Bạn được Nguyên Vĩ Thu Thu mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
2 ❤︎ Bài viết: 8 Tìm chủ đề
92 0
Tề ma ma bước nhanh lên phía trước, cung kính đưa hai tay ra đỡ lấy tay trái của Kiều Mộc, cẩn thận dìu nàng đứng dậy.

Lúc này, đám cung nữ bên cạnh sau khi nhanh chóng thu dọn đồ đạc liền lùi ra ngoài. Mặt khác, một đội cung nữ khác cũng lặng lẽ, không một tiếng động bước vào, đi theo phía sau Kiều Mộc và Tề ma ma hướng về phía An Bình Điện.

Khoảng cách từ Từ An Cung đến An Bình Điện không xa. Kiều Mộc lười ngồi kiệu phượng, liền cùng Tề ma ma chậm rãi đi bộ qua đó. Vừa đi vừa ngắm cảnh, khoảng mười phút sau thì tới nơi.

Bước tới cửa điện, nàng còn chưa kịp nhìn rõ dáng vẻ bên trong đại điện thế nào, bên tai đã truyền đến những tiếng thỉnh an tuy không đồng thanh nhưng lại vô cùng cung kính:

"Chúng nhi thần kính cẩn thỉnh an Thái Hoàng Thái Hậu! Chúc Thái Hoàng Thái Hậu vạn phúc kim an!"

Kiều Mộc nhìn lên thì thấy giữa đại điện rộng lớn là một khung cảnh rực rỡ, tràn ngập sắc hương với gần trăm vị phi tần. Đi đầu là Thái Hậu, phía sau bà là một nhóm thái phi thái tần; đi sau Hoàng Hậu là các phi tần đương triều. Hai đội đứng hai bên, đồng loạt cúi đầu khom gối hành lễ, bầu không khí vô cùng trang nghiêm, không một ai dám gây ra tiếng ồn.

"Tất cả bình thân đi!"

Kiều Mộc phất tay ra hiệu cho đám nữ nhân xinh đẹp như hoa như ngọc kia đứng dậy, rồi dưới sự dìu dắt của Tề ma ma và nữ quan thân cận, cô tiến về phía chính vị của An Bình Điện rồi từ từ ngồi xuống.

"Làm phiền chư vị tới thăm ai gia rồi. Đại điện hôm nay xem ra cũng đông đủ ghé thăm ai gia nhỉ!"

"Hôm qua nghe nói Hoàng thượng có chút long thể bất an, nay đã khỏe hơn chưa?"

Vì thân phận của Kiều Mộc ở nơi này là cao quý nhất, nên dù cô có nói một câu bâng quơ hay lời không mấy lọt tai, thì các phi tần cũng không ai dám ho he nửa lời. Ngược lại, họ còn tự trách mình vì không thể thường xuyên tới đây thỉnh an, hầu hạ cô.

Lúc này, nghe thấy Thái Hoàng Thái Hậu dò hỏi về sức khỏe của Thái Thượng Hoàng (Hoàng đế đương triều lúc này đã lên làm Thái Thượng Hoàng), Thái Hậu liền vội vàng đứng dậy bước ra hành lễ cáo tội:

"Nhi thần có lỗi, đáng ra ngày sau nhi thần phải tới Từ An Cung thỉnh an Mẫu hậu sớm hơn, mong Mẫu hậu đại xá cho sự chậm trễ này!"

"Bệ hạ đêm qua uống rượu say, lại vô tình nhiễm chút phong hàn, nửa đêm đã truyền thái y tới bắt mạch và dùng thang thuốc an thần. Nghĩ đến sáng nay long thể đã chuyển biến tốt hơn nhiều rồi ạ!"

"Nhi thần không thể khuyên bảo Bệ hạ, không chu toàn bổn phận, thật là có tội!"

"Ngươi thì có tội gì chứ? Chính hắn là kẻ không biết tự trân trọng long thể của mình, suốt ngày chìm đắm trong men rượu, ngươi làm sao mà khuyên nổi?"

"Đứng lên đi, sau này cũng không cần ngày nào cũng phải lặn lội tới đây, cứ mùng một và mười lăm hàng tháng tới đây trò chuyện với ai gia là được rồi!"

Kiều Mộc cảm thấy vị Thái Hậu này tính tình cũng không tệ, mỗi tháng đều đặn tới đây một chuyến, làm tròn bổn phận của mình. Chẳng bù cho vị Chân Quý Phi kia, ỷ sủng sinh kiêu, ngạo mạn vô lễ. Vì vậy, thái độ của Kiều Mộc đối với Thái Hậu cũng có phần ôn hòa, bao dung hơn, không hề có ý định trách phạt.

Giọng Kiều Mộc vừa dứt, từ ngoài điện liền truyền đến tiếng thông báo của thái giám: "Thái Thượng Hoàng giá đáo!". Người trong đại điện vừa nghe thấy thế liền nhanh chóng đứng dậy, cung kính hướng về phía cửa điện, khom lưng quỳ gối nghênh đón Thái Thượng Hoàng.

Chỉ có một mình Kiều Mộc là vẫn ngồi bất động trên ghế.

Không thể không nói, thân xác này tuy tuổi tác đã cao, nhưng địa vị và thân phận tối cao này thực sự khiến người ta cảm thấy vô cùng sảng khoái. Ngay cả Hoàng đế nay là Thái Thượng Hoàng khi tới đây cũng phải cung kính hành lễ với cô.

Có thể nói, ở vị trí này giúp nàng nhận lễ của người khác một cách hiển nhiên. Thái Hậu có gặp phải Thái Thượng Hoàng thì vị trượng phu này của bà cũng chẳng cần phải chào hỏi lại bà đâu.

Đồ Quyển (Thái Thượng Hoàng) bước vào điện, hắn không bảo các phi tần đứng dậy ngay, mà đi thẳng tới trước mặt Kiều Mộc, cúi người hành lễ theo đúng quy củ:

"Hôm qua nhi thần bận rộn nhiều việc, khiến Mẫu hậu phải nhọc lòng lo lắng rồi!"

"Là trẫm có lỗi!"

"Ngươi cũng đã có tuổi cả rồi, cũng nên học theo cách dưỡng sinh của, đừng để ta phải bận lòng nữa!"

"Mau ngồi xuống đi!"

Kiều Mộc lườm hắn một cái, rồi ra hiệu cho nữ quan bên cạnh mang chiếc ghế Long ỷ đã được chuẩn bị từ trước lại gần, để vị "con trai cưng" này của Thái Hoàng Thái Hậu ngồi xuống.

"Tất cả đứng lên đi!" Đồ Quyển ra lệnh cho các phi tần.

Hắn ngồi xuống, đưa mắt quét nhìn một lượt quanh đại điện, bỗng nhiên nhận ra điều gì đó, liền nhíu mày hỏi:

"Ồ.. Chân Mật đâu rồi?"

"Nàng ấy làm sao mà không tới? Lại cáo bệnh sao?"

Đồ Quyển không vội ngồi ngay mà đứng trước ghế, đưa mắt nhìn lướt qua đám người vừa mới đứng dậy đứng nép sang hai bên, lúc này mới phát hiện ra Chân Mật không có mặt.

Hắn liền nhíu mày hỏi.

"Bệ hạ, hôm nay Chân muội muội có phái người tới đây báo rằng thân thể muội ấy có chút khó chịu, nhiễm chút phong hàn, nên không thể tới đây thỉnh an được. Thiếp thân nghĩ cũng không nên cưỡng cầu người đang bệnh."

Giọng điệu của Thái Hậu lúc này vô cùng điềm tĩnh, hiển nhiên là bà đã quá ngán ngẩm và bất mãn và những lý do thoái thác của Thái Chân Quý Phi.

"Nhiễm chút phong hàn?"

"Sáng sớm nay nàng ta còn tự tay nấu canh tổ yến mang tới cho ta cơ mà!"

"Bệnh này đến cũng thật là nhanh!" Đồ Quyển cười lạnh.

"Nếu đã bị bệnh, vậy thì truyền chỉ để nàng ta tịnh dưỡng trong cung của nàng ta lại một tháng, để nàng ta hảo hảo tĩnh dưỡng đi, miễn cho bệnh căn lại tái phát!"

Đồ Quyển mới nghe được tin tức không mấy hay ho từ Chân gia, giờ lại phát hiện ra vị ái phi vốn được mình sủng ái bấy lâu nay lại dám lấy cớ đổ bệnh để không tới thỉnh an Mẫu hậu hắn. Đây rõ ràng là hành vi ngạo mạn, bất hiếu.

Trong cơn khó chịu và tức giận, hắn liền hạ lệnh trừng phạt nàng ta để phát tiết nỗi bất mãn trong lòng.

"Vâng! Cẩn tuân thánh dụ!"

Thái Hậu đáp lời, dù sắc mặt vẫn bình thản như thường, nhưng Kiều Mộc ngồi từ xa vẫn có thể nhìn ra được một chút vẻ đắc ý, vui mừng trên gương mặt bà.

Hiển nhiên, vị Thái Hậu này cũng chẳng ưa gì Thái Chân Quý Phi kiêu ngạo, ương bướng kia. Chỉ là trước đây vì nàng ta được sủng ái tột đỉnh nên bà mới không thể ra tay trừng phạt mà thôi.

"Mà Chân gia gần đây lại gây ra chuyện rắc rối gì nữa rồi sao?"

"Một lũ nô tài, nhờ có Chân ma ma mà một bước lên trời, giờ có được địa vị như vậy rồi mà vẫn chưa thấy thỏa mãn sao?"

"Ta cũng chẳng thấy ngươi đối xử tệ bạc với cựu gia (nhà mẹ đẻ của Thái Thượng Hoàng) chút nào cả!"

Kiều Mộc thầm nghĩ, dù sao thì nhiệm vụ của lão thái thái này sớm muộn gì cũng phải hoàn thành. Chi bằng cứ mượn cớ này mà ra tay quản lý chuyện của nhà mẹ đẻ luôn một thể.

Bắt đầu từ việc xử lý Chân gia xem ra cũng là một khởi đầu không tồi.

55328146050_dc292f2301_o.png
 
Chỉnh sửa cuối:
2 ❤︎ Bài viết: 8 Tìm chủ đề
Tên Truyện: Xuyên Nhanh Dưỡng lão.

Thể loại: Xuyên nhanh, nữ cường, hiện đại, cổ đại, không cp

Văn án: Là một người làm nhiệm vụ kỳ cựu, Kiều Mộc đã quá mệt mỏi với những màn tranh quyền đoạt vị đấu đá lẫn nhau, cũng như những câu chuyện tình cảm máu chó, rắc rối giữa nam nữ chính. Vì vậy, sau khi tích lũy đủ điểm của hệ thống, cô lập tức nộp đơn lên cấp trên xin được về hưu dưỡng lão.

Cấp trên thuộc Cục Quản lý Thời Không nghĩ bụng, "yêu cầu" này cũng được đấy chứ, vừa hay bên này lại có một đống nhiệm vụ đang tồn đọng không ai thèm nhận.

Thế là, họ liền gom hết đống nhiệm vụ đó lại, đóng gói miễn phí rồi đưa thẳng cho Kiều Mộc.

Cứ như vậy, Kiều Mộc bắt đầu chuỗi ngày "dưỡng lão" đích thực của mình!
 
Chỉnh sửa cuối:
2 ❤︎ Bài viết: 8 Tìm chủ đề
Chương 1: Hồng Lâu Thái Hoàng Thái Hậu (1)

Tề ma ma bước nhanh lên phía trước, cung kính đưa hai tay ra đỡ lấy tay trái của Kiều Mộc, cẩn thận dìu nàng đứng dậy.

Lúc này, đám cung nữ bên cạnh sau khi nhanh chóng thu dọn đồ đạc liền lùi ra ngoài. Mặt khác, một đội cung nữ khác cũng lặng lẽ, không một tiếng động bước vào, đi theo phía sau Kiều Mộc và Tề ma ma hướng về phía An Bình Điện.

Khoảng cách từ Từ An Cung đến An Bình Điện không xa. Kiều Mộc lười ngồi kiệu phượng, liền cùng Tề ma ma chậm rãi đi bộ qua đó. Vừa đi vừa ngắm cảnh, khoảng mười phút sau thì tới nơi.

Bước tới cửa điện, nàng còn chưa kịp nhìn rõ dáng vẻ bên trong đại điện thế nào, bên tai đã truyền đến những tiếng thỉnh an tuy không đồng thanh nhưng lại vô cùng cung kính:

"Chúng nhi thần kính cẩn thỉnh an Thái Hoàng Thái Hậu! Chúc Thái Hoàng Thái Hậu vạn phúc kim an!"

Kiều Mộc nhìn lên thì thấy giữa đại điện rộng lớn là một khung cảnh rực rỡ, tràn ngập sắc hương với gần trăm vị phi tần. Đi đầu là Thái Hậu, phía sau bà là một nhóm thái phi thái tần; đi sau Hoàng Hậu là các phi tần đương triều. Hai đội đứng hai bên, đồng loạt cúi đầu khom gối hành lễ, bầu không khí vô cùng trang nghiêm, không một ai dám gây ra tiếng ồn.

"Tất cả bình thân đi!"

Kiều Mộc phất tay ra hiệu cho đám nữ nhân xinh đẹp như hoa như ngọc kia đứng dậy, rồi dưới sự dìu dắt của Tề ma ma và nữ quan thân cận, cô tiến về phía chính vị của An Bình Điện rồi từ từ ngồi xuống.

"Làm phiền chư vị tới thăm ai gia rồi. Đại điện hôm nay xem ra cũng đông đủ ghé thăm ai gia nhỉ!"

"Hôm qua nghe nói Hoàng thượng có chút long thể bất an, nay đã khỏe hơn chưa?"

Vì thân phận của Kiều Mộc ở nơi này là cao quý nhất, nên dù cô có nói một câu bâng quơ hay lời không mấy lọt tai, thì các phi tần cũng không ai dám ho he nửa lời. Ngược lại, họ còn tự trách mình vì không thể thường xuyên tới đây thỉnh an, hầu hạ cô.

Lúc này, nghe thấy Thái Hoàng Thái Hậu dò hỏi về sức khỏe của Thái Thượng Hoàng (Hoàng đế đương triều lúc này đã lên làm Thái Thượng Hoàng), Thái Hậu liền vội vàng đứng dậy bước ra hành lễ cáo tội:

"Nhi thần có lỗi, đáng ra ngày sau nhi thần phải tới Từ An Cung thỉnh an Mẫu hậu sớm hơn, mong Mẫu hậu đại xá cho sự chậm trễ này!"

"Bệ hạ đêm qua uống rượu say, lại vô tình nhiễm chút phong hàn, nửa đêm đã truyền thái y tới bắt mạch và dùng thang thuốc an thần. Nghĩ đến sáng nay long thể đã chuyển biến tốt hơn nhiều rồi ạ!"

"Nhi thần không thể khuyên bảo Bệ hạ, không chu toàn bổn phận, thật là có tội!"

"Ngươi thì có tội gì chứ? Chính hắn là kẻ không biết tự trân trọng long thể của mình, suốt ngày chìm đắm trong men rượu, ngươi làm sao mà khuyên nổi?"

"Đứng lên đi, sau này cũng không cần ngày nào cũng phải lặn lội tới đây, cứ mùng một và mười lăm hàng tháng tới đây trò chuyện với ai gia là được rồi!"

Kiều Mộc cảm thấy vị Thái Hậu này tính tình cũng không tệ, mỗi tháng đều đặn tới đây một chuyến, làm tròn bổn phận của mình. Chẳng bù cho vị Chân Quý Phi kia, ỷ sủng sinh kiêu, ngạo mạn vô lễ. Vì vậy, thái độ của Kiều Mộc đối với Thái Hậu cũng có phần ôn hòa, bao dung hơn, không hề có ý định trách phạt.

Giọng Kiều Mộc vừa dứt, từ ngoài điện liền truyền đến tiếng thông báo của thái giám: "Thái Thượng Hoàng giá đáo!". Người trong đại điện vừa nghe thấy thế liền nhanh chóng đứng dậy, cung kính hướng về phía cửa điện, khom lưng quỳ gối nghênh đón Thái Thượng Hoàng.

Chỉ có một mình Kiều Mộc là vẫn ngồi bất động trên ghế.

Không thể không nói, thân xác này tuy tuổi tác đã cao, nhưng địa vị và thân phận tối cao này thực sự khiến người ta cảm thấy vô cùng sảng khoái. Ngay cả Hoàng đế nay là Thái Thượng Hoàng khi tới đây cũng phải cung kính hành lễ với cô.

Có thể nói, ở vị trí này giúp nàng nhận lễ của người khác một cách hiển nhiên. Thái Hậu có gặp phải Thái Thượng Hoàng thì vị trượng phu này của bà cũng chẳng cần phải chào hỏi lại bà đâu.

Đồ Quyển (Thái Thượng Hoàng) bước vào điện, hắn không bảo các phi tần đứng dậy ngay, mà đi thẳng tới trước mặt Kiều Mộc, cúi người hành lễ theo đúng quy củ:

"Hôm qua nhi thần bận rộn nhiều việc, khiến Mẫu hậu phải nhọc lòng lo lắng rồi!"

"Là trẫm có lỗi!"

"Ngươi cũng đã có tuổi cả rồi, cũng nên học theo cách dưỡng sinh của, đừng để ta phải bận lòng nữa!"

"Mau ngồi xuống đi!"

Kiều Mộc lườm hắn một cái, rồi ra hiệu cho nữ quan bên cạnh mang chiếc ghế Long ỷ đã được chuẩn bị từ trước lại gần, để vị "con trai cưng" này của Thái Hoàng Thái Hậu ngồi xuống.

"Tất cả đứng lên đi!" Đồ Quyển ra lệnh cho các phi tần.

Hắn ngồi xuống, đưa mắt quét nhìn một lượt quanh đại điện, bỗng nhiên nhận ra điều gì đó, liền nhíu mày hỏi:

"Ồ.. Chân Mật đâu rồi?"

"Nàng ấy làm sao mà không tới? Lại cáo bệnh sao?"

Đồ Quyển không vội ngồi ngay mà đứng trước ghế, đưa mắt nhìn lướt qua đám người vừa mới đứng dậy đứng nép sang hai bên, lúc này mới phát hiện ra Chân Mật không có mặt.

Hắn liền nhíu mày hỏi.

"Bệ hạ, hôm nay Chân muội muội có phái người tới đây báo rằng thân thể muội ấy có chút khó chịu, nhiễm chút phong hàn, nên không thể tới đây thỉnh an được. Thiếp thân nghĩ cũng không nên cưỡng cầu người đang bệnh."

Giọng điệu của Thái Hậu lúc này vô cùng điềm tĩnh, hiển nhiên là bà đã quá ngán ngẩm và bất mãn và những lý do thoái thác của Thái Chân Quý Phi.

"Nhiễm chút phong hàn?"

"Sáng sớm nay nàng ta còn tự tay nấu canh tổ yến mang tới cho ta cơ mà!"

"Bệnh này đến cũng thật là nhanh!" Đồ Quyển cười lạnh.

"Nếu đã bị bệnh, vậy thì truyền chỉ để nàng ta tịnh dưỡng trong cung của nàng ta lại một tháng, để nàng ta hảo hảo tĩnh dưỡng đi, miễn cho bệnh căn lại tái phát!"

Đồ Quyển mới nghe được tin tức không mấy hay ho từ Chân gia, giờ lại phát hiện ra vị ái phi vốn được mình sủng ái bấy lâu nay lại dám lấy cớ đổ bệnh để không tới thỉnh an Mẫu hậu hắn. Đây rõ ràng là hành vi ngạo mạn, bất hiếu.

Trong cơn khó chịu và tức giận, hắn liền hạ lệnh trừng phạt nàng ta để phát tiết nỗi bất mãn trong lòng.

"Vâng! Cẩn tuân thánh dụ!"

Thái Hậu đáp lời, dù sắc mặt vẫn bình thản như thường, nhưng Kiều Mộc ngồi từ xa vẫn có thể nhìn ra được một chút vẻ đắc ý, vui mừng trên gương mặt bà.

Hiển nhiên, vị Thái Hậu này cũng chẳng ưa gì Thái Chân Quý Phi kiêu ngạo, ương bướng kia. Chỉ là trước đây vì nàng ta được sủng ái tột đỉnh nên bà mới không thể ra tay trừng phạt mà thôi.

"Mà Chân gia gần đây lại gây ra chuyện rắc rối gì nữa rồi sao?"

"Một lũ nô tài, nhờ có Chân ma ma mà một bước lên trời, giờ có được địa vị như vậy rồi mà vẫn chưa thấy thỏa mãn sao?"

"Ta cũng chẳng thấy ngươi đối xử tệ bạc với cựu gia (nhà mẹ đẻ của Thái Thượng Hoàng) chút nào cả!"

Kiều Mộc thầm nghĩ, dù sao thì nhiệm vụ của lão thái thái này sớm muộn gì cũng phải hoàn thành. Chi bằng cứ mượn cớ này mà ra tay quản lý chuyện của nhà mẹ đẻ luôn một thể.

Bắt đầu từ việc xử lý Chân gia xem ra cũng là một khởi đầu không tồi.

55328146050_dc292f2301_o. Png
 
2 ❤︎ Bài viết: 8 Tìm chủ đề
Chương 2: Hồng Lâu Thái Hoàng Thái Hậu (2)

"Vẫn là Mẫu hậu anh minh, sáng suốt!"

"Cái nhà Chân gia kia lại bị người ta tố cáo, nói là chiếm đoạt ruộng đất của người khác, dùng ba mươi sáu lượng bạc để ép mua hàng trăm mẫu ruộng tốt của dân lành. Còn có vô số chuyện lớn chuyện nhỏ khác nữa, nhi thần nói ra sợ lại làm ô uế tai của Mẫu hậu!"

"Đến nông nỗi như phủ Thừa Ân Công.."

"Mẫu hậu, thật không phải nhi thần không muốn giúp đỡ, mà thực sự là nhà bọn họ không biết điều, có đỡ cũng không nâng lên nổi!" Văn không thành, võ không thông, ai cũng bảo gã đích trưởng tôn của phủ Thừa Ân Công là kẻ chỉ biết đọc sách. Thế mà đọc sách mười năm trời, đến cái danh vị Tú tài cũng chẳng thi đậu!

Đứa con của vợ lẽ tuy năng lực không tồi, tuổi còn nhỏ đã thi đỗ Tú tài, nhưng ngặt nỗi cứ mỗi lần đến kỳ đại khảo là lại đổ bệnh. Rõ ràng là phủ Thừa Ân Công đã dùng thủ đoạn chèn ép, không cho nó có cơ hội ngóc đầu lên. Nhi thần thấy vậy cũng chẳng tiện nhúng tay vào việc nhà của họ làm gì! "

Đồ Quyển lúc này mới ngồi xuống, trước tiên là nói vài câu về chuyện của Chân gia, sau đó mới hơi lắc đầu nói sang chuyện nhà mẹ đẻ của Kiều Mộc - tức là phủ Thừa Ân Công được triều đình phong tặng.

Đúng là loại bùn nhão không trát nổi lên tường, giờ biết phải làm sao đây?

Chân gia tuy rằng ra sức nhận hối lộ, làm nhiều việc trái pháp luật, nhưng thuộc hạ của họ quả thực đều là những người có năng lực làm việc. Đối với các bậc quân vương mà nói, họ không sợ thủ hạ tham ô, chỉ sợ thủ hạ là một lũ phế vật vô năng, không làm được tích sự gì. Chỉ cần làm tốt những việc được giao, thì chuyện tham ô nhận hối lộ chút đỉnh, hoàng đế cũng sẽ mắt nhắm mắt mở mà bỏ qua cho.

Kiều Mộc dùng ngón tay gõ nhẹ lên thành ghế.

Cô thực ra không biết rõ về chuyện nhà mẹ đẻ cho lắm, bởi vì trong ký ức của nguyên thân, bà đã vào cung gần sáu mươi năm rồi. Một năm chẳng được gặp người nhà mấy lần, huống chi gần hai mươi năm qua, cha mẹ và các ca ca của nguyên thân đều đã qua đời, bối phận cao nhất còn lại ở nhà mẹ đẻ bây giờ cũng chỉ là mấy đứa cháu trai.

Tổng cộng số lần gặp mặt cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay, thì làm sao có bao nhiêu tình cảm sâu đậm, và có bao nhiêu tiếng nói ở đó cơ chứ?

Chẳng qua chỉ là giữ chút thể diện mà thôi.

Nguyên thân lại không có thói quen phái mật thám riêng đi dò xét tình hình nhà mẹ đẻ, nên hiểu biết đương nhiên rất hạn chế. Mọi chuyện cụ thể ở phủ Thừa Ân Công toàn là do mấy đứa cháu dâu vào cung nói lại mà thôi.

" Là do ai gia kiến thức cạn hẹp rồi! "

" Hoàng nhi nếu có thời gian, hãy giúp ai gia điều tra kỹ tình hình của nhà mẹ đẻ một chút. Để xem rốt cuộc bọn họ đã đại loạn thành cái bộ dạng gì rồi. Ngươi không tiện ra mặt nhúng tay vào, thì đến lúc đó ai gia sẽ tự mình hạ chỉ đi xuống răn đe, giáo huấn một phen! "

" Còn về chuyện của Chân gia, ngươi cũng không cần nhẹ tay làm gì. Việc dùng ba mươi sáu lượng bạc để ép mua hàng trăm mẫu ruộng tốt của dân lành, đây là kiểu kiêu ngạo lộng hành gì chứ? "

" Quan phủ địa phương chẳng lẽ lại nhắm mắt làm ngơ sao? "

" Nếu bọn họ dám mặc kệ, thì ngày mai ai gia sẽ tự mình ban một đạo ý chỉ xuống răn đe. Nếu còn tái diễn, ai gia sẽ tước đoạt chức cáo mệnh của vị Chân ma ma kia! "

" Một mụ ma ma hầu hạ mà cũng dám để người nhà làm càn đến mức này sao! "

" Con trai ta chớ có quên, bọn họ làm nhiều việc ác, tuy rằng người chịu vạ là gia quyến của họ, nhưng bách tính cũng sẽ tính món nợ này lên đầu của ngươi. Nếu không phải do ngươi dung túng, thì Chân gia lấy đâu ra gan lớn đến mức đó? "

Kiều Mộc muốn quản giáo nhà mẹ đẻ, đương nhiên nàng không thể cứ ngày ngày ngồi ở Từ An Cung mà im hơi lặng tiếng, chuyện gì cũng mặc kệ được. Lần này, nàng muốn mượn chuyện của Chân gia để" giết gà dọa khỉ ", nhân tiện tỏ rõ thái độ cho người ngoài thấy rằng nàng một lần nữa muốn quản lý thế cục.

" Mẫu hậu dạy bảo rất phải! "

" Chẳng qua nhi thần nay đã thoái vị, hiện tại việc triều chính đều giao cho đứa con thứ tư của nhi thần quản lý. Không thì, ngày mai để nhi thần sẽ bảo nó tới đây thỉnh an Mẫu hậu, đến lúc đó Mẫu hậu cứ việc tỉ mỉ căn dặn nó xem nên trừng phạt Chân gia như thế nào! "

Đồ Quyển tuổi tác đã cao, năm nay đã ngoài sáu mươi, thế nên hắn không muốn ra tay xử lý thuộc hạ cũ của mình, chỉ muốn sống an nhàn hưởng phúc tuổi già.

Bởi vậy, hắn lập tức đùn đẩy trách nhiệm lên đầu Hoàng đế đương triều!

Kiều Mộc ngẩng đầu nhìn hắn một cái, vẻ mặt bên ngoài tuy không chút gợn sóng nhưng trong lòng đã thầm cười nhạo. Tấu chương của triều đình mỗi ngày đều phải đưa đến cho Thái Thượng Hoàng duyệt trước, sau khi hắn thẩm duyệt xong xuôi mới đưa cho Hoàng đế xem.

Thế mà hôm nay hắn lại nói việc triều chính không đến lượt hắn quản, thật là nực cười hết chỗ nói.

" Cũng tốt, vừa vặn hai người tổ tôn bọn họ cũng đã lâu rồi không gặp, nhân cơ hội này cũng nên thân cận một chút! "

Chỉ trong nháy mắt, Kiều Mộc đã đưa ra một quyết định sáng suốt. Đó là cô muốn giúp đỡ vị Hoàng đế đương triều - cũng chính là đứa cháu hờ của cô - chính thức ngồi vững trên ngai vàng này, giúp nó giành lại thực quyền từ tay Thái Thượng Hoàng.

Cô tin rằng vị hoàng tôn này chỉ cần không ngốc, thì nhất định sẽ tình nguyện hợp tác với cô để đôi bên cùng có lợi.

Đến lúc đó phải hỗ trợ thế nào ư?

Cô chỉ cần làm một cái biển hiệu" Hiếu đạo "thật vững chắc trên đầu nó là đủ rồi!

Nếu Đồ Quyển biết được vì sự đùn đẩy trách nhiệm của mình mà khiến Kiều Mộc đưa ra quyết định như vậy, sợ là hắn sẽ hận không thể quay về quá khứ để bóp chết chính cái sự lười biếng của mình.

Đáng tiếc, hiện tại hắn không hề hay biết gì, vẫn giữ vẻ mặt bình thản trò chuyện thêm vài câu rồi xin cáo lui.

Đồ Quyển vừa đi, Kiều Mộc cũng lười nghe đám phi tần bên dưới lục đục đấu đá, chèn ép lẫn nhau. Nàng liền đưa tay xoa xoa trán, làm bộ dáng vẻ mệt mỏi, buồn ngủ:

" Ai gia tuổi tác đã lớn, thân thể này cũng không còn được như trước nữa, nói vài câu liền thấy mệt mỏi rồi! "

" Các ngươi cũng có không ít người hầu hạ, muốn quản lý việc lớn việc nhỏ ở hậu cung thì mau sớm trở về đi. Ai gia cũng muốn lui về tẩm cung nghỉ ngơi một lát! "

Nói xong, Tề ma ma ở bên cạnh liền lập tức hiểu ý Kiều Mộc. Bà tiến lên cung kính dìu Kiều Mộc rời đi, mà ở phía dưới, Thái Hậu cùng Hoàng Hậu cũng nhanh chóng đứng dậy, dẫn theo các phi tần đồng loạt cung tiễn Thái Hoàng Thái Hậu.

Nội thất Tử Thần Điện.

" Hoàng tổ mẫu thực sự đã nói như vậy sao? "

" Chẳng lẽ Hoàng tổ mẫu cũng có thành kiến với Chân gia, muốn đối phó với Chân gia? Nhưng vì lý do gì chứ? "

Đồ Minh Huy (Hoàng đế đương triều) nghe xong báo cáo của ám vệ thì không khỏi lâm vào trầm tư, không biết vị Hoàng tổ mẫu này rốt cuộc đang muốn làm gì.

" Bẩm bệ hạ! "

" Chân gia vốn chỉ là gia đình của một vị ma ma hầu hạ Thái Thượng Hoàng, mà Thái Hoàng Thái Hậu chính là thân mẫu của Thái Thượng Hoàng. Hiện giờ Thái Thượng Hoàng ưu đãi Chân gia như vậy, nhưng lại đối xử với nhà mẹ đẻ của Thái Hoàng Thái Hậu chẳng mấy nâng đỡ! Nghĩ đến đây, Thái Hoàng Thái Hậu có chút bất mãn cũng là điều dễ hiểu! "

Ngụy Tường là thái giám thân cận bên cạnh Hoàng thượng, lúc này tự nhiên tiến lên nhỏ giọng phân tích để giải tỏa nỗi băn khoăn cho Hoàng thượng.

Huống hồ, đây cũng là chuyện rất dễ hiểu. Con trai mình đối xử với gia đình của vú nuôi cực kỳ tốt, ban tiền ban chức quan, ngược lại đối với nhà mẹ đẻ của mẹ ruột thì lại mắt điếc tai ngơ, không chút quan tâm. Thử hỏi có người mẹ nào chịu đựng nổi cục tức này chứ?

Đồ Minh Huy nhướng mày, trên mặt lộ ra một tia vui mừng, trong lòng cũng đã có toan tính riêng:

" Lát nữa nếu Thái Thượng Hoàng phái người tới đây, ngươi nhớ đừng có ngăn trở. Hãy cứ bảo rằng ta tới Từ An Cung thỉnh an Hoàng tổ mẫu, đây là cử chỉ hiếu thuận, làm sao có thể trì hoãn được? "

Ngụy Tường cũng nháy mắt ra hiệu tỏ ý đã hiểu:

" Bệ hạ hiếu tâm, tự nhiên không nên có điều gì trở ngại ạ! "

Việc này có thể xoay chuyển và lật đổ được thế lực của Chân gia hay không, và việc triều đình có chính thức quy thuận phe mình hay không, phải xem vị Hoàng tổ mẫu này có đủ quyền lực và chỗ dựa hay không đã.

Kế tiếp, việc cần làm chính là chờ đợi. Chờ đợi vị Thái Thượng Hoàng đã thoái vị kia vì không muốn ủy quyền bớt cho thuộc hạ, mà phái người tới thông báo cho hắn mau chóng đến Từ An Cung thỉnh an Thái Hoàng Thái Hậu.

Thế nhưng, Đồ Minh Huy ngẩng đầu chờ đợi ròng rã nửa ngày, chờ đến tận lúc ăn xong bữa tối, đến lượt lật thẻ bài thị tẩm rồi mà vẫn chưa thấy người của Thái Thượng Hoàng tới thông báo.

Dưới ánh nến, sắc mặt Đồ Minh Huy có vẻ rất kém, cuối cùng hắn tựa hồ cười như không cười mà tự giễu:

" A! Trẫm thật là hồ đồ quá rồi! "

" Trẫm nhớ thương Hoàng tổ mẫu, muốn tới trông thấy Hoàng tổ mẫu thì làm sao cần người khác phải thông báo mệnh lệnh cơ chứ? Ngụy Tường, ngày mai sau khi bãi triều, trẫm sẽ trực tiếp tới Từ An Cung thỉnh an Thái Hoàng Thái Hậu, xem thử động tĩnh của bên kia thế nào!"

Đồ Minh Huy lúc trước quả thực không nghĩ tới chuyện này, chỉ là hắn không muốn làm như vậy. Bởi vì nếu hắn thực sự làm như lời hắn nói, thì rất dễ khiến Thái Thượng Hoàng cảm thấy hắn đang âm thầm cài cắm người bên cạnh Thái Thượng Hoàng để dò thám tinh tức, từ đó gây ra nghi kỵ.

Chính cái sự khó xử hiện tại này, mặc kệ điều này điều kia, dù sao hai cha con họ hiện tại khoảng cách xé rách da mặt cũng chỉ kém một tầng giấy mỏng mà thôi.

Càng không thiếu những chuyện nghi kỵ này.
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back