0 ❤︎ Bài viết: 26 Tìm chủ đề

Chương 20:


Đối với ba nhi tử của mình, đế vương thật ra rất công bằng. Đại vương gia vào Binh Bộ, Nhị vương gia vào Lại Bộ, còn Mục Vân Phong thì ở Hộ Bộ.

Chức vị mà Đại vương gia và Nhị vương gia được phân tới ở hai bộ kia không khác Mục Vân Phong là bao, thậm chí lúc đầu Mục Vân Phong còn có phần kém hơn một chút.

Nhưng cũng chính ở vị trí tương đương ấy, chỉ có mình Mục Vân Phong làm ra thành tích.

Không phải Đại vương gia và Nhị vương gia quá kém cỏi, mà là chiến tích của Mục Vân Phong quá mức xuất sắc.

Cho dù là đối thủ, các quan viên cũng không thể nào trái lương tâm mà nói Mục Vân Phong không bằng Đại vương gia và Nhị vương gia -- dù sao phụ thân người ta chính là đế vương, nào có chuyện để bọn họ ở dưới chơi trò chỉ hươu bảo ngựa.

Lời của Hộ Bộ thượng thư khiến quần thần nhớ lại những ngày tháng trước kia phải chìa tay về phía Hộ Bộ xin bạc. Hộ Bộ thượng thư keo kiệt đến mức nào, chỉ cần nhớ lại thôi cũng đủ khiến bọn họ theo bản năng dựng tóc gáy.

Ăn của người ta thì miệng mềm, bắt người tay ngắn, quả nhiên là chí lý. Vừa nghĩ tới sau này Hộ Bộ sẽ tiếp tục bóp ngân sách vốn có thể giúp bọn họ tăng thêm chiến tích, rất nhiều quan viên khi tiếp tục lên tiếng thay cho các Vương gia của mình, khí thế đều yếu đi ba phần.

Không chỉ quần thần, ngay cả đương sự là Đại vương gia và Nhị vương gia cũng không có cách nào giải quyết vấn đề này.

Bọn họ không thể nghi ngờ là thèm muốn năng lực kiếm tiền của Mục Vân Phong, nhưng lại không yên tâm để Mục Vân Phong chiếm cứ vị trí quan trọng như vậy. Nói trắng ra chính là vừa muốn ngựa chạy, lại không muốn cho ngựa ăn cỏ. Ngựa còn chẳng chịu làm việc, chẳng lẽ Mục Vân Phong sẽ chịu?

Về phần Tứ vương gia thì càng không cần phải nói. Trong bốn vị Vương gia, chiến tích của hắn là ít nhất, hoàn toàn thuộc kiểu lót đáy trong bốn huynh đệ. Ngay cả Nhị vương gia, người quanh năm giao du với văn nhân, chưa từng dính chút biên nào tới binh quyền, lúc này tiếng hô còn cao hơn hắn.

Rốt cuộc là tên trời đánh nào đề nghị lập Thái tử vào lúc này? Quả thật đánh hắn trở tay không kịp.

Nếu không phải từ khi còn là hoàng tử đã bắt đầu tích lũy thế lực, e rằng chưa tới một hiệp hắn đã bị đá ra khỏi cuộc chơi. Dù là vậy, tình cảnh hiện giờ của hắn cũng cực kỳ không ổn.

Trong bốn vị Vương gia, tiếng hô dành cho Đại vương gia và Mục Vân Phong là cao nhất. Nhị vương gia và Tứ vương gia dần dần trở thành nền phụ họa. Cơ mặt trên gương mặt có vài phần tương tự của bọn họ run rẩy không khống chế nổi, sắc mặt trắng bệch, mồ hôi bắt đầu rịn ra.

Không thể nghi ngờ, đây là thời khắc mấu chốt quyết định địa vị tương lai của bọn họ. Thế nhưng bọn họ lại chỉ có thể trơ mắt nhìn vị trí kia lướt qua bên cạnh mình. Với những kẻ luôn đầy dã tâm như bọn họ, làm sao cam tâm cho được.

Nhưng dù không cam lòng, trong cuộc tranh đấu giữa văn võ bá quan, bọn họ vẫn rơi vào thế hạ phong.

Đến lúc này, người thật sự còn đủ tư cách cạnh tranh chỉ còn lại hai kẻ. Bị đá ra khỏi cuộc chơi quá đột ngột, trong lòng Nhị vương gia và Tứ vương gia đều dâng lên cảm giác mờ mịt trống rỗng như đại thế đã mất.

Mà Đại vương gia, người vẫn còn đứng trong cuộc, trong lòng cũng không hề thoải mái như tưởng tượng.

Chiến tích của hắn và Nhị vương gia nhiều nhất cũng chỉ ngang nhau, lấy gì để so với tam đệ Mục Vân Phong?

Hiện tại sở dĩ còn có người tiếp tục ủng hộ hắn, chẳng qua là vì thân phận trưởng tử mà thôi.

Mục Vân Phong là đích tử, hắn là trưởng tử.

Là huynh trưởng, Đại vương gia đương nhiên không muốn thua đệ đệ, nhưng tự hỏi lòng mình, chiến tích giữa hắn và Mục Vân Phong, rốt cuộc ai hơn ai?

Chiến tích là thứ thật đánh thật, giống như mang binh đánh trận vậy. Có thể nhất thời bị thủ đoạn che mắt, nhưng không thể ngụy trang cả đời.

Trái lại Mục Vân Phong, cho dù hiện tại là thời khắc quyết định vận mệnh tương lai của hắn, tâm tình dao động cũng không lớn như mấy vị Thái tử ứng cử còn lại.

Lúc này, với thân phận đương sự, bọn họ tự nhiên không tiện mở miệng.

Mắt thấy thanh âm ủng hộ Mục Vân Phong làm Thái tử bắt đầu chiếm thế thượng phong, tim Đại vương gia gần như nhảy lên tận cổ họng, trong lòng ngổn ngang đủ loại cảm xúc.

Ngay lúc mọi người đều cảm thấy kết cục sắp ngã ngũ, đế vương giơ tay, ép xuống mọi thanh âm.

"Được rồi, chuyện này trẫm đã có quyết định. Các ngươi lui xuống chờ đi."

Cảm giác ấy giống như lưỡi đao treo trên đỉnh đầu mãi không chịu rơi xuống, càng khiến ba người Đại vương gia bị dày vò.

Sau khi Mục Vân Phong mấy người rời đi, đế vương cho lui phần lớn triều thần, chỉ giữ lại vài vị trọng thần để thương nghị.

Ra khỏi đại điện ồn ào, ba người Đại vương gia lúc này mới đột nhiên phát hiện lưng mình đã ướt đẫm mồ hôi, gió vừa thổi qua liền lạnh buốt.

Ba người nhìn nhau.

Nhị vương gia cười miễn cưỡng nói:

"Đại ca, tứ đệ, chúng ta tụ họp một chút đi, ta có lời muốn nói với các ngươi."

Hôm nay, thế cục trên triều đã càng lúc càng rõ ràng, không cho phép bọn họ tiếp tục trốn tránh nữa. Thời gian để lại cho bọn họ đã không còn nhiều.

Ba người không hồi phủ, mà trực tiếp ra ngoài.

Mục Vân Phong thì đã sớm trở về phủ.

Ba người đều không có ý định gọi Mục Vân Phong, bởi vì Mục Vân Phong và bọn họ không phải người cùng đường.

Sau khi trở về, Mục Vân Phong kể cho Tô Thiển Lạc chuyện trên triều đình. Dù đã có chuẩn bị tâm lý, nàng vẫn không khỏi kinh ngạc.

Nhưng Mục Vân Phong cũng không giấu nàng kế hoạch của mình.

Hắn biết, nếu không thể đi đường chính đạo, vậy thì kiếm tẩu thiên phong cũng phải đoạt lấy ngôi vị hoàng đế. Dù sao với thân phận và năng lực của hắn, không có tân đế nào có thể dung chứa nổi hắn.

Hắn đã sớm chuẩn bị hai tay.

Hiện tại đế vương có ý lập người thừa kế, phần thắng của tam vương phủ cũng không nhỏ. Nếu đã như vậy, những chuẩn bị âm thầm kia có thể không động thì sẽ không động.

"Chỉ sợ bên phía Đại vương gia sẽ không ngồi chờ chết." Tô Thiển Lạc lo lắng nói, sau đó vuốt ve bụng mình đã nhô lên, khẽ nhíu mày.

"Lúc này ai động trước, kẻ đó chính là bia ngắm sống. Hơn nữa trong lòng phụ hoàng đã có quyết định, sẽ không vì tiếng nói bên ngoài mà thay đổi ý nghĩ." Đế vương biết lắng nghe can gián, không có nghĩa sẽ bị quần thần thao túng.

Nói cho cùng, đây là một thời đại quân quyền tối thượng.

Bên ngoài, ba người Đại vương gia bận tối mắt tối mũi, nhưng tam vương phủ lại không hề có động tĩnh gì.

Theo thời gian trôi qua, những quan viên âm thầm chú ý các vương phủ đều cảm thấy Mục Vân Phong thật sự quá bình tĩnh. Phía đế vương vẫn chưa cho lời chắc chắn, khiến lòng bọn họ cũng chẳng yên ổn nổi.

Ngược lại, Tô Thiển Lạc, một thai phụ, còn nghỉ ngơi tốt hơn phần lớn bọn họ.

Mà Đại vương gia bọn họ cũng rất nhanh đã có hành động.

Những quan viên vốn ủng hộ Nhị vương gia và Tứ vương gia trên triều đình bắt đầu quay sang ủng hộ Đại vương gia, lập tức áp đảo thanh thế của Mục Vân Phong.

Đế vương lặng lẽ nhìn hết thảy, nhìn ba huynh đệ hợp lực chèn ép nhi tử thứ ba của mình.

"Lão đại và lão tam đều có khả năng trở thành Thái tử, thế mà bọn chúng lại không chút do dự lựa chọn lão đại.." Đế vương thất vọng nói.

Ông vốn muốn cho bọn họ một cơ hội, nhưng bọn họ thà đi đến cùng trên một con đường cũng không chịu quay đầu.

Đúng là Mục Vân Phong làm người xử sự có phần quá mức vô tình, không chịu mở cửa sau cho ai. Nhưng hắn có từng xử oan người vô tội? Có từng tùy tiện lấy bạc quốc khố cho đám sâu mọt quốc gia không? Không có.

Có lẽ chính vì không có.

Chính vì quá mức công chính vô tư, nên bọn họ mới không dám đứng về phía Mục Vân Phong.

Bọn họ chỉ nhìn thấy lợi ích trước mắt của bản thân, chỉ cảm thấy đi theo Mục Vân Phong sẽ bị tổn hại ích lợi, cho nên thà kéo Mục Vân Phong xuống còn hơn để giang sơn xã tắc trở nên tốt đẹp hơn.

Vì thế, bọn họ lựa chọn Đại vương gia, kẻ nguyện ý cùng bọn họ "thông đồng làm bậy".

Trong lòng đế vương tràn đầy thất vọng, cũng chẳng muốn xem tiếp vở kịch huynh đệ tương tàn này nữa.

Ngay lúc trong lòng Đại vương gia mấy người vừa dấy lên chút hy vọng, đế vương trực tiếp tung ra một đòn rút củi đáy nồi.

Trên đại triều hội, đế vương trước mặt cả triều văn võ lập Mục Vân Phong làm Thái tử.

Điều này khiến Đại vương gia, người vừa nhận được sự ủng hộ của Nhị vương gia và Tứ vương gia, lòng đầy tự tin, sắc mặt lập tức trắng bệch, càng đột ngột ngẩng đầu nhìn đế vương trên cao bằng ánh mắt không dám tin.

Vì sao?

Rõ ràng hắn đã nhận được nhiều thần tử ủng hộ như vậy, điều đó chứng minh hắn được lòng người biết bao. Nhưng dù vậy, phụ hoàng vẫn không chọn hắn, trưởng tử, mà lập lão tam làm Thái tử.

Nhị vương gia và Tứ vương gia cũng có chút thất thố, nhưng không rõ ràng như Đại vương gia.

Dù sao mấy ngày nay cũng đủ để bọn họ chuẩn bị tâm lý.

Bất kể là lão đại làm Thái tử hay lão tam làm Thái tử, kỳ thật đều không liên quan quá lớn tới bọn họ. Nhiều lắm chỉ là thất vọng vì đầu tư vào lão đại thất bại mà thôi.

Chỉ có Mục Vân Phong bình tĩnh tiếp nhận thánh chỉ được lập làm Thái tử.

Đến đây, cuộc tranh đoạt ngôi vị Thái tử chính thức hạ màn.

Các phe phái trên triều cũng ngoan ngoãn yên tĩnh trở lại, không còn nhảy nhót lung tung như trước khi lập Thái tử nữa.

Người đau lòng nhất chính là Đại vương gia và những hoàng tử phía dưới còn chưa trưởng thành.

Một bên là chỉ còn cách vị trí kia một bước chân, một bên là còn chưa kịp nhập cuộc đã hoàn toàn mất đi cơ hội. Nỗi bi phẫn trong lòng bọn họ khó mà nói cùng người ngoài.

Cuộc tranh phong giữa các Vương gia đã có kết quả, ảnh hưởng đối với kinh thành và thiên hạ lại vô cùng to lớn.

Đầu tiên chính là thái độ của các cáo mệnh phu nhân trong hậu trạch đối với Tô Thiển Lạc.

Sau khi Mục Vân Phong trở thành Thái tử, Tô Thiển Lạc đương nhiên chính là Thái tử phi. Thân phận này đã có thể xem như nữ nhân dưới một người, trên vạn người.

Từ đây, vợ chồng tam vương gia không còn là thần tử nữa, mà đã trở thành trữ quân.

Trên triều đình, thái độ của các quan viên đối với Mục Vân Phong cũng xảy ra biến hóa long trời lở đất.

Bất kể trước kia bọn họ nghĩ gì, hiện giờ nếu còn muốn tiếp tục đứng vững trên triều, sẽ không ai dám công khai đối đầu với Mục Vân Phong.

Mà khi đã rảnh tay, Mục Vân Phong bắt đầu nhúng tay vào đám quan viên bị cuốn vào cuộc tranh đoạt ngôi vị Thái tử.

Có người bị người khác nắm được nhược điểm rồi phanh phui ra ngoài. Với kiểu này, sau khi điều tra rõ ràng, Mục Vân Phong trực tiếp xử lý theo đúng pháp luật, nên xử thế nào thì xử thế ấy.

Cũng có quan viên hoàn toàn là tai bay vạ gió, rõ ràng không gia nhập phe phái nào, lại vì chức vị mà bị người khác nhìn không vừa mắt, muốn kéo xuống để thay bằng người của mình.

Nếu không phải cuộc tranh đoạt Thái tử kết thúc quá nhanh, e rằng trong số bọn họ hiện giờ đã có người xuống hoàng tuyền.

Người của Mục Vân Phong dưới sự ước thúc của hắn không hề vu oan hãm hại quan viên phe khác, nhưng chỉ riêng cuộc đấu đá giữa ba phe của các Vương gia cũng đủ khiến tầng dưới quan trường loạn thành một mớ.

Cho nên, việc đầu tiên Mục Vân Phong làm sau khi trở thành Thái tử chính là đi "lau mông" cho ba huynh đệ của mình.

So với sự nhàn nhã của Mục Vân Phong và sự luống cuống của ba nhi tử còn lại, đế vương tức đến đau ngực, nổi giận quát:

"Nhìn xem các ngươi làm ra chuyện tốt gì! Còn phải để Thái tử đi giúp các ngươi xử lý. Các ngươi không thể khiến trẫm bớt lo một chút sao?"

Đại vương gia ba người cúi đầu, vẻ mặt đầy nghẹn khuất.

Là địch nhân, bọn họ không cảm thấy Mục Vân Phong đang huynh hữu đệ cung gì cả.

Trong mắt bọn họ, Thái tử rõ ràng là muốn nhân cơ hội này diệt trừ nhân thủ của bọn họ. Trong lòng cảm thấy cách làm của hắn chẳng khác gì bọn họ.

Nhưng cố tình, người bị mắng lại là bọn họ, còn Thái tử thì được khen ngợi.

Thấy ba nhi tử chỉ khẩu phục tâm không phục, đế vương không khỏi hít sâu một hơi.

May mà ông còn có một nhi tử hiểu chuyện.

Nếu dưới gối đều là loại như mấy đứa này, giang sơn Mục gia còn chống đỡ được bao lâu?

May mà lão tam đứng lên được.

Nếu hắn cũng hồ đồ như mấy đứa này, chỉ sợ đến chết ông cũng không nhắm mắt nổi.

Nghĩ thông suốt, đế vương có chút mệt mỏi phất tay cho Đại vương gia mấy người lui xuống.

Ba người há miệng, cuối cùng chỉ có thể không cam lòng rời đi.

Vị trí đế vương này tràn đầy sức mê hoặc.

Đừng nói Mục Vân Phong hiện giờ mới chỉ là Thái tử, cho dù hắn thật sự trở thành đế vương, cũng không thể ngăn nổi những kẻ đầy dã tâm kia.

Đại vương gia bọn họ vốn muốn âm thầm ẩn mình chờ thời cơ mới, nhưng bất kể là đế vương hay Mục Vân Phong đều sẽ không cho bọn họ cơ hội.

Mục Vân Phong phụ trách thanh trừng nhân thủ trung hạ tầng của bọn họ.

Đế vương thì hạ chỉ điều bọn họ rời khỏi các bộ môn đã cắm rễ từ lâu.

Ngoại trừ Mục Vân Phong vẫn tiếp tục ở Hộ Bộ quản lý quốc khố, chức vị của Đại vương gia tới Tứ vương gia đều bị điều động.

Tứ vương gia mặt đầy suy sụp trở về phủ, liền thấy Tứ vương phi Tô Thiển Giặt vẻ mặt sốt ruột chạy tới gặp hắn, cầu hắn ra tay cứu Tô gia.

Lần này Tô gia cũng không may nằm trong danh sách lật xe.

Dù sao Tô gia liên tiếp có hai nữ nhi trở thành chính phi của Vương gia, quả thực quá mức chói mắt.

Tứ vương gia vì nể mặt quan hệ thông gia cùng thế lực ủng hộ mình nên không tiện công khai động thủ cảnh cáo Tô gia, nhưng Đại vương gia và Nhị vương gia thì chẳng có cố kỵ này.
 
Chỉnh sửa cuối:
0 ❤︎ Bài viết: 26 Tìm chủ đề

Chương 21:


"Tô gia làm sao vậy?" Tứ vương gia không mấy để tâm hỏi.

Hắn vì sao phải liên hôn với Tô gia? Chẳng phải chính là vì tranh đoạt ngôi vị sao.

Hiện tại vị trí Thái tử đã trần ai lạc định, thế lực trong tay hắn cũng bị suy yếu, mắt thấy đại sự đã xa vời vô vọng, trọng lượng của mối quan hệ thông gia với Tô gia cũng không còn quan trọng như trước nữa.

Trong lòng nôn nóng, Tô Thiển Tẩy không nhìn ra vẻ hờ hững ẩn dưới bề ngoài của Tứ vương gia, chỉ vội vàng nói: "Là phụ thân và vài vị huynh trưởng của ta vì Vương gia làm việc, nhược điểm bị người ta nắm được rồi dâng tới trước mặt Tam vương gia."

Tứ vương gia vốn còn mang tâm thế xem kịch vui, nghe vậy lập tức thu lại, trừng mắt nhìn Tô Thiển Tẩy giận dữ nói: "Tô gia các ngươi sao lại bất cẩn như vậy?"

Trong lòng Tô Thiển Tẩy không khỏi tủi thân. Chuyện này từ đầu tới cuối nàng căn bản không có chỗ nhúng tay, hiện tại người bị mắng lại là nàng, nhưng vì nhà mẹ đẻ, nàng chỉ có thể cố nhịn xuống.

Khoảng thời gian này nàng cũng coi như đã nhìn rõ bản tính bạc tình của phu quân mình. Nàng biết một khi Tô gia sụp đổ, nữ nhi Tô gia như nàng cũng tuyệt đối không có kết cục tốt đẹp gì.

Tô gia bị liên lụy còn có tội danh khác, nhưng nàng biết nếu nói như vậy, Tứ vương gia nhất định sẽ không quản, trừ phi chuyện này liên quan tới chính bản thân hắn.

Tô Thiển Tẩy dùng Tô gia kéo Tứ vương gia xuống nước, khiến hắn cho dù không muốn quản cũng phải quản, bởi vì Tô gia chính là đang làm việc cho hắn.

Mà Tô gia đã làm những gì cho Tứ vương gia?

Bài trừ dị kỷ, công kích quan viên phe khác chỉ là thao tác cơ bản. Ngoài ra, với thân phận là thông gia của Tứ vương gia, bọn họ còn giúp hắn gom tiền ở bên ngoài, để hắn có thể thu mua thêm nhiều lòng người hơn.

Người làm quan trong Tô gia không ít, trong nhà cũng có của cải, nhưng bọn họ ủng hộ Tứ vương gia thì ủng hộ, lại không muốn dùng tiền của chính mình, mà đi cướp đoạt đủ loại tài phú dưới quyền cai quản để dâng cho Tứ vương gia sử dụng.

Đây cơ bản là chuyện mà quan viên của mọi phe phái đều sẽ làm. Trong số những người bị bọn họ cướp đoạt tài sản, mất tiền bạc đã còn là nhẹ, thậm chí có người ngay cả mạng cũng không giữ được.

Cho nên chuyện này một khi bị phanh phui, sẽ không còn cách nào âm thầm giải quyết nữa. Tứ vương gia cũng không cho rằng Tam ca Mục Vân Phong sẽ giúp hắn kết thúc vụ này, không nhân cơ hội phát tác đã xem như tốt lắm rồi.

"Thái tử phi chẳng phải cũng là nữ nhi Tô gia các ngươi sao? Ngươi tới chỗ nàng nghĩ cách đi. Ta đi tìm đại ca và nhị ca thương lượng một chút." Tứ vương gia suy nghĩ rồi nói.

Mọi người đều biết Mục Vân Phong độc sủng thê tử thế nào. Hắn không tin Mục Vân Phong có thể để nhà mẹ đẻ của thê tử mình mang tiếng xấu.

Hiện tại điều quan trọng nhất là trước tiên phải tách bọn họ ra khỏi chuyện này. Cho dù Đại vương gia và Nhị vương gia chính là đầu sỏ khiến Tô gia rơi vào tình cảnh hiện tại, lúc này cũng không ảnh hưởng tới việc Tứ vương gia đi tìm bọn họ bàn bạc.

Sắc mặt Tô Thiển Tẩy cứng đờ nhìn Tứ vương gia rời đi.

Hắn cư nhiên muốn nàng cúi đầu trước Tô Thiển Lạc.

Hắn có biết điều này có ý nghĩa gì không?

Nếu đổi lại là Tam vương phủ, Mục Vân Phong tuyệt đối sẽ không đối xử với Tô Thiển Lạc như vậy.

Nhưng cũng đúng, nếu là Tô Thiển Lạc, căn bản sẽ không giống nàng hiện tại nóng vội đến thế, bởi vì cho dù Tô gia sụp đổ, nàng vẫn có thể tiếp tục làm Thái tử phi.

Nhưng凭什么?

Vì sao nàng phải vì tương lai gia tộc mà bôn ba, còn Tô Thiển Lạc lại chẳng cần làm gì cả?

Đều là nữ nhi Tô gia, hiện tại cũng tới lúc Tô Thiển Lạc nên xuất một phần lực rồi.

Trong vương phủ, nghe tin Tô Thiển Tẩy tới bái phỏng, Tô Thiển Lạc hơi nâng mắt, sai người mời Tứ vương phi tới phòng khách, sau khi thay một bộ y phục liền đi gặp khách.

Từ sau khi mang thai, quần áo của Tô Thiển Lạc đều chuyển sang kiểu rộng rãi. Bụng đã lớn, nàng tự nhiên không còn vòng eo mềm mại như trước, nhưng thứ Tô Thiển Lạc mất đi là đường cong nữ tử, đổi lại lại là vẻ dịu dàng của tình mẫu tử.

Tô Thiển Lạc mặc y phục rộng thùng thình tới gặp Tô Thiển Tẩy. Biểu tình ôn hòa trên mặt nàng khiến Tô Thiển Tẩy cảm thấy vô cùng chói mắt.

Đặc biệt là lúc Tô Thiển Lạc vuốt ve bụng mình, càng khiến mắt nàng đau nhói.

"Thái tử phi, cầu xin Thái tử phi cứu lấy nhà mẹ đẻ của mình, xin người khuyên Tam vương gia thủ hạ lưu tình với Tô gia." Tô Thiển Tẩy cầu tình với Tô Thiển Lạc, trực tiếp quỳ xuống trước mặt nàng.

"Tứ đệ muội mau đứng lên đi. Nếu Tô gia vô tội, Tam vương gia nhất định sẽ không để Tô gia chịu oan." Tô Thiển Lạc nhẹ giọng, chậm rãi nói.

Thực ra tin tức nàng nhận được còn sớm hơn Tô Thiển Tẩy, cũng chi tiết hơn nhiều.

Hiện tại thấy Tô Thiển Tẩy tới cầu tình cho Tô gia, nàng không hề bất ngờ.

Dù sao tội danh lớn nhất của Tô gia chính là vì gom tiền mà gây ra án mạng. Những khoản tiền kia đều thông qua đại phòng Tô gia đưa tới tay Tứ vương gia, Tô gia đây rõ ràng là đang làm tay sai cho Tứ vương gia.

"Thái tử phi.." Tô Thiển Tẩy ngẩng đầu nhìn Tô Thiển Lạc.

Nếu Tô gia thật sự trong sạch, hôm nay nàng còn cần phải cầu đến trước mặt Tô Thiển Lạc sao?

"Ngươi cũng là nữ nhi Tô gia, cho dù không phải người đại phòng, nhưng cũng không thể trơ mắt nhìn mọi người trong Tô gia đi tìm ch·ế·t a. Lỡ như nhị thúc cũng tham dự vào thì sao? Chỉ cần Thái tử phi chịu cầu tình với Thái tử, hắn nhất định sẽ tha cho Tô gia một con đường sống." Giọng Tô Thiển Tẩy mang theo nghẹn ngào.

Với sức ảnh hưởng của Tô Thiển Lạc đối với Mục Vân Phong, chỉ cần nàng chịu mở miệng, Tô gia nhất định sẽ không có chuyện gì.

Nghe xong lời nàng, Tô Thiển Lạc đột nhiên thở dài.

"Tứ đệ muội, ngươi biết Quốc công phủ chứ?"

"Chuyện này liên quan gì tới Quốc công phủ?" Tô Thiển Tẩy khó hiểu.

Quốc công phủ là nhà mẹ đẻ của Hoàng hậu, nhưng điều đó có liên quan gì tới Tô gia?

Tô Thiển Lạc nói: "Khi Thái tử còn nhậm chức ở Hình Bộ, trong Quốc công phủ có một chi thứ phạm tội bị bắt vào Hình Bộ. Người đó ở nhà rất được sủng ái, Quốc công phủ ra mặt muốn mang hắn về, nhưng kết quả thế nào? Người của Quốc công phủ chỉ mang được thi thể phạm nhân về."

"Ngay cả nhà mẹ đẻ của Hoàng hậu còn như thế, nhà mẹ đẻ của một Thái tử phi như ta chẳng lẽ còn có thể vượt trên Quốc công phủ sao? Cho nên tứ đệ muội, ngươi thật sự đang làm khó ta rồi."

Tô Thiển Lạc khẽ thở dài, nhưng trên mặt lại mang theo vẻ thong dong mà Tô Thiển Tẩy chưa từng có.

Bởi vì Tô Thiển Lạc có Mục Vân Phong.

Cho nên cho dù nhà mẹ đẻ suy tàn, cuộc sống của nàng cũng sẽ không có gì thay đổi, thậm chí vì không còn nhà mẹ đẻ kéo chân sau mà còn có thể tiến thêm một bước.

Nhưng Tô Thiển Tẩy lại không có tự tin như vậy.

Con người Tứ vương gia cực kỳ thực tế.

Không nói tới việc nếu Tô gia sụp đổ, Tứ vương gia có còn coi trọng nàng vị Vương phi này hay không, chỉ riêng những nữ nhân trong hậu viện Tứ vương phủ có xuất thân không kém nàng, cũng sẽ không cam tâm nhìn nàng - kẻ thân phận đã không bằng họ - vẫn chiếm vị trí Tứ vương phi.

Tình cảnh hiện tại của Tô Thiển Tẩy càng tệ, nàng càng hận Tô Thiển Lạc.

Nhìn cái bụng lớn của Tô Thiển Lạc, trong lòng Tô Thiển Tẩy đột nhiên sinh ra một tia ác niệm.

"Tứ đệ muội, ngươi dùng ánh mắt gì vậy?" Tô Thiển Lạc lạnh giọng nói.

Ác ý của Tô Thiển Tẩy quá mức rõ ràng, khiến Tô Thiển Lạc cảm thấy ghê tởm.

Người đường tỷ luôn khiến nàng phải ngước nhìn trước kia, thật sự càng sống càng thụt lùi.

Tô Thiển Tẩy đột nhiên hoàn hồn, dưới khí thế ngày càng uy nghiêm của Tô Thiển Lạc mà hoảng hốt bỏ chạy.

Tô Thiển Lạc lặng lẽ nhìn theo bóng lưng nàng ta, vuốt ve bụng mình, nhớ lại cảm giác khó chịu trong nháy mắt vừa rồi.

Nếu không phải vì thân phận hiện tại của bọn họ, lại có quá nhiều ánh mắt đang dõi theo, nàng tuyệt đối sẽ không để Tô Thiển Tẩy còn sống rời đi.

Ngay trong ngày, Tô Thiển Lạc liền viết thư kể lại chuyện này cho Mục Vân Phong.

Đối với việc nữ chính Tô Thiển Tẩy "hắc hóa", Mục Vân Phong cũng không thấy ngoài ý muốn.

Nguyên tác được viết từ góc nhìn của nam nữ chính. Cho dù bọn họ có khoác lên mình lớp áo "tình yêu", cũng không thể che giấu sự thật nam chính sát thê hại tử, nữ chính giẫm lên thi cốt đường muội để đạt được hạnh phúc.

Hiện giờ Tô Thiển Tẩy có ác ý với thê nhi của hắn, Mục Vân Phong tự nhiên sẽ không giả vờ thái bình.

Tô Thiển Tẩy là Vương phi của Tứ vương gia, tội nghiệt của nàng ta đương nhiên cũng có thể tính lên đầu Tứ vương gia.

Hơn nữa trước đó vốn đã thu thập được đủ loại chứng cứ, Mục Vân Phong không ở bên ngoài trì hoãn quá lâu đã trở về kinh thành, trình toàn bộ chứng cứ phạm tội cho đế vương.

Không chỉ có Tứ vương gia, mà Đại vương gia và Nhị vương gia cũng không ít.

Xem xong, lửa giận trong lòng đế vương bốc lên ngùn ngụt, rất lâu không thể bình tĩnh lại.

"Vân Phong, phụ hoàng biết trong lòng con cũng rất tức giận, nhưng những thứ này thật sự không thể công khai ra ngoài.." Sau khi bình tĩnh lại, đế vương do dự nói.

Mục Vân Phong đã sớm chuẩn bị tâm lý cho việc này.

Dù sao Đại vương gia ba người ở một mức độ nào đó cũng đại diện cho thể diện của đế vương. Bọn họ xảy ra chuyện, mặt mũi của đế vương cũng khó coi. Nếu thật sự truy cứu đến cùng, chẳng khác nào tự vả vào mặt mình.

"Phụ hoàng, nhi thần cũng đâu phải người cổ hủ. Chỉ cần những người bị hại có thể nhận được bồi thường, đại ca nhị ca bọn họ cũng phải trả giá đủ lớn, nhi thần nguyện ý mở một mắt nhắm một mắt." Mục Vân Phong thông tình đạt lý nói.

Trong lòng đế vương có chút khó chịu.

"Thái tử, thật sự làm khó cho con rồi.." Đứa con trai này tốt biết bao, có thủ đoạn lại hiểu lấy đại cục làm trọng.

Vậy mà mấy đứa kia vẫn còn không phục.

Cái gọi là "phong khẩu" của Mục Vân Phong chỉ là không để Đại vương gia mấy người mất sạch mặt mũi mà thôi.

Nhưng rất nhiều chuyện quả thực không phải do bọn họ trực tiếp sai khiến, mà là người bên dưới vì tư dục mà làm. Chỉ vì bọn họ thuộc phe của Đại vương gia nên những chuyện kia mới bị tính lên đầu họ.

Đại vương gia bọn họ không xảy ra chuyện, không có nghĩa người của bọn họ cũng bình an vô sự.

Trên thực tế, khi đế vương bảo vệ danh tiếng cho ba đứa con trai, cũng đã đồng thời từ bỏ những quan viên phía dưới kia.

Những người đó đều là người của phe Đại vương gia, tổn thất tự nhiên khiến họ đau lòng, nhưng thấy lửa chưa cháy tới bản thân, vì tự bảo vệ mình, bọn họ đành nhịn đau vứt bỏ toàn bộ những quan viên đã phạm chuyện.

Ngay cả Tô gia - dù là thông gia - cũng bị Tứ vương gia từ bỏ.

Không còn ai đứng ra xoay xở, người Tô gia bị kết án thì kết án, bị lưu đày thì lưu đày. Cuối cùng chỉ còn lại vài phòng chưa bị liên lụy, tương lai cũng sống trong nơm nớp lo sợ.

Tô gia có hai vị hoàng tử phi, ai ngờ cuối cùng chẳng dựa được vào ai.

Tô Thiển Lạc lạnh nhạt đứng nhìn, còn Tô Thiển Tẩy thì muốn giúp cũng không giúp nổi.

Sau khi từ bỏ Tô gia để bảo toàn bản thân, Tứ vương gia trở về phủ liền nghe thấy tiếng khóc thảm thiết của Tô Thiển Tẩy.

Hắn không kiên nhẫn nói: "Khóc cái gì mà khóc? Nữ quyến Tô gia các ngươi chẳng phải đều còn sống sao?"

Ngoại trừ những người phạm tội, nữ quyến đều bị biếm làm quan nô, nhập tiện tịch, tương lai không còn đường xoay người.

Nhưng vụ án này do Mục Vân Phong xử lý, hắn tự nhiên sẽ không đưa các nữ quyến tới những nơi như vậy, mà cho họ một ít tiền rồi biến họ thành dân thường.

Còn những quý phụ, tiểu thư đã quen sống trong nhung lụa có thể sống sót bằng số tiền đó hay không, thì không liên quan tới hắn.

So với cách xử lý nữ quyến hậu trạch trước kia, Mục Vân Phong không thể nghi ngờ đã nhân từ hơn rất nhiều.

Những nữ quyến không bị dồn vào đường cùng đều vô cùng cảm kích hắn.

Huống chi lúc này quan hệ thông gia chằng chịt khắp nơi, Mục Vân Phong cũng không cấm các nàng đi nương nhờ thân thích, đường sống vẫn còn rất nhiều.

"Tứ vương gia, nếu không phải vì ngươi, Tô gia ta sẽ không rơi vào kết cục hôm nay." Tô Thiển Tẩy căm hận nói.

Nghe vậy, Tứ vương gia không khỏi cười lạnh.

"Lúc trước là Tô gia các ngươi muốn công lao tòng long, hiện tại thất bại lại trách ta? Đừng quên, nếu ta thành công, Tô gia các ngươi sẽ được hưởng vinh hoa phú quý cỡ nào."

Trên đời nào có chuyện chỉ lời không lỗ, Tô gia nghĩ quá đẹp rồi.

Nước mắt Tô Thiển Tẩy lập tức rơi xuống, hối hận vô cùng nói:

"Nếu năm đó ta không đào hôn thì tốt rồi. Nếu không đào hôn, hiện tại ta đã là Tam vương phi, là Thái tử phi, thậm chí còn có thể trở thành hoàng.."

Nghe nàng nói vậy, sợi dây lý trí nhạy cảm trong đầu Tứ vương gia đột nhiên đứt phựt.

Hai mắt hắn đỏ ngầu, bóp chặt cổ Tô Thiển Tẩy:

"Tô thị, ngươi khinh người quá đáng!"

Tôn nghiêm của một Vương gia như hắn không phải để người ta giẫm đạp như vậy.
 
0 ❤︎ Bài viết: 26 Tìm chủ đề

Chương 22:


Ngay từ đầu, Tứ vương gia đã biết Tô Thiển Giặt từng có hôn ước với Mục Vân Phong, nhưng khi đối diện với vị tam ca này, trong lòng hắn lại có cảm giác ưu việt cực lớn.

Bởi vì Hoàng hậu chọn Tô gia để kết thân cho Mục Vân Phong, thế nhưng Tô gia lại không coi trọng vị đích hoàng tử này, ngược lại lựa chọn ủng hộ hắn.

Mà Tô Thiển Giặt, nữ nhi của Tô gia, lúc trước càng trực tiếp đào hôn, khiến Mục Vân Phong mất sạch mặt mũi.

Có thể nói, ngoài mặt Tứ vương gia luôn tỏ ra khiêm nhường áy náy trước Mục Vân Phong, nhưng trong lòng thật ra vô cùng đắc ý.

Mà hiện tại, hắn thất bại, Mục Vân Phong được phong làm Thái tử, Tô Thiển Giặt vậy mà lại đổ hết mọi chuyện lên đầu hắn, thậm chí còn mở miệng nói nàng hối hận.

Hối hận cái gì?

Hối hận vì đã gả cho hắn sao.

Đây quả thực là sự sỉ nhục lớn nhất đối với một nam nhân, lòng tự tôn của Tứ vương gia nếu chịu nổi mới là lạ.

Lực trên tay hắn càng lúc càng siết chặt, bóp cổ Tô Thiển Giặt khiến nàng hô hấp ngày càng khó khăn. Ý thức còn sót lại chút ít của Tô Thiển Giặt nhìn Tứ vương gia, trong mắt tràn ngập sợ hãi.

"Phịch."

Tô Thiển Giặt ngã vật xuống đất, vội vàng tham lam từng ngụm từng ngụm hít thở không khí. Tứ vương gia dựa vào ý chí cuối cùng mới không trực tiếp bóp chết nàng, nhưng cũng đã hoàn toàn chán ghét nàng, lạnh lùng phân phó:

"Đưa Vương phi về phòng. Từ nay rảnh rỗi thì ở trong phủ ăn chay niệm Phật đi, đừng ra ngoài làm bổn vương mất mặt nữa."

"Không.. Khụ khụ.. Chàng không thể đối xử với ta như vậy.." Tô Thiển Giặt theo bản năng níu lấy vạt áo Tứ vương gia.

Nàng muốn nói mình biết sai rồi, nhưng Tứ vương gia đã chẳng còn chút kiên nhẫn nào với nàng, trực tiếp quay người rời đi.

Tô Thiển Giặt không hiểu nổi vì sao cuộc sống của mình lại biến thành thế này.

Nhà mẹ đẻ không còn có thể trở thành chỗ dựa cho nàng nữa, mà nhà chồng cũng không còn vị trí của nàng.

Tam vương phủ cách đó không xa, Tô Thiển Lạc đang bụng lớn xuống tay an bài tương lai cho những nữ quyến của Tô gia. Mục Vân Phong ở bên cạnh bầu bạn, theo bản năng che chở phần bụng của nàng.

Bụng Tô Thiển Lạc đã tròn vo, sắp tới ngày lâm bồn.

Bởi vì Mục Vân Phong trở thành Thái tử, đứa nhỏ trong bụng nàng cũng vô cùng được ngoại giới chú ý.

Trong cung, đế hậu đều cực kỳ mong đợi đứa bé này. Nếu Tô Thiển Lạc một lần sinh được nam hài, Mục Vân Phong có người kế tục, địa vị Thái tử sẽ hoàn toàn vững chắc.

Cũng may Mục Vân Phong vẫn luôn ở bên cạnh an ủi Tô Thiển Lạc, không để nàng sinh ra quá nhiều áp lực, đứa nhỏ trong bụng cũng an ổn đến tận bây giờ.

Ngay lúc Tô Thiển Lạc còn đang nói chuyện với Mục Vân Phong, bụng nàng đột nhiên đau nhói, khiến nàng theo bản năng cong người, đau đớn kêu lên:

"Đau quá, mau bế ta tới phòng sinh, hình như ta sắp sinh rồi."

Đầu óc Mục Vân Phong trống rỗng trong nháy mắt.

Việc thê tử sinh con, đây cũng là lần đầu tiên hắn trải qua. Cũng may trước đó đã chuẩn bị mô phỏng rất nhiều lần, sau khi hoàn hồn, Mục Vân Phong vội vàng bế Tô Thiển Lạc đưa tới phòng sinh.

Trong suốt quá trình đó, Tô Thiển Lạc đau đến không chịu nổi, cả người đổ mồ hôi lạnh li ti, rất nhanh đã thấm ướt quần áo. Mục Vân Phong đặt nàng lên giường sinh xong liền bị các bà đỡ phụ trách đỡ đẻ đuổi ra ngoài.

Không còn cách nào khác, hắn chỉ có thể đứng bên ngoài chờ.

Chỉ cách một bức tường.

Bên trong là tiếng nữ nhân cố nén đau đớn khe khẽ rên rỉ.

Bên ngoài là nam nhân đứng thẳng bất động.

Trái tim Mục Vân Phong như bị xé thành hai nửa, một nửa lạnh như băng, một nửa nóng như lửa đốt, không ngừng nôn nóng.

Hắn biết Tô Thiển Lạc nhất định sẽ không xảy ra chuyện, nhưng đau đớn khi sinh sản là điều không thể tránh khỏi.

Ngay lúc Tô Thiển Lạc phát động, Tam vương phủ đã phái người tiến cung báo tin cho đế hậu.

Hoàng hậu cùng đế vương không thể tùy tiện xuất cung, chỉ có thể sốt ruột chờ đợi trong cung.

Mà trong thời gian mang thai, Tô Thiển Lạc vẫn luôn vận động thích hợp, đứa bé cũng không quá lớn, rất nhanh đã được bà đỡ giàu kinh nghiệm thuận lợi đỡ sinh.

Mục Vân Phong đứng từ giữa trưa tới tận hoàng hôn.

Trong lúc đó hắn chưa uống nổi một giọt nước, khóe môi hơi khô nứt. Hắn vừa tới gần liền nghe thấy tiếng trẻ con khóc oe oe trong phòng sinh, cùng với tiếng bà đỡ cao giọng hô:

"Mẫu tử bình an!"

Hắn theo bản năng muốn đi vào nhìn xem, nhưng trước mắt đột nhiên tối sầm, thiếu chút nữa ngất xỉu. Cả người hắn cứng đờ quá lâu, vừa cử động liền đau nhức khó chịu.

"Thái tử điện hạ, Thái tử phi và tiểu công tử mẫu tử đều bình an." Người trong phòng sinh đi ra báo tin vui, quản gia Vương phủ lập tức vui mừng hớn hở phát thưởng.

Không lâu sau, một ma ma bế một đứa bé quấn trong tã màu minh hoàng bước ra. Đứa nhỏ trong tã mềm như không xương, bé xíu chỉ lớn bằng bàn tay.

Mục Vân Phong nhìn thoáng qua đứa nhỏ, không tùy tiện đưa tay ôm, chỉ dặn các ma ma có kinh nghiệm chăm sóc tốt cho tiểu thế tử.

Tiểu thế tử.

Danh xưng này không thể nghi ngờ đã trực tiếp định ra thân phận tương lai của đứa bé.

Sau đó, Mục Vân Phong tự mình chăm sóc Tô Thiển Lạc ở cữ.

Sự cẩn thận săn sóc ấy khiến những người lớn tuổi mở rộng tầm mắt. Dù tuổi tác khác biệt, nhưng trong lòng họ vẫn không nhịn được mà chua xót hâm mộ.

Tin tức Tô Thiển Lạc bình an sinh sản truyền vào cung, đế hậu lập tức ban thưởng như nước chảy tới Tam vương phủ.

Quần thần sau khi nhận được tin cũng muốn tới chúc mừng Mục Vân Phong có quý tử, nhưng vì Tô Thiển Lạc đang ở cữ, Mục Vân Phong liền giản lược mọi chuyện.

Tam vương phủ có chuyện vui, dù Tứ vương gia đã hạ lệnh cấm túc Tô Thiển Giặt cũng không ngăn được nàng.

Tô Thiển Giặt ăn diện lộng lẫy rồi đi Tam vương phủ chúc mừng.

Rõ ràng Tô Thiển Lạc vì ở cữ mà ăn mặc đơn giản thoải mái, khí sắc cũng hơi yếu, còn nàng châu báu đầy người, hoa phục mỹ sức, thế nhưng Tô Thiển Giặt lại cảm thấy bản thân mình thua.

Vì giữ thể diện, Đại vương gia cùng Nhị vương gia đều thực sự xuất huyết lớn, cho nên hôm nay Đại vương phi và Nhị vương phi khi tới đây đều theo bản năng nâng đỡ Tô Thiển Lạc, nói chuyện cũng không còn tùy tiện như trước.

Các nàng đều biết, bởi vì Tô Thiển Giặt không biết làm gì mà chọc giận Tam vương phi, lượng máu mà Tứ vương phủ xuất ra còn nhiều hơn hai phủ bọn họ cộng lại.

Tứ vương gia mới ra phủ lập riêng được bao lâu đâu, gần như toàn bộ nền móng đều bị vét sạch.

Để không đi vào vết xe đổ của Tứ vương phủ, Đại vương phi cùng Nhị vương phi mỗi lần nói chuyện đều cân nhắc kỹ càng. Dù có muốn chế nhạo Tô Thiển Giặt - vị chị em dâu thảm nhất hiện tại - vài câu, cũng không dám nói trước mặt Tô Thiển Lạc.

"Nghe nói hôm nay Trưởng công chúa cũng tới?" Có người mở miệng hỏi.

"Thái tử điện hạ chính là quân vương đời tiếp theo. Trưởng công chúa có thể đấu với các hoàng tử Vương gia, nhưng không thể đấu với đế vương và Thái tử." Các nữ quyến hậu trạch cười nói.

Sự xuất hiện của Trưởng công chúa đồng nghĩa với việc tông thất Hoàng gia đã bắt đầu cúi đầu trước Thái tử.

Nghe vậy, Đại vương phi và Nhị vương phi không khỏi âm thầm thở dài.

Địa vị Thái tử càng ngày càng vững chắc, người nhà các nàng quả thực đã không còn cơ hội.

Nhưng may mà Thái tử điện hạ làm việc rất công bằng. Những quan viên từng đi theo Vương gia nhà họ nhưng bản thân còn tính thanh liêm, trước đó đều không bị Thái tử thanh toán.

Điều này đủ chứng minh Thái tử điện hạ không cố tình nhằm vào bọn họ.

Ít nhiều cũng khiến bọn họ yên tâm.

Mọi người ngày càng lấy Tam vương phủ làm trung tâm.

Tô Thiển Giặt nhìn mà trong lòng khó chịu.

Nàng là đường tỷ ruột của Tô Thiển Lạc, là Tứ đệ muội bên nhà chồng, thế nhưng lại bị đẩy ra tận rìa ngoài cùng, ngay cả muốn nói với Tô Thiển Lạc một câu cũng không chen vào nổi.

Rốt cuộc thân phận của hai người từ khi nào đã hoàn toàn đảo ngược?

Đúng rồi, nàng nhớ ra rồi.

Là từ khi nàng kháng cự hôn sự, để Tô Thiển Lạc - đường muội nhị phòng - thay nàng xuất giá bắt đầu.

Nàng vốn cho rằng Tô Thiển Lạc bước vào Tam vương phủ chính là bước vào ngục giam.

Ai ngờ đâu, đó lại là bước vào ổ phúc.

Trước Tô Thiển Lạc, ai có thể nghĩ tới đường đường Tam vương gia lại có thể vì một nữ nhân mà hạ thấp mình, độc sủng Vương phi đến tận hôm nay.

Cho tới bây giờ, Tô Thiển Giặt đã không còn phân rõ, Mục Vân Phong là vì Tô Thiển Lạc là thê tử của hắn nên mới độc sủng, hay là vì chính con người Tô Thiển Lạc nên mới độc sủng.

Trong lòng nàng, Tô Thiển Lạc vốn nên sống cuộc sống của nàng hiện tại mới đúng.

Mà nàng thì phải luôn đứng trên đầu Tô Thiển Lạc.

Chứ không phải bị Tô Thiển Lạc giẫm dưới chân như bây giờ.

Càng nghĩ như vậy, Tô Thiển Giặt càng gần như phát điên.

Cho đến khi yến tiệc kết thúc, nàng vẫn chưa hoàn hồn.

Tứ vương gia hoàn toàn không nhớ tới mình còn có một Vương phi, trực tiếp tự mình trở về phủ.

Lần nữa trở lại Tứ vương phủ, chỉ còn lại một mảnh lạnh lẽo cô quạnh.

Tô Thiển Giặt vừa từ bầu không khí náo nhiệt của Tam vương phủ trở về, chỉ cảm thấy tim lạnh buốt.

Mục Vân Phong ở nhà bầu bạn cùng Tô Thiển Lạc trong thời gian ở cữ, đương nhiên công vụ cũng không hề bỏ bê.

Sau khi được phong làm Thái tử, tuy hiện tại hắn vẫn ở Hộ Bộ quản lý quốc khố, nhưng quyền hạn có thể nhúng tay đã nhiều hơn trước kia rất nhiều.

Trái ngược với hắn là Đại vương gia và mấy huynh đệ khác.

Những chức vị bọn họ bị điều tới đều là chức vị thanh nhàn, không có thực quyền, căn bản không thể để bọn họ tiếp tục tích lũy nhân mạch cùng lợi ích.

So với Mục Vân Phong đang khí thế ngất trời, hoàn cảnh của bọn họ quả thực khác biệt một trời một vực.

Dần dần, Đại vương gia mấy người cũng hoàn toàn hết hy vọng.

Có bọn họ làm ví dụ sống sờ sờ, những hoàng tử nhỏ tuổi hơn phía sau khi tới trước mặt Mục Vân Phong, ai nấy đều ngoan ngoãn vô cùng.

Không giống ba vị huynh trưởng từng tham dự đoạt đích, chức vị được phân cho bọn họ còn tốt hơn nhiều.

Mục Vân Phong cũng không phải loại người đố kỵ hiền tài.

Sở dĩ hắn áp chế Đại vương gia mấy người, cũng là vì muốn mài bớt dã tâm của bọn họ.

Bằng không chỉ cần mấy huynh đệ kia chạm được thực quyền, tia lửa dã tâm lại bùng lên, đến lúc đó phiền phức vẫn là hắn.

Đối với chuyện này, đế vương là ngầm đồng ý.

Hiện tại Mục Vân Phong đã có thể áp chế bọn họ, sau này càng không thành vấn đề.

So với mấy đứa con trai nhìn là thấy đau đầu, những đứa cháu rõ ràng đáng yêu hơn nhiều.

Mắt thấy đích trưởng tử của Mục Vân Phong đã biết đi, vượt qua đại quan ba tuổi của đời người, đế vương liền trực tiếp đón đứa bé vào cung để Hoàng hậu nuôi dưỡng.

Thân là gia gia, không phải ông không muốn thân cận với những đứa cháu khác, chỉ là rất nhiều lúc thân phận khiến ông không thể làm theo ý mình.

Đế vương không muốn cho người bên dưới cảm giác địa vị Thái tử không ổn định, cho nên chỉ đón con trai của Mục Vân Phong vào cung.

Mà việc đưa con trai vào cung cho ông bà nội nuôi dưỡng, Mục Vân Phong - người làm cha - lại chẳng hề có chút không nỡ nào.

Mấy năm nay hắn cùng Tô Thiển Lạc tự mình nuôi con, quả thực đã tâm lực tiều tụy, ngay cả thế giới riêng của phu thê hai người cũng chẳng còn tồn tại.

Hiện tại có người chịu nhận lấy "cục khoai lang phỏng tay" này, hắn đương nhiên chẳng có gì không muốn.

Chỉ có Tô Thiển Lạc là cực kỳ không nỡ.

Trước lúc con vào cung, nàng chuẩn bị rất nhiều thứ cho con, lưu luyến không rời.

Tiểu thế tử mấy tuổi ôm chân Mục Vân Phong khóc lớn, nói không muốn đi.

Phu thê hai người tự mình nuôi con, đứa nhỏ tự nhiên cũng thân thiết với họ.

Mục Vân Phong khẽ nhướng mày nói:

"Cha mẹ sẽ mỗi ngày vào cung thăm con. Con ở trong cung phải thay cha mẹ hiếu kính gia gia nãi nãi thật tốt."

Tiểu thế tử lập tức khóc càng lớn hơn.

Thế nhưng sau khi vào cung, tiểu gia hỏa mới phát hiện mình chẳng qua chỉ đổi chỗ ngủ buổi tối mà thôi.

Ban ngày phần lớn thời gian vẫn có thể gặp cha mẹ, cũng không hề cách xa họ quá lâu.

Dần dần, ở trong cung cũng quen.

Mà đế vương tuy thương yêu cháu nội, nhưng việc dạy dỗ cần có tuyệt đối không thiếu.

Thậm chí có lúc tiểu gia hỏa học được trong cung còn nhiều hơn ở Vương phủ.

Nhìn thấy đế vương coi trọng tiểu thế tử của Thái tử như vậy, Đại vương gia mấy người không khỏi âm thầm sinh ra một cỗ phiền muộn.

Mấy năm thời gian đã đủ mài mòn hết góc cạnh trong lòng họ.

Mà họ cũng bắt đầu dần dần được Mục Vân Phong trọng dụng.
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back