"Chồng ơi, mình ra ngoài chơi nha. Em sẽ dẫn anh đi đến tận cùng ngóc ngách của thành phố này!"
"Dạ vợ!"
Buổi hẹn hò đầu tiên của chúng tôi không ngờ lại chính là như vậy. Đèo em trên con phố quen, lắng nghe cô gái nhỏ gục đầu lên vai tôi mà thầm thì những chuyện của ngày xưa. Nơi con đường này trong một ngày mưa tầm tã, mặc cho nước xối ào ào, đau rát và lạnh buốt, vậy mà tôi chẳng biết, lại hờ hững chặn tin nhắn để em điên cuồng lao đi như vậy. Cổng trường cấp ba nơi em hồi hộp nhận được món quà của tôi. Mỗi góc phố, mỗi con đường đều hằn in những kí ức, bằng một cách nào đấy đều khiến em nhớ đến tôi – một người chưa từng xuất hiện bao giờ. Ai đó từng nói đôi khi bạn yêu một thành phố không phải vì nó có gì mà là vì nó có ai. Tôi đã hiểu ra rồi, tôi yêu nơi này, yêu từng hàng cây, từng khoảng trời nhỏ bé, bởi vì có em.
Hạnh phúc là gì mà mong manh đến thế? Tình yêu là gì mà phải khổ đến vậy? Đang yên đang lành lại phải vì một người mà đau thấu con tim. Yêu là chết ở trong lòng một ít. Yêu là cứ sợ mất, yêu là buồn ngẩn ngơ...
"Ở bên kia vợ đã sống thế nào?", tôi nhắm mắt lại và lắng nghe từng câu từng chữ trong chất giọng trầm nhưng vô cùng ấm áp của em. Tôi thấy mình đang ở giữa một công viên rất rộng, phía xung quanh những cây anh đào đang rung rinh khoe sắc. Nắng vàng trải dài trên thảm cỏ, óng ánh như rót mật, vài chú chim lấp ló trong tán cây đang cất cao tiếng hót, những con sóc đuôi xù thoăn thoắt đuổi nhau dưới gốc cây sycamore. Bên vệ đường khóm thủy tiên vàng cũng hớn hở trong cảnh sắc mùa xuân, bông bồ công anh đầu tiên mới chớm nở đang bay bay trong gió, đẹp đến nao lòng. Nhắm mắt lại, tôi lại thấy hiện ra hình ảnh người yêu tôi lãng mạn đứng dưới gốc anh đào, nụ cười rạng rỡ hơn những buổi sớm mai.
"Ở đâu cũng được, miễn là nơi đó có anh, miễn anh hạnh phúc là được!", em mỉm cười nhìn tôi, rồi lại nhìn xuống bầy thiên nga trắng muốt đang tự do bơi lội trong làn nước mát lành. Tán phượng già rung rinh trong ánh nắng vàng vọt, vài cơn gió nhẹ thổi qua, cuốn đi những nhành lá đã úa màu. Bình yên, nhưng lại chẳng kéo dài được bao lâu.
"Vợ ơi, tỉnh lại! Tỉnh lại đi!", tôi vội vã ôm lấy thân hình nhỏ bé trong vòng tay trước khi nó kịp đổ ập xuống, ra sức lay gọi, nhưng tuyệt nhiên chẳng hề có ai trả lời.
Một lần nữa em tỉnh giấc trong bệnh viện.
Bác sĩ nói tình trạng sức khỏe em càng ngày càng tệ, sắp tới có lẽ sẽ không thể ra ngoài tự do được nữa, ngay cả việc đi lại cũng bị ảnh hưởng không ít. Ông trời thật có thể tàn nhẫn và vô tình đến vậy hay sao?
Nắng vàng chiếu qua ô cửa kính ngoài ban công vào căn phòng nhỏ, để lại những vạch quang phổ yếu ớt. Cây hồng trước hiên nhà vẫn lặng lẽ trổ hoa, lan tỏa trong không gian thứ hương thơm dịu ngọt mà quyến rũ. Từng chùm bằng lăng tím bên cửa nhà hàng xóm làm dịu đi cả một khoảng trời trong sáng.
"Chồng ơi."
"Dạ, chồng đây."
"Em đi rồi anh hãy tìm người khác tốt hơn và ở gần anh hơn nhé!"
Trái tim tôi khẽ nhói đau, tôi nhìn như thôi miên vào nụ cười đang nở rộ như đóa hoa mùa hạ, sao có thể bi thương đến thế! Những bông hướng dương hôm nào đã bắt đầu héo úa, cánh hoa cụp xuống chẳng còn cười được nữa.
"Những bông hoa này héo rồi.", tôi chỉ đang cố lẩn tránh chủ đề hiện tại.
"Đừng vứt, là hoa chồng mua cho vợ mà! Anh biết không, em và hướng dương có mối liên kết đặc biệt lắm!", em đổi ánh nhìn ra phía xa vô tận, chất giọng chợt trở nên đượm buồn. "Khi hướng dương chết, em cũng sẽ xảy ra chuyện gì đó..."
Cô ngốc này, đang nói gì vậy không biết!
"Chồng... đừng yêu người khác nhé! Em ích kỉ quá phải không? Nghĩ đến việc anh sẽ cười nói vui vẻ bên một cô gái khác, hóa ra em lại không cam lòng."
"..."
"Em đang nói gì vậy chứ, không phải em muốn anh sống thật vui hay sao, không được, phải chúc anh sớm tìm được người tốt."
"Đừng khóc..."
"Em đâu có khóc, em đang vui vẻ chúc phúc cho anh mà." Em vẫn cười, nhưng ẩn trong đó là nỗi đau đớn và cơn tuyệt vọng dai dẳng. Chưa bao giờ trong đời tôi thấy em yếu ớt dễ bị gió cuốn bay như lúc này, nếu như tôi không ôm lấy, rất có thể em sẽ đột ngột tan đi như làn khói mờ ảo.
Tôi bước đến, quỳ xuống trước mặt em, đôi mắt sóng sánh như mặt nước hồ thu nhìn tôi đầy hoảng hốt. Cầm đôi tay thon dài của em lên bằng bàn tay vụng về đầy những nốt thô ráp của mình, dùng hết sự dũng cảm tích lũy đã lâu mà thốt lên: "Vợ ơi, em có bằng lòng gả cho anh không?"
Tôi rút từ trong túi ra một chiếc hộp vuông vức màu đỏ, màu của tình yêu, màu của sự may mắn, mở nắp hộp, bên trong là đôi nhẫn sáng lóa trong vệt nắng chiều. Cô ấy là người rất dễ xúc động, quả nhiên lại không cầm được lòng mình và nhào tới ôm tôi: "Em đồng ý!"
Hai chiếc nhẫn lóe lên thứ ánh sáng lấp lánh đến kì lạ.
Ngay trong cơn mê tôi cũng chưa từng tưởng tượng ra giây phút quyết định hạnh phúc của cả đời người sẽ diễn ra như thế này. Một lời cầu hôn được tôi gìn giữ suốt bấy lâu, cuối cùng cũng dùng hết sự can đảm từ sâu tận đáy lòng mà thốt ra. Đời này, tôi được định sẵn là sẽ ở bên em, gặp được em giữa bảy tỉ người, thật vô cùng may mắn!
"Sau này anh là người của em rồi!"
"Không phải trước giờ vẫn luôn như vậy à?"
"Có bằng chứng đây nhé. Anh mua lâu chưa vậy?" Em lại hào hứng như một đứa trẻ con, thích thú ngắm nhìn nhánh xa trục thảo bốn cánh trên ngón áp út, giọng tràn đầy hạnh phúc.
"Từ cái hôm anh quyết định sẽ gặp em"
"Được, được, rất có dũng khí. Cả đời này vậy là em chẳng còn gì hối tiếc cả"
Cỏ bốn lá là biểu tượng của sự may mắn, tôi đặt nó với ý nghĩa chúc em được may mắn và bình an, từ trước đến nay vẫn luôn là như vậy. Cô ngốc này đã từng có lần thắc mắc suy nghĩ suốt cả một ngày trời về biểu tượng cảm xúc trong cuộc trò chuyện của chúng tôi, nhưng có vẻ như lần này thần may mắn lại bỏ rơi em rồi. Em lúc nào cũng nói tôi chính là vận may, là bùa hộ mệnh, rời xa tôi rồi, mọi thứ cũng theo đó mà tan thành mây khói. Nhưng nếu thế thì giờ tôi ở đây, vậy mà em lại sắp phải đi xa...
"Sau khi em đi rồi anh không định bắt đầu một mối quan hệ khác ư?"
"Nhẫn đây, anh là người đã có gia đình."
"Nhưng em..."
"Đừng nói nữa, em là vợ còn anh chính là chồng. Anh là người của em."
Ngày dần buông, mặt trời đang từ từ lặn xuống phía chân trời, nhuộm cả thế giới trong một màu đỏ buồn bã. Vào cái thời khắc cuối của ngày tàn, mặt trời vẫn cố gắng để lại cho nhân gian chút ánh sáng trước khi tất cả chìm vào màn đêm sâu thẳm.
"Chồng à, cảm ơn anh kiếp này đã ở bên em. Kiếp này gặp được anh, kiếp sau em nhất định sẽ dành toàn bộ
thời gian đi tìm anh. Cuối cùng cũng có thể ở bên anh cả đời rồi. Kiếp này không thành, mình hẹn kiếp sau nhé, hãy cùng nhau viết tiếp những chuyện còn dang dở có được không?"
"Được!"
"Chồng ơi, em yêu anh!"
...
"Vợ à, anh yêu em!"
Cô ấy nằm đó, khẽ mỉm cười, nụ cười đẹp nhất và cũng đau thương nhất tôi từng biết. Đến tận những giây phút cuối cùng, tôi mới đủ can đảm nói ra lòng mình.
"Vợ yêu chồng!"
Ba chữ thôi, đủ để ám ảnh tôi mãi mãi. Ngày mai, nắng vẫn óng ả rót mật xuống nhân gian, chim vẫn hót, bầu trời vẫn trong xanh, nhưng sẽ không còn ai gọi tôi một tiếng "chồng ơi" nữa rồi. Em là người mà cả đời này tôi vĩnh viễn không quên. Lời hứa sẽ không bỏ rơi em, tôi đã thực hiện rồi, còn em lại bỏ tôi mà đi như vậy. Nếu có cơ hội quay trở lại, tôi vẫn muốn được yêu em lần nữa.
Đưa tay vuốt những sợi tóc còn vương lại trên gương mặt đang ngủ đẹp tựa thiên sứ, tôi bất lực chỉ trách ông trời sao có thể nhẫn tâm như vậy. Thiên sứ của tôi đang say giấc, nào có hay thế giới vẫn tiếp tục vận hành ra sao. Mái tóc dài gợn sóng buông lơi hờ hững trên đôi vai gầy, cặp mắt nhắm nghiền với hàng mi dài và rậm, đôi môi trái tim khép hờ như đang cười, ông trời ơi, đây chính là thiên sứ của tôi. Cầu xin ông đừng mang thiên sứ đi!
Số trời đã định, duyên kiếp đã tận. Vợ à, em có đang ở trên thiên đường dõi theo anh không? Đừng chúc phúc cho anh, hãy chúc phúc cho chuyện tình của đôi ta. Anh yêu em, đời này kiếp này. Nếu thật sự có kiếp sau, anh vẫn muốn gặp em và yêu em như thế!