Edit: Vạn Niên Thanh.
Bạch Tấn không phải là người ngồi chờ chết, ông truyền âm cho Hoàng Hậu: "Con tìm một cơ hội mang Miêu Miêu chạy thoát, ba đoán là hôm nay đi không được rồi. Con phải chăm sóc tốt cho Miêu Miêu, rời khỏi phiến tinh vực này đến Thiên Phủ học viện, bên kia Tấn Miêu đế quốc không có cách nào vươn tay tới, con là Long tộc, đi nơi đó các con liền an toàn."
Lãnh Phong nhìn chằm chằm Bạch Tấn, thấp giọng nói: "Chỉ cần chúng con chạy thoát, ba nhất định nhớ phải kiên trì, chỉ cần con còn sống con tin tưởng bọn họ không dám giết chết ngài, chờ con tới cứu ngài."
Bạch Tấn quay đầu nhìn hài tử cùng Hoàng Hậu liếc mắt một cái, không cần phải nói ông đều biết, hài tử nhà mình cư nhiên là Omega, Tiểu Miêu là do Miêu Miêu sinh. Trong bụng Miêu Miêu còn có một quả trứng rồng, như vậy cũng tốt, Long tộc con nối dõi gian nan, Hoàng Hậu nhất định sẽ bảo vệ Miêu Miêu cả đời.
Mấy cường giả cửu tinh Truyền Kỳ sau khi nghe được mệnh lệnh của Vu Hoa, lập tức vây quanh Bạch Tấn. Ngay lập tức chiến sĩ trong chiến hạm nhỏ bên kia lúc này cũng vọt ra, bọn họ yếu nhất cũng là cửu tinh, thậm chí có một Truyền Kỳ là phó quan của Bạch Tấn.
"Lão đại, mang bệ hạ rời đi, chúng ta tới cản phía sau." Phó quan vọt ra.
Bạch Tấn nhìn thoáng qua phó quan, vốn muốn khuyên bọn họ lập tức đi, nhưng bọn họ vừa rồi nghe xong bí mật, những người đó nhất định sẽ không bỏ qua cho cứ một người nào ở đây.
Công kích trong nháy mắt phát động, Bạch Dịch có điểm sợ hãi hướng tới trên người Hoàng Hậu, không có cách nào, cậu ở đây không có bất cứ năng lực nào. Sau đó, miệng Bạch Dịch chậm rãi há ra, đúng vậy, chậm rãi, phảng phất biến thành động tác chậm chạp, thời gian chậm lại, cái này làm cho cậu cực kỳ không quen.
"Giết Long tộc, các ngươi đã hỏi qua ta chưa?" mấy ngày gần đây Mặc Thần vừa tới Hỗn Độn tinh vực, không có người nào biết hắn xuất hiện khi nào, hắn mà ở nơi nào nơi đó đứng yên thật lâu, loại cảm giác không khoẻ này làm người vô cùng khó chịu.
Vu Kha hô nhỏ nói: "Là pháp tắc, pháp tắc hoàn chỉnh."
Có thể lĩnh ngộ pháp tắc, có rất nhiều ví dụ như Vu Bạch Dịch đã từng cũng chính là Miêu Miêu lại tựa như Bạch Tấn hiện tại, còn có Vu Kha, nhưng có thể dễ như trở bàn tay liền giam cầm người của hắn, tuyệt đối không phải là mới vừa bước vào chí tôn.
"Anh ta thật đẹp trai a! Hoàng Hậu anh có thấy vậy không?" Người tới ước chừng 1m9 một đôi mắt phi thường sắc bén uy áp khủng bố, tổng cảm giác, tổng cảm giác cùng thời điểm Hoàng Hậu lạnh mặt không cao hứng rất giống nhau.
Bạch Dịch nói làm Lãnh Phong có chút không cao hứng, nhéo nhéo gương mặt thiếu niên nói: "Lão công em ở chỗ này, đôi mắt nhìn đến chỗ nào?"
"Ha hả, ha hả." Bạch Dịch lập tức ngậm miệng lại, không nói, Hoàng Hậu vậy mà cũng sẽ ghen, đúng là khó gặp.
Mặc Thần lười bố thí một cái ánh mắt cho những người bị giam cầm, ông nhìn về phía Bạch Dịch cùng Hoàng Hậu, không hổ là Long tộc, cư nhiên không có bị ảnh hưởng, chỉ là thiếu niên kia rõ ràng không có bất cứ lực lượng nào vì cái gì cũng không bị ảnh hưởng, tình huống này không đúng lắm.
Một bước liền đứng trước mặt Bạch Dịch, Mặc Thần nhìn chằm chằm bụng cậu, ánh mắt ông bắt đầu đỏ lên, bên trong xuất hiện một chút điên cuồng trong miệng tự mình lẩm bẩm: "Trứng rồng, trứng rồng ở trong bụng cậu?"
Mặc Thần duỗi tay, tốc độ nhanh như tia chớp.
Hoàng Hậu duỗi tay đón đỡ, xương cốt ở cánh tay giống như giấy, trong nháy mắt đứt gãy dập nát. Ngay khi tay Mặc Thần chạm đến bụng Bạch Dịch một đôi tay trong suốt nắm lấy bàn tay đáng sợ kia của Mặc Thần, Lãnh Phong hoàn toàn ngăn không được lực lượng, lại bị hai ngón tay giam cầm.
Tức khắc không gian giam cầm pháp tắc bắt đầu sụp đổ, sau khi bàn tay nhân tài của đối phương dần dần hiện ra, Bạch Dịch trực tiếp choáng váng, tình huống nào đây, cậu ngốc ngốc mở miệng nói: "Phụ hoàng."
Người nam nhân này giống như tiên nhân, hắn cùng Vu Hoa có điểm giống, đúng vậy, rất giống, nhưng cũng bất đồng, nhưng cho Bạch Dịch cảm giác phi thường quen thuộc. Chỗ sâu trong ký ức Bạch giống như hồng thủy vỡ đê trào ra, cho nên đây mới là phụ hoàng cậu đi!
"Mặc Thần cậu tỉnh lại đi trứng kia không phải của cậu, cậu ném trứng đã 500 năm, sớm nên phu hóa, đây là trứng của hài tử nhà tôi cùng người yêu nó đều chưa có mang thai ổn định. Nếu cậu đem bé móc ra, bé liền sẽ chết." Thanh âm Vu Hoa nổ tung trong não Mặc Thần, hy vọng đem Mặc Thần đang điên cuồng đánh thức.
Bọn họ một người bỏ đi trứng rồng một người bỏ đi ký ức người nhà, một người tìm trứng, một người tìm gia đình.
Lúc mới đến một mảnh tinh vực này Mặc Thần là một con độc long
[1], nghe nói hỗn loạn tinh vực này một mảnh có cái độc uyên, phi thường đáng sợ, Mặc Thần liền muốn đến xem, không nghĩ tới liền thấy được chuyện vừa xảy ra.
"Đó là trứng của tôi, của tôi." Mặc Thần hô lớn, cuồng loạn, hai Chí Tôn đánh nhau rồi, đám người Bạch Dịch có Vu Hoa che chở, mặt khác một bên, Vu Kha đã chạy hai tên này lão ta đều không phải đối thủ, đã bước vào Chí Tôn cao giai, lão là người dừng lại ở cấp thấp nhiều năm, không chạy, chẳng lẽ chờ chết.
Hoàng đế Tấn Miêu đế quốc lúc này mang theo đại thần của ông ta không ngừng nhanh chóng lui về phía sau, trâu bò đánh nhau ruồi muỗi chết, một đám bọn họ tất cả đều bị thương nghiêm trọng.
Trời sụp đất nứt, Bạch Tấn mang theo người bên cạnh đã thối lui đến phạm vi an toàn, đáng thương tinh hạm lúc này đã bị lực lượng đáng sợ xé rách đè dẹp lép, hoàn toàn báo hỏng!
"Đây là chuyện gì a, Chí Tôn kia là người điên sao?" Bạch Dịch nhỏ giọng hỏi.
"Cậu tỉnh lại đi, đó là con trai của tôi, cậu không được móc trứng trong bụng nó ra, tôi đã rất có lỗi với bọn họ rồi, cho nên tôi nhất định sẽ không để cậu làm xằng làm bậy." Vu Hoa cũng đánh ra hỏa khí, ký ức quay cuồng con trai của ông rõ ràng lúc sinh ra đã có thực lực ngũ tinh, hiện tại như thế nào lại một tinh cũng không có, còn bị một đám lão gia hỏa vây quanh, ngẫm lại liền không phải chuyện tốt, mấy năm nay người yêu của ông cùng hài tử không biết ăn bao nhiêu đau khổ.
Vu Hoa là thiên tài chân chính, nếu không cũng không thể sinh ra nhi tử thiên tài Vu Bạch Dịch này, ông tu luyện tẩu hỏa nhập ma, linh hồn xuất khiếu cũng chưa về, trở về mơ màng hồ đồ trung xâm nhập hỗn độn nguyên dịch bên trong, đúc lại thân thể, nhưng là linh hồn chung quy có tổn hại, ký ức hỗn loạn căn bản nhớ không nổi nhà ở nơi nào, liền nhớ rõ có một người yêu cùng hài tử, vẫn luôn ở bên ngoài tìm kiếm, sau lại quen biết Mặc Thần người đã bỏ rơi trứng, hai người dứt khoát liền kết bạn.
Bạch Dịch nhìn phụ hoàng chết đi sống lại, cậu nói khẽ với Hoàng Hậu: "Anh nói, anh có thể là trứng của ông ấy không, ông ấy đại khái không nhận ra anh, nhưng trứng trong cơ thể em có khả năng làm ông ấy nhớ ra."
Lãnh Phong nghe được Bạch Dịch nói, ánh mắt hắn không hiểu sao liền tối lại, điên rồi sao, hắn không phải bị vứt bỏ.
Miêu Miêu nói cũng không phải không có lý, trong thân thể hắn độc tận xương tủy, muốn nhìn ra huyết mạch của hắn là rất khó, nhưng là trứng trong bụng Miêu Miêu, Miêu Miêu thực lực quá yếu, ở trước mặt Long tộc căn bản không bố trí phòng vệ, có phải huyết mạch hậu đại hay không rất dễ dàng bị nhìn ra. Tôn tử nói ra cũng là huyết mạch hậu đại
[2], tuy rằng cách lứa, nhưng huyết mạch hài tử hậu đại, sẽ bị nhận sai thực bình thường.
Tiếng Rồng ngâm vang lên, Bạch Dịch ánh mắt sáng lấp lánh nhìn Hoàng Hậu nhà mình. Đây chính là Rồng sẽ bay nha!
Vu Hoa nhìn Cự Long
[3] tới gần, nhìn Mặc Thần vừa rồi còn muốn cùng ông đánh đến ngươi sống ta chết, lúc này đã bình tĩnh trở lại ông cuối cùng nhẹ nhàng thở ra, lần này bọn họ rốt cuộc viên mãn tìm được con cái, tìm được người yêu đi?
"Ông đả thương em ấy." Sau lưng vang lên thanh âm, dọa Vu Hoa kinh sợ một thân mồ hôi lạnh.
Quay đầu lại, Vu Hoa liền nhìn đến Long tộc Thân Vương quạnh quẽ, ông xấu hổ cười một cái nói: "Vương gia tôi không phải là không có cách nào sao? Cậu ấy muốn nổi điên tôi cũng là muốn cản một chút, miễn cho cậu làm ra chuyện hối hận. Ngài không phải đem Mặc Thần đuổi đi, đều không cần cậu ấy, ngài còn quản cậu ấy làm cái gì."
Người này là Chí Tôn cửu tinh mạnh nhất Long tộc. Nếu cùng Long Đế liều mạng, Vu Hoa cũng không dám thiếu cảnh giác, sẽ bị giết chết.
"Ông bất bình thay em ấy, tôi năm đó đuổi em ấy đi, trách em ấy, đều là có nguyên nhân, cũng không phải như ông nghĩ. Làm mất trứng, tâm em ấy như tro tàn, sinh cơ
[4] không còn, cho nên tôi mắng em ấy, trách em ấy, đem em ấy đuổi đi, muốn em ấy đem trứng tìm trở về. Ông xem, ít nhất em ấy cũng hảo hảo sống, điên rồi nhiều năm như vậy, khúc mắc cởi bỏ, em ấy rất liền sẽ tỉnh táo lại." Quạnh quẽ nhìn trên bầu trời nhẹ giọng nói.
Lúc Mặc Thần tỉnh táo lại, đối với ý nghĩ đáng sợ vừa rồi muốn lấy tôn tử từ trong bụng mẹ ra phi thường phi thường ảo não hối hận. Làm sao có thể làm ra loại này chuyện ngu xuẩn như vậy? Chẳng sợ điên rồi cũng nên bảo vệ tốt hậu đại của chính mình mới đúng!
Lúc này thì đám người Hắc Ma và Nghê Thường cũng đuổi tới. Bạch Dịch nhìn cái người phụ thân giả mạo-hoàng đế Tấn Miêu đế quốc đang hoảng sợ, liền hướng tới phụ hoàng nhà mình nói: "Phụ hoàng, cha còn muốn thân xác kia không? Nếu không cần thì nghiền xương thành tro cũng không thể để cho người khác nhặt tiện nghi hời như vậy."
Bạch Tấn nghe con trai nói, duỗi tay vỗ nhẹ đầu đứa con thấp giọng nói: "Nói cái gì vậy, cái gì mà nghiền xương thành tro?"
"Con nói như vậy đã dễ nghe lắm rồi, con vừa rồi còn muốn nói là dù ném vào hố phân cũng so với bị người khác chiếm lấy tốt hơn." Bạch Dịch trừng mắt tên hoàng đế giả của Tấn Miêu đế quốc.
Vu Hoa khóe miệng run rẩy, thời điểm tính toàn bộ nợ nần tới rồi, ông liếc mắt nhìn đến huyết mạch trong cơ thể Nghê Thường một cái, liền biết nó thuộc về con ông. Người chiếm đoạt thân thể ông là anh họ, ông chưa bao giờ biết anh họ lại tàn nhẫn như thế. Chiếm đoạt thân thể liền thôi, chẳng sợ ly hôn, chẳng sợ đuổi đế hậu cùng hài tử của ông đi, Vu Hoa đều sẽ không tức giận, rốt cuộc không phải của chính mình, không lý do cưng chiều.
Nhưng Vu Tề chiếm đoạt hết thảy của ông lại rút ra huyết mạch của con ông chỉ vì để cho con ông ta có một huyết mạch tốt, đây là hành vi cấm mà tòa án Tinh Tế tối cao mệnh lệnh ra.
Lúc Nghê Thường bị Vu Hoa hút tới thì huyết mạch của hắn ta cũng bị rút ra khỏi cơ thể, người vốn dĩ luôn mang theo vẻ mị hoặc lúc này chỉ còn hơi thở thoi thóp, tất cả lực lượng cùng năng lực cũng theo huyết mạch cao cấp mạnh mẽ biến mất, cả người hắn ta đều bắt đầu trở nên bình thường vô cùng.
"Huyết mạch của cậu, huyết mạch của cậu, thì ra huyết mạch của cậu là cướp đoạt từ người khác, căn bản không phải như cậu nói, bổ toàn huyết mạch, cậu gạt tôi, cậu cư nhiên bình thường như thế." Mạc Vân Hi không dám tin tưởng mà nhìn Nghê Thường trên mặt đất, hắn ta muốn cáo tội, hắn ta muốn chạy, đáng tiếc người dám thương tổn Béo Quất bệ hạ, Lãnh Phong làm sao có thể buông tha.
Một đạo lãnh quang xuyên vào trong cơ thể Mạc Vân Hi, Mặc Thần vỗ vỗ con trai đang phẫn nộ, thấp giọng nói: "Đời này cậu ta chỉ có thể ngồi xe lăn đều không thể tu luyện, chỉ có thể làm phế nhân so với chết còn thống khổ hơn."
Thực lực Chí tôn ở tinh vực cấp thấp căn bản không có mấy người, chẳng sợ Dực Xà tộc cũng chỉ có một người bước vào chí tôn, nhưng đã nhiều năm trôi qua một khi lão Chí Tôn này chết, Dực Xà tộc liền không có khả năng vực dậy, chính là đắc tội Long tộc Dực Xà tộc tuyệt đối sẽ bị các gia tộc khác xung quanh công kích như hổ rình mồi.
Vu Hoa đá linh hồn Vu Tề ra khỏi thân thể, nhìn thân thể không có linh hồn trong tay liền tạo ra Hỏa diễm thiêu đốt thân thể thành tro bụi, từ đây không còn có người có thể lấy thân thể này tạo nghiệt nữa.
Lão Lâm run run rẩy rẩy tới gần, đầu gối lão gập lại quỳ trên mặt đất dập đầu nói: "Bệ hạ, bệ hạ lão nô rốt cuộc chờ được ngài trở lại, xin ngài hồi đế quốc tọa trấn, tránh cho trong tộc đại loạn."
"Ha hả, ông nghĩ nhiều rồi Lão Lâm, lúc con trai và người yêu của ta bị thương các ngươi ở nơi nào, tộc nhân ở nơi nào, các người đều trơ mắt nhìn. Cho nên thực xin lỗi, ta nghĩ cho dù đế quốc này diệt sạch, ta cũng có thể trơ mắt nhìn." Vu Hoa nhìn chằm chằm Lão Lâm từng câu từng chữ nói, con trai và người yêu của ông chịu nhiều đau khổ như vậy, ông sao có thể tha thứ.
Thời điểm Vu Hoa muốn động thủ xử lý Lão Lâm, Bạch Tấn mở miệng nói: "Thôi, chúng ta rời đi cũng tốt, Lão Lâm đệ đệ đã từng giúp đỡ tôi, năm đó lúc bọn họ truy kích tôi cũng không xuất hết toàn lực, tôi mới có thể mang theo Miêu Miêu chạy thoát."
Trên Tinh Võng, thông tin Đế Quân Tấn Miêu đế quốc chết bất đắc kỳ tử, Chí Tôn chết, hoàng quyền dị vị vì vậy Tấn Miêu đế quốc chính quyền rung chuyển, kỳ lạ là các đế quốc xung quanh vậy mà không có nhân cơ hội cắn một miếng.
Thiên phủ học viện.
Bạch Dịch cùng Lãnh Phong tới đây cũng đã một đoạn thời gian, sinh hoạt của bọn họ không cần phải trốn trốn tránh tránh nữa.
Hiện tại làm con dâu Thân Vương của Long tộc, cũng chính là tiểu vương phi Bạch Dịc, cả ngày chỉ biết ăn rồi ngủ ngủ dậy rồi lại ăn. Có huyết mạch phụ hoàng rút ra từ cơ thể Nghê Thường, tuy rằng tổn thất nghiêm trọng, nhưng là cũng làm huyết mạch của Bạch Dịch bổ sung hơn phân nửa, đã mở ra đến 50%, dư lại phụ hoàng lại dùng huyết mạch chính mình bổ sung cho cậu, cho nên cậu hiện tại đã mở ra 80%.
Bạch Dịch vẫn như cũ không thể tu luyện nguyên lực, nhưng dị năng huyết mạch của cậu rất cường đại, muốn đi đâu liền đi nơi đó, chỉ cần định vị trước là được.
Vì sớm ngày hoàn toàn mở ra huyết mạch, Bạch Dịch liền cả ngày cân nhắc, Lãnh Phong cũng bồi cậu hồ nháo, trời đất bao la, dựng phu là lớn nhất, vì làm Bạch Dịch vui vẻ, Lãnh Phong phối hợp hoàn toàn vô điều kiện.
Liền giống như lúc này, tuấn mỹ hoàng hậu bị trang điểm nhẹ, dung mạo càng nhu hòa một ít, sử dụng gương lọc người khác đều điều chỉnh dung mạo chính mình sao cho đẹp nhưng Bạch Dịch lại cố tình đem bản thân chỉnh thành một con sửu bát quái, đôi mắt híp lại thành một đường, miệng oai, cả khuôn mặt mập mạp gấp đôi, cằm liền chia thành hai ba cái!
Mỹ lệ Omega bị Trư ca xấu xí ăn chơi trác táng nhốt ở trong phòng. Nước mắt lưng tròng bị khi dễ, nhưng lại ẩn nhẫn, lại là quật cường, rồi lại không thể không khuất phục với tiền tài cùng quyền lợi, bị Trư ca này loại khi dễ đủ thứ.
Lãnh Phong thật sự rất muốn cười, thiếu niên một bộ dáng ngốc hề hề, ngốc manh chịu không được, nhưng hắn cần phải phối hợp, bằng không thiếu niên sẽ tức giận đến mức ăn không được. Cái này đối với thân thể thiếu niên không tốt, sẽ mất cân bằng dinh dưỡng. Cho nên vẫn phải chịu đựng, rất nhanh đều nghẹn đến nội thương.
Video tên là Trư ca cùng mỹ nhân, video ngắn đã phát rất nhiều kỳ, các loại chửi rủa hay trầm trồ khen ngợi đều có!
Cái gì mà Trư ca mau tránh ra, để cho ta tới, mỹ nhân đừng khóc, ca lập tức tới cứu ngươi, Trư ca ngươi chết chắc rồi, ta muốn làm thịt ngươi, lung tung rối loạn cái gì cũng đều có.
Lãnh Phong xem mà dở khóc dở cười, thiếu niên thật sự có tài, nếu đối tượng khi dễ không phải là hắn thì thật hoàn mỹ!
Thiên phủ học viện phân viện, Lạc cùng Huyết Nha xem video ngắn trên Tinh Võng, Lạc đã khó có thể biểu đạt nội tâm phức tạp của anh ta lúc này. Tiểu Nô cũng thật sự quá ầm ĩ, cũng may Huyết Sát tính tình tốt mới có thể bị Tiểu Nô bò lên đầu như vậy.
Bất quá Huyết Sát là thật sự có nghĩa khí, năm đó thuận tiện nhắc tới, không nghĩ tới thật sự làm cho thiên phủ học viện phân viện mời bọn anh nhập học, chí tôn anh ta không nghĩ tới nhưng mà hiện tại truyền kỳ vẫn là có cơ hội liều một lần.
"Thằng nhóc kia thật đúng có thể lăn lộn, nhưng cũng thật đáng yêu, mất công có thể đem chính mình làm cho xấu như vậy, đều xấu xuất cảnh giới
[5] . Tôi nhìn đến Tiểu Miêu, Tiểu Nô cũng vậy, đó là con của anh ta đi, như thế nào lại nhuộm màu, hài tử đáng thương, dựng phu quậy phá lên quả nhiên thực đáng sợ." Huyết Nha vui sướng khi người gặp họa khẽ cười nói, hài tử đáng yêu như vậy, quá ngoan liền quá tiện nghi Lãnh Phong, quậy phá liền vui, quậy nhiều hơn cũng giúp cậu ta xả giận vì bị Huyết Sát lừa lâu như vậy.
Chỉ là, nếu cậu ta sớm một chút quen biết Huyết Sát, có phải hay không bọn họ chi gian cũng có thể va chạm ra một chút hỏa hoa!
Nhưng Lãnh Phong quen biết thiếu niên mười lăm năm, lúc người ta vẫn còn là bé con Béo Quất đã ba ngày hai bữa đi tìm Lãnh Phong chơi. Nói gì đến trò chơi cục đá, Lãnh Phong ở dưới Độc Uyên cô độc 500 năm, đầu óc đều bị độc ngốc, vừa bị cục đá đập đến thức tỉnh huyết mạch vừa bị đập đến đầu óc thanh tỉnh.
Cậu ta sao có thể có cơ hội, vì sao lúc cậu ta đi Độc Uyên cũng phát hiện dưới đáy vực có quái vật, tiếng hô từng trận, uy áp đáng sợ, nhưng cậu ta không có tìm kiếm mà cứ như vậy bỏ lỡ.
Tần Vũ đem chút tiếc nuối này áp chế xuống, đối với Lạc mở miệng nói: "Uống rượu, uống rượu.." Những thứ không có khả năng có được thì suy nghĩ có ích lợi gì!
[1] Độc: Cô độc
[2] Hậu đại: Đời sau
[3] Cự Long: Rồng có kích thước lớn
[4] Sinh cơ: Cơ hội sống
[5] Xuất cảnh giới: Tới trình độ nhất định
Tác giả có lời muốn nói: Viết không tốt lắm a, truyện đến đây liền kết thúc rồi!