2,533 ❤︎ Bài viết: 270 Tìm chủ đề
Chương 20: Cô gái đó là ai?

Lục Cẩn Đình nhìn đồng hồ trên tường, đã đến giờ này rồi, vì sao đã đến giờ này rồi mà vẫn chưa thấy quản gia báo cáo tình hình của Đường Thiến cho anh chứ? Đã quên sao?

Lục Cẩn Đình hơi do dự, nghĩ vẫn là không nên chủ động gọi điện thoại, xem ra anh đã quan tâm Đường Thiến quá rồi. Về sau nhất định phải nói cho quản gia nhớ báo cáo tình hình cho tốt.

Đang suy nghĩ thì chuông điện thoại đột nhiên vang lên, Lục Cẩn Đình vội vàng bấm vào WeChat, là quản gia gửi video.

Trong video, Đường Thiến mặc đồ ngủ và đi dép lê, thất thần đi xuống cầu thang như thể vừa mới ngủ dậy.

Nhìn quần áo của cô ấy, Lục Cẩn Đình đoán chắc hôm nay cô sẽ không ra ngoài, phải nói bộ dáng của cô ấy thật có cảm giác như một cô tình nhân nhỏ trong nhà.

Lục Cẩn Đình trực tiếp gọi điện thoại cố định đến, một lúc sau cuộc gọi đã được kết nối.

"Xin chào?"

Lục Cẩn Đình muốn thử vận may, hi vọng Đường Thiến sẽ nghe điện thoại, nhưng không ngờ người nghe lại là quản gia, vì vậy anh chỉ có thể tìm đại một đề tài.

"Là tôi, hôm nay cô ấy thế nào?"

Vừa dứt lời, anh đã nghe thấy giọng của Đường Thiến qua điện thoại.

"Quản gia, ai gọi vậy?"

"Là thiếu gia." Quản gia vừa muốn gọi Đường Thiến, nhưng Đường Thiến chỉ khịt khịt mũi rồi đi lên lầu.

"Cô ấy hôm nay tâm trạng không tốt sao?"

Quản gia nhìn lên lầu, chắc chắn rằng thiếu phu nhân đã đi vào phòng rồi mới gián nói.

Nói cô mới trả lời một cuộc điện thoại, sau đó thì thành như thế này, bới vì khoảng cách quá xa nên cũng chỉ nghe được đại khái.

Điện thoại?

"Quản gia, hãy nói chi tiết cho tôi biết."

Anh rất muốn biết chuyện gì đã xảy ra khiến Đường Thiến khó chịu như vậy.

"Cuộc gọi hình như là của cha mẹ thiếu phu nhân, yêu cầu cô ấy phải đưa cho Đường Gia Ninh một số bản thảo thiết kế.. Nhưng thiếu phu nhân hình như đã từ chối!"

Bị từ chối? Đường Thiến thật sự từ chối! Lục Cẩn Đình cũng không thể ngờ con mèo nhỏ bị bắt nạt trong bữa tiệc và khóc trong góc đã học được cái giơ móng vuốt ra rồi.

Anh suy nghĩ đến bộ dáng khi tàn nhẫn của Đường Thiến, lại cảm thấy có chút buồn cười.

"Thiếu gia?" Quản gia nhẹ nhàng gọi hắn vì không nghe thấy tiếng động gì trong điện thoại.

"Uh.. chuyện đó, không sao đâu. Cô ấy không quan tâm đến, tôi cũng tắt máy đây."

Quản gia chư kịp nói thì đã nghe tiếng tút tút trong điện thoại truyền gia. Quản gia bất lực lắc đầu, rõ ràng là quan tâm đến thiếu phu nhân, tại sao không thể hiện?

Lục Cẩn Đình mở abum trên điện thoại của mình và nhấp vào tấm ảnh duy nhất của Đường Thiến trong abum, đây là do hôm ấy cô đã uống quá nhiều, rồi khăng khăng yêu cầu chụp ảnh.

Bức ảnh Lục Cẩn Đình không có biện pháp với cô và đã phải thỏa hiệp. Trong ảnh má cô hồng hào, mắt long lanh mông lung, miệng chúm chím nhìn vào camera rất đáng yêu.

Mọi chú ý của anh đã đặt vào bức ảnh nên không nhận ra sự xuất hiện của Từ Mộ.

"Nhìn cái gì vậy? Cười rất vui vẻ!"

Lục Cẩn Đình chưa kịp phản ứng lại, Từ Mộ bước đến đoạt lấy điện thoại của Lục Cẩn Đình, phát hiện trên điện thoại của Lục Cẩn Đình có hình của một cô gái.

"Lục Cẩn Đình, Lục Cẩn Đình! Mau nói cho tôi biết, cô gái này là ai, có phải là cô gái cậu lén chụp ảnh không? Tôi còn nghĩ rằng cậu không gần phụ nữ, anh che giấu rất sâu rồi đó!" Đá mạnh vào mong hắn, rồi giật lại điện thoại.

Từ Mộ chạy quanh phòng để tránh cho cái mông của mình, phải chịu sụe tấn công tàn nhẫn của Lục Cẩn Đình như vậy.

"Lục Cẩn Đình, hai người có quan hệ như thế nào? Tôi đã nói là cậu có chuyện như vậy phải nói với anh em biết ngay lập tức." Lục Cẩn Đình mặc kệ hắn, để điện thoại xuống, tiếp tục công việc của mình.

Lục Cẩn Đình càng không trả lời, Từ Mộ lại càng cảm thấy anh đang che giấu điều gì đó, trên mặt càng lộ ra vẻ kinh hãi.

"Lục Cẩn Đình, có chuyện gì rồi! Mau nói cho tôi biết cô gái đó là ai. Nếu không tôi sẽ nói cho dì Tư.."

Từ Mộ lấy điện thoại ra, giả vờ tìm số.

Lục Cẩn Đình không khỏi gấp gáp, vốn dĩ mẹ anh bà đang giục anh tìm bạn gái, nếu phát hiện anh không chỉ tìm được bạn gái mà còn bí mật kết hôn, bà nhất định sẽ cố gắng đi gặp Đường Thiến.

Đường Thiến đến bây giờ người cô gả là anh, nếu mẹ anh lúc này đi tìm cô thì sẽ bị phản tác dụng.

Nghĩ như vậy, Lục Cẩn Đình đột ngột đứng lên, giữ lấy tay Từ Mộ, rút điện thoại của hắn, xóa đi số điện thoại của mẹ anh.

Tất cả hành động đều được thực hiện nhanh chóng và rứt khoát.

May tay Từ Mộ không bị sao, không ngờ Lục Cẩn Đình lại phản ứng mảnh liệt như vậy, liền nhanh chóng cầu xin sự thương xót.

"Tôi sai rồi, tôi sai rồi. Tôi chỉ đang hù cậu một chút thôi, sao cậu lại ra tay thật, buông tôi ra!"

Lục Cẩn Đình nhân cơ hội quay lại video, liền ném Từ Mộ sang một bên.

"Nếu muốn thấy tâm tình của tôi không tốt thì cậu cứ tự nhiên, còn không thì cậu ngậm miệng vào cho tôi." Lục Cẩn Đình lắc lắc điện thoại, giọng nói rất khiêu khích.

"Cậu.. đáng khinh!"

Từ Mộ nhìn chằm chằm vào điện thoại của Lục Cẩn Đình, vẻ mặt toe toét cười quả thực có chút muốn ăn đòn.

Lục Cẩn Đình tay vừa kéo kéo tấm hình khóe miệng hơi nhếch lên, còn có chút không cam lòng.

Từ Mộ dụi mắt, hắn đã thấy gì, Lục Cẩn Đình thật sự nhìn người con gái trong ảnh cười.
 
2,533 ❤︎ Bài viết: 270 Tìm chủ đề
Chương 21: Trong nhà cất người đẹp sao?

"Lục Cẩn Đình nói thật đi, cậu có phải là cây vạn tuế nở hoa không?"

Từ Mộ đùa vẫn chưa thấy đủ. Lục Cẩn Đình đảo tròng mắt nhìn hắn, nói không muốn bỏ qua cho hắn.

"Phiền phức đủ rồi, đại ca cậu sao có thời gian đến đây tìm tôi?"

Vừa nhắc tới chuyện này, Từ Mộ liền tức giận, hắn đã bận rộn hơn nữa năm, hôm nay khó có được thời gian nghỉ ngơi. Công ty lại đột nhiên cho hắn ta một cuộc phỏng vấn, trọng điểm là không thông báo trước cho hắn.

Sau khi quay xong, bầu trời đã là sáng sớm, hắn được đưa đến địa điểm phỏng vấn trước khi được thay trang phục.

Thời gian phỏng vấn là vào buổi sáng, Từ Mộ đang trang điểm, tạo kiểu và thay quần áo, đang xử lý kịch bản, tần suất công việc như thế cơ thể hắn làm sao mà chịu được!

Trong lúc phỏng vấn, đối mặt với câu hỏi dành cho hắn, hắn đã vô tình ngáp một cái. Khi tôi đang nghĩ nói theo kịch bản thì miệng đã trả lời theo suy nghĩ riêng mình mà không liên quan đến kịch bản.

Từ Mộ có chút bất mãn khi bị lên án, nhưng bởi vì có quá nhiều nhân viên ở đấy nên hắn cũng không thể nổi nóng.

Nếu bị người không có tâm chụp ảnh lại thì sẽ bị nói không ra gì và nóng giận với nhân viên.. Trước khi nổi nóng, người đại diện đã tìm đến tố cáo trước.

Hỏi hắn tại sao lại không trả lời theo kịp bản đã được chuẩn bị từ trước, tại sao hắn không kìm lại được mà ngáp trên sân khấu, hay lại nói tại sao người hâm mộ lại nói rằng công ty đang chèn ép nghệ sĩ sau khi chương trình được phát sóng..

Từ Mộ đã bị choáng váng, rồi chuyện này còn đi đến tận đâu?

Quản lý liên tục tra hỏi hắn khiến cho hắn đau đầu, hắn đã gọi cho giám đốc công ty và nói rằng nếu có quản còn ở công ty một ngày thì hắn sẽ không quay về một ngày.

Nếu giám đốc quyết giữ quản lý lại thì hắn sẽ chấm dứt hợp đồng và bồi thường cho công ty theo hợp đồng đã ký kết.

Vì vậy, một nay là một ngày phải chạy đông chạy tây, tự hắn đã cho hắn một ngày nghỉ.

"Cậu có chắc chắn rằng, ông chủ của cậu sẽ từ bỏ quản lý này không?"

Lục Cẩn Đình không nói thêm gì nữa, nhưng Từ Mộ hắn lại khá chắc chắn vấn đề này. Chưa kể công ty cũng không có nhiều nghệ sĩ đình đám, cũng không có được người thứ hai hót như hắn. Hơn nữa hắn đã kiếm rất nhiều tiền về cho công ty trong khoảng thời gian hắn làm ở công ty.

Nhiều bộ phim và quảng cáo có được là do hắn liên hệ với nhà sản xuất, người đại diện chỉ cần sắp xếp thời gian cho hắn.

Từ Mộ nghe nói người đại diện này là họ hàng xa của giám đốc, vì là họ hàng xa nên giâc đốc sẽ không vì người đại diện mà quay lưng với hắn.

"Tôi rất tự tin, đừng nói những chuyện vô bổ đó. Hôm nay tôi đang tổ chức một trò chơi, có rất nhiều người đẹp, cậu đi chứ?"

Lục Cẩn Đình xua tay: "Không, hôm nay tôi có việc phải làm, nên tôi sẽ về sớm."

Từ Mộ rất có thời gian với những chuyện này, Lục Cẩn Đình thì lại từ chối hắn, Từ Mộ cảm thấy trời sắp sập xuống.

"Lục Cẩn Đình, trong nhà ngoài quản gia thì còn có ai nữa đâu, cậu về nhà làm gì!" Lục Cẩn Đình cười đầy ẩn ý, Từ Mộ như hiểu ra điều gì đó.

"Lục Cẩn Đình trong nhà cậu thật sự có người khác sao? Trong nhà cất người đẹp sao?"

Lục Cẩn Đình im lặng, Từ Mộ lại càng thêm tò mò.

"Được rồi cậu mau rời đi đi, tôi còn có việc phải làm!" Lục Cẩn Đình hạ lệnh đuổi hắn.

"Được rồi! Lục Cẩn Đình tôi đi đây, tôi xem cậu giấu tôi được bao lâu!" Nói xong, từ mộ làm ra vẻ khinh thường rồi mới rời đi.

Lục Cẩn Đình nhìn thời gian, trời đã bắt đầu tối rồi, Đường Thiến cả ngày cô không đi ra ngoài chắc đã chán sắp chết rồi.

Lục Cẩn Đình nghĩ đến Đường Thiến liền không muốn làm việc nữa, liềm cầm chìa khóa xe, xuống tầng hầm lái xe đi về sớm.

Khi anh trở về đến biệt thự, thấy đèn trong phòng cô đã sáng, nghĩ cô không có ở phòng khách nên lén lẻn vào nhà.

Thành thật mà nói, việc sống chúng dưới một mái nhà mà không gặp nhau, thì khá khó hắn đối với anh.

Đôi khi anh cũng tự hỏi bản thân, tại sao anh không thể thành thật để cô biết, lần nào cũng phải đợi đến khi trong nhà tối đen như mực, không thể nhìn thấy ngón tay của mình khi vào nhà, cứ như một bóng ma.

Ngay khi Lục Cẩn Đình bước vào phòng, liền có tiếng gõ cửa.

"Vào đi!"

Thấy thiếu gia về sớm như vậy, quản gia nghĩ chắc hẵn hắn chưa ăn cơm, liền bưng một đĩa hoa quả đi vào.

"Thiếu gia, không biết cậu về sớm như vậy, nên không kêu người chuẩn bị cơm từ trước, cậu ăn hoa quả trước đi, tôi kêu người chuẩn bị cơm ngay."
 
2,533 ❤︎ Bài viết: 270 Tìm chủ đề
Chương 22: Tôi muốn ăn mì do cô ấy nấu

Lục Cẩn Đình gật đầu, quản gia đang định rời đi thì Lục Cẩn Đỉnh ngăn lại.

"Chờ một chút! Cái kia.. Cô ấy có phải đã ăn cơn rồi phải không?"

Quản gia nói cô đã ăn cơm rồi, nằm trong nhà cả một ngày.

Lúc nãy khi đi qua phòng cô ấy, tôi nghe thấy tiếng cô ấy nói chuyện cười đùa với những người khác, chắc hẳn cô đang chơi game với những người khác trong phòng!

Chơi game? Cô chơi và nói chuyện với ai, đàn ông sao?

Lục Cẩn Đình bắt đầu điên cuồng mà hạ quyết tâm, nhưng trong lòng vẫn có chút tức giận.

Anh làm việc chăm chỉ ở bên ngoài, anh cung cấp cho cô nơi ăn chỗ ở, và cô đang chới game nói chuyện vui vẻ với người đàn ông khác ở bên kia, Lục Cẩn Đình làm sao có thể chịu nổi.

"Quản gia, ông đi noid với cô ấy để cô ấy nấu cho tôi! Tôi muốn ăn mì do cô ấy nấu."

Lục Cẩn Đình đột nhiên tức giận, quản gia cũng khó hiểu, còn nghĩ rằng mình đã làm sai chuyện gì nên đi ra ngoài.

Vì lý do nào đó, quản gia cảm thấy thiếu gia của mình đã thay đổi kể từ khi thiếu phu nhân chuyển đến đây.

Đôi khi cười khuẩy trước màn hình điện thoại, đôi khi lại tức giận, giống như lúc nãy vậy.

Quản gia gõ cửa phòng Đường Thiến Thiến, Đường Thiến Thiến mặc kên ông, vào thời điểm mấu chốt đẩy tháp.

Thấy Đường Thiến Thiến không trả lời, quản gia liền rút dây mangj ở cửa, trong tích tắc âm theo như giết heo ngốc nghếch của cô truyền ra.

"Tôi thua rồi! A!"

Quản gia cười hả hê nhìn về phía cửa, lúc này Đường Thiến Thiến mới ra mở cửa.

Mặt Đường Thiến Thiến có vẻ tức giận, vừa mở cửa liền nhìn thấy tay quản gia đang cầm dây mạng còn cười thần bí.

Hai người nhìn nhau, một lúc sau bầu không khí khó xử lan tỏa xung quanh. Nụ cười của quản gia cứng đờ lại một chỗ vì ông bị bắt tận tay đang làm chuyện xấu, ngay lúc này ông không tìm được kẽ hở nào để chốn vào được.

Đường Thiến Thiến chỉ vào dây cáp mạnh trên tay ông, cười cười không nể nang mà nói: "Cái này.. là do ông rút ra?"

Quản gia vội vàng bỏ dây mạng qua một bên: "Vô tình.." Bộ dạng ấp úp mà nói. Cô lập tức hiểu ra mọi chuyện, muốn tức giận nhưng lại phải dè xuống.

Rốt cuộc thì cô bây giờ đang dựa dẫm vào người khác, trước khi biết người "chồng" mình chưa từng gặp qua là ai thì quản gia và người giúp việc là người thân thiết nhất với cô trong căn nhà xa lạ này.

Hơn nữa, vì "chồng" không ở bên, quản gia là người lớn nhất trong gia đình, sau này có việc gì cần có quản gia giúp.

Đường Thiến Thiến phải kìm chế "lời chào" đang định nói ra.

"Có việc sao? Tôi sẽ tiếp tục chơi game, tiện thể giúp tôi cắm lại dây mạng. Cảm ơn!" Đường Thiến Thiến đóng sầm cửa lại.

Quản gia sợ hãi, ngoan ngoãn cắm lại dây mạng. Ngay khi ông chuẩn bị rời đi thì nhớ ra nhiệm vụ thiếu gia giao cho, vội vàng quay lại gõ cửa phòng Đường Thiến Thiến một lần nữa.

"Là ai?" Giọng nói thiếu kiên nhẫn của Đường Thiến Thiến từ bên trong truyền ra.

Cửa được mở ra, Đường Thiến Thiến nhíu mày: "Ông muốn gì?"

"Cái đó.. Thiếu gia nói muốn ăn mì cho thiếu phu nhân làm!"

"Vậy thì sao? Tôi phải làm cho anh ta?" Tại sao "chồng" cô muốn ăn mì do cô nấu, tại sao biết cô có thể nấu ăn? Cô đột nhiên nhớ ra ngày mất điện đó, cô còn tưởng là trộm vào nhà, nhưng hiện lại xem ra bát mì là lo nhười chồng là mặt trộm.

Nửa đêm không ngủ giả làm ma dọa người, Đường Thiến Thiến càng tò mò về người chồng xa lạ này.

Nhưng cô phải làm sao để có thể nhìn thấy người chồng lạ mặt này đây!

"Đinh đinh!" Cô mở điện thoại lên và thấy Diệp Ngàn Lâm gửi cho mình một tin nhắn loại dài 20 giây, sau đó nhớ ra người bị cô vứt ra sau đầu trong hem nào đó.

Đường Thiến Thiến nhẹ nhàng mở tin nhắn thoại, giọng Diệp Ngàn Lâm tức giận truyền từ trong điện thoại ra: "Đường Thiến, em làm cái trò gì vây?" Quả nhiên lại là một đống than thở vô nghĩa.

Một là bạn tốt muốn cùng nhau tâm sự, một là người chồng xa lạ chưa được ăn no, không cần nghĩ nhiều tất nhiên cô sẽ chọn bạn tốt rồi.

Không phải bởi vì tình bạn sâu đậm với Diệp Ngàn Lâm, mà bởi vì trò chơi tuyệt với của Diệp Ngàn Lâm, cô đã lâu rồi chưa có cảm giác nằm xuống và chiến thắng là như thế nào.

Đường Thiến Thiến quay đầu đột nhiên nghĩ ra một ý tưởng hay, cô thậm chí còn không có thời gian đi giầy vào đã chạy ra ngoài, Dì Tư (người giúp việc) đang thu dọn phòng bếp, Đường Thiến Thiến chậm rãi bước vào, liền xấu hổ không nói nên lời.
 
2,533 ❤︎ Bài viết: 270 Tìm chủ đề
Chương 23: Ai có thể gọi em là thiếu phu nhân?

"Thiếu phu nhân, sao cô lại đi ra đây bằng chân trần vậy, cẩn thận bị cảm lạnh!" Khi bà quay lại thì thấy Đường Thiến Thiến đang lén lút, không biết là muốn làm gì.

"Không sao đâu, Dì Tư, tôi chỉ muốn làm phiền gì một chút thôi! Thiếu gia muốn ăn mì, còn phải là cho chính tay tôi nấu. Nhìn.."

Đường Thiến Thiến đỏ mặt khi nói câu này, muốn hỏi Dì Tư nhưng lại không nói ra, may mắn dì ấy hiểu ý cô.

"Tôi hiểu rồi! Nấu xong tôi sẽ gọi thiếu phu nhân, để cô dọn ra bát để quản gia đem lên cho thiếu gia."

Đường Thiến Thiến cũng nghĩ như vậy, cảm ơn dì giúp việc xong liền trở về phòng.

"Đường Thiến Thiến sao vừa rồi lại đi đâu đấy? Đang chơi đột nhiên bị rớt mạng. Em có tinh thần chơi game hay không thế? Hôm nay nếu không giải thích chuyện này, em sẽ không xong với anh đâu!" Diệp Ngàn Lâm đã chết.

"Ồ! Không phải chỉ là một ngôi sao nhỏ thôi sao, chơi lại là được rồi! Ka ka ka."

Đương nhiên Đường Thiến Thiến không quan tâm đến cái ngôi sao này, bởi vì cô có thẻ an ninh. Chỉ là đáng tiếc chuỗi chiến thắng của Diệp Ngàn Lâm.

"Không, Đường Thiến em đang giấu anh chuyện gì đó! Anh vừa nghe thấy có người gõ cửa phòng em, là một người đàn ông còn gọi em là thiếu phu nhân?"

Đường Thiến Thiến căng thẳng, Diệp Ngàn Lâm có lỗ tai gì vậy? Đường Thiến? Anh ấy có thể nghe thấy ở khoảng cách xa như vậy.

"Không! Anh nghe nhầm rồi, em gọi đồ ăn người ta vừa giao đến."

Diệp Ngàn Lâm tin tưởng cũng không đẻ ý đến nữa.

"Đúng vậy, ai có thể gọi em là thiếu phu nhân! Trừ khi em gả vào một gia đình giàu có."

Đường Thiến Thiến tự hỏi hôm nay Diệp Ngàn Lâm có chuyện gì sảy ra, anh nói như sét đánh câu nào cũng đúng trọng tâm. Ai có thể ngờ rằng Đường Thiến Thiến thật sự sẽ gả vào gia đình giàu có, cô không phải là một người bình thường.

"Đúng rồi, Đường Thiến hôm khác em đãn anh đi xem chỗ ở của em. Cách âm kém như vậy, có thể sống thoải mái được sao?"

Lời nói của Diệp Ngàn Lâm thật khiến Đường Thiến Thiến sợ hãi, anh là một người làm việc hiệu quả. Hôm nay anh nói ngày mai đã hành động: "Uh.. không, người ta chỉ muốn ở cửa chờ lấy đồ, thật sự em sống ở đây rất thoải mái.."

Không hiểu tại sao Diệp Ngàn Lâm lại cảm thấy Đường Thiến Thiến không chào đón mình!

"Không phải? Ý của em là gì? Em không muốn anh đến?"

Xem ra mấy ngày nữa anh sẽ đến xem nhà của cô, Diệp Ngàn Lâm không phải người dễ lừa, nếu phát hiện cô đã kết hôn nhất định sẽ làm lớn chuyện.

Không phải Đường Thiến Thiến không nói cho anh biết, nhưng hơi khó nói, làm sao cô có thể nói với Diệp Ngàn Lâm rằng cô đã kết hôn với một người đàn ông mà cô chưa từng gặp mặt, thật quá xấu hổ rồi.

Một lúc sau, có tiếng ngõ cửa cho biết là mì đã nấu xong.

Cô vội vàng đặt điện thoại xuống, bê khay đưa cho quản gia, đồng thời kêu quản gia thay cô chào hỏi người chồng xa lạ kia.

Lục Cẩn Đình đợi một lúc lâu sau, bụng đói đến cồn cào, cuối cũng anh cũng đợi được bát mì này.

Nhìn màu sắc của bát mì, Lục Cẩn Đình luôn thấy có sự khác biệt với bát mì ngày đó anh ăn.

Khi anh ăn thử một miếng, cuối cùng cũng biết sự khác biệt ở đâu, khác ở chỗ người tạo ra nó.

Dì Tư đã làm việc ở nhà anh được vài năm, thế nên anh có thể biết được thức ăn mà bà ấy nấu.

Đặc biệt là cách nấu mì của bà, bà sẽ cho thêm mè vào mì.

Lục Cẩn Đình ném bát lên bàn, Đường Thiến Thiến này cũng khá lười biếng, cô lại nhờ dì Tư làm hộ.

Cô cho rằng mình ở đây để tận hưởng? Lục Cẩn Đình nghĩ anh nên dạy cho con ma nhỏ thông minh không nghe lời này một bài học.

"Quản gia, đổ nó đi, nói với thiếu phu nhân làm lại lần nữa."

Lục Cẩn Đình cố ý nhấn mạnh mấy từ cuối cùng, ý bảo quản gia phải xem cô tự tay làm.

Sau khi quản gia đổ bát mì xong, ông lại đi tìm Đường Thiến Thiến, tối hôm nay ông chỉ việc ngõ cửa phòng thiếu phu nhân.

Quản gia nói lại lời của Lục Cẩn Đình, cô thật bất đắc dĩ, cô có tội tình gì!

Cô không nấu, quản gia cứ như vậy đi theo cô, cuối cũng cô cũng thỏa hiệp.

Mặc dù cô đã thỏa hiệp, nhưng cũng không làm cho Lục Cẩn Đình tốt hơn chút nào.
 
2,533 ❤︎ Bài viết: 270 Tìm chủ đề
Chương 24: Vì trong này thiếu tình yêu!

Đường Thiến Thiến chợt nhớ ra hình như lần trước trong tủ lạnh còn ít mì chưa nấu, không sao vậy nấu cho anh ta vậy cho đỡ phiền phức.

Để dạy cho anh ta một bài học, cô còn cho thêm gia vị vào nước dùng, nhìn bề ngoài có vẻ như là một món ăn mỹ vị nhưng thật chất lại là món ăn hắc ám.

Cô xem lần sau người đàn ông này còn dám trêu vào mình không.

Cô loanh quanh trong bếp một lúc mới nấu xong mì, cho vào tô rồi mới đưa tô mì "tình yêu" cho quản gia, đồng thời kêu ông đưa cho người "chồng" của cô và phải ở lại coi anh "ăn sạch".

Quản gia rất yên tâm, còn thầm nghĩ thiếu phu nhân này cuối cùng cũng sáng suốt một lần, biết lấy lòng thiếu gia.

Quản gia cẩn thận bưng lên lầu, Lục Cẩn Đình lúc này đang ngồi ở bàn máy tính, không rõ là làm cái gì. Ông bỏ đồ lên bàn, lặp lại những gì Đường Thiến Thiến vừa nói cho Lục Cẩn Đình, rồi đứng sang một bên.

Lục Cẩn Đình đứng dậy, thấy quản gia vẫn chưa rời đi, trong lòng có chút tò mò.

"Ông còn ở đây làm gì? Còn chuyện sao?"

"Thiếu phu nhân bảo tôi xem cậu ăn xong." Quản gia nghiêm túc nói.

Lục Cẩn Đình không nói nên lời, cô làm sao có khả năng như vậy? Mới dọn đến ở vài ngày, quản gia đã nghe lời như vậy cả dì Tư nữa lừa gạt mình.

Anh cảm thấy cần tìm một lúc nào đó họp để cho họ biết anh mới làm người trả lương cho họ.

Khi nhìn thấy bát mì này, anh cảm thấy quen thuộc, tô mì này giống với tô mì hôm cúp điện đó.

Có vẻ như Đường Thiến Thiến đã giở trò với mình, còn tự tay nấu số mì lần trước còn lại, thôi quên đi miễn là ngon, còn thừa cũng không quan trọng.

Tô mì có đủ màu sắc và hương vị, anh nóng lòng muốn nếm thử, quản gia cũng nhìn anh đầy mong đợi.

Vừa mới ăn một miếng nhỏ, vẻ mặt anh từ vui sướng chuyển sang chua xót, trong lòng run run lên.

"Thiếu gia, có chuyện gì vậy? Ăn không ngon sao?"

Lục Cẩn Đình cầm lấy khăn giấy bên cạnh lau miệng. Mì này không những không ngon mà còn rất kinh khủng! Đây không phải là vị lần trước anh ăn qua. Anh đoán cô đã biết tô mì lần trước là anh đã lén ăn nên tô mì này mới cho thêm chút vị.

Lục Cẩn Đình cười nhẹ: "Quản gia, mang tô mì đi đổ đi!"

Quản gia nhìn khó hiểu, nhìn tô mì cũng khá lắm mà nhỉ! Nhưng thiếu gia nói như vậy thì sẽ không lại tiếp tục ăn.

Khi quản gia bưng đi, Lục Cẩn Đình không nói một lời.

Dù sao anh cũng không ăn, ông ấy tự mình hiểu đi.

Quản gia tràn đầy nghi hoặc, Đường Thiến Thiến ở dưới lầu đợi rất lâu. Cô biết tại sao anh ta không ăn tô mì này.

Cô nghe thấy tiếng động trên lầu, từ xa nhìn thấy bóng dáng của quản gia.

"Ông có biết tại sao anh ấy không ăn không?"

Quản gia cúi đầu nhìn cô đang nhàn nhã trên sô pha chơi game. Khi quản gia nhìn cô, cô đã đoán được điều này.

Ông hỏi Đường Thiến Thiến tại sao, cô đặt điện thoại xuống, khoanh chân ngồi nghiêm túc nói một câu: "Vì trong này thiếu tình yêu!"

Thiếu tình yêu? Quản gia thấy Đường Thiến Thiến nói còn mơ hồ hơn cả Lục Cẩn Đình, chắc chắn không phải một gia đình nên bọn họ nói một chữ ông cũng không hiểu được.

Cô cười mãn nguyện khi thấy được vẻ mặt bối rối của quản gia, đây là điều cô muốn không thì làm sao có thể lừa được!

"Quản gia, ông thử nghĩ xem vị thiếu gia này ngày nào cũng đi sớm về muộn, làm việc cả ngày, có khi còn không thèm ăn giống như hôm nay, thật vất vả! Tôi cả ngày cũng đều bận bịu, tôi cũng vất vả.."

Cô còn chưa kịp nói xong đã nghe thấy quản gia nhỏ giọng lẩm bẩm: "Thiếu phu nhân đã nằm ở nhà cả ngày, không thấy được cô bậm rộn chỗ nào!"

Đường Thiến Thiến nói. Biểu hiện không nên quá xấu hổ, quả nhiên là như vậy, nhưng nói ra trước mặt người khác, thiếu phu nhân không biết xấu hổ sao?

"Tôi không thể nói như vậy? Hôm nay tôi đã chơi game hết một ngày, không chỉ chóng mặt, đau cổ mà tay tôi cũng sắp chuột rút.."

Cô ở nhà họ Đường rất nhiều năm không học được gì ngoài sự không biết xấu hổ của mẹ con Đường Gia Ninh, và sự không biết xấu hổ đó được cô sử dụng vào thời điểm này.

Quản gia ngoài mặt không nói gì, nhưng trong lòng lại cho rằng Đường Thiến Thiến cả ngày ở nhà dều nhàn rỗi.
 
2,533 ❤︎ Bài viết: 270 Tìm chủ đề
Chương 25: Làm sao có thể ấm áp được?

Trách cứ quản gia chen ngang, Đường Thiến Thiến quên mất mình đang nói cái gì.

"Tôi và người đó rất bận, việc nhà là của cả hai vợ chồng, phải hỗ trợ lẫn nhau, giúp đỡ lẫn nhau mới giống là một gia đình. Người đó có thể làm một ông chủ không cần động tay." "Haizzz.. đúng vậy, tôi cũng không quá quan tâm đến gia đình, thế thì làm sao có thể ấp áp được!"

Quản gia thấy lời Đường Thiến Thiến nói có vẻ có lý, nhưng cũng không có mấy ý nghĩa. Ông và dì Tư giúp việc làm hết mọi việc trong nhà, thiếu phu nhân và thiếu gia cần gì phải đụng đến việc nhà, hai vợ chồng họ cũng không giúp được gì. Muốn bận rộn! Muốn bận rộn cũng không có gì để bận rộn.

Quản gia suy nghĩ một hồi, cũng hiểu ra ý của Đường Thiến Thiến, cô đi một vòng tròn lớn như vậy, nghe thì có lý nhưng cũng không phải đang đào hố cho ông nhảy vào sao!

Quản gia muốn vạch trần Đường Thiến Thiến, nhưng vì thân phận của cô, muốn cho cô một ít mặt mũi, mà ông cũng muốn biết xem trong hồ lô của cô bán thuốc gì.

"Thiếu phu nhân, ý của cô là.."

Đường Thiến Thiến nở nụ cười xấu xa, vươn tay ngoắc ngoắc quản gia, ra hiệu cho ông đi đến.

Quản gia tiến lại gần cô, cô cẩn thận nói: "Không phải người đàn ông đó, anh ấy chưa ăn tối sao? Chỉ là tôi đói bụng, sao không để anh ấy đến giúp tôi, tôi sẽ nấu cho anh ấy một bữa tối dưới ánh nến. Sẽ rất ấm áp đuang không? Không chỉ rất ấm áp còn rất lãng mạn nữa! Ông nghĩ như thế nào?"

Quản gia rốt cuộc hiểu ý của cô, cô chạy một vòng lớn như vậy chỉ để muốn nhìn người đàn ông đã kết hôn với cô là ai, trông như thế nào.

Suy nghĩ nhỏ của cô đã bị quản gia nhìn thấu.

"Thiếu phu nhân, thiếu gia bây giờ không thể gặp mặt, cô đừng nghĩ đến nữa."

Đường Thiến Thiến thầm mắng ông một câu khi nghe được lời ông nói.

"Cái gì mà đừng nghĩ đến nữa? Ông chưa thử tại sao lại nói thế. Ông đi nói cho anh ấy những gì tôi vừa nói nhớ nói thật đầy đủ đấy, có lẽ anh ấy sẽ suy nghĩ."

Quản gia thật bất đắc dĩ, Đường Thiến Thiến bất lực, chỉ có thể dùng con bài tẩy.

"Quản gia tôi vừa vào phòng của ông, vô tình nhìn thấy một bức ảnh, là ảnh của ông và một người phụ nữ! Người phụ đó tôi nhìn thế nào cũng thấy rất quen thuộc, người đó rất giống dì Tư! Chắc không phải đâu nhỉ?"... "

Ít ra tôi nghĩ như vậy."

Quản gia thật sự có chút ý với dì Tư, dù sao cũng bằng lứa tuổi, cũng không có nữa kia.

Dì rất tốt bụng và khéo léo, gần như mọi người đàn ông đều muốn tìm nữa kia như vậy!

Hơn nữa, một thời gian trước cô cũng nghe nói một ít về chuyện xảy ra với quê hương của dì Tư.

Lại nghĩ đến hai người cùng làm trong biệt thự mấy năm nay, cô cho rằng hai người họ rất thích hợp ở với nhau, chỉ là không hiểu tại sao lại cứ lén lút như vậy!

Thấy bí mật của mình bị phát hiện, cả người quản gia ngay lập tức hoảng sợ.

"Đừng lo lắng, ông chỉ cần lên nói lại với anh ấy, tôi sẽ không biết gì về tấm ảnh kia!"

Quản gia cầu xin cô giữ bí mật cho mình, chuyện này nếu bị đồn ra ngoài sẽ bị mọi người chê cười.

Trong một lần bớt chợt, trong một lần cô vô tình hỏi về chuyện tình cảm của dì Tư và quản gia, cô thấy tai ông ửng đỏ.

Vì Đường Thiến Thiến biết chuyện này, dì biết không thể dấu được cô nên dã kể hết cho cô nghe.

Cô ghen tị với dì vì từ trước đến nay cô chưa có một mối quan hệ nào nghiêm túc như vậy, đột nhiên kết hôn với một người đàn ông xa lạ đây là điều khiến cô rất buồn phiền khi nghĩ đến.

Cô không hiểu tại sao hai người họ không nói cho tên thiếu gia kia biết chuyện này, rõ ràng là chuyện tốt nhưng giản gia lại không nói ra.

Thấy quản gia không muốn nói chuyện, cô dừng lại hỏi han, hứa sẽ giữ bí mật cho ông nhưng với điều kiện ông phải lên nói lại với người đàn ông kia.

Quản gia còn có chút do dự, Đường Thiến Thiến không nói gì, đẩy ông lên lầu, ông cũng miễn cưỡng đi lên.

Quản gia đứng trước cửa phòng Lục Cẩn Đình, do dự không biết có nên gõ cửa hay không, Lục Cẩn Đình nghe thấy tiếng động ở ngoài cửa, qua mắt mèo anh thấy quản gia đang đi laonh quanh trước phòng mình.

"Cạch." Cánh cửa được mở ra.

"Quản gia, sao ông cứ đi tới đi lui trước cửa phòng tồi? Có chuyện gì sao?"

Quản gia vô thức mà nhìn xuống lầu, Lục Cẩn Đình cũng nhìn theo tầm mắt cửa ông nhưng không thấy được gì.

"Cái kia.. thiếu gia, có thể vào phòng nói chuyện không?"

Quản gia sợ Đường Thiến Thiến nghe trộm, cảm thấy vào phòng nói sẽ yên tâm hơn.

Lục Cẩn Đình thấy quản gia khác với bình thường thì thấy rất khó hiểu.
 
2,533 ❤︎ Bài viết: 270 Tìm chủ đề
Chương 26: Không có cửa đâu.

"Có chuyện gì, thần bí như vậy?"

"Là thiếu phu nhân.." Thiếu phu nhân? Lục Cẩn Đình rất tò mò, chuyện gì đã xảy ra với Đường Thiến Thiến.

Quản gia nói thật cho Lục Cẩn Đình chuyện vừa rồi, nói rằng Đường Thiến đang giở trò với ông, cô sẽ cho anh một bữa ăn dưới ánh nến, vân vân.

Lục Cẩn Đình đột nhiên nghĩ tới cái gì đó, cao hứng nhìn về phía quản gia, trêu chọc: "Quản gia, ông từ khi nào nghe theo cô ấy nhiều như vậy? Ông vừa rồi nói cô ấy giở trò quỷ với ông, cô ấy bắt được bí mật nhỏ của ông?"

Quản gia nghe đến đây lập tức căng thẳng, ánh mắt thất thường, không biết nên đặt tay như thế nào.

Lục Cẩn Đình đã hiểu quá rõ quản gia, lúc lo lắng ông sẽ như thế này, sau nhiều năm như vậy, ông vẫn không thay đổi chút nào.

"Không, tôi.. thiếu gia không biết mọi chuyện về tôi sao!"

Quản gia lắp bắp, nhìn bộ dạng xấu hổ này, Lục Cẩn Đình không nhịn được cười.

"Thiếu gia, cậu còn cười nhạo tôi, mau nghĩ xem thiếu phu nhân sẽ làm cái gì!" Lời

Nói của quản gia đã nhắc nhỡ Lục Cẩn Đình, đúng vậy! Anh phải làm sao đây, Đường Thiến Thiến đây là đang suy nghĩ gì?

"Quản gia, ông nghĩ tôi nên làm gì? Dựa vào những gì ông biết về cô ấy, đoán xem cô ấy muốn làm gì?"

Đường Thiến Thiến cả ngày làm mấy chuyện không đầu óc, Lục Cẩn Đình thật sự không đoán ra được cô ấy muốn làm gì. Chỉ là để xem anh trông như thế nào, hay là có mục đích khác?

Quản gia lắc đầu, ông không biết Đường Thiến Thiến đang suy nghĩ gì, tóm lại là nhất định không mấy tốt.

"Ai có thể đoán được tâm tư của thiếu phu nhân!" Cô có một ý tưởng lớn, thiếu gia, cậu có thể tự mình tìm hiểu.

Lục Cẩn Đình bị chọc tức muốn chết, ghét nhất là người khác lừa dối mình, Đường Thiến Thiến không nói trực tiếp ra, đành phải đoán!

Lục Cẩn Đình rất đau đầu, phất tay, ra hiệu quản gia đi xuống.

Quản gia đi tới cửa, đột nhiên xoay người lại: "Thiếu gia, bữa tối của cậu thì sao?"

Lục Cẩn Đình không trả lời, quản gia cũng không dám nói vào.

Khi quản gia đi xuống lầu, ông nhìn thấy Đường Thiến Thiến ở góc cầu thang, nhìn ông đầy mong đợi.

"Như thế nào? Như thế nào?"

Quản gia lắc đầu, Đường Thiến Thiến lập tức héo rũ như quả cà tím bị sương muối đánh tan, người đàn ông này quả thực không dễ lừa gạt!

Đường Thiến Thiến định đi thì bị quản gia ngăn lại.

"Thiếu gia, thiếu gia còn chưa ăn cơm.."

Đường Thiến Thiến cau mày tỏ ý không bằng lòng, anh ấy không đồng ý yêu cầu của cô, còn muốn ăn đồ do cô làm, không có cửa đâu.

"Trong tủ lạnh có đồ ăn nhanh!" Đường Thiến Thiến nói xong, không thèm quay đầu nhìn lại.

Vẻ mặt của quản gia khi không được đáp lại, hai người này đều là chủ nhân ngoan cố!

Quản gia, lục tung tủ lạnh cuối cùng cũng tìm được một túi bánh bao cấp đông, Lục Cẩn Đình tuy rằng ghét nhất ăn những thứ cấp đông như thế này, nhưng ông cũng không thể làm gì khác hơn vào lúc này.

Ông biết Lục Cẩn Đình bị đau dạ dày, vì vậy anh phải ăn sáng và ăn tối.

Lục Cẩn Đình đang lo lắng thì điện thoại đột nhiên vang lên, vừa nhấc máy liền nghe thấy giọng nói lo lắng của trợ lý.

"Lục tổng, không ổn rồi! Đơn hàng chúng ta vừa mới ký mấy ngày trước có vấn đề, người phụ trách bên kia không thể liên lạc được.."

Tin tức này không nghi ngờ gì nữa khiến Lục Cẩn Đình kinh hãi. Tệ hơn nữa, anh đã rất thích dự án này và cảm thấy rằng nó rất có tiềm năng. Ngoài ra, dự án này đã bỏ ra rất nhiều nhân lực, vật lực và tài chính, khó tìm được xưởng đúc phù hợp, dự án vừa mới bắt đầu, đã có những vấn đề nan giải, Lục Cẩn Đình làm sao mà có thể không vội được!

Sau khi cúp điện thoại, Lục Cẩn Đình đã gửi mã hội nghị cho một nhóm lớn trong công ty, cho phép tất cả nhân viên tham gia dự án vào hội nghị thảo luận.

Vấn đề này là ưu tiên hàng đầu cho sự phát triển của công ty, mọi người đều rất coi trọng nó, ngay khi Lục Cẩn Đình bắt đầu cuộc họp, đã chật kín người.
 
2,533 ❤︎ Bài viết: 270 Tìm chủ đề
Chương 27: Là anh bất cẩn

Trợ lý nói cho mọi người biết tình hình hiện tại, mọi người đều vò đầu bứt tai, không ai nghĩ ra được biện pháp tốt, đầu óc Lục Cẩn Đình trở nên trống rỗng.

Anh đã bắt đầu nghiên cứu dự án này khi còn đi học, dự án đã làm nhiều năm rồi.

Anh phụ trách công trình từ đầu đến cuối, nhất thời rất cao tay, xưởng đúc này, sau một thời gian dài thì anh mới phát hiện ra là phù hợp với anh nhất.

Người phụ trách xưởng đúc ít nhiều cũng có chút quan hệ, dù hai người mới gặp nhau vài lần nhưng người phụ trách rất lạc quan về dự án của anh và cho anh một số lời khuyên quý giá.

Lục Cẩn Đình nghĩ anh ta là người tri kỷ và rất tin tưởng nên cuối cùng đã chọn xưởng sản xuất này.

Lục Cẩn Đình nhắm mắt lại nhéo nhéo lông mày, xem ra là anh bất cẩn!

Nhưng bây giờ nếu vấn đề này không được giải quyết, nó sẽ là một cú đánh lớn, đối với công ty và cá nhân anh.

Những nhân viên trong cuộc họp này đã nửa năm không nghỉ phép vì dự án này, và thường làm thêm giờ đến tận khuya.

Giờ đây, dự án này không chỉ dành cho anh, Lục Cẩn Đình, mà còn dành cho tất cả mọi người.

Dự án thất bại đồng nghĩa với việc công sức hơn nửa năm của mọi người đều bị lãng phí, tất cả tiền bạc đầu tư của công ty đều bị lãng phí, ước nguyện bấy lâu nay của Lục Cẩn Đình tan thành mây khói.

Trong video, tất cả mọi người đều nhún vai, không có chút ý chí chiến đấu nào, lo lắng như thể đang đối mặt với kẻ thù lớn.

Trợ lý cũng muốn nhờ Lục Cẩn Đình an ủi mọi người, nhưng nhìn anh như thế này, không cần an ủi người khác, mà anh là người cầm an ủi nhất!

Quản gia đã hấp chín bánh bao, đặt lên đĩa vẫn còn đang bốc khói nóng hổi.

Quản gia thận trọng lên lầu, gõ cửa, không vào phòng đợi cho đến khi Lục Cẩn Đình đáp lại.

Lục Cẩn Đình liếc nhìn cái đĩa và ra hiệu cho quản gia để nó sang một bên.

Quản gia nhìn thấy sự khác thường của Lục Cẩn Đình, trên màn hình máy tính cũng nhìn thấy vẻ lo lắng của những người khác, phản ứng đầu tiên của quản gia là công ty của Lục Cẩn Đình đã xảy ra chuyện.

Lục Cẩn Đình chưa bao giờ thích làm việc ở nhà, anh cho rằng nơi thư giãn nhất là ở nhà, có việc quan trọng thì tổ chức hội nghị truyền hình tại nhà, nếu không phải chuyện lớn, anh thường đợi đến ngày hôm sau khi anh đến công ty.

Quản gia biết lúc này không nên ở trong phòng Lục Cẩn Đình quá lâu, nên đặt bánh bao xuống, trước khi rời đi nhắc nhở anh phải ăn nó.

Lục Cẩn Đình quả thật đói bụng, nhưng anh không có ý định ăn gì cả, gọi hơn chục cuộc cho người phụ trách, nhưng không có ai trả lời.

Lục Cẩn Đình ôm theo một tia may mắn, chẳng lẽ là bị mất điện thoại di động, nếu thật sự muốn trốn đi, hắn ta đã hoàn toàn hủy bỏ số điện thoại di động, thay cái mới!

"Người phụ trách bên kia biến mất bao lâu rồi?"

Trợ lý véo ngón tay tính toán thời gian.

"Được khoảng hai ba ngày rồi. Trưa hôm qua có người báo xưởng đúc đóng cửa, tôi gọi điện cho người phụ trách nhưng không ai trả lời. Lúc sau, tôi bận việc nên quên mất việc đó. Sáng nay tôi nghĩ đến, tôi chỉ nhớ khi tôi đến xưởng đúc, những người công nhân ở đó nói rằng người phụ trách không có ở đó, vì vậy họ không thể bắt đầu công việc! Và những người công nhân nói rằng, họ không thể liên lạc với người chủ để thanh toán lương vào ngày hôm kia."

Lục Cẩn Đình mặt lạnh nói: "Thông báo, ngày mai tiếp tục gọi điện thoại, cho hắn ta 24 giờ nữa, nếu hắn vẫn không xuất hiện, liền gọi cảnh sát!"

Trợ lý không thể làm bất cứ điều gì, nhưng Lục tổng nói rằng, anh ấy sẽ đến công ty để họp vào sáng mai, và sau đó cuộc họp đã được giải tán.

Sau cuộc họp, Lục Cẩn Đình vừa đứng dậy thì cảm thấy bụng đau quặn thắt lại.

Anh đi tới bàn, cầm thìa lật úp trong bát, sau đó nhíu mày.

Bánh bao đông lạnh? Sau đó, ném cái thìa vào bát, anh không có thời gian nấu ăn khi anh sống một mình trước đây, vì vậy anh đã dự trữ thực phẩm đông lạnh trong tủ lạnh. Đến nỗi bây giờ anh nhìn thấy đồ ăn đông lạnh liền muốn nôn ra.

Anh nhớ trước đây anh đã vứt hết đống đồ ăn nhanh này rồi! Thế mà vẫn còn bỏ sót? Nhưng bởi vì cơn đau dạ dày thực sự khó chịu, Lục Cẩn Đình vẫn cầm thìa lên, miễn cưỡng cắn một miếng.
 
2,533 ❤︎ Bài viết: 270 Tìm chủ đề
Chương 28: Em không sao, anh đừng lo.

Đúng là một hương vị mà anh quen thuộc. Lục Cẩn Đình chỉ cắn một miếng rồi lại ném thìa vào bát, bánh bao đã nguội từ lâu, mùi vị rất khó tả.

Lục Cẩn Đình không muốn ăn nó ngay cả khi dạ dày đau đến chết.

Anh lục tung các hộp và tủ nhưng không tìm thấy hộp thuốc chữa bệnh dạ dày, nước trong chăn lại trào ra dưới đáy.

Vì vậy, anh xé một miếng dán ấm của trẻ em để trên bụng mình, sau đó cầm cốc nước lên và đi xuống nhà lấy nước.

Khi Lục Cẩn Đình đi qua góc cầu thang, anh nhìn thấy một kẽ hở trên cửa của phòng Đường Thiến Thiến, bên trong vẫn còn sáng đèn.

Anh nhìn đồng hồ trên tường, đã gần mười hai giờ rồi, sự tò mò thôi thúc anh bước tới cửa phòng của Đường Thiến Thiến.

Qua khe cửa, Lục Cẩn Đình thấy cô đang nằm trên giường, chân co lên, tay cầm điện thoại đang quẹt quẹt trên màn hình, đeo tai nghe và có người đang mắng cô.

"Chết tiệt, Diệp Ngàn Lâm! Anh đang muốn bán em, nếu em chết sẽ có ích gì cho anh.."

Diệp Ngàn Lâm? Nhị thiếu gia nhà họ Diệp, tên ăn chơi trác táng? Đường Thiến Thiến sao có thể biết anh ta, anh chưa nghe nói về bất kỳ sự qua lại nào giữa nhà Đường và nhà họ Diệp!

Hơn nữa, lúc trước Lục Cẩn Đình điều tra Đường Thiến Thiến, anh phát hiện cha Đường, mẹ Đường và chị gái Đường Gia Ninh đối với cô không tốt lắm, một số yến tiệc chiêu đãi cũng không bao giờ đưa cô đến, coi như nhà họ Đường không có đứa con gái này!

Lục Cẩn Đình nghĩ rằng anh có thể đã nghe nhầm, cô có thể đang nói chuyện với đồng đội của mình.

Nhưng phải nói, bộ dạng mắng chửi người khác của Đường Thiến Thiến cũng có chút đáng yêu! Lục Cẩn Đình trốn sau cánh cửa, không thể nhịn được cười.

"Ai?"

Lỗ tai của Đường Thiến Thiến rất nhạy cảm, quay đầu thật mạnh, không thấy ai, liền đẩy cửa nhìn xung quanh, bảo đảm không có người ở ngoài mới đóng cửa lại.

"Đường Thiến Thiến, em đang nói chuyện với ai vậy?"

"Em vừa nghe thấy tiếng động bên ngoài cửa, còn tưởng rằng có người ở đó. Có lẽ cửa không đóng chặt. Chúng ta vào lại đại sảnh đi!"

Đường Thiến Thiến không chút nghi ngờ, bởi vì cô thường như vậy, cô quá đãng trí, hoặc cô quên đóng cửa sổ hoặc cửa phòng.

Đầu óc của Đường Thiến Thiến khiến cho Diệp Ngàn Lâm rất lo lắng: "Không được, anh thực sự phải đến chỗ của em để xem xét."

Đường THiến Thiến hoảng sợ, nếu thực sự Diệp Ngàn Lâm đến thì mọi chuyện sẽ bị bại lộ!

"Em không sao, anh đừng lo."

Nhưng Diệp Ngàn Lâm vẫn cố chấp: "Anh phải đến xem chỗ ở của em độ an toàn có cao không. Đầu óc xuống cấp của em, nếu lỡ một đêm quên không đóng cửa thì phải làm sao! Nếu không muốn anh lo lắng, em có thể chuyển đến đối diện nhà anh, anh có thể chăm sóc cho em!" Biết đó là ý tốt của Diệp Ngàn Lâm, nhất thời không biết nên từ chối như thế nào.

Cô biết quá rõ về Diệp Ngàn Lâm, nếu cô vẫn kiên quyết ngăn không cho Diệp Ngàn Lâm đến, anh nhất định sẽ nghi ngờ, sau đó sẽ rất khó xử lý.

"Mấy tháng nay em không muốn mất tiền thuê căn nhà này. Khi nào hết tiền thuê nhà, em sẽ tìm một nơi ở gần chỗ anh."

Nghe Đường Thiến Thiến nói câu này, Diệp Ngàn Lâm thở phào nhẹ nhõm. Lục Cẩn Đình ngồi xổm ở góc cầu thang không dám nhúc nhích, che miệng sợ phát ra tiếng động.

Vừa rồi Đường Thiến Thiến đột nhiên quay đầu, quả thực khiến anh giật mình, cũng may anh phản ứng kịp, nếu chậm một giây đã bị cô phát hiện.

Tuy nhiên, anh vừa nghe Đường THiến Thiến nói về việc thuê nhà và dọn đi. Anh có chút khó hiểu, Đường Thiến Thiến không muốn ở đây, muốn dọn ra ngoài!

Lục Cẩn Đình khó hiểu, biệt thự của anh nằm ở khu vực sang trọng nhất thành phố, tuy có chút lạc lõng nhưng cũng là nơi mà nhiều người mơ ước!

Hơn nữa Đường Thiến Thiến không ra ngoài làm việc, ở đây được phục vụ đồ ăn thức uống, đi ra ngoài còn có tài xế đưa đón, cô còn gì không bằng lòng nữa chứ!
 
2,533 ❤︎ Bài viết: 270 Tìm chủ đề
Chương 29: Tôi sợ con trai tôi sẽ xảy ra chuyện.

Đúng như anh đang suy nghĩ, cảm giác đau bụng lại ập đến, Lục Cẩn Đình phải dựa vào cầu thang, từng chút một đi xuống.

Quản gia lúc này đang bận rộn trong phòng bếp, nhìn thấy bộ dạng khổ sở của Lục Cẩn Đình, lập tức đỡ anh ngồi xuống sô pha, từ trong ngăn kéo tủ ti vi lôi ra một hộp thuốc chữa bệnh dạ dày.

Lục Cẩn Đình vừa uống thuốc vừa uống một cốc nước ấm, sẽ làm cho dạ dày của anh cảm thấy dễ chịu hơn.

Nếu Lục Cẩn Đình đoán không lầm, quản gia vừa mới rửa bát xong sao? Những việc này không phải thường do dì Tư làm sao? Lục Cẩn Đình không nhịn được hỏi quản gia.

Mặt quản gia lại có vẻ căng thẳng.

"Dì Tư gần đây bị cảm, nên tôi nghĩ đến bà ấy là một phụ nữ, người thân không ở bên cạnh, thân thể có chuyện gì không có người chăm sóc, tôi để cho bà ấy đi nghỉ ngơi trước. Chỉ có một vài cái bát, không phải ai cũng giống nhau!"

Vẻ mặt Lục Cẩn Đình đột nhiên như hiển ra, quản gia đột nhiên không biết nên giải thích như thế nào.

Thấy ông lo lắng như vậy, Lục Cẩn Đình cũng không trêu chọc ông nữa.

"Tiện thể, đi thu dọn bánh bao trong phòng của tôi đi! Tôi thật sự không quen ăn đồ đông lạnh!"

"Vậy thiếu gia.."

Lục Cẩn Đình biết quản gia muốn hỏi gì, liền nói trước quản gia. Nói xong, cắt đứt lời nói của ông.

"Đừng lo lắng! Tôi sẽ chỉ uống một chút nước nóng."

Quản gia giúp Lục Cẩn Đình đổ đầy nước, chuẩn bị quay người lên lầu.

"Chờ đã!"

Lục Cẩn Đình sờ sờ đầu, ngượng ngùng nói: "Thôi, thiếu phu nhân bây giờ đang mang thai, không nên thức khuya, không tốt cho đứa nhỏ."

Nói xong Lục Cẩn Đình không quên nói thêm: "Chuyện đó.. đừng nghĩ lung tung, tôi sợ con trai tôi sẽ xảy ra chuyện."

Người quản gia có vẻ do dự.

"Quản gia, ông có chuyện gì muốn nói sao? Mau nói đi, ông nhìn như thế tôi nhịn không được cảm thấy khó chịu."

Từ khi Lục Cẩn Đình nói như vậy, quản gia cũng cởi mở hơn.

"Thiếu gia, tôi không hiểu. Cậu rõ ràng là quan tâm đến thiếu phu nhân, tại sao không tự mình nói cho cô ấy biết? Hai người đã có gia đình và có con. Tại sao lại muốn như thế này.."

Lục Cẩn Đình nhìn chằm chằm quản gia, trong lòng quản gia rùng mình một cái, sau đó liền dừng lại, nuốt trở về những gì còn chưa nói xong. Sau đó, Lục Cẩn Đinh quay người và đi lên lầu.

Anh cũng muốn xuất hiện ngay trước mặt Đường Thiến Thiến và nói ngay với cô rằng tôi là chồng của em.

Nhưng anh sợ Đường Thiến Thiến không thể tiếp nhận được, hai người vừa mới xảy ra chuyện trong khách sạn không lâu, hiện tại lại bị ép phải kết hôn, bất kể là ai, đều sẽ cảm thấy chuyện này là một âm mưu có mục đích!

Sự việc bắt đầu quả thực là một tai nạn, nhưng tiếp sau đó và cuộc hôn nhân, hiện tại quả thực là do anh thiết kế, anh làm sao có thể không cảm thấy áy náy!

Vì vậy anh muốn đi từng bước, trước tiên đối xử với Đường Thiến Thiến tốt nhất bằng mọi cách anh có thể, để cô có ấn tượng tốt về mình, sau đó từ từ xuất hiện trước mặt cô.

Nhưng anh không ngờ Đường Thiến Thiến lại là một người tò mò và nóng nảy như vậy, nghĩ đến cô mới dọn đến mấy ngày nay, mỗi ngày đều phải làm một cái gì đó.

Nhưng chính vì sự xuất hiện của cô mà Lục Cẩn Đình bắt đầu yêu gia đình.

Anh đã từng làm việc quá khuya và ngủ trực tiếp tại công ty. Bây giờ dù bận thế nào anh cũng sẽ về nhà, trước khi đi ngủ anh phải đến phòng của Đường Thiến Thiến để xem cô, thấy Đường Thiến Thiến đang ngủ rất thoải mái anh mới yên tâm.

Mục đích của việc, làm việc chăm chỉ là mang lại nhiều lợi ích hơn cho công ty, nhưng bây giờ mục đích làm việc là để cho hai mẹ con cô sống tốt hơn và bù đắp những tiếc nuối khi cô còn ở trong gia đình họ Đường.

Quản gia bước đến cửa phòng Đường Thiến Thiến, nghe thấy tiếng hét thất thanh của cô từ trong phòng truyền ra, tưởng có chuyện nên ông nhanh chóng gõ cửa.

"Thiếu phu nhân, sao vậy, chuyện gì xảy ra vậy?"

Đường Thiến Thiến nghe thấy giọng nói của quản gia, vội vàng tắt micro trong game, sau đó ra khỏi game.
 
2,533 ❤︎ Bài viết: 270 Tìm chủ đề
Chương 30: Không ở một mình có ý gì, ai nữa?

Không tệ, lần này cô lại bán đi Diệp Ngàn Lâm. Đường Thiến Thiến hợp lý hóa nó và chắc chắn rằng hình ảnh của cô ổn, vì vậy cô mở cửa.

Cô nghĩ rằng đó là người đàn ông đã thay đổi ý định của mình, khi gặp anh, và yêu cầu quản gia nói cho anh biết. Vì vậy, Đường Thiến Thiến tỏ ra lịch sự hơn.

"Quản gia? Đã muộn như vậy, có vấn đề gì liên quan gì đến tôi sao?"

Quản gia vô thức nhìn vào trong phòng, quan tâm nói: "Tôi vừa rồi nghe thấy trong phòng có tiếng động, tưởng xảy ra chuyện!" Hơi lo lắng. Một câu trả lời xấu hổ: "A! Vậy à? Nhưng tôi chỉ đang chơi một trò chơi!" Khi

Quản gia nghe thấy điều này, sự thật sẽ không được tiết lộ! Dám yêu người khác giở trò đồi bại, thiếu phu nhân dùng miệng nói!

Vẻ mặt của quản gia khiến Đường Thiến Thiến có chút xấu hổ, cho rằng giọng nói của mình quá lớn nên đã quấy rầy ông.

Đường Thiến Thiến thích la hét khi chơi game, và cô thường làm vậy khi còn ở trong gia đình họ Đường.

Vì những chuyện này, cô bị cha và mẹ Đường mắng không ít, sau này đơn giản là nghỉ chơi!

Thông thường, cách giải tỏa và thư giãn của cô là chơi game, nhưng gia đình họ Đường đã giết chết sở thích cuối cùng của cô.

Chỉ có Đường Dịch Đình, khi thấy cô không vui, sẽ cùng cô lập tổ đội để mở vài lần hack, cô có thể trút giận vài lần.

Cô vốn tưởng rằng biệt thự xa hoa như vậy, trang trí hẳn là đã từng nghe nói qua, tường hẳn là có khả năng cách ly rất mạnh.

Có những giây phút, cô đã nghiêm túc với những điều anh nói nhưng vẫn tái phạm lại.

Sẽ ra sao, có một ngày cô mắng và bị anh nghe thấy? Cô thậm chí bị nhốt, không cho ăn, và hành hạ bản thân một chút!

Nghĩ đến đây, Đường Thiến Thiến vỗ đầu, đây là đang nghĩ đi đâu vậy? Đôi khi cô tự hỏi liệu cô đã xem quá nhiều phim truyền hình, cô luôn có thể dán những âm mưu đó vào cuộc sống của mình.

Đường Thiến Thiến nghĩ lại thấy hơi nực cười, kinh nghiệm của cô chắc cũng không phải từ phim truyền hình, cẩu huyết quá.

Không chỉ có mẹ kế độc ác và các chị em gái của Bạch Tuyết mà còn có một người cha tàn nhẫn, người duy nhất đối xử tốt hơn với cô là anh trai, người không được coi trọng ở nhà.

Đôi khi cô cảm thấy mình giống như Cinderella, Cinderella đã sống một cuộc sống hạnh phúc vì gặp được hoàng tử, còn cô thì sống hạnh phúc vì gặp được một người chồng giàu có.

Đường Thiến Thiến cười điên cuồng một tiếng, sau đó lại rất buồn bực, quản gia ở ngoài cửa ngẩn người.

"Thiếu phu nhân?" Tay quản gia đung đưa trước mắt Đường Thiến Thiến, ông suy tư.

"Thiếu phu nhân, cô vừa nghĩ gì vậy?"

"Không.. không có gì đâu!"

"Nhân tiện, ông còn việc gì phải làm nữa không?"

Đương nhiên là đã xảy ra chuyện. Trước khi quản gia có thời gian nói chuyện của mình, cô đã đắm chìm trong suy nghĩ của chính mình.

"Thiếu gia vừa rồi kêu tôi nói với cô hôm nay đã rất muộn, dù sao cũng muốn cô đi ngủ sớm hơn, hiện tại cô không ở một mình!"

Đường Thiến Thiến sững sờ, không ở một mình là có ý gì, ai nữa?

Nhưng nói ra thì có quá nhiều điều về người chồng lạ này, không gặp cô còn muốn kiểm soát cô, nghĩ đến cũng thật tốt nhỉ!

"Không phải tôi đã nói sao, thiếu gia của anh nhiều chuyện như vậy sao? Anh ấy khi ngủ cũng quan tâm tôi. Là sợ tốn tiền điện hay sao? Anh ấy muốn tôi ngủ, nhưng tôi thì không. Sao tôi phải nghe lời anh ấy."?"

Đường Thiến Thiến đạp bỏ dép lê ngồi xếp bằng trên giường, tay cầm máy tính, không biết đang chọc cái gì.

Đây là lần đầu tiên quản gia thấy có người chán ghét thiếu gia của mình như thế này, cũng cảm thấy Đường Thiến Thiến có chút không biết đang ở giữa hạnh phúc, phải biết phụ nữ bên ngoài rất muốn có được kiểu chồng như vậy. Nói nũng nịu, nhưng thiếu gia sẽ chỉ cho bọn họ một lời: Đi đi!

Nhiệm vụ mà thiếu gia giao cho quản gia đương nhiên quản gia phải hoàn thành. Vì Đường Thiến Thiến nhất quyết không ngủ nên không thể ép cô, nhắm mắt lại lặng lẽ đứng bên cạnh
 
2,533 ❤︎ Bài viết: 270 Tìm chủ đề
Chương 31: Đây là nhiệm vụ thiếu gia giao cho tôi.

Đường Thiến Thiến liếc mắt nhìn quản gia, một lúc sau, rốt cuộc cô không chịu nổi nữa.

"Quản gia, tôi đã nói sẽ không ngủ, ông còn đứng đây làm gì?"

"Kêu cô đi ngủ, đây là nhiệm vụ mà thiếu gia giao cho tôi, nhất định phải hoàn thành!"

Đường Thiến Thiến vẻ mặt bất lực, người quản gia này. Thật sự là ngốc, cô đoán chừng anh đã ngủ say rồi!

"Tôi chỉ tự hỏi, thiếu gia mỗi tháng trả cho ông bao nhiêu? Tại sao ông lại nghe lời anh ta như vậy! Đã lúc này rồi, tôi đoán chừng thiếu gia đã ngủ say rồi. Sao ông còn làm việc này, ông đi đi. Ngủ trước đi, khi anh ta hỏi ông thì cứ nói dối, tôi sẽ giúp ông!"

Đường Thiến Thiến nghĩ ý tưởng của mình thật hoàn mỹ, nhưng không ngờ quản gia lại phản bác cô.

"Thiếu phu nhân nghĩ nhiều quá, thiếu gia cậu ấy rất bận việc, thời gian nghỉ ngơi thường là nửa đêm hoặc sáng sớm.."

Thiếu phu nhân đã muốn muốn ông làm sai, làm sao có thể. Ông không bị lừa.

"Thiếu gia của ông còn chưa ngủ sao lại làm phiền đến tôi!" Đường Thiến Thiến tự tin nói.

Quản gia bình tĩnh đáp lại: "Thời gian làm việc và nghỉ ngơi của thiếu gia đều được sắp xếp theo lịch trình làm việc, hơn nữa cậu ấy đã nhất quyết yêu cầu như vậy." Trong

Cuộc trò chuyện này, Đường Thiến Thiến hoàn toàn bị đánh bại, cô luôn cảm thấy quản gia đang nói bóng gió rằng cô đã được nhàn rỗi cả ngày.

Quản gia đứng ở cửa nhìn chằm chằm Đường Thiến Thiến, Đường Thiến Thiến cảm thấy bị dọa đến không nói được gì, trong lòng khó chịu đến không chịu nổi.

Đường Thiến Thiến chỉ có thể thỏa hiệp khi thấy quản gia không thể nói chuyện, đành miễn cưỡng đặt điện thoại sang một bên.

Nhìn thấy Đường Thiến Thiến đặt điện thoại xuống, quản gia lập tức nở nụ cười, nhanh chóng đem máy tính trong tay đặt qua một bên.

Tình cờ thấy cô đang đăng sơ yếu lý lịch của mình trên một nền tảng nào đó, như thể cô đang tìm việc. Quản gia không nhìn kỹ, đặt máy tính xuống, tắt đèn rồi rời đi.

Quản gia vừa đi ra ngoài liền nhìn thấy Lục Cẩn Đình đang canh cửa.

"Thiếu phu nhân ngủ rồi?"

Quản gia gật đầu, vị thiếu phu nhân này thật đúng là một người khó tính, tốn rất nhiều công sức mới thuyết phục được cô đi ngủ.

Quản gia thậm chí còn có chút đồng cảm tình với Lục Cẩn Đình, không nói đến việc trong mắt thiếu phu nhân thiếu gia có hình tượng gì, khí chất của thiếu phu nhân có lẽ sẽ khiến thiếu gia sống dở chết dở!

Thấy Đường Thiến Thiến đã ngủ say, Lục Cẩn Đình mới yên tâm quay vào phòng, quản gia thu dọn bánh bao Lục Cẩn Đình để lại rồi đi xuống lầu.

Sáng sớm hôm sau, Đường Thiến Thiến bị tiếng chuông điện thoại đánh thức, thấy là Đường Dịch Đình, cô do dự, không có trả lời.

Đường Dịch Đình lúc này gọi điện cho cô, cô đoán chắc là vì bản thảo thiết kế, Đường Thiến Thiến đã quyết định rồi, cho dù không ra mắt bản thiết kế, cô cũng nhất định sẽ không giao cho Đường Gia Ninh.

Tại sao Đường Gia Ninh lại tạo dựng được tên tuổi với bản thiết kế của cô, lại còn tự tin đến vậy.

Ở nhà họ Đường, cô vì người khác mà phải cúi đầu, nhưng bây giờ đã khác, cô không có quan hệ gì với nhà Đường.

Đường Thiến Thiến không muốn những thứ không thuộc về mình, nhưng cô sẽ lấy lại những thứ thuộc về cô từng thứ một.

Đó là công lao của cô, là sự chăm chỉ của cô, nhưng lại bị người khác công khai cướp đi, không một chút hối hận nào.

Vẫn còn ảo tưởng duy trì sự phù phiếm của mình qua con đường sai trái này, Đường Thiến Thiến chỉ muốn nói với họ rằng giả không thể là thật, không thể là thật.

Đường Thiến Thiến không nghe điện thoại, vì vậy Đường Dịch Đình liên tục gọi đến, điều này thực sự khiến cô khó chịu muốn chết.

Chuông vẫn kêu, Đường Thiến Thiến vô cùng cáu kỉnh, miễn cưỡng ấn nút kết nối, nhưng không nói gì.

"Thiến Thiến, em đang làm gì vậy? Gọi nhiều lần như vậy, em còn chưa tỉnh dậy.."

Đường Thiến Thiến cho rằng lời nói của Đường Dịch Đình chỉ là để dàn dựng sân khấu, giọng nói của anh ấy là thiếu kiên nhẫn một chút.
 
2,533 ❤︎ Bài viết: 270 Tìm chủ đề
Chương 32: Cùng nhau đi ra ngoài ăn cơm.

"Anh à, nếu hôm nay anh gọi mục đích là vì nhà họ Đường, thì em khuyên anh nên dừng lại! Dù sao chuyện này em cũng sẽ không bao giờ đồng ý!"

Đường Dịch Đình sững sờ một lúc rồi mỉm cười và giải thích: "Đường Thiến Thiến, em đã nghĩ quá nhiều. Cha đã nói chuyện với anh về vấn đề này và muốn anh thuyết phục em, nhưng anh nghĩ bản thảo thiết kế là của em, và em có thể làm bất cứ điều gì mình muốn." Có chút ngượng ngùng, cô còn tưởng rằng Đường Dịch Đình ở đây nói chuyện giúp Đường Gia Ninh, nhưng vừa rồi anh đối với Đường Nghi Ninh hung dữ như vậy, xem ra tình huống của anh cũng không nhỏ!

"Anh gọi em có chuyện gì vậy, anh cả?"

Giọng điệu của Đường Thiến dịu đi khi biết Đường Dịch Đình không phải do cha và mẹ Đường kêu đến.

"Cái gì? Anh ông có việc gì thì không thể gọi điện thoại cho em sao? Em cùng Đường gia xa cách còn không nhận người anh cả là anh sao?"

Đường Thiến Thiến đương nhiên không nghĩ như vậy, chỉ sợ cô sẽ rung động sau khi nghe những lời của anh cả.

Anh cả từ trước đến nay đều rất tốt với cô, nếu cha Đường giao chuyện này cho anh cả, anh cả không thể hoàn thành, cha Đường nhất định sẽ trách anh.

Đường Thiến Thiến sợ anh cả của mình xấu hổ, nhưng cô cảm thấy may mắn khi anh cả hiểu mình.

"Anh, anh đang nói cái gì vậy? Anh biết đó không phải là ý của em mà.."

Đường Thiến Thiến có chút áy náy, cô sợ Đường Dịch Đình hiểu lầm mình, thậm chí không thể nói rõ ràng.

Đường Dịch Đình nghĩ đến biểu hiện của Đường Thiến Thiến qua điện thoại, không khỏi bật cười thành tiếng.

"Anh, anh cố ý làm vậy!"

Đường Thiến Thiến đỏ mặt, cô tưởng Đường Dịch Đình thật sự tức giận, nhưng cô lại sợ hãi.

"Được rồi, đừng phiền muộn! Buổi trưa có rảnh không, cùng nhau đi ra ngoài ăn cơm!"

Đường Thiến Thiến vui vẻ đồng ý với anh, từ khi cô dọn vào biệt thự, cô chỉ ra ngoài vài lần.

Thật xấu hổ khi phải nói rằng, cô không có bất kỳ người bạn nữ thân thiết nào, cô chỉ có một người bạn khác giới, đó là Diệp Ngàn Lâm.

Nhưng Diệp Ngàn Lâm là một tay chơi thứ thiệt. Sở thích lớn nhất của anh ấy là làm đẹp và câu lạc bộ. Cô thực sự không thể chơi với anh ấy.

Quên nó đi, cô đang nghĩ về cái gì! Đường Thiến Thiến nhảy ra khỏi giường, ngâm nga một chút câu hát, nghĩ đến việc chọn một bộ váy đẹp đi gặp anh cả, để anh biết rằng cho dù rời khỏi nhà họ Đường, cô vẫn sẽ có một cuộc sống tốt đẹp.

Đường Thiến Thiến quá kỳ quái, cô mở cửa tủ quần áo ra, phát hiện trong tủ quần áo khổng lồ, quần áo của cô chỉ chiếm một góc nhỏ.

Đường Thiến Thiến không đặc biệt quan tâm đến việc mặc gì, cô không có nhiều quần áo, và một số trong số đó là do Đường Gia Ninh đưa cho cô.

Đường Gia Ninh chỉ mặc một lần, hoặc không bao giờ mặc, nếu cô ta không thích và không còn mới, cô ta sẽ đưa cho cô. Cô cảm thấy thật đáng tiếc khi vứt bỏ nó, vì vậy cô giữ lại.

Khi Đường Thiến thu dọn đồ đạc chuẩn bị rời khỏi nhà họ Đường, cô phát hiện mình có quá ít đồ đạc, lại không mang theo những bộ quần áo đó.

Đường Thiến Thiến thở dài, chọn một bộ tốt hơn một chút trong số quần áo, mặc vào người, đứng trước gương xoay người, cảm thấy khá hài lòng.

Cô không nhớ được mình mua chiếc váy này khi nào, có thể là hai năm trước, hoặc lâu hơn nữa, nói tóm lại, bây giờ cô vẫn có thể mặc nó.

Trong mắt người khác, cô có thể là đại tiểu thư nhà họ Đường, Bạch Phù Dao. Nhưng chỉ cô biết rằng cô là Cinderella, là một công cụ của nhà họ Đường.

Mẹ Đường sẽ hạn chế tiền tiêu vặt đưa cho cô, với danh nghĩa để rèn luyện thói quen tốt của cô là siêng năng và tiết kiệm, nhưng thật ra bà chỉ không muốn lãng phí tiền cho cô.

Với Đường Gia Ninh, cô thực sự hiểu con gái nhà giàu có ý nghĩa như thế nào, chỉ cần một đôi giày đối với Đường Gia Ninh là một việc dễ dàng, nhưng với cô đã tiêu tốn nửa năm tiền tiêu vặt.

Cô từ nhỏ đã biết mình không được sủng ái nên chăm chỉ học hành, phấn đấu làm đầu, làm việc gì cũng đến nơi đến chốn.

Cô nghĩ rằng cha Đường sẽ nhìn thấy sự cố gắng của cô và sẽ chú ý đến cô hơn một chút, hoặc dành tình cảm cho cô một chút, một chút thôi.

Nhưng cô đã đánh giá thấp tấm lòng cứng cỏi của Cha Đường, cho dù cô có làm gì đi chăng nữa cũng không thể lọt vào mắt của Cha Đường.
 
2,533 ❤︎ Bài viết: 270 Tìm chủ đề
Chương 33: Tại sao lại có cây anh đào ở đâyđây

Vì vậy, Đường Thiến Thiến luôn muốn rời khỏi nhà họ Đường, trong mắt cô không phải là nhà, Đường gia không phải người thân, mà là người xa lạ thân thiết nhất.

"Thiếu phu nhân? Thiếu phu nhân!"

Dì Tư muốn kêu Đường Thiến Thiến xuống lầu ăn sáng, gõ cửa hồi lâu cũng không có người đáp lại, Dì sợ có chuyện xảy ra, vội vàng đẩy cửa đi vào, chỉ thấy Đường Thiến Thiến ngẩn người trong gương.

Đường Thiến Thiến tỉnh lại khi nghe thấy tiếng kêu!

"Uh? Dì à, có chuyện gì không?"

"Thiếu gia bảo con xuống lầu ăn cơm, nhất định phải ăn sáng!"

Đường Thiến Thiến liếc nhìn điện thoại, cô và Đường Dịch Đình hẹn nhau buổi trưa, cách đó rất xa. Nếu cô đi tàu điện ngầm và sau đó đi xe buýt, cô sẽ không còn phải vội vàng để đến đó!

"Dì, con không ăn, con phải ra ngoài sớm!" Dì Tư nghe vậy trở nên lo lắng: "Không được, thiếu phu nhân, đây là nhiệm vụ của thiếu gia giao cho, nhất định phải xem con ăn xong!"

Đường Dịch Đình cũng không muốn làm dì khó xử nên đã hứa với dì uống một ly sữa.

Khi Đường Thiến Thiến đi xuống lầu, quản gia đang dọn đồ ăn, có vẻ như người chồng lạ mặt đã đi làm.

Quản gia thấy Đường Thiến Thiến trang điểm rất tinh xảo, mặc dù kiểu váy có chút cũ, nhưng khi mặc lên người Đường Thiến Thiến cũng không có cảm giác không ổn.

"Thiếu phu nhân đi ra ngoài! Tôi để tài xế đưa cô đi!"

Đường Thiến Thiến lúc này mới nhận ra mình hiện tại là thiếu phu nhân, lúc ra ngoài tài xế luôn đón cô. Làm sao cô lại quên chuyện này được!

"Được rồi, được rồi!"

Bây giờ đều đã được giải quyết hết, Đường Thiến Thiến cũng không vội nữa, sau khi ngồi xuống liền quét sạch bữa sáng. Không quên khen ngợi dì: "Dì à, con thấy tài nấu nướng của dì càng ngày càng ngon. Ông thật là may mắn, quản gia!"

Ngay khi Đường Thiến Thiến nói lời này, quản gia và dì liền sững người, sau đó ngượng ngùng cúi đầu xuống, bầu không khí rất mơ hồ và mơ hồ. Đường Thiến Thiến đột nhiên nhận ra điều gì đó, lúc này cô nên tránh đi.

"Quản gia, tôi đi trước, hai người từ từ nói chuyện!"

Nói xong, Đường Thiến Thiến nhướng mày ra hiệu hướng quản gia cổ vũ, quản gia mặt càng đỏ hơn.

Đường Thiến Thiến vừa đi ra ngoài liền nhìn thấy một chiếc Rolls-Royce chói mắt đậu ở cửa.

Một người đàn ông xuống từ ghế lái, mở cửa ghế sau, cung kính mở cửa xe cho Đường Thiến Thiến.

"Thiếu phu nhân, mời lên xe!"

Đường Thiến Thiến trợn to hai mắt, vừa kích động vừa bất lực. Nếu như Đường Dịch Đình nhìn thấy cô ngồi trong chiếc xe này, Đường Dịch Đình có lẽ sẽ nghĩ Đường Thiến thiến đã được bao bọc, nuôi nấng, mới chuyển ra khỏi nhà họ Đường, tốt hơn hết là nên giữ thái độ khiêm tốn trong mọi chuyện.

"Cái kia.. còn có chiếc xe nào khác nữa không? Chiếc này không thích hợp." Người lái xe khó hiểu, chiếc xe này là chiếc xe yêu thích nhất của thiếu gia, thiếu gia còn đặc biệt nói với anh rằng thiếu phu nhân khi đi sẽ lái chiếc xe này ra ngoài. Đây là một cơ hội mà nhiều người phụ nữ không thể đòi hỏi, cô gái trẻ này sẽ từ chối nó, có vẻ như cô không phải là một người bình thường.

Người lái xe nói với Đường Thiến Thiến rằng đây là do thiếu gia đặt hàng đặc biệt, cô chế nhạo, người chồng kỳ lạ, anh nghĩ đi ra ngoài bằng chiếc xe này có đặc biệt không!

Thật đáng tiếc, cô Đường Thiến Thiến, không phải loại người viển vông, ngồi trên chiếc xe đắt tiền như vậy mà cảm thấy nóng ran cả người.

"Đi lấy chiếc khác đi! Thật sự không thích hợp." Người lái xe thấy cô cứ từ chối, anh ta cũng không nài nỉ nữa, định đưa cô đến gara ngầm của Lục Cẩn Đình để cô chọn một chiếc xe thích hợp.

Đường Thiến Thiến cảm thấy tài xế hơi cường điệu, thà đổi một chiếc xe rẻ hơn, phải đến ga ra để lựa chọn cũng đủ phiền phức rồi.

Mặc dù nghĩ như vậy, nhưng Đường Thiến Thiến vẫn ngoan ngoãn đi theo tài xế.

Tài xế đưa Đường Thiến Thiến đến sân sau biệt thự, Đường Thiến Thiến dù đã dọn vào biệt thự mấy ngày nhưng cô chưa từng tới đây, thậm chí cô còn không biết biệt thự có sân sau.

Cô phải nói rằng nơi này thực sự giống như một thiên đường, có hoa và bãi cỏ, đài phun nước ghế bập bênh, và một băng chuyền có kích thước vừa phải.

Nhìn xa hơn bên trái có phòng tập thể dục bằng kính trong suốt, cạnh phòng tập có bể bơi lớn.

Đường Thiến Thiến không khỏi thở dài, người chồng xa lạ này khá có tiền, có thể sống tốt.

Đột nhiên, ánh mắt của Đường Thiến Thiến dừng lại trên một cái cây nhỏ vùng đất cao.

"Tài xế, tại sao lại có cây anh đào ở đây, là do.. quản gia trồng?"

Đường Thiến Thiến có chút khó hiểu nhìn vẻ mặt kinh ngạc trên mặt tài xế.

"Chuyện gì vậy?"
 
2,533 ❤︎ Bài viết: 270 Tìm chủ đề
Chương 34: Ai đã trồng cây anh đào này?

"Thiếu phu nhân, cô thật sự không biết ai đã trồng cây anh đào này?"

Đường Thiến Thiến càng thêm khó hiểu, cô có nên biết không?

"Không biết là ai trồng, tóm lại sẽ không phải là thiếu gia của ngươi.." Tài

Xế gật đầu.

"Thật sự là thiếu gia của anh!"

Đường Thiến Thiến thật sự không thể tưởng tượng nổi người chồng xa lạ này lại còn có như vậy nhàn nhã tao nhã, nhìn cây nhỏ cũng không cao lắm, ước chừng là mới được trồng không bao lâu!

"Thiếu phu nhân, cô thật là may mắn. Tôi theo thiếu gia nhiều năm như vậy, chưa từng thấy thiếu gia quan tâm cô gái nào như vậy!"

Đường Thiến Thiến không hiểu, chẳng qua là một chiếc xe hơi đưa đón và trồng một cây anh đào, vì sao nói tốt cho anh như thế?

Đường Thiến Thiến còn chưa kịp phản bác, tài xế đã nói tiếp: "Thiếu gia nghe nói cô thích ăn anh đào, thiếu gia đã trả rất nhiều tiền để mang từ nước ngoài về!"

Cho tôi? Đường Thiến càng tò mò không biết người chồng xa lạ này là ai, sao có thể biết rõ về cô như vậy!

Chỉ nghĩ tới đây, tài xế đưa Đường Thiến Thiến vào thang máy ngoài trời, đi theo thang máy xuống nhà để xe dưới tầng hầm.

Không biết có phải không, nhưng nhìn thấy thì giật mình, bãi đậu xe khổng lồ đầy ô tô, đều là những thứ đáng tiền.

Đường Thiến Thiến chỉ biết người chồng xa lạ này giàu có, nhưng không ngờ người chồng xa lạ lại giàu có như vậy, nhà họ Đường tuy không phải là gia tộc rất giàu có nhưng so với người chồng xa lạ này thì quả là một trời một vực, một dưới lòng đất.

"Thiếu phu nhân, nhìn xem chúng ta đang lái chiếc xe nào?"

Đường Thiến Thiến nhìn thời gian, nhìn bãi đậu xe một cái, đã muộn rồi!

"Lái xe, chỉ cần chọn chiếc xe rẻ nhất và ít quan trọng nhất!"

Rẻ nhất? Người lái xe rất tò mò về lý do tại sao cô lại làm điều này, chẳng phải một chiếc xe hơi đắt tiền hơn sẽ khiến một người phụ nữ trở nên tươi tắn hơn sao?

Tài xế chọn và chọn, chọn và chọn, cuối cùng chọn một chiếc xe không quá lòe loẹt.

Sau khi Đường Thiến Thiến rời đi, quản gia gọi điện cho Lục Cẩn Đình.

Lúc này Lục Cẩn Đình đang họp trong phòng họp, nhìn thấy số điện thoại của quản gia, lập tức đứng dậy đi ra ngoài cửa.

"Xin chào?"

"Thiếu gia, thiếu phu nhân đã đi ra ngoài. Tài xế Trương gửi tin nhắn đến. Hình như thiếu phu nhân có hẹn với ai đó!" Có hẹn? Tại sao anh không biết rằng cô vẫn còn bạn bè?

"Với ai? Ở đâu?"

"Hình như là với người nhà họ Đường, trong một quán ăn phương tây trên đường West Street, tên là.. cơm gì.."

"Được rồi, tôi biết, hiện tại tôi đang họp, khi cô ấy về, thì phải nói cho tôi biết ngay." Đường Thiến Thiến đang suy nghĩ về những gì người lái xe vừa nói, người chồng kỳ lạ này là ai?

Xung quanh cô không có nhiều đàn ông, cũng không có người đàn ông giàu có như vậy, nhưng người đàn ông này dường như rất biết cách xuất hiện của mình.

Cô vắt óc suy nghĩ không ra người thích hợp nên ấn cửa kính xe nhìn ra ngoài.

Một lúc sau, Đường Thiến Thiến đến địa điểm đã thỏa thuận, khi Đường Thiến Thiến xuống xe, tình cờ nhìn thấy Đường Dịch Đình đang ngồi bên cửa sổ.

Đường Dịch Đình thấp giọng lẩm bẩm: Chiếc xe này.. anh cảm thấy như thế nào giờ mới nhìn thấy?

Đường Dịch Đình vẫn đang cố gắng nhớ lại, nhưng anh không để ý rằng Đường Thiến Thiến đã ngồi xuống trước mặt anh.

"Anh cả, đang suy nghĩ gì vậy?"

Đường Dịch Đình tỉnh táo lại, nhìn Đường Thiến Thiến: "Anh rất tốt, xem ra sau khi rời khỏi nhà họ Đường làm ăn rất tốt!"

Nghe Đường Dịch Đình nói lời này, Đường Thiến Thiến vẫn có chút tự hào.

"Mà này, em vừa ngồi vào xe của ai!"

Đường Thiến Thiến hoảng sợ khi nghe thấy câu hỏi của anh cả.

"Bạn.. bạn!"

Đường Dịch Đình hơi nghi hoặc: "Nếu anh đọc không nhầm thì chiếc xe này là phiên bản giới hạn toàn cầu. Một người bạn giàu có như vậy xuất hiện xung quanh em từ khi nào. Tên anh ta là gì, anh có biết anh ta không?"
 
2,533 ❤︎ Bài viết: 270 Tìm chủ đề
Chương 35: Em sẽ tìm một người chồng giống như anh.

Phiên bản giới hạn toàn cầu? Còn rẻ nhất vẫn là như thế này, người chồng lạ gì thế này! Đường Thiến Thiến không ngờ Đường Dịch Đình lại hỏi như vậy, trong lòng đột nhiên hoảng sợ, cô nên giải thích thế nào đây!

"Đây là xe của Diệp Ngàn Lâm." Bởi vì cô sống ở ngoại thành, vừa lấy Diệp Ngàn Lâm ra làm lá chắn cho chính mình, dù sao anh cả cũng không thể đi hỏi hắn để xác minh.

Đường Dịch Đình hiển nhiên vẫn còn hoài nghi, mặc dù nhà họ Diệp rất giàu, nhưng ông Diệp miễn cưỡng chi nhiều tiền như vậy để mua ô tô cho Diệp Ngàn Lâm!

Đường Dịch Đình muốn hỏi chuyện khác, nhưng người phục vụ đã đẩy xe dọn đồ ăn ra.

Thấy Đường Thiến vui vẻ như vậy, Đường Dịch Đình cũng yên tâm, không biết mình đang lo lắng cái gì, có thể là do Đường Thiến lần đầu tiên rời khỏi nhà họ Đường, sống tự lập, sợ cô gặp phải người xấu!

Đường Thiến Thiến nhìn những món ăn trên bàn lớn trước mặt, tất cả đều là món cô yêu thích, nước miếng của cô sắp chảy ra.

"Anh cả, anh còn nhớ em thích ăn gì sao!"

"Đương nhiên, dù em đã rời khỏi nhà họ Đường, nhưng em vẫn là em gái của anh! Anh không chiều chuộng em, ai lại chiều em?" Đường Dịch Đình cũng vậy, chạm vào đầu của Đường Thiến Thiến.

Thực lòng mà nói, những ngày Đường Thiến Thiến đi xa, anh luôn cảm thấy thiếu thốn một thứ gì đó.

Phòng của anh gần nhất với phòng của Đường Thiến, buổi tối anh có thể nghe thấy giọng nói phẫn nộ của Đường thiến khi cô chơi game, rất đáng yêu.

"Anh cả còn có em gái, Đường Gia Ninh!"

Đường Thiến Thiến điềm nhiên nói, nhưng cũng khá có lý.

Tình cảm của Đường Dịch Đình đối với Đường Gia Ninh không sâu đậm, cũng giống như mẹ của Đường, Đường Gia Ninh cảm thấy Đường Dịch Đình là con ngoài giá thú và coi thường nên ít giao tiếp với anh. Số lần hai người họ nói chuyện chưa bằng 1/10 số lần anh và Đường Thiến Thiến nói chuyện!

Đường Gia Ninh chưa bao giờ coi anh như anh trai, cũng không coi Đường Gia Ninh như em gái, anh chỉ là người dưng.

"Đường Gia Ninh được ba mẹ chiều chuộng nên không cần anh, mà anh chỉ cần chiều chuộng một mình em là được!"

Đường Thiến Thiến cảm thấy tốt hơn một chút khi nghe Đường Dịch Đình nói lời này.

Tất cả những gì đẹp đẽ trong nhà họ Đường đều thuộc về Đường Gia Ninh, cô khá sợ người anh cả của mình sẽ chiếu Đường Gia Ninh, nếu là như vậy cô sẽ mất đi nỗi nhớ duy nhất dành cho họ Đường.

"Được rồi, mau ăn đi! Ăn xong anh đưa em đi mua sắm nhé, mấy cô nhóc không phải thích mua sắm à!"

Đường Dịch Đình vừa nói vừa đưa miếng bít tết đã cắt cho Đường Thiến.

"Anh trai, anh nghĩ chị dâu tương lai của em sẽ hạnh phúc biết bao! Lấy được người chồng tốt như anh.."

Đường Thiến Thiến không nói nên lời, cắm một miếng bít tết cho vào miệng.

"Em biết mình nghèo như thế nào, sẽ không ngậm được mồm!"

Đường Thiến nhếch mép cười, lần trước bọn họ ở bên nhau vô tư như vậy là khi còn ở nhà họ Đường, Đường Thiến ước gì được như vậy, cùng anh cả của mình mãi mãi. Cùng nhau thực sự có thể là những đứa trẻ.

"Anh cả, em sẽ tìm chồng giống như anh."

Đường Thiến Thiến đột nhiên nghiêm túc như vậy, Đường Dịch Đình tuy rằng có chút choáng ngợp, nhưng khi nghe Đường Thiến Thiến nói lời này, anh vẫn có chút cảm động.

Mặc dù là con cả trong nhà Đường gia, không được coi trọng, cố gắng hết sức giúp đỡ cha Đường xử lý công việc của công ty, nhưng cha Đường vẫn thích Đường Vũ Triết hơn, người thích ăn chơi, vui vẻ.

Chính vì điều này mà anh có thể hiểu được tình cảm của Đường Thiến Thiến và đối xử với cô rất tốt.

Đường Dịch Đình cười đắc ý nói: "Cảm ơn em đã chấp thuận! Tuy nhiên, em cần tìm một người đàn ông đối xử với em ngày càng tốt hơn anh. Nếu không, sẽ không bao giờ có người vượt qua anh."

Đường Thiến Thiến đột nhiên nghĩ đến cái gì, cô bây giờ đã có chồng rồi! Chỉ là cô không biết người chồng này là ai, cô đang lưỡng lự không biết có nên nói với anh cả của mình hay không, dù sao thì hai người đều thống nhất rằng giữa hai người không nên có bí mật.
 
2,533 ❤︎ Bài viết: 270 Tìm chủ đề
Chương 36: Chiếc xe đó là của Diệp Ngàn Lâm sao?

Nhưng chuyện này nếu nói ra, anh cả nhất định sẽ lo lắng cho mình, có thể sẽ chạy đến biệt thự tìm người đó hỏi rõ ràng.

Lúc đó hai người cấu xé nhau, quản gia dẫn đầu một nhóm vây đánh anh cả..

Đường thiến Thiến tự mình dựng lên mấy cảnh tượng của mọi người. Cô lắc đầu, chuyện này ghê quá, từ từ nói sau đi!

Tuy nhiên quan hệ của anh cả rộng như vậy, có lẽ sẽ quen biết người đó!

"Anh ơi, trong đám bạn của anh, có người siêu giàu nào không! Là.. gia đình sống trong căn biệt thự rộng vài trăm mét vuông, hầm để xe to như bãi đậu xe.."

Cô diễn tả hết những gì cô biết cho Đường Dịch Đình, tất cả những gì mình biết về người chồng lạ mặt ấy.

"Chung quanh anh có mấy người này, nhưng cũng không ngoa như em nói!"

Đường Thiến Thiến nghĩ không phải như vậy, bởi vì những gì cô vừa nói không ngoa chút nào, nhà chồng xa lạ là như thế ah!

"Nhân tiện, chiếc xe đó, Diệp Ngàn Lâm vừa lái đó. Không phải nói là giới hạn trên thế giới sao? Có ai có điều kiện trên mà sở hữu chiếc xe này không?"

Đường Dịch Đình càng thêm bối rối: "Em đừng nói lung tung. Chiếc xe đó là của Diệp Ngàn Lâm sao?"

Đường Thiến Thiến hung hăng véo chính mình, đầu heo làm sao có thể mâu thuẫn với chính mình như vậy, vừa quay đầu liền quên mất mình vừa nói cái gì.

"Chiếc xe đó.. chiếc xe đó là do Diệp Ngàn lâm mượn! Anh ấy nói đó là của bạn anh ấy, anh ấy mượn để lái vài ngày." Đường Thiến Thiến nói câu này không có gì lạ. Việc mượn một chiếc ô tô hay một thứ gì đó là bình thường.

Đường Dịch Đình điên cuồng tìm kiếm trong trí nhớ của mình, rồi chậm rãi nói: "Theo những gì em nói, anh chỉ có thể nghĩ đến hai người, một người là chủ tịch tập đoàn UD và.. chủ tịch tập đoàn WT!"

"WT, sao lại quen thuộc như vậy?" Đường Thiến Thiến thấp giọng lẩm bẩm.

"Chủ tịch của WT là Lục Cẩn Đình. Em đã nhìn thấy cậu ta khi dự tiệc chiêu đãi!"

Đường Dịch Đình nhớ rằng lúc đó Lục Cẩn Đình đã nói chuyện với anh!

Đường Thiến Thiến trầm ngâm suy nghĩ, chẳng lẽ là hắn? Không thể nào! Không thể nào! Người chồng xa lạ là một người đàn ông lớn tuổi, làm sao có thể là Lục Cẩn Đình?

Nhiều khả năng nảy ra trong đầu Đường thiến Thiến, có thể người chồng bí ẩn này nhân phẩm rất thấp kém và là một người giàu có vô hình, việc anh cả của cô không biết là điều bình thường.

Đúng vậy, chính là như vậy! Miễn đó không phải là Lục Cẩn Đình.

Nghĩ đến khuôn mặt của Lục Cẩn Đình lúc này gợi lại ký ức về đêm đó, Đường Thiến Thiến không khỏi rùng mình.

Đường dịch Đình nhận thấy cô có gì đó không ổn, lo lắng nói: "Thiến Thiến, em bị sao vậy? Sao tự nhiên lại hỏi thế này?"

Đường Thiến Thiến xua tay: "Không sao, em vừa rồi đột nhiên nhớ ra!"

Đường Dịch Đình còn có chút khó hiểu, luôn cảm thấy Đường Thiến Thiến đang che giấu chính mình việc gì đó.

"Thiến Thiến, nếu có chuyện gì thì nhất định phải nói với anh cả, anh nhất định sẽ giúp em!"

"Anh đừng lo lắng, em thật sự không sao. Thôi, em ăn xong rồi, đi thôi!" Sau khi Đường Thiến Thiến nói liền nở ra một nụ cười.

Thấy cô đang có tâm trạng tốt, Đường Dịch Đình cũng không tiếp tục hỏi.

Sau khi thanh toán xong, Đường Dịch đình đưa Đường thiến Thiến đến trung tâm mua sắm, anh nhớ rằng chiếc váy mà Đường Thiến Thiến đang mặc dường như đã được mua cách đây vài năm trước.

Khi rời khỏi nhà họ Đường, cô không mang theo nhiều, số tiền dành dụm được phải dùng để thuê nhà và chi tiêu hàng ngày, cô rất nghèo nên định đưa cô đến trung tâm thương mại để mua thứ gì đó.

Trên đường đi, Đường Thiến Thiến ôm cánh tay Đường Dịch Đình, nhiều năm như vậy hắn cũng đã quen.
 
2,533 ❤︎ Bài viết: 270 Tìm chủ đề
Chương 37: Em chỉ có thể dựa vào chính mình.

Đường Thiến Thiến nhìn Đường Dịch Đình đầy ghen tị, Đường Thiến Thiến trêu ghẹo: "Anh à, anh nói em thường xuyên khóc tay anh thế này, những cô gái khác không dám tới gần anh, chẳng lẽ sẽ chặn đường đào hoa của anh!"

Cô không biết tại sao, cô rất hạnh phúc khi được ở cùng với anh cả của mình.

Đường Thiến Thiến không thành thật mà trêu đùa, Đường Dịch Đình bất lực, chỉ cần cô vui vẻ là được rồi.

"Anh cả, hôm nay không phải anh bận rộn ở công ty sao? Anh còn có thời gian đi cùng em!"

"Công ty là gì, quan trọng là phải bầu bạn với em!"

Đường Thiến Thiến mỉm cười, ngay cả một người nghiêm túc như anh cả cũng trêu đùa cô, cô biết rằng anh chỉ nói đùa thôi.

Đường Dịch Đình thật ra đã muốn làm việc này từ lâu, anh mỗi ngày đều làm việc, giống như một cỗ máy làm việc, thật sự rất khó chịu.

Chuyện xảy ra như vậy nên cha Đường đã cho anh nghỉ một ngày và yêu cầu anh thuyết phục Đường Thiến, nếu không sẽ không để anh ra ngoài một cách công khai như vậy khi anh đang làm việc!

Khi đang đi, Đường Dịch Đình phát hiện mắt Đường Thiến Thiến đang nhìn vào một chiếc túi.

"Thích không? Thích thì cứ mua!"

Đường Thiến Thiến nghĩ đến tình cảnh hiện tại của mình, hiện tại đang dựa dẫm vào người khác, lại đồng ý lấy một người chồng xa lạ, tương lai sẽ ra sao, không chắc sẽ xảy ra chuyện gì!

Cô vẫn phải dành dụm tiền tiết kiệm để dùng trong trường hợp khẩn cấp, trước khi cô tìm được việc, tốt hơn hết là đừng mua đồ bừa bãi.

"Quên đi, em không cần phải có thứ mình thích."

Khi Đường Thiến Thiến nói lời này, trong mắt không có tia sáng, mà càng thêm u sầu.

Đường Dịch Đình kéo cô vào cửa hàng, mua cái túi mà không nói một lời, đưa cho cô.

"Chỉ cần những thứ em thích đều nằm trong khả năng chịu đựng của anh cả, anh sẽ cố gắng hết sức để thỏa mãn em!"

Cô rất cảm động, chưa từng có ai nói như vậy với cô.

Đường Thiến Thiến nước mắt lưng tròng, nhất thời không biết nên nói cái gì.

"Được rồi, vui vẻ đi, hôm nay anh sẽ trả tất cả, em muốn lấy gì thì cứ lấy!"

Đường Thiến Thiến càng thêm xúc động, nhìn Đường Dịch Đình nói.

Đường Dịch Đình dỗ dành cô như một đứa trẻ, hết lần này đến lần khác lau nước mắt cho cô.

"Anh đã nói với em là phải trân trọng cơ hội này, sau này sẽ không có cửa!"

Đường Thiến Thiến lau nước mắt, cười nói: "Đây là anh đã nói, em nhất định sẽ giết anh một lần, lúc đó đừng hối hận!"

Nhìn thấy nụ cười của Đường Thiến Thiến, tâm trạng của Đường Dịch Đình cũng tốt lên rất nhiều.

"Lão sư huynh nói lời này, ngựa cũng khó chạy theo."

Đường Thiến Thiến khoác tay Đường Dịch Đình đi vào cửa hàng này đến cửa hàng khác, nhưng cô không mua nhiều, rất nhiều thứ đã bị đưa trở lại khi cô nghe đến giá.

Mặc dù hoàn cảnh của anh cả tốt hơn cô rất nhiều, nhưng tiền của anh cả cũng kiếm được từng chút một, đồng nào cũng khó giành được.

Đường Dịch Đình nhìn thấy băn khoăn của cô, liền an ủi: "Em muốn mua gì cũng được, không cần quan tâm giá cả, anh có thể tiếp tục kiếm tiền!"

Đường Thiến Thiến xua tay: "Không phải, em chỉ có thể dựa vào chính mình. Em không thể dựa vào anh cả đời này! Nếu sau này không kiếm được nhiều tiền, làm sao em có thể sống một cuộc sống như vậy?

" Không nỡ nhưng cảm thấy hơi xót xa, cô gái ngốc này đã từng trải nhiều đau khổ và bị đối xử bất công nên đương nhiên sẽ suy nghĩ nhiều hơn.

"Thiến Thiến, anh cả hỏi em, em nghĩ sao về việc cha yêu cầu cậu giao bản thảo thiết kế!"

Đường Thiến trong tiềm thức rất tin tưởng anh, cô biết rất rõ anh có ý tốt, cho nên cô mới bày tỏ suy nghĩ của mình.
 
2,533 ❤︎ Bài viết: 270 Tìm chủ đề
Chương 38: Nỗi lòng của Đường Thiến.

"Tuy rằng ông không phải là cha ruột của em, nhưng ông vẫn là kéo em đi lên. Em rất cảm kích công ơn dưỡng dục của ông ta. Trong mắt người khác, em là con gái nhà họ Đường, nhưng trên thực tế, em cũng giống như người hầu của nhà họ Đường. Để cảm ơn sự nuôi dạy của ông, em đã gia nhập công ty của ông sau khi tốt nghiệp và giúp ông đưa ra những đề xuất. Em thậm chí đã hy sinh những năm tháng làm việc chăm chỉ của mình để làm cho ông ấy vui lòng." Sau đó, Đường Thiến Thiến rơi nước mắt vì hối hận.

"Lần này, em không muốn trở thành công cụ của Đường Gia Ninh nữa, em muốn sống cho chính mình! Anh biết cảm giác của em khi Đường Gia Ninh nhận thành quả của em và nhận sự ngưỡng mộ và tôn vinh của người khác không? Loại đau đớn này, anh sẽ không bao giờ hiểu được.."

Đường Thiến Thiến càng nói càng thương tâm, Đường Dịch Đình ôm cô vào lòng, cẩn thận an ủi.

Đường Dịch Đình rất vui, bởi vì Đường Thiến Thiến cuối cùng cũng sẵn sàng mở lòng và nói ra nỗi lòng của mình.

Đường Thiến Thiến bề ngoài có vẻ mạnh mẽ, nhưng thực chất bên trong lại rất mong manh.

Cô đã kìm nén nó trong nhiều năm qua, nhưng bây giờ khi cô đã nói nó ra, cô cảm thấy thoải mái hơn nhiều.

Mặc dù điều kiện của nhà họ Đường rất tốt nhưng cuộc sống của cô cũng không tốt chút nào, cô thậm chí còn tự hỏi liệu cuộc sống của cô có tốt hơn một chút không nếu lúc đó cha Đường không nhận cô mà gửi cô vào trại trẻ mồ côi.

Đường Dịch Đình đã nhìn thấy sự đau khổ của Đường Thiến Thiến trong những năm qua.

"Thiến Thiến, em nói đúng, hãy kiên trì với bản thân. Bản thảo thiết kế là ý tưởng của em, em không có nghĩa vụ phải đưa nó cho Đường Gia Ninh và em không nợ nhà họ Đường bất cứ điều gì! Ý tưởng và sự sáng tạo của em đã mang lại rất nhiều lợi ích cho công ty, coi như em đã báo đáp lòng tốt cho ông ấy rồi."

Đường Thiến Thiến vốn tưởng rằng anh cả sẽ an ủi mình, nhưng không ngờ anh cả lại đồng ý với suy nghĩ của cô.

Đường Dịch Đình dừng một chút, sau đó nói tiếp: "Tuy nhiên, nếu không giao bản thảo thiết kế, Đường gia nhất định sẽ không chịu thua! Anh cả không thể đi cùng em suốt, em phải tự bảo vệ mình!"

Điều mà Đường Dịch Đình lo lắng nhất bây giờ là nếu Đường Thiến Thiến nhất quyết không giao bản thảo thiết kế ra, mẹ Đường rất nhẫn tâm, lỡ làm chuyện bất lợi cho Đường Thiến thì sao!

Đường Thiến Thiến cũng nghĩ rằng mẹ Đường có thể làm điều này, nhưng cô không quan tâm đến điều đó, ngay cả khi mẹ Đường giết cô, họ sẽ không thể lấy được bản thiết kế.

Bởi vì thiết kế thực sự không nằm trên giấy, mà ở trong tâm trí của cô.

Để Đường Thiến Thiến cảm thấy dễ chịu hơn, Đường Dịch Đình đặc biệt đưa cô đến công viên giải trí, Đường Thiến Thiến khi còn đi học rất chăm chỉ học hành, thường ngày cuối tuần nhà họ Đường sẽ đưa họ đi chơi, nhưng Đường Thiến Thiến không bao giờ đi theo.

Khi tốt nghiệp đại học và gia nhập công ty, cô đã bắt đầu một công việc từ chín giờ sáng đến năm chiều, cô không có thời gian để đến công viên giải trí.

"Anh cả, sao anh lại đưa em đến đây?"

Đường Thiến Thiến vẻ mặt vô cùng vui vẻ.

"Còn có thể làm gì nữa? Đương nhiên là vui chơi! Thời thơ ấu thật sự rất vui. Hôm nay, anh cả của em mang em tới đây."

Lời nói của Đường Dịch Đình ấm áp, trong lòng Đường Thiến Thiến lập tức tươi sáng lên rất nhiều.

"Em muốn chơi cái đó."

Đường Thiến Thiến chỉ vào chiếc đu quay đối diện, có trẻ con đang ngồi trên đó, nằm ở nhà trong tương lai, để cô có thể tận hưởng mỗi ngày. Hãy là công chúa.

Mặc dù tất cả đều đã trưởng thành, cô vẫn là cô ban đầu, một cô gái hay thay đổi và ngây thơ.

Đường Dịch Đình đã ước rằng mình luôn được hạnh phúc như bây giờ!

Cô đưa Đươgf Dịch Đình chơi hết trò chơi trong công viên giải trí, lúc này trời cũng đã tối.

Đường Thiến Thiến còn có chút không cam lòng, Đường Dịch Đình hẹn cô hôm khác sẽ đưa cô đi chơi.

"Vậy thì.. em sẽ đến Disney!"

Đường Thiến Thiến thường lướt đến Disney trên nền tảng video ngắn, nơi có những chùm pháo hoa rực rỡ sắc màu, và bản hợp đồng mà mọi cô gái đều khao khát, đó chính là nơi Đường Thiến Thiến luôn muốn đến.

Đường Dịch Đình chưa bao giờ từ chối yêu cầu của cô, lần này Đường Dịchh đình cũng sẵn sàng đồng ý.

"Anh cả!"

Đường Thiến Thiển sờ sờ bụng, nhìn Đường Dịch Đình, ngượng ngùng cười cười.
 
2,533 ❤︎ Bài viết: 270 Tìm chủ đề
Chương 39: Thiếu gia còn chư chưa về sao?

Đường Dịch Đình hiểu ngay lập tức, lấy điện thoại di động ra, ngay lập túc gọi một nhà hàng.

Sau khi ăn tối, Đường Thiến Thiến nhìn thời gian, lúc này là lúc tốt nhất để đi taxi, nếu là muộn hơn, cô không thể bắt taxi.

"Cái đó.. anh à, em phải về nhà trước, muộn hơn thì không bắt được taxi nữa!"

Đường Dịch Đình vội vàng đứng dậy: "Sao lại bắt taxi, sợ anh không đưa em về!

Đường Thiến Thiến nói khiến lòng cô thắt lại, nhất định không được để Đường Dịch Đình đưa cô về nhà, nếu phát hiện cô sống ở khu xa hoa nhất thành phố, anh nhất định sẽ sinh ra nghi ngờ.

" Không cần, anh cả, xe em chuẩn bị xong, lát nữa sẽ tới đây. Anh về trước đi, anh chơi cả ngày mệt mỏi rồi, ngày mai anh còn phải đi làm! "

Đường Dịch Đình vẫn là có chút lo lắng, rốt cuộc đã muộn như vậy, Đường Thiến Thiến một mình đi taxi không an toàn.

" Em sẽ báo cho anh khi về đến nhà! "Đường Thiến Thiến suy nghĩ nói.

Dưới sự ngăn cản cưỡng bức của Đường Thiến thiến, Đường Dịch Đình cuối cùng đã đồng ý để cô quay về một mình, nhưng nói với cô rằng cô phải báo cáo an toàn cho anh sau khi trở về, cô đã sẵn sàng đồng ý.

Cô nhìn Đường Dịch Đình rời đi, rồi quay người rời đi cho đến khi không thấy anh đâu nữa.

Có rất ít taxi trên con phố rộng lớn, và một số tài xế không muốn nhận công việc sau khi nghe về vị trí của biệt thự.

Cô đang bực bội đi ở bên đường, sau lưng đột nhiên có tiếng còi xe, nhìn lại thì phát hiện chính là tài xế Trương đưa mình lúc chiều.

Đường thiến Thiến chạy tới như nhìn thấy người thân:" Tài xế Trương, sao ông lại ở đây? Ông tới đón tôi? "

Tài xế Trương gật đầu, cô lập tức lên xe suýt chút nữa cô còn tưởng mình ngủ ngoài đường hôm nay!

" Tài xế Trương, sao ông biết tôi ở đây? "

" Buổi chiều tôi giúp thiếu gia một số việc lặt vặt, vừa xong việc, tôi tình cờ gặp cô, thưa thiếu phu nhân. "

" Thật là trùng hợp! Không gặp ông, đêm nay tôi có lẽ sẽ ngủ ngoài đường! "

Tài xế Trương không ngờ Đường Thiến Thiến lại dễ lừa như vậy, may mà ông vừa nghĩ tới rất nhiều chuyện, nghĩ cách giải thích chuyện này với Đường Thiến Thiến!

Theo cách này, thực sự tiết kiệm. Trên thực tế, ngay khi tài xế Trương đưa Đường Thiến Thiến đến nơi vào buổi chiều thì nhận được điện thoại của Lục Cẩn Đình, anh đoán rằng khi Đường Thiến Thiến đi chơi cùng anh của cô về, chắc chắn sẽ kết thúc muộn.

Hầu hết tài xế taxi trong thành phố đều miễn cưỡng đón người vào ban đêm, Đường Thiến là người tiết kiệm thể diện, nhất định sẽ không chủ động yêu cầu tài xế Trương đến đón.

Vì vậy, Lục Cẩn Đình nói với tài xế Trương rằng ông phải có trách nhiệm đưa Đường Thiến trở về.

Trên thực tế, tài xế Trương chưa bao giờ đi xa, và đang bí mật theo dõi cô và Đường Dịch Đình.

Lái xe quá lộ liễu nên ông đã đậu xe chỗ khác rồi bước xuống bám theo.

Tài xế Trương không hiểu Thiếu gia quan tâm đến thiếu phu nhân, rõ ràng là chuyện tốt, tại sao Lục Cẩn Đình lại không để ông nói chuyện này!

Tài xế Trương đang suy nghĩ thì đột nhiên có tiếng thở đều đều của Đường Thiến Thiến từ ghế sau, tài xế Trương vội vàng tắt nhạc, giảm tốc độ xe chậm lại, vì sợ Đường Thiến Thiến thức giấc.

Tài xế Trương dường như cũng đã hiểu ra điều gì đó, có lẽ chỉ cần đó là xe của thiếu gia, thiếu phu nhân mới có thể yên tâm ngủ một giấc.

Tài xế Trương lái xe rất ổn định, cô đã ngủ suốt quãng đường về nhà, nếu tài xế Trương không gọi cho cô thì có lẽ cô sẽ có thể ngủ được đến sáng mai.

Cô loạng choạng vào phòng, phát hiện dưới đất không có giày nam, đã muộn như vậy rồi, người chồng lạ mặt vẫn chưa về nhà sao?

" Quản gia, thiếu gia còn chưa về sao? "

" Công ty của thiếu gia có chút tình huống, gần đây có thể phải tăng ca đến khuya. "

Quản gia có chút vui mừng khi thấy Đường Thiến Thiến tìm thiếu gia ngay khi cô trở về, nhưng ông đã thất vọng trước phản ứng tiếp theo của Đường Thiến Thiến.

" Vâng! Vâng! Vâng! Nếu anh ấy về muộn hơn một chút, sẽ không có người giám sát tôi ngủ và chơi game!"

Nghe xong, vẻ mặt của quản gia lập tức thay đổi, ông nghĩ Đường Thiến Thiến đã thay đổi tính cách, cô cảm thấy có lỗi với chủ nhân của ông.

Ông chưa từng tưởng tượng Đường Thiến Thiến sẽ không mong Lục Cẩn Đình trở lại! Nhuq vậy cô có thể chơi một cách tự do.
 
Chia sẻ bài viết

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back