[Bài Thơ] Tập Thơ Của Lý Bạch

Thảo luận trong 'Thơ Ca' bắt đầu bởi Mặc_Nhược_Y, 29 Tháng mười hai 2018.

  1. Mặc_Nhược_Y

    Bài viết:
    8
    [​IMG]

    1 Thiếp mệnh bạc - Lý Bạch



    Vua Hán say A Kiều, xây cung vàng khóa chặt

    Tiếng ho động trời xanh, vui bảo là tiếng nhạc

    Nuông quá làm thương hết, ghen nhiều khiến tình tan

    Trường Môn một bước ngang, xe không buồn ghé tới

    Mưa nào ngược lên trời, nước đổ rồi khó hốt

    Tình chàng và ý thiếp, chia hai ngả đông tây

    Đóa phù dung xưa rồi, nay thành cỏ đứt rễ

    Sắc mê người có thể, được bao sâu, bao lâu..



    [​IMG]



    2 Trường Can Hành - Lý Bạch

    Thiếp tóc xòa trên trán, trước cửa hái hoa chơi

    Chàng cưỡi ngựa trúc đến, vòng quanh ghẹo đẹp đôi

    Trường Can cùng chung xóm, còn bé chẳng quan hoài

    Mười bốn lên chồng vợ, ngượng ngùng lắm chàng ơi

    Quay đầu tường rúc gối, gọi ngàn lần kệ thôi

    Mười năm thì trổ dáng, nguyện muôn kiếp không rời

    Giờ lòng tin son sắt, ngại chi vọng phu đài?

    Mười sáu chàng đi tận, Cù Đường Diễm Dự rồi

    Năm tháng không được gặp, vượn kêu buồn thấu trời

    Dấu chân lưu trước cửa, rêu xanh đã phủ dài

    Nhiều đến không quét nổi, thu thêm lá vàng rơi

    Tháng tám bươm bướm đến, vườn Tây bay cặp đôi

    Cám cảnh đau lòng thiếp, buồn dâng ngập mắt môi

    Đến Tam Ba nhớ nhé, sớm biên thư báo nhà

    Đón chàng dầu xa mấy, cũng đến Trường Phong Sa.
     
  2. Mặc_Nhược_Y

    Bài viết:
    8
    [​IMG]

    Tương Tiến Tửu - Lý Bạch

    Quân không thấy,

    Hoàng Hà nước đổ tự lên trời

    Chảy xuôi tận biển có quay lui?

    Lại chẳng thấy,

    Trên lầu soi gương sầu tóc bạc

    Sáng vẫn còn xanh chiều như tuyết

    Đời người khi hứng cứ phải vui

    Chớ để chén vàng không sánh nguyệt

    Trời đã sinh ta tất sẽ dùng

    Ngàn vàng tiêu sạch lại về thôi

    Ngả dê mổ bò vui tới bến

    Vào cuộc ba trăm chén một hơi

    Thầy Sầm hỡi,

    Trò Đan ơi,

    Cùng chuốc rượu,

    Chén chẳng ngơi.

    Ca tặng quân một khúc

    Xin hãy vì tôi lắng nghe chơi.

    Chiêng ngà chống ngọc có gì quý,

    Mong say túy lúy tỉnh cầu chi.

    Xưa nay thánh hiền đều cô quạnh

    Riêng danh sành rượu mới để đời.

    Vua Trần mở yến cùng bình nhạc

    Suất rượu mười nghìn vẫn lướt khướt

    Chủ nhân sao lại bảo thiếu tiền

    Quân thích kiếm về say bằng được

    Ngựa năm đốm

    Áo ngàn vàng

    Sai con đổi lấy hết rượu mạnh

    Cùng quân tìm quên mọi trái ngang.


    [​IMG]

    4 Hiệp Khách Hành - Lý Bạch

    Khách Triệu chít khăn xanh

    Ngô Câu ánh lạnh băng

    Ngựa trắng mang yên bạc

    Tựa tia chớp lướt nhanh

    Mười bước giết xong kẻ

    Trời đất chẳng dung tình

    Việc xong thời rũ áo

    Cần chi tiếng với danh

    Nhàn đến Tín Lăng uống

    Cởi kiếm đặt ngang bàn

    Chèo kéo mời Chu Hợi

    Nâng chén chuốc Hầu Doanh

    Ba say bền chấp thuận

    Ngũ nhạc cũng coi khinh

    Bực mình và nóng mắt

    Chí khí ngút trời cao

    Vung trùy vàng cứu Triệu

    Kinh khiếp cả Hàm Đan

    Nghìn thu hai tráng sĩ

    Đại Lương sợ một vành

    Chết còn thơm tiếng Hiệp

    Chẳng hổ đời tinh anh

    Ai muốn ghi thành sách

    Bạc đầu bởi chép kinh.
     
  3. Remon Oshino

    Bài viết:
    5
    _ANH VŨ CHÂU_

    Anh vũ lai quá Ngô giang thuỷ,

    Giang thượng châu truyền Anh Vũ danh.

    Anh vũ tây phi Lũng sơn khứ,

    Phương châu chi thụ hà thanh thanh.

    Yên khai lan diệp hương phong khởi,

    Ngạn giáp đào hoa cẩm lãng sinh.

    Thiên khách thử thời đồ cực mục,

    Trường châu cô nguyệt hướng thuỳ minh?

    (Lý Bạch năm 56 tuổi bị lưu đày đi huyện Dạ Lang tỉnh Quý Châu. Khi chờ đò ngang để qua sông Trường Giang, ông làm bài này)

    _BÁ LĂNG HÀNH TỐNG LIỆT_

    Đình Bá Lăng cùng ông tiễn biệt

    Sông Bá trôi nước xiết mênh mông

    Trên cây cổ thụ không bông

    Cỏ xuân dưới đất như lồng xót thương

    Người đất Tần, rẽ đường nào vậy?

    Đáp đường xưa Vương Xán vào nam

    Xa xôi diệu vợi vô vàn!

    Mây chiều đang nổi trên hoàng cung đây

    Chia tay đứt ruột lúc này

    "Ly ca" ai hát càng day dứt buồn.

    (Bá Lăng ở hướng đông nam, cách kinh thành Trường An khoảng 30 dặm, có sông Bá chảy qua. Trên bờ khúc sông này có lăng vua Hán Văn Đế, nên chỗ này kêu là Bá Lăng)

    _BA NỮ TỪ_

    Dòng Ba xiết như bắn

    Người Ba đi như bay

    Tháng mười ba ngàn dặm

    Bao giờ chàng về đây?

    (Ba là tên một nước thời cổ, nay là huyện Ba Trung, tỉnh Tứ Xuyên)

    _BẢ TỬU VẤN NGUYỆT_

    Trên trời trăng có đã bao lâu?

    Ta nín hơi men hỏi mấy câu;

    Trắng tỏ người nguyên vin chả được,

    Người đi trăng cứ nhẩn theo sau;

    Trong như miếng kính bên lầu ngọc,

    Khói tạnh thanh huy mới rõ mầu;

    Mặt biển những trông khi tối mọc,

    Cõi đời nào biết lúc mờ đâu;

    Xuân thu đã lộn chầy con thỏ,

    Chị cuội cùng ai dãi gót đầu;

    Trăng cũ người nay nào kẻ biết,

    Trăng nay người cũ vẫn soi nhau;

    Người nay người cũ chừng bao chốc,

    Soi bóng trăng già vẫn thế âu;

    Những ước khi ca cùng lúc ẩm,

    Trăng soi một mảnh, rượu lưng bầu.

    _BẠCH ĐẦU NGÂM_

    Sông Cẩm chảy về đông,

    Uyên ương giữa sóng vần.

    Trống đậu cây cung Hán,

    Mái đùa cỏ đất Tần.

    Thà chết vạn lần lông cánh nát,

    Trong mây quyết chẳng chịu lìa thân.

    A Kiều ngày ấy lòng ai oán,

    Trường Môn chiều vãn dạ bần thần.

    Những mong mưa móc thêm nồng thắm,

    Mua lấy thơ văn chẳng ngại ngần.

    Tương Như được vàng nhờ thừ phú,

    Sớm Sở tối Tần sinh dị tâm.

    Mậu Lăng hồng phấn những toan cưới,

    Văn Quân nhân tặng Bạch đầu ngâm.

    Về đông nước chẳng về tây được,

    Rừng xưa hoa thẹn rụng âm thầm.

    Thố ti vốn vô tình,

    Mặc gió đưa lay lắt.

    Ai xui cành nữ la,

    Bên hoa đến quấn chặt.

    Lòng hoa còn thủy chung,

    Lòng người chẳng son sắt.

    Long tu chiếu cũ xin đừng cuốn,

    Mặc cho tơ nhện đến giăng đầy.

    Hổ phách gối xưa hãy giữ lại,

    Trong mơ có lúc lại về đây.

    Bỏ vợ mà đi khôn trở lại,

    Đổ nước vớt lui há được đầy?

    Xưa nay đắc ý không ruồng rẫy,

    Thanh Lăng duy chỉ thấy đài đây.

    Lộ tòng kim dạ bạch,

    Nguyệt thị cố hương minh.

    _BẠCH LỘ TƯ_ Bạch lộ há thu thuỷ,

    Cô phi như truỵ sương.

    Tâm nhàn thả vị khứ,

    Độc lập sa châu bàng.

    _BẠCH VÂN CA TỐNG LƯU THẬP LỤC QUY SƠN_

    Non Sở non Tần mây trắng bay,

    Theo chàng khắp chốn ruổi dặm dài,

    Ruổi dặm dài.

    Chàng vào trong núi Sở,

    Mây cũng theo chàng vượt sông Tương.

    Bờ sông Tương,

    Quỷ núi thương,

    Mây trắng chẳng ở, theo đi xa.

    _BẮC PHONG HÀNH_


    Cửa nhà nghèo đuốc rồng nào đến

    Buổi mai về nắng sớm cũng giăng

    Trời trăng lánh chốn này chăng

    Chỉ nghe gió bấc hung hăng thét gào

    Núi Yên Chi tuyết rơi như bão

    Đài Hiên Viên sụp đổ tung bay

    Đất trời vào tháng mười hai

    U Châu thiếu phụ mày ngài buồn xo

    Mãi âu lo không còn đùa nữa

    Nhớ trượng phu tựa cửa ngóng trông

    Chàng còn ở tận Trường Thành

    Người đi đi mãi vắng tanh đường về

    Nhớ lại hôm phu thê đưa tiễn

    Cầm tay chàng bịn rịn luyến thương

    Trượng phu lúc sắp lên đường

    Tuốt gươm thề chốn biên cương giết thù

    Người đi xa nay còn để lại

    Túi đựng tên cùng với đồ dùng

    Nhện giăng bụi bám tứ tung

    Túi thì trống rỗng, tên cùng người đi

    Chốn sa trường thân tuy dũng mãnh

    Chiến đấu hoài chết mất còn đâu

    Sông Hoàng đất trũng bấy lâu

    Nhưng rồi có thể cùng nhau lấp đầy

    Gió bấc ơi giận lây thổi mãi

    Đem lạnh về tuyết rải khắp nơi

    Buồn này trách đất oán trời

    Trượng phu đã chết một đời cô đơn.

    _BI CA HÀNH_


    Buồn đến rồi

    Buồn đến rồi

    Chủ nhân sẵn rượu rót tràn cho

    Hãy nghe tôi hát khúc buồn lo

    Buồn mà không hát cười không được

    Thiên hạ có ai người hiểu cho

    Tôi có đàn ba xích

    Bạn có rượu trăm chung

    Đàn kêu rượu uống hợp cùng với nhau

    Một chén có đáng vào đâu

    Làm sao sứt mẻ trăm cân vàng ròng

    Buồn đến rồi

    Buồn đến rồi

    Trời tuy trường

    Đất tuy cửu

    Vàng ngọc đầy nhà không thể giữ

    Giàu có trăm năm rồi được gì

    Đời người một lần ai cũng tử

    Dưới trăng vượn hú ôi sầu bi

    Uống đi cho hết rượu trong ly

    Buồn đến rồi

    Buồn đến rồi

    Phượng hoàng bất chí biết đường mô

    Vi Tử đến rồi Kỳ Tử nô

    Hán Đế nhớ gì Lý Lăng cũ

    Sở Vương đày ải Khuất Nguyên xưa

    Buồn đến rồi

    Buồn đến rồi

    Lý Tư nhớ lại hối đã đành

    Không để tấm thân ngoài hư danh

    Ngũ hồ nương mây thuyền Phạm Lãi

    Thân thoái khi công toại danh thành

    Kiếm, lợi cho một người

    Sách, để lại họ tên

    Ban ơn rồi lại bỏ quên

    Đoán người khi đã ở bên nhau thường

    Râu vàng cùng với đầu đen

    Tiện nghi phương bá nhanh chân chiếm liền

    Nho sinh này hỡi nho sinh

    Đừng lừa tóc bạc mà mang tội trời.

    _BIỆT ĐÔNG LÂM TỰ TĂNG_


    Đông Lâm tống khách xứ,

    Nguyệt xuất bạch viên đề.

    Tiếu biệt Lư sơn viễn,

    Hà phiền quá Hổ khê.

    OK! HẾT PHẦN 1 RỒI, ĐỌC ĐƯỢC ĐẾN ĐÂY CHẮC BỢN GIỎI LẮM HENG :)

    - THE End_
     
    Chichoochiqudoll thích bài này.
Trả lời qua Facebook
Đang tải...