0 ❤︎ Bài viết: 4 Tìm chủ đề
54 0
55342773351_0ecb2e6e4a_o.png


Âu Lạc Truyền Kỳ

Tác giả: Tiểu Cát Tường

Thể loại: Cổ đại, Thần Thoại Tiên Hiệp

Tình trạng: Đang tiến hành

Văn án:

Nhân Giới​

Sau khi hỗn độn, khai thiên lập địa. Thiên Địa Nhân là ba giới chính.

Nhân Giới là đại lục vô cùng rộng lớn chưa bị phân chia, xung quanh được bao phủ đại dương mênh mông. Trải qua hàng vạn năm không ngừng sinh sôi phát triển đã vô cùng phồn hoa rực rỡ màu sắc với rất nhiều chủng tộc trong đó có con người.

* * *

Lúc bấy giờ thế gian chia ra năm thế lực là nhân tộc, ma đạo, yêu tộc, thú tộc và quỷ đạo. Mỗi thế lực hùng cứ một phương.

Nhân tộc chiếm giữ gần trung tâm đại lục (trung thổ). Nơi mà vụ khí đậm đặc bao trùm vùng trung tâm vô cùng rộng lớn. Không ai có thể ra vào nơi đó. Đã có rất nhiều nhân loại và chủng tộc đa từng liều lĩnh thử vào thám hiểm thăm dò. Nhưng là không thể vào được hoặc là một đi không trở lại.

Ma Đạo là một phe phái nhân tộc chuyên làm chuyện ác độc, không từ thủ đoạn chiếm vùng phía Tây Trạch.

Thú Tộc ở vùng phía Đông. Vùng đất có nhiều sông, biển nơi bọn chúng có thể dễ dàng tìm nguồn thức ăn sinh sống.

Yêu Tộc chiếm vùng Bắc. Nơi man hoang thời tiết khắc nghiệt, vô cùng lạnh giá tuyết trắng bao phủ quanh năm.

Quỷ Đạo giữ vùng phía Nam nơi có nhiều u hồn lỡn vỡn còn sót lại từ thời thượng cổ.

Tuy vậy, hầu như tất cả thế lực ngoại trừ Nhân Tộc đều muốn chiếm cứ vùng đất gần trung tâm. Vì nơi đó đất đai trù phú, khí hậu ôn hòa còn về tài nguyên bảo thạch và các nguồn linh lực để tu luyện thì nhiều không đếm xuể..

Cũng vì vậy mà hàng ngàn năm nay cả năm thế lực luôn luôn phòng ngự và tấn công nhau không ngừng. Duy chỉ có Nhân Tộc là chống đỡ khó khăn nhất. Vì lúc nào cũng bị bốn thế lực còn lại nhăm nhe lãnh thổ. Đã không biết bao nhiêu trận chiến khốc liệt xảy ra, bao nhiêu oan hồn và vong linh vẫn lạc..

May mắn bọn Thú Tộc không có tham vọng chỉ thỉnh thoảng sang tìm nguồn thức ăn rồi lại về. Không có ý xâm chiếm mà Nhân Tộc tạm bình yên một cõi.

Cũng phải nói. Không phải là không muốn xâm chiếm vùng đất Trung Thổ kia mà là bọn chúng luôn kiêng dè một người..

Đó là Thiên Nhai Tử. Tương truyền lúc niên thiếu Thiên Nhai Tử trời sinh thiên phú hơn người. Lúc 14 tuổi vô tình đi lạc vào Thiên Nhai Cốc hữu duyên nhặt được một quyển sách cổ. Trong đó có ghi chép cách tu luyện công pháp của đạo gia. Với thiên phú hơn người chỉ trong vòng 50 năm đã độc bá vùng Trung Thổ không hề chiến bại và trở về Thiên Nhai Cốc lập ra Thiên Nhai Môn. Cũng từ đó yêu ma đến xâm chiếm, cướp bóc không dám đến gần Thiên Nhai Sơn. Nơi trung tâm của vùng đất Trung Thổ Có nhiều tài nguyên, linh khí, bảo thạch.. Ngay cả Ma Tôn, Quỷ Vương, Yêu Hoàng, Thú Thần. Những kẻ có tu vi hàm dưỡng cao siêu cũng không dám tự tiện xông vào.

Năm trăm năm trước vì nghe tin đồn có pháp bảo tuyệt thế ngàn năm xuất hiện tại Thiên Nhai Cốc mà đã xảy ra một trận tranh đấu của năm thế lực đương thời. Làm cho không biết bao nhiêu nhân tài của cả năm đạo thống tổn thương nghiêm trọng.

Mặc dù nhờ vào sức mạnh của Thiên Nhai Tử, chiến thắng trong trận chiến năm đó. Nhưng Nhân Tộc tổn thương không ít. Rất nhiều nhân sĩ, cao nhân tu đạo bỏ mạng. Ngay cả Thiên Nhai Tử vì đã cố dùng công pháp để bảo vệ cho nhân tộc mà bị nội thương không nhẹ. Nghe nói sau đó đã sớm quy tiên truyền lại chức chưởng giáo cho đại đồ đệ là Phi Mộc Tử. Nhờ sự dẫn dắt tài giỏi của Phi Mộc Tử, Thiên Nhai Môn đã dần hồi phục nguyên khí và có vẻ hưng thịnh hơn thời Thiên Nhai Tử. Đồng thời sau trận chiến năm trăm năm trước, bốn tộc bị tổn thương nặng vẫn chưa hồi phục. Do đó vùng đất Trung Thổ tạm thời được bình yên..

Nhưng dạo gần đây hình như.. Bọn chúng đã trở mình quay lại.

Vào một ngày..

Tại một nơi nào đó cách thật xa bờ biển của đại lục về hướng đông. Bầu trời bỗng nhiên u ám như báo hiệu một cơn bão lớn, sấm chớp liên tục nổi dậy, gió bão nổi lên như tận thế. Trong mây đen liên tục nhấp nháy ẩn hiện hai con rồng, một đen một trắng đang quấn cuộn vào nhau vùng vẫy. Mà xung quanh có vô số con rồng đen trắng khác tạo thành một vòng vây như một mảng lưới to lớn đang liên tục công kích bằng tia chớp điện lôi. Sấm chớp hầu như từ đó mà sinh ra.

Tấm lưới điện lôi khổng lồ ngày càng thu nhỏ bao vây hai con rồng kia lại. Trong tuyệt vọng hai con rồng đen trắng bỗng nhiên hóa thành một nam một nữ đang nắm chặt tay nhau.

Nam mặc hắc y dáng vẻ hiên ngang gương mặt anh tuấn, xen lẫn kiên nghị nhìn vào ánh mắt của của nữ nhân mặc bạch y có nét xinh đẹp tuyệt trần đang thở dốc. Nơi khóe miệng của cả hai đều rỉ máu, nam tử khẽ hỏi: Nàng có hối hận không?

Không!

Không suy nghĩ nữ nhân buột miệng trả lời, nhìn nam tử với ánh mắt trìu mến pha chút tuyệt vọng. Nàng tiếp tục nói: Chỉ tiếc chúng ta buộc phải để Tiểu Quân xa rời không thể nhìn nó lớn lên, gia đình chúng ta không biết còn có thể đoàn tụ được hay không?

Nam tử nhếch môi cười một cách tang thương, ánh mắt kiên định như quyết định cái gì đó truyền âm nói cùng nữ nhân bạch y. Chúng ta sau khi bị bắt về sẽ không bên nhau được nữa, nàng hãy bảo trọng hy vọng vào Quân nhi mà sống sót.

Chàng cũng vậy! Chúng ta tiến hành thôi kẻo không kịp nữa.

Sau khi chấm dứt trò chuyện thân hình cả hai đột nhiên bừng sáng ánh hào quang vạn trượng cùng hét lên giống như tuyệt vọng: Chúng ta đầu hàng!

Đám rồng lúc nhúc xung quanh lúc này cũng hóa thành hình người đang bao vây đột nhiên bị ánh hào quang làm chói mắt bất ngờ không kịp chú ý có một tia sáng nhỏ từ nơi hai tay đang nắm chặt của đôi nam nữ. Xẹt qua bầu trời bay về trời cao và biến mất cùng lúc với ánh sáng chói lòa.

Sau khi ánh sáng chợp tắt đôi nam nữ tách rời nhau như thoát lực hóa thành bản thể rồng to lớn nằm trôi nổi trong đám lưới điện lôi chằng chịt.

Có mấy lão già đứng đầu đám người kia nhìn như nghi vấn khó hiểu trước hành động đột ngột của đôi nam nữ. Nhưng chỉ nhìn thoáng qua bầu trời và phất tay chia thành hai phe mỗi bên quăng ra một quang cầu thu nhỏ một con rồng vào trong, sau đó xuất hiện hai cột sáng xông lên tận trời cao. Hai đám người bước vào và biến mất trong cột sáng. Bầu trời trở lại bình thường, sóng gió thôi ngừng như chưa bao giờ xảy ra chuyện gì.

Ở một chổ cách rất xa nơi đó. Trên mặt biển bất ngờ bị một tia sáng chiếu xuống làm mặt nước biển văng lên cả trăm trượng. Sau một lúc, khi trở lại bình thường xuất hiện một quả cầu ánh sáng to bằng một cái mặt giếng nhỏ xuất hiện nhấp nháy trôi nổi trên mặt nước. Trong đó như có âm thanh khe khẻ vang ra cùng với chút hình ảnh vặn vẹo không rõ ràng.

* * *
 
0 ❤︎ Bài viết: 4 Tìm chủ đề
Chương 1

Tiểu Lạc​

Từ hơn hai mươi năm trước trên ngọn núi Thái Sơn tọa lạc tại một nơi xa xôi hẻo lánh hướng Nam Trung Thổ. Xuất hiện một vị đạo sĩ đắc đạo có biệt hiệu Thanh Phong Tử. Không ai biết ông ta từ đâu đến và đã ở đấy tự bao giờ. Chỉ biết từ khi có vị đạo sĩ kia. Tất cả quái vật, yêu ma nơi đây đã không còn và cũng không dám bén mảng tới. Những người dân xung quanh chân núi được sống bình yên và gọi đó là tiên nhân.

Cách Thái Sơn Phong không xa về phía Đông có một con sông nhỏ tên gọi Sơn Hà Khê chảy quanh một ngọn núi cao và đổ ra cửa biển. Tại đó có một làng chài sinh sống bằng nghề đánh cá.

Chiều tà ánh nắng đang dần tắt sau dãy núi phía xa xa, gió biển thổi từng cơn làm cồn cát gần sát làng chày bay tán loạn. Mọi người đang vội vã thu gom lưới, chày đánh cá về nghỉ ngơi sau một ngày vất vả làm việc ngoài biển.

Tiểu Lạc đứng lại! Không được chạy.

Tiếng của một đám trẻ con tuổi tầm tám, chín. Dẫn đầu là thằng nhóc béo mập với vẻ rất tức giận, vừa chạy vừa la to. Cả bọn đang đuổi theo một thằng nhóc ở trần dáng vẻ nhỏ bé gầy còm, đôi mắt tinh ranh da ngâm đen nhìn rất dơ bẩn. Đang cắm đầu chạy quanh các mảnh lưới phơi trên bãi cát. Nó vừa chạy vừa ngoảnh đầu tay thì cầm vẫy vẫy cái màng thầu và làm mặt xấu như giễu cợt.

Bắt được ta, ta sẽ dắt các ngươi đi xem rắn hai đầu. Không thì cái màng thầu này thuộc về ta nhé.. Ha ha ha.

Đuổi bắt một hồi lâu bọn trẻ ra vẻ mệt mỏi dừng lại thở hổn hển. Không biết từ khi nào đứa bé tên Tiểu Lạc đã ngồi vắt vẻo trên cành cây phơi lưới ăn màng thầu một cách ngấu nghiến.

Cảm thấy không thể bắt được Tiểu Lạc cậu nhóc béo mập nói với giọng hằn học:

Thôi bỏ đi, chỉ là một cái màng thầu thôi, cho nó đi dầu gì nó cũng không có cha mẹ. Ánh mặt nó chợt dịu xuống ngước nhìn Tiểu Lạc và cùng bọn trẻ chạy quay lại xóm chày. Tiếng cười nói lại vang lên xa dần Tiểu Lạc.

Sau khi ăn xong cái bánh, đứa bé mang tên Tiểu Lạc tuột nhẹ nhàng xuống đất bước đi lững thững về phía một gốc cây cổ thụ phía xa xa. Vừa đi vừa lẩm bẩm:

Không cha, mẹ thì sao? Chẳng phải ta vẫn đang sống tốt!..

Thì ra nó thật không còn cha me. Cha mẹ nó nghe lão Cửu nói đã chết trong một cơn bão lớn khi đang đánh cá ngoài khơi khi nó chưa tròn năm tuổi. Nó sống nhờ sự thương hại của những người ở xóm chày. Có lẽ nó cũng biết nên ngoài việc hay vào trộm thức ăn khi đói, nó không hề vào trong xóm làm gì. Chỉ thỉnh thoảng đứng ngoài đầu xóm nhìn bọn trẻ kia nô đùa và quay trở lại túp lều rách nát dưới gốc cây cổ thụ nằm ngủ.

Hazz! Thôi ngủ đã ăn mỗi cái bánh mà chạy nhiều như thế mệt chết đi được. Nó thoáng nghĩ qua và chui vào túp lều rách nát nằm gác chân nhắm mắt.

Đùng! Đùng.. Từng tiếng sấm vang lên liên tục, trời chiều mây đen kéo tới báo hiệu chuẩn bị mưa to. Nó vội chạy ra ngước nhìn trời và lấy tay bẻ vội vài chiếc lá to gần đó rồi chạy vào lều. Hai tay cầm hai chiếc lá che trên đầu. Mưa bắt đầu trút nước, cơn mưa ngày càng lớn dần, sấm chớp liên tục vang lên. Nó ngồi co ro vì lạnh. Chợt nó nhìn thấy một vệt sáng trong màn mưa đêm lướt theo cơn sóng khuất vào hẻm núi gần sát bên làng chày.

Mưa lại trút từng cơn, gió lạnh ùa vào thổi tung cái lều rách nát kêu phần phật.. Tiểu Lạc ngủ thiếp đi vì lạnh.

Sáng hôm sau nó thức dậy khi mặt trời đã lên cao. Như thói quen nó chui ra nhìn trời xong lại chui vào ngủ vùi. Nhưng cứ không sao chợp mắt vì cảm giác có điều gì khác lạ. Chắc có lẽ không có củ khoai nướng mà ngày nào lão Cửu trong làng chày cũng mang ra vứt vào cho nó. Mấy năm nay duy chỉ có lão là quan tâm nó. Dù không nói ra, nó vẫn biết lão yêu quý nó lắm lắm. Nhưng ngặt nỗi lão rất sợ mụ vợ hung dữ nên mỗi ngày chỉ lén mang cho nó một củ khoai nướng mà thôi. Tuy không nói mà từ tận đáy lòng nó vô cùng cảm kích.

Nó nằm đấy suy nghĩ mông lung tới khi mặt trời đứng bóng. Trong đầu suy nghĩ: Quái lạ sao hôm nay yên tĩnh thế nhỉ? Trong làng không thấy khói bếp bốc lên. Xoa xoa cái bụng vì đói, không suy nghĩ thêm nó ngắt một chiếc lá to che đầu chạy thật nhanh đến làng chày cho đỡ nắng.

Đến nơi một bầu không khí ảm đạm, lặng yên một cách lạ lùng. Không một bóng người, nó nhẩm tính dù nơi đây chỉ có vài chục người sinh sống. Lúc này chí ít ra lúc này cũng có vài người phơi lưới. Sao không có ai nhỉ?

Thắc mắc trong lòng chưa giải đáp. Nó rón rén tới nhà Tiểu Mao (đứa bé mập hôm qua) nhưng cũng không nhìn thấy gì. Nó thò tay qua cửa bếp như mọi khi lấy hai cái bánh nguội lạnh và nhìn quanh. Chợt ánh mắt dừng lại nơi cây ngô đồng chổ bọn trẻ kia thường hay chơi đùa nhìn sao có vẻ dị thường. Bước lại gần nó hoảng hốt vứt cả hai cái bánh vừa trộm được.

Toàn là máu, máu loang lỗ khắp nơi từ phía bên kia cây ngô đồng chạy dài đến vách núi cạnh bờ sông. Nơi thông ra cửa biển.

Tiểu Lạc run rẩy sợ hãi, tay cầm vội cây đao cùn để dưới gốc ngô đồng. Lấy hết can đảm bước từng bước nhẹ tiến về phía vách núi. Nơi mà trước đây rất lâu nó từng ra đứng chờ cha mẹ đánh bắt trở về.

Nấp mình sau một tảng đá Tiểu Lạc ló đầu nhìn về hướng tiếng động bất thường sau vách đá.

Gừ, gừ.. Rào, rào. Pha lẫn tiếng đá và nước va vào nhau. Tiểu Lạc há hốc mồm giương mắt nhìn. Một con quái vật thân hình to lớn như cây cổ thụ nơi túp lều rách của nó, có cái đuôi dài bằng mảnh lưới cá của nhà Tiểu Mao. Con quái vật màu vàng lấp lánh dưới ánh nắng giữa trưa, đang vùng vẫy dưới một cái hồ nước nhỏ. Nơi bọn Tiểu Mao thường hay tắm mỗi ngày. Trên mình đang bị vướng vài mảnh lưới đánh cá. Liên tục há cái mồm đỏ tươi như máu, gầm gừ phát ra những âm thanh ghê rợn. Xung quanh con quái vật máu tươi loang lỗ đỏ thẫm các mõm đá. Hình như những mảnh lưới vướng vào một tảng đá còn sót bám chặt vào mấy chiếc gai sừng trên lưng làm cho nó khó chịu. Nhìn kỹ hình như nó cũng bị thương một bên lưng. Chổ vết thương dài tầm năm sáu tấc, không ngừng chảy ra chất nhờn màu vàng lấp lánh. Từng cơn gió ùa tới làm cho nó văng ra tung tóe trông rất đẹp mắt.

Chợt nghĩ tới vệt sáng tối qua nhìn thấy. Tiểu Lạc đoán nó chắc là thủ phạm sát hại cả xóm chày trong cơn mưa đêm vừa rồi. Vừa run sợ vừa tức giận nó vội rút đầu, co chân định chạy. Do quá vội làm thanh đao cùn va vào vách đá. Tiếng động không lớn nhưng đủ làm cho con quái vật phác giác. Nó gầm lên một tiếng lớn rồi lao tới há cái miệng đỏ tươi như máu định nuốt chửng thằng bé. Tiểu Lạc hoảng quá té bật ngửa ra sau làm cú đớp trượt sang một bên, nó liền hai tay nắm chặt thanh đao chỉa về phía quái vât. Hai chân cứng đơ không nhúc nhích nổi.

Tấn công không được một phần là Tiểu Lạc ở sau tảng đá, một phần có lẽ do bị thương thêm mấy mảnh lưới vướng kia làm nó chậm lại. Mà Tiểu Lạc giờ đây hơi xa tầm với của cái miệng, con quái vật bèn dùng cái đuôi gai góc quẩy mạnh về phía Tiểu Lạc. Ầm, ầm.. Tiếng đá, cát rơi xuống từ vách đá. Bụi bay mù mịt Tiểu Lạc bị văng lên không trung. Con quái vật vội quay mình, ngẩng đầu há miệng như muốn nuốt chửng Tiểu Lạc.

Lúc này bụi đá mù mịt và ngọn gió chợt mạnh làm thổi bay thân hình gầy gò của Tiểu Lạc lệch sang một bên làm con quái vật không đớp trúng, thằng bé rơi ngay xuống lưng con quái vật.

Tiểu Lạc chết điếng thân mình ê ẩm mắt nhắm chặt, ngiến răng hai tay cầm chắc cái đao cùn đâm bừa vào lưng con vật hung tợn một cái bằng tất cả sức lực còn sót lại trong cơ thể nó.

Phụt.. Phụt.. Từng dòng nước tanh hôi, trơn trợt vụt bay vào mặt mũi. Trời đất quay cuồng một màu đen. Nó ngất đi và không hay biết gì nữa!

* * *

Thời gian trôi qua không biết bao lâu..

Tiểu Lạc giật mình mở mắt ra, cảm giác cơ thể hơi tê nhức đôi chút. Nó vội đưa mắt nhìn quanh thì thấy mình năm trên giường trong một ngôi nhà bằng gỗ trúc. Tuy nhỏ nhưng rất tươm tất. Cạnh bên giường có một bát cháo còn nghi ngút khói. Nhìn ra bên ngoài xa xa chỉ thấy toàn là rừng cây rậm rạp. Nó không khỏi ngạc nhiên và nhớ lại chuyện đã xảy ra. Vội đưa tay, duỗi chân ra xem.

May quá mình vẫn chưa chết. Chuyên gì đã xảy ra nhỉ..

Oh! Ngươi đã tỉnh rồi hả tiểu tử? Thật không ngờ ngươi có thể sống sót. Tiếng nói vang lên từ phía ngoài cửa. Tiểu Lạc ngước lên nhìn thì thấy một lão già mặc đạo bào màu đen thân hình lùn tịt đầu hói, mập béo râu dài ngang rốn có gương mặt hồng hào trông rất hoạt kê đang bước đến.

Ha ha, hí hí.. Lần đầu trông đời nó thấy một người nhìn ngộ nghĩnh như vậy không kềm được, quên mất mình đang bị thương bật dậy chỉ tay vào lão già cười toe toét.

Hừ tên tiểu tử nhà ngươi dám cả gan cười nhạo đạo gia ta, biết thế ta để cho ngươi chết trong đầm dịch Giao long. Mà không ngờ người thường như ngươi lại có thể sống sót khi ngâm mình trong đó lâu như vậy. Tiểu Lạc đang cười nức nẻ đột nhiên dừng lại tròn xoe mắt nhìn lão đạo sĩ.

Giao Long? Con quái vật đó tên gọi Giao Long sao? Nó tặc lưỡi nhớ lại và hỏi

Ông đã cứu ta? Ta chỉ nhớ ta nằm trên lưng nó rồi không biết gì..

Lão đạo sĩ không trả lời nhìn từ đầu tới chân nó như đang ngẫm nghĩ chuyện gì, chợt nhíu mày khi nghe Tiểu Lạc nhắc đến tên con quái vật.

Ngươi có cảm thấy đau nhức chổ nào trên cơ thể không? Lão hỏi.

Đa tạ ông đã cứu ta, ta không sao cả. Vừa nói nó vừa nhảy xuống giường nhưng đột nhiên nó như không kềm chế được thoắt cái đã nhảy ra tận vách cửa suýt tý thì đâm đầu vào vách gỗ. May là lão đạo sĩ kịp thời túm lấy cái eo gầy còm của nó lại. Tiểu Lạc lại thêm ngạc nhiên vì không biết tai sao hôm nay mình có thể nhảy xa như vậy. Trố mắt ngẩn ra không hiểu tại sao.

Hà, hà ngươi thật may mắn vừa lúc ta về núi đi ngang qua nên cứu ngươi kịp lúc. Ngươi có thể thoát chết trong bụng con Giao Long mà còn ngâm mình trong máu nó mấy ngày nhưng nếu ta không kịp mang ngươi ra khỏi thì đã xong cái mạng nhỏ của ngươi rồi. Có lẽ vì vậy mà ngươi đã hấp thụ không ít chân nguyên con quái thú ngàn năm kia. May mắn cho ngươi là con quái thú đã bị bán nguyệt truy hồn đả thương làm nó không thể tự hồi phục, không thì một trăm cái mạng nhỏ của ngươi cũng không còn. Ngay cả ta gặp nó còn phải tránh xa.

Nói vừa xong lão lại nhíu mày đâm chiêu lẩm bẩm: Bán nguyệt truy hồn không ngờ Ma tộc lại có người có thể luyện được tầng năm của truy hồn bí thuật.

Không nói gì thêm lão quay sang hói: Ngươi tên gì?

Mà thôi ăn cháo nằm nghỉ ta sẽ hỏi chuyện ngươi sau. Lão không buồn nghe câu trả lời bước vội khuất sau vách cửa.

Tiểu Lạc nói với theo: Ta tên Tiểu Lạc rồi đi đến bàn cầm bát cháo không biết nguội tự bao giờ húp sạch một hơi. Trèo lên giường tiếp tục nằm ngủ.

Chiều hôm đó nó bắt đầu kể lại mọi chuyên cho lão đạo sĩ nghe. Nghe xong lão đạo sĩ không khỏi ngạc nhiên lại tiếp tục nói nó là người may mắn mới sống sót được vì con quái vật đó là quái thú thời thượng cổ một ngàn năm mới sinh con và một ngàn năm thì mới trưởng thành. Máu của nó rất quý hiếm và rất độc, chỉ cần một ít thì đã giúp người tu đạo thăng tiến tu vi mấy mươi năm. Biết bao kẻ có tham vọng đã chết vì cố tình tìm nó để bắt lấy máu nhằm tăng cường tu vi. Mà gần ngàn năm trước sau khi tìm thấy xác con mẹ thì không ai biết con quái vật con ở đâu. Nay lại xuất hiện ở và chết ở đây. Xem ra đây chắc có thể là con cuối cùng.

Lão tự lí giải có lẽ may mắn là Tiểu Lạc không biết gì về tu vi nên vô tình thoát chết trong hồ máu kia.

Đêm đó Tiểu Lạc cứ trằn trọc suy ngĩ nhớ lại mọi chuyện mãi đến khi mệt mà ngủ thiếp đi.

Sáng hôm sau, khi bình minh ló dạng từng tia nắng xuyên qua những chiếc lá trước mái hiên ngôi nhà. Tiểu Lạc vươn vai đứng dậy nhẹ nhàng bước ra khỏi căn nhà.

Nhìn xung quanh thì mới biết mình đanh ở trên một ngọn núi cao, xa xa là vùng biển cả mênh mông còn trước mắt là cả một rừng cây lá xum xuê có vẻ rất tươi tốt. Bầu không khí thật trong lành chim hót líu lo trên vài nhánh cây gần đấy thật là yên tĩnh. Nhìn sang bên phải thì thấy lão đạo sĩ mập đang ngồi uống trà trước một ngôi nhà giống như ngôi nhà sau lưng, chỉ có điều hình như to hơn đôi chút.

Tiểu Lạc tiến đến vòng tay cúi đầu đa tạ lão đã cứu mình thoát chết nhưng vẫn không quên toét miệng cười vẻ bởn cợt khi nhìn dáng vẻ của lão.

Lão đạo sĩ không buồn nhìn cử chỉ của nó tằng hắng và hỏi: Ngươi định đi đâu?

Thấy Tiểu Lạc đứng đơ người ra không trả lời. Lão bèn nói: Nếu như đã không còn chổ để đi thì thôi hãy ở lại đây. Dù gì chổ ta vẫn còn trống và thiếu người giúp việc. Nếu ngươi đồng ý thì hãy thay tạm bộ y phục này. Vừa nói lão vừa vứt sang nó một bộ y phục không biết lấy ra từ đâu tuy cũ kĩ nhưng có vẻ tươm tất không như bộ y phục rách nát trên người Tiểu Lạc.

Hãy ngồi xuống và nghe ta hỏi.

Thấy dáng vẻ tuy có hơi buồn cười mà lại toát lên nét trang nghiêm. Tiểu Lạc không dám bởn cợt chần chừ rồi ngồi xuống tảng đá gần đó, giương mắt nhìn và nghe lão nói.

Thì ra lão là Thanh Phong Tử người có tiếng tăm lừng lẫy của núi Thái Sơn. Lão đến đây được hơn hai mươi năm. Khi đi ngang thấy ngọn núi này nhnìn thấy không khí trong lành yên tĩnh nên lão muốn lưu lại nơi này tu luyện.

Ngày Tiểu Lạc gặp nạn là lúc lão vô tình đi ngang xóm chài phát hiện cả xóm bị ác thú giết chết lão định tìm con quái vật để tiêu diệt nhưng không ngờ con quái thú đó là quái vật Giao Long. Lão còn đang kiêng dè thì phát hiện con vật đã chết trong hồ, lão đến gần xem thì gặp Tiểu Lạc đang ló đầu, hơi thở yếu ớt trong hồ nước mà cứu nó về.

Từ hôm đó Tiểu Lạc ở lại Thái Sơn Phong. Ngày ngày nấu cơm làm thức ăn, dọn dẹp như một người hầu cho lão đạo sĩ. Xong việc thì leo trèo chạy nhảy vui chơi cùng đám thú rừng không suy nghĩ lo âu gì cả.

Tuy cảm thấy cơ thể như có một nguồn sinh lực mãnh mẽ và hơi khó chịu đôi chút nhưng đươc cái nó chạy nhanh và nhảy được rất xa thì không có biểu hiện gì khác nên nó cũng không thắc mắc mà cảm thấy rất sung sướng.

Còn lão đạo sĩ ngoài việc ăn uống xong thì lại vào nhà của lão, không buồn đếm xỉa gì tới nó cả.

* * *.

Thời gian dần trôi, đã gần ba tháng tính từ ngày nó gặp nạn.

Hôm đó Tiểu Lạc khi đang phơi quần áo thì đột nhiên nó cảm thấy từ dưới đan điền có luồng chân khí cuồn cuộn trào lên lồng ngực rồi chạy lên đỉnh đầu, làm cho nó hoa mắt. Chỉ thấy một bầu trời tối đen không thể kềm nén được nó thổ ra một ngụm máu tươi rồi lăn ra bất tỉnh. Lúc này như có như không hai bên trên ngực nó sau lớp vải ánh sáng một trắng một đen nhấp nháy và biến mất như chưa bao giờ xuất hiện.

Trông lúc mơ màng nó nghe lão đạo sĩ nói: Thật không ngờ cơ thể tiểu tử này đã hấp thụ một ít chân nguyên của con quái vật ngàn năm kia. Chín chín tám mươi mốt ngày mới làm cho nó luân chuyển khí tức. May mà ta kịp thời phong bế kinh mạch không thì nó đã bị nổ tung mà chết.

Ngày hôm sau khi Tiểu Lạc vừa thức dậy đã thấy Thanh Phong Tử đứng chấp tay chờ sẳn ngoài cửa. Nghe tiếng động lão quay lại nhìn thẳng vào nó và nói: Âu cũng là cơ duyên, ngươi có đồng ý tu luyện một môn tâm pháp của ta không? Ta sẽ truyền dạy tâm pháp mà ta tìm được trong một bảo địa cho ngươi. Chỉ có cách đó mới hy vọng áp chế được chân nguyên của con quái vật trong người ngươi. Nếu không thì bốn mươi chín ngày nữa ngươi sẽ nổ tung mà chết. Ta cũng bó tay không thể cứu ngươi thêm lần nữa. Nhưng phải nói rõ trước là ta không chắc là nó có thể giúp ngươi sống sót không, vì chính bản thân ta cũng chưa từng luyện qua. Nếu ngươi chấp nhận thì phải đồng ý cùng ta một vài điều kiện.

Tiểu Lạc nhìn dáng vẻ Thanh Phong Tử biết là lão không nói đùa nghĩ tới việc phải chết thì vô cùng hoảng sợ, bèn nhảy xuống giường và ôm chân lão sụp lạy nói liên tục: Tôi đồng ý.. Tôi đồng ý mà không kịp suy nghĩ gì cả.

Trầm ngâm một hồi lâu sau đó cuối cùng lão bắt Tiểu Lạc phải hứa là nếu may mắn luyện thành và sống sót thì tuyệt đối không dùng nó làm việc bất chính và đừng để lộ ra nội công tâm pháp của bản thân nếu trái lời sẽ gặp họa diệt thân.

Vì tâm pháp này trong lúc du ngoạn sơn thủy lão đã có cơ may tìm được. Nó vô cùng bá đạo mà từ trước tới nay hầu như không có ai biết và luyên được. Nó có lẽ như bao hàm tu vi của ngũ tộc mà chính bản thân lão tìm hiểu thời gian rất lâu, cũng chưa tham thấu nổi. Nếu như không gặp Tiểu Lạc và các chuyện vừa xảy ra vạn bất đắc dĩ không còn cách nào thì lão cũng không dám tùy tiện mà giao cho Tiểu Lạc được.

Cúi đầu nhìn dáng vẻ của Tiểu Hắc, Thanh Phong Tử chớp mắt xoa đầu nó một cái nói: Tiểu tử ngoan hãy nghĩ ngơi trước rồi ta sẽ truyền thụ cho ngươi.

Ba ngày sau Tiểu Lạc bắt đầu con đường tu luyện của mình. Thanh Phong Tử tuy bình thường có vẻ hời hợt, nhưng truyền dạy tâm pháp thì lại rất nghiêm khắc. Chỉ tội thằng nhóc Tiểu Lạc suốt ngày lêu lõng giờ lại bị gò bó nên nó luôn cảm thấy không được thoải mái.

Lão đạo sĩ vừa truyền day tâm pháp cho nó thuộc làu vừa phải dạy nó viết chữ. Chỉ thoáng chốc mười ngày trôi qua tâm pháp thì nó đã thuộc làu, chỉ mỗi tội viết chữ vẫn còn ngoằn nghèo. Tuy nó học chữ hơi lâu nhưng được cái trí nhớ và thiên phú không tệ nhờ vậy lão đạo sĩ cũng đỡ phải vất vả. Chính bản thân lão cũng không ngờ thằng nhóc đen đúa gầy còm kia lại có thể chỉ tốn mười ngày đã học thuộc được tâm pháp cao thâm kia.

Tiếp tục mười ngày học tâm pháp nữa thì Tiểu Lạc đã nhớ từng câu, từng chữ tuy không hiểu được nội dung nhưng đại loại nó đã ghi nhớ không sót chữ nào.

Mấy ngày gần đó nó lại cảm thấy cơ thể mình lại rất khó chịu có lúc như hoa mắt, đau đớn muốn bất tỉnh. Nghe nó nói tình trạng của mình, lão đạo sĩ vội vàng xem khí sắc, bắt mạch và bảo nó bắt đầu tập luyện tâm pháp để áp chế chân nguyên của con quái vật kia đang bắt đầu phát tác trong cơ thể.

Ngày đầu tiên nó bắt đầu tập luyện tuy rất khó khăn thống khổ nhưng bên trong cơ thể lại cảm thấy dễ chịu hơn nhiều nên nó vô cùng mừng rỡ và cứ như thế nó tập luyện cả ngày lẫn đêm không ngừng nghỉ.

Thời gian ba năm trôi qua nó cũng dần quen và không còn cảm thấy đau đớn như trước, cơ thể trở nên cứng cáp khỏe mạnh hơn rất nhiều. Trong thời gian này ngoài việc làm việc vặt hằng ngày thì nó chú tâm vào luyện tập tâm pháp bí ẩn kia. Thanh Phong Tử thấy nó bình thường vui vẻ thì cũng không thèm để ý đến nó nữa.

Thời gian thắm thoát trôi qua lúc này Tiểu Lạc đã mười hai tuổi. Tâm pháp kia có thập tầng, mà Thanh Phong Tử chỉ nhặt được bản tàn khuyết nên chỉ có ba tầng đầu. Nó đã rèn luyện thuần thục tầng đầu tiên nên làm cho thân hình trở nên cao lớn gần bằng người trưởng thành, gương mặt kiên nghị anh tuấn với đôi mắt sáng ngời mỗi tội nhìn có vẻ hơi khờ khạo.

Trong lúc rèn luyện nó cứ luôn cảm thấy nơi đan điền thỉnh thoảng có một luồng khí mạnh mẻ xông lên khí hải và biến mất một cách khó hiểu. Đôi khi làm nó chóng mặt muốn ngất xỉu, ngoài ra thì không có vấn đề gì khác. Nó cũng đã từng kể cho lão đạo sĩ nghe nhưng sau khi kiểm tra thân thể nó thì không phát hiện vấn đề nên cũng không nói gì và dần dần quên lãng.

Một ngày nọ lão đạo sĩ kêu nó đến bên chiếc bàn đá và nói lão chuẩn bị đi xa về phương bắc một chuyến không biết khi nào trở về dặn nó phải siềng năng tập luyện tâm pháp. Sau một năm nếu lão không trở lại thì tùy ý muốn xuống núi đi đâu thì đi nhưng nhớ phải chú ý không để lộ tâm pháp đã học cho người khác biết.

Sau một hồi dăn dò lão đứng dậy tế phất trần trên tay, miệng khẻ niệm bỗng chốc hóa thành to lớn trôi lơ lững trên không. Lão nhẹ nhàng nhảy lên phất tay áo ra sau lưng bay vút lên trời cao mất dạng để lại Tiểu Lạc há hốc mồm trợn to mắt nhìn theo.

Nó lẩm bẩm tiên nhân, tiên nhân.. Trời ơi tiên nhân!

Sau đó nó tiếp tục sinh hoạt trên núi, ngày ngày không quên tu luyện tâm pháp rồi chạy chơi cùng bầy thỏ và bầy thú trong cánh rừng phía sau vô âu vô lo qua ngày tháng.

Ngày nọ vào một buổi tối bầu trời đột nhiên rực đỏ không gian như bị thiêu đót hủy diệt, từ nơi xa xôi trên không trung bỗng xuất hiện một quả cầu lửa lao xuống cánh rừng sau gian nhà của Tiểu Lạc với tốc độ ánh cực nhanh rồi chợp tắt.

Oành, oành tiếng nổ như phá tan đại địa làm Tiểu Lạc giật mình tỉnh ngủ. Nó bước ra ngoài sân nhìn xung quanh cảm thấy không khí đột nhiên nóng bức thì không có gì khác thường nên lại vào ngủ tiếp.

Sáng hôm sau, sau khi đã luyện tâm pháp xong theo thói quen nó chạy ra sau núi tìm lũ vượn hái trái cây ăn và vui đùa cùng lũ thú rừng. Vừa đến ven rừng nó trố mắt ngạc nhiên nhìn bãi đất trống trước mặt xuất hiện một cái hố sâu vài chục trượng mà xung quanh cây cỏ giống như bị thiêu đốt, cháy sạch sẽ.

Cẩn thận tiến từng bước đến mép hố nó nhìn xuống thì thấy đất đá dưới hố đỏ rực hơi nóng bốc lên làm gương mặt đỏ bừng. Gắng gượng lắm nó mới nhìn thấy dưới đáy hố như có viên đá tròn tròn tử sắc bằng ngón tay trẻ con đang nhấp nháy liên tục.

Hiếu kì nó muốn nhảy xuống để nhìn rõ nhưng hơi nóng làm nó khựng lại không dám tùy ý hành động. Đành đi vòng sang một bên đi qua cánh rừng tiếp tục sinh hoạt hàng ngày của mình. Hai ngày sau đó nó cứ đi ngang cái hố là lại đến bên mép nhìn xuống thấy có vẻ không ổn lắm nó không dám bất cẩn nhảy xuống mà bỏ qua.

Sang ngày thứ ba nó lại đến nhìn thì thấy hơi nóng đã giảm đáng kể có thể đi xuống bèn không do dự nhảy xuống đi đến nhìn cục đá tròn tròn màu đỏ nhạt đang nàm im. Thò chân khẻ đá nhẹ thì nó lăn vài vòng rồi nằm im không có gì khác lạ nó liền nhặt lên nhét vào ngực áo và bò lên khỏi hố tiếp tục đến ven rừng..

Tối hôm đó nó trước khi ngủ nó lại cầm viên đá lên ngắm nghía lại không nhìn ra được thứ gì khác lạ bèn lấy một sợi dây bằng lông thú cột vào cẩn thận đeo vào cổ rồi lăn ra ngủ.

Đang ngủ trong mơ màng thì có một luồng hơi nóng từ ngực lan ra toàn thân như thiêu đốt, đột nhiên từ hai bên ngực xuất hiện hai luồng khí một đen một trắng chạy xuống đan điền một vòng hòa quyện vào nhau biến thành màu xám nhạt rồi vận chuyển theo tâm pháp vô danh kia xông lên bách hội sau đó lan tỏa khắp thân thể làm cho nó cảm thấy mát lạnh dễ chịu vô cùng nên ngủ thiếp đi.

Sáng hôm sau lúc tỉnh giấc nó cảm thấy nơi đan điền hình như có thêm một thứ gì đó giống vòng xoáy nhỏ màu xám tồn tại làm cho khí lực toàn thân dồi dào sung mãn hơn bao giờ hết. Ngoài cơ thể từng lỗ chân lông tiết ra một thứ gì nhơn nhớt màu đen tanh hôi vô cùng. Hoảng hốt nó vội chạy ra khỏi nhà trúc cởi đồ nhảy xuống con suối nhỏ thường hay tắm cạnh bên nhà.

Sau khi kì cọ cả buổi mới sach sẻ nó leo lên mặc đồ trong lòng hiếu kì không hiểu tại sao như vậy.

Chỉ cảm thấy cơ thể như có một luồng sức mạnh không tên bèn thử đến bên tảng đá cạnh bờ suối vận hết sức đấm mạnh.

Bùng! Tảng đá to hơn vại nước cư nhiên bị cú đấm đánh vỡ nát. Há hốc mồm hồi lâu Tiểu Lạc bật cười ha hả vì vui sướng thầm nghĩ tâm pháp kia của mình hẳn đã tu luyện sang tầng thứ hai nên mới mạnh mẽ như vậy, ngoài ra nó không thể tự giải thích được lý do nào khác.

Cứ như thế mối đêm trong lúc nó ngủ thì hơi nóng từ viên đá kia lại tỏa ra hơi nóng rồi hai luồng khí kia lại xuất hiện.. Vô hình cơ thể nó được rèn luyện âm thầm mà không hề hay biết.

Đông hết xuân sang trên núi hoa có tươi tốt đua nhau đâm chồi nảy lộc. Chim hót líu lo, thú rừng vui đùa chạy nhảy khắp nơi. Tính thời gian Thanh Phong Tử đã rời đi được một năm mà vẫn chưa trở lại. Tiểu Lạc cảm thấy nhớ nhớ lão đạo sĩ kia nên cứ leo lên cành cây nhìn về phương Bắc ngóng trông.

Lại ba tháng trôi qua vẫn không thấy lão đạo sĩ. Tiểu Lạc tâm trạng buồn chán dù gì cũng không có việc để làm nên quyết định xuống núi về làng chày nhìn xem liệu có ai còn sống không. Thu xếp vài bộ quần áo và ít trái cây bỏ vào tay nảy đeo lên vai bước ra nhìn gian nhà trúc hồi lâu rồi quay lưng nhắm hướng men theo lối mòn xuống núi. Gió thổi đưa rừng cây rào rạc, tiếng bước xào xạc trên lá dần xa..
 
0 ❤︎ Bài viết: 4 Tìm chủ đề
Chương 2

Âm Dương Quyết​

Dưới gốc cây cổ thụ sát vách đá cạnh bờ biển. Một thiếu niên tầm mười ba mười bốn tuổi da ngăm, khuôn mặt rắn rỏi tuấn tú, dáng dấp mảnh khảnh mà cứng cáp. Đôi mắt sáng ngời pha lẫn nét u buồn đang nhìn về dãy nhà lụp xụp đổ nát phía xa xa.

Đã không còn ai sống sót sau biến cố bốn năm trước. Thiếu niên lẩm bẩm thì thào. Thở dài một hơi thiếu niên ngước nhìn cây cổ thụ đứng lặng im. Đó là Tiểu Lạc đã xuống núi năm ngày trước, sau khi mò mẩm nhắm hướng nó cũng đã về tới làng chày lúc trước. Cảnh còn người mất đã không còn ai sống sót, có chắng người còn sống trở về cũng đã hoảng sợ mà bỏ đi nơi khác hết cả.

Cảm khái hồi lâu nó không biết phải đi đâu về đâu. Suy nghĩ hồi lâu nó quyết định quay lại núi chờ lão đạo sĩ trở về. Vừa định quay đi thì bất chợt nó cảm thấy lạnh lẽo sống lưng.

Vèo vèo.. Bốn năm thân ảnh đáp xuống xung quanh tạo thành một vòng vây bao chặn lối đi. Giật mình Tiểu Lạc lùi lại vài bước đề phòng ngước mắt. Thì thấy năm tên mặc y phục màu đen đeo thắt lưng màu đỏ thẩm, khăn trùm kín đầu chỉ chừa lại đôi mắt lạnh lẽo nhìn chắm chăm làm nó sởn tóc gáy.

Một tên bước tới giọng âm trầm hỏi:

Tiểu tử ngươi là người ở đây phải không?

Tiểu Lạc bất ngờ không biết trả lời thế nào lắc đầu rồi lại gật đầu. Tên kia hung tợn bước tới hét to. Tiểu tử ngươi cả gan trêu chọc Âm Sát Ngũ Sứ chúng ta? Ta hỏi một lần nữa ngươi có phải người ở đây không? Nếu phải thì trả lời chúng ta thành thật thì chúng ta sẽ tha mạng không thì sống không bằng chết..

Tiểu Lạc lắp bắp không thốt ra lời gật đầu rồi lắc đầu

Tên kia nổi nóng bước tới. Ngươi đám đùa cợt đại gia ta.. Tiểu Lạc hoảng sợ nhìn hắn im lặng không biết nói thế nào.

Tên kia nghiến răng nhìn thật kỹ vào mặt Tiểu Lạc vé ngiền ngẫm. Sau đó quay nhìn bốn kẻ khác nói.

Ở đây đã bỏ hoang ít cũng vài năm, chúng ta kiểm tra xung quanh khu vực này đã ba bốn năm nay mà không gặp một bóng người. Hôm nay gặp chỉ có tên tiểu tử câm này hay là chúng ta bắt nó về bàn giao cho Đường chủ. Dù gì nó cũng bị câm thêm cái ngờ ngệch chắc sẽ không tra ra được gì. Chúng ta cũng xem như hoàn thành chức trách. Ta đã chán ngán nơi này lắm rồi.

Bốn tên còn lại nhìn nhau hội ý rồi gật đầu cho là phải. Sau đó một tên đột nhiên xẹt đến bên Tiểu Lạc vung tay lên. Tiểu Lạc chưa kịp hoàn hồn thì thấy tối đen và không biết gì nữa.

Không biết trải qua bao lâu.

Cảm giác như bị tạt nước vào mặt Tiểu Lạc chậm chạp mở mắt ra nhìn quanh thì thấy ngoài năm tên đã gặp ở bờ biển đang quỳ gối cung kính ra, còn một tên cũng mặc hắc y tương tự năm tên kia chỉ khác trên ngực áo có thêu một cái mặt quỷ to bằng bàn tay như giương nanh múa vuốt nhìn rất hung ác. Đang chăm chú nhìn hắn.

Hồi lâu không chờ Tiểu Lạc kịp phản ứng, tên kia thở ra rồi ra lệnh: Dù sao cũng chẳng có kết quả, các ngươi áp giải tên câm phế vật này vứt vào Âm Sát vực đi rồi theo ta trở về báo cáo cho môn chủ. Nghe vậy Tiểu Lạc há miệng chưa kịp nói gì thì tối sầm, lại không biết gì nữa..

Ở một nơi u tối mờ ảo gió thổi từng cơn âm lãnh. Khẻ rùng mình Tiểu Lạc giật mình tỉnh dậy thì không thấy rõ ràng mình đang ở nơi nào, chỉ cảm thấy lạnh sống lưng sau từng cơn gió. Nó bật dậy nhìn quanh giơ tay giương chân thì biết mình không bị gì ngoài toàn thân hơi bị ê ẩm. Nó nhớ lại lời của tên kia thầm đoán chắc là mình đang ở nơi Âm Sát vực nào đó. Trong lòng không khỏi lo lắng vì đột nhiên xảy ra nhiều chuyện như vậy. Nó không hề biết từ viên đá nhỏ nơi ngực lặng im phát ra vòng tròn trong suốt đang bao bộc mình mà mắt thường không nhìn thấy được.

Ráng cố ngồi dậy nó thò tay vơ nắm bừa một đoạn gì cứng cáp như khúc cây đang canh bên không nhìn rõ chống xuông đất đứng dậy cố lê từng bước nặng nhọc về phía trước.

Qua thời gian tầm một nén hương nó thấy phía trước có nhàn nhạt ánh sáng thì mừng rỡ vội bước nhanh về hướng đó.

Phù cuối cùng cũng có tý ánh sáng nó lẩm bẩm tự nói.

Nhìn ra đây là một thung lũng nằm dưới vực sâu xung quanh vách đá dựng đứng tận mây xanh, sương mù giăng khắp nơi, không nhìn thấy ánh nắng mặt trời và không khí ẩm mốc vô cùng khó chịu. Cũng may nó xuất thân nghèo khó nên cũng tạm thích nghi được.

Nhìn xuống khúc cây nơi tay Tiểu Lạc hoảng hốt vứt mạnh ra xa thì ra là một đoạn xuong chân của con người. Hít một hơi sâu đầu óc nó trống rỗng không biết phải làm sao.

Sau một lúc lấy hết can đảm bước chậm chạp về phía trước thân ảnh khuất dần trong đám sương mù..

Một nơi trên một đỉnh núi cao không thấy đỉnh cách Âm Sát Vực không biết bao xa. Có một tòa cung điện màu đen mờ ảo trong mây. Tại chân núi có một con đường ngoằn ngèo dẫn lên cung điện. Nơi đó có một cánh cổng màu đen trên đó viết năm chữ Âm Sát Tông phân đàn.

Trong cung điện lúc này không khí vô cùng quỷ dị. Ngồi tại nơi cao nhất là một nữ nhân dáng dấp có vẻ là thiếu phụ mặc trang phục màu đen trên ngực áo có thêu hình một con biên bức đang há miệng đỏ lòm như chậu máu, đầu trùm sa đen đang vuốt ve một con mèo có bộ lông màu trắng nhìn vô cùng trái ngược, thỉnh thoảng con mèo lại dụi đầu vào ngực nữ nhân kia một cách hưởng thụ.

Phía dưới tầm hai ba mươi người chia làm hai hàng đang quỳ, cúi đầu cung kính. Nếu có Tiểu Lạc ở đây sẽ nhận ra tên ra lệnh vứt nó vào vực sâu đang đứng một bên nữ nhân kia, năm tên còn lại thì đang quỳ dưới kia..

Nữ nhân cất giọng lạnh nhạt: Ngoại trừ Âm Sát Ngũ Sứ bổn trưởng lão thật thất vọng vì biểu hiện của các ngươi. Chỉ nghe vậy bọn người kia thân hình khẻ run lên.

Nữ nhân nhìn sang tên đang đứng duy nhất lại tiếp tục nói: Công việc mà Đại trưởng lão giao phó chúng ta tận lực đã hơn bốn năm qua vẫn không có kết quả ta không thể nào bàn giao được. Hà đường chủ ngươi tự cho ta một câu trả lời.

Lời nói vừa dứt tên Hà đường chủ chợt vung tay ngoại trừ năm tên Ngũ Sứ tất cả hắc y nhân còn lại đều bị bao vây trong một vòng sáng màu đỏ thẩm, tất cả những người bị vòng sáng bao phủ khuôn mặt vặn vẹo một cách thống khổ không nói thành tiếng.

Bùm, bùm, bùm.. Từng tiếng nổ vang lên trong từng vòng sáng tất cả kẻ kia đều hóa thành máu không còn lại gì. Nghe tiếng động con mèo trắng ngẩng đầu vẫy đuôi đầy phấn khích nhìn nữ nhân kêu lên meo.. Meo..

Thưởng cho ngươi. Lời vừa ra con mèo kia vội nhảy ra khỏi lòng ngực nữ nhân phóng tới những vầng sáng máu kia miệng đột ngột há to như quái vật, ngao.. Tất cả vòng sáng bất ngờ thu nhỏ bay hết vào trong cái miệng kia. Sau khi nuốt xong mèo trắng tỏ vẻ thỏa mãn vẫy đuôi leo lên từng bậc thang về phía nữ nhân. Vừa đi nó vừa không quên liếc mắt nhìn về năm tên Ngũ Sứ đang run rẩy cúi đầu sát đất bên dưới.

Lúc này tên Hà đường chủ kia chắp tay váy thật sâu nữ nhân thốt lên: Đa tạ Tam trưởng lão.

Nữ nhân nhìn hắn một hồi rồi lạnh lùng khẻ nói: Làm khó cho ngươi, nhưng việc này bắt buộc chúng ta phải có một câu trả lời cho Đại trưởng lão. Thật là kì lạ cũng không biết tại sao con Giao Long kia khi trúng bí pháp Bán Nguyệt Truy Hồn của Đại trưởng lão đã chết tại làng chày đó lại không còn tý tinh huyết nào. Mà đó là chủ tài chính để tên phó giáo chủ Hắc Âm kia tế luyện thành công Vạn Huyết Thú Đài. Thật khó giải thích..

Hừ!.. Vạn Huyết Thú Đài. Nữ nhân lẩm bẩm.

Nữ nhân kia lại hỏi: Nghe nói các ngươi đã bắt một tên thiếu niên gần làng chày? Đưa hắn đến đây..

Hà đường chủ vội bẩm cáo: Vâng, tuy nhiên đó chỉ là một tên ngốc, câm bẩm sinh sau khi thuộc hạ kiểm tra không phát hiện vấn đề gì đã cho Ngũ Sứ vứt hắn vào Âm Sát vực rồi.

Nghe vậy nữ nhân quát lên: Ai cho ngươi tự ý làm chủ.

Tên đường chủ sợ hải vội quỳ xuống xin tha tội. Nữ nhân kia chợt dịu giọng: Thôi bỏ đi chắc cũng không tra ra được gì. Mà giờ này chắc hắn cũng đã bị lũ âm sát quỷ phệ hồn còn mỗi bộ xương. Nơi đó là một trong ba tuyệt địa của Ma Đạo chúng ta, trước giờ chưa hề có ai vào mà toàn vẹn trở ra. Ngay cả Giáo Chủ cũng không thể tùy ý xâm nhập để thăm dò bí mật, huống hồ gì một tên nhóc mười ba mười bốn tuổi..

Sau khi nói xong nữ nhân phất tay áo, không gian chớp động xuất hiện một con Biên bức khổng lồ màu đỏ như máu đang vỗ cánh trên không. Nữ nhân kia điểm chân nhẹ đã nhảy lên lưng con quái vật kia bay vèo ra khỏi cung điên và biến mất trong tầm mắt của tên đường chủ đang quỳ dưới cung điện.

Năm tên Ngũ sứ thân hình vẫn chưa hết run rẩy ngẩng đầu lên thì đã không còn thấy bóng dáng nữ nhân kia nữa. Một tên cất tiếng hỏi: Đường chủ chúng ta bây giờ phải làm sao?

Tên Đường chủ không buồn trả lời, đứng dậy ánh mắt nhìn phía trời xa lẩm bẩm tu vi Pháp Vương quả nhiên lợi hại..

Cùng lúc đó ở một nơi xa xôi phương bắc, cũng trên một ngon núi cao hàng ngàn trượng. Nơi này quanh năm tuyết trắng bao phủ bốn bề trắng xóa ngoài ra hiếm khi nhìn thấy màu sắc gì khác. Trong một hang động vô cùng rộng lớn phía trên khảm đầy dạ minh châu chiếu sáng toàn bộ bên trong như ban ngày có một đám người hình thể vô cùng kỳ lạ, màu da trắng bệch nhìn không có một tý huyết sắc đang vây quanh một pho tượng cao lớn có ba cái đuôi khổng lồ, pho tượng bị phủ kín bởi phù văn đầy màu sắc không nhìn rõ bên trong. Cả đám người đều cung kính quỳ lạy khấn vái bằng một loại chú ngữ khó hiểu. Bất chợt một người đứng dậy hai tay cung kính nâng một cây quyền trượng đen sì bóng loáng phía trên đầu cây gậy có khảm một viên đá lấp lánh bảy màu qua khỏi đầu và hô to: Cung thỉnh ý chỉ Đại Yêu Vương.

Pho tượng nhấp nháy liên tục xuất hiện một tia sáng chiếu vào viên ngọc được khảm trên cây quyền trượng kia làm phát ra ánh sáng chói mắt rồi vụt tắt. Pho tượng lập lòe mờ nhạt dần biến mất cùng phù văn xung quanh. Nơi đó lơ lững chỉ còn lại một bức tranh có họa ảnh một con hồ ly màu trắng có ba cái đuôi dáng vẻ uy nghiêm đang ngạo nghễ ngước nhìn trời.

Người cầm quyền trượng quay mặt lại rõ thấy đây là một bà lão khuôn mặt âm hiểm có mái tóc bạc trắng xỏa dài đến tận thắt lưng, hai vành tai xếch lên cao nhọn hoắt. Ánh mắt như dao lạnh lẽo quét sang đám người xung quanh cao giọng nói:

Tuân theo ý chỉ của Đại Yêu Vương chúng ta phải tìm một giọt tinh huyết của Chân Long hoặc mười giọt tinh huyết của Giao Long. Nhiệm vụ này chúng ta bắt buộc phải tìm mọi cách hoàn thành. Để Đại Yêu Vương nâng cao huyết mạch có thể đột phá tu vi thành Yêu Hoàng. Ngài đã nói ở phía nam đại lục có khả năng xuất hiện dòng dõi của Chân Long lệnh cho chúng ta mau đến đó mà tìm cơ hội cướp đoạt tinh huyết. Để không đánh rắn động cỏ, bị các tộc khác phát hiện chúng ta không thể phái cường giả đi đên đó được. Chỉ phái cấp bậc Đại Yêu trà trộn vào Nam Vực dò xét chờ thời cơ mà cướp đoạt tinh huyết mang về.

Mau truyền lệnh triệu tập tất cả thống lĩnh cấp bậc Đại Yêu tập trung ta sẽ ra chỉ thị..

Tin tức Giao Long hơn bốn năm về trước đột ngột lan tỏa khắp đại lục, không biết ai là người tung tin và với mục đích gì. Nhưng làm tất cả các thế lực đều vội vàng lên kế hoạch tìm kiếm.

* * *Bất chợt một làn sóng âm thầm truy tìm và cướp đoạt tinh huyết của các thế lực trên toàn đại lục bùng nổ lan rộng khắp nơi. Mỗi một thế lực đều có mục đích riêng. Nhưng nhìn chung không bên nào muốn tinh huyết Chân Long hoặc Giao Long rơi vào tay kẻ khác.

* * *

Bên ngoài đang sôi sục thì lại nói Tiểu Lạc lúc này không hay biết gì và gặp không ít rắc rối nơi vực sâu Âm Sát..

Sau khi bước vào đám sương mù tựa mê vụ, Tiểu Lạc như bước vào thế giới huyền ảo, nhìn thấy mặt đất lồi lõm, xương cốt nhân loại và động vật rơi vãi khắp nơi, không một cành cây ngọn cỏ nào sống sót, bên tai những tiếng kêu gào thê lương kèm theo từng bóng trắng âm sát ma mị lướt qua tầm mắt liên tục ngày càng nhiều. Kỳ lạ là không con nào dám lại gần Tiểu Lạc một thước*.

Nó định quay đầu lại thì phát hiện phía sau sương mù dầy đặc giơ tay vào bên trong mắt cũng nhìn không thấy, không còn cách nào nó chỉ có thể tiến về phía trước. Càng đi nó càng cảm thấy mệt mỏi, khát nước bụng lại đói cồn cào, cố lê từng bước nặng nề.

Bất chợt nó thấy cách đó không xa có một thác nước đổ xuống cái hồ tầm hai ba trượng** vuông, từng giọt nước bắn lên tung tóe trên không, xung quanh dưới đất có rát nhiều bộ xương khô còn phía trên có rất nhiều hư ảnh âm sát màu trắng lượn qua lại nhìn rất quỷ dị, nhưng không con nào dám tới gần.

Thỉnh thoảng vài giọt nước văng lên trúng vào bóng ảnh âm sát làm nó kêu lên hoảng sợ và tan biến hóa thành luồng khí màu trắng rơi vào hồ nước, Tiểu Lạc vô cùng mừng rỡ không kịp đắn đo nhảy vọt tớt nằm xuống cạnh bờ hồ lấy hai tay tát nước liên tục lên mặt, miệng rồi nằm lăn ra trên đống xương thở dốc.

Từng giọt nước lạnh ngắt thông qua cổ họng chạy vào cơ thể làm nó giật mình tự hỏi? Đây là nước gì sao có thể lạnh thấu xương như vậy? Nhưng vì quá đói nó đành phải cố gắng uống thật nhiều, không biết tại sao dòng nước sau khi chạy đến bụng thì một luồng khí lạnh xông thẳng lên khí hải làm nó mất cảm giác rồi nằm lăn ra bất tỉnh.

Lúc này viên đá trên cổ lại lập lòe ánh sáng, hai luồng khí trắng đen lại xuất hiện.

Một luồng khí màu xám trong vòng xoáy nhỏ từ đan điền liên tục chạy lên khí hải và di động khắp toàn thân Tiểu Lạc.

Tầm một canh giờ*** sau nó tỉnh lại nhìn quanh thấy không có biến cố gì, ngược lại trên cơ thể lại tiết ra chất nhờn màu đen tanh hôi như lúc trước nó liền cởi đồ nhảy xuống hồ nước tắm rửa và uống thử thêm vài ngụm nhưng lại không có gì khác lạ bèn thoải mái yên tâm.

Nó lại phát hiện trong cơ thể một nguồn sức manh gấp bốn năm lần lúc trước đang vận chuyển khắp toàn thân. Bất tri bất giác sau khi thập tử nhất sinh nó đã đột phá tầng hai của tâm pháp vô danh.

Cũng may nó vô tình tu luyện tâm pháp lúc trước nên có thể thoát được một kiếp. Đổi lại là người khác có lẽ đã bị đóng băng khí hải mà chết.

Sau khi tắm xong, mặc xong y phục lúc này nó mới nhìn kỹ xung quanh thì thấy gần bên hồ nước có một tảng đá đã sói mòn theo thời gian khắc ba chữ Âm Hàn Thủy.

Lúc này Tiểu Lạc cảm thấy trong cơ thể tràn đầy sinh lực, hít vào một hơi thật sâu nó lại cất bước tiến sâu vào con đường nhỏ gập ghềnh như ẩn hiện phía sau tảng đá kia.

Lần này sau khi may mắn trùng kích tầng hai tâm pháp vô danh, nó cảm thấy tự tin hơn đôi chút vì không còn cảm giác đói khát và thân thể hầu như đã phục hồi hoàn toàn nên nó bước đi cũng nhanh hơn rất nhiều.

Đi sâu vào trong hơn bốn năm trăm trượng nó cảm giác không khí càng lúc càng khoáng đãng dễ chịu hơn nhiều, nhìn thấy cảnh vật cũng rõ ràng hơn. Tinh thần phấn chấn nó bước vội về phía trước.

Đi thêm tầm vài canh giờ đột nhiên tuy vẫn không có ánh sáng mặt trời nó đã thấy được cảnh vât một cách rõ ràng. Cách đó vài chục trượng là một vách đá cheo leo nhìn không thấy đỉnh, bên dưới từng luồng khí màu xám bốc lên như bị dán chặt vào vách đá không ngừng luân chuyển một cách kì dị. Phía trước vách đá có vô số hài cốt cả người lẫn thú nếu nhìn kĩ hài cốt nhân loại thì được xếp đặt theo tư thế kiết già**** còn lại hài cốt thú vật thì nằm bề bộn ngỗn ngang ngoài ra không còn thấy bất kì con âm sát nào cả.

Đứng im vì thấy khung cảnh phía trước, ngoảnh đầu Tiểu Lạc lại thấy sương vụ giăng mờ khắp chốn. Nó cắn răng bước gần về vách đá. Con đường đến đây là tận cùng nó bối rối không biết phải làm sao. Nó ngước nhìn lên vách đá thấy trên vách dá trong luồng khí xám kia hình như có một chữ gì đó không rõ ràng.

Tiến gần nó nhìn rõ ràng bên trong luồng khí như khói như sương màu xám kia một chữ NGỘ.

Không biết phải thế nào mới có thể đi khỏi nơi kì lạ này. Tiểu Lạc đi tìm kiếm một vòng xung quanh nhưng không thấy lối đi nào khác ngoài con đường đến vách đá thì chấm dứt.

Cuối cùng nó tuyệt vọng ngồi xuống một tảng đá rồi ngã lưng ngủ thiếp đi vì mêt.

Không bao lâu sau nó thức dậy lại đi một vòng kiểm tra vẫn không tìm thấy lối đi đành quay lại tảng đá trước vách núi ngồi thơ thẫn nhìn lên cái chữ kia.

Mới nhìn thì không có gì khác lạ nhưng càng nhìn lâu nó càng không thể rời mắt cái chữ kia. Từng luồng khí màu xám vận chuyển trong vòng xoáy đan điền xông lên khí hải rồi lan tỏa ra khắp cơ thể làm nó không còn biết gì ngoại giới. Chỉ tập trung ánh mắt nhìn vào vách đá.

Trong đầu hiện lên ba chữ Âm Dương Quyết. Nó cảm giác ba chữ xa lạ này vô cùng thân quen mà không biết tại sao? Nên càng tập trung nhìn chắm chú.

Bất chợt trong đầu nó hiện ra nhiều thông tin về ba chữ trên. Hóa ra đây là một tâm pháp tu luyện còn ở cấp bậc nào không rõ ràng. Nó chỉ biết đây là tâm pháp tầng thứ tư của tâm pháp vô danh mà Thanh Phong Tử đã truyền cho nó ba tầng đầu lúc trước.

Nó tự hỏi chắc tâm pháp của mình tập luyện tên hẳn là Âm Dương Quyết nhỉ?

Thắc mắc trong lòng không giải đáp nó cúi đầu suy nghĩ rồi lại ngẩng đầu nhìn lên chữ Ngộ kia. Tập trung ghi nhớ từng đoạn khẩu quyết của tâm pháp.

Cứ như vậy thời gian trôi qua đã ba tháng. Ngoài thời gian nhìn để ghi nhớ khẩu quyết, lúc đói nó quay lại hồ nước Âm Hàn Thủy uống và tắm rửa xong lại trở về bên dưới vách đá nhìn. Sau ba tháng Tiểu Lạc đã gần thuộc lào khẩu quyết trên vách đá.

Trong thời gian này viên đá tròn màu đỏ nhạt và hai luồng khí kia vẫn luôn tôi luyện cho cơ thể nó mỗi đêm mà nó không hề hay biết. Chỉ cảm thấy mỗi lúc thức dậy thì cơ thể như được tăng thêm một ít sức mạnh. Nó cho rằng đó là thành quả của tâm pháp mà mình vẫn tu luyên trước giờ.

Thời gian lại trôi qua hai tháng dưới sự tập trung ghi nhớ Tiểu Lạc cũng đã thuộc và nắm vững cách vận hành tu luyện của tầng bốn Âm Dương Quyết.

Lúc này trong thức hải nó đột nhiên xuất hiện một vật chất màu xám như quả cầu. Trong đầu nó như có người ghé tai mà nói rõ ràng một cách tang thương: Hỗn Độn Thành.

Nó thử vận chuyển công pháp thì đột nhiên vòng xoáy trong đan điền mở rộng ra gấp ba lần lúc trước, hai luồng khí đen trắng trong ngực đồng thời xuất hiện liên tục chảy vào đan điền hòa quyện vào nhau biến thành luồng khí màu xám rồi xông lên quả cầu trong thức hải làm quả cầu càng lúc càng lớn dần, một lúc sau khi không tiếp tục mở rộng ra được nữa tất cả đều dừng lại.

Một sức mạnh khổng lồ tràn trề trong cơ thể Tiểu Lạc đã xuất hiện, ngoài da lấm tấm chất nhờn hôi thối. Nó biết rằng mình đã đột phá tầng ba Âm Dương Quyết.

Nó thử kiểm tra thân thể thì cám giác sinh lực dồi dào, nó lại tò mò thử dùng thần thức quan sát viên ccàu màu xám kia cũng không có gì khác lạ, đơn giản chỉ là một khối khí tạo thành như có như không mà thôi.

Thời gian lặng lẽ trôi qua Tiểu Lạc vẫn không từ bỏ việc tìm kiếm lối thoát nhưng đều thất bại.

Vì vậy nó cứ đến sinh hoạt nghỉ ngơi gần dưới vách đá, lúc đói khát thì lại đến hồ nước Âm Hàn Thủy kia, không biết trong hồ nước có chất gì mà nó chỉ cần uống và tắm không thôi đã không có cảm giác đói nữa.. Cứ như vậy lại trôi qua sáu tháng tính tới lúc này nó đã đến nơi này gần một năm trời.

Một ngày nọ trong lúc đang ngồi nhìn vào chữ NGỘ kia, Tiểu Lạc vô tình dùng thần thức kiểm tra quả cầu xám trong thức hải. Bỗng nhiên phát hiện hình như nó và luồng khí màu xám trên vách đá giống hệt nhau. Thử câu thông một tý thì đột ngột luồng khí trên vách đá ồ ạt chạy thẳng vào thức hải làm Tiểu Lạc vô cùng hoảng sợ muốn dừng lại nhưng không thể nào.

Luồng khí sau khi chạy vào thức hải làm đầu của nó như nổ tung quả cầu màu xám không ngừng hấp thụ và tăng kích thước lên một thước, hai thước.. Đến bốn thước thì dừng lại. Nó lúc này hai tay ôm đầu đau đớn nằm lăn lộn dưới đất đá. Hai luồng khí đen trắng lại xuất hiện chảy vào vòng xoáy đan điền rồi lại biến thành luồng khí màu xám chạy vào thức hải làm nó dễ chịu hơn đôi chút, dần dần sau khi quả cầu màu xám không còn hấp thụ luồng khí kia, hai luồng khí trên ngực cũng biến mất. Nó mới hoàn hồn không còn đau nữa.

Âm thanh tang thương lúc trước lại xuất hiện trong đầu Tiểu Lạc: Hổn Độn Thành, Âm Dương Hiện.

Ngồi xếp bằng trên tảng đá Tiểu Lạc vận chuyển tâm pháp thì phát hiện bản thân đã đột phá tầng thứ tư Âm Dương Quyết kia rồi.

Ngước nhìn chữ NGỘ thì thấy nơi đó như có vật gì màu xám nhấp nháy lồi ra khỏi vách đá. Tiểu Lạc lấy đà nhún người nhảy lên chụp vào nó. Cảm giác như đây là một thanh săt Tiểu Lạc vận hết sức muốn lôi nó ra khỏi vách đá nhưng vẫn không nhúc nhích.

Không biết làm sao nó thử vận chuyển tâm pháp Âm Dương Quyết truyền hết sức mạnh vào hai tay.

Crắc, crắc.. Cuối cùng vật kia cũng đã rơi vào tay Tiểu Lạc. Một luồng kí tức quen thuộc giống hệt sức mạnh trong cơ thể truyền qua tay lưu chuyển một vòng khắp toàn thân rồi chạy lên thức hải tạo nên một sự liên kết không nói nên lời.

Đang vui mừng chuẩn bị rơi xuống kiểm tra cây trủy thủ thì bất ngờ mặt đất rung chuyển dữ dội nơi thanh sắt kị dị găm vào chữ NGỘ trên vách đá đã không còn luồng khí màu xám quỷ dị lúc trước bất ngờ hiện ra một vòng xoáy màu đen. Nó vừa xuất hiện Tiểu Lạc cảm giác như bị một sức mạnh không thể kháng cự hút vào vòng xoáy. Nó chỉ biết giương mắt nhìn thân thể đang dần trôi vào vòng xoáy rồi không hay biết gì nữa.

* * *

Mình xin phép giải thích thêm cho các đạo hữu nào chưa biết.

* 1 thước bằng khoảng 0, 33m.

** 1 trượng bằng khoảng 3, 33m.

* * * 1 ngày có 12 canh giờ.

* * *Kiết già là tư thế ngồi giống như xếp bằng.

Đã có bản viết tay, mình đang tranh thủ lúc rảnh rỗi chỉnh sửa câu từ để update liên tục. Lần đầu viết truyện rất mong được sự góp ý, phản hồi tích cực để hoàn thiện hơn. Trân trọng và hy vọng đc AD duyệt
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back