truyện của chị nha, vui lắm đấy. Chị sẽ xem xét chỉnh lại những lỗi diễn đạt nếu hợp lý.

Thật ra đây là truyện ngược duy nhất chị viết. Những truyện còn lại thường thiên về hài hước, sủng, ngọt hơn.

Nếu rảnh thì em ghé qua ủng hộ nhé.
 
196 ❤︎ Bài viết: 15 Tìm chủ đề
Chào chị, em có đọc qua tản văn của chị, tập "Thành Phố Sương Mù". Dù đọc phần 3 thôi nhưng rất đồng cảm. Đọc xong thấy tuổi thơ, ước vọng và cả những nỗ lực của bản thân. Chưa nói đến văn phong nhưng mang lại cho người đọc cảm xúc thì thật tuyệt vời. Chúc tác phẩm được đón nhận ạ❤️
 
120 ❤︎ Bài viết: 27 Tìm chủ đề
Mình không có nhận xét gì về các tác phẩm của bạn, chỉ có một lời nhắc nho nhỏ dành cho những người đam mê thể loại cổ trang :)

Mã:
https://www.facebook.com/daosisapcuoivo/posts/3560151494038144
 
7,549 ❤︎ Bài viết: 356 Tìm chủ đề
Mình không có nhận xét gì về các tác phẩm của bạn, chỉ có một lời nhắc nho nhỏ dành cho những người đam mê thể loại cổ trang :)

Mã:
https://www.facebook.com/daosisapcuoivo/posts/3560151494038144

Cảm ơn lời nhắn của bạn, mình cũng đã đọc bài viết này của bạn trên FB mấy ngày trước. Cá nhân mình không cảm thấy bất mãn hay có ý kiến gì vì mỗi người có một quan điểm khác nhau. Mình có quyền viết và chia sẻ tác phẩm trên mạng thì bạn cũng có quyền nói ra ý kiến của mình.

Những câu chuyện hư cấu dựa trên lịch sử và truyền thuyết dân gian thì gọi là truyện dã sử, còn nếu viết đúng theo lịch sử 100 % thì lại trở thành sách lịch sử chính quy mất rồi. Mà thậm chí ngay cả sách sử chính quy cũng chỉ là viết dựa trên quan điểm của sử gia bên thắng cuộc, sự thật đúng sai như thế nào chỉ có trời biết, đất biết, cổ nhân biết. Nhiệm vụ của hậu nhân như chúng ta chính là không lãng quên lịch sử và không để cho những nhân vật ấy chết đi. Để làm việc ấy, cách của mình chính là viết nên những câu chuyện dã sử, cách của bạn chính là nêu lên ý kiến nhắc nhở người đọc nên tìm hiểu trước về lịch sử, không nên chỉ ngây thơ tin tưởng vào tiểu thuyết.

Theo mình cách nào cũng đáng hoan nghênh và dù là tác giả hay người bình luận đều quan trọng như nhau. Mình chỉ khuyên bạn rằng dù quan điểm của bạn như thế nào thì không nên quá gay gắt với những tác giả trẻ. Người Việt trẻ yêu sử Việt đã ít, người viết lại sử Việt càng ít hơn, thay vì chỉ trích khiến họ sợ hãi bỏ cuộc, thậm chí có định kiến và quay lưng với sử Việt. Bạn có thể khéo léo giúp họ định hướng phong cách viết để vừa tôn trọng lịch sử, vừa có thể sáng tạo nên các tác phẩm hay.
 
3,036 ❤︎ Bài viết: 391 Tìm chủ đề
Chào cậu nhé.

Tớ chỉ có đôi lời cảm nhận khi đọc truyện Thành phố sương mù thôi. Hihi

Đất khách quê người, dòng đời hối hả, những tâm hồn đã từng bị tổn thương quá khắc sâu, chết lặng, bị thương đến tột cùng rồi sẽ buông xuôi tất cả, sống hờ hững thờ ơ vô cảm, không buồn cũng chẳng vui, không còn hy vọng và cũng chẳng thiết tha để suy nghĩ điều gì nữa. Đây là cảm giác mà tớ cảm nhận được trong từng con chữ mà cậu miêu tả, tớ cảm nhận được sự vô vọng của cô gái ấy khi sống 10 năm tại xứ người. Khi tâm đã chết thì còn gì nữa mà chờ mong..

Những cuộc tình ngắn ngủi, hợp thì tới, đến một đoạn thời gian thì chia tay, chính vì biết sẽ có ngày phải chia tay nên mới không dám trao trọn trái tim mình, rồi lại rất cô đơn cần được sẽ chia nên mới như thế. Con người không phải gỗ đá vô tri, sau mỗi một đoạn tình cảm thì ít nhiều cũng để lại dấu ấn trong cuộc đời. Sau này sẽ là những kỷ niệm đẹp để hoài niệm, nhưng thật sự điều này có làm cô gái ấy hạnh phúc sao? Chắc chắc không phải, vì dù có hoài niệm nhiều cô ấy vẫn cô đơn, khát vọng được yêu thương trọn vẹn nhưng không dám trao trọn tình cho một mối tình đã biết là không có kết quả, từng bị tổn thương quá nhiều nên sợ hãi tổn thương, cảm giác không an toàn, rồi cô ấy lại buông thả bản thân mình theo những cuộc tình ngắn ngủi nhanh chóng thăng hoa và cũng sớm lụi tàn. Ai cũng có quyền lựa chọn cách yêu và cách sống cho riêng mình, tớ hiểu vì sao cô ấy lại chọn như vậy nhưng tớ không ủng hộ cô ấy buông thả mình theo nhiều cuộc tình đến vậy, cô ấy hãy tập yêu thương bản thân mình nhiều hơn.

Tác giả à, cậu thật hiểu biết về nước Anh, nét đẹp ẩn sâu của nền văn hóa và con người nước Anh ấy, tớ đọc hiểu những gì cậu viết nhưng tớ chưa bao giờ tìm hiểu về con người và văn hóa Anh Quốc nên chưa thể nêu nhận xét hay ý kiến gì.

Mười năm từ 22 tuổi đến 32 tuổi để có một sự nghiệp thật đáng giá, nhưng cô ấy cũng đánh đổi bằng việc từ bỏ ước mơ nghệ thuật của mình. Nhìn thấy chặn đường 10 năm của cô gái ấy, tớ đã mường tượng ra con đường tương lai của tớ như thế nào rồi. Tớ cũng đang đi con đường giống cô ấy, từ bỏ ước mơ nghệ thuật của mình để đi làm kinh doanh và kiếm thật nhiều tiền, nhà tớ nghèo lắm, tớ còn nhiều trách nhiệm với gia đình, ba mẹ tớ già rồi. Đến nay tớ theo con đường kinh doanh được gần 2 năm rồi, hiện tại đã qua bước ngoặc khó khăn nhất, cũng có một chút kết quả nho nhỏ, tớ đang ấp ủ âm mưu cho một dự án mới khả thi hơn vào tháng tư sắp tới. Tính ra tớ khởi nghiệp năm 25 tuổi, 10 năm là tớ 35 tuổi đấy, con gái 35 thì còn thanh xuân không? Mà tớ đang chạy đua với cuộc chiến để thành công vào năm 30 đây, thời gian không còn nhiều nữa thanh xuân qua rất mau thôi.

Dù chỉ mới có 3 phần, nhưng truyện cậu viết rất hay, mang đậm nét hiện thực của cuộc sống đời thường, tớ cũng đã qua cái tuổi ngây thơ mơ mộng, hiện thực cuộc sống sẽ đè bẹp ta rất tàn khốc, nó không màu hồng thậm chí là màu xám nhưng sẽ có muôn màu muôn vẻ đắng cay ngọt bùi đủ cả để ta trải nghiệm dấng thân vào đó và viết lên những bản tình ca cuộc đời bất hủ, mỗi người đều là nhân vật chính của cuộc đời mình và quan trọng là bạn vẽ gì lên đó mà thôi.

Rất mong những phần tiếp theo từ tác giả nhé.
 
7,549 ❤︎ Bài viết: 356 Tìm chủ đề
Cảm ơn cậu đã ủng hộ câu chuyện nhé, đây là tản văn về trải nghiệm thật của tớ suốt mười năm ở xứ người. Tớ muốn viết lại để sau này già rồi có cái để đọc lại và chiêm nghiệm. Giống như cậu nói tuổi hai mươi của ai cũng đầy mơ mộng nhưng rồi cuộc đời nghiệt ngã sẽ khiến họ phải tỉnh ra. Càng trưởng thành người ta càng cần hiểu rõ giá trị của sự cân bằng, làm sao để vừa phát triển sự nghiệp ổn định lại vừa có thể xây dựng một gia đình hạnh phúc, không nhất thiết cần phải có sự nghiệp rồi mới dựng gia đình.

Chúc cậu thành công và có một gia đình hạnh phúc trước tuổi 35 nhé.
 
3,036 ❤︎ Bài viết: 391 Tìm chủ đề
Cảm ơn cậu đã ủng hộ câu chuyện nhé, đây là tản văn về trải nghiệm thật của tớ suốt mười năm ở xứ người. Tớ muốn viết lại để sau này già rồi có cái để đọc lại và chiêm nghiệm. Giống như cậu nói tuổi hai mươi của ai cũng đầy mơ mộng nhưng rồi cuộc đời nghiệt ngã sẽ khiến họ phải tỉnh ra. Càng trưởng thành người ta càng cần hiểu rõ giá trị của sự cân bằng, làm sao để vừa phát triển sự nghiệp ổn định lại vừa có thể xây dựng một gia đình hạnh phúc, không nhất thiết cần phải có sự nghiệp rồi mới dựng gia đình.

Chúc cậu thành công và có một gia đình hạnh phúc trước tuổi 35 nhé.

Cảm ơn lời chúc của cậu! Tớ cũng có ý tưởng viết tự truyện về cuộc đời mình để sau này có cái đọc lại, hehe
 
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back