Nhiều ngày trôi qua, kể từ lúc hai thầy trò khởi hành, họ đã đi đã đi rất nhiều nơi, cứu giúp được rất nhiều người và đã siêu độ cho rất nhiều vong linh, tối đến hai thầy trò vẫn tiếp tục lên đường mặc dù không có điểm đến cụ thể. Họ đi dọc theo lối mòn dưới chân núi, đến được một cánh rừng khá âm u, ánh trăng yếu ớt chiếu xuống khu rừng làm cho mấy con đường lúc ẩn lúc hiện, những con đom đóm bay khắp nơi đây tạo ra một cảnh đẹp ma mị. Hai thầy trò đi theo một lối nhỏ tiến sâu vào trong rừng, vừa tiến vào sâu được một chút thì Quảng Tâm đã ngửi được mùi yêu khí xung quanh đây nên bảo Thiên Nhật cẩn thận đi sát anh ta..
Càng tiến sâu vào trong, khu rừng này càng trở nên nguy hiểm, tiếng sói hú vang trời, sương bắt đầu bao phủ cả khu rừng làm cho khu rừng bắt đầu lạnh hơn, hơn thế khu rừng này bị một thứ ánh sáng xanh vô cùng kì lạ chiếu xuống. Yêu khí càng lúc càng nặng làm cho Quảng Tâm trở nên khó chịu. Bỗng, Thiên Nhật phát hiện được đấu chân người ở trên đất nên liền đất nên liền chỉ cho Quảng Tâm, sợ có người đi lạc vào trong rừng này nên hai thầy trò liền đi theo dấu chân sợ người này gặp phải sói không thì gặp phải yêu tinh, cho dù gặp phải cái gì cũng không thể sống được.
Đi theo dấu chân tầm hai mươi mét, hai thầy trò thấy có một người đàn ông tầm trung niên đang nằm bất động phía sau một cái cây lớn, Quảng Tâm cảm thấy được mùi yêu khí nồng nặc xung quanh nơi này, nhưng vẫn chẳng thể các định rõ được vì nơi này được bao trùm bởi một khối yêu khí khổng lồ, anh ta không thể xác định được nguồn gốc của yêu khí nằm đâu. Quảng Tâm nhăn mặt bảo Thiên Nhật đi đến dìu người đàn ông lại để Quảng Tâm cứu chữa.
Thiên Nhật từ từ đi đến, thấy người đàn ông nằm im bất động nên anh cũng không cảnh giác liền bế ông ta dựa vào gốc cây rồi xoay lưng lại cõng người đàn ông đó trên lưng. Đang cõng người đàn ông nhưng Thiên Nhật lại cảm giác nặng trĩu như khinh một tảng đá lớn, từng bước của Thiên Nhật bỗng trở nên nặng nề, đột nhiên tay của người đàn ông động đậy hắn giơ cặp móng tay sắt nhọn định một cú móc tim Thiên Nhật, không biết từ khi nào mà tay của hắn lại trở nên to lớn, móng thì sắc nhọn. Đúng như dự đoán, Quảng Tâm liền cầm tràng hạt bay đến tròng vào cổ người đàn ông rồi kéo ông ta ra khỏi người Thiên Nhật.
Thiên Nhật vừa quay mặt nhìn lại thì thấy người đàn ông lúc nảy đã biến thành yêu tinh với cặp móng nhọn hoắt, đôi mắt đỏ ngầu, toàn thân hắn bây giờ có một lớp lông xám bao phủ trông vô cùng
kinh dị. Thiên Nhật hơi bất ngờ, tròn xoe đôi mắt nhìn con yêu tinh, chân run run không ngờ người lúc nảy mình cõng lại là một con yêu tinh già nua gớm ghiếc.
Quảng Tâm dùng tràng hạt đánh cho tên yêu tinh văng ra xa, tên yêu tinh này cứ như phát cuồng xông lên phía trước liền bị Quảng Tâm đánh ngược trở lại, tên yêu tinh cứ trân mắt lên nhìn Quảng Tâm, đôi mắt đỏ đằng dằng sát khí như hai mũi dao đang chỉa về phía Quảng Tâm, con yêu tinh lấy hết sức chạy lại phía Quảng Tâm nhưng khi gần đến thì rẽ sang phía Thiên Nhật làm cho Quảng Tâm giật mình.
Thấy tên yêu tinh chạy đến, Thiên Nhật tu vi kém cỏi nên chỉ tạo được một kết giới nhỏ bảo vệ bản thân nhưng tên yêu tinh đã dồn hết sức cho đòn đánh, thời khắc quan trọng khi kết giới vỡ ra, tên yêu tinh dùng bàn tay định móc tim Thiên Nhật nhật lần hai nhưng Quảng Tâm đã chạy đến kéo Thiên Nhật ra, kết quả là Quảng Tâm bị yêu tinh cào cho một đường khá sâu trên lưng, máu cứ từ trên người Quảng Tâm tươm ra rồi nhiễu cuống đất.
Quảng Tâm cảm thấy tình hình không được tốt nên liền khởi động pháp trận lúc nảy Quảng Tâm đã bố trí sẵn lúc Thiên Nhật lại chỗ của tên yêu tinh. Trận pháp khởi động bằng linh khí của khu rừng, trận pháp hấp thụ tinh hoa nhật nguyệt nên vô cùng vững chắc, nó đã nhốt tên yêu tinh vào bên trong.
Tên yêu tinh cố gắng vùng vẫy thoát ra nhưng vẫn không được. Đột nhiên hai thầy trò cảm thấy tim đau nhói, họ bóp chặt ngực rồi thổ huyết cùng một lúc, Quảng Tâm chợt nhận ra lớp sương này có độc nên liền thi pháp tạo ra một kết giới khác bảo vệ Thiên Nhật rồi Quảng Tâm bắt ấn rồi bắt đầu tập trung kết ấn đọc chú, chú được đọc đến đâu, yêu tinh ôm đầu la hét đến đấy, tên yêu tinh lăn lộn trên đất rồi hú lên một tiếng lớn, cả thân thể hắn vụn vỡ rồi tan vào trong hư vô rồi hồn phi phách tán.
Nằm trên đất là một cái xác của con sói, Quảng Tâm đi đến gần con sói rồi chôn xác nó ngay tại nơi nó đang nằm, sói yêu chết, yêu khí cùng lớp sương độc cũng tan dần. Hai thầy trò dựa vào gốc cây ngồi nghĩ một lúc. Thiên Nhật lấy mảnh vải sạch trong tay nải băng bó vết thương lại cho Quảng Tâm.
- Sư phụ lúc nảy đã nhận ra đó là sói tinh rồi?
- Ta vốn đã biết trước nhưng vẫn cho nó cơ hội để sống nhưng nó vẫn muốn moi tim người để luyện nội đan, trận pháp ta dùng vốn chỉ làm hại đến những yêu tinh hấp thụ tinh khí của con người để tu luyện, con sói tinh yêu khí quá vượng lại thêm đã ăn tim người nên phải chịu quả báo.
- Cảm tạ sư phụ đỡ cho con nhát lúc nảy?
- Hai ta là sư đồ, đồ đệ của ta ngoại trừ ta ra thì ta không cho phép ai đụng vào.
Ngồi nghĩ một chút thì hai thầy trò đã lấy lại sức, họ đứng dậy tiếp tục đi để tìm đường ra khỏi khu rừng. Đi được một lúc, hai thầy trò cũng đã rời khỏi được khu rừng, họ đến được một ngôi miếu hoang nên hai thầy trò đã vào rồi tá túc một đêm.