Sau sự cố ngày hôm qua thì hôm nay Tuyết Lệ đã cẩn thận bảo vệ cái bình nước của mình hơn. Tuyết Lệ thật sự rất cẩn trọng, mỗi khi giải lao, cô luôn ôm khư khư cái bình nước của mình như một món bảo bối quý giá vậy. Nhìn thấy Tuyết Lệ như vậy cũng khiến Hạ Tử Vũ phải bật cười vì sự đáng yêu của cô.
Hôm nay Tuyết Lệ thi điền kinh. Trận thi đầu tiên của cô là chạy 600m diễn ra vào buổi sáng. Cuộc thi diễn ra khá thuận lợi, nhờ sự tập luyện chăm chỉ của Tuyết Lệ nên cô đã có thể dễ dàng đánh bại đối thủ. Liên tiếp cứ như vậy thi chạy vượt rào, nhảy cao, cô đều dành huy chương vàng. Tuyết Lệ trở thành một cái tên nổi bật nhất trong hội Thao lúc bấy giờ.
Khi phần thi cuối cùng của Tuyết Lệ bắt đầu, bỗng nhiên có một thí sinh đăng kí sau cùng vào thi. Bỗng chốc đám đông đứng vây xem trở nên náo nhiệt với tiếng xì xào bàn tán:
- Đó là Tĩnh Chi phải không? Sao cậu ta lại được
đăng ký muộn vậy?
- Thật là bất công mà!
- Rõ ràng là đã có luật không được đăng kí sau mà!
- Cháu Hiệu trưởng thích làm gì là làm chắc?
Tĩnh Chi là cháu Hiệu trưởng á? Thật sự là cho đến bây giờ Tuyết Lệ mới biết. Lúc trước còn học cấp 3, cô còn chưa bao giờ nhìn thấy được Hiệu trưởng của trường. Cô cũng chỉ biết Hiệu trưởng là đàn ông thôi chứ không biết rõ tuổi tác. Còn Tĩnh Chi cô cũng chỉ nghe vài bạn học nói qua thôi chứ không quan tâm lắm.
Tĩnh Chi hiên ngang chen qua đám đông để vào thi. Hiện tại đang thi nhảy xa. Lần lượt từng người lên thi cũng chưa ai có được kết quả cao. Khi đến vòng của Tuyết Lệ, đột nhiên Tĩnh Chi từ phía sau chen lên:
- Tôi muốn thi bây giờ!
Tuy ai cũng muốn lên tiếng từ chối nhưng lại sợ quyền lực của Tĩnh Chi. Duy chỉ có Tuyết Lệ là bất bình lên tiếng:
- Cô đi ra, đây là vòng của tôi! Nếu như không chờ được đến vòng của cô thì nghỉ thi luôn đi! - Mỗi câu nói của Tuyết Lệ đều tỏa ra sự giận dữ khiến những người xung quanh cũng phải nể phục vì sự cứng rắn của cô. Tĩnh Chi cũng bị cô làm cho nghẹn họng không nói lại được nên đành ra sau chờ.
Kết thúc cuộc thi, huy chương vàng một lần nữa rơi vào tay Tuyết Lệ. Tuyết Lệ mỉm cười đắc ý nhìn về phía Tĩnh Chi. Cô tiến lại gần phía Tĩnh Chi và nói:
- Muốn cướp đồ của tôi đâu dễ!
Chiều nay có lượt thi của Hạ Tử Vũ. Vì không kìm được tính hiếu kì nên Tuyết Lệ đã một mình đến xem anh. Lúc anh thay đồ bơi bước ra ngoài, một đám nữ sinh xung quanh không kìm được mà hét toáng lên. Có cần phải làm quá lên như vậy không trời?
Thật sự là tài năng của Hạ Tử Vũ quá tuyệt vời, anh dễ dàng dành được huy chương vàng môn bơi dành cho nam và còn lập một kỉ lục trong Hội thao của trường. Khi phần thi của anh kết thúc, Tuyết Lệ lặng lẽ chen qua đám đông để đi về. Bất ngờ có ai đó trong đám đông đẩy cô xuống hồ bơi. Vì quá bất ngờ nên Tuyết Lệ chỉ tiếng hét to lên.
Hạ Tử Vũ nhận ra là giọng của Tuyết Lệ nên anh nhanh chóng nhảy xuống hồ bơi cứu cô lên. Cô vốn dĩ đã không biết bơi, nay lại rơi xuống chỗ sâu nhất trong hồ bơi nên càng hoảng sợ mà ngất đi. Anh nhanh chóng đưa cô lên bờ và thực hiện sơ cứu cơ bản.
Một lúc sau Tuyết Lệ tỉnh dậy trong phòng y tế của nhà trường. Cô vẫn còn rất hoảng sợ. Bỗng một bàn tay ấm áp nắm chặt lấy tay cô, giọng nói trầm thấp quen thuộc vang lên:
- Cậu không sao rồi. Tôi ở đây!
Hạ Tử Vũ biết cô không biết bơi nên anh đã trấn tĩnh cô. Tuyết Lệ vì sợ quá nên bật khóc thành tiếng. Hạ Tử Vũ chưa bao giờ dỗ con gái khóc nên anh không biết phải làm gì. Đúng lúc này cửa phòng y tế bị đá phăng ra, Dũng và Tư Duệ hùng hổ bước vào:
- Tuyết Lệ! - Tư Duệ gọi lớn chạy lại ôm cô.
- Nói! Ai làm hại cậu? - Dũng hùng hổ hỏi rồi quay sang nhìn Hạ Tử Vũ - Là cậu làm bạn tôi khóc à?
- Không có, Tuyết Lệ bị ai đó đẩy xuống hồ bơi. - Hạ Tử Vũ đáp.
Nhận được cái ôm ấm áp từ Tư Duệ, Tuyết Lệ cũng dần bình tĩnh lại rồi ngừng khóc. Cô cứ sợ rằng mình sẽ bị thiệt mạng.
Thật may khi anh đã cứu cô..
Coi như cô nợ anh một mạng..
Sau khi về nhà, Tuyết Lệ đã bình tĩnh lại. Cô cảm thấy tức giận khi có ai đó cố tình làm hại mình. Nhưng mà lại chả ai thấy được người đã làm hại Tuyết Lệ. Vậy cô phải tự dùng năng lực của bản thân thôi.
Tuyết Lệ vào phòng mình rồi khóa cửa lại. Cô ngồi lên giường, miệng lẩm nhẩm thứ ngôn ngữ kì lạ rồi vung tay. Trước mắt cô hiện lại khung cảnh lúc Hạ Tử Vũ đang đứng lau tóc. Tuyết Lệ điều khiển
thời gian trôi chậm lại, có một bàn tay từ trong đám đông đã đẩy cô xuống..
Là Tĩnh Chi! Đứng gần Tĩnh Chi lại là Ngọc Trân - lớp phó lớp Tuyết Lệ. Vậy là hai người này đều ghét Tuyết Lệ và đã cố tình làm hại cô.
Cô tua ngược lại thời điểm mình bị đẩy xuống nước. Tuyết Lệ phẩy tay, mọi thứ xung quanh đều ngừng chuyển động. Cô lấy điện thoại của một bạn học đang quay Hạ Tử Vũ, chĩa camera về phía Tĩnh Chi và Ngọc Trân rồi cho mọi thứ hoạt động bình thường. Xong việc, cô quay trở lại căn phòng của mình. Vậy là cô đã có chứng cứ, đoạn phim đó chắc chắn sẽ được tung ra ngoài.
Kết thúc 3 ngày diễn ra Hội thao, đã đến lúc trao huy chương cho học sinh. Tuyết Lệ vinh dự nhận được 6 tấm huy chương vàng, 3 tấm huy chương bạc và 2 tấm huy chương đồng. Có những môn Tuyết Lệ kém may mắn nên không lấy được huy chương. Tuy vậy nhưng Tuyết Lệ là người có thành tích tốt nhất Hội thao của toàn trường. Xếp thứ nhì là Hạ Tử Vũ. Tuyết Lệ không biết sao lần này anh lại xếp sau cô, trước đây anh luôn là người xếp thứ nhất về thành tích Hội thao của toàn trường.
Khi trao giải, Hiệu trưởng chính là người đích thân giao giải cho Tuyết Lệ. Hiệu trưởng năm nay đã có tuổi rồi, cũng đã ngoài 50 tuổi. Sau khi trao giải xong, ông bước lên sân khấu, nói:
- Về sự việc của bạn học sinh Tuyết Lệ hôm Hội thao ngày thứ 2 xảy ra, có một bạn học sinh đã vô tình quay được hung thủ. Người đứng sau việc này là hai em học sinh: Tĩnh Chi và Ngọc Trân. Hai em sẽ bị đình chỉ học 3 tháng. Hai em hãy lên xin lỗi bạn Tuyết Lệ.
Phía dưới, tiếng xì xào bán tán của mọi người vang lên. Tĩnh Chi và Ngọc Trân cúi mặt bước lên sân khấu xin lỗi Tuyết Lệ. Hai người này xấu hổ đến mức không thể ngẩng mặt lên được. Họ nhận được rất nhiều ánh mắt khinh thường và ghét bỏ từ phía học sinh.
Muốn chơi xấu cô đâu có dễ vậy đâu..
Buổi trao giải kết thúc, học sinh tản về. Vừa quay lại, Tuyết Lệ đã đụng phải một người.
- Chúc mừng cậu! - Hạ Tử Vũ cười nói.
- Cảm ơn anh nha! - Tuyết Lệ vui vẻ đáp lại.
- Để tôi đưa cậu về nhé?
- Ờ.. ừm.. Cũng được.
Cứ như vậy, cả hai song song cùng nhau đi về. Trông hai người rất giống một cặp.
Tối đó khi lên trang "confession" của trường, Tuyết Lệ trông thấy một bài viết liên quan đến cô và Hạ Tử Vũ. Nội dung của bài viết là: ' Nhìn hai người họ đi chung thật đẹp đôi quá! Không biết họ đã yêu nhau chưa? "Phía dưới là ảnh chụp Tuyết Lệ và Hạ Tử Vũ đi cùng nhau.
Tuyết Lệ mỉm cười. Mục đích quay về đây của cô đã biến mất rồi. Cô chỉ muốn đắm chìm trong tình yêu của tuổi học trò đẹp đẽ cùng anh thôi. Vậy là cô đã vô tình" say nắng"anh thêm một lần nữa rồi..