58 ❤︎ Bài viết: 21 Tìm chủ đề
517 17
Thám Tử Lừng Danh Conan

(Vụ Án Không Thuộc Về Thế Giới Này)

Tác giả: Rồng Thần Tốc

Thể loại: Xuyên không, Trinh Thám, Thám Tử, Conan

Tình trạng: Đang tiến hành

55086237301_0650563c43_o.jpg

Giới thiệu truyện - Văn án:

Trong thế giới Detective Conan, mọi bí ẩn đều có lời giải. Không có phép thuật, không có quỷ dữ - chỉ có sự thật và logic.

Cho đến khi Tokyo trở thành chiến trường.

Một thực thể bí ẩn tự xưng là Ma Vương xuất hiện, mang theo sức mạnh vượt xa khoa học và lý trí. Cảnh sát bất lực, quân đội gục ngã, và những thám tử tin tuyệt đối vào logic bắt đầu lung lay niềm tin của chính mình.

Khi không còn cách giải thích, một câu hỏi cấm kỵ vang lên:

Nếu đây không phải là ảo thuật.. Thì nó là gì?

Và từ khoảnh khắc đó, thế giới không còn như trước nữa.
 
58 ❤︎ Bài viết: 21 Tìm chủ đề
Chương 1: Khởi đầu của ngọn lửa

Beika về đêm vốn quen thuộc với ánh đèn đường vàng nhạt, những con phố đông đúc dần lắng xuống sau một ngày dài. Vụ án vừa kết thúc không để lại nhiều dư âm - ít nhất là đối với thành phố này. Một kẻ giết người đã bị lật mặt, sự thật được phơi bày, hung thủ bị còng tay đưa đi trong ánh đèn xanh đỏ của xe cảnh sát. Một cái kết quen thuộc. Quen đến mức gần như tàn nhẫn.

Conan Edogawa bước đi giữa Ran Mori và Kogoro Mori, đôi chân nhỏ nhắn nhịp theo bước người lớn, tay đút trong túi áo khoác xanh quen thuộc. Gió đêm thổi nhẹ, mang theo hơi lạnh lùa qua cổ áo. Mọi thứ trông có vẻ bình thường - quá bình thường.

Ran thở ra một hơi nhẹ, như thể vừa trút được gánh nặng đè trên vai suốt cả ngày. Khuôn mặt cô vẫn còn vương nét mệt mỏi sau nhiều giờ căng thẳng, nhưng đôi mắt nâu ấm áp ấy vẫn ánh lên sự dịu dàng quen thuộc khi cúi xuống nhìn Conan.

"Conan-kun, em có mệt không?" cô hỏi, giọng nhẹ nhàng như mọi khi.

"Không sao đâu, Ran-neechan," Conan đáp, cố ý kéo dài âm cuối theo kiểu trẻ con. "Em quen rồi mà."

Ran mỉm cười, đưa tay xoa nhẹ lên đầu cậu. Cử chỉ ấy luôn khiến Conan khựng lại trong khoảnh khắc rất ngắn - một cảm giác vừa ấm áp vừa nhói lên nơi lồng ngực. Đã bao lâu rồi cậu mới được ở gần cô như thế này, mà vẫn phải giả vờ như một đứa trẻ hoàn toàn xa lạ?

Phía trước họ, Kogoro Mori bước đi với dáng vẻ lười nhác quen thuộc, hai tay đút túi áo, miệng không ngừng lẩm bẩm than phiền.

"Haiz.. Lại một ngày dài. Lẽ ra sau vụ này mình phải được mời lên TV chứ.'Thám tử ngủ gật' phá án thần tốc - nghe cũng oách phết."

Ran nhíu mày. "Bố à, bố chỉ ngủ thôi mà."

"Hả? Con nói cái gì?" Kogoro quay phắt lại, gân cổ. "Bố đang suy luận đấy chứ! Đó gọi là.. Thiền trinh thám!"

Conan liếc nhìn cảnh tượng quen thuộc ấy, khóe miệng hơi nhếch lên. Nếu là một ngày bình thường, cậu có lẽ đã thấy buồn cười. Nhưng không hiểu sao, trong lòng cậu lúc này lại có một cảm giác là lạ - một sự bất an mơ hồ, như một đám mây đen đang lặng lẽ kéo đến phía chân trời.

Rồi mùi khét xộc vào mũi.

Ban đầu rất nhẹ, gần như không nhận ra. Nhưng chỉ vài bước sau, mùi ấy trở nên rõ ràng hơn - mùi khói, mùi gỗ cháy, mùi nhựa nóng chảy. Conan khựng lại trước tiên, đôi mắt sau cặp kính tròn đột ngột sắc bén.

"Ran-neechan.." cậu lẩm bẩm, ánh mắt hướng về phía trước.

Ran cũng nhận ra điều bất thường. Cô ngẩng đầu lên - và đông cứng.

Trước mặt họ, cách vài dãy nhà, một tòa nhà cao tầng vươn lên giữa bóng đêm như một con quái vật bị thương. Những tầng trên cùng chìm trong biển lửa. Ngọn lửa đỏ cam cuồn cuộn liếm lên bầu trời đêm, khói đen dày đặc cuộn trào như cơn ác mộng sống dậy. Tiếng còi cứu hỏa rít lên chói tai, hòa lẫn với tiếng người la hét, tiếng kính vỡ, tiếng kim loại va chạm hỗn loạn.

Beika City - thành phố quen thuộc của họ - đang bốc cháy.

Ran theo phản xạ đưa tay che miệng. Đôi mắt cô mở to, phản chiếu ánh lửa nhảy múa không ngừng.

"Trời ơi.." giọng cô run lên, gần như thì thầm. "Sao lại.. Lớn như vậy.."

Kogoro đứng sững lại. Nét mặt thường ngày lười nhác và phóng túng biến mất, thay vào đó là một biểu cảm cứng đờ, hàm răng nghiến chặt. Ông nhìn những xe cứu hỏa đang cố gắng tiếp cận tòa nhà, nhìn những lính cứu hỏa lao vào làn khói dày đặc không chút do dự.

"Chết tiệt.." ông lẩm bẩm. "Lại là thứ này.."

Họ tiến lại gần hơn, bị cuốn vào đám đông đang tụ tập. Phóng viên chen chúc, micro giơ cao, máy quay chĩa thẳng vào biển lửa như những con mắt vô cảm. Dây phong tỏa của cảnh sát rung nhẹ khi người dân đứng bên ngoài, vừa sợ hãi vừa không thể rời mắt khỏi thảm họa đang diễn ra.

Conan im lặng quan sát.

Cậu thấy cáng cứu thương được khiêng ra liên tục. Thấy những người bị thương - có người áo quần cháy xém, da đỏ rực vì bỏng; có người bất tỉnh, gương mặt phủ đầy muội than; có người vừa khóc vừa gọi tên người thân trong tuyệt vọng. Âm thanh của đau đớn, hoảng loạn và mất mát trộn lẫn vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng tàn khốc của thảm họa.

Ran không chịu nổi nữa.

Cô quay mặt đi, tay vẫn che miệng, đôi vai run lên. "Họ.. Họ đau đớn quá.." Nước mắt dâng lên nơi khóe mắt cô, nhưng Ran cố kìm lại, như mọi khi. Cô chưa bao giờ quay lưng với nỗi đau của người khác - dù điều đó khiến trái tim cô rách nát.

Conan nhìn Ran, trong lòng nặng trĩu.

Cô ấy vẫn vậy..

Luôn nghĩ cho người khác trước bản thân mình.

Kogoro nắm chặt tay thành nắm đấm. Ông là cảnh sát cũ, là thám tử, là một người đàn ông từng đối mặt với tội phạm - nhưng trước thiên tai và thảm họa, ông cũng chỉ là một con người bất lực.

"Cho dù có phá được bao nhiêu vụ án.." ông nói khàn khàn, "thì lúc này cũng chẳng làm được gì."

Conan cúi đầu, ánh lửa phản chiếu trong mắt cậu như đang cháy âm ỉ. Trái tim cậu đập nhanh hơn bình thường. Không phải vì sợ - mà vì trực giác.

Một trực giác mà Shinichi Kudo đã tin tưởng suốt cuộc đời mình.

Không phải tai nạn.

Cậu quan sát cách ngọn lửa lan lên các tầng trên. Quá nhanh. Quá dữ dội. Gió thổi theo một hướng bất thường. Hệ thống cứu hỏa của tòa nhà - dường như đã không hoạt động ngay từ đầu.

Những mảnh ghép rời rạc bắt đầu xoay chuyển trong đầu cậu.

Châm lửa ở đâu? Khi nào? Vì sao lại đúng lúc này?

Một cảm giác lạnh chạy dọc sống lưng Conan.

Đây không chỉ là một vụ cháy.

Cậu siết chặt bàn tay nhỏ bé trong túi áo. Lần đầu tiên sau rất lâu, cậu cảm nhận rõ ràng một nỗi bất an vượt xa mọi vụ án giết người từng giải quyết. Không phải là một cá nhân. Không phải là một động cơ đơn lẻ.

Mà là thứ gì đó lớn hơn. Đen tối hơn.

Đây chỉ là khởi đầu.

Conan ngẩng đầu nhìn tòa nhà đang cháy rực giữa đêm Beika, ánh mắt kiên định nhưng sâu thẳm.

Một vụ án sẽ thay đổi cuộc đời mình..

Không.

Cả thế giới này.
 
58 ❤︎ Bài viết: 21 Tìm chủ đề
Chương 2: Mùi máu trong buổi sáng yên bình

Buổi sáng ở Beika đến một cách deceptively yên ả.

Ánh nắng chiếu qua khung cửa sổ văn phòng thám tử Mori, bụi bay lơ lửng trong không khí. Tiếng truyền hình vang lên từ chiếc TV cũ - một chương trình giải trí buổi sáng mà Kogoro Mori vẫn hay bật, dù chẳng mấy khi thực sự xem.

Conan Edogawa ngồi trên ghế sofa, tay cầm ly sữa, mắt dán vào trang báo.. Nhưng đầu óc thì hoàn toàn ở nơi khác. Hình ảnh ngọn lửa tối qua vẫn còn cháy âm ỉ trong tâm trí cậu. Trực giác vẫn chưa chịu im lặng.

Chuyện đó chưa kết thúc..

"Conan-kun, ăn sáng xong nhớ uống sữa hết nha."

Giọng Ran vang lên từ nhà bếp. Cô đang buộc lại tạp dề, mái tóc đen dài được buộc gọn phía sau. Trông cô vẫn dịu dàng như mọi ngày, nhưng Conan nhận ra quầng thâm mờ dưới mắt - đêm qua cô ngủ không ngon.

"Vâng!" Conan đáp, cố kéo giọng trẻ con.

Đúng lúc đó-

Rầm rầm rầm!

Tiếng gõ cửa dồn dập vang lên, mạnh đến mức cả cánh cửa rung lên bần bật.

"Cái quái!" Kogoro bật dậy khỏi ghế. "Ai gõ cửa kiểu muốn phá nhà vậy hả?"

Cánh cửa bật mở.

"Yo! Mori-!"

Một giọng nói trầm, lớn, mang theo âm điệu Kansai đặc trưng vang lên, tràn đầy năng lượng như một cơn gió mạnh tràn vào căn phòng.

Heiji Hattori đứng ở ngưỡng cửa, nở nụ cười tự tin quen thuộc, chiếc mũ Osaka đội lệch trên đầu. Phía sau cậu là Kazuha Toyama, hai tay chống hông, ánh mắt đảo quanh căn phòng với vẻ tò mò pha chút cảnh giác.

"Ủa? Heiji? Kazuha?" Ran kêu lên ngạc nhiên.

"Ran-chan!" Kazuha lập tức tươi cười, lao tới nắm lấy tay Ran. "Lâu quá không gặp! Trời ơi, cậu vẫn xinh y như hồi trước luôn á!"

Ran bật cười. "Kazuha cũng vậy mà!"

Conan vừa thấy Heiji thì suýt nữa sặc sữa.

".. Hattori."

Heiji cúi xuống, grin rộng tới mang tai. "Ồ~Conan-kun~dạo này sao rồi hả, Kudo?"

"Đừng có gọi như vậy!" Conan lườm cậu, hạ giọng.

Ran quay sang. "Hai người thân nhau quá nhỉ?"

"À!" Conan giật mình. "Dạ.. Anh Hattori thấy em rất giống Shinichi-niichan, nên.. Hay chơi với em một chút.."

Heiji phá lên cười. "Ừ đúng đó! Thằng nhóc này lanh lắm nha~giống hệt Shinichi luôn."

Ran hơi nghiêng đầu, ánh mắt nghi ngờ lóe lên trong khoảnh khắc rất ngắn - rồi biến mất. Conan thở phào trong lòng.

Kogoro khoanh tay, hừ một tiếng. "Này này, rốt cuộc hai đứa đến đây làm gì? Không lẽ từ Osaka lặn lội tới chỉ để tán dóc?"

Heiji chỉnh lại mũ, ánh mắt nghiêm lại - hiếm thấy.

"Thật ra.. Cháu có việc cần nhờ."

Không khí trong phòng khẽ thay đổi.

"Một người quen của cháu sống ở Beika. Một tuần trước, bạn gái của anh ta.. Cùng vài người bạn.. Biến mất hoàn toàn."

Ran sững người. "Biến mất?"

"Ừ." Heiji gật đầu. "Không tin nhắn. Không cuộc gọi. Không dấu vết. Cảnh sát đã vào cuộc, nhưng chưa tìm ra được gì cả."

Kazuha siết chặt sợi dây túi bùa đeo trên cổ. "Tớ có linh cảm xấu lắm.."

Kogoro nhếch mép cười tự mãn. "Ha! Chỉ là một vụ mất tích thôi à? Với thiên tài như ta-"

"-thì chắc lại ngủ gật xong giải xong hả?" Conan và Heiji đồng thanh trong đầu, liếc nhau.

Heiji cúi xuống, giả vờ ngây thơ thì thầm với Conan.

"Có gì mờ ám không?"

Conan đẩy kính.

"Một tuần mà không dấu vết.. Hoặc là bị che giấu cực kỳ kỹ.. Hoặc là đã không còn ở đó nữa."

Heiji cười nhạt. "Tớ cũng nghĩ vậy."

Trong khi đó, Kazuha nghiêng sang Ran, nheo mắt tinh nghịch. "Nè Ran~Shinichi đâu rồi? Lâu dữ lắm rồi ha?"

Ran đỏ mặt ngay tức thì. "A- cậu ấy.. Đang bận điều tra.."

"Trời ơi~chờ người yêu kiểu đó không mệt hả?" Kazuha cười trêu.

"Không.. Không phải người yêu!" Ran phản xạ ngay, mặt đỏ bừng.

Conan quay đi chỗ khác. Tai nóng ran.

Kogoro phẩy tay. "Được rồi được rồi! Ta sẽ đi! Với bộ óc thiên tài của ta-"

Conan và Heiji cùng thở dài.

Ngôi nhà của người quen Heiji nằm ở khu dân cư cũ, khá yên tĩnh. Cổng sắt khép kín, sân trước cỏ mọc lưa thưa, như thể đã lâu không có ai chăm sóc.

Bấm chuông.

Không có tiếng trả lời.

Bấm nữa.

Vẫn im lặng.

Kogoro cau mày. "Chắc đi vắng."

Conan đột nhiên dừng lại.

".. Hattori."

Heiji cũng khựng lại cùng lúc.

Hai người đồng thời hít nhẹ một hơi.

Mùi đó.

Quen thuộc đến đáng sợ.

".. Máu."

Cả hai nghĩ cùng một lúc.

Ngay lúc đó-

"Meo-!"

Một con mèo nhảy xuống từ bệ cửa sổ bên hông nhà.

Ran thở phào. "À, chỉ là mèo thôi.."

Nhưng rồi cô đông cứng.

Bộ lông của con mèo.. Nhuộm đỏ.

"..."

Kazuha hét khẽ. "Trời ơi-!"

Con mèo tiến lại gần, bước đi bình thường. Conan và Heiji lập tức quỳ xuống kiểm tra.

Không vết thương. Không đau đớn.

Heiji ngẩng lên, ánh mắt tối lại.

"Không phải máu của nó."

Conan siết chặt hàm răng.

".. Vậy thì!"

Heiji đứng bật dậy. "Ran! Kazuha! PHÁ CỬA!"

"Hả?" cả hai cô gái đồng thanh.

"NGAY!" Heiji quát lớn, giọng nghiêm khắc hiếm thấy.

Ran cắn môi. Kazuha gật đầu. Cả hai lùi lại, dồn lực-

Rầm!

Cánh cửa bật tung.

Mùi máu ập ra như một làn sóng.

Bên trong-

Là địa ngục.

Sàn nhà, tường, đồ đạc.. Nhuộm một màu đỏ sẫm. Những thân người nằm rải rác, bất động, không còn dấu hiệu sự sống. Không gian tĩnh lặng đến ghê người.

Ran và Kazuha hét lên trong hoảng loạn.

"Aaaaaa-!"

Kogoro chết lặng.

Conan và Heiji đứng sững, ánh mắt nặng trĩu.

Đây không còn là một vụ mất tích.

Đây là một thảm sát.

Và họ vừa bước vào trung tâm của nó.
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back