1,340 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 181: Thì ra đẹp trai đến cỡ này.

Đột nhiên bước chân Dương Nhật dừng lại, khi mũi giày chạm đến vật màu trắng phía trước. Cậu từ từ ngẩng đầu lên, khoảnh khắc đó, gương mặt cả hai đã gần giao nhau. Bỗng, cơ thể Dương Nhật quên mất cách phải cử động như thế nào, giống như một người vừa bị "điểm huyệt" vậy. Ngoài việc thở ra thì mọi cử động khác đều bị đóng băng.

Thình thịch thình thịch thình thịch..

Tiếng đập nơi lồng ngực mỗi lúc một rõ hơn trong sự yên ắng. Dương Nhật không thể phân biệt được đó là âm thanh ấy thuộc về mình hay cậu ấy nữa. Đôi con ngươi trong veo của cậu chạm vào ánh mắt người phía trước. Ở khoảng cách gần như thế này, nhưng cậu lại chẳng thể đoán được những điều Nhật Phong cất giấu trong đôi mắt đó. Chỉ biết rằng, ánh mắt người đó đẹp đến mức, vạn vật lung linh huyền bí trên bầu trời kia đều phải thua xa.

"Mình hoàn toàn mờ mịt về người này."

Gương mặt Nhật Phong được tạo nên với những đường nét không quá tinh xảo. Nhưng cậu ấy giống như một bức tượng tạc, làn da ngăm như muốn tô điểm cho mọi đường nét trên gương mặt. Ngay cả trong bóng tối mịt mùng này, người này vẫn cứ ánh lên sự long lanh kỳ ảo.

"Thì ra đẹp trai đến cỡ này."

Trước giờ, Dương Nhật luôn bỏ qua những cơ hội để ngắm Nhật Phong thật kỹ. Cậu luôn lảng tránh mỗi lần cậu ấy đến gần mà không dám nhìn thẳng vào gương mặt ấy, vào đôi mắt ấy. Vì sợ - sợ rằng chỉ trong một giây sơ sẩy thôi, những cảm xúc dành cho Nhật Phong sẽ không ngừng nở rộ và khi đó cậu sẽ không đủ khả năng kiểm soát nữa.

"Chỗ bị đánh còn đau lắm không?"

Vết thương trên trán, vệt máu trên áo, vết bầm tím trên má, đầu tóc bù xù.. Cái người này ngốc thật đấy, ai mới là người cần được nghe câu đó chứ.

Đến cả những thanh âm phát từ Nhật Phong cũng khiến cho trái tim cậu xao xuyến. Hóa ra tông giọng trầm của cậu ấy lại có mức độ quyến rũ đến thế. Tại sao bây giờ Dương Nhật mới để ý đến điều đó nhỉ?

Thì ra cậu đã bỏ lỡ rất nhiều, rất nhiều điều về người này. Chưa kịp thoát ra khỏi những thanh âm tan chảy, Nhật Phong lại khiến tim cậu đánh rơi một nhịp nữa. Những ngón tay ấm ấm, mềm mềm làm dịu đi bên má sưng tấy của Dương Nhật.

"Cái tên này luôn ấm áp như thế nhỉ?"

Câu hỏi đó Dương Nhật không nói cho cậu ấy nghe.

Nhật Phong di chuyển những ngón tay lên phần đỉnh đầu, khẽ vuốt ve cậu như một chú mèo.

Mọi thứ lại đang vượt tầm kiểm soát của Dương Nhật khi cậu ấy cúi đầu xuống, khoảng cách giữa hai gương mặt lại gần hơn chút nữa rồi. Hơi thở càng lúc càng hỗn loạn, kể cả những cảm xúc trong lòng cậu cũng đã dần trở nên rối tung lên.

"Sao không nói thế? Đau lắm à?"

"Tim mình sắp không chịu được rồi."

Dương Nhật cố lảng tránh ánh mắt, ngay sau đó đôi con ngươi lại chạm vào cánh môi của Nhật Phong. Mỗi khi cậu ấy cười nó sẽ nhanh chóng biến thành hình chữ nhật và phát sáng cả gương mặt, nhìn cực kỳ đáng yêu, còn khi đứng im lại mang theo vẻ quyến rũ.

Vào lúc đó, một suy nghĩ điên rồ bất chợt đụng trúng tâm trí, Dương Nhật say mê tưởng tượng xem đôi môi của đối phương mềm mại đến mức nào và có vị gì? Liệu nó có mềm và ngọt ngào như miếng bánh Tiramisu không? Trong giây lát lí trí bị mụ mị, cậu đã không kiểm soát được mà để bản thân nuốt nước bọt trong vô thức, khi ánh mắt không có cách nào rời khỏi cánh môi ấy.

"Tỉnh táo lại đi nào."

"Không đau? Còn cậu thì sao?"

Dương Nhật cố gắng lắm mới khiến cho cảm xúc không bùng nổ vào cái lúc này. Dẫu cảm xúc đã được kiểm soát, song mọi thứ trong cơ thể vẫn rất kỳ lạ. Giọng nói cứ líu nhíu trong cổ, những suy nghĩ không mấy tốt đẹp vẫn tìm cách len lỏi vào tâm trí cậu.

"Tôi không sao?"

Không sao cái con khỉ? Làn da ngăm của cậu ấy, cũng không dấu nổi những vết ngón tay và vết máu in trên mặt, dù vậy thì người này vẫn cứ mải để ý đến Dương Nhật mãi thôi. Cái khí thế hung tợn như một con hổ, khi đối mặt với người đàn ông trong lớp học của Nhật Phong bỗng nhiên biến mất. Trước mặt Dương Nhật bây giờ cậu ấy lại ngọt ngào như vị của catan vậy đấy.

"Bị đánh nhiều thế còn nói không sao?"

"Thì không sao thật mà."

Vừa nói, Nhật Phong vừa quay người bước đi. Dương Nhật cũng cố thu hẹp khoảng cách với cậu ấy.

"Lúc đó cứ để ông ta đánh tôi thì có kịch hay để xem rồi."

"Mới bị đánh mà thành thằng ngốc luôn rồi à?"

Dương Nhật bĩu môi khi bị chê là ngốc. Nhật Phong chẳng hiểu gì về luật cả.

"Nói cho cậu biết tôi là trẻ dưới 16 tuổi. Ông ta có thể bị truy cứu trách nhiệm hình sự vì tội cố ý gây thương tích đấy."

Phải rồi, Dương Nhật mới chỉ sinh nhật tuổi 15 cách đây vài tháng thôi. Chắc chắn Dương Nhật đã nắm được rõ việc, ông ta sẽ bị khởi tố hình sự nếu cố ý gây thương tích dưới 11%, đối với trẻ dưới 16 tuổi.

"Đúng là con của luật sư."

"Chứ sao, bố Hoàng của chúng ta cũng là thẩm phán đó."

"Ừ nhỉ."

Bỗng nhiên, hai đứa trẻ cùng nhau cười phá lên, chắc chúng đã kịp tưởng tượng đến cảnh ông ta sẽ méo mặt khi bị tòa án triệu tập. Cứ thế cả hai vừa đi vừa nói chuyện rôm rả, chả mấy chốc mà đã đi bộ gần 3 cây số để về đến nhà.​
 
1,340 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 182: Bọn con bị đánh

"Mẹ ơi!"

Vừa về đến cổng, việc đầu tiên mà Dương Nhật làm đó là lớn tiếng gọi mẹ. Giọng của đứa trẻ vang lên xé tan cái màn đêm vốn dĩ đang cực kỳ tĩnh mịch.

"Trời ơi! Hai cái đứa này. Đi học hay đi đánh nhau về đây?"

Sau tiếng gọi, mẹ Diễm đã hớt hải chạy ra, gương mặt méo xệch đi khi chứng kiến bộ dạng hai thằng con trai. Một thằng với gương mặt đỏ ửng và sưng tấy, đầu tóc rối tung lên chẳng khác gì cái tổ quạ. Thằng còn lại còn thảm hơn, với những vết bầm tím và vết thương xuất hiện trên khắp mặt, chiếc áo sơ mi nhăn nhúm vương đầy máu.

"Bọn con bị đánh đó."

"Học sinh hai trường lại đánh nhau nữa hả?"

Sau khi bị lôi vào trong nhà, hai đứa trẻ ngồi ngoan ngoãn để mẹ cẩn thận soi xét những vết thương trên người. Lập tức gương mặt cau có được thay bằng những nét lo lắng và xót xa, đặc biệt là nhìn bộ dạng Nhật Phong hiện giờ vô cùng "đáng thương".

"Không ạ. Là ông thầy ở trung tâm học thêm đánh bọn con."

Phản ứng của mẹ Diễm đột ngột thay đổi sau câu nói từ đứa con trai.

Ngày đó, Thiệu Đông học ở trường Thành Xuân còn Trắc Nam lại học trường Thanh Xuân, vì thế chuyện học sinh đánh nhau có lẽ mẹ đã quá quen rồi. Cái cảnh hai đứa trẻ với bộ dạng cả người bầm dập sau những trận ẩu đả ở trường, không có gì đáng ngạc nhiên cả. Thế nhưng vào lúc này, lòng mẹ Diễm lại có chút bàng hoàng, chút lúng túng. Mẹ dừng lại vài chừng vài giây rồi mới để bản thân mình lên tiếng.

"Ông thầy ở trung tâm đánh hai đứa. Ông ta lấy quyền gì mà đánh hai đứa?"

"Ai? Thằng cha nào đánh hai đứa nói bố nghe."

Đến cả bố Hoàng trong chiếc tạp dề, tay vẫn còn cầm đôi đũa cũng vội vàng chạy ra từ bếp. Gương mặt bố cũng thể hiện rõ, sự bức xúc khi nghe tin con trai mình bị đánh bởi giáo viên ở trung tâm.

Vốn dĩ, cả bố và mẹ đều là người hiểu rõ, dù trong bất kỳ trường hợp nào giáo viên cũng không được phép tác động vật lý với học sinh. Vậy mà, giờ họ đang phải chứng kiến bộ dạng tàn tạ của hai thằng con trai, làm sao mà bình tĩnh cho được.

"Bố ơi.."

"Là ông ấy.."

Ngay sau khi bố Hoàng xuất hiện hai đứa trẻ đã bày luôn cái bộ mặt đáng thương của nạn nhân ra để nhận được sự quan tâm.

"Hai cái đứa này trật tự, kể mẹ nghe mọi chuyện, kể cho chi tiết vào. Hoặc là mẹ sẽ tống ông ta vào tù, hoặc là mẹ sẽ cho hai đứa đi trại cải tạo. Nào nói đi."

Trái với cái vẻ ban đầu, mẹ Diễm đang cực kỳ nghiêm túc như kiểu đang hỏi cung hai đứa trẻ vậy. Cả hai bỗng nhiên trở nên im bặt, không khí trở nên nghiêm trọng hơn rồi.

Rõ ràng, cả Dương Nhật và cậu ấy đều không sai và cả hai đều là nạn nhân của vụ việc, nhưng lại chưa biết nên kể từ đâu cho mẹ hiểu cả. Cái đầu thông minh nhanh nhẹn của Dương Nhật, đôi lúc cũng hay gặp trục trặc khi giải quyết những việc tưởng chừng rất đơn giản. Và có lẽ cái người bên cạnh cậu lúc này cũng đang trong tình trạng tương tự.

"Trời đất! Em! Con mình đang là nạn nhân mà."

Thật may bố Hoàng đã lên tiếng cứu nguy cho chúng.

"Đúng vậy, bọn con là nạn nhân đó. Mẹ nhìn này, có khi phải đưa tên này đi giám định thương tích ý."

Có sự trợ giúp từ bố có khác, Dương Nhật nhanh chóng được nước lấn tới.

"Thằng bé nói đúng đó. Cái thằng cha đấy nó đánh thế nào mà để con ra nông nỗi này hả? Kiểu gì cũng phải đưa hắn vào tù."

"Ông ta còn lấy cả cái giá kê laptop bằng kim loại, phang ầm ầm vào người tên này mà. Đây này vỡ cả đầu rồi, áo dính đầy máu đây này. Có khi trong người còn đầy vết bầm tím ý, không tin thì mẹ vạch lên mà xem."

Kẻ tung người hứng, hai bố con Dương Nhật phối hợp với nhau cực kỳ ăn ý. Khiến cho Nhật Phong và mẹ Diễm cứ phải trợn tròn mắt lên nghe họ nói. Đặc biệt là Dương Nhật - cậu ấy đang bắt đầu khua chân múa tay và tường thuật lại cảnh Nhật Phong bị ông thầy giáo đánh.

"Ơ hay, bố con nhà này, có im hết đi không. Anh đừng ra đây hóng hớt nữa vào giắng chảo cá rán cho em đi. Để em giải quyết."

Thái độ hăng hái và màn 'song kiếm hợp bích' của hai bố con họ đã bị mẹ Diễm cho hạ màn.

"Ơ kìa, hai thằng con anh bị đánh mà."

"Chảo cá mà cháy thì cả nhà sẽ nhịn ăn cả tuần."

"Xin lỗi hai đứa, bố phải vào xem cái chảo cá cho mẹ các con rồi. Đừng sợ có gì cứ từ từ kể cho mẹ nghe."

Để lại một câu động viên, bố Hoàng phải lui bước về phía nhà bếp để tiếp tục công việc nấu nướng. Và ngay sau đó, không khí trong phòng khách lại trở về sự nghiêm trọng vốn có.

"Nào một trong hai đứa, ai sẽ kể cho mẹ nghe."

Cả Dương Nhật và người bên cạnh chưa vội, có lẽ hai đứa trẻ cần thêm chút thời gian để nhớ lại những điều đã xảy ra. Chừng vài giây sau, Dương Nhật mới bắt đầu lên tiếng.

"Con nghĩ là mẹ nên xem trực tiếp thì hơn."​
 
1,340 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 183: Cậu thích Dương Nhật à?

Việc tường thuật lại sự việc đã xảy ra từ phía nạn nhân mà không có nhân chứng, chắc chắn sẽ không khách quan mấy. Nghĩ vậy, Dương Nhật nhanh chóng lôi chiếc điện thoại trong túi ra và bật lên đoạn video mà thằng Khải vừa gửi - nó được trích xuất từ camera trong lớp học.

Vì biết sẽ phải dùng đến nó nên thằng Khải và thằng Bình đi xuống phòng camera, từ lúc hai đứa trẻ chưa rời khỏi lớp học.

"Mẹ! Con chỉ có một yêu cầu là. Mẹ nhất định phải tìm mọi cách để lão

Ta, không bao giờ được phép quay lại nghề giảng dạy nữa."

"Được rồi, cả hai đứa lên nhà thay quần áo rồi xuống ăn cơm nhanh. Để đó mẹ sẽ giải quyết."

"Mẹ nhất định phải làm được đó."

Trong lúc cậu ấy tắm, Nhật Phong nằm lăn lộn trên giường với bộ quần áo có phần nhỏ hơn với cơ thể. Vì khóa nhà để trong balo nên giờ này cậu không thể vào nhà mình được. Mà chiếc balo đó bây giờ đang ở đâu, cậu cũng chẳng nhớ rõ nữa. Lúc đó, cả hai bước ra khỏi lớp học mà không mang theo bất kỳ thứ gì cả.

Những ý nghĩ đang miên man trong đầu, làm gương mặt Nhật Phong lan ra một nụ cười rõ đẹp. Thanh âm cậu ấy hét lên, dáng vẻ tức giận của cậu ấy, nét mặt lo lắng của cậu ấy, cái nắm tay của cậu ấy.. Chúng như một loại chất kích thích làm Nhật Phong thấy hưng phấn mãi không thôi. Dương Nhật vẫn luôn giống một chiếc kem bông cứ bồng bềnh rồi lại ngọt ngọt, nhưng khi biến thành con cá mập thì cũng rất đáng sợ.

Nhớ lại cái lần đầu cậu gặp Dương Nhật trong con hẻm đó. Cậu ấy đã nói gì nhỉ: "Này từ giờ trở đi, lời nói của mày sẽ bằng chứng chống lại mày trước tòa, vì thế im mồm đi cảnh sát sẽ tới ngay thôi.". Khi ấy Dương Nhật chỉ là thằng nhóc mới 13 tuổi, sao lại nói mấy cái lời như thể là một người trưởng thành thế nhỉ? Dù kém hơn Nhật Phong tận 3 tuổi, nhưng mà cậu ấy lại như anh trai vậy.

Cộc cộc cộc!

Tiếng gõ cửa vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của Nhật Phong, có lẽ là mẹ Diễm mang hoa quả tới.

"Vào đi ạ."

"Chào cậu."

Một giọng nói lạ xuất hiện ngay sau âm thanh mở cửa, Nhật Phong vẫn nằm bất động trên giường với biểu cảm ngơ ngác. Không phải tiếng mẹ Diễm với những câu nói quen thuộc: "Mẹ mang hoa quả cho hai đứa này, ăn hoa quả đi rồi hãy học tiếp".. Nhưng rốt cuộc đó là giọng của ai.

Ngay khi chủ nhân của giọng nói đó đập vào mắt, Nhật Phong mới hoảng hốt bật dậy khỏi giường. Là nàng ta! Trương Kiều Như Nguyệt - cái người mà làm phiền tâm trí của cậu suốt những ngày qua. Đây là lần đầu tiên cả hai chạm mặt, rõ ràng Như Nguyệt là một cô gái xinh đẹp, giọng nói cũng dễ nghe nữa. Có điều, chẳng hiểu sao Nhật Phong lại thấy không ưa nàng ta chút nào cả.

"Chào."

Giọng nói của Nhật Phong thể hiện rõ mình không vừa lòng với Như Nguyệt.

"Dương Nhật đâu rồi?"

"Đang tắm."

"Ồ! Mình mang cặp sách sang cho Dương Nhật. À! Cho cả cậu nữa này."

"À, ừm, cảm ơn."

Không khí ngượng ngùng bao trùm lấy căn phòng, cả hai đều cảm thấy chẳng có sự thoải mái nào ở đây cả. Đặc biệt là Nhật Phong, ngay từ lúc nghe thấy tiếng của Như Nguyệt đã lập tức thấy không vui rồi.

"Cậu là hàng xóm của cậu ấy à? Mình là bạn học từ cấp hai với Dương Nhật."

"À, ừ."

Thực sự, Nhật Phong chẳng muốn tiếp lời của nàng ta. Cậu đã thầm mong người này hãy coi mình là không khí và có thể giữ im lặng tuyệt đối. Tốt nhất là nên như thế. Sự có mặt của Như Nguyệt tại căn phòng này, đã đủ làm cho cậu cảm thấy cực kỳ khó chịu. Nếu không vì chút lịch sự còn sót lại, Nhật Phong đã chẳng thèm tiếp chuyện.

"Cái gì mà bạn cấp hai. Ông đây còn đòi cưới thằng nhóc đấy từ lúc còn bé xíu cơ."

Nhật Phong đã ước có thể đứng lên và hét vào mặt Như Nguyệt những điều mình nghĩ trong đầu. Nhưng mà, biết làm sao được chứ, cậu chẳng đủ dũng khí để làm điều đó, vậy nên chỉ biết ngậm ngùi nghe nàng ta nói thôi.

"Cậu thích Dương Nhật à?"

Từ phía đối diện Như Nguyệt bất ngờ buông một câu hỏi khiến cậu sững sờ. Những đường nét trên gương mặt Nhật Phong nằm im bất động, còn tâm trí cậu lại có rất nhiều sự tính toán.

"Là cậu đủ tinh tế nhìn ra điều đó hay người tôi thích nói cho cậu nghe?"

Quyết định lên tiếng sau vài giây, Nhật Phong nghĩ chẳng nên trốn tránh câu hỏi đó làm gì cả. Thế này lại tốt, đây có thể là cơ hội để cậu khẳng định chủ quyền với người đó.

"Cậu đang vinh hạnh thừa nhận một điều đáng xấu hổ như thế à?"

"Thừa nhận thích một người là điều đáng xấu hổ á?"

"Mấu chốt của vấn đề! Cậu là một thằng con trai và đối tượng cậu thích cũng là một thằng con trai. Cậu nghĩ đây là thế giới truyện cổ tích hay tiểu thuyết? Sẽ không có chuyện ông bụt, bà tiên hay bà biên kịch nào ban cho cậu một điều ước hay tặng cho cậu một cái happy ending đâu."

Tình cảnh lúc này Như Nguyệt chính là kẻ gây sát thương còn cậu lại là kẻ nhận sát thương. Nàng ta mới chỉ dùng ngôn từ thôi nhưng lại làm cho thế giới hỗn tạp của Nhật Phong trở nên đảo điên. Trái ngược với vẻ bình tĩnh bên ngoài, nội tâm cậu đang sợ hãi khi phải đương đầu với những tổn thương.
 
Chia sẻ bài viết

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back