Bạn được kizaru105 mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
1,386 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 201: Anh muốn gặp em.

"Đến cả chuyện thằng bé xin vào câu lạc bộ tranh biện để hai đứa có thể tan học cùng nhau, cũng không biết sao? Cái ngày mà con cùng đám trẻ đi vào vườn quốc gia chơi là do Dương Nhật bày ra, để mừng con được giải nhất trong cuộc thi lập trình toàn quốc đấy. Sao lại ngốc đến cái mức mà không nhận ra thế? Một người không có tình cảm với con, tại sao lại phải làm nhiều điều vì con vậy."

Tiếng ba Khôi ở đầu dây bên kia vẫn rất từ tốn còn lòng anh thì lại cuộn lên những cảm giác thống khổ. Đâu đó, trong cảm giác khốn khổ anh lại tìm ra được lý do để tiếp tục chạy về phía Dương Nhật.

Thì ra Nhật Phong mới chính là người thiếu kỹ năng đọc hiểu đối phương. Những dữ kiện của bài toán năm đó, cuối cùng cũng cho ra đáp án rồi. Cảm xúc trong anh như được khai sáng, chúng đã trở về với màu sắc vốn có. Trái tim Nhật Phong chui lên từ dưới cái hố nguy hiểm, lồng ngực ấm dần lên, những tiếng vang ở đó cũng không còn ồn ào và gai góc nữa. Ngay cả thứ tâm trí 'thối nát' kia cũng như được khoác lên một lớp áo mới.

Nhật Phong chẳng dám để bản thân tưởng tượng về việc mọi bí mật kia kia sẽ mãi mãi bị chôn vùi. Nếu điều đó xảy ra, anh sẽ sống như một kẻ không có trái tim, một tâm hồn vụn vỡ, một tâm trí 'rách nát' và dùng cả quãng đời còn lại chìm trong sự thống khổ. Hoặc nếu như những sự thật đó được phơi bày muộn thêm chút nữa thôi cũng có thể khiến anh sống trong sự dày vò, ân hận suốt những ngày tháng về sau.

"Cất cái tôi của con lại, đến gặp thằng bé và nghe lý do đi. Rồi sau đó quyết định như thế nào thì tùy con. Có thể mọi chuyện không có gì thay đổi, nhưng cũng đừng để hai đứa hiểu.."

Nhật Phong bất ngờ dừng cuộc hội thoại, khi ba Khôi vẫn chưa có ý định kết thúc. Ngay khi tâm trí trở về với hình dạng vốn có, anh đã biết

Được điều mình cần làm là gì.

"Anh muốn gặp em."

Anh muốn được nhìn thấy em, muốn được ôm em, muốn được nói cho em nghe hết những lời trong lòng này. Rằng anh đã nhớ em đến nhường nào, rằng anh đã rất khổ sở khi phải xa em, rằng anh không thể sống thiếu em, rằng anh yêu em.

Dưới làn mưa lớn cùng tiếng sấm ì ầm. Lúc này mới là 5 giờ chiều, bầu trời đen kịt trên cao lại làm cho Nhật Phong có cảm giác là giữa đêm. Chiếc xe của anh vừa rời gara, đã nhanh chóng hòa vào dòng người rồi tiến thẳng về phía ngoại thành.

Đã là ngày thứ mười chia tay anh ấy, cảm giác đau khổ vẫn cứ hiển diện đầy ắp trong tim Dương Nhật. Tệ nhất là sau sự việc đó, cậu chẳng có quyền để trách móc Nhật Phong. Bởi lẽ Dương Nhật biết mình mới chính là nguyên nhân khiến cho mọi việc trở nên tồi tệ như thế.

Dương Nhật chính là kiểu người rất giỏi việc ngụy tạo cảm xúc. Dù có phải đối mặt với sự túng quẫn trong nội tâm, thì cậu vẫn không để người ngoài nhìn thấy sự bất ổn của mình. Nhưng hình như lần này, Dương Nhật sắp không chịu nổi nữa rồi. Vẻ bên ngoài của cậu đang đồng nhất với cảm xúc nội tại.

"Em thực sự nhớ anh."

Ý nghĩ đó vừa đi qua, cảm giác xấu hổ về bản thân lại đổ về. Đáng ra, Dương Nhật không nên để ý nghĩ đó xuất hiện trong tâm trí mình. Nó là thứ có thể dụ dỗ được lý trí, chỉ một chút sơ sẩy thôi cậu sẽ đạp đổ hết những ý niệm tốt đẹp mà mình xây dựng nên và biến thành một kẻ bỏ đi.

Những đường cảm xúc trong cậu bị đứt gãy một cách tàn nhẫn. Dương Nhật - một người ghét việc phải biểu lộ cảm xúc, một người ghét để cho người khác nhìn thấu, nắm bắt được cảm xúc của mình, cuối cùng

Đã chịu đầu hàng trước cuồng phong bão tố trong lòng.

Sau bữa tối, Dương Nhật ngồi thẫn thờ trên chiếc sofa ngoài phòng khách. Ánh sáng từ chiếc đèn chùm cố gắng rọi vào gương mặt vô hồn. Vốn là một đứa trẻ thông minh, từ nhỏ Dương Nhật luôn biết cách giải quyết những rắc rối một cách hiệu quả. Có điều, đứng trước sự việc này Dương Nhật lại chỉ biết chạy trốn mà không đưa ra được bất kỳ cách giải quyết nào. Cũng giống như cách cậu chạy trốn vào tám năm trước vậy.

Nếu năm đó không vì sự hèn nhát của bản thân, cậu sẽ không đau khổ như vậy, không phải sống trong tội lỗi, không phải sống trong sự tiếc nuối, anh ấy sẽ mãi thuộc về cậu. Nếu năm đó.. Giờ ngồi nói những điều này thì có ích gì chứ. Sự thật sẽ không thể thay đổi được nữa, nỗi dằn vặt, thống khổ của Dương Nhật cũng sẽ chẳng thể vơi đi.

Qua đêm nay thôi Dương Nhật sẽ rời xa nơi đây và trở lại với cuộc sống của một kẻ cuồng công việc. Cứ thế, cuộc sống đưa cậu vào guồng quay bận rộn. Rất nhanh thôi, cậu sẽ quên đi hết những thứ sầu đau này. Dương Nhật vẫn luôn biết cách tách bản thân ra khỏi những cảm xúc tiêu cực mà.

Tiếng mưa rơi bên ngoài nhà, khiến những thứ bộn bề trong lòng Dương Nhật lại thêm bành trướng. Ngả đầu trên thành sofa, nhắm chặt hai mắt lại, cậu muốn dành thêm chút thời gian để nghiền ngẫm dòng cảm xúc đang thối nát của mình. Nếu bây giờ vang lên một tiếng thở dài có giúp đầu óc cậu nhẹ nhàng hơn chút nào không. Dương Nhật đã đắn đo trước một việc tưởng chừng như dễ làm như vậy đó.

Rào, rào, rào! Vù, vù, vù

Đôi lông mày của Dương Nhật đột nhiên nhíu lại thể hiện rõ sự khó chịu khi phải nghe thấy tiếng ồn ã của mưa và gió. Có lẽ do căn nhà thực sự chống ồn tốt, nên khi cánh cửa chính vừa được hé ra, âm thanh bên ngoài dội vào như một chiếc tivi để âm lượng ở mức nhỏ nhất rồi đột ngột được tăng lên mức lớn nhất vậy.

"Bố hay mẹ vậy ạ, đóng cửa vào giúp con đi, nghe khó chịu quá."​
 
1,386 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 202: Anh có biết lúc này, trông anh mới thực sự là thảm hại không?

Dương Nhật ngồi yên không nhúc nhích, chỉ nhỏ nhẹ cất tiếng. Nội tâm càng phức tạp cậu càng trở nên nhạy cảm hơn. Những tạp âm ngoài kia nghe như tiếng thủy tinh rơi vỡ, thật sự bức bối cứ thế đổ vào tai cậu. Chỉ vì chút chuyện nhỏ nhặt cũng khiến cảm xúc của Dương Nhật bung bét.

"Mẹ ơi.."

Vẫn lười biếng trên chiếc sofa, Dương Nhật không có ý định rời khỏi vị trí và tiến lại đóng cửa.

"Lên đây nói chuyện với anh."

Câu nói dang dở của Dương Nhật bị cắt ngang bởi một câu nói khác. Và khi còn chưa nhận thức được chuyện gì đang xảy ra, một bàn tay lạnh toát đã nắm lấy tay cậu. Đôi mắt vội vàng mở ra, Dương Nhật đã bị lôi ra khỏi chiếc sofa.

Một cơ thể to lớn ướt sũng vì mưa đang đập vào mắt, hơi lạnh khiến cho cậu run lên. Đầu óc Dương Nhật chuếnh choáng và mất khả năng diễn giải sự việc đến với mình. Mọi thứ diễn ra cực kỳ nhanh chóng Dương Nhật chẳng kịp phản ứng, và vì là kẻ bị động nên cậu đang hết sức hoảng loạn.

"Hai đứa có chuyện gì, thì cũng từ từ nói chuyện với nhau nhé."

Tiếng bố Hoàng vang lên, Dương Nhật mới biết đây là thực tại. Khoảnh khắc, Nhật Phong xuất hiện trước mắt, cậu cứ nghĩ rằng chỉ là những thứ hoang tưởng do mình vẽ ra. Khi đã thực sự tỉnh táo, Dương Nhật vẫn không biết tại sao anh ấy lại có mặt ở đây, vào giờ này. Dường như, đã bị đánh cắp hết khả năng tư duy, cậu không thể lên tiếng, không thể vùng vằng, cứ im lặng để anh ấy lôi mình đi.

"Kéo em nó từ từ thôi không ngã. Con!"

Mẹ Diễm cũng lên tiếng nhắc nhở, nhưng Nhật Phong vẫn lôi cậu đi với lực rất mạnh. Phần cổ tay của Dương Nhật cảm nhận rõ cơn đau vì bị anh ấy siết quá chặt.

Thoáng một cái Nhật Phong đã thành công đưa cậu lên đến tầng hai.

Cả hai cũng bước vào căn phòng ngủ của Dương Nhật.

Sầm!

Tiếng đóng cửa vang lên khiến Dương Nhật thót tim. Ngay sau đó Nhật Phong đẩy cậu ngã xuống giường. Cố gắng ngồi ngay ngắn lại, Dương Nhật chờ hành động tiếp theo từ anh ấy. Cả hai nhìn nhau trong im lặng. Cậu biết mình nên lên tiếng để nói gì đó, ai ngờ lại bị cướp mất cổ họng.

Lần đầu tiên, Nhật Phong dùng một ánh mắt đáng sợ đến thế để đối diện với cậu. Đã quen với ánh mắt dịu dàng và ấm áp anh ấy dành cho mình, nên giây phút này Dương Nhật thực sự muốn bật khóc và không dám nhìn thẳng vào nó. Vẫn là sự im lặng, Nhật Phong không lên tiếng, cậu cũng không biết nói gì. Trong phòng chỉ còn lại tiếng nước trên người anh ấy rơi xuống mặt đất.

"Không muốn nói gì với anh à?"

Rất lâu sau anh ấy mới chịu lên tiếng.

"Rất nhiều điều em muốn nói với anh là đằng khác. Nhưng em lại chẳng biết bắt đầu từ đâu." Dương Nhật đã muốn dõng dạc nói những lời đó với Nhật Phong nhưng lại không đủ can đảm, nên đành giữ nó ở trong đầu.

"Nói lại cho anh nghe một lần nữa. Lý do em chia tay anh là gì?"

Với lấy chiếc ghế gỗ bên cạnh bàn học, Nhật Phong đặt nó xuống trước mắt cậu rồi bắt đầu lên tiếng. Còn Dương Nhật vẫn đang giữ lấy sự im lặng cho mình.

"Vẫn không muốn nói cho anh nghe à? Em có biết anh thích em nhiều mức không? Nhiều đến mức khi em biến anh thành một kẻ cực kỳ thảm hại thì anh vẫn không thể ghét em được. Nhiều đến mức mà trong suốt mười năm qua anh chẳng thể dành tình cảm của mình cho ai khác? Nhiều đến mức mà anh chắc chắn rằng tình cảm này chỉ dành cho em, độc tôn riêng mình em. Nhiều đến mức mà anh biết rằng em chẳng hề thích anh chút nào thì anh vẫn cứ thích em. Vẫn rất rất thích em."

Nhìn vào gương mặt đó và nghe những âm thanh đó, Dương Nhật thấy rõ sự chuyển giao cảm xúc của anh ấy. Chỉ vừa mới vài giây trước thôi Nhật Phong vẫn rất dữ dằn, rất xa cách. Nhưng hiện giờ, lại rất gần gũi, đôi mắt anh ấy đang đỏ dần lên rồi nhìn cậu. Giây phút này, trái tim Dương Nhật đã nhói lên từng hồi.

Dương Nhật vẫn biết rằng anh rất rất thích mình. Và bản thân cậu cũng rất rất thích anh. Nhưng đó chỉ là chuyện của trước đây. Nhật Phong đang trong một mối quan hệ khác. Và cậu nhất định phải vạch rõ ranh giới giữa mình và anh ấy, vì nếu như để lý trí thua trái tim 0, 000001 giây thôi cũng có thể khiến mọi chuyện sẽ trở nên cực kỳ tệ hại.

"Thực sự, tám năm trước hay bây giờ anh vẫn rất sợ mất đi em. Anh nghĩ rằng có thể chịu đựng được việc xa em thêm lần nữa. Nhưng không! Anh thua rồi. Anh thực sự thua rồi, anh đã sợ mất em đến phát điên lên được.."

Đôi mắt ướt át của anh khiến cho em cảm thấy bản thân mình thật tồi tệ. Em thực sự không nghĩ rằng, anh sẽ đến để nói những lời này. Nhưng sau khi anh nói những lời này ra liệu mọi thứ có được thay đổi không. Không! Chẳng có gì thay đổi đâu. Anh vẫn sẽ chẳng thể thuộc về em. Em cũng chẳng thể chạy đến bên anh dù cho tình cảm này vẫn đong đầy trong tim.

"Anh có biết lúc này, trông anh mới thực sự là thảm hại không?"

"..."

Chẳng ai biết khi Dương Nhật nói ra câu đó, đầu óc cậu đã nghĩ gì. Có lẽ là những điều hoàn toàn ngược lại. Đôi mắt Dương Nhật chứng kiến sự suy sụp thuộc về mình diễn ra trong ánh mắt ướt át của anh ấy.

"Về đi, em không muốn nói chuyện với anh."

"Suýt nữa anh đã tin lời ba lớn nói. Làm gì có chuyện em có tình cảm với anh chứ. Càng không có chuyện em đang khốn khổ vì chia tay với anh. Anh đúng là điên thật, em nhỉ?"

Giá như Dương Nhật có thể chịu thua một lần, giá như có để lao đến

Ôm lấy cơ thể đang ướt nhẹp kia và nói ra những lời tận sâu trong trái tim mình. Phải nói những lời không muốn nói, phải nghe những lời không muốn nghe và Dương Nhật đang phải bày ra bộ dạng trái ngược hẳn với nội tâm của mình.​
 
1,386 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 203: Em đã thấy mọi thứ trong căn phòng đó rồi

Cuộc hội thoại đột nhiên rơi vào khoảng lặng. Vốn dĩ trước khi đến đây Nhật Phong đã dành rất nhiều thời gian lựa lời để nói với em ấy. Nhưng mọi thứ lộn xộn lên hết cả rồi, chúng diễn ra không giống như những gì anh muốn. Cũng không phải là những điều anh chưa nghĩ đến. Chỉ là, Nhật Phong đã tin vào lời của ba Khôi nên mới thấy mình thảm hại như thế này. Đáng ra, lúc đó anh nên làm chủ cảm xúc và không nên đến để làm phiền em ấy.

"Anh về đi."

"Ừ, nhưng em này. Em là mối tình đầu và duy nhất của anh vì.."

"Con mẹ nó chứ. Anh đừng nói mấy cái lời như thế nữa."

"Anh xin lỗi."

Cũng không định nói gì thêm, bởi anh hiểu rằng Dương Nhật không muốn nghe. Anh lại làm em ấy cáu rồi. Ba Khôi nói hãy giải thích mọi hiểu nhầm cho Dương Nhật nghe. Nhưng em ấy lại không thể cho Nhật Phong cơ hội để nói. Những điều trong lòng muốn nói vẫn mấp máy ở cửa miệng, anh lại không đủ can đảm để chúng thốt thành lời nói.

Dáng vẻ của Dương Nhật hoàn toàn khác xa với một kẻ suy sụp vì chia tay. Khoảnh khắc, khi nghe tin em ấy rất khổ tâm đến mức bỏ ăn bỏ uống, Nhật Phong đã đau đớn biết bao nhiêu. Cho đến khi nhìn vào bộ dạng bình thản của em ấy, anh lại có chút thất vọng.

"Anh có thể ôm em lần cuối không."

Nhật Phong buông bỏ ý định giải thích hiểu lầm và nói cho em ấy nghe những tâm tư trong lòng mình. Anh biết rằng, dù có nói gì đi chăng nữa thì mối quan hệ của cả hai cũng không thể cứu vãn được nữa. Ngày mai em ấy rời đi rồi, có lẽ đây sẽ là lần cuối cả hai ở cạnh nhau. Em ấy sẽ không trở về và anh cũng quyết định dừng lại những thứ tình cảm ngốc nghếch này.

"Anh đã có người khác rồi, nên làm ơn đừng nói mấy cái câu nghe buồn nôn đấy nữa đi."

Cảm xúc trong anh chuyển giao đột ngột sau câu nói từ Dương Nhật. Lời em ấy vừa nói như một câu bông đùa đối với anh vậy. Nhưng thái độ của em ấy, chẳng giống đang đùa chút nào. Gương mặt đang đỏ gay đỏ gắt, đôi lông mày bị xô lệch, ánh mắt sắc như dao. Những lúc như thế này Nhật Phong hoàn toàn có thể đọc được tâm trạng của em ấy.

"Ai nói với em là anh đã có người khác rồi? Ai nói như thế."

Thoáng nhớ lại những lời ba Khôi vừa nói lúc chiều, Nhật Phong chắc chắn em ấy đang hiểu nhầm mình thật rồi. Thật tò mò xem nguyên nhân nào khiến Dương Nhật lại gán cho anh cái mác 'f*ck boy' như thế. Sao cái người này lại không tự tin rằng, anh chỉ có thích mình em ấy thôi nhỉ? Cũng chẳng thèm tin những lời anh nói nữa.

"Em nhìn thấy hết rồi, căn phòng ngủ đó. Không phải hai người đang sống cùng nhau à?"

Không phải Dương Nhật đang kể cho anh nghe một câu chuyện mà em ấy vừa đọc được đấy chứ? Hay một bộ phim mà em ấy vừa xem nhỉ? Chắc là, Dương Nhật đã nhìn trúng căn phòng đấy rồi. Nhẽ ra, Nhật Phong nên nói sớm với em ấy để tránh sự hiểu nhầm không đáng có này.

"Em đã thấy mọi thứ trong căn phòng đó rồi."

"Thằng tồi, nhẽ ra anh phải nói rõ mọi thứ.."

"Em nghĩ anh đang sống chung cùng người khác. Đó có phải là lý do em muốn chia tay anh không?"

"Anh vẫn thản nhiên hỏi câu đó khi biến em thành một thằng khốn à?"

Một cuộc hội thoại lộn xộn, biến cả hai thành những kẻ ngốc. Cả anh và Dương Nhật chỉ mải quan tâm đến cảm xúc của riêng mình. Cũng bởi, tâm trí họ không còn đủ tỉnh táo, để ý đến tâm trạng của đối phương. Nếu cứ tiếp tục như này thì đại hội ông nói gà bà nói vịt bao giờ mới kết thúc.

"Nói anh nghe, đó có phải là lý do em muốn chia tay anh không?"

Giọng bất giác gằn lên, sự quá tải về cảm xúc làm cho lý trí của Nhật Phong đuối sức và không thể giữ được bình tĩnh.

"Đúng thì sao? Không đúng thì sao? Mọi chuyện sẽ có gì thay.."

"Trả lời vào trọng tâm câu hỏi đi. Em thiếu kỹ năng đọc hiểu văn bản à?"

"Đừng có hét vào mặt người khác như thế."

Cuộc hội thoại giữa anh và Dương Nhật trở nên căng thẳng hơn. Và dường như, cả hai đều mất đi khả năng điều khiển hành động và lời nói. Cảm xúc đang lấn át lý trí, cả Nhật Phong và em ấy đều không quan tâm đến đối phương nói gì. Cuộc nói chuyện giữa họ biến thành nơi để thể hiện cảm xúc cá nhân.

"Thực sự nếu như anh không thích em chết đi được, thì chắc chắn anh đã đấm cho em một trận rồi. Em nên cảm thấy may mắn vì điều đó. Và giờ thì vểnh tai lên và nghe cho rõ này. Anh chẳng thích ai ngoài em hết. Nếu không là em, anh sẽ chẳng bắt đầu mối quan hệ với bất kỳ ai cả. Và.."

"Thôi anh im đi. Anh.."

Cái kiểu nói chuyện của em ấy bây giờ khiến Nhật Phong tức chết đi được. Thản nhiên cướp lời thoại của anh, trong khi em ấy chẳng hiểu cái quái gì hết. Cái người mà luôn thông minh, luôn sáng suốt trong ký ức của anh đâu rồi nhỉ? Sao tự nhiên lại biến thành một thằng nhóc nói năng vô lý như thế này được. Nhưng Nhật Phong không có ý định nhường, chỉ vì em ấy là người mình thích đâu. Bởi lẽ, anh cần phải làm rõ mọi chuyện ngay bây giờ.

"Anh chưa nói xong. Thái Kỳ Dương Nhật, nói cho em biết căn phòng đó là của ba Khôi và ba Vũ. Em nghĩ anh ở với người khác mà còn lôi em về đấy ngủ hả?"​
 
1,386 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 204: Thằng con trai đấy là người anh yêu




Đôi mắt của người đối diện với anh, thể hiện rõ sự ngạc nhiên. Thực sự, căn phòng mà Dương Nhật bước vào ngày hôm đó là ba Khôi và ba Vũ ở. Làm gì có chuyện anh có người khác rồi chứ.

"Anh đừng có..."

"À, đêm hôm đó mấy cái hộp màu đen và cái tuýp màu xanh dương đó là anh lấy của họ lên để dùng với em đấy. Thật không thể hiểu nổi sao em có thể vẽ ra cái chuyện vô lý đùng đùng như thế được."

Dương Nhật đã nhìn anh với ánh mắt không dám tin vào những điều vừa rồi. Khuôn miệng em ấy há ra như chờ được bón cơm, nhìn giống hệt một tên ngốc vậy. Đây là lần đầu tiên, anh thấy Dương Nhất bày ra cái bộ mặt này.

"Con mẹ nhà anh, thế còn thằng con trai nằm trên ngực anh và mặt dây chuyền này là ai?"

Ngay sau khi lấy lại được bình tĩnh, Dương Nhật tiếp tục đưa thêm bằng chứng để cố kết tội cho anh một cách ngốc nghếch. Một tay em ấy cầm lấy mặt dây chuyền lôi ra từ trong túi quần, ngón trỏ tay còn lại thì chỉ hình xăm ở ngực trái của anh. Giây phút đó Nhật Phong suýt nữa đã bật cười thành tiếng vào lúc căng thẳng này.

"Thằng con trai đấy là người anh yêu, người đang đứng trước mặt anh đây này."





Đã có ai đó đến và đánh cắp đi tâm trí của Dương Nhật mất rồi. Đầu óc trở nên trắng xóa, cậu không dám tin vào những điều mình vừa nghe thấy. Nhưng ánh mắt người đối diện quá đỗi chân thật xoáy sâu vào cậu. Câu hỏi đau đáu trong lòng những ngày qua đã có câu trả lời. Người con trai mà Nhật Phong trân trọng đến mức xăm lên mình và để trong mặt dây chuyền này không ai khác là cậu. Người con trai khiến cậu phải ngày đêm ghen tị lại chính là bản thân mình.

"Sao em lại không nhận ra bản thân mình vậy?"

Câu nói trách móc nhẹ nhàng của Nhật Phong khiến cậu hổ thẹn với bản thân. Quả thực thì...





Vào cái ngày em ấy tròn 18 tuổi, anh đã quyết định đến xưởng bạc và tự tay thiết kế mặt dây chuyền, sau đó anh còn qua tiệm xăm để... À, bức ảnh kia chính là do anh chụp trộm em ấy vào cái ngày được ba Khôi tặng cho chiếc máy ảnh. Có thể do bức ảnh đã trở nên cũ kỹ, cũng có thể do ông thợ xăm tay nghề kém, vậy nên em ấy không thể nhận ra chính mình.

Người trước mặt anh không còn dữ dằn nữa, đôi mắt em ấy vẫn mải miết gắn chặt trên mặt dây chuyền. Vừa nhìn Dương Nhật lòng anh vừa nở một nụ cười. Cái tình huống ngớ ngẩn như trong phim thế này sao lại có thể xảy ra với anh và em ấy được nhỉ?

"Này em như này là đang ăn cắp đấy nhé. Có biết anh đi tìm cái mặt dây chuyền này mấy vất vả thế nào không?"

Nhật Phong đành buông một câu đùa cợt để kéo lại sự tương tác của em ấy - thằng nhóc đã đứng bần thần một lúc lâu rồi mà không lên tiếng.

Thực ra, anh thừa biết là Dương Nhật đã tìm thấy nó trong phòng tắm của ba. Vào đúng cái ngày Nhật Phong phải đi xem mắt dưới sự sắp xếp của mẹ Diễm, bao nhiêu điều xui xẻo tìm đến. Vòi nước ở phòng tắm bị hỏng phải xuống phòng ba tắm nhờ, trong lúc không cẩn thận anh đã làm đứt sợi dây chuyền. Sau một hồi lần mò, vẫn chẳng biết mặt dây chuyền rơi ở đâu, vì để kịp giờ xem mắt anh đành gạt nó sang một bên. Định bụng sau khi về sẽ tìm, nhưng vì mải mê say đắm trong tình yêu mà anh đã quên béng mất. Không ngờ bây giờ nó lại nằm trong tay em ấy.

"Mẹ kiếp! Tại sao bây giờ anh mới nói hả? Anh có biết những ngày qua em khổ tâm đến mức nào không. Em đã nghĩ mình thực sự là một thằng khốn khi cố chen chân vào mối quan hệ của anh đấy."

Âm lượng tiếng trách móc của Dương Nhật khiến anh giật bắn mình.

"Em nghĩ anh có cơ hội để nói cho em nghe à. Em đã như một thằng điên không nói gì mà đề nghị chia tay. Rồi bao nhiêu tin nhắn anh gửi, bao nhiêu cuộc điện thoại anh gọi, em đều không đả động đến. Mẹ kiếp! Đến cả lý do chia tay em cũng không thèm nói thật cho anh nghe..."

"..."

Trong suốt mười ngày chia tay, Nhật Phong chưa ngày nào quên nhắn tin hay gọi cho em ấy một cuộc điện thoại. Dù biết những điều mình làm là vô ích, nhưng lý trí anh vẫn luôn thua trước cảm xúc, thua trước tình cảm dành cho em ấy.

"Tám năm trước anh cũng không hề biết vì lý do gì, mà em không nói một lời rồi bỏ anh lại để đi du học. Là thằng nào đã nói sẽ cùng với anh tốt nghiệp cấp ba ở đây hả?"

Nhật Phong đã phải dừng lại giữa chừng để lấy thêm chút oxy, nhưng rồi lại như sợ em ấy cướp lời, nên đã nhanh chóng hoàn thành nốt câu nói dở dang.

"Anh tưởng em muốn thế chắc. Anh tưởng em không muốn tốt nghiệp cấp ba cùng anh à. Anh tưởng chỉ có mình anh thích em suốt mười năm qua thôi à? Em cũng thích anh. Thích chết đi được. Mười năm qua, em cũng chỉ thích có mình anh thôi. Anh cũng là mối tình đầu của em và duy nhất của em đấy, thằng ngốc ạ. Vậy nên, đừng có quát em nữa."

Sự ngây ngốc của Dương Nhật hình như đã chuyển qua sang cho anh. Chỉ lướt qua gương mặt thôi cũng đủ biết Nhật Phong đã ngạc nhiên đến mức nào. Hóa ra những điều ba Khôi nói là thật. Mọi cảm xúc trong Nhật Phong thay đổi một cách vi diệu, anh còn cảm nhận rõ những dòng cảm xúc đang chạy khắp cơ thể mình.​



 
Chia sẻ bài viết

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back