Sau cuộc điện thoại đó, Lãng vẫn còn có chút lưỡng lự trong lòng. Cô vẫn còn nung nấu ý định sẽ cập bến Sài Gòn và Lãng cũng có được một lời gợi ý khác làm một công việc liên quan đến viết lách, sáng tác thứ mà thôi luôn yêu thích. Nhưng cô vẫn muốn tới cuộc gặp kia để xem kết quả như thế nào, để có thêm cho mình sự lựa chọn. Đúng như những gì đã hẹn, Lãng cùng với mẹ mình tới cuộc nói chuyện đó. Lãng thật sự đã qua mệt mỏi với từ "phiêu bạt", tất cả những gì cô mong muốn chỉ là những khoảnh khắc yên bình mà thôi. Và cái người nói chuyện với cô quả quyết rằng lần này cô sẽ chấm dứt bước chân lang thang, phiêu bạt của mình. Nhưng cảm giác đã cho cô biết, cô sẽ vẫn không thể nào có thể thoát khỏi được cái vòng luẩn quẩn.
Lãng đang được sắp đặt để tiếp tục một cuộc chơi đùa với những kẻ đã "huýt sáo" hôm nọ. Cô hiểu bọn họ chỉ đang kiếm tìm một thứ gì đó để xả stress mà thôi. Nếu như lần này lại vào ván với họ, một ván chơi kéo dài hơn 180 phút mỗi ngày thì đó là một thứ hóc búa hơn cả việc cố hằng ngày để leo lên rank cao thủ. Lãng lên xe ra về không ngớt những lắng lo, trong phút giây không kiềm được nỗi lòng, cô đã trót thổ lộ những gì mình nghĩ cho mẹ nghe dù biết trước rằng sẽ lại có một cuộc tranh cãi giữa hai người. Quả nhiên mẹ cô đã gạt phăng những gì cô định nói tiếp. Lãng định dùng kế "chuồn", lại định khơi ra chuyện sẽ vào nam. Nhưng tất cả đã lại bị tắt ngóm một lần nữa khi mẹ cô muốn cô tiếp tục ở lại đây, muốn cô mạnh bước tới gặp bọn họ. Lãng cũng không còn sự lựa chọn nào nữa khi nghe được một thông tin xấu từ cái nơi cô định đầu quân để làm công việc viết lách ưa thích của mình. Ông trời thật khéo trêu đùa khi đặt cô vào một tình huống tiến thoái lưỡng nan. Cô cứ phải bước tiếp về phía trước, không thể trốn thoát khỏi một ván game nghiệt ngã đang đón chờ.
Cái điều Lãng sợ nó đã đến ngay trước mắt, vào cái ngày mở đầu cho một cuốn
truyện bi kịch đó, trời mưa rả rích, buốt giá như họa lên một bức tranh của cô về nhưng ngày tháng sau này. Cô bước đi như một kẻ vô hồn sau cái người hôm trước cô gặp. Vẫn là cái nơi quen thuộc đó, nơi mà cô đã từng nén đau rời đi, cô nhìn chằm chằm vào căn phòng đó, nơi cô đã ở trong, tận hưởng những khoảnh khắc êm đềm nhất của cuộc đời. Lãng trông sang mà lòng chợt thắt lại, nhưng cô lại phải cố giấu đi nỗi nhớ để đóng vai là một người đang rất ổn. Sau một vài phút tra khảo, trình diện, cô được thả về để lấy sức ngày mai quay lại cày ải. Cô trở về nhà với bao suy tư dâng đầy trong lòng. Cô sẽ phải hằng ngày bị khơi gợi lại nỗi nhớ, cô sẽ không tránh được cái gọi là "ăn gậy" vì hôm nay ngay ngày đầu trình diện cô đã được tặng một lời đe dọa không gì có thể độc đáo hơn, khi cứ làm bọn họ không ưng là "ăn gậy". Một hình phạt còn đau hơn đánh đòn trực tiếp, khi dùng cách gián tiếp để làm đau người khác. Những tân binh kiểu như Lãng có thể "ăn gậy" bất cứ giờ nào, ngày nào trong suốt một tuần. Cô bật chiếc TV trong phòng lên để giải tỏa một ngày nặng trĩu, nhưng TV hôm nay lại chiếu phim "lặng yên dưới vực sâu", nghe bài nhạc mở đầu phim và nhìn thấy 2 chữ "vực sâu", cái tương lai gần đang dần hiện lên trong đầu. Cô sẽ bị rơi xuống vực sâu và sẽ nằm yên ở dưới đó. Có lẽ là vậy!
Một ngày trôi, Lãng lại bước đến giống như một chiếc máy, khoảng thời gian này trùng với khoảng thời gian cô quen với những người bạn trong năm ngoái, nỗi nhớ trong cô lại da diết cộng thêm với nỗi buồn mỗi khi đi qua căn phòng từng gắn bó kia. Cô thấy đau, rất đau, nhưng vẫn phải gượng, khiến cho những người xung quanh căn phòng hiện tại tưởng cô như một khúc gỗ, không biết đến cảm nhận là gì. Hôm nay trời vẫn mưa, Lãng ngồi bên cửa sổ nghe tiếng mưa rơi từng hạt mà thấy não lòng. Lãng lại nhớ Sài Gòn, lại nhớ những ngày vui bên cậu mợ và đứa em họ, lại nhớ những ngày vui chơi không nghĩ suy, quên đi cái buồn vừa phải gánh. Cô quên đi mọi thứ, quên cả cái không gian của cô lúc này, chìm sâu vào những nỗi nhớ. Điều cô dự đoán hôm qua, nó đã đến, biết trước rằng không thể né tránh được những cái "gậy" đang trực chờ lấy cái đầu. Cô bị ăn một gậy "nhẹ", không đủ làm cho cô bị thương nhưng cũng làm cô đau điếng.
Cô đang bước vào một ván game nghiệt ngã mà. Cô làm sao mà thắng được chứ khi người ta không còn có thể kiếm ra được thú vui tao nhã nào khác thì vụt gậy là cái để người ta xóa đi cái sự buồn chán. Nhưng đó mới chỉ là sự bắt đầu, Lãng sẽ còn phải hứng những cái gậy khác dài dài, những cái gậy còn to, còn nặng hơn cái gậy hôm nay, những cái gây thừa sức làm cho cô chảy máu và ngã gục. Càng bị làm đau, Lãng lại càng nhớ những người bạn của mình hơn bao giờ hết, giá như không có cuộc chia ly, giá như không bị bắt phải phiêu bạt thì có lẽ giờ này cô đang sống trong những giấy phút ấm êm, hạnh phúc rồi. Nhưng cuộc đời không cho cô như vậy, luôn bắt cô phải là kẻ lang thang, lại còn bắt phải hứng trọn những vết thương sâu thẳm. Lãng ước mình có thể khóc được vào lúc này, ước mình không phải giả bộ mạnh mẽ, ước mình có thể yếu mềm được.
Hết một ngày khắc nghiệt, Lãng quay về nhà, lại nằm vật ra chiếc ghế sopha, cố quên những thứ đau đớn hôm nay phải chịu, cố chữa lành những vết bầm trong con tim bằng những ngụm rượu whisky và những điếu thuốc lá. Mỗi lần như vậy, cô thấy nỗi buồn dịu đi đôi chút. Cô lại muốn sáng tác truyện, cô đang có cảm hứng nhưng vừa bắt tay vào viết được vài dòng, cô đã phải xé bỏ vì kiệt ý tưởng mỗi khi muốn kéo dài câu truyện của mình. Lãng chuyển qua viết tản văn nhưng cái nỗi đau sau khi bị "ăn gậy" của cô đã làm tan nát tất cả, cô quá đau nên không thể viết được gì. Cuộc đời cô đang cứ như gắn liền với những "giọt nước mắt" vậy. Nó cứ rơi mãi, rơi mãi mà chưa biết tới khi nào dừng lại. Cô lại tiếp tục những ngày mới với cái vai diễn là một kẻ khờ, một khúc gỗ không biết đau là gì. Cô vẫn giữ cái vẻ bề ngoài rất tốt, rất ổn của mình nhưng những nỗi nhớ, những nỗi đau đớn đang gặm nhấm bên trong dần dần.
Cô đã quá mệt mỏi, muốn buông bỏ tất cả, không muốn bị dày vò thêm nữa. Nhưng cô nào có được buông tha. Trò chơi chưa kết thúc mà. Cô phải tiếp tục chơi với họ chứ, tiếp tục để họ thỏa mãn thú vui tao nhã chứ. Lãng cố che giấu, diễn tròn vai, nhưng dường như mọi điều trong ánh mắt của cô đã bị bại lộ. Đã có người biết, cô được nhắc khéo là hãy quên đi, hãy để vào đầu những người đang trong ván game này. Cô đành phải cố, cố nữa, cố xóa những nỗi nhớ kia bằng mọi cách. Nhưng càng cố, càng gượng thì càng hỏng, cô lại mắc lỗi, lại "ăn gậy", cái gần lần này không phải là như buổi bắt đầu, nó là một cái gậy sát thương. Đầu cô đã rớm máu, thế rồi, lại vẫn như những lần trước, sau một cuộc vụt gậy, cô lại được ném cho một gói thuốc để băng bó vết thương. Trò đùa của họ là như thế đó, đánh cho người khác thật đau rồi lại được xoa dịu lại. Đã bị đánh đau, đã bị bầm rập, chảy máu, cứa xót thì cho dù có xoa cỡ nào thì không thể nào lành lặn được, và nhất là một người mỏng manh như Lãng thì cái vết thương đó lại càng hằn sâu. Cô không thể nào quên đi được cái ngày hôm nay và cũng sẽ không bao giờ quên. Họ bắt Lãng quên quá khứ nhưng lại gợi lại trong lòng cô. Những thứ ngọt ngào nhất là những thứ khó phai, ấy vậy mà họ lại cứ làm cho cô đau đớn để cô không thể nào quên được những khoảnh khắc ngọt ngào khi còn bên những người bạn của mình. Nay họ lại khắc cho cô một nỗi đau không tài nào xóa nhòa được.
Lãng đã có một cảm giác tồi tệ, cô đã dự đoán được ra sẽ có một trò vui mới dành cho mình. Quả nhiên, không nằm ngoài dự đoán, khi hôm nay trên đường chở một người về, người đó đã tiết lộ cho cô tất cả. Một trò vui thường thấy ở mọi văn phòng làm việc, đó chính là nói xấu sau lưng. Cô nghe câu chuyện, chỉ chốt một câu ngắn ngủi "biết ngay mà!", cô biết là sẽ có trò chơi đó vì trò đó nó làm con người ta phấn khích hơn bao trò giải trí tiêu khiển khác. Thế nhưng cô chưa bao giờ chơi cái trò đó, bởi vì đối với cô, trò đó vui một phút, một giây nhưng lại là trò dơ bẩn nhất trong tất cả các trò, kể cả chơi game, thứ mà luôn bị người ta nhìn với một ánh mắt xấu xa nhất, cũng sạch sẽ hơn cái trò mà mấy người kia đang chơi. Cô mắc lỗi, đã bị ăn gậy toác cả đầu nhưng chừng đó vẫn chưa đủ với bọn họ, để tăng độ vui của trò chơi nên có những ván mini game bên lề, giống như cái trò bàn tán sau lưng người khác. Lãng cũng không quá bận lòng đến mấy người đó vì lúc này dịch Covid 19 đang tràn đến, cô sắp được ở nhà dài ngày. Cô sẽ không trở thành thú vui tiêu khiển của mấy người đó trong một thời gian ngắn. Cô tạm thời được tận hưởng sự tự do, không bị kiểm soát, không bị "ăn gậy". Nhưng cái ngày đó vẫn còn xa khi trước mắt bây giờ cô vẫn còn hơn một tuần phải đóng chốt tại đây.
Căn phòng vắng hơn mọi khi bởi vì đã có những người nghỉ trước, nhưng cô cũng không thể nào có được không gian thỏa mái như trong quá khứ đã từng. Cô biết mình vẫn đang bị canh chừng để còn có ý tưởng lên một thú vui tao nhã nào khác qua messenger. Lãng tận dụng khoảng thời gian này để có thể sáng tác riêng cho mình một truyện dài. Gần đây Lãng hay xem những bản tin về game nên có một ý tưởng viết truyện liên quan đến game, nhưng hoàn cảnh và nhân vật thì vẫn chưa nghĩ ra thế nào. Bỗng, trời lại đổ mưa, phù hợp với hoàn cảnh cô đơn trong một căn phòng rộng lớn, cô không mảy may để ý đến người còn lại, tiến gần lại cửa sổ ngắm mưa. Nhìn những hạt mưa, nghe tiếng mưa rơi, lòng cô lại man mác buồn, cô tự hỏi: "Không biết giờ này bạn của minh ra sao? Có gặp chuyện gì buồn như mình không?". Lãng lại nhớ về những quãng thời gian đã từng có một người bạn thân cho riêng mình, nhưng rồi nó bỏ cô theo đám bạn mới. Trong lòng cô bộn bề bao suy nghĩ về những cuộc chia xa, về những thứ luyến tiếc. Tiếc nuối hơn khi ở phía bên kia, có một người mà đáng lẽ nếu như không có biến cố gì xảy đến sẽ là bạn của cô, lại cũng đi mất rồi. Cô mất cơ hội để có cho mình một người bạn mới, để lấp đầy khoảng trống mỗi khi gặp chuyện ở nơi đây. Trời ngớt mưa, cô lại trở về chỗ ngồi của mình với một cái đầu đầy rẫy những niềm thương nhớ. Đang mông lung suy nghĩ, Lãng bỗng được thông báo là từ ngày mai mọi người sẽ được nghỉ ở nhà để giãn cách xã hội trong vòng 2 tuần. Cuối cùng cái điều ước nhỏ nhoi của cô đã đến, cô sẽ có nhiều thời gian hơn để trút bỏ những tâm tư, để cân bằng lại mọi thứ.
Suốt một buổi chiều trên đường về nhà, cô mở lên bài hát "khi người lớn cô đơn" để cảm nhận đúng tâm trạng của mình lúc này. Cô lạc lõng, cô đơn giữa đường phố đông người qua lại. Khi vừa ngửi mùi thuốc lá rồi khi ra về chợt thấy mùi cà phê thoang thoảng, cô bỗng thấy "đắng lòng" giống như người tác giả viết nên bài hát đó. Cô bị bắt phải hiểu người khác, bị bắt đọc người khác nghĩ gì nhưng lại không ai hiểu cô, cảm nhận được lòng cô, thế nhưng họ luôn ngộ nhận, cố chấp là những gì họ nói với cô, làm với cô là vì hiểu côg. Lãng cười trong cay đắng mỗi khi nghĩ đến những lời nói đó, nghe thật giống một lời trêu đùa, mây gió thoảng bay giống như chính cái tính cách của con người họ vậy. Cô tạm quên đi những thứ đó, chuyển sang những niềm vui sắp tới.
Hai tuần nghỉ ngắn ngủi, Lãng ở nhà hít thở thật sâu, lọc đi những thứ tồi tệ Lãng đã từng bị nạp vào. Cô nghĩ về cái câu truyện Lãng đang xây dựng dàn ý ngoài thời gian trực bên máy tính để làm việc online, hay là Lãng nhập vai luôn vào nhân vật chính, nghĩ ra nguyên nhân mà tại sao người ta hay tìm đến game, liên tưởng đến mình, do căng thẳng, bộn bề, do người ta cô đơn. Người ta chơi game để quên đi mọi thứ, tìm đến quán nét ngồi đến đêm khuya để xóa tan những nỗi sầu trong lòng. Cô đọc những câu chuyện liên quan đến game, rồi lại đắm chìm vào những ván game để quên đi hiện tại. Vì chỉ có trong game cô mới không bị coi thường và có thêm nhiều người hâm mộ sau những ván chơi và rồi tự động kết bạn. Lãng bỗng quên đi mọi thứ từng trải qua và coi game là thứ không thể thiếu được. Cô giờ hâm mộ những streamer game còn hơn cả những thần tượng trước kia cô từng yêu thích.
Thế rồi, hai tuần tự do của cô kết thúc. Cô lại trở về cuộc sống như trước kia. Cô ngày càng căm ghét những kẻ đã lôi mình ra làm trò vui, giải trí tiêu khiển. Cô trả lời một cách hững hờ những câu hỏi mang vẻ "quan tâm", cô phớt lờ những lời nhắc tới giờ ăn trưa, mặc bọn họ tụ họp với nhau. Chỉ riêng cô và một người khác muốn ở cùng ngồi nguyên bên phòng. Bởi lẽ Lãng muốn tận dụng thời gian rảnh để làm mấy ván game để xua đi nỗi buồn, để những kẻ kia không có cơ hội lấy Lãng ra để vui đùa nữa. Lãng là con người cũng có nghĩ suy, cảm giác không phải là khúc gỗ như mấy người đó vẫn nhìn. Cô cứ để từng ngày trôi qua như thế, cho đến khi, có kẻ trục xuất cô sang bên phòng ăn vì muốn ngồi cho đủ chỗ, nhưng cô biết rõ ý đồ là gì, là để còn soi mói cô, còn có cái mà giải trí chứ. Lãng cứ làm việc của mình còn họ làm việc của họ dù cho cô biết họ đang lập trình một cái mini game nói xấu mới liên quan đến mình. Lãng thì vẫn cứ say sưa trong những ván game của riêng mình, cứ cùng với anh em trong đội vượt qua mọi thử thách. Dàn ý truyện của cô đã gần như có thêm những mảnh ghép. Cô sẽ bắt tay vào viết khi có thêm một cảm hứng mạnh mẽ nào đó.
Lãng đã dự tính được mọi tình huống ở trong đầu và cuối cùng cái tình huống xấu nhất đã xảy ra. Cô lại tiếp tục "phiêu bạt" vì cô hết nhiệm vụ phải đóng làm khúc gỗ trong cuộc chơi này rồi, họ không cần một kẻ "dị" như cô dù cho họ đã tạo ra Lãng như vậy. Lãng sẽ không bị "ăn gậy" nữa, sẽ có nhiều thời gian hơn, sẽ được đến khoác balo lên và đi để không phí hoài tuổi trẻ giống như cái người bạn "hờ" của cô nói.