Bạn được c168date mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
811 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 81: Rời đi

Cuối cùng, Cố Chỉ mang thuốc mỡ về, sau khi tắm rửa xong thì cẩn thận bôi cho Thẩm Úc.

"Ở trường học nhất định không được để dính nước, không được tháo găng tay. Có ngứa cũng không được gãi. Nếu để tôi biết được thì chắc chắn sẽ không tha cho em đâu."

Giọng điệu Cố Chỉ hung dữ nhưng đôi mắt nâu lại không hề chớp nhìn chằm chằm tay Thẩm Úc, mà động tác cũng cực kỳ cẩn thận.

Thẩm Úc thấy tay mình bị nứt nẻ cũng rất khó chịu. Cậu ngoan ngoãn gật đầu, lòng cảm thấy ấm áp.

"Anh Cố, cuối tuần này thầy muốn tới thành phố B." Thẩm Úc bỗng nói.

Cố Chí cũng không bất ngờ.

Chương Trình rất coi trọng học trò nhỏ của mình, biết tay cậu bắt đầu hồi phục thì lập tức vội vã đến thành phố B.

Nhưng Cố Chỉ có chút không yên tâm, hắn nói: "Dù vậy thì bình thường luyện tập cũng phải chú ý nhiều hơn."

Bây giờ thần kinh tay của bạn học nhỏ đã hồi phục được tương đối rồi, tiếp theo chỉ cần tiếp tục chăm sóc là được.

Nhưng dù thế thì tay của bạn học nhỏ cũng không thể dùng quá nhiều sức được. Bình thường thời gian vẽ cũng không được vượt quá một tiếng.

"Vâng." Thẩm Úc thấy thuốc mỡ đã được bôi xong thì để dưới đèn hơ một lúc.

Hai người cùng nằm trên giường, Cố Chỉ ôm người vào lòng, ghé vào hõm cổ Thẩm Úc ngửi ngửi.

"Bạn học nhỏ, cuối cùng em cũng có chút thịt rồi." Cố Chỉ cực kỳ tự hào. Thịt này đều là do hắn nuôi ra đấy.

Cố Chỉ thấy hồi lâu mà Thẩm Úc không đáp thì ngước mắt nhìn. Bạn nhỏ này ngủ mất tiêu rồi.

Hắn thở dài, đặt một nụ hôn lên trán Thẩm Úc, có chút u oán nói: "Bạn nhỏ, bao lâu nữa em mới lớn đây hả?"

Không ai trả lời.

Cố Chỉ tiếp tục thở dài. Sau đó hắn kẹp chân Thẩm Úc vào giữa chân mình rồi để cả khuôn mặt nhỏ nhắn và hai tay cậu áp hết lên người mình.

Hôm sau, lúc tỉnh dậy, Thẩm Úc thấy toàn thân ấm áp dễ chịu. Vừa ngồi dậy vươn vai một cái thì luồng khí lạnh bất ngờ ập tới, cậu lập tức chui lại trong chăn.

Cố Chỉ bị động tác của cậu đánh thức, thấy bạn học nhỏ bên cạnh như con chuột nhỏ đang run lên vì lạnh.

Hắn rời giường mặc quần áo rồi lấy một chiếc áo len và quần lông trong tủ ra.

"Bạn học nhỏ, dậy đi, còn không dậy là muộn đó."

Sau khi mặc đồ xong, Thẩm Úc theo Cố Chỉ vào WC, sau đó bắt chước dáng vẻ đánh răng rửa mặt của Cố Chỉ. Cả hai đồng bộ đến mức khó tin.

Ăn sáng xong, Cố Gia Ngôn lái xe, Cố Chỉ và Thẩm Úc ngồi phía sau.

Thẩm Úc nắm chặt tay Cố Chỉ, thỉnh thoảng lại nhìn ra ngoài xe.

Cố Chỉ nói: "Bạn học nhỏ, tôi phải ra nước ngoài công tác hai tuần."

Thẩm Úc sửng sốt, tay lại siết chặt hơn. Cậu hỏi: "Vậy.. Vậy nếu em gọi cho anh Cố thì có ảnh hưởng đến công việc của anh không?"

Cố Chỉ vốn định bảo cậu có thời gian thì gọi video cho mình, không ngờ bạn học nhỏ đã nói trước rồi.

Hắn xoa đầu đối phương, chợt nói: "Tóc em vẫn còn ngắn, trời lại lạnh rồi, đừng cắt nữa."

Sau đó Cố Chỉ nói thêm: "Mỗi ngày tôi đều sẽ gọi video cho em."

"Vâng."

Trên đường đi cảm xúc của Thẩm Úc vẫn luôn thấp, Cố Chỉ thấy rồi nhưng cũng không biết làm sao.

Hiện giờ công ty game của hắn cùng các thương hiệu khác đã dần tạo được chỗ đứng trên thị trường. Chuyến công tác lần này cũng là để hợp tác với một tập đoàn tài phiệt lớn ở nước ngoài.

Nếu thành công thì có thể chiếm lĩnh một phần ba kinh tế thành phố B.

Tuy Thẩm Úc không hiểu nhưng cậu cũng biết Cố Chỉ có lý do nhất định phải đi. Nếu không hắn chắc chắn sẽ không rời xa mình.

Nhưng vừa nghĩ đến việc hai tuần Thẩm Úc không thể gặp Cố Chỉ, Thẩm Úc lại cảm thấy không thể vui nổi.

"Vậy anh Cố đi sớm về sớm." Thẩm Úc xuống xe, vẫy tay chào Cố Chỉ.

Cả ngày nay, Cố Gia Ngôn phát hiện trạng thái cảm xúc của Thẩm Úc vẫn luôn không tốt, bị thầy giáo nhắc nhở mấy lần nhưng vẫn chẳng tốt lên được.

Cả người cậu đờ đẫn, nhìn chằm chằm sắc trời ngoài cửa sổ.

Thẩm Nhất Hòa ngồi bên cạnh Thẩm Úc cũng phát hiện ra. Tưởng Thẩm Úc không thoải mái, hắn láy một túi que cay trong cặp mình ra.

Thẩm Úc nhìn Thẩm Nhất Hòa một lúc, không hiểu hắn có ý gì.

"Que cay Vệ Long, tỉnh táo đầu óc, có muốn ăn không?"

Nói xong, hắn mở túi que cay ra, tự mình rút một que bỏ vào miệng.

Mùi que cay rất nặng, không bao lâu đã lan khắp phòng học. Không ít bạn học bắt đầu nóng nảy.

Không may là tiết này lại đúng tiết của Cao Tường. Ông đang viết trên bài giảng bảng thì ngửi được một mùi cay nồng, lập tức lia mắt xuống hàng cuối cùng.

"Thẩm Nhất Hòa, nếu còn không tuân thủ kỷ luật lớp học thì cậu cút đến lớp 15 đi."

Thẩm Nhất Hòa vội ăn nốt que cay rồi lau tay, điên cuồng gật đầu nói: "Vâng vâng vâng, em ăn xong ngay đây."

Cao Tường chán nản, muốn mắng người nhưng lại nghĩ tới lời thầy hiệu trưởng dặn mình hôm qua. Lần đầu tiên ông nhắm một mắt mở một mắt quay người tiếp tục viết bài giảng.

Buổi tối, Thẩm Úc không về biệt thự mà đi thẳng đến ký túc xá nghỉ ngơi.

Cậu xem thời gian, không biết lúc này Cố Chỉ cách xa mấy nghìn dặm đang làm gì. Cậu sợ gọi video sẽ làm phiền đối phương.

Vì thế Thẩm Úc cẩn thận nhắn qua WeChat hỏi: Có đó không?

Bên kia WeChat vẫn không trả lời, Thẩm Úc có hơi thất vọng.

Nhưng cậu nghĩ hôm nay Cố Chỉ đã bôn ba cả đoạn đường dài lâu như vậy, có lẽ lúc này đang nghỉ ngơi ở khách sạn hoặc họp online, không trả lời tin nhắn cũng là bình thường.

Kết quả giây tiếp theo WeChat đã thông báo có cuộc gọi video tới.

Sau khi nhìn rõ là ai gọi, Thẩm Úc vội nghe máy. Khuôn mặt đẹp trai có một không hai của Cố Chỉ lập tức hiện lên màn hình.

"Anh Cố." Thẩm Úc khẽ gọi một tiếng.

Cố Chỉ quan sát trang trí xung quanh, phát hiện Thẩm Úc không về biệt thự thì lo lắng hỏi: "Bạn học nhỏ không về nhà sao? Cố Gia Ngôn có chuyện gì à?"

Cố Gia Ngôn ở giường bên đang làm bài tập giúp Thẩm Úc cứng người, không hiểu sao lại cảm thấy bi thương.

"Anh Cố không ở nhà, em sợ nên ngủ lại ký túc xá."

Cố Chỉ hơi nhíu mày, lập tức dặn dò: "Tôi không phản đối em ngủ ở ký túc, nhưng lúc em tuyệt đối không được tắm cùng người khác. Quần áo thay ra thì bỏ vào túi gói lại, về nhà dùng máy giặt giặt."

Chỉ cần nghĩ tới cảnh mọi người trong ký túc trần như nhộng đi qua đi lại là Cố Chỉ không thể nào chịu nổi.

Nếu Thẩm Úc biết Cố Chỉ đang nghĩ gì thì chác chắn sẽ hỏi: Giữa đông thế này ai lại cởi đồ đi tới đi lui trong phòng chứ?

Cố Chỉ trong màn hình như mẹ già dặn đi dặn lại. Sau khi tắt máy, hắn lại dặn Cố Gia Ngôn mấy câu.

Hôm sau, tâm trạng của Thẩm Úc đã tốt hơn không ít.

Nhưng điều khiến người khác bất ngờ là giờ tự học buổi sáng Cao Tường lại không lên lớp.

Nghe từ chỗ Bạch Thu Vận thì chắc ông xin nghỉ để đến viện chăm con gái.

"Tớ nói với các cậu cái này, Cao Tường rất tuyệt tình. Rõ ràng con gái thầy ấy bệnh nặng như vậy. Là người bình thường ai cũng sẽ về chăm sóc, vậy mà thầy ấy thì khác, chỉ vì chút lương chết đói ấy mà nhất quyết không xin nghỉ, cứ cố ở lại trường." Bạch Thu Vận bĩu môi.

Thẩm Úc nghe vậy, không đồng tình với lời Bạch Thu Vận.

Trong ấn tượng của cậu, Cao Tường vẫn luôn nghiêm túc làm tròn trách nhiệm của chủ nhiệm lớp. Cậu không người như vậy lại là một người bố vô trách nhiệm.

"Nhưng tớ nghe nói nhà bọn họ sắp hết tiền rồi. Lần này là làm thủ tục xuất viện." Bạch Thu Vận lại nói.

Một bạn học đứng bên hóng chuyện tò mò hỏi: "Cao Tường cũng coi như người nổi tiếng trong thành phố, sao lại không có tiền. Vậy giờ con gái thầy ấy sao rồi?"

"Còn có thể sao nữa? Con gái thầy ấy bị bệnh bạch cầu ác tính. Dù có phẫu thuật hay dùng thuốc thì cũng không khống chế được bệnh tình. Dù có nhập viện điều trị ngay từ đầu thì tỷ lệ tử vong vẫn rất cao." Lớp trưởng đẩy gọng kính, khẽ nói.

Bạn học trong lớp nhất thời đều có chút thổn thức.

Chuyện con gái Cao Tường bị bệnh phải nhập viện hầu như học sinh khối 12 ai cũng biết, lớp họ cũng đã từng đến thăm cô bé. Ở độ tuổi đẹp như một đóa hoa, vậy mà gương mặt gầy gò, nhỏ bé ấy lại không có lấy một chút huyết sắc.

Nhìn cũng thật đáng thương.

Thẩm Úc nghe xong trong lòng cũng khó chịu. Trong tiềm thức, cậu cảm thấy Cao Tường và con gái ông nên sống thật tốt, không nên chịu sự đau đớn này.

"Anh Ngôn, tan học tôi có thể đi thăm thầy Cao không?"

Cố Gia Ngôn nói: "Tôi đi tra xem bọn họ ở viện nào."

Buổi chiều, Thẩm Úc xin nghỉ, đường đường chính chính ra khỏi cổng trường, phía sau còn có Thẩm Nhất Hòa mặt dày bám theo.

"Tuy tính khí lão Cao không tốt lắm nhưng anh cảm thấy thầy ấy rất quan tâm học sinh trong lớp." Thẩm Nhất Hòa ngồi lên xe, không kìm được cảm khái: "Em nhìn anh này, học không giỏi nhưng lão Cao lúc nào cũng bắt anh học. Trên lớp cũng có bạn học thành tích không tốt nhưng anh chưa bao giờ thấy thầy ấy thiên vị học sinh nào."

Hắn nghĩ một lúc rồi lại nói: "Đương nhiên, ngoại trừ Tiểu Úc. Dù sao thì nhìn em ngoan ngoãn như thế, thầy cô thích cũng là bình thường."

Thẩm Úc không thèm để ý câu nói cuối cùng của Thẩm Nhất Hòa. Cậu nói: "Thầy Cao cũng có nỗi khổ tâm của mình."

Cậu mím môi rồi nói tiếp: "Chúng ta đang giai đoạn lớp 12, nếu bất ngờ đổi giáo viên chủ nhiệm thì chắc chắn sẽ có bạn học không quen với cách dạy của giáo viên mới. Đến lúc đó sẽ ảnh hưởng học tập, ảnh hưởng thi đại học. Các thầy cô vẫn luôn suy nghĩ cho chúng ta nên mới xem nhẹ gia đình mình. Nói cách khác, họ đều bất đắc dĩ."

Hai người trên xe cùng trầm mặc.

"Gia Ngôn, anh thấy thế nào?" Thẩm Nhất Hòa nhìn Cố Gia Ngôn, người lúc này chỉ có thể tập trung lái xe.

"Cậu chủ nhỏ nói đúng." Mặc dù anh vẫn yên lặng lái xe nhưng thật ra lại nghe không sót một chữ.

Thẩm Nhất Hòa cảm thấy không thú vị, lại bắt đầu cúi đầu lướt điện thoại.

Xe dừng trước Bệnh viện Nhân Ái, Thẩm Úc thấy khung cảnh có hơi quen mắt: "Sao lại chuyển viện rồi? Em nhớ lúc trước là viện khác mà?"

"Những bệnh viện còn lại đều là bệnh viện công, giá thuốc đắt hơn các hiệu thuốc bên ngoài gần gấp rưỡi. Còn Bệnh viện Nhân Ái là bệnh viện tư nhân, tuy giá thuốc có cao hơn bên ngoài một chút nhưng vẫn nằm trong khả năng chi trả của các gia đình bình thường."

Thẩm Úc hiểu rõ gật đầu, cảm thấy có chút tự hào.

Đây là bệnh viện mà anh Cố đầu tư đó.

Đến quầy lễ tân, nhân viên bệnh viện nhận ra Thẩm Úc, vội tra số phòng của con gái Cao Tường.

Nhóm người đi thẳng lên tầng sáu.

Cao Tường đang thu dọn đồ đạc. Vợ ông ngồi bên cạnh khóc nghẹn, Cao Nhã thì liên tục an ủi mẹ.

Cảnh này khiến hai mắt Thẩm Úc đau xót, cậu do dự một lát rồi gọi: "Thầy Cao?"
 
Last edited by a moderator:
811 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 82: Đi đón người

Cao Tường nghe được tiếng gọi, ngừng động tác, ngẩng đầu, thấy là học trò của mình thì trong mắt ánh lên sự mềm mại. Nhưng ngay sau đó ông lại trở nên hung dữ, quăng quần áo lên giường nói: "Mấy em không đi học, chạy đến đây làm gì?"

Nói xong, ông lại nhìn đồng hồ.

3 giờ 15 phút.

Vẫn đang trong giờ học.

"Mau về đi học, đợi tôi về rồi sẽ từ từ xử mấy trò!"

Cao Tường đi đến cửa phòng bệnh, đẩy ba người Thẩm Úc ra ngoài, nói: "Đi mau đi mau."

Cố Gia Ngôn vẫn luôn che chở cho Thẩm Úc, vậy nên cậu như cá trạch nhỏ lủi vào phòng, quan sát một vòng xung quanh.

Phòng bệnh rất lớn, nhưng bên trong lại có tám giường bệnh. Trừ giường bệnh của con gái Cao Tường thì bảy chiếc còn lại đều có người.

Tuy hoàn cảnh phòng bệnh rất tốt nhưng mùi thuốc sát trùng rất gay mũi, Thẩm Úc không nhịn được mà hắt xì.

Cao Tường xách gáy Thẩm Úc, kéo người ra ngoài, ghét bỏ nói: "Không ngửi được mùi thuốc sát trùng thì mau về đi."

Dứt lời, ông sờ túi tiền của mình, lại phát hiện ngoài chút vụn thuốc lá thì chẳng có gì.

"Có tiền không? Có tiền thì tự mình gọi xe về trường học. Chuyện của mấy trò hôm nay tạm thời sẽ không báo với trường học. Nếu còn lần sau thì tôi sẽ phạt mấy trò!"

Ba người coi như nghe hiểu rồi, Cao Tường đây là tưởng bọn họ trốn học đến bệnh viện.

Thẩm Nhất Hòa vội giải thích: "Lão Cao, Tiểu Úc nhà bọn em lo lắng cho thầy nên đã xin nghỉ để đến bệnh viện thăm thầy. Sao thầy lại đuổi người thế?"

Cao Tường lộ vẻ xấu hổ, bảo ba người vào phòng bệnh. Nhưng trong phòng không có chỗ nào cho họ ngồi.

"Thầy Cao, mọi người muốn xuất viện ạ?" Thẩm Úc không biến sắc hỏi.

"Ừ, bệnh viện trị không hết, về nhà trị." Cao Tường cúi đầu. Lần đầu tiên ông nói với giọng điệu hiền hòa như vậy.

Lúc này Thẩm Úc mới phát hiện chỉ trong khoảng thời gian ngắn ngủi mà Cao Tường như đã già đi cả chục tuổi. Không chỉ tóc đã bạc đi phân nửa, mà nếp nhăn trên mặt cũng nhiều hơn rồi.

Thẩm Úc nghĩ đến Thẩm Thanh Trạch, ông ta cũng đã qua năm mươi rồi nhưng trên mặt lại chẳng có chút dấu hiệu tuổi tác nào.

Thẩm Úc thấy lòng buồn buồn, nhìn chiếc mũi hơi ửng đỏ của Cao Nhã.

Tuổi Cao Nhã không lớn, cả người lại gầy như khung xương di động, gò má và hốc mắt hõm sâu, trên người chẳng có chút mỡ nào.

Bỗng nhiên, Thẩm Úc đưa ra một quyết định. Cậu nhìn Cao Tường với đôi mắt đen láy đầy nghiêm túc: "Thầy Cao, em quen viện trưởng của bệnh viện này. Vậy nên em có thể để con gái thầy tiếp tục ở lại chữa bệnh. Nhưng thầy phải giúp em một chuyện."

Đôi mắt tối tăm của Cao Tường lập tức tràn ngập ánh sáng. Ông không kìm được cong môi, tiến lên nắm chặt tay áo Thẩm Úc: "Em nói thật sao?"

Thẩm Úc suýt nữa bị đụng vào, cũng may có Cố Gia Ngôn đứng sau đỡ lại, nếu không có thể cậu đã ngã ngồi xuống đất luôn rồi.

"Thẩm Úc, chỉ cần có thể để con gái tôi tiếp tục được chữa bệnh, trò bảo tôi làm gì cũng được."

Mắt Cao Tường ngấn nước, như bắt được cọng rơm cứu mạng cuối cùng.

Hiện tại con gái ông phải phẫu thuật mới có thể phục hồi, nhưng một cuộc phẫu thuật cần năm trăm nghìn nhân dân tệ. Mà bây giờ trên người ông ngay cả năm trăm tệ cũng chẳng có.

Cuối cùng hết cách, ông chỉ có thể cho con gái xuất viện. Nhưng lời Thẩm Úc đã thắp lên hi vọng cho cuộc đời ông.

"Em có thể liên hệ với bệnh viện giúp thầy, cung cấp điều trị tốt nhất cho con gái thầy. Nhưng có thể chữa khỏi hay không thì em không thể hứa hẹn. Mà điều thầy Cao cần làm là sau cuộc phẫu thuật thầy phải giúp em nâng cao thành tích các môn. Nếu thành tích của em không đạt được điểm đỗ Thanh Bắc cho kỳ thi đại học năm sau thì thầy phải hoàn trả tất cả chi phí cho em."

Cao Tường hơi sửng sốt, rõ ràng là không thể tin nổi Thẩm Úc lại nói như vậy.

"Thầy Cao có sẵn lòng không?"

Vừa dứt lời, bác sĩ đã vào phòng khám bệnh. Thấy trong phòng đông nghịt người thì không nhịn được hét lên: "Tránh đường, chen chúc cả trong phòng thế này, còn để người ta khám bệnh không đây?"

Nói xong, bác sĩ đi thẳng tới định nắm tay áo Thẩm Úc kéo sang một bên.

Nhưng bác sĩ kia nhận ra tay mình không thể nhúc nhích, nhìn xuống mới phát hiện tay mình đã bị một cánh tay mạnh mẽ giữ chặt.

Bác sĩ ngẩng đầu lên thì thấy là một chàng trai trẻ tuổi.

Niên Chiến vốn đang ở trong phòng bệnh khác, thấy bên này ồn ào thì rảo bước đi tới.

"Chuyện gì vậy?"

Hai mắt Niên Chiến tối sầm, hỏi: "Châu Minh, cậu lại làm gì đấy?"

Sắc mặt Châu Minh rất khó coi, anh ta đáp: "Viện trưởng, người nhà bệnh nhân bắt nạt người."

Niên Chiến liếc mắt, lập tức thấy ánh mắt tủi thân của Thẩm Úc thì hơi kinh ngạc, khẽ gọi: "Cậu chủ nhỏ?"

Thẩm Úc nhận ra Niên Chiến, mà bác sĩ phía sau cũng từng gặp tổ tông nhỏ của bệnh viện này, ai nấy đều hít một hơi khí lạnh.

Đây chính là thịt trên đầu quả tim của cổ đông lớn nhất bệnh viện bọn họ đấy. Bình thường Châu Minh bắt nạt người mới trong bệnh viện còn chưa tính, hôm nay lại dám bắt nạt người nhà bệnh nhân.

"Châu Minh, quy tắc đầu tiên của bệnh viện là gì?"

Châu Minh sững lại, biết lần này mình chạm phải ổ kiến lửa rồi. Anh ta nghiến răng, không biết xấu hổ nói: "Không được xảy ra xung đột lời nói và chân tay với người nhà bệnh nhân."

"Vậy cậu đã làm gì?" Niên Chiến mỉm cười: "Đây chính là thái độ cậu đối với người nhà bệnh nhân sao?"

Châu Minh không dám đáp, theo bản năng bày ra dáng vẻ rụt cổ như đà điểu.

"Tự mình đến Phòng Nhân sự nhận lương tháng này."

Ý của Niên Chiến rất rõ ràng.

Nhưng đến giờ Châu Minh vẫn chưa biết mình sai ở đâu, còn không phục tranh luận: "Là tại bọn họ đứng đầy phòng chắn đường, hơn nữa tôi còn đứng đầu khoa, anh dựa vào đâu mà đuổi tôi?"

"Đứng đầu khoa thì rất giỏi sao?" Niên Chiến nói: "Ở bệnh viện của tôi có ai mà chưa từng đạt giải cấp quốc gia. Đứng đầu khoa ư? Còn chẳng xứng xách giày cho bọn họ."

Thẩm Úc đứng bên cạnh không hề đồng tình.

Thật ra Niên Chiến đã cho anh ta mấy cơ hội rồi. Nếu Châu Minh có thể bỏ tự cao xuống mà xin lỗi, nhanh chóng nhận sai thì Niên Chiến sẽ không đuổi việc anh ta.

Nhưng một số người lại không có mắt, cũng chẳng thể trách ai được.

Sau khi Châu Minh nổi giận đùng đùng rời đi, mùi khói thuốc súng trong phòng lập tức tan sạch. Niên Chiến lại nở nụ cười thương hiệu của mình, hỏi: "Cậu chủ nhỏ đến bệnh viện làm gì vậy?"

Anh ấy cũng biết Cố Chỉ cưng chiều cục cưng này bao nhiêu, vậy nên đương nhiên không có khả năng là Thẩm Úc bị bệnh được.

Anh ấy nhìn Cao Tường, hơi có ấn tượng.

"Thầy ấy là chủ nhiệm lớp em, anh.. Có thể tiếp tục chữa bệnh cho con gái thầy ấy không? Tiền thuốc men bao nhiêu em cũng trả được."

Niên Chiến thoáng sửng sốt rồi không hề do dự mà đồng ý ngay.

Có thể vị kia còn chưa biết chuyện này. Nhưng anh ấy cảm thấy Cố Chỉ chắc chắn sẽ đồng ý mọi chuyện mà Thẩm Úc làm.

Khoảnh khắc Niên Chiến đồng ý, mắt Cao Tường ngấn lệ. Ông quay người lặng lẽ lau nước mắt, cảm thấy vô cùng may mắn khi mình có một học trò như Thẩm Úc.

Niên Chiến mời Cao Tường đến phòng làm việc, nói một chút về bệnh tình của Cao Nhã.

"Bệnh tình của cô bé đã chuyển xấu rồi. Tuy bệnh viện chúng tôi có thiết bị và kỹ thuật hàng đầu nhưng phẫu thuật cũng không chắc sẽ thành công. Nếu ngài kiên trì muốn phẫu thuật thì nhất định phải chuẩn bị tâm lý thật tốt."

Giọng Cao Tường run rẩy, ông hỏi: "Vậy là có mấy phần thành công?"

"Sáu phần."

Cao Tường sửng sốt, gật đầu: "Làm. Nếu con gái tôi không khỏi được thì cũng là mệnh của con bé, cũng là một sự giải thoát với nó. Nhưng chúng tôi cũng không muốn từ bỏ cơ hội duy nhất này. Nếu phẫu thuật không thành công, chúng tôi cũng sẽ không trách các người."

Niên Chiến khâm phục phần dứt khoát này của Cao Tường. Anh ấy tiếp tục dặn dò: "Khoảng thời gian này tâm trạng của bệnh nhân chắc chắn sẽ thay đổi rất lớn. Làm bố mẹ, nhất định phải ở bên chăm sóc thật tốt."

Kết quả Cao Tường lại không chút do dự lắc đầu: "Không được, đám nhỏ của tôi sắp thi đại học rồi. Nếu tôi bất ngờ xin nghỉ thì trường học chắc chắn sẽ lại đổi giáo viên chủ nhiệm và giáo viên ngữ văn. Chắc chắn sẽ có một số học sinh theo không kịp. Tôi lo lắng vì tôi mà ảnh hưởng đến cuộc thi của học sinh."

Niên Chiến vốn đang cúi đầu ghi nhớ số liệu, nghe vậy thì lập tức ngẩng đầu kinh ngạc nhìn đối phương.

Trong lúc nhất thời anh ấy cũng không nghĩ ra lời nào để nhận xét về người bố, người thầy này.

"Vậy ngài và vợ hãy bàn bạc thật tốt. Hoặc là ngài về trường học đăng ký thử xem, để trường học sắp xếp tiết của ngài tập trung lại."

"Được."

Ngày hôm sau, Cao Tường về trường học.

Chưa đến nửa ngày, thời khóa biểu của trường học đã có.

Nhóm học sinh đều rất bất ngờ vì tiết của lão Cao lớp họ đều được chuyển lên buổi sáng.

Mà mỗi ngày sau khi hết tiết, Cao Tường ngay cả cơm trưa cũng không kịp ăn mà chạy thẳng đến bệnh viện.

Trường học cũng biết chuyện của ông nên rất thoải mái với ông, có rất nhiều chuyện còn lại đều là đồng nghiệp làm giúp ông.

Thoắt cái đã qua ba ngày, cuối cùng cũng đến lúc tan học chiều thứ Sáu.

Ba người Thẩm Úc đã mua rất nhiều trái cây đến bệnh viện thăm Cao Nhã. Bởi vì bệnh tình của Cao Nhã chuyển xấu nên Niên Chiến đề nghị không làm phẫu thuật sớm. Nhưng tâm trạng của mọi người đã tốt hơn, trên mặt Cao Nhã cũng có thêm chút thịt.

Thẩm Úc không nán lại lâu, sau khi gặp được Thính Bạch và Từ Yến Tây thì lập tức ra sân bay đón Chương Trình.

Đợi ở sân bay khoảng nửa giờ, Thẩm Úc tinh mắt thấy Chương Trình kéo vali đi tới.

Cậu vẫy vẫy hoa trong tay, gọi: "Thầy, tụi em ở đây!"

Chương Trình đi đến, gõ đầu Thẩm Úc.

Thẩm Úc bị đau ôm đầu, lại nghe Chương Trình nói: "Thầy của trò không điếc, đã nói đừng có gọi lớn tiếng như vậy."

Chương Trình đưa vali cho Thính Bạch, đối phương mỉm cười nhận lấy.

"Thẩm Nhất Hòa thì thầy biết rồi, còn người kia là ai?" Chương Trình nhìn Thẩm Nhất Hòa, sững lại hồi lâu mới nhớ ra tên. Nhưng lúc nhìn sang Cố Gia Ngôn thì ông hoàn toàn không nhớ ra.

"Thầy, đây là vệ sĩ của Tiểu Úc. Lúc trước xảy ra chuyện, người nhà lo lắng nên đã mời vệ sĩ."

Cậu ta không muốn tên Cố Chỉ xuất hiện trước mặt Chương Trình quá nhiều. Nếu không với tình cách của ông thì chắc chắn sẽ lấy roi da đánh Cố Chỉ.

Đương nhiên Thẩm Úc thì ông không nỡ, dù sao đó cũng là bảo bói quý như vàng.

"Thầy, đi về trước, về nhà ăn bữa cơm."

Đến tận khi xe chậm rãi chạy vào biệt thự Cảnh Sơn, Thẩm Úc mới nhận ra không đúng. Cậu ngồi phía sau nhỏ giọng hỏi: "Nhị sư huynh, nhà chúng ta cũng ở đây sao?"

Chuyển đến đây từ khi nào mà cậu không biết nhỉ?

"Mấy ngày trước. Lúc đó em đang ở trường nên không nói với em. Ở ngay đối diện biệt thự của em đó."
 
811 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 83: Hình như ảnh đế Thẩm đã hiểu lầm gì đó rồi.

Đúng lúc này, Thẩm Nam Kiều đang đứng ở cửa, anh nhân lấy hành lý trên tay Thính Bạch.

Chương Trình nhìn thấy cảnh này thì hừ lạnh một tiếng, không nói chuyện.

"Anh cả." Thẩm Úc đảo đôi mắt to tròn đen láy, hết nhìn Thẩm Nam Kiều lại nhìn Chương Trình. Cậu cứ cảm thấy hai người này là lạ.

Từ Yến Tây đỡ trán, hết sức bất đắc dĩ nói: "Thầy, đến cũng đến rồi, vào trong ngồi đi."

"Đúng đó, thầy Chương, mau vào ngồi đi. Tôi đã cho người chuẩn bị rất nhiều đặc sản của thành phố B. Hôm nay ngài nhất định phải nếm thử."

Thẩm Nam Kiều như không cảm thấy xấu hổ, đón đoàn người đi vào, sau đó tự mình đến phòng bếp rót một tách trà.

Thẩm Úc thấy người khác đều uống trà xanh, chỉ có mình uống sữa thì dẩu môi nói: "Anh cả, vì sao của em lại là sữa?"

"Uống sữa nhiều mới cao được." Thẩm Nam Kiều cực kỳ nghiêm túc nói.

Chương Trình cũng nhìn Thẩm Úc, không phản đối lời Thẩm Nam Kiều mà nói thêm: "Còn phải ăn nhiều thịt. Trò xem trò gầy đến mức nào rồi? Chân này còn nhỏ hơn cả chân con gái đấy."

Thẩm Úc thấy có chút oan ức. Mấy hôm trước anh Cố còn nói cậu được chăm béo lên rồi đó.

Sao đến đây mọi người lại nói cậu gầy chứ?

Thẩm Úc một hơi cạn sạch ly sữa xong thì thấy Thính Bạch chuẩn bị đến phòng bếp làm giúp.

"Tiểu Bạch, trò đừng đi." Mắt Chương Trình tối sầm, ông nhìn Từ Yến Tây nói: "Lớn vậy rồi còn không biết làm chút việc sao? Ngẩn ra đó làm gì? Còn không mau đến phòng bếp giúp cậu cả Thẩm đi?"

Từ Yến Tây bị nói thì hơi sững lại, đôi mắt đào hoa đầy vẻ khó nhiểu. Lúc thấy Chương Trình nhấc quải trượng định gõ mình thì vội đến phòng bếp.

"Hừ!" Chương Trình hừ lạnh một tiếng, ngồi trên sofa xem chương trình phát lại lễ duyệt binh vào Quốc Khánh.

Thẩm Úc và Thính Bạch ngồi cùng nhau, nhìn phòng bếp mấy lần, kết quả lần nào cũng bị Chương Trình nhìn chằm chằm.

"Thầy, thầy ăn trái cây nhé? Em đến tủ lạnh lấy cho thầy." Thính Bạch đứng dậy, nhanh chóng đến phòng bếp.

Thẩm Úc cũng vội đi theo.

"Nhị sư huynh, sao em cảm thấy thầy không thích anh cả lắm nhỉ?" Vừa vào phòng bếp, Thẩm Úc đã không nhịn được vội hỏi ra thắc mắc của mình.

Thẩm Nam Kiều đang thái rau trong bếp cười khổ, suýt nữa đứt tay.

"Còn không phải do anh cả em ôm mất nhị sư huynh của em khi cậu ấy còn chưa trưởng thành sao? Lúc đó vì ở bên anh em mà Tiểu Bạch suýt bị thầy cắt đứt quan hệ đấy."

Thẩm Úc nuốt nước miếng, bỗng nghĩ đến chuyện của mình và Cố Chỉ.

Thính Bạch không có ý kiến gì. Thái độ của anh cả về chuyện của bọn cậu khá vi diệu nhưng cũng không ngăn cản. Nhưng Chương Trình thì khác, dù sao cũng từng có vết xe đổ rồi.

"Vậy.. Vậy sau đó thì sao?" Thẩm Úc không nhịn được hỏi ra.

"Tiểu Bạch sống chết muốn ở cùng anh em, mà thái độ của anh em cũng rất kiên định. Thầy cũng chỉ có thể đồng ý thôi."

Thẩm Úc thở phào một hơi, thầm nghĩ đợi đến lúc công khai quan hệ với Cố Chỉ mình cứ kiên trì một chút, dù sao thầy cũng không thể làm gì mình.

Nghĩ như vậy, tảng đá lớn đè nặng trong đầu Thẩm Úc mới hạ xuống.

"Anh cả, đại sư huynh, hai người cố gắng làm việc nha. Tụi em ra ngoài trước." Thẩm Úc cầm đĩa trái cây, cùng Thính Bạch ra khỏi phòng bếp.

Buổi tối, ăn cơm xong, Thẩm Úc cùng Thính Bạch và Từ Yến Tây vẽ tranh. Đến 11 giờ, Thẩm Úc buồn ngủ díu cả mắt, đã nằm trên sofa ngủ thiếp đi rồi.

Chương Trình thấy thời gian cũng không còn sớm thì chống quải trượng đứng dậy nói: "Được rồi, hôm nay cũng tương đối rồi, đi ngủ cả đi. Ngày mai còn phải đến Trường trung học trực thuộc Thanh Bắc."

Dọn giá vẽ xong, Thẩm Nam Kiều ôm Thẩm Úc về phòng ngủ.

Thẩm Úc rầm rì hai tiếng, trong lúc mơ màng ngủ còn lẩm bẩm mấy câu: "Anh Cố, tay ngứa, gãi giúp em."

Thẩm Nam Kiều ngừng động tác đắp chăn, ánh mắt tối sầm, mắng: "Cầm thú!"
 
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back